[Dịch] Trọng Khải Mạt Thế
Tập 116 : Bị phát hiện (c576-c580)
❮ sautiếp ❯Chương 576: Bị phát hiện
Shared by: banlong.us
=== oOo ===
Hơn nữa, trong đáy lòng của Lâm Siêu còn có một tia ý thức bản năng tự nói với mình rằng, tuyệt đối không thể để cho mình tiến vào trạng thái Giác Tỉnh thêm một lần nào nữa, lần này nhân cách thực sự của hắn có thể tỉnh lại chiếm quyền khống chế thân thể, là bởi vì nhân cách bán Giác Tỉnh vào lần đầu tiên Giác Tỉnh vẫn còn rất non nớt, nếu như để cho “Hắn” lần thứ hai tỉnh lại, “Hắn” sẽ không còn non nớt như trước nữa, thậm chí…”Hắn” sẽ tự ý thức được rằng “Hắn” vẫn chưa thôn phệ được hoàn toàn nhân cách cũ, sau đó chắc chắn “Hắn” sẽ tìm tất cả các biện pháp để triệt để Giác Tỉnh, thôn phệ nhân cách của Lâm Siêu.
Nghĩ đến việc ở trong thân thể của mình đang cất giấu một mầm họa, Lâm Siêu chỉ có thể cười khổ, nhưng sau khi nhìn thấy con Hắc Miêu chế tạo ra cái hố đen kia, hắn liền ngay cả khí lực để cười khổ cũng không có nữa, mà lặng lẽ đem thân thể của mình dần dần di chuyển về phía ngược lại, điều khiến cho hắn vui mừng chính là, vào thời điểm Bạch Kim Vương xuất hiện, phá hủy hố đen Ma Trận, Con Hắc Miêu thấy cái quy tắc nghiêm cấm sử dụng năng lực mà nó lập ra không còn có tác dụng với ba vị Vương Giả nữa, cho nên nó liền hủy bỏ đi cái quy tắc này mà lập ra một loại quy tắc mới.
Bởi vậy, vào thời điểm mà Lâm Siêu phát hiện được Giác tỉnh nữ vương đang thả ra năng lực cảm ứng, thì lập tức triển khai năng lực (Biến Hình) của mình, biến thành một sinh vật máu lạnh, ôm tâm tư cầu may, kết quả khiến cho hắn mừng rỡ chính là, Giác Tỉnh nữ vương quả nhiên chỉ đơn giản tiến hành dò xét nhiệt độ thân thể cùng với cơ năng hoạt động của hắn, mà không hề cảm ứng sóng điện não của hắn, vì lẽ đó nàng liền lầm tưởng là hắn đã chết rồi.
“Bạch Kim Vương sau khi thôn phệ Thái Thản Vương, thực lực có lẽ đã tiến lên một tầng cao mới, dựa vào sức mạnh tự bạo của hắn, dĩ nhiên chỉ có thể làm cho con Hắc Miêu kia bị thương nhẹ.
Ta cứ tưởng rằng cho dù có cái quy tắc mạnh mẽ kia bảo vệ con Hắc Miêu, hai người bọn hắn cũng sẽ lưỡng bại câu thương, ông trời quả nhiên cũng không ưu ái cho ta rồi.” Lâm Siêu vừa lay động thân thể, vừa cay đắng thầm nghĩ.
Bởi vì giờ khắc này Giác Tỉnh nữ vương cùng với con Hắc Miêu vẫn còn sống, cũng không có ai chiến đấu với ai nữa, cho nên Lâm Siêu cũng không dám di chuyển quá nhanh, chỉ có thể chầm chậm nhúc nhích, điều này làm cho hắn âm thầm cảm thấy nóng ruột, dù sao thì con Hắc Miêu kia chỉ cần hơi hơi lưu ý một hồi, liền có thể phát hiện ra tình huống dị thường của hắn.
Chuyện đã đến nước này rồi, tựa hồ như việc duy nhất mà bây giờ hắn có thể làm, chính là âm thầm cầu khẩn.
Lâm Siêu chỉ có thể bất đắc dĩ đem hi vọng ký thác vào ông trời, hoặc là nữ thần may mắn bỗng nhiên ưu ái cho hắn, nhưng mà, ngay cả hắn cũng không tin là “Ông trời” có tồn tại, còn nữ thần may mắn thì đã rời khỏi hắn rất lâu từ khi hắn bị rơi vào trong khu vực Tu La này rồi.
Thay vào đó là nữ thần xui xẻo đã nhập vào người của hắn.
Hắn còn đang thầm nghĩ, con Hắc Miêu đã xoay chuyển ánh mắt, chuyển tầm nhìn lên trên người của Lâm Siêu.
Trong phút chốc, một luồng khí tức lạnh lẽo âm trầm từ trên người của con Hắc Miêu tỏa ra bao phủ lấy thân thể của Lâm Siêu.
Hắn lập tức sầm mặt lại, đơn giản trực tiếp đứng lên, nắm chặt cổ thương bày ra hình thái chiến đấu, chuyện đã đến nước này, tiếp tục giả chết chỉ là tự mình lừa gạt mình, nếu đằng nào cũng phải chết, không bằng chết thật oanh oanh liệt liệt!
Hơn nữa, tình cảnh trước mắt bây giờ tuy rằng ác liệt, nhưng ít ra cũng chưa phải là loại xấu nhất, nếu như dựa theo quỹ tích trước kia, hắn Giác Tỉnh hoàn toàn, sau đó bị vị vực sâu nữ vương đời đầu dẫn đi ra ngoài địa cầu, đó mới là kết cục xấu nhất mà hắn không thể chịu đựng được.
“Giác Tỉnh nữ vương đã chạy mất, chắc hẳn là đã chạy đi cưỡng chế khởi động chiếc chiến hạm Cự Nhân kia, tuy nhiên không có năng lực ánh sáng của mình giúp đỡ, nàng cũng sẽ không có cách nào rời đi được, đằng nào thì mình cũng sẽ chết, bị con Hắc Miêu này phát hiện chẳng qua cũng chỉ là chết sớm hơn một chút mà thôi, chí ít còn có thể làm cho mấy con quái vật này vĩnh viễn bị giam cầm ở đây.” Lâm Siêu yên lặng trấn an chính mình.
Con Hắc Miêu nhìn thấy bộ dáng của Lâm Siêu, rất hứng thú nói: “Không ngờ được ta cũng đã đánh giá thấp một sinh vật nhỏ như ngươi, dĩ nhiên lại không bị mất máu mà chết, ngay cả việc không còn trái tim mà vẫn có thể sống sót, hơn nữa nhìn bộ dáng lúc này của ngươi, viên trái tim đã bị ta bóp nát kia, tựa hồ như đã được tái sinh lại, ngươi vẫn còn có một loại năng lực khác à, đúng vậy, không sai.” Trên khuôn mặt của nó lộ ra một nụ cười.
Lâm Siêu nhìn vẻ mặt của nó, khuôn mặt khẽ trầm xuống, ánh mắt như thế hắn đã nhìn thấy quá nhiều, đó là là ánh mắt của một con thú dữ đang đánh giá con mồi, dự đoán xem mùi vị của con mồi có ngon hay không.
“Chiến đi!”
Lâm Siêu cũng không muốn dùng miệng lưỡi nhiều lời nữa, mà cầm thương xuất thủ trước, hắn từ lúc sinh ra đã phải chiến đấu rồi, cho tới giờ khắc này cho dù biết rõ sẽ phải chết, hắn như cũ vẫn muốn chiến đấu!
Chiến đấu không phải vì sống sót, mà là vì thoải mái!
Sau khi ném các loại tạp niệm ra phía sau, Lâm Siêu liền tập trung toàn bộ tinh thần vào trận chiến, thế tới như chẻ tre, trong đầu tuôn ra rất nhiều loại ý nghĩ, cùng với sự cảm ngộ đến từ bộ quyền pháp kia của Thái Thản Vương, đều dung nhập vào trong thương pháp của mình.
Ầm!
Cổ thương đâm thủng hư không, như một khỏa thiên thạch từ thiên ngoại rơi xuống, nhanh như chớp giật, ẩn chứa một luồng sức mạnh mạnh mẽ khiến cho người khác không khỏi giật mình!
“Ồ!” Bên trong đôi mắt của con Hắc Miêu lộ ra một vẻ kinh ngạc, nó liền dùng móng vuốt ở trên bàn tay tùy ý đỡ lấy, mặc dù nó rất thưởng thức một thương này của Lâm Siêu, nhưng cơ sở thể chất của hai người lại cách biệt quá xa.
Nó chỉ cần hiện ra bản thể, là đã có thể áp chế được loại tồn tại giống như Thái Thản Vương, chứ đừng nói là tôm tép giống như Lâm Siêu.
Oành!
Đúng như nó dự liệu, cổ thương vừa va chạm vào móng vuốt của nó, tất cả sức mạnh cùng với khí thế trên thanh cổ thường đều bị tan rã, bị lực phản chấn đánh bay ra ngoài.
Lâm Siêu liên tục lăn lộn khoảng mười mấy vòng ra phía sau, mới giữ vững được thân thể, hắn không khỏi cảm thấy chán nản.
Mặc dù hắn đã sớm chuẩn bị tâm lý, nhưng cuối cùng hai bên vẫn chênh lệch quá xa, như thế này còn đánh cái gì nữa? Hai mắt của hắn bốc lên hai ngọn lửa nóng rực, ngửa mặt lên trời hét dài một tiếng, sau đó tiếp tục cầm thương đâm về phía con Hắc Miêu.
“Ngân điện!”
Lâm Siêu đột nhiên ra thương, trong hư không tăm tối tựa hồ như có một tia điện quang màu bạc lóe lên, ánh sáng hoa lệ theo mũi thương vẽ ra một tia tàn ảnh ở trong không trung, mặc dù ở dưới lực hút càng ngày càng lớn của hố đen, tốc độ của Lâm Siêu bị hạn chế rất nhiều, ngay cả việc giữ vững thân thể cũng đã rất khó khăn, thế nhưng may là hắn có đôi cánh Hắc Ban Thú cải tạo.
Trang 289# 2
Chương 577: Đều nằm trong tính toán
Shared by: banlong.us
=== oOo ===
Dựa theo lời giải thích của vị vực sâu nữ vương đời đầu, đôi cánh Hắc Ban Thú này có thể sánh ngang với đôi cánh của quái vật đời đầu kỷ thứ nhất, là huyết thống trực hệ của “Tín ngưỡng” – một trong tứ đại ác thú, cực kỳ đáng sợ.
“Cũng không tệ lắm.” Con Hắc Miêu mỉm cười vung móng vuốt vỗ một cái, lần thứ hai tiến hành đón đỡ, nó giờ khắc này giống như là một tông sư võ học, tùy ý chỉ điểm chiêu thức cho hậu bối.
Lâm Siêu càng chiến càng mạnh, gầm thét lên một tiếng rồi tiếp tục nhào tới.
Ầm!
Lâm Siêu vẫn như cũ ra một thương cực kỳ ác liệt, có mấy phần mau lẹ giống như chiêu (Ngân điện), lại bao hàm cả sức mạnh trầm ổn giống như quyền pháp của Thái Thản Vương.
Con Hắc Miêu vẫn như cũ mỉm cười dùng móng vuốt vỗ tới, rất hiếm khi gặp phải một con mồi thú vị giống như Lâm Siêu, nó phải từ từ vui đùa một chút.
Ầm!
Cổ thương giống như một tia chớp, sau khi va chạm vào móng vuốt của nó, Lâm Siêu liền lập tức chuẩn bị tâm lý bị đập bay ngược ra ngoài.
Thế nhưng sau một khắc, hắn lại nhìn thấy móng vuốt của nó bị cổ thương của mình đập bay đi, ngay cả thân thể của con Hắc Miêu cũng vậy, giống như là bị mất cân bằng lui về phía sau lảo đảo vài bước.
Lâm Siêu ngạc nhiên trừng mắt ra nhìn, chỉ thấy mắt, mũi, lỗ tai, khóe miệng của con Hắc Miêu đều chảy ra máu tươi.
Khuôn mặt hiện ra vẻ dữ tợn, hơn nữa giờ khắc này hai mắt của nó lại nhắm nghiền, hiện ra vẻ thống khổ, ngũ quan đều nhíu chung lại một chỗ, hết sức khó coi.
Lâm Siêu có chút choáng váng, nếu không phải hắn vẫn còn lý trí, thiếu chút nữa đã cho rằng là một thương của mình đã làm cho nó bị thương, nhưng sự thực hiển nhiên là không phải, cho dù bây giờ hắn có tiến vào trạng thái bán Giác Tỉnh, cũng khó có thể gây thương tổn được cho con Hắc Miêu cho dù chỉ là một vết xước.
Ngay vào lúc Lâm Siêu vẫn còn đang ngạc nhiên nghi ngờ, con Hắc Miêu bỗng nhiên mở hai mắt ra, dữ tợn phẫn nộ hét lên: “Lăn ra đây, lăn ra đây cho ta! Đáng chết, ngươi dĩ nhiên vẫn còn chưa có chết!”
Ở dưới tiếng rống giận dữ của nó, từ bên trong mí mắt trái của nó, bỗng nhiên có một cánh tay to lớn duỗi ra, đem mí mắt của nó nhấc lên, bên trong mắt của nó đã không còn nhãn cầu nữa, mà thay vào đó chính là một cánh tay to lớn dính đầy máu tươi!
Lâm Siêu nhất thời nhận ra, hình dạng của cánh tay to lớn này có chút quen thuộc, rõ ràng là cánh tay của Thái Thản Vương!
Hắn dĩ nhiên còn chưa có chết?
“Xì xì!”
Từ bên trong mắt phải của con Hắc Miêu, cũng có một cánh tay to lớn mạnh mẽ duỗi ra, trực tiếp chọc thủng mí mắt của nó, cánh tay dính sền sệt máu tươi, cùng lúc đó, ở vị trí mi tâm trên trán của con Hắc Miêu, bỗng nhiên hơi nhô lên, ngay vào lúc Lâm Siêu cảm thấy hãi hùng khiếp vía thì ở chỗ mi tâm của nó đột nhiên bị phá tan, từ bên trong nhô ra một cái đầu dính đầy máu tươi!
Chính là Thái Thản Vương!
Lâm Siêu hít vào một hơi thật sâu, không ngờ được tên Thái Thản Vương này vẫn còn sống, hơn nữa lại còn có thể ẩn giấu ở trong cơ thể của con Hắc Miêu, mà con Hắc Miêu cũng không có nhận ra được!
Giờ khắc này Thái Thản Vương duỗi ra hai cánh tay từ hai con mắt của con Hắc Miêu, nửa người trên thì chui ra từ trên trán của nó, phảng phất như là trên trán của nó sinh trưởng ra một cái bướu thịt màu máu vậy, Thái Thản Vương phát ra một âm thanh khàn khàn, cười gằn nói: “Tìm kiếm vô số năm tháng, rốt cuộc ta cũng đã tìm được viên ám hạch này, ha ha ha…”
Con Hắc Miêu đang đau đến mức ngũ quan vặn vẹo, bỗng nhiên biến sắc, thất thanh nói: “Ngươi, ngươi…” Nó tựa hồ như nghĩ đến cái gì đó, sau khi liên tục nói ra mấy câu “Ngươi, ngươi”, liền phẫn nộ đến mức nói không ra lời.
Thái Thản Vương cười ha ha, hắn mở miệng thì máu tươi cũng chảy xuống hàm răng của hắn, phát ra âm thanh có chút khàn khàn cùng với đứt đoạn, nói: “Ngươi cho rằng, ta thật sự không địch lại được sức mạnh bản thể của ngươi hay sao, ha ha ha, mặc dù ngươi được hố đen Ma Trận tăng cường, sức mạnh của ngươi cũng xác thực được tăng cường rất nhiều, thế nhưng, Thái Thản tộc chúng ta mới chính là Vương giả của sức mạnh, ta làm sao lại có thể để cho ngươi dễ dàng nuốt sống như thế, muốn trách thì phải trách lòng tham của ngươi quá lớn mà thôi.”
“A a a…” Con Hắc Miêu phẫn nộ rít gào, bên trong tiếng gào tràn ngập sự oán độc vô tận cùng với sự hối hận, không cam lòng nói: “Đáng chết, thật là đáng chết a! ! Ngươi biết được ta sẽ nuốt thân thể của ngươi vào làm chất dinh dưỡng để tiến hóa, vì lẽ đó ngươi mới cố ý để cho ta nuốt sống ngươi, có lẽ từ khi ngươi nhìn thấy viên ám hạch thì cũng đã nghĩ đến kế sách này, đáng trách ta quá tự tin, hơn nữa trong lúc ta đang tiêu hóa ngươi thì cái tên Bạch Kim Vương đáng chết kia vừa vặn phá hủy hố đen Ma Trận, nếu như hắn không đúng lúc phá vỡ hố đen Ma Trận, ngươi chắc chắn sẽ phải chết! !”
“Ngươi cho rằng đó là trùng hợp hay sao?” Thái Thản Vương phát ra âm thanh khàn khàn khẽ cười nói: “Bạch Kim Vương cũng đã nói rồi, khi ta tới đây hắn liền phát hiện ra, ngay cả hắn cũng có thể phát hiện được ta, thì ta làm sao có khả năng lại không nhận ra được hắn, chỉ là ta ngụy trang giống như là không nhìn thấy hắn mà thôi, chỉ là ta không ngờ được, ám hạch ở trên trán của ngươi lại là giả, ta cũng phải sau khi tiến vào bên trong cơ thể ngươi mới có thể phát hiện được điểm ấy, thiếu chút nữa ta đã bị ngươi lừa rồi.”
Con Hắc Miêu cũng không tỏ ra vẻ đắc ý về việc ngụy trang viên ám hạch giả kia, mà tức giận hét lớn nói: “Vì lẽ đó ngươi liền cố ý tách ra một bộ phận thân thể, để cho tên Bạch Kim Vương ngu ngốc kia thôn phệ, để cho ta thả lỏng sự cảnh giác ở trong thân thể của mình, đồng thời còn làm cho Bạch Kim Vương tăng cường sức mạnh, tiêu hao sức mạnh của ta, tất cả những thứ này đều nằm trong kế hoạch của ngươi, buồn cười là Bạch Kim Vương cùng với ta đều chẳng hay biết gì cả, hài hước nhất là tên Bạch Kim Vương kia và ta đều cho rằng, ngươi tách ra một bộ phận thân thể kia, là muốn thôn phệ Bạch Kim Vương, nhưng trên thực tế ngươi chính là muốn không công dâng cho hắn thôn phệ, liền ngay cả việc hắn đi tới nơi này, cũng đều nằm ở trong sự tính toán của ngươi! !”
Thái Thản Vương khẽ mỉm cười, nhìn về phía Lâm Siêu, nói: “Nói đến, ta còn phải cảm tạ tên tiểu tử này, không ngờ được hắn vẫn còn chưa có chết, hơn nữa sau khi bị ngươi nhìn thấu không những không có chạy trốn, ngược lại còn dám đứng lên chiến đấu cùng với ngươi, làm cho ngươi phân tâm, ta lúc này mới có cơ hội tới gần vị trí mà ngươi cất giữ ám hạch, bắt được ám hạch, nếu không thì, không biết ta còn phải ẩn núp bao lâu nữa, mới có thể chờ đợi đến lúc ngươi hoàn toàn thả lỏng thì mới ra tay được.”
Lâm Siêu tái mặt, nói thật hắn thà rằng bị con Hắc Miêu giết chết, cũng không muốn bị rơi vào trong tay của Thái Thản Vương, cái kia liền mang ý nghĩa hắn sẽ bị Thái Thản Vương khống chế, sau khi hắn Giác tỉnh sẽ giúp Thái Thản Vương thoát ra bên ngoài.
Trang 290# 1
Chương 578: Bẻ gãy
Shared by: banlong.us
=== oOo ===
Thái Thản Vương nhếch miệng lộ ra một nụ cười, nhưng theo máu tươi chảy xuống, nhuộm đỏ hàm răng của hắn, chỉ có thể thấy được tơ máu dính đầy ở trên miệng, hắn cúi đầu, nhìn về phía thân thể của con Hắc Miêu nói: “Hiện tại cũng nên kết thúc rồi, ngươi vẫn còn nhớ năng lực của ta chứ, vị Thái Thản ca ca thân ái của ta nắm giữ năng lực là (sáng tạo), còn năng lực của ta, vừa vặn chính là (Hủy diệt) đấy, ha ha, chờ đến khi ta rời đi khỏi nơi này, thôn phệ vị ca ca của ta, nắm giữ luôn được năng lực của hắn, còn có ai có thể là đối thủ của ta, ha ha ha?”
“Hừ!” Khuôn mặt của con Hắc Miêu hiện ra vẻ ác độc, máu tươi từ hai hốc mắt của nó liên tục chảy xuống, nhìn giống như là một con ác quỷ dữ tợn, nó hướng về phía Lâm Siêu nói: “Tiểu tử, ngươi còn chưa chịu ra tay, lẽ nào ngươi muốn nhìn thấy cảnh tượng sau khi hắn thoát khỏi nơi này, ra bên ngoài tàn sát hết thảy mọi sinh linh hay sao, lẽ nào ngươi không có tộc dân? !”
Lâm Siêu nhìn cái bướu thịt mọc ra Thái Thản Vương, mặc dù trong lòng không khỏi sinh ra sự kiêng kỵ, nhưng sau khi nghe thấy lời nói của con Hắc Miêu, hắn vẫn cắn răng một cái, cầm thương mạnh mẽ lao tới, mặc dù hắn biết bằng vào sức mạnh của chính mình, chỉ có thể tạo ra hiệu quả nhỏ bé không đáng kể, nhưng cho dù không đáng kể thì cũng đã góp một phần sức lực!
Thái Thản Vương nhìn thấy Lâm Siêu đang lao đến, cười lạnh nói: “Vốn ta còn muốn đợi lát nữa mới bóp chết ngươi, không ngờ được ngươi lại ngu xuẩn đến như vậy, nếu ngươi đã muốn chết, ta liền thỏa mãn cho ngươi.”
Hô!
Hắn nâng cánh tay đẫm máu của mình lên, hướng về phía cổ họng của Lâm Siêu tàn bạo chộp tới.
“Ngân điện!” Lâm Siêu sử dụng sức mạnh toàn thân, gầm lên một tiếng triển khai ra chiêu ‘Ngân điện’ mạnh nhất từ trước tới giờ, thương mang xán lạn như lưu tinh, chớp mắt liền vượt qua khoảng cách một ngàn mét, đâm thẳng vào cánh tay to lớn đẫm máu của Thái Thản Vương.
“Là vũ khí linh năng không trọn vẹn à?” Thái Thản Vương dùng bàn tay to lớn của mình, trong nháy mắt liền nắm chặt thân thương, đôi mắt màu đỏ máu bắn ra hai tia chớp lạnh lẽo, ngón tay đột nhiên dùng sức.
“Răng rắc!” Một tiếng vang nhỏ liền vang lên.
Con ngươi của Lâm Siêu liền thu nhỏ lại, hắn chỉ cảm thấy thanh cổ thương của mình ở dưới sức mạnh cường đại của Thái Thản Vương, hoàn toàn không có năng lực chống cự, ngay cả thân thể cũng bị quăng ra cùng với thanh cổ thương, mà ở trong ánh mắt của hắn, thanh cổ thương đã làm bạn hắn hơn một năm này, dĩ nhiên đã bị bẻ gẫy!
Đầu thương bị đứt rời, bị Thái Thản Vương chộp vào trong tay, sau khi hắn đánh giá một hồi, liền tiện tay vứt đi, giống như một tia chớp biến mất ở trong bóng tối, bay về một địa phương nào đó mất tăm mất tích.
Trên khuôn mặt của Lâm Siêu hiện ra vẻ khó coi, cổ thương chính là thanh vũ khí mạnh nhất từ trước đến này mà hắn có, là vũ khí linh năng vượt qua cấp S, chính mình từ khi lấy được đến nay, vẫn luôn mang theo ở trên người, tẩm bổ linh năng của thanh cổ thương,
Nhưng không biết là do linh năng của thanh cổ thương bị thương quá nghiêm trọng hay là do nguyên nhân khác, linh năng ở bên trong vẫn chậm chạp không hề hồi phục lại, cho tới giờ khắc này, bản thể của thanh thương cũng đã triệt để bị bẻ gẫy!
Trong lòng của hắn liền tuôn trào ra sự phẫn nộ mãnh liệt, còn có một chút bi thương.
Là một người nắm giữ thương pháp đã đạt tới cấp S chân chính, thanh cổ thương đối với hắn mà nói, không kém gì so với bằng hữu của mình, cho dù nó chỉ là một “Vật” không có ý thức.
“A a a…” Lâm Siêu trợn trừng mắt, điên cuồng thét lên, mái tóc đầy đầu dựng thẳng đứng lên, nhìn chằm chặp vào khuôn mặt hờ hững của Thái Thản Vương, trong lồng ngực phun trào ra lửa giận giống như một ngọn núi lửa, trong phút chốc hắn có một loại cảm giác muốn Hủy diệt tất cả mọi thứ, đầu óc cũng bị lửa giận bao trùm.
“Chết đi! !”
Lâm Siêu phẫn nộ gầm lên một tiếng, nắm chặt một nửa đoạn thương còn lại xông tới.
Vèo!
Lần này, tốc độ di chuyển của Lâm Siêu vô thức tăng lên dữ dội, trong con ngươi của hắn có bóng dáng của một cây thập tự màu bạc lúc ẩn lúc hiện, giống như một cây thánh kiếm cực kỳ sắc bén.
“Ồ, dĩ nhiên lại có thể miễn cưỡng cân bằng ở trạng thái bán Giác Tỉnh cùng với nhân cách cũ?” Bên trong đôi mắt của Thái Thản Vương hiện lên một tia kinh ngạc, sau đó lập tức lãnh khốc nói: “Tức giận đến cỡ nào đi nữa thì cũng chỉ là một sinh mệnh thấp kém mà thôi.”
Hô!
Hắn lần thứ hai nâng tay chộp tới, lần này mục tiêu của hắn không phải là thanh cổ thương, mà là thân thể của Lâm Siêu.
Vào ngay lúc hắn giơ tay ra, bỗng nhiên có một đạo hào quang màu bạc lóe lên, trên cánh tay to lớn đẫm máu này, bỗng nhiên hiện ra một vết chém, trực tiếp rơi xuống.
Không có cánh tay to lớn của Thái Thản Vương ngăn cản, một thương này của Lâm Siêu liền thành công đâm vào trên mặt của Thái Thản Vương, nhưng mà không có đầu thương, chỉ đâm ra được một vết lõm, liền bị Thái Thản Vương dùng tiếng nộ hống hất bay cả nửa đoạn cổ thương lẫn Lâm Siêu ra bên ngoài.
Sau khi đâm ra một thương này, lửa giận ở trong lòng của Lâm Siêu tựa hồ như cũng thuận theo đó phát tiết hết ra ngoài, ý thức của hắn nhất thời được khôi phục lại, hắn cảm nhận được năng lượng kỳ dị rục rà rục rịch ở trong cơ thể của mình, nhất thời trong lòng liền cả kinh, vội vã khống chế tâm thần, khôi phục lại sự yên bình, đem tâm tình thô bạo cùng với phẫn nộ mạnh mẽ áp chế xuống.
“Còn muốn phản kháng sao? !” Trong âm thanh của Thái Thản Vương lộ ra sự phẫn nộ, dữ tợn nói: “Mau đi chết đi, ta phải cướp đoạt ý thức của ngươi, phá hủy vĩnh viễn!”
Con Hắc Miêu thu lại cái móng vuốt đã chặt đứt cánh tay của Thái Thản Vương, âm trầm nói: “Vậy thì ngươi cứ thử xem, cho dù ta có chết, cũng phải kéo theo ngươi chôn cùng!”
Nói xong, toàn thân nó bùng nổ ra khí tức màu đen nồng nặc, tất cả đều là vật chất tối tinh khiết.
Luồng khí vật chất tối tinh khiết sau khi tản mát ra từ trên thân thể của nó, lập tức liền bị hố đen ở trên đỉnh đầu của nó thôn phệ, khiến cho kích cỡ của hố đen bỗng nhiên bành trướng lên một cách nhanh chóng.
“Vô dụng, có ám hạch ở đây, ta sẽ không sợ bị hố đen thôn phệ, lẽ nào ngươi lại không biết điểm ấy?” Thái Thản Vương phun ra một đám sương máu, một lần nữa đem cánh tay đã bị chặt đứt khôi phục lại như cũ, lạnh lùng nhô ra ở trên trán của con Hắc Miêu, từ trên cao nhìn xuống nói.
Lâm Siêu nghe được lời của hắn, trong lòng hơi động, ngửa đầu nhìn lên cái hố đen rộng gần ba trăm mét này, bên trong mắt lộ ra một tia sáng kỳ dị, đúng đấy, lúc trước chính mình đã nghĩ qua tất cả các biện pháp để tự sát, mục đích chính là không muốn để cho Giác Tỉnh nữ vương lợi dụng, nhưng bởi vì có hiệu quả tự lành của năng lực Bất Tử, chính mình muốn tự sát sẽ rất khó.
Nhưng mà, nếu như bây giờ mình nhảy vào bên trong cái hố đen này, vậy thì nhất định chắc chắn sẽ phải chết.
Trang 290# 2
Chương 579: Hy vọng
Shared by: banlong.us
=== oOo ===
Nghĩ tới đây, trên khuôn mặt của Lâm Siêu liền lộ ra vẻ mỉm cười, lại có thêm mấy phần thương cảm, hắn cũng không muốn tiếp tục nghe Thái Thản Vương cùng với con Hắc Miêu kia nói chuyện nữa, hơi trầm mặc trong chốc lát, cuối cùng liền từ bỏ việc chống lại lực hút, tùy ý để cho thân thể bị hố đen cuốn vào bên trong, chỉ cần mình chết rồi, mặc kệ là cuối cùng Thái Thản Vương hay là con Hắc Miêu kia sẽ dành thắng lợi, hắn cũng không cần phải quan tâm, bởi vì cho dù là bên nào thắng lợi, cũng sẽ không có cách nào có thể rời đi khỏi mảnh không gian tối tăm này.
Hô!
Bóng người của hắn liền bị hố đen nhanh chóng kéo đi, khoảng cách đến hố đen càng gần, hắn càng có thể cảm nhận được sức lôi kéo càng mãnh liệt, cảm giác vặn vẹo truyền tới trên toàn bộ thân thể, giống như là thân thể của hắn đang bị phân giải vậy.
Vèo!
Bỗng nhiên, có một vật thể bảy màu từ trong Huyết Nha Chiến Giáp bay ra, bị hố đen nhanh chóng kéo vào.
Lâm Siêu ngẩn người ra nhìn, đây không phải là cái vỏ ốc bảy màu hay sao, là một vật phẩm có thể tăng cường năng lực lên gấp mười lần, hắn ngần người không tới nửa giây, trong đầu bỗng nhiên xẹt qua một ý nghĩ, hắn vỗ đôi cánh Hắc Ban thú, bay tới phía trước, chộp cái vỏ ốc bảy màu vào trong tay, sau đó liền liều mạng cật lực vỗ cánh, chống lại lực hút của cái hố đen.
May mà cái hố đen này vẫn chưa lớn mạnh quá mức, hơn nữa khoảng cách giữa nó cùng với Lâm Siêu cũng không quá gần, đồng thời còn có đôi cánh hắc ban thú, Lâm Siêu dùng hết sức mạnh toàn thân, rốt cục cũng thoát ly được khỏi biên giới của cái hố đen, bay ngược trở về vị trí lúc trước, hắn cầm cái vỏ ốc biển vào trong tay, nghĩ đến lời nói của Thái Thản Vương cùng với con Hắc Miêu lúc trước.
“Cái hố đen này là dùng ám hạch để chế tạo ra, con Hắc Miêu đã nói, năng lượng của viên ám hạch có thể khống chế được hố đen, Thái Thản Vương cũng đã nói rồi, có ám hạch sẽ không sợ hố đen thôn phệ, nói như vậy… Nếu như ta có thể chế tạo ra được thêm một viên ám hạch nữa, chẳng phải là cũng có thể khống chế được cái hố đen này hay sao?” Ánh sáng ở trong đôi mắt của Lâm Siêu càng ngày càng sáng.
Sau khi nắm lấy được một chút hy vọng, ý nghĩ tự sát của hắn nhất thời liền biến mất, cật lực suy tư các loại tin tức mà hắn thu thập được từ trước đến giờ.
“Ám hạch có đẳng cấp còn cao hơn so với vật chất tối kết tinh tinh khiết một bậc, thế thì bây giờ ta dùng cái vỏ ốc bảy màu này tăng cường một viên kết tinh tinh khiết thử xem sao.” Trong lòng của Lâm Siêu vô cùng căng thẳng cùng với thấp thỏm, đột nhiên hắn ước gì là lúc này có Hắc Nguyệt ở bên cạnh, hoặc là chính mình có thể nắm giữ được năng lực (cường hóa) mạnh mẽ giống như Hắc Nguyệt, như vậy phối hợp thêm cùng với sự tăng cường của cái vỏ ốc bảy màu, tỷ lệ thành công sẽ càng được nâng cao hơn.
Hơn nữa, nói không chắc năng lực cường hóa của nàng, còn có thể cường hóa sức mạnh của cái vỏ ốc bảy màu này!
Lâm Siêu lúc này mới mở chiếc nhẫn không gian của mình ra, từ bên trong hơn một trăm viên kết tinh tinh khiết, chọn lựa ra một viên có màu sắc âm trầm nhất, có kích cỡ lớn nhất, ước chừng nó to bằng một cái ngón tay cái, đen thuần như mực, mặc dù hơn một trăm viên này đều là kết tinh tinh khiết, nhưng vẫn có sự chênh lệch không ít, mà cái viên kết tinh này, không thể nghi ngờ chính là viên kết tinh có độ tinh khiết cao nhất ở trong này!
“Vỏ ốc bảy màu chỉ có thể tăng cường năng lực, không biết có thể hay không tăng cường cường độ ở trên vật thể” Lâm Siêu âm thầm thấp thỏm ở trong lòng, đầu tiên gọi ra một luồng ánh sáng, thẩm thấu vào bên trong cái vỏ ốc bảy màu, sau khi tia sáng tiến vào bên trong cái vỏ ốc biển, tựa hồ như sau khi trải qua một mảnh không gian dị độ mênh mông, tia sáng liền phóng ra bên ngoài, dĩ nhiên đã biến thành một chùm sáng to bằng nắm tay, xác thực là đã được tăng cường lên gấp mười lần!
Lâm Siêu hít vào một hơi thật sâu, mang theo tâm tình lo lắng, cầm trong tay viên vật chất tối kết tinh tinh khiết, nhét vào bên trong cái vỏ ốc bảy màu.
Lâm Siêu đem ý niệm dính chặt lên viên kết tinh, chỉ thấy sau khi nó tiến vào mảnh không gian dị độ kia, trải qua không bao lâu, liền bị kẹt ở trong đó.
“Bị kẹt lại?” Lâm Siêu nhìn viên kết tinh bị kẹt ở trong cái vỏ ốc bảy màu, mặc dù hắn đã mơ hồ dự đoán được, nhưng vẫn không nhịn được thất vọng một hồi, hắn lúc này mới đem viên vật chất tối kết tinh này móc ra, lấy ra một viên kết tinh khác nhỏ hơn, tiếp tục nhét vào bên trong.
Một lát sau, viên vật chất tối kết tinh này liền bị cái vỏ ốc bảy màu nhả ra bên ngoài, Lâm Siêu liếc mắt nhìn thật kỹ, trên khuôn mặt lộ ra mấy phần vui mừng, màu sắc của viên kết tinh này, quả nhiên so với lúc trước còn muốn sẫm màu hơn nhiều lắm, so với cái viên kết tinh to bằng ngón tay cái kia còn muốn âm trầm hơn rất nhiều, phảng phất như bây giờ nó đã có thể thôn phệ được cả tia sáng.
Màu đen thâm thúy như vậy, Lâm Siêu chỉ có thể từng thấy được ở trên viên ngụy ám hạch kia, không nghi ngờ chút nào, trải qua sức mạnh tăng cường của cái vỏ ốc bảy màu, độ tinh khiết của viên kết tinh này đã đạt đến một trình độ cực cao.
Chỉ có điều, nó chỉ có thể giấu diếm được con mắt của người khác, chứ không thể giấu giếm được sức mạnh của cái hố đen, còn chưa có đạt đến trình độ cấp bậc ám hạch chân chính, nó chỉ có thể trở thành chất dinh dưỡng của cái hố đen.
Lâm Siêu thử ôm lấy một lần cầu may, đem viên kết tinh đã được tăng cường này lần thứ hai ném vào bên trong cái vỏ ốc bảy màu, đợi một lúc lâu sau đó liền đổ ra.
“Quả nhiên.” Nhìn thấy màu sắc của viên kết tinh vẫn như cũ không có biến hóa gì, Lâm Siêu khẽ cười khổ một tiếng, bất quá hắn cũng không có quá ủ rũ, nếu như có thể tăng cường vô hạn, đó mới gọi là quái đản.
“Khoảng cách đạt đến cấp độ ám hạch vẫn còn có một đoạn chênh lệch.
Chỉ có thể thông qua ý niệm, đem vật chất tối ở bên trong không khí chung quanh lắng đọng vào nó, cô đọng vào bên trong viên kết tinh này.” Lâm Siêu thầm nghĩ ở trong lòng, mặc dù hắn không biết được cái biện pháp này có thể thành công hay không, nhưng ít ra là bây giờ đó cũng là một biện pháp mà hắn có thể thử.
Bất quá, vật chất tối ở trong khu vực một vạn mét xung quanh đây, đều đã bị hố đen cướp đoạt hết sạch, Lâm Siêu chỉ có thể đi tới chỗ xa hơn mới được, mà địa phương có mật độ vật chất tối nồng đậm nhất.
Hắn đã từng nghe Vực sâu nữ vương đời đầu nói qua, tựa hồ như là ở dưới tầng dưới chót của khu vực Tu La, cũng chính là ở phía dưới.
Bất quá, giờ khắc này ở trong hoàn cảnh không có trọng lực như thế này.
Không có phương hướng trên dưới trái phải, hắn cũng không biết là lúc này mình đang đứng thẳng hay là đứng ngược nửa, bằng vào thể chất hiện nay hắn không có cách nào có thể cảm ứng được.
Lâm Siêu hơi suy nghĩ một chút, quyết định bay về một hướng để thử trước.
Trước tiên hướng về phương hướng ở dưới chân của mình bay đi.
Trang 291# 1
Chương 580: Tự bạo
Shared by: banlong.us
=== oOo ===
Ngay vào lúc Lâm Siêu chuẩn bị bay đi, bỗng nhiên có một tiếng nộ hống kinh thiên từ vị trí của con Hắc Miêu cùng với Thái Thản Vương truyền đến.
Lâm Siêu liền giật mình, quay đầu lại nhìn tới, thình lình nhìn thấy bộ lông toàn thân của con Hắc Miêu, dĩ nhiên đang bị vô số các xúc tu màu máu quấn quanh, trói thân thể của nó thành một cái bánh chưng, Thái Thản Vương ở trên trán của nó, toàn thân chảy ra một lượng máu tươi cực lớn, biến thành các xúc tu màu máu, quấn quanh cổ họng của con Hắc Miêu, tựa hồ như là đang muốn thôn phệ đồng hóa nó.
“Ta nếu đã dám xuất hiện, làm sao có thể không đề phòng ngươi tự bạo!” Khuôn mặt của Thái Thản Vương hiện ra vẻ dữ tợn, lãnh khốc nói: “Ngươi có giỏi thì tự bạo đi, coi như ngươi có dùng tất cả nguồn năng lượng trong cơ thể để tiến hành tự bạo, cũng không thể đả thương được ta, ta chỉ cần lưu một giọt máu, liền có thể tái sinh trở lại!”
“Hống ——” Con Hắc Miêu ngửa mặt lên trời thét dài, cười như điên nói: “Ngươi cho rằng ta sẽ tự bạo chính mình hay sao, ta muốn tự bạo chính là viên ám hạch kia cơ, không có ám hạch, hố đen sẽ triệt để bị mất khống chế, đừng nói là chỉ bằng vào một mình Thái Thản Vương ngươi, mà ngay cả mảnh khu vực Tu La này, cũng sẽ bị hố đen thôn phệ không còn sót lại chút gì, thậm chí là… Toàn bộ địa cầu cùng với Thái Dương Hệ, cũng đều sẽ bị hủy diệt!”
Khuôn mặt của Thái Thản Vương liền trở nên tái mét, nổi giận nói: “Ngươi muốn chết!”
“Ha ha ha…” Con Hắc Miêu ngửa mặt lên trời cười lớn, phát ra âm thanh sắc bén chói tai, hướng về phía hư không xa xôi hò hét nói: “Người ở trong tộc của ta, vĩnh viễn không bao giờ làm nô! !”
Nó ngửa đầu lên nhìn trời, lần thứ hai hét lớn lên: “Vĩnh viễn không bao giờ làm nô, ha ha ha! ! !”
Theo tiếng hét của nó, trên lồng ngực của Thái Thản Vương, cũng chậm rãi hiện ra một luồng hắc mang đen kịt, có thể nhìn thấy rất rõ ràng, đó là một viên kết tinh đen kịt to bằng nắm tay trẻ em, đang tỏa ra một luồng khí tức hủy diệt.
“A a a…” Thái Thản Vương không biết là do đau nhức hay là phẫn nộ, hắn ngửa mặt lên trời rít gào, liều mạng khống chế máu tươi ở trong thân thể bay ra, tầng tầng vây quanh viên ám hạch, muốn đem viên ám hạch đen kịt này một lần nữa lôi kéo vào bên trong lồng ngực, nhưng máu tươi vừa mới vừa tới gần viên ám hạch, liền bị luồng sóng gợn màu đen ở xung quanh viên ám hạch biến thành tro bụi.
“Đáng chết, đáng chết!” Thái Thản Vương tựa hồ như đã phát điên, phẫn nộ gầm thét: “Viên ám hạch này là của ta, ngươi không được làm cho nó tự bạo, không thể! !”
“Ha ha ha…” Con Hắc Miêu nhìn thấy Thái Thản Vương phát điên, cười như điên nói: “Ngu xuẩn, ta đã chiếm được viên ám hạch này qua vô số năm tháng, ở bên trong từ lâu đã bị dấu ấn của ta thẩm thấu vào, vốn là ta chỉ muốn để lại một tầng bảo hiểm để đề phòng vạn nhất mà thôi, bây giờ lại tiện nghi cho sinh mệnh dơ bẩn nhà ngươi rồi.”
Thái Thản Vương phẫn nộ gầm rú, toàn thân lưu chuyển cuồn cuộn máu tươi, giống như là núi lửa phun trào ra dung nham, không ngừng nỗ lực kéo viên ám hạch trở lại, nhưng gợn sóng màu đen ở xung quanh viên ám hạch lại càng ngày càng mạnh, toả ra ánh sáng óng ánh đen kịt, chậm rãi bay lên trên không trung, từ từ khuếch tán ra các luồng gợn sóng màu đen chứa đựng khí tức hủy diệt mãnh liệt của mình.
Lâm Siêu nhìn thấy cảnh này liền hãi hùng khiếp vía, khuôn mặt biến thành tái xám, hắn không ngờ được hai kẻ điên này lại có thể điên cuồng đến mức như vậy, một khi viên ám hạch này tự bạo, hai người bọn hắn đều khó có thể sống tiếp được, hơn nữa hố đen sẽ triệt để bị mất đi khống chế, từ từ thôn phệ cả khu vực Tu La, sau đó thậm chí là cả Địa Cầu!
“Kẻ điên!” Lâm Siêu phẫn nộ đến mức đôi mắt muốn sung huyết.
Vèo!
Đúng lúc này, có một âm thanh rít gào truyền đến từ phía xa xa.
Lâm Siêu ngẩn người, quay đầu lại nhìn tới, chỉ thấy ở trong hư không tối tăm có một chiếc chiến hạm màu bạc to bằng một ngọn núi nhỏ, phảng phất như đang từ bên trong biển sâu vượt sóng mà ra, hướng về nơi này cấp tốc bay tới.
Lâm Siêu ngây người trong một giây, sau đó liền lập tức ý thức được, đây chính là chiếc chiến hạm cự nhân mà vị Vực sâu nữ vương đời đầu đã nói tới!
Lâm Siêu phán đoán không sai, giờ khắc này ở trong khoang điều khiển của chiếc chiến hạm Cự Nhân, chính là Giác Tỉnh nữ vương đang đứng, thông qua màn hình hiển thị nàng có thể nhìn thấy con Hắc Miêu đang bị Thái Thản Vương trói chặt, lúc trước sau khi nàng rời đi, lập tức bay tới vị trí hạ lạc của chiến chiến hạm Cự Nhân, không phải là nàng muốn khởi động nó để chạy trốn, mà là muốn đem nó tới đây tham gia chiến đấu!
Mặc dù bằng vào năng lực ánh sáng của một mình nữ Giác Tỉnh Giả Atlantis kia, không có cách nào có thể cung cấp đủ năng lượng cho chiếc chiến hạm tiến hành kỹ thuật “Bước nhảy không gian” trở về địa cầu, thế nhưng nếu như chỉ muốn di chuyển chiếc hạm thì lại không khó, đặc biệt là còn có thể điều động được một số vũ khí đơn giản ở trên chiến hạm, mặc dù đây chỉ là một chiến chiến hạm vận tải loại nhỏ của tộc Cự Nhân, thế nhưng hệ thống vũ khí được bọn họ thiết kế bên trên, cũng không kém gì sức mạnh của Giác Tỉnh nữ vương.
Giống như là nhân loại yếu đuối có thể chế tạo ra vũ khí nguyên tử như vậy.
Cho dù là Thần Vương của tộc Cự Nhân, cũng không dám chính diện chịu đựng mấy pháo của hệ thống vũ khí trên chiếc chiến hạm này, sức mạnh của mỗi một pháo, đều có thể dễ dàng phá hủy một hòn đảo cỡ lớn, tương đương với uy lực của một quả bom nguyên tử, chỉ có điều là không có tạo ra phóng xạ.
“Nó muốn tự bạo ám hạch?” Giác Tỉnh nữ vương nhìn thấy viên ám hạch màu đen ở trên đỉnh đầu của con Hắc Miêu cùng với Thái Thản Vương đang tỏa ra từng luồng gợn sóng màu đen kỳ dị, khuôn mặt của nàng không khỏi trở nên tái mét, nàng vội vã khống chế chiến hạm dừng lại, kinh hãi nhìn quá trình viên ám hạch đang tự bạo đã đến giai đoạn không có cách nào có thể nghịch chuyển được nữa, nàng phẫn nộ đến mức toàn thân run lẩy bẩy, thất thanh hét lên: “Hai tên vô liêm sỉ này, thật đáng chết!”
Nàng nghiến răng nghiến lợi, mái tóc bay rối tung lên, cắn răng khống chế chiếc chiến hạm bay lui ngược về phía sau, mặc dù nàng biết rõ tiếp đó sẽ phát sinh chuyện gì, nhưng nàng vẫn không muốn bỏ cuộc làm ra một chút chống cự, hy vọng rằng vật liệu tạo nên chiếc chiến hạm này thật sự cứng cỏi, có thể kháng cự lại việc bị hố đen thôn phệ, chỉ là… Nàng vừa mới nghĩ tới việc cái hố đen bị mất khống chế sau khi viên ám hạch kia tự bạo, trong lòng nàng liền bị lửa giận cuồng bạo lấp kín, trong lửa giận còn có cả sự hoang mang sợ hãi mãnh liệt.
Vào thời điểm Giác tỉnh nữ vương cùng với Lâm Siêu còn đang kinh hãi, viên ám hạch càng ngày càng xoay nhanh, gợn sóng màu đen mang theo khí tức hủy diệt tỏa ra càng ngày càng nồng đậm.
Mà giờ khắc này Thái Thản Vương vẫn đang phẫn nộ gầm rú, không cam lòng nhả ra toàn bộ máu tươi, biến thành một cánh tay đẫm máu, hướng về phía viên ám hạch chộp tới.
Trang 291# 2








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)

![[Dịch] Nghịch Thiên Tà Thần [Dịch] Nghịch Thiên Tà Thần](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/04/Audio-Nghich-Thien-Ta-Than.jpg)




![[Audio] Trọng Sinh Đô Thị Cuồng Long [Audio] Trọng Sinh Đô Thị Cuồng Long](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Trong-Sinh-Do-Thi-Cuong-Long.jpg)



