1. Home
  2. Truyện Hệ Thống
  3. [Dịch] Lục Địa Kiện Tiên
  4. Tập 129 : Hội thẩm (2) (c1281-c1290)

[Dịch] Lục Địa Kiện Tiên

Tập 129 : Hội thẩm (2) (c1281-c1290)

❮ sau
tiếp ❯

Chương 1281: Hội thẩm (2)

Tổ An nghiêm mặt nói:

– Đại thống lĩnh, sao ngươi lại không tin, ta thật không có phát sinh cái gì với Thái Tử Phi, trước đó sau khi rời ngự thư phòng, ta chưa thấy qua Thái Tử Phi.

Hắn đương nhiên không có khả năng thừa nhận, mặc kệ là Hoàng Đế hay Chu Tà Xích Tâm thật muốn giúp đỡ khắc phục hậu quả, nhưng đến thời điểm có lẽ Thái Tử Phi giữ được, hắn tuyệt đối sẽ chết chắc.

Hiện tại hắn còn nhớ rõ lúc trước Vân Gian Nguyệt hành thích, mình rõ ràng cứu Thái Tử Phi, nhưng bởi vì lúc cứu người ôm nàng, xém chút bị Hoàng Đế chặt tay.

Dù Hoàng Đế rộng lượng đến đâu cũng không có khả năng cho phép nam nhân khác làm bẩn con dâu mình?

Chu Tà Xích Tâm liếc hắn một cái, một lúc lâu sau mới hạ giọng nói:

– Rất tốt, về sau mặc kệ ai hỏi ngươi, đều cắn chết nói như vậy.

Tổ An hơi kinh ngạc nhìn hắn, gia hỏa này âm thầm giúp mình?

Xem ra lần trước bán hắn ân tình vẫn hữu dụng.

Chu Tà Xích Tâm tằng hắng một cái, thanh âm lại khôi phục bình thường:

– Vậy ngươi có thấy người khả nghi nào không?

– Không có.

Tổ An lắc đầu.

– Ta ra ngoài đi dạo không bao lâu, liền phát hiện trong hoàng cung tựa hồ rối bời, các cấm quân đang lùng bắt người nào đó, ta lo lắng xảy ra chuyện, liền trở về, sau đó liền bị các ngươi mang tới nơi này.

Chu Tà Xích Tâm ngồi trên ghế, ngón tay nhẹ nhàng gõ mặt bàn, cả người rơi vào trầm tư.

Thanh âm ngón tay gõ mặt bàn cực kỳ chói tai, có một loại cảm giác đè nén thiên nhiên.

Cách một hồi sau, Chu Tà Xích Tâm nói:

– Đợi lát nữa sẽ có người đưa ngươi đưa đến trong thiên lao thẩm vấn, đến thời điểm sự tình gì nên nói, sự tình gì không nên nói, chính ngươi rõ ràng.

Mặt khác, hoàng thượng đặc biệt bàn giao, ngươi tuyệt đối không thể bại lộ thân phận Tú Y Sứ Giả.

– Vâng!

Trong lòng Tổ An hiểu ra, Hoàng Đế nói như vậy, chứng minh hắn còn muốn mình giúp hắn đi hố Tề Vương, cho nên chỉ cần không bại lộ mình và Thái Tử Phi thật làm gì, Hoàng Đế hẳn sẽ không giết ta.

Tổ An nhịn không được hỏi:

– Tại sao sự kiện này lại nháo đến thiên lao, không phải cần nhanh chóng áp xuống sao, công khai điều tra như vậy, sẽ tổn hại danh dự của Thái Tử Phi.

Chu Tà Xích Tâm do dự một chút, cuối cùng giải thích:

– Trong cung không chỉ một đỉnh núi, còn có rất nhiều thế lực của Tề Vương, bên kia đã bắt đầu trợ giúp, làm sao có thể tuỳ tiện đè xuống?

– Thái Tử Phi thân phận đặc thù, không tiện thẩm vấn, khẳng định phải từ chỗ ngươi ra tay.

Tổ An cười khổ, quả nhiên thế giới này người bình thường không có nhân quyền.

Chu Tà Xích Tâm rời đi, rất nhanh liền có người đưa hắn đến thiên lao.

Hữu Vệ tướng quân Quách Chí nhìn thấy hắn thì thở dài một hơi:

– Tổ huynh đệ, không nghĩ tới lại gặp nhau ở trong tình huống như thế này.

Tổ An cười khổ:

– Ta cũng không nghĩ tới.

Quách Chí muốn nói lại thôi, sau đó thừa dịp người xung quanh không chú ý, nguyên khí truyền âm nói:

– Đợi lát nữa Tông Chính, Đình Úy, Quang Lộc Huân sẽ đến liên hợp thẩm vấn ngươi, chính ngươi tự giải quyết cho tốt.

– Đa tạ Quách huynh nhắc nhở!

Tổ An lặng lẽ đáp lại, ngày bình thường giao du rộng lớn vẫn có chút tác dụng, chí ít người ta ở trên những chuyện nhỏ vẫn sẽ giúp mình.

Quách Chí liếc hắn một cái, sau đó im lặng rời đi.

Tổ An bị áp giải đến một phòng giam đặc thù, trên người bị cao thủ hạ cấm chế, đồng thời còn có Câu Hồn Tác của Tú Y Sứ Giả, bảo đảm hắn không thể vượt ngục, đồng thời cũng không cách nào tự tử.

Những tao ngộ này đều ở trong dự liệu, Tổ An không có để ý.

Dù sao rất nhiều năng lực đều không cần vận dụng nguyên khí liền có thể triệu hoán, những biện pháp này ảnh hưởng không lớn.

Hiện tại hắn lo lắng nhất là sắp đến hội thẩm, nghĩ tới đây hắn cũng nhức cả trứng, mình chỉ là Thái Tử Xá Nhân nho nhỏ, cần dùng tới quy cách Tam Ti hội thẩm sao?

Thế giới này có chút không giống Trung Quốc cổ đại, Tam Ti hội thẩm ở nơi này bình thường là Đình Úy, Ngự Sử Đài cùng với Ti Đãi Giáo Úy, nhưng lần này sự tình liên quan đến Thái Tử Phi, hơn phân nửa sẽ không trắng trợn tuyên dương, cho nên để Tông Chính (*còn gọi Tông Nhân Phủ) và Quang Lộc Huân thay thế Ngự Sử Đài cùng với Ti Đãi Giáo Úy.

Tông Chính là một trong Cửu Khanh, chưởng quản sự tình của hoàng tộc cùng với hoàng thân quốc thích, việc này liên quan đến Thái Tử Phi, do bọn hắn đến chủ trì không có gì thích hợp bằng.

Hắn nhớ đến trước đó Sở Sơ Nhan đã nói với hắn, Tông Chính Chân Học Nghĩa, thê tử là tỷ tỷ của Hoàng Đế Trường Xuyên công chúa, Hoàng Đế phái hắn đến chủ trì thẩm án, hẳn vì tin được hắn là người một nhà.

Đình Úy và Quang Lộc Huân cũng một trong Cửu Khanh, Đình Úy Khương Bá Dương vốn quản hình ngục, là chuyên gia xử án, tra án tự nhiên không thiếu hắn được.

Cái này cũng không phải lần đầu tiên liên hệ với hắn, lần trước sự tình Trình Hùng, hắn thì chủ trương gắng sức giúp Trình Hùng vô tội, kết quả vẫn bị mình định tội.

Chậc chậc chậc, oan gia ngõ hẹp, lần này rơi xuống trong tay hắn, hơn phân nửa sẽ xong.

Trong đầu Tổ An hát bài Tâm Lạnh, có điều hắn nghĩ lại, lần trước tựa hồ là dùng thân phận Kim bài Thập Nhất, liên quan gì tới Thái Tử Xá Nhân Tổ An?

Khương Bá Dương chưa chắc sẽ ghi hận mình, ân, hi vọng như thế.

Bất quá Quang Lộc Huân thì phiền phức, trước kia Quang Lộc Huân Mộ Dung Đồng là Ti Đãi Giáo Úy quyền cao chức trọng, kết quả bởi vì mình bị điều tới nha môn thanh nhàn, trong lòng khẳng định rất bất mãn, cái này khẳng định tránh không khỏi.

Lại nói Hoàng Đế có bệnh sao, ba quan viên phái tới thẩm án có hai cái là người Tề Vương nhất mạch, đều có thù với ta, đây là muốn ta chết sao?


Chương 1282: Nhạc phụ đại nhân

Ta chết, danh tiết của con dâu ngươi cũng không gánh nổi!

Hắn đậu đen rau muống quy đậu đen rau muống, nhưng những ngày này ở kinh thành cũng minh bạch, thế lực của Tề Vương thâm căn cố đế, cơ hội lần này tốt như vậy, bọn họ làm sao có thể buông tha?

Mấu chốt là mặc kệ Khương Bá Dương hay Mộ Dung Đồng, một cái là chuyên gia xử án, một cái trước đó là Ti Đãi Giáo Úy, đồng dạng là người trong nghề, chỉ sợ Hoàng Đế rất khó cự tuyệt bọn họ gia nhập.

Thời gian bất tri bất giác trôi qua, rất nhanh có ngục tốt đến:

– Tổ đại nhân, xin theo chúng ta, đám người Tông Chính đại nhân có lời muốn hỏi ngươi.

Những người này trước đó bởi vì thích khách vượt ngục nhận nhân tình của hắn, bởi vậy nói chuyện rất khách khí, không có để hắn chịu nhục như phạm nhân bình thường.

Tổ An được đưa tới một gian tĩnh thất, những ngục tốt kia nói:

– Tổ đại nhân, ấn thông lệ chúng ta phải khóa ngươi lại, xin thứ lỗi.

– Không sao.

Sắc mặt Tổ An bình tĩnh.

Mấy ngục tốt kia vừa khóa hắn lại, vừa khen:

– Tổ đại nhân quả nhiên bất phàm, chỗ chúng ta không biết nhốt qua bao nhiêu đại quan, từng cái không phải khóc lóc chính là thất hồn lạc phách, rất ít có khí độ như Tổ đại nhân.

Tổ An mỉm cười:

– Bình sinh không làm việc trái với lương tâm, nửa đêm không sợ quỷ gõ cửa, sự tình lần này ta trong sạch, tự nhiên không sợ bị thẩm vấn.

Những ngục tốt kia lại tán thưởng, lúc này cửa phòng mở ra, mấy quan viên áo bào tím chậm rãi đi tới.

Đi đầu là một lão giả dáng dấp khổ đại cừu thâm, tóc muối tiêu dùng trâm gỗ tùy ý buộc lên, có không ít sợi tóc lộn xộn rủ xuống, lần thứ nhất nhìn thấy Tổ An còn tưởng là Kỷ Đăng Đồ bản già nua.

Bất quá tướng mạo của hai người không có chút tương tự nào, bài trừ khả năng người này là lão cha tiện nghi của Kỷ Đăng Đồ.

Nhìn quan phục trên người, còn có đi ở vị trí thứ nhất, hắn hẳn là Tông Chính đại nhân Chân Học Nghĩa.

Lại nói hắn cưới tỷ tỷ của Hoàng Đế, thì nên là người cùng thế hệ với Hoàng Đế mới đúng, vì sao Hoàng Đế bề ngoài nhìn tuổi xuân đang độ, gia hỏa này đã già nua sắp chết?

Quan viên thứ hai khí chất nho nhã, mặt như quan ngọc, tóc chỉ có chút hoa râm, nhìn càng tăng thêm phong lưu phóng khoáng, có thể tưởng tượng lúc hắn tuổi trẻ rất được nữ hài tử hoan nghênh.

So sánh với Tông Chính đại nhân, cả người hắn đứng đắn hơn rất nhiều, tóc chải cẩn thận tỉ mỉ, y phục trên người thẳng tắp, không có chút nếp uốn.

Nhìn đồ án Bạch Hổ trên quan phục, hẳn là Đình Úy Khương Bá Dương.

Tổ An dò xét hắn vài lần, trước đó vì sự tình Trình Hùng cùng hắn đánh qua quan hệ, nhưng đây là lần đầu tiên gặp mặt.

Hắn thấy Khương Bá Dương không có nhìn mình, mà nhìn chằm chằm Tông Chính đại nhân, biểu lộ giống như bị táo bón.

Rốt cục hắn có chút nhịn không được:

– Chân đại nhân, thân là Cửu Khanh, chúng ta nên làm gương mẫu cho quan viên, ngày bình thường chú ý dung mạo một chút.

Chân Thủ Nghĩa cười hắc hắc:

– Cửu Khanh? Sớm đã không còn vinh quang như ngày xưa, làm gương mẫu cái gì, lời này ngươi đi nói cho Môn Hạ, Trung Thư, Thượng Thư còn tạm được.

Mí mắt của Khương Bá Dương co giật, hít sâu một hơi nói:

– Nhưng tóc ngươi như vậy, không cảm thấy khó chịu sao? Không bằng ta giúp ngươi cột lại.

Chân Thủ Nghĩa vội vàng tránh đi:

– Nam nhân đầu nữ nhân eo, không phải tình nhân không nên đụng! Lại nói, ta cảm thấy như vậy mới tự tại, càng có thể biểu hiện ta không bị trói buộc và thoải mái.

Mộ Dung Đồng cười nhạo:

– Đã nửa thân thể chôn trong đất, báo đáp ân tình người, còn không bị trói buộc và thoải mái? Cũng không sợ Trường Xuyên công chúa nghe được lại phạt ngươi quỳ ván giặt đồ?

Mộ Dung Đồng là người quen cũ, Tổ An đã gặp hắn nhiều lần.

Chân Thủ Nghĩa không nhịn được:

– Hắc Bì đừng quá phận, có tin ta tiết lộ sự tình năm đó ngươi nhìn trộm Ngọc đại nhân động phòng không.

Mộ Dung Đồng giận dữ:

– Lão thất phu, năm đó ngươi không nhìn sao? Còn nữa, ta đã nói bao nhiêu lần rồi, màu da này gọi là màu đồng cổ dương cương cân đối, không phải đen.

Tổ An hơi kinh ngạc, theo lý thuyết bọn họ phân thuộc trận doanh khác biệt, nên thế như nước lửa mới đúng, vì sao một bộ lão bằng hữu như thế?

Có điều rất nhanh hắn liền kịp phản ứng, những quan viên ở kinh thành này, chỉ sợ rất nhiều từ nhỏ đã nhận biết, mọi người cùng nhau lớn lên, cùng một chỗ kiến công lập nghiệp, chỉ là về sau mỗi người mới lựa chọn trận doanh.

Mặc dù như thế, giao tình ngày xưa vẫn còn, thậm chí không ít gia tộc còn có quan hệ thông gia, có thể nói trong ngươi có ta, trong ta có ngươi, mọi người chỉ là đạo thống chi tranh, đồng thời không phải không đội trời chung như mình tưởng tượng.

Nghe hai người cãi nhau, Khương Bá Dương đau đầu, không nhìn thẳng bọn họ, đánh giá Tổ An, bỗng nhiên nhướng mày:

– Là ai đeo gông xiềng cho ngươi.

Vừa nói vừa đi tới, thân thủ nhẹ nhàng phất một cái, một sợi xiềng xích tự động giải khai, hiển nhiên tu vi cực kỳ cao thâm.

Tổ An sững sờ, tựa hồ gia hỏa này rất có thiện ý với ta.

Đúng lúc này, Khương Bá Dương không có tiếp tục giải gông xiềng nữa, ngược lại thay hắn sửa sang cổ áo, sau đó lui về sau một bước dò xét, lúc này mới hài lòng gật đầu, lần nữa ngồi trở lại vị trí.

Tổ An mộng bức, đại ca ngươi làm gì, vì sao chỉ mở một sợi xiềng xích?

Hắn cúi đầu xem xét, lúc này mới chú ý tới xiềng xích trên người mình rất đối xứng, lại liên tưởng đến vừa rồi hắn nhìn đầu tóc của Tông Chính đại nhân biểu lộ vặn vẹo, nhất thời dở khóc dở cười, nguyên lai là đụng phải kẻ bị bệnh hoàn mỹ, làm ta còn tưởng hắn có thiện ý.

– Được rồi, chính sự quan trọng.

Khương Bá Dương ngăn hai người cãi lộn.


Chương 1283: Nhạc phụ đại nhân (2)

Thủ Nghĩa tùy ý ngồi ở chủ vị:

– Ngươi bắt đầu đi, phương diện xử án ngươi là chuyên gia.

Nhìn hắn ngồi lệch một bên trên ghế, hô hấp của Khương Bá Dương thoáng cái dồn dập, vội vàng dời ánh mắt không nhìn nữa, trực tiếp vỗ bàn, phanh… cực kỳ chói tai:

– Tổ An, bản quan xem ghi chép ra vào cửa cung, phát hiện trước hoàng hôn ngươi chưa rời cung, ngươi ở lại trong cung làm gì?

Vấn đề này Tổ An rất khó trả lời, chủ yếu là Chu Tà Xích Tâm dặn đi dặn lại để hắn không được bại lộ thân phận Tú Y Sứ Giả, như vậy sẽ rất khó giải thích tại sao ở lại trong cung.

Phải biết trước hoàng hôn, ngoại thần không xuất cung là trọng tội, tuyệt đối sẽ bị vạch tội dâm loạn hậu cung.

Bất quá Tổ An đã sớm chuẩn bị, trầm giọng đáp:

– Hoàng thượng có nhiệm vụ bí mật điều động ta, cho nên ta mới không xuất cung.

Mấy người liếc nhau, nhịn không được hỏi:

– Nhiệm vụ bí mật gì?

Tổ An cười:

– Đã nói là nhiệm vụ bí mật, làm sao có thể tùy tiện nói cho người khác biết.

Mộ Dung Đồng giận dữ:

– Họ Tổ, đừng ở chỗ này cười đùa tí tửng, hiện tại là chúng ta đang thẩm vấn ngươi, ngươi tốt nhất thành thật khai báo.

Là tiểu tử này làm hại hắn từ Ti Đãi Giáo Úy uy phong bát diện biến thành ăn không ngồi chờ chết, nghĩ tới đây trong lòng hắn không khỏi giận giữ.

Đến từ Mộ Dung Đồng, điểm nộ khí +491 +491 +491…

Tổ An thở dài:

– Mộ Dung đại nhân, ngươi cảm thấy ta dám giả truyền thánh ý sao? Sự kiện này rất dễ dàng chứng thực, sau khi ta từ Đông Cung ra ngoài, liền bị gọi vào ngự thư phòng.

Hô hấp của Mộ Dung Đồng cứng lại, dưới cái nhìn của bọn họ, xác thực không có ai dám giả truyền thánh chỉ, đây chính là tội tru di cửu tộc.

Lúc này Khương Bá Dương lật xem hồ sơ, gật đầu nói:

– Thật có việc này.

Hiển nhiên trước khi đến, hắn đã làm tốt các loại điều tra và khẩu cung.

Sau đó lời nói hắn xoay chuyển:

– Nhưng cái này nhiều lắm chỉ có thể nói ngươi đi qua ngự thư phòng lĩnh nhiệm vụ bí mật, nhưng về sau ngươi đi nơi nào, làm gì không có người biết, có không ít người xác nhận bọn họ nhìn thấy ngươi và Thái Tử Phi quần áo không chỉnh tề ở cùng một chỗ… Khụ khụ, đối với cái này ngươi giải thích thế nào.

– Lời nói vô căn cứ! Đây là nói xấu!

Thần sắc của Tổ An có chút kích động.

– Nói xấu ta thì thôi, vậy mà nói xấu Thái Tử Phi băng thanh ngọc khiết, tâm có thể tru tâm có thể tru, xin hỏi Khương đại nhân, người nói xấu chúng ta đến cùng là ai?

Khương Bá Dương hắng giọng:

– Có phải nói xấu hay không chúng ta tự sẽ kiểm chứng, nhưng thân phận những người kia khẳng định không thể nói cho ngươi.

Tổ An nói:

– Ta xưa nay thiện chí giúp người, ai ai cũng ưa thích, thực nghĩ không ra ai sẽ hãm hại ta…

– Ai ai cũng ưa thích?

Mộ Dung Đồng cười lạnh, gia hỏa này có phải có bệnh hay không?

Tổ An bừng tỉnh đại ngộ:

– Ta nhớ rồi, trước đó tựa hồ bởi vì ta vừa tới kinh thành, bị thích khách ám sát, làm hại Mộ Dung đại nhân bị liên luỵ mất chức, nếu thật có người muốn hãm hại ta mà nói, chỉ sợ…

Mộ Dung Đồng tức giận đến sắp bốc khói:

– Hỗn trướng, ngươi nói ta sẽ hãm hại ngươi!

Đến từ Mộ Dung Đồng, điểm nộ khí +668 +668 +668…

Tổ An giang tay:

– Ta không có nói như vậy nha, là tự ngươi nói.

Hắn suy nghĩ tuy Mộ Dung Thanh Hà có chút lỗ mãng, nhưng tổng thể vẫn tỉnh táo hơn nhiều.

Khương Bá Dương vội vàng tỏ ý:

– Mộ Dung đại nhân an tâm chớ vội, an tâm chớ vội.

Sau đó xoay đầu lại nhìn Tổ An:

– Ngươi hung hăng càn quấy như vậy, sẽ ảnh hưởng chúng ta phá án.

Tổ An đáp:

– Khương đại nhân minh giám, ta chỉ phân tích người nào có động cơ hại ta mà thôi, Mộ Dung đại nhân tính tình ngay thẳng, hiển nhiên không làm được loại sự tình này.

Được hắn vỗ mông ngựa, lúc này sắc mặt của Mộ Dung Đồng mới thoáng hòa hoãn.

Lúc này Tổ An tiếp tục nói:

– Đúng rồi, ta nhớ được, sáng nay tiến cung, ta đắc tội Hoàng Môn Thị Lang Thạch Tuấn, chỉ vì hắn làm khó dễ, ta không nhịn được dùng bàn tay thăm hỏi gương mặt của Thạch Tuấn, còn làm hại hắn ở trước mặt mọi người rơi quần xấu mặt, lại thêm lúc trước đệ đệ của hắn Thạch Côn có cừu oán với ta, nếu quả thật nói ai có động cơ hại ta, hắn tuyệt đối có khả năng nhất.

Lúc này ngay cả Tông Chính đại nhân đang nhắm mắt dưỡng thần cũng nhịn không được mở mắt, dùng bàn tay thăm hỏi gương mặt của Thạch Tuấn? Thua thiệt tiểu tử này còn nói ra được!

Khương Bá Dương hơi nheo mắt:

– Trước đó ta không có nhắc tới Thạch Tuấn, vì sao ngươi thoáng cái đoán được là hắn, nói, có phải thời điểm hắn gặp được ngươi và Thái Tử Phi, ngươi cũng nhìn thấy hắn không?

Tổ An kinh ngạc:

– Thật là tiểu tử kia? Ta liền nói bộ dáng kia chính là gia hỏa một bụng ý nghĩ xấu muốn hại người, không nghĩ tới quả nhiên là hắn!

Mộ Dung Đồng quát:

– Đừng có nói nhãm, ngươi nhắc tới hắn chính là không đánh đã khai.

Tổ An thở dài:

– Mộ Dung đại nhân, ngươi cũng làm qua Ti Đãi Giáo Úy, cái này hẳn rất dễ dàng phân tích được chứ.

– Ta tự hỏi nhân phẩm không tốt lắm, khiến người ta hiểu lầm phương diện này có thể thông cảm được, nhưng Thái Tử Phi là ai, xuất thân danh môn, xưa nay cử chỉ vừa vặn, có phong thái quốc mẫu, nữ tử như vậy các ngươi tin tưởng nàng sẽ làm sự tình cẩu thả với nam nhân khác?

– Cho nên sự kiện này nói rõ là vu oan hãm hại, người hãm hại không chỉ có thù với ta, hơn nữa còn ước gì Thái Tử Phi vạn kiếp bất phục, nghĩ tới nghĩ lui, ta và Thái Tử Phi có kẻ thù chung chỉ có Thạch gia, dù sao trước đó Thạch Côn là cùng ta đánh cược, sau đó ngoài ý muốn chết ở trong tay Thái Tử Phi.


Chương 1284: Nhạc phụ đại nhân (3)

Mộ Dung Đồng sầm mặt lại:

– Những thứ này chỉ là ngươi phỏng đoán mà thôi, có chứng cứ không.

– Không có.

Tổ An lắc đầu.

– Ta chỉ cung cấp một mạch suy nghĩ mà thôi, cụ thể có hay không, còn cần các ngươi đi kiểm chứng nha.

Mộ Dung Đồng cười lạnh:

– Đã không có chứng cứ, ngươi lại vu cáo lung tung, Thạch gia gia chủ là một trong Bát Công, đại quan triều đình, ngươi có biết vu cáo lung tung là tội lớn bực nào không?

Thần sắc của Tổ An cũng lạnh xuống:

– Thạch gia thế lớn, chẳng lẽ lớn hơn Thái Tử Phi, lớn hơn thể diện của hoàng gia? Hiện tại người giật dây nói rõ là muốn để hoàng gia hổ thẹn, ngươi không đi điều tra, lại một mực chắc chắn Thái Tử Phi thật làm sự tình cẩu thả, ta có lý do hoài nghi động cơ của ngươi nha.

Mộ Dung Đồng giận tím mặt:

– Nhóc con, thật cho rằng bản quan không dám giết ngươi?

Đến từ Mộ Dung Đồng, điểm nộ khí +876 +876 +876…

Tổ An ngẩng đầu nói:

– Chẳng lẽ Mộ Dung đại nhân muốn vu oan giá hoạ, Tổ mỗ xương cốt cứng rắn, uy vũ không khuất phục, tuyệt đối sẽ không vu hãm Thái Tử Phi nửa chữ.

– Uy vũ không khuất phục?

Mộ Dung Đồng tức giận đến bật cười.

– Ngươi cũng xứng nói lời này? Tốt, bản quan nhìn xương cốt của ngươi cứng đến bao nhiêu, người đâu, dùng hình!

Lúc này Chân Học Nghĩa tằng hắng một cái:

– Mộ Dung đại nhân an tâm chớ vội, Tổ An nói cũng chưa chắc không có đạo lý, nếu đánh hắn một trận hắn cung khai, chúng ta cũng không cách nào chắn được miệng thiên hạ.

Nghe được lời này, Tổ An âm thầm buông lỏng một hơi, Hoàng Đế chắc chắn không có khả năng khoanh tay đứng nhìn, Tông Chính tất nhiên là người của Hoàng Đế nhất mạch, tuyệt đối sẽ không tùy ý Tề Vương làm loạn.

Đương nhiên nếu đoán sai cũng chả sao, ngược lại Phượng Hoàng Niết Bàn Kinh phải dựa vào bị đánh đến đề thăng công lực.

– Ta thẩm án nhiều năm như vậy, nói đàng hoàng là không có tác dụng, bọn họ chỉ phục đánh.

Mộ Dung Đồng hừ lạnh, nhìn về phía Đình Úy.

– Bá Dương, ngươi nói thế nào?

Khương Bá Dương nói:

– Ta cũng đồng ý ý kiến của Tông Chính đại nhân, Tổ An nói không phải không có lý, chúng ta xác thực có thể từ phương diện kia cẩn thận chứng thực.

Trong mắt Mộ Dung Đồng có chút mờ mịt, nghĩ thầm ngươi đến cùng giúp bên nào?

Hắn biết Khương Bá Dương xưa nay chính trực cứng nhắc, chẳng lẽ bệnh cũ tái phát?

Hiện tại là thời điểm coi trọng chính trực sao, cơ hội tốt như vậy không lợi dụng, chỉ sợ Tề Vương sẽ khóc?

Tổ An kinh ngạc, hắn không nghĩ đến Khương Bá Dương sẽ giúp mình nói chuyện, vốn còn tưởng đối phương bởi vì sự tình Trình Hùng sẽ nhắm vào mình chứ.

Hai người thẩm án ý kiến thống nhất, Mộ Dung Đồng không thể làm gì, chỉ có thể để hai người khác hỏi một vài vấn đề, sau đó bọn họ quyết định từ bên Thạch Tuấn điều tra.

Đoàn người đứng dậy rời đi điều tra manh mối khác, Khương Bá Dương cố ý lưu đến sau cùng, ánh mắt dò xét Tổ An có chút kỳ quái.

Tổ An biết đối phương có lời muốn nói với mình, trong lòng kỳ quái, ta không biết hắn, tại sao hắn lại giúp ta.

Lúc này Khương Bá Dương gật gật đầu:

– Khó trách trước đó vài ngày La Phu một mực khen ngươi, còn nhờ ta cứu ngươi, hôm nay gặp mặt, mặc dù có chút miệng lưỡi trơn tru, nhưng phẩm tính không xấu, hơn nữa dũng khí phi phàm, nàng quả nhiên không nhìn lầm người.

Trong đầu Tổ An một vòng dấu chấm hỏi, La Phu là ai, chờ chút, hắn họ Khương…

– Mỹ nhân hiệu trưởng, nguyên lai ngươi là cha vợ đại… Khụ khụ, là phụ thân của mỹ nhân hiệu trưởng?

Hắn thốt ra.

– Mỹ nhân hiệu trưởng? Cha vợ…

Mí mắt của Khương Bá Dương co giật, ánh mắt nhìn về phía Tổ An nhiều mấy phần nguy hiểm.

– Không sai, La Phu là nữ nhi của ta, năm đó nàng không muốn làm Thái Tử Phi, trong cơn tức giận rời nhà trốn đến Minh Nguyệt Thành, bây giờ nghĩ lại cũng là chuyện tốt, bằng không nàng sẽ bị cuốn vào trận thị phi hôm nay.

Tổ An chấn kinh, ngự tỷ tất chân lại xém chút lên làm Thái Tử Phi?

Ngạch không đúng, hẳn là nàng không muốn làm mới chạy, bằng không chỉ sợ không tới lượt Bích Linh Lung.

Hắn vội vàng lấy lại tinh thần:

– Nguyên lai là bá phụ, ban đầu ở Minh Nguyệt Thành hiệu trưởng tỷ tỷ cực kỳ chiếu cố ta, không nghĩ tới hôm nay lại được bá phụ tương trợ, xem ra đều là duyên phận.

Khương Bá Dương hừ một tiếng:

– Ngươi không cần cám ơn ta, trước đó ngươi bị bắt tới kinh thành, hoàng thượng nói rõ là muốn phương pháp trường sinh, tuy La Phu để ta cứu ngươi, đáng tiếc ta bất lực, ngược lại không nghĩ tới tiểu tử ngươi thật có thể chạy thoát.

Tổ An cười nói:

– Coi như thế, ta cũng rất cảm kích hiệu trưởng tỷ tỷ cứu giúp, hơn nữa lần này không phải bá phụ cũng giúp ta sao.

Khương Bá Dương lạnh nhạt nói:

– Ta không phải giúp ngươi, chỉ luận sự mà thôi, việc này xác thực có rất nhiều điểm đáng ngờ.

Sau khi nói xong hắn liền quay người rời đi, đi mấy bước, bỗng nhiên nhíu mày dừng lại, cúi đầu vuốt góc áo, thấy y phục chỉnh chỉnh tề tề, trên mặt mới có cảm giác vui vẻ, tiếp tục đi ra ngoài, Tổ An chú ý tới hắn mỗi một bước, khoảng cách đều không lệch chút nào.

Rất nhanh có ngục tốt mang Tổ An về phòng giam, hắn lẳng lặng ngồi ở nơi đó, ánh mắt thâm thúy.

Sự tình có chút môn đạo, vốn cho rằng Khương gia là Tề Vương nhất mạch, nhưng hiện tại xem ra chưa hẳn.

Có lẽ ngày bình thường Khương gia hơi khuynh hướng Tề Vương, nhưng trước trái phải rõ ràng, Khương Bá Dương vẫn lựa chọn theo lẽ công bằng xử lý, khó trách Hoàng Đế sẽ đồng ý hắn đến thẩm tra xử lí án này.

Mặt khác hôm nay nhìn quan hệ giữa ba vị Cửu Khanh, hắn ý thức được trước đó mình tính sai.

Thái Tử nhất mạch và Tề Vương nhất mạch, ngoại nhân nhìn như ngươi chết ta sống, nhưng nội bộ bọn họ vẫn có rất nhiều quan hệ cá nhân, trong ngươi có ta, trong ta có ngươi, điểm này tương lai nói không chừng có cơ hội lợi dụng…


Chương 1285: Mất tích

Thời gian nhanh chóng trôi qua, bất tri bất giác đến sáng sớm ngày thứ hai, có ngục tốt tới nói:

– Tổ đại nhân, có người đến thăm tù.

– Thăm tù?

Tổ An sững sờ, thời điểm này ai dám thăm hắn?

Chẳng lẽ là Thái Tử Phi?

Không đúng, bây giờ Thái Tử Phi ở trong lời đồn, khẳng định phải tránh hiềm nghi.

Chẳng lẽ là Chu Tà Xích Tâm?

Hoàng Đế phái hắn đến trao đổi khẩu cung?

Nhưng nên nói hôm qua đều đã nói, hơn nữa Chu Tà Xích Tâm tới gặp ta căn bản không cần dùng phương thức thăm tù, trực tiếp tới là được.

Đang không hiểu ra sao, một bóng hình xinh đẹp xuất hiện ở cách đó không xa, hắn kinh ngạc:

– Sơ Nhan!

– A Tổ!

Sở Sơ Nhan một đường chạy chậm tới, cách lan can sắt nhìn hắn, thấy trên người không có dấu vết bị đánh, vừa buông lỏng một hơi.

– Tại sao là ngươi!

Tổ An vừa mừng vừa sợ, đi qua nắm lấy tay nàng.

Sở Sơ Nhan hừ một tiếng, rút tay về, vẻ vui sướng trong nháy mắt rút đi, lại khôi phục băng lãnh ngày bình thường:

– Ngươi nghĩ là ai, Thái Tử Phi sao?

Đến từ Sở Sơ Nhan, điểm nộ khí +77 +77 +77…

Tổ An cười khổ nói:

– Người khác vu hãm ta thì thôi, chẳng lẽ ngay cả ngươi cũng cho rằng như vậy?

Trên mặt Sở Sơ Nhan lộ ra vẻ không đành lòng:

– Nếu ta cho rằng như vậy, thì sẽ không đến thăm người.

Trong lòng Tổ An ấm áp, lần nữa giữ chặt tay nàng:

– Quả nhiên vẫn là lão bà mình thương mình nhất.

Lúc này Sở Sơ Nhan không có rút tay:

– Mặc dù ngươi háo sắc, nhưng lấy ta lý giải, coi như ngươi ngấp nghé Thái Tử Phi, cũng ở dưới tình huống bảo đảm không có sơ hở nào ăn trộm nàng, tuyệt đối sẽ không làm ra sóng gió lớn như vậy.

Tổ An:

– …

Đại tiểu thư, hiện tại đang ở trong thiên lao, ngươi nói như vậy không sợ bất kính sao?

Phảng phất như đoán ra ý nghĩ của hắn, Sở Sơ Nhan hừ lạnh:

– Sợ cái gì, chính là muốn để bọn hắn biết, hôm qua ngươi tuyệt đối không có làm gì Thái Tử Phi.

Nói xong cố ý khiêu khích nhìn những ngục tốt giám thị.

Những ngục tốt kia thần sắc cổ quái, vội vàng quay đầu đi, giống như không nghe thấy.

Bọn hắn âm thầm trao đổi ánh mắt, xì xào bàn tán:

– Sở đại tiểu thư quả thật quốc sắc thiên hương như truyền thuyết, bất quá tính tình không hề băng lãnh nha?

– Tổ đại nhân diễm phúc thật sâu, có lão bà giống như tiên nữ, quỷ mới ra bên ngoài làm loạn.

– Vậy thì không nhất định, nam nhân đều ăn trong chén nhìn trong nồi, nữ nhân lại xinh đẹp ngủ lâu cũng sẽ ngán, huống chi Thái Tử Phi cũng rất xinh đẹp.

– Móa, khẩu khí nói chuyện này sao giống mụ vợ nhà ta thế.

– Dám can đảm nghị luận Thái Tử Phi, các ngươi không muốn sống sao?

Lúc này Tổ An dò hỏi:

– Sơ Nhan, vì sao ngươi có thể đi vào thiên lao?

– Hôm qua ta ở trong nhà chờ ngươi một đêm.

Trong mắt Sở Sơ Nhan tràn ngập u oán.

– Kết quả về sau Ấu Chiêu tìm ta, nói ngươi xảy ra chuyện, ta mới biết sự tình của ngươi và Thái Tử Phi.

Đáng tiếc lúc đó là buổi tối, không ai có thể tiến cung.

Cho nên chỉ có chờ đến hừng đông, cầu ông ngoại mang ta tiến cung.

– Trên đường còn xém chút bị Ôn công công cản lại, nhìn hắn tiền hô hậu ủng, hẳn là đại tổng quản bên người hoàng thượng.

Trong giọng nói của Sở Sơ Nhan có chút nghĩ mà sợ.

– Vốn cho rằng lần này xong, còn làm hại ông ngoại bị trách phạt, có điều sau khi hắn hỏi thân phận của ta, liền thả ta rời đi, thật kỳ quái.

Tổ An mỉm cười, nghĩ thầm không uổng ta đưa Ôn công công nhiều lễ vật như vậy.

– Sau đó đến thiên lao, vốn chỉ muốn sử dụng quan hệ của ông ngoại và nhị ngoại công, nhìn xem có thể để Hữu Vệ tướng quân dàn xếp không, không nghĩ tới hắn biết ta đến tìm ngươi, vậy mà trực tiếp cho đi.

Sở Sơ Nhan nhìn về phía Tổ An, biểu lộ cổ quái.

– Cảm giác hai người bọn hắn không phải nể mặt mũi của hai vị ngoại công, ngược lại là bởi vì ngươi, ngươi ở trong cung sống tốt như vậy?

Tổ An cười ha ha:

– Đúng thế, ngươi cũng không phải không biết mị lực của lão công ngươi, đơn giản là nam nữ thông sát…

– Sau đó sát tới thiên lao?

Sở Sơ Nhan lạnh lùng chen một câu.

Tổ An:

– …

Loại trang bức nửa đường bị đánh gãy này là cực kỳ thương tổn.

Sở Sơ Nhan vội vàng hỏi:

– Tối hôm qua đến cùng xảy ra chuyện gì?

– Tự nhiên là bị hãm hại…

Tổ An lặp lại lời đã khai một lần, cũng không phải không tin nàng, mà vì bây giờ thân ở thiên lao, nói không chừng tai vách mạch rừng, nên ổn thỏa một chút.

– Người Thạch gia thật đáng giận!

Khuôn mặt của Sở Sơ Nhan phát lạnh, lúc trước nàng trải qua Thạch Côn vô sỉ, ở trong Dao Quang Bí Cảnh xém chút bị người Thạch gia hại chết, tự nhiên tin là người Thạch gia ở phía sau làm chủ.

Tổ An thở dài:

– Nếu chỉ là Thạch gia liền tốt, ta lo lắng đại hắc thủ là Tề Vương.

Sở Sơ Nhan biến sắc:

– Không thể nào, danh tiếng của Tề Vương luôn rất tốt, hơn nữa lần này liên quan đến danh dự của hoàng thất, hắn làm như vậy không khỏi quá mạo hiểm, một khi bại lộ sẽ cá chết rách lưới.

Bị Tần gia ảnh hưởng, cảm nhận của nàng về Tề Vương cũng không tệ lắm.

– Hi vọng không phải hắn.

Sắc mặt Tổ An nặng nề.

– Bất quá coi như chủ sử sau màn không phải hắn, hắn cũng sẽ nhân cơ hội này đóng đinh lời đồn của ta và Thái Tử Phi, triệt để suy yếu lực lượng của Thái Tử nhất mạch.

– Trước đó nếu ngươi đồng ý theo ta về Minh Nguyệt Thành thì tốt biết bao.

Sở Sơ Nhan tự nhiên cũng có thể phân tích ra đây là sự tình mà Tề Vương sẽ làm, có điều nàng chỉ uể oải một chút, sau đó dò hỏi.

– Chuyện cho tới bây giờ ta có thể giúp ngươi cái gì? Cũng không thể nhận mệnh chờ người khác một mực bôi nhọ công kích chứ.


Chương 1286: Mất tích (2)

Tổ An thầm khen, lão bà của mình quả nhiên không phải bình hoa, khó trách có thể lo liệu Sở gia nhiều năm như vậy.

– Có, ngươi giúp ta tra một số người, tra những cung nữ, thái giám, thị vệ tuyên bố nhìn thấy sự tình ta và Thái Tử Phi cẩu thả là ai, tra ra bối cảnh của bọn họ, xem cùng Tề Vương hoặc Thạch gia có quan hệ gì.

– Mặt khác lại giúp ta tra thị nữ Tâm Nhị của Bách Hoa Cung, nhìn nàng hiện tại tình huống như thế nào.

– Tâm Nhị?

Sở Sơ Nhan sững sờ.

– Nàng có liên hệ gì với sự tình lần này?

Không trách nàng kỳ quái, những người hắn muốn điều tra đều không biết tên, hết lần này tới lần khác một cái lại có họ có tên.

– Cái này ngươi không cần để ý đến, đi thăm dò xem bây giờ nàng còn ở Bách Hoa Cung không, còn sống hay không, nếu có thể tra được gia thế bối cảnh của nàng thì càng tốt.

Tổ An cũng không có giải thích cặn kẽ, sự tình mình và Thái Tử Phi ở Bách Hoa Cung không thể bại lộ, nhưng hắn có thể vụng trộm tra một chút, mà hết thảy đầu mối đều ở chỗ Tâm Nhị.

– Tốt!

Sở Sơ Nhan có chút khó khăn.

– Chỉ là tuy ta có thể sử dụng một số quan hệ điều tra, nhưng ở hoàng cung nội viện, chỉ sợ tra rất chậm, ta lo lắng sẽ trể nãi sự tình của ngươi.

Tổ An nói:

– Không sao, ngươi đi tìm Hoàng Hậu, nhờ nàng giúp đỡ tra, đương nhiên, sự tình Tâm Nhị phải chính ngươi đi thăm dò, không thể mượn tay người khác.

– Hoàng Hậu?

Sở Sơ Nhan kinh ngạc.

– Chúng ta và Hoàng Hậu không có giao tình gì, nàng chưa hẳn chịu giúp đỡ.

Tổ An nghĩ thầm là ngươi không có giao tình, ta và nàng giao tình còn rất sâu, cả ngón tay vào trong hết rồi nha:

– Ngươi tìm nàng, giúp ta chuyển cáo một câu ‘thà làm ngọc vỡ không làm ngói lành’, nàng tự nhiên sẽ giúp ngươi.

Sở Sơ Nhan như lọt vào trong sương mù, bất quá rõ ràng loại vấn đề mấu chốt này hắn sẽ không nói đùa, liền lựa chọn tin tưởng:

– Tốt, ta đi tìm nàng.

Sở gia và Tần gia đều là gia tộc nhất đẳng, nàng tự nhiên có biện pháp gặp Hoàng Hậu.

Nói xong nàng cuống cuồng muốn đi, lại bị Tổ An kéo lại:

– Đến, hôn một cái, an ủi trái tim nhỏ bé sợ hãi của phu quân.

– Muốn chết sao!

Sở Sơ Nhan nhìn những ngục tốt kia, má ngọc đỏ bừng.

Tổ An thở dài:

– Đúng vậy, loại tình huống này nói không chừng thật sẽ chết, về sau nói không chừng không hôn được.

– Không cho phép nói bậy!

Sở Sơ Nhan lo lắng, lập tức đè miệng hắn.

– Vậy hôn ta một cái.

Tổ An đưa mặt đến bên cạnh hàng rào, cười rất rực rỡ.

Sở Sơ Nhan cắn môi, cuối cùng lo lắng chiến thắng rụt rè, tiến tới hôn một cái, cách đó không xa, những ngục tốt kia huýt sáo cỗ vũ, làm gương mặt nàng nóng bừng, vội vàng bỏ chạy.

– Ta đi tìm Hoàng Hậu!

Sau khi nàng đi, những ngục tốt kia hứng thú bừng bừng lại gần:

– Tổ đại nhân lợi hại, băng sơn mỹ nhân cũng bị điều giáo thành như vậy.

– Dạy cho chúng ta ngự thê chi thuật được không.

Nhìn thấy mọi người ham học hỏi, Tổ An cười ha ha:

– Cái này đơn giản, Phan Con Lừa Đặng Tiểu Nhàn là đủ.

– Như thế nào là Phan Con Lừa Đặng Tiểu Nhàn?

Đám ngục tốt hai mặt nhìn nhau, vội vàng truy vấn.

– Phan là Phan An, ân, một mỹ nam tử trong truyền thuyết; con lừa, là chỉ phải giống như ta…

Tiếp xuống hắn vừa truyền thụ tinh túy của Phan Con Lừa Đặng Tiểu Nhàn, vừa cùng bọn họ nói chuyện phiếm, thuận tiện tìm hiểu tin tức trong cung.

Mấy canh giờ sau, Sở Sơ Nhan vội vàng chạy về, mang đến tình báo mới nhất:

– A Tổ, ta đã thông báo Hoàng Hậu, nàng không nói đáp ứng, cũng không nói không đáp ứng, chỉ nói ‘ta đã biết’ .

Tổ An gật đầu:

– Truyền lời đến là được, còn lại ngươi không cần lo lắng.

Sở Sơ Nhan bổ sung:

– Đúng rồi, ngươi để ta tra Bách Hoa Cung Tâm Nhị, ta tìm người tìm hiểu, phát hiện hôm qua tựa hồ nàng mất tích.

– Mất tích?

Tổ An nhướn mày, cái này cũng nằm trong dự liệu, nhân vật mấu chốt như thế, làm sao có thể tiếp tục lưu lại để người ta thăm dò.

Còn là thật mất tích hay bị diệt khẩu, hắn càng có khuynh hướng cái sau.

Đáng tiếc bây giờ thân hãm nhà tù, không thể phân thân, loại chuyện này lại không thể mượn tay người khác đi thăm dò.

– Đúng rồi, Bách Hoa Cung Bạch phi tình huống như thế nào ngươi có biết không?

Tổ An vội vàng hỏi.

Sở Sơ Nhan có chút áy náy:

– Thời gian quá vội vàng, hơn nữa là sự tình trong thâm cung, ta không kịp tra.

Tổ An nắm tay nàng:

– Là ta quá gấp, sự kiện này ngươi không cần phải để ý đến, chúng ta trước chờ tin tức bên Hoàng Hậu.

– Ngươi và Hoàng Hậu đến cùng quan hệ như thế nào, vì sao…

Trong con ngươi thanh lãnh của Sở Sơ Nhan tràn đầy khó hiểu.

– Vì sao nàng biết ta vì ngươi đến, biểu lộ sẽ kỳ quái như vậy, đặc biệt là nghe được câu nói kia, không chỉ không tức giận, ngược lại càng thêm hiền lành.

Tổ An mỉm cười:

– Trước đó Hoàng Hậu nợ ta một món nợ ân tình, cho nên lần này nàng sẽ nghĩ biện pháp cứu ta, ngươi không nên quá lo lắng.

Sở Sơ Nhan buông lỏng một hơi:

– Vậy thì tốt.

Hai người lại nói chuyện một chút, sau đó Sở Sơ Nhan vội vã cáo từ, nàng phân rõ nặng nhẹ, biết lưu lại nơi này không có ý nghĩa, nàng muốn đi ra ngoài phát động nhân mạch của mình, nghĩ biện pháp cứu người, không thể chỉ gửi hi vọng ở trên người Hoàng Hậu.

Sau khi Tổ An cảm động, nhắc nhở nàng tuyệt đối không nên cái gì cũng thử khi tuyệt vọng, bị một số người dụng tâm kín đáo lừa gạt.

Đồng thời nói cho nàng biết mình có át chủ bài, lần này xác suất rất lớn có thể vượt qua cửa ải khó.

Dù sao cũng xem quá nhiều phim truyền hình, hắn cũng không muốn Sơ Nhan vì cứu mình mà làm việc ngốc.


Chương 1287: Diệt khẩu

Sở Sơ Nhan cũng là người thông tuệ, lập tức hiểu ý tứ của hắn, đỏ mặt xì một cái:

– Trong đầu ngươi suy nghĩ lung tung cái gì thế hả.

Sau đó gò má nàng lộ ra một nụ cười như băng tuyết tan rã:

– Ta biết ngươi là quan tâm ta, yên tâm đi, trước đây ít năm ta chủ trì Sở gia, âm mưu quỷ kế gì chưa thấy qua.

Lúc này Tổ An mới yên lòng lại:

– Quên lão bà yêu dấu của mình là thiên chi kiêu nữ, ha ha.

Dù sao cách đó không xa còn có ngục tốt, Sở Sơ Nhan mặt non, thực gánh không được “lão bà yêu dấu ” gì, như chạy trốn rời đi.

Đám ngục tốt lại hâm mộ chạy tới học hỏi ngự thê chi thuật, Tổ An vừa chém gió với bọn hắn, vừa nghe ngóng sự tình trong cung.

– Bạch phi? Bạch phi xưa nay thâm cư không ra ngoài, không có mấy người biết tình hình gần đây của nàng.

– Ngược lại nghe nói mấy ngày nay ngay cả thiếp thân thị nữ của nàng cũng không thấy.

– Chưa hẳn, bây giờ Đông Cung xảy ra sự tình lớn như vậy, Bách Hoa Cung tự nhiên phải điệu thấp, thiếp thân thị nữ không xuất hiện rất bình thường.

– Nói đến Thái Tử Phi thật xảy ra chuyện gì, Bạch phi là nhân tuyển có khả năng lên làm Thái Tử Phi nhất.

Nghe đám ngục tốt nghị luận ầm ĩ, Tổ An như có điều suy nghĩ.

Cách một hồi hắn lại hỏi:

– Bây giờ tình huống của Thái Tử Phi như thế nào? Ha ha, vấn đề này có chút mẫn cảm, dù sao ta và nàng đều là nhân viên có liên quan đến vụ án, nếu không tiện trả lời, các ngươi có thể không nói.

Đám ngục tốt liếc nhau, sau đó có người cười nói:

– Tổ đại nhân khách khí, chúng ta đều biết ngươi và Thái Tử Phi oan uổng, nói cho ngươi cũng không có gì.

– Phải phải, hôm qua Tông Nhân Phủ phái ma ma kiểm tra thân thể của Thái Tử Phi, Thái Tử Phi không có dấu vết bị nam nhân xâm phạm.

– Đâu chỉ như thế, nghe nói Thái Tử Phi vẫn còn tấm thân xử nữ.

– Điều đó không có khả năng, Thái Tử và Thái Tử Phi thành thân lâu như vậy, làm sao vẫn còn tấm thân xử nữ?

– Vị Thái Tử kia…

Nếu chỉ vì sự tình thích khách vượt ngục được hắn cứu giúp, bọn họ chưa chắc dám nói nhiều như vậy, chủ yếu là nhận được tin tức, Thái Tử Phi trong sạch, cho nên mới yên tâm lớn mật nghị luận những thứ này.

Tổ An tằng hắng:

– Mấy vị nói cẩn thận, chắc hẳn đây là một vài ác nhân truyền tin tức bôi nhọ Thái Tử, các ngươi không thể trúng kế.

Mấy ngục tốt bừng tỉnh đại ngộ:

– Thì ra là thế, Tổ đại nhân lại cứu chúng ta một lần.

Mọi người nói lời cảm tạ, Tổ An ứng phó vài câu, sau đó rơi vào trầm tư.

Không nghĩ tới Thái Tử Phi không có gạt ta, nàng thành thân nhiều năm như vậy lại vẫn là tấm thân xử nữ, bất quá thời điểm này tin tức kia bạo lộ ra, chỉ sợ đến tiếp sau nàng sẽ có một đống lớn phiền phức.

Hoàng Đế không đến mức không khôn ngoan bại lộ sự tình nàng vẫn còn tấm thân xử nữ như thế?

Chẳng lẽ là Tề Vương nhất mạch, nhưng như vậy không phải rửa sạch hiềm nghi của nàng sao?

Hắn nghĩ một lát, càng nghĩ càng nhức đầu, luôn cảm giác sau lưng chuyện này không đơn giản như vậy.

Thời gian bất tri bất giác trôi qua, đám ngục tốt sớm đã giải tán, Tổ An một mình ngồi ở trong phòng giam suy tư.

– Ăn cơm ăn cơm!

Một ngục tốt đi tới, thả hộp xong quay liền người rời đi.

Không nghĩ tới nhanh như vậy đã ăn cơm tù, Tổ An nhìn chén lớn, bởi vì trong thiên lao giam giữ đều không phải tù phạm bình thường, thức ăn ngược lại không tệ.

Chí ít cơm trắng là bao no, bên trong còn có rau xanh, thịt cá.

Bôn ba một đêm, hắn thật có chút đói, Tổ An cầm chén lên đang muốn ăn.

Bỗng nhiên trong đầu hắn lóe lên linh quang, ngẩng đầu nhìn về phía ngục tốt:

– Chờ một chút!

– Làm sao?

Ngục tốt kia quay đầu lại, ngữ khí hơi không kiên nhẫn.

Tổ An dò xét hắn:

– Vì sao nhìn không quen mặt, trước đó chưa thấy qua ngươi.

Ngục tốt kia a một tiếng:

– Ta vừa được điều qua.

Tổ An mỉm cười:

– Vậy có thể làm phiền tiểu ca giúp đỡ gọi Quách tướng quân đến không, ta nhớ được tình báo trọng yếu muốn bẩm báo.

Ngục tốt kia không kiên nhẫn nói:

– Lo ăn cơm đi, Quách tướng quân nào có thời gian gặp ngươi.

Nói xong hùng hùng hổ hổ rời đi.

Tổ An cúi đầu nhìn cơm trong chén, rơi vào trầm tư.

Cũng không biết qua bao lâu, Hữu Vệ tướng quân Quách Chí dẫn một đám người tới:

– Tổ huynh đệ, đám người Tông Chính đại nhân muốn thẩm vấn ngươi.

Tổ An nằm ở trong phòng giam không nhúc nhích.

Quách Chí liên tục hô vài tiếng không có đáp lại, không khỏi biến sắc:

– Xảy ra chuyện!

Hắn vội vàng mở cửa phòng giam, vọt tới bên người Tổ An, nhìn thấy hắn mặt mũi tím xanh, vội vàng quát:

– Trúng độc, nhanh truyền Thái Y!

Những ngục tốt kia vội vàng chạy đi, Quách Chí thì vận công nỗ lực giúp Tổ An bức độc ra.

Lúc này Chân Học Nghĩa, Khương Bá Dương, Mộ Dung Đồng mấy người đồng dạng nghe tin chạy đến:

– Xảy ra chuyện gì?

– Tổ An bị độc chết?

– Các ngươi làm ăn cái gì!

Thanh âm vừa sợ vừa giận của ba lão đầu truyền đến.

Lúc này Tổ An vốn nằm trên mặt đất bỗng nhiên ngồi dậy:

– Ta không sao.

– A?

Quách Chí mờ mịt, vừa rồi gia hỏa này không phải hấp hối sao?

Tổ An nhìn hắn áy náy cười một tiếng:

– Đa tạ Quách huynh cứu giúp, vừa rồi là hành động bất đắc dĩ.

Trước đó nhìn thấy ngục tốt lạ mặt đã hoài nghi, phải biết trải qua sự tình cứu thích khách Ma giáo lần trước, những ngục tốt trong thiên lao hắn cơ hồ đều biết, trong khoảng thời gian này mọi người cùng một chỗ khoác lác, song phương quan hệ cực tốt.

Coi như thật đến ngục tốt mới, phạm nhân trọng yếu như mình cũng không có khả năng để tân nhân đến đưa cơm.


Chương 1288: Chứng cớ rành rành

Người kia khẳng định có vấn đề!

Tổ An phản ứng đầu tiên là có người muốn diệt khẩu, nhưng hắn không xác định được đến cùng là ai muốn diệt khẩu.

Hiềm nghi lớn nhất là Quách Chí, dù sao thiên lao là địa bàn của hắn, muốn động thủ không có người nào phù hợp hơn được.

Cho nên lúc đó hắn không dám lộ ra, chỉ có thể giả bộ trúng độc.

Thời điểm Quách Chí đến, toàn thân hắn sớm đã đề phòng, để phòng hắn thấy mình không chết sẽ bổ thêm một đao.

Nhưng khi đối phương bức độc cho hắn, hắn lặng lẽ vận chuyển Thao Thiết Thôn Thiên Quyết, một khi chân khí của Quách Chí muốn thương tổn hắn, sẽ lập tức hút sạch đối phương, thế nhưng không nghĩ tới chân khí của đối phương công chính bình thản, thật là giúp hắn bức độc.

Dù như thế hắn cũng không dám khinh thường, chỉ có chờ bọn người Khương Bá Dương đến mới dậy.

Bây giờ hắn là ai cũng không tin được, so sánh mà nói Khương Bá Dương ngược lại có thể tin một chút, dù sao cũng có tầng quan hệ của mỹ nhân hiệu trưởng.

Đương nhiên hắn cũng sẽ không bởi vì cái này mà hoàn toàn tín nhiệm đối phương, chủ yếu là cân nhắc đến ba Cửu Khanh đại biểu cho thế lực khắp nơi, bọn họ giám sát quản thúc lẫn nhau, ai cũng không có cách nào ra tay.

Mộ Dung Đồng nhướng mày:

– Tổ An, ngươi làm cái quỷ gì.

Tổ An thở dài một hơi, chỉ chỉ chén cơm ở xa xa:

– Có người muốn độc chết ta.

– Cái gì!

Mấy người biến sắc, Tổ An là ai, bây giờ là khâm phạm liên quan đến Thái Tử Phi, vô số ánh mắt theo dõi hắn, người nào sẽ giết hắn? Người nào dám giết hắn?

Khương Bá Dương vô ý thức nhìn về phía hắn chỉ, nhìn thấy trong cỏ khô cất giấu đống cơm kia, hạt cơm vung vãi, trên mặt hắn nhất thời lộ ra vẻ thống khổ.

Chân Học Nghĩa và Mộ Dung Đồng quay đầu, ngay cả Quách Chí cũng liếc hắn một cái, bởi vì trong nháy mắt đó, bọn họ cảm nhận được trên người đối phương bộc phát ra khí tức bạo tẩu.

A, tại sao gia hỏa này lại tức giận như vậy?

Đến cùng là phẫn nộ có người diệt khẩu, hay bởi vì Tổ An? Chẳng lẽ hắn và Tổ An còn có giao tình mà chúng ta không biết?

Mộ Dung Đồng nói:

– Nhanh, kiểm nghiệm độc tính.

Không có khả năng Tổ An nói có độc thì có độc, bọn họ không thể bị nắm mũi dẫn đi.

Trong thiên lao giam giữ phạm nhân trọng yếu, ẩm thực tự nhiên có nhân sĩ chuyên môn kiểm tra, rất nhanh người kia liền đến, cầm ngân châm thử, sau đó cầm một chút cơm ngửi ngửi, thậm chí còn dùng đầu lưỡi liếm liếm.

Tổ An nhìn mà khóe miệng co giật, gia hỏa này không khỏi quá chuyên nghiệp rồi, chẳng lẽ nơi này có một đống cứt, hắn cũng phải nếm thử mới có thể phán đoán là đống cứt?

Ngục tốt nhanh chóng phun đồ vật ra, đứng dậy nói:

– Trong cơm có Bách Quỷ Bất Tử Thảo, tuy thuốc này không nguy hiểm đến tính mạng, nhưng có thể khiến người ta đánh mất thần chí, trở thành người vô dụng.

Nghe được kết quả này, sắc mặt mọi người đều rất ngưng trọng, đối phương không có trực tiếp độc giết Tổ An, là lo lắng như vậy hậu quả quá nghiêm trọng? Bất quá để trở thành người vô dụng, cũng coi như một loại diệt khẩu khác.

Tông Chính Chân Thủ Nghĩa rốt cục lên tiếng, lạnh lùng nhìn Quách Chí:

– Hôm nay ai đưa cơm cho Tổ An?

Quách Chí vội vàng triệu tập người đến tra hỏi, sau cùng sắc mặt thay đổi mấy lần:

– Có một người mới điều qua, hiện tại đã không thấy tăm hơi.

– Hỗn trướng, vậy mà để người công khai hành hung ở trong thiên lao, cái Hữu Vệ tướng quân này của ngươi không muốn làm nữa sao!

Khương Bá Dương vốn đè ép hỏa khí, lại nhìn mái tóc rối bời của Chân Thủ Nghĩa, cảm thấy lực lượng trong cơ thể kiềm nén không được nữa, Quách Chí liền thành nơi trút giận, bắt lấy chửi mắng.

Quách Chí đổ mồ hôi lạnh, biểu lộ tràn ngập xấu hổ:

– Ta đi điều tra người kia là ai.

Hắn chưa chắc là sợ Khương Bá Dương, tuy quan chức của đối phương cao hơn hắn, nhưng lẫn nhau không lệ thuộc, căn bản không quản được hắn, chủ yếu là ở hắn địa bàn của xảy ra chuyện lớn như vậy, Hoàng Đế trách cứ xuống hắn cũng gánh không nổi.

Hơn nữa trước đó còn cùng Tổ An xưng huynh gọi đệ, kết quả xém chút để hắn xảy ra chuyện, trên mặt không nhịn được.

Lúc này Khương Bá Dương mới hơi hòa hoãn, bất quá phòng giam lộn xộn hắn không ở lại được, vội vàng xoay người rời đi, tỏ ý ngục tốt đưa Tổ An đến phòng thẩm vấn.

Thời điểm mấy người đi vào, Khương Bá Dương đã ngồi ngay ngắn trước bàn, tất cả mọi thứ trên bàn đều bày chỉnh chỉnh tề tề, thậm chí ngay cả mặt bàn cũng không nhuốm bụi trần.

Chân Học Nghĩa và Mộ Dung Đồng liếc nhìn, gia hỏa này làm sao làm được.

Lúc này Khương Bá Dương hắng giọng:

– Tổ An, ngươi trúng độc tình huống thế nào, cần truyền thái y tới không?

Chân Học Nghĩa và Mộ Dung Đồng càng chắc chắn, gia hỏa này quả nhiên có quan hệ với Tổ An.

Tổ An đáp:

– Đa tạ Khương đại nhân, việc quan hệ tới danh dự của Thái Tử Phi, coi như ta trúng độc, cũng sẽ hết sức phối hợp các vị đại nhân.

Mấy Cửu Khanh thần sắc cổ quái, gia hỏa này thật vô sỉ, ai nhìn không ra hắn không có trúng độc.

Khương Bá Dương cũng bị sặc một chút:

– Vậy thì tốt, ngươi có biết người nào có khả năng xuống tay với ngươi nhất không.

Tổ An thở dài:

– Cái này nói ra thì nhiều, ta dám nói, các ngươi dám ghi chép sao?

Mộ Dung Đồng hừ lạnh:

– Chớ có ra sức khước từ, có cái gì thì nói cái đó, chẳng lẽ còn sợ ba chúng ta không có cách nào làm chủ?

Tổ An mỉm cười:

– Vậy ta nói, cái thứ nhất có khả năng xuống tay với ta là Mộ Dung đại nhân, mọi người đều biết, Mộ Dung đại nhân là bởi vì ta mà mất chức Ti Đãi Giáo Úy.

Mộ Dung Đồng giận dữ:

– Hỗn trướng, ngươi tính là cái gì, đây là triều đình điều động người bình thường, làm sao có thể bởi vì ngươi mà lên?


Chương 1289: Chứng cớ rành rành (2)

Đến từ Mộ Dung Đồng, điểm nộ khí +388 +388 +388…!

Tổ An nhún vai, một bộ khinh thường tranh luận, mọi người đều hiểu nha.

Nhìn hắn như vậy, Mộ Dung Đồng càng tức giận.

Chân Học Nghĩa vội vàng kéo hắn lại:

– Khụ khụ, lão phu có thể đảm bảo thay Mộ Dung hiền đệ, hắn làm người chính trực, coi như bởi vì sự kiện kia không cam lòng, cũng sẽ không vì vậy mà hạ sát thủ.

Tổ An cũng thuận thế nói:

– Ta cũng cảm thấy Mộ Dung đại nhân là loại hào sảng thẳng tính, chắc chắn sẽ không thi triển loại mưu mẹo nham hiểm này.

Mộ Dung Đồng ưỡn lồng ngực, tâm nghĩ từ khi quen biết tiểu tử này, thì câu kia dễ nghe nhất.

A, chờ chút, ngươi đã biết sao còn nói như vậy, không phải có chủ tâm chơi ta sao?

Đến từ Mộ Dung Đồng, điểm nộ khí +666 +666 +666…

Hắn nào biết Tổ An chỉ là vì thuận tiện kiếm một đợt điểm nộ khí mà thôi.

Lúc này Tổ An còn nói thêm:

– Trừ Mộ Dung đại nhân, muốn ta chết nhất chỉ sợ là Tề Vương, dù sao trước đó không lâu ta vừa quét mặt mũi của Tề Vương, đồng thời còn đánh gãy chân Tề Vương thế tử, nếu ta là Tề Vương, chỉ sợ không muốn hung thủ sống thêm một ngày.

Thần sắc mọi người cổ quái, xem ra ngươi vẫn rất có tự mình hiểu lấy.

Khương Bá Dương ho khan:

– Ngươi biết vu hãm Thân Vương triều đình là tội gì không?

Đồng thời tỏ ý Thư Lại tạm thời không nên ghi chép cái này.

Tổ An nói:

– Ta không có vu hãm nha, chỉ đưa ra một số hoài nghi hợp lý, còn lại cần các ngươi đi chứng thực và điều tra.

Ba người Chân Học Nghĩa liếc nhau, đều nhìn ra ánh mắt ngưng trọng của đối phương.

Thực ra vụ án này ngay từ đầu đã cảm thấy điểm đáng ngờ trùng điệp, thậm chí ngay cả Mộ Dung Đồng cũng hoài nghi sau lưng có bóng dáng của Tề Vương.

Nhìn thấy mấy người chần chờ, Tổ An cười lạnh:

– Vừa rồi ta đã nói, ta dám nói các ngươi chưa tất dám ghi, hiện tại chẳng phải nghiệm chứng sao.

Chân Học Nghĩa mở miệng:

– Việc quan hệ tới Thân Vương, chúng ta đương nhiên phải thận trọng, ngươi trước nói còn có nhân tuyển hoài nghi khác không?

Tổ An giống như cười mà không phải cười:

– Các ngươi khẳng định muốn ta nói?

Mấy người lộ vẻ không vui:

– Có cái gì thì nói cái đó!

Nói đùa cái gì, ngay cả Tề Vương cũng khai, chẳng lẽ còn có người phiền toái hơn?

Bất quá một giây sau bọn họ đều biến sắc, bởi vì Tổ An nói:

– Một người khác có thể muốn giết ta chính là hoàng thượng!

Mấy người trải qua hoá đá ngắn ngủi, sau đó đều lấy lại tinh thần, Khương Bá Dương buồn bực:

– Lớn mật, ngươi có biết đây là đại tội bất kính không!

Đến từ Khương Bá Dương, điểm nộ khí +22 +22 +22…

Gia hỏa này có phải ngốc hay không, thật muốn truy cứu mà nói, câu nói này có thể giết hắn.

Tổ An thở dài:

– Vừa rồi ta nói rồi, các ngươi còn bức ta nói, cho dù có đại bất kính, cũng là chúng ta cùng một chỗ bất kính.

Chân Học Nghĩa:

– …

Khương Bá Dương:

– …

Mộ Dung Đồng:

– …

Vẫn là Chân Học Nghĩa mở miệng:

– Trước tiên nói vì sao cảm thấy hoàng thượng sẽ giết ngươi.

Tiểu tử này sao cần ăn đòn như thế, ngay cả ta cũng muốn nện hắn một trận.

Tổ An nói:

– Việc này liên quan đến danh dự của Thái Tử Phi, quan hệ đến Thái Tử có đội nón xanh hay không… Khụ khụ, mà ta có thể vô tội, cũng có thể không vô tội, đối với hoàng thượng mà nói, phương pháp đơn giản nhất không phải là trực tiếp giết ta sao? Thân là Đế Vương, thà giết lầm 1000, không thể buông tha một cái, không phải thao tác cơ bản sao?

Mấy người nhìn về phía hắn, thần sắc nhất thời kinh ngạc, gia hỏa này chỉ là thảo dân, lại am hiểu Đế Vương chi thuật như vậy, không biết là vô sự tự thông hay ai dạy hắn…

Khương Bá Dương nói:

– Ngươi phân tích xác thực có đạo lý, bất quá nghĩ sai một việc, chính là hoàng thượng không quan tâm ngươi có phải bị oan uổng hay không, hắn quan tâm nhất là Thái Tử Phi phải chăng trong sạch, ngươi có thể tùy tiện giết chết, nhưng Thái Tử Phi thân phận mẫn cảm, lại không thể tùy tiện hoán đổi, cho nên trước khi tra rõ ràng, hoàng thượng sẽ không xuống tay với ngươi.

Tổ An hơi kinh ngạc, hắn thật hoài nghi lần này diệt khẩu là Hoàng Đế, bất quá trải qua đối phương phân tích, lúc này hắn mới ý thức được mình ở phương diện này vẫn không bằng những lão hồ ly kia.

Lúc này Mộ Dung Đồng không kiên nhẫn:

– Được rồi, gia hỏa này nói nhăng nói cuội là muốn lẫn lộn tầm mắt, không cần phải nói nhiều như vậy, ta chỉ hỏi ngươi một vấn đề, chúng ta điều tra những người chứng kiến, bọn họ không chỉ có khẩu cung, còn có chứng cứ.

– Chứng cớ gì?

Tổ An giật mình, nhanh chóng nhớ lại một chút, không cảm thấy mình lưu lại đồ vật gì mới đúng.

Mộ Dung Đồng cười lạnh:

– Trong cung có người ở hiện trường tìm được quần áo của ngươi và Thái Tử Phi… đối với cái này ngươi giải thích như thế nào?

Nói xong câu đó, tất cả mọi người đều nhìn về phía Tổ An, ánh mắt trở nên sắc bén.

Tổ An biến sắc, nghĩ thầm mình lại quên sự tình này.

Lúc trước sau khi tỉnh lại, hắn và Thái Tử Phi tìm y phục khắp nơi vẫn không tìm được, khẳng định là bị hắc thủ giấu đi, sau đó lại tìm cơ hội đặt ở hiện trường.

– Thế nào, không lời nào để nói?

Nhìn sắc mặt hắn biến hóa, Mộ Dung Đồng cười lạnh.

Tổ An thở dài:

– Đây không phải rất dễ làm được sao, chỉ cần người hãm hại chúng ta tìm cơ hội trộm y phục của ta ném đến hiện trường, không phải là được?

– Phải biết nơi ở của ta trong kinh thành cũng không phải bí mật gì, đồng thời cũng không có phòng ngự gì, cao thủ muốn vào trộm bộ y phục, là sự tình quá dễ dàng.

Mộ Dung Đồng cau mày nói:

– Trộm quần áo của ngươi dễ dàng, nhưng Thái Tử Phi thân ở Đông Cung, y phục của nàng làm sao dễ trộm như vậy!


Chương 1290: Ta Có Một Bằng Hữu

Tổ An nói:

– Cái này ngươi cần phải đến hỏi Thái Tử Phi, ta làm sao biết?

Mộ Dung Đồng cả giận nói:

– Ngươi miệng lưỡi bén nhọn, xem ra không dùng hình là không được!

Tổ An trầm giọng nói:

– Mộ Dung đại nhân muốn Thái Tử Phi và ta có tội như vậy? Không biết là có rắp tâm gì.

– Chớ có nói xấu bản quan.

Hiện tại Mộ Dung Đồng đã quen gia hỏa này thỉnh thoảng trong lời nói có gai.

– Bản quan chỉ vì tra án mà thôi.

– Nếu vì tra án, vậy còn không đơn giản?

Tổ An nói.

– Các ngươi có thể tìm lão ma ma kinh nghiệm phong phú đi kiểm tra thân thể của Thái Tử Phi, xem nàng có dấu vết bị nam nhân xâm phạm hay không, không phải rất dễ dàng điều tra được sự thật?

Nghe hắn nói, trong phòng nhất thời rơi vào an tĩnh, mấy người trao đổi ánh mắt, sau đó Mộ Dung Đồng quát:

– Ngươi nói có lực lượng như thế, có phải đã biết Thái Tử Phi là xử nữ, mới cố ý để cho chúng ta đi thăm dò.

Tổ An “kinh ngạc” :

– Cái gì, Thái Tử Phi vẫn còn tấm thân xử nữ? Nàng và Thái Tử thành thân lâu như vậy…

Hắn cũng có chút bội phục mình, hắn đương nhiên sẽ không thừa nhận mình từ trong miệng các ngục tốt đã biết được những sự tình này.

Mộ Dung Đồng hừ lạnh:

– Nếu không phải biết, tại sao lại tự tin tra không ra cái gì? Có phải thời điểm hẹn hò thầm kín với Thái Tử Phi, nàng nói cho ngươi biết hay không?

Chân Học Nghĩa nhướng mày, có chút không vui nhắc nhở:

– Mộ Dung Hiền đệ chú ý ngôn từ.

Lúc này Tổ An mới đáp:

– Ta không biết tình huống của Thái Tử Phi, nhưng muốn tra có bị xâm phạm hay không không cần nàng là xử nữ nha, có thể kiểm tra phải chăng kín kẽ.

– Kín kẽ?

Mấy chủ thẩm ánh mắt mờ mịt, bất quá bọn hắn sống nhiều năm như vậy, trước kia ai không đi qua thanh lâu, bây giờ tóc đã trắng, là lão tài xế danh xứng với thực, lập tức liền hiểu được, từng cái nhìn về phía Tổ An, ánh mắt có chút quỷ dị, gia hỏa này thật là một nhân tài, từ ngữ này còn có thể dùng như vậy?

Tổ An có chút kỳ quái ánh mắt của bọn họ, bất quá vẫn tiếp tục nói:

– Trừ cái đó ra còn có thể kiểm tra đồ lót của Thái Tử Phi có dịch thể của nam nhân lưu lại không, bên trong thân thể có tinh dịch không, mùi vị kia là không cách nào gạt được, kiểm tra những thứ này tự nhiên có thể phán đoán ta và Thái Tử Phi có trong sạch không.

Khương Bá Dương tằng hắng một cái:

– Những thứ này trong cung đều điều tra, Thái Tử Phi xác thực trong sạch không tì vết, nhưng…

Lúc này Mộ Dung Đồng tiếp nói:

– Nhưng còn có một loại tình huống, là thời điểm các ngươi đang muốn cẩu thả bị người phát hiện, cho nên mới bị ngăn cản, không thể triệt để chứng minh giữa các ngươi là trong sạch.

Tổ An giang hai tay:

– Ngươi đã nghĩ như vậy, thì ta không có cách nào.

Đồng thời trong lòng âm thầm thán phục, Mộ Dung Đồng và Khương Bá Dương không hổ là cao thủ tra án, bọn họ đã đoán được quan hệ của mình và Thái Tử Phi tám chín phần mười.

Chúng ta trừ thật đút vào, thì đúng là cái gì cũng làm qua nha.

Lúc này Chân Học Nghĩa mở miệng:

– Hai vị thấy thế nào?

Khương Bá Dương trầm giọng nói:

– Từ đủ loại dấu hiệu, Tổ An hẳn là bị vu oan.

Trong lòng Tổ An ấm áp, không hổ là phụ thân của mỹ nhân hiệu trưởng, biết quan tâm con rể tương lai.

Lúc này Mộ Dung Đồng hừ lạnh:

– Nhưng không thể loại trừ khả năng hắn và Thái Tử Phi cấu kết.

Tổ An nghĩ thầm hôn sự của tôn nữ ngươi và Ấu Chiêu ta không đồng ý, xem ngươi về sau làm sao bây giờ!

Chân Học Nghĩa nói:

– Đều có đạo lý, lại khuyết thiếu chứng cứ quan trọng, xem ra chỉ có thể tìm người kia.

– Không sai, hắn xuất mã, hết thảy chân tướng sẽ rõ ràng.

Khương Bá Dương cũng gật đầu phụ họa.

Mộ Dung Đồng do dự:

– Thế nhưng xưa nay hắn không tham gia những việc này, chưa hẳn chịu đáp ứng.

Chân Học Nghĩa cười hắc hắc:

– Việc này liên quan đến Thái Tử Phi, đã kéo theo nền tảng lập quốc, hắn không đáp ứng cũng phải đáp ứng.

Tổ An nghe mà không hiểu ra sao:

– Các ngươi nói ai vậy?

– Hoàng Gia Học Viện Tế Tửu Trần Tư.

Mộ Dung Đồng cười lạnh.

– Trần tế tửu am hiểu xem khí sắc, có thể phân biệt nhân tâm, không có bất kỳ người nào có thể nói láo ở trước mặt hắn.

Tế Tửu đại khái tương đương với hiệu trưởng, bất quá quyền lực lớn hơn hiệu trưởng ở hậu thế nhiều.

Tổ An giật mình, còn có Bug như vậy?

Nghe ý tứ của bọn hắn, Trần Tư kia tương đương với máy phát hiện nói dối chuẩn xác trăm phần trăm?

Trên mặt Mộ Dung Đồng hiện ra nụ cười khoái ý:

– Ngươi tim đập nhanh hơn, xem ra ngươi rất sợ hãi?

Trong lòng Tổ An run lên, bọn gia hỏa này đều là cao thủ, cảm quan nhạy bén như thế, có điều hắn phản ứng cũng nhanh, lập tức cười nói:

– Không phải sợ hãi, mà là kích động, rốt cục có thể trả lại trong sạch cho ta, có thể để Tế Tửu đại nhân mau lại đây thẩm vấn ta hay không?

Nhìn hắn hưng phấn, ngay cả Mộ Dung Đồng cũng không tự tin, chẳng lẽ gia hỏa này thật không thẹn với lương tâm?

Mấy người bọn họ rời đi, muốn thương nghị vụ án bẩm báo Hoàng Đế, đồng thời còn muốn mời Tế Tửu đại nhân rời núi.

Tổ An lại được mang về phòng giam, đồ vật trong phòng đã được quét sạch sẽ, Quách Chí còn cố ý lệnh ngục tốt một tấc cũng không rời thủ ở bên ngoài, lo lắng lại bị người ám toán.

Chu Tà Xích Tâm cũng nghe tin chạy đến, phái một đội Tú Y Sứ Giả giám sát.

Bây giờ song phương quản thúc lẫn nhau, vậy thì thật là một con ruồi cũng không bay vào được.

Nhìn những Tú Y Sứ Giả kia, Tổ An rơi vào trầm tư, xem ra muốn giết ta xác thực không phải Hoàng Đế, như vậy rốt cuộc là ai?

❮ sau
tiếp ❯

Avatar

Bình luận gần đây
https://audiosite.net
Đã xong nhé bạn ^^
https://audiosite.net
Chinh Đàm 3 ngày trước
Xong chưa ad ơi
https://audiosite.net
Hihi Khó nói lém bạn cái này do bên Trung thui bạn. Khả năng cao là không bạn ^^ Lần này người Bảo Lãnh cho cậu này là 1 trong Gia Tộc đình đám bên Trung đó... Nếu không đúng luật đến 2028 mới mãn hạn cơ bạn :P
https://audiosite.net
Cảm ơn bạn thích bộ này ^^! Dạo này hơn bận bạn à, ừm chưa có nhé. Mình đang viết dở bộ Vu Chi Nguyên rùi bạn :D Có lẽ lần này mình sẽ không bán sang bên Trung nữa.. thử đăng tại Việt Nam coi sao ^^
https://audiosite.net
haizz lại cháy file này rồi :Z Bạn đợi mình chút nhé đang liên hệ mới CTV upload bộ này nhé
https://audiosite.net
Chinh Đàm 3 ngày trước
Ad ơi sửa lại sever đi Bị lỗi rồi
https://audiosite.net
Chinh Đàm 3 ngày trước
Có tập mới chưa ad ơi
https://audiosite.net
Nguyen Tuan 4 ngày trước
bộ này cuốn quá, em nghe đc 500 chap rồi, mong ad không drop
https://audiosite.net
Tất cả bộ truyện bạn báo lỗi đã cập nhật thêm Sever Độc QUyền HMT nhé - Mình gửi bạn LT - Thỉnh vào trang cá nhân quy đổi Vip nhé Tuấn ^^!
https://audiosite.net
Chào bạn: Vinh Nguyen - Mình đã check rất kỹ không lỗi nhé :) Bạn kiểm tra lại Wifi hoặc 4g -5g nhé ^^! - Ngoài ra lúc lỗi bạn có ? chát box xem là lỗi ở đâu nhé Cậu.
https://audiosite.net
Mình không rõ lém...! Loay quay mk: 18 Hoặc 18+ 2 cái đó thui bạn.. !!!
https://audiosite.net
Nguyen Thuong 7 ngày trước
Mk là gì v
Khí Linh xin chào!
Lotus
Chat Box