1. Home
  2. Truyện Hệ Thống
  3. [Dịch] Lục Địa Kiện Tiên
  4. Tập 106 : U Ảnh Các (3) (c1051-c1060)

[Dịch] Lục Địa Kiện Tiên

Tập 106 : U Ảnh Các (3) (c1051-c1060)

❮ sau
tiếp ❯

Chương 1051: U Ảnh Các (3)

Đúng lúc này, một đạo thân ảnh tiến vào:

– Quy Điền, sao lâu như vậy vẫn chưa giải quyết xong?

Người đến cả người bọc trong áo đen, chỉ lộ ra một đôi mắt sáng ngời, ăn mặc giống hệt những thích khách này.

Có điều thân hình nàng ta lung linh lồi lõm, hiển nhiên là nữ tử.

Nhìn thấy người đến, Ninja tên là Quy Điền đó mừng rỡ:

– Cẩn thận, thực lực của tên này tuyệt không phải Ngũ phẩm, sợ rằng có thể là Bát phẩm, mấy đồng bạn cùng đến với ta đều chết trong tay hắn rồi.

Nữ tử này nhập môn không tính là lâu, nhưng thân thủ không tồi, mấu chốt là bộ dạng rất được, trước kia mấy lần đều muốn câu dẫn, đáng tiếc không câu dẫn được, không ngờ hôm nay lại có cơ hội kề vai chiến đấu, nói không chừng có một tầng giao tình này, về sau hai người có khả năng phát triển thêm một bước.

Ánh mắt nhìn quét qua đường cong của đối phương, thầm nghĩ những hoa khôi thanh lâu đó đều không bằng nàng ta, vốn cho rằng hôm nay gặp xui xẻo, hiện tại nhìn thì lại thành nhân họa đắc phúc.

– Ồ?

Nữ tử đó kinh ngạc nhìn Tổ An một cái.

Tổ An không khỏi sửng sốt, sao cảm thấy đôi mắt này nhìn có chút quen thuộc.

– Tuổi hắn còn trẻ sao có thể là Bát phẩm được.

Nữ tử đó quát.

Sở Ấu Chiêu cũng gật đầu đầy đồng cảm, cha nàng ta mới là Bát phẩm, tên dâm tặc này mới bao nhiêu tuổi, sao có thể đạt tới cảnh giới cao như vậy.

Nghe thấy thanh âm của nữ tử đó, trên mặt Tổ An hiện ra một tia cổ quái.

– Ta thực sự không lừa ngươi, thi thể của những người theo ta cùng vào vẫn còn ở đây.

Ninja Quy Điền vội vàng nói.

Lần này ngay cả Sở Ấu Chiêu cũng nghi hoặc, trong đầu hiện ra phong thái giết địch thoải mái của Tổ An vừa rồi, không thể không nói, lúc đó hắn cũng có mấy phần đẹp trai…

Phì, dâm tặc đó chính là hỗn đản trăm phần trăm!

Nữ sát thủ đó nhìn những thi thể trên mặt đất, trong mắt cũng lộ ra vẻ kinh ngạc, có điều rất nhanh nàng ta lại nói:

– Một khi đã như vậy, hắn tuyệt không phải chúng ta có thể đối phó, chúng ta đi về bẩm báo trước.

– Ta cũng đang có ý này.

Quy Điền thầm thở phào nhẹ nhõm, vừa một mình đối mặt với Tổ An, áp lực thực sự là quá lớn, hiện tại có đồng bạn hỗ trợ, cơ hội đào tẩu gia tăng rất nhiều.

Tổ An cười nói:

– Các ngươi ở đó tự quyết định, có phải không để ta vào mắt không.

Quy Điền hừ một tiếng:

– Nếu ngươi dám lộn xộn, tên này sẽ mất mạng.

Vừa nói kèm Sở Ấu Chiêu thối lui về phía cửa, lúc trước khi chỉ có một mình không thể không lấy Sở Ấu Chiêu ra làm lợi thế, nhưng hắn cũng biết muốn đối phương tự đoạn tay phải là không quá thực tế, hiện giờ có đồng bạn yểm hộ, hắn cũng không muốn tiếp tục lãng phí thời gian, hay là mau chóng rời khỏi là hơn.

Tổ An di động một chút lại dừng bước, hiển nhiên có chút ném chuột sợ vỡ đồ.

– Chuyện phát sinh nơi này chỉ có ngươi là biết rõ nhất, sau khi trở về có thể kể lại chi tiết với Các chủ, ta yểm hộ ngươi, ngươi rút trước đi.

Nữ sát thủ đi lên phía trước, giơ kiếm ngang trước mặt, đề phòng nhìn Tổ An.

Quy Điền mừng rỡ:

– Đa tạ, ơn viện thủ hôm nay, tương lai tất có báo đáp.

Tuy hắn nói như vậy, nhưng vẫn không dám buông lỏng cảnh giác, tất cả sự chú ý đều đặt trên người Tổ An, sợ hắn bỗng nhiên làm khó.

Đột nhiên cả người hắn trở nên căng thẳng, quay đầu nhìn đồng bạn bên cạnh với vẻ không thể tin được:

– Tiện nhân, vì. . .

Vì sao!

Chỉ thấy hậu tâm của hắn đã bị một cây mây xuyên qua, hiển nhiên là không sống nổi nữa.

Thân là sát thủ, kỳ thật hắn cũng không hoàn toàn tin đồng bạn, dư quang ở khóe mắt một mực chú ý kiếm trong tay đồng bạn, nào ngờ đối phương lại có thủ đoạn khác.

Nữ tử đó cười duyên một tiếng:

– Đành chịu thôi, ai bảo ta quen biết tên gia hỏa đó sớm hơn ngươi.

Quy Điền biến sắc, biết mình đã không sống nổi, vội vàng giơ tay muốn kéo Sở Ấu Chiêu chôn cùng.

Đáng tiếc hắn phát hiện tay mình không thể động đậy, thì ra đã bị vô số dây leo nhỏ trói lại.

Nữ sát thủ đó đã đi tới bên cạnh hắn, không cho hắn cơ hội, trực tiếp vặn gãy cổ hắn.

– A!

Sở Ấu Chiêu kinh hô một tiếng, theo bản năng chạy về phía Tổ An.

Tuy dâm tặc đó đáng ghét thì đáng ghét, nhưng dẫu sao cũng coi như là người trong nhà, vẫn đáng tin hơn những sát thủ này.

Đáng tiếc nàng ta vừa sải bước, cảm thấy gáy tê rần, sau đó hôn mê bất tỉnh.

Tổ An bế nàng ta lên:

– Việc gì phải đánh ngất nàng ta?

Nữ sát thủ đó thu tay lại, hừ một tiếng:

– Sao, đau lòng à.

– Ta không quan tâm tới sự sống chết của nàng ta.

Tổ An vừa nói, vừa ném Sở Ấu Chiêu lên giường bên cạnh.

Nữ sát thủ:

– …

– Ngươi đừng ném hỏng nàng ta, đến lúc đó phu nhân nhà ngươi không tìm ngươi tính sổ mới là lạ.

– Tên này nên chịu chút đau khổ.

Tuy ngoài miệng Tổ An nói như vậy, nhưng vừa rồi hắn dùng một cỗ kính đỡ nàng ta, tất nhiên sẽ không ngã đau,

– Phu nhân nhà ta? Sao lại cảm thấy vẻ ghen tuông trong giọng nói của ngươi vậy.

Vừa nói vừa cởi khăn che mặt của nàng ta, lộ ra một khuôn mặt thanh tú khôn kể, không ngờ chính là Kiều Tuyết Doanh, Tuyết Nhi xa cách đã lâu.

– Ngươi nhận ra ta từ lúc nào?

Kiều Tuyết Doanh cười tủm tỉm nhìn hắn, một đôi mắt tú lệ chớp chớp giống như trăng non.

– Khi nhìn thấy mắt của ngươi.

Tuy Tổ An nói như vậy, nhưng trong lòng cũng có chút chột dạ, lúc trước khi vừa nhìn thấy nàng ta chỉ cảm thấy quen thuộc, không quá chắc chắn, cho tới khi nghe thấy thanh âm của nàng ta mới xác nhận.

Đương nhiên, hắn cũng không phải đồ ngốc, loại tình huống này sao có thể ăn ngay nói thật.


Chương 1052: U Ảnh Các (4)

Nghe vậy, Kiều Tuyết Doanh quả nhiên mừng rỡ:

– Hừ, còn tưởng rằng lâu như vậy ngươi đã quên mất ta rồi.

Tổ An kéo nàng ta vào trong lòng:

– Mỹ nhân tình nặng, ta không dám quên.

Sắc mặt Kiều Tuyết Doanh ửng đỏ, trong ánh mắt có chút ngượng ngùng:

– Tên gia hỏa ngươi càng lúc càng mồm mép láu lỉnh.

– Khi ngươi vừa quen ta không phải đã như vậy rồi à?

Tổ An cười hì hì nói.

– Ngươi còn có mặt mũi mà nói nữa à, khi vừa quen ngươi ta chỉ hận không thể cắt đầu lưỡi của ngươi.

Kiều Tuyết Doanh nhớ lại đủ chuyện ngày xưa, trong lòng không khỏi dâng lên một tia ngọt ngào.

Nhìn thấy môi hồng của thiếu nữ trong lòng, Tổ An cũng nhớ lại đủ chuyện trong bí cảnh, trực tiếp hôn lên.

– Ô ô…

Thân thể thiếu nữ đột nhiên bị tập kích theo bản năng trở nên cứng đờ, có điều rất nhanh liền mềm xuống, ôm tình lang ngượng ngùng mà ôn nhu đáp lại.

Một lúc sau Kiều Tuyết Doanh vội vàng đẩy hắn ra, hai má giống như lửa đốt:

– Hiện tại thời gian khẩn cấp, chúng ta hay là nói chính sự đi.

Tiếng chém giết bên ngoài thỉnh thoảng lại truyền đến, Tổ An cũng biết tùy thời đều có khả năng có thị vệ xông tới, cũng không dám xằng bậy nữa:

– Sao ngươi lại chạy đến tổ chức sát thủ?

– Lúc trước sau khi chúng ta tách ra, ta trước tiên hồi kinh để giải cứu tộc nhân, bởi vì rất nhiều tộc nhân bị người của Thạch gia khống chế, cho nên ta cần phải dựa vào lực lượng của thế lực khác, thế là liền gia nhập U Ảnh Các.

Kiều Tuyết Doanh giải thích.

– U Ảnh Các?

Tổ An sửng sốt, cái tên này vừa nghe đã biết chính là loại lén lén lút lút.

– U Ảnh Các là tổ chức sát thủ cường đại nhất thần bí nhất trong thiên hạ, chỉ cần ra giá tốt, bọn họ có thể giết bất kỳ ai, đương nhiên, cấp bậc Hoàng đế thì bọn họ khẳng định là không giết được.

Kiều Tuyết Doanh đáp,

– Lần này biết mục tiêu của U Ảnh Các là ngươi, ta liền cố ý tới, không ngờ ngày xưa từ biệt, hiện tại ngươi đã lợi hại như vậy, bốn sát thủ Lục phẩm cũng bị ngươi giải quyết.

Tổ An mỉm cười:

– Trong đó có một người là ngươi giải quyết.

– Hừ, thường ngày biết ngươi thương hương tiếc ngọc, không ngờ hiện giờ ngay cả nam nhân cũng thương tiếc.

Kiều Tuyết Doanh trợn mắt, tên này làm hại nàng ta đánh lén đồng bạn mà còn nói được, một khi bại lộ có nghĩa là phản bội, phương pháp xử trí của U Ảnh Các đối với phản đồ chính là cực kỳ nghiêm khắc.

Tổ An cười ngượng ngùng:

– Dẫu sao Sơ Nhan cũng là tỷ tỷ của hắn, sao ta có thể khoanh tay đứng nhìn.

Từ trong giọng nói của đối phương dường như không biết Sở Ấu Chiêu là thân nữ nhi, hắn cũng không giải thích, đây là bí mật lớn nhất của Sở gia, kéo một sợi tóc đụng tới cả người, hắn cũng không tiện tiết lộ cho người khác biết.

– Đúng rồi, Các chủ U Ảnh Các là ai? Ngươi biết ai mời người của U Ảnh Các đến giết ta không? Hay hoặc là bản thân U Ảnh Các muốn giết ta?

Tổ An truy hỏi, từ trên đường lên kinh cho tới hôm nay, dường như U Ảnh Các đã mấy lần tổ chức ám sát, dù sao hắn cũng phải làm rõ kẻ địch là ai.

Kiều Tuyết Doanh lắc đầu:

– Các chủ U Ảnh Các là người thần bí nhất trên đời này, sợ rằng toàn thiên hạ trừ bản thân hắn ra, không ai biết được thân phận của hắn.

Có điều chắc là người khác ủy thác U Ảnh Các đến ám sát ngươi, nhưng U Ảnh Các xưa nay cực kỳ giữ bí mật đối với thân phận của hộ khách, không thể để người ta biết là ai.

Tổ An vươn tay ra trải lại sợi tóc hơi tán loạn ở mai:

– Ngươi ở trong cơ cấu sát thủ như vậy, chắc hẳn ngày tháng sống nhất định vô cùng nguy hiểm.

Cảm nhận được sự quan tâm của hắn, nét cười trong mắt Kiều Tuyết Doanh càng đậm:

– Yên tâm đi, ta có nhiều bản sự lắm, cũng không phải nguy hiểm như vậy, huống chi ta còn muốn nhờ vào lực lượng của U Ảnh Các đến giúp tộc nhân.

– Đúng rồi, sáng mai ta an bài một đám tộc nhân ra khỏi thành, hiện tại ngươi theo ta đi, ta an bài ngươi vào, ngày mai có bảy tám phần nắm chắc có thể thành công lẻn ra khỏi kinh.

Kiều Tuyết Doanh kéo hắn muốn rời khỏi.

Tổ An ngẩn ra:

– Ngươi là cố ý tới cứu ta?

Kiều Tuyết Doanh hừ một tiếng:

– Ngươi là nam nhân của ta, ta không cứu ngươi thì cứu ai?

Trong lòng Tổ An cảm động không thôi, lập tức ôm chặt nàng ta vào trong lòng.

– Ài u, muốn ôm thì ra ngoài rồi ôm, Chu Tà Xích Tâm chắc sắp quay lại rồi, còn không đi thì không kịp đâu.

Cảm nhận được cái ôm quen thuộc mà ấm áp đó, trong đầu Kiều Tuyết Doanh hiện ra đủ loại chuyện trong bí cảnh lúc trước, cảm giác chân cũng có chút mềm ra.

Tổ An vốn đang muốn nói với nàng ta là không cần mạo hiểm như vậy, hắn tính đối mặt với Hoàng đế, triệt để giải quyết chuyện này.

Nhưng hắn bỗng nhiên nghĩ đến đêm nay thật sự quá quỷ dị, đầu tiên là không trực tiếp vào cung, sau đó lại ở bên ngoài một đêm, tiếp theo thì lại bị thích khách tập kích đến trước mặt một cách dễ dàng, nếu không phải tu vi của hắn có lớn mạnh vượt bậc, hiện giờ sợ rằng đã triệt để cụ đi chân lạnh toát rồi.

Hắn không rõ chủ sự phía sau màn của tất cả những chuyện này là ai, vạn nhất Chu Tà Xích Tâm cũng nhúng tay vào trong đó, đợi lát nữa thấy những thích khách này không giết được mình, lại phái một số cao thủ lợi hại hơn, thậm chí hắn tự mình xuất thủ, vậy chính là rất phiền, cho nên hay là trước tiên cứ rời khỏi nơi này để tránh đầu sóng ngọn gió đã.

Hắn gật đầu:

– Được, chúng ta rời khỏi nơi này trước.

Trên mặt Kiều Tuyết Doanh hiện ra một tia vui mừng, kéo tay hắn muốn từ cửa sổ nhảy ra.

– Đợi đã…

Tổ An vội vàng bế Sở Ấu Chiêu lên.


Chương 1053: Vượt qua nhận thức

– Dẫn hắn theo làm gì?

Kiều Tuyết Doanh có chút bất mãn, đột nhiên có thêm một cái bóng đèn,

– Hiện giờ những thích khách đó thất bại, rất nhanh các thị vệ sẽ tiến vào, với thân phận của hắn, không ai dám làm thương tổn tới hắn cả.

Tổ An lắc đầu:

– Tất cả chuyện hôm nay đều vô cùng cổ quái, vạn nhất để hắn lại đây rồi xảy ra bất ngờ gì thì không hay.

Nếu là người khác, Kiều Tuyết Doanh tất nhiên lười chẳng muốn quan tâm đối phương có chết hay không, nhưng nghĩ đến dẫu sao hắn cũng là người của Sở gia, liền không cự tuyệt nữa.

Tổ An bế Sở Ấu Chiêu lên, kết quả tay không cẩn thận chạm phải chỗ mềm mềm, hắn giật thót, vội vàng đổi tư thế.

Trên người nha đầu này không biết đeo gì, mắt thường căn bản không nhìn ra dị thường, chỉ có tự mình chạm đến, mới có thể phát hiện cổ quái trong đó.

Dư quang ở đáy mắt liếc qua mấy cỗ thi thể trên mặt đất, hắn vội vàng thu liễm tâm thần, vung tay lên, bốn đóa hỏa diễm bay đến trên người những thi thể đó, hắn không muốn để người ta từ trên những thi thể này đoán ra chuyện vừa phát sinh, bất kể là Kiều Tuyết Doanh đánh lén Ninja Quy Điền đó, hay là vết thương lưu lại khi mình giết ba người còn lại, nếu lọt vào trong mắt người hữu tâm, rất dễ đoán ra được bí mật của hai người.

Bốn đóa hỏa diễm rất nhanh liền lan ra, lại không phát ra bất kỳ thanh âm gì, trong thời gian mấy hơi thở, bốn cỗ thi thể đã bị đốt cho cặn cũng không còn.

Thấy một màn này Kiều Tuyết Doanh có chút kinh ngạc:

– Ngươi đã giác tỉnh năng lực nguyên tố hệ hỏa à? Cảm giác hỏa diễm này của ngươi không quá giống với người tu hành hệ hỏa khác, dường như có chút đặc thù.

– Tất nhiên không quá giống, đây xem như là yêu diễm của Cửu Vĩ Hồ.

Hắn là mượn năng lực hỏa diễm của Đát Kỷ, tất nhiên không phải Phàm phẩm.

Lúc trước hắn hâm mộ hắc viêm của Bùi Miên Mạn là thứ tốt để hủy thi diệt tích, không ngờ hiện giờ hỏa diễm của mình cũng không kém.

Hai người vừa nói nhỏ, vừa nhờ vào bóng đêm nhảy ra ngoài viện tử.

Tổ An cố ý nhìn một chút, chú ý thấy rất nhiều thị vệ đang giao chiến với người áo đen, trong đó có một số người áo đen tu vi hơn xa bốn tên vừa tới giết mình.

Chắc hẳn bọn họ phải cầm chân chủ lực hộ vệ, chỉ có thể phái mấy tên Lục phẩm đó để đối phó mình.

Lúc này những người áo đen đó vừa đánh vừa lui, nghĩ chắc bọn họ cảm thấy đồng bạn bên trong đã đắc thủ, không cần thiết phải lưu lại tử chiến.

Hai người một đường dựa theo bóng tối tiềm hành, trên ngã tư đường đã bắt đầu có binh lính tuần tra chung quanh, hiển nhiên là đã nhận ra biến cố trong thành.

Kiều Tuyết Doanh rất quen thuộc với kinh thành, dẫn theo hắn bảy vòng tám quẹo, mỗi lần đều có thể đúng lúc tránh binh lính tuần tra, cuối cùng hai người đi tới một tiểu viện u tĩnh hẻo lánh.

Kiều Tuyết Doanh mở cửa dẫn hắn vào:

– Đây là một địa điểm đặt chân của ta, chúng ta trước tiên tránh ở nơi này, đợi phong ba bên ngoài qua đi, ta lại dẫn ngươi đi hội hợp với tộc nhân.

– Được.

Tổ An quan sát xung quanh một chút, tuy bố trí bên trong đơn giản, nhưng lại lộ ra vẻ lịch sự tao nhã, có đủ loại hoa cỏ, có một loại cảm giác sinh cơ dạt dào, Tinh Linh nhất tộc quả nhiên là trời sinh đã thân thiết với tự nhiên.

Kiều Tuyết Doanh giúp đặt Sở Ấu Chiêu xuống ghế, nàng ta hiển nhiên không thể để nam tử khác nằm trên giường của mình, cho dù là thế tử Sở gia cũng không được.

Tổ An cũng đoán được tiểu tâm tư của nàng ta không khỏi bật cười.

– Đúng rồi, ngươi biết người Hồ tộc à?

Kiều Tuyết Doanh có chút có chút, vừa rồi trên đường đi không tiện hỏi, hiện tại cuối cùng cũng rảnh rỗi.

– Không đúng, những năng lực huyết mạch thiên phú của Hồ tộc là không thể giao cho ngươi được.

– Nguyên do trong đây có chút phức tạp,

Tổ An cũng không biết nên giải thích thế nào,

– Nói một cách đơn giản là ta có thể mượn một chút năng lực hỏa diễm của một Cửu Vĩ Hồ.

Kiều Tuyết Doanh lộ ra vẻ kinh hỉ:

– Vốn đang có chút lo lắng sau khi đưa ngươi đến Yêu tộc sẽ có chút phiền phức, nhưng nếu ngươi có thể mượn lực lượng của Cửu Vĩ Hồ thì chuyện đó dễ làm hơn rất nhiều.

Phải biết rằng ngay cả trong Hồ tộc cũng rất nhiều năm rồi không thấy Cửu Vĩ Hồ chân chính, ngươi nhất định sẽ được bọn họ đối đãi như khách quý, nói không chừng còn có thể trở thành Thánh Tử gì đó.

Hồ tộc ở trong Yêu tộc, tuy không được tính là chủng tộc cường đại, nhưng địa vị đặc thù, vẫn có có quyền lên tiếng kha khá, che chở cho một người chắc cũng dễ dàng.

Tổ An sửng sốt:

– Ngươi tính đưa ta đến Yêu tộc à?

– Bằng không thì sao?

Kiều Tuyết Doanh đáp,

– Hiện tại ngươi bị Hoàng đế Đại Chu truy nã, ở trong phạm vi Đại Chu sợ rằng là không có mảnh đất cắm dùi, có điều Đại Chu Hoàng đế có lợi hại tới mấy cũng không quản được đến địa bàn Yêu tộc mà chúng ta tới, cho nên ngươi trước tiên cứ trốn ở bên đó mấy năm, chờ sau khi Hoàng đế Đại Chu chết rồi hẵng trở về.

Ở thế giới này, Yêu tộc là một khái niệm không rõ ràng, Tinh Linh nhất tộc cũng thuộc về một trong Yêu tộc, cho nên nàng ta mới dùng chữ “Chúng ta”.

Tổ An bật cười:

– Ta bị Hoàng đế Đại Chu truy nã, chủ yếu là bởi vì phương pháp trường sinh, chẳng lẽ sau khi đến Yêu tộc, người bên kia lại không ngấp nghé công pháp trên người ta à?

Kiều Tuyết Doanh ngẩn ra, hiển nhiên lúc trước không ý thức được điểm này, nàng ta do dự nói:

– Bên Yêu tộc thọ mệnh phổ biến là cao hơn Nhân tộc, cũng không có nhu cầu bức thiết đối với phương pháp trường sinh.

Tổ An lắc đầu, nhẹ nhàng vuốt ve bím tóc tinh xảo tú lệ của nàng ta:

– Tuyết Nhi, cám ơn ngươi đã nghĩ những biện pháp này cho ta, có điều ta vẫn định ngày mai vào cung, trực tiếp gặp mặt Hoàng đế để giải quyết vấn đề này.


Chương 1054: Vào cung

Kiều Tuyết Doanh lập tức quýnh lên:

– Hoàng đế Đại Chu được công nhận là thiên hạ đệ nhất cường giả, tuy thực lực của ngươi đề thăng rất nhiều, nhưng vẫn còn lâu mới là đối thủ của hắn.

Tổ An mỉm cười:

– Nha đầu ngốc, ta cũng không phải chạy tới đánh nhau với hắn, yên tâm đi, ta có kế hoạch, nếu đến lúc đó vẫn thất bại, cứ dựa theo an bài của ngươi chạy trốn tới Yêu tộc là được.

Kiều Tuyết Doanh lo lắng nói:

– Nhưng ta lo lắng đến lúc đó ngươi lại không có cơ hội để trốn.

Tổ An ôm thân thể mềm mại của nàng ta vào trong lòng:

– Cứ tin ta, không sao đâu.

Kiều Tuyết Doanh ôm lấy hắn, giống như sợ khí lực hơi yếu một chút sẽ vĩnh viễn mất đi hắn.

Có câu xa lâu hơn mới cưới, hai người ôm lấy nhau, rất nhanh nhiệt độ cơ thể của bản thân đều lên cao.

Thân thể thân thể càng lúc càng mềm, thân thể của Tổ An lại càng lúc càng cứng.

Không có bất kỳ ngôn ngữ gì, tất cả đều rất tự nhiên, hai người thâm tình hôn nhau.

Qua một lúc, Kiều Tuyết Doanh vội vàng túm xiêm y đã tán loạn, quay đầu nhìn Sở Ấu Chiêu ở cách đó không xa, mặt đỏ bừng:

– Đừng… Đừng ở đây.

Tổ An bật cười, vốn định nói không sao, dù gì Sở Ấu Chiêu cũng là nữ tử, hơn nữa còn đang hôn mê.

Có điều nhìn thấy ánh mắt cầu xin của nàng ta, cũng không muốn lãng phí nước bọt dể giải thích, trực tiếp ôm nàng ta đi đến trên giường bên cạnh.

Kiều Tuyết Doanh thì đầu ngón tay phất nhẹ một cái, một số dây leo nhỏ vươn ra, kéo mành ở hai bên xuống.

Cũng không biết qua bao lâu, Sở Ấu Chiêu chỉ cảm thấy mình mơ thấy một giấc mộng kỳ quái, toàn bộ giấc mộng đều là màu phấn hồng, vô cùng xấu hổ, nàng ta không ngờ mơ thấy mình ngủ cùng một nam nhân, nam nhân đó tận tình rong ruổi trên người mình, miệng mình còn phát ra các loại thanh âm xấu hổ.

Đáng tiếc một mực không nhìn rõ mặt đối phương, nàng ta cố gắng mở to mắt, về sau cuối cùng thấy rõ khuôn mặt đó, không ngờ là tỷ phu?

Nàng ta sợ tới mức lập tức tỉnh lại.

– Thì ra là giấc mộng.

Nàng ta thở phào nhẹ nhõm, sau đó hai chân theo bản năng khép lại, sao mình lại mơ xấu hổ như vậy, còn là với dâm tặc đó.

Đợi đã, sao thanh âm xấu hổ đó vẫn còn.

Nàng ta theo bản năng quay đầu lại nhìn, mắt lập tức trợn trừng, cho dù cách một tầng màn che, nhưng vẫn có thể nhìn thấy bóng người.

Bọn họ đang làm gì thế, cưỡi ngựa à?

Vẻ mặt Sở Ấu Chiêu ngỡ ngàng, còn chưa phục hồi tinh thần, một cây mây trong phút chốc bay ra, lại đánh cho nàng ta hôn mê bất tỉnh.

– Đều tại ngươi!

Cho tới sáng sớm ngày hôm sau, Kiều Tuyết Doanh vẫn xấu hổ không thôi, phấn quyền không ngừng đấm vào ngực Tổ An.

Tổ An cười cực kỳ cổ quái:

– Cách màn che mà, nàng ta có thấy gì đâu.

– Nhưng ta vẫn cảm thấy kỳ kỳ.

Kiều Tuyết Doanh xoay người, cả người không được tự nhiên, nếu như bị Sở tiểu thư nhìn thấy thì cũng thôi, nhưng hắn là thế tử Sở gia.

Nếu không phải niệm tình nghĩa với Sở Sơ Nhan, nói không chừng nàng ta đã trực tiếp diệt khẩu rồi.

Ngón tay Tổ An vờn quanh bím tóc tinh xảo trên đầu nàng ta:

– Lúc ấy nàng ta bị ngươi đánh ngất, hơn nữa, thực sự bị nhìn thấy cũng là ta bị nhìn thấy, lúc ấy ta ở bên ngoài mà.

Kiều Tuyết Doanh giật lại bím tóc, vẻ mặt có chút cổ quái:

– Đúng rồi, ngày hôm qua ‘Tay lái’ mà ngươi nói rốt cuộc là vật gì?

– Khụ khụ…

Tổ An thiếu chút nữa thì bị sặc,

– Không có gì, ha ha.

– Khẳng định không phải là từ hay.

Kiều Tuyết Doanh đỏ mặt xì một tiếng, cũng không biết tên này biết nhiều thủ đoạn gian trá thiên kì bách quái như vậy, người lạnh lùng cao ngạo như Sở tiểu thư, chẳng lẽ thường ngày cũng cho phép hắn làm như vậy sao?

Tổ An nhìn ra ngoài cửa sổ:

– Trời sắp sáng rồi, ta cũng phải quay về, đợi lát nữa còn vào cung.

Kiều Tuyết Doanh vội vàng xua đi niệm đẹp trong lòng, vẻ mặt cũng trở nên nghiêm túc:

– A Tổ, ngươi thật sự nắm chắc chứ? Hay là dựa theo biện pháp ta nói, nhân lúc hôm nay cửa thành mở đưa ngươi ra ngoài thành?

– Yên tâm đi, ta có tính toán.

Nhìn thấy ánh mắt quan tâm của nàng ta, trong lòng Tổ An cảm động không thôi, lại tìm bờ môi hồng đó mà hôn lên.

Có điều lần này không hôn được bao lâu liền bị Kiều Tuyết Doanh đẩy ra, trên mặt thiếu nữ toàn là vẻ ngượng ngùng:

– Đừng… Ta thật sự không được…

Thân thể của Tinh Linh tộc vốn yếu hơn người bình thường, mà Tổ An lại cường đại hơn nam nhân bình thường rất nhiều, cả đêm giày vò cho nàng ta sắp rụng rời rồi.

Tổ An cười ha ha:

– Ta cũng không phải cầm thú, chỉ muốn hôn mà thôi.

Kiều Tuyết Doanh lẩm bẩm một tiếng:

– Tối hôm qua ngươi cũng nói như vậy rất nhiều lần.

Tổ An:

– …

Hai người ôn tồn một lúc, Kiều Tuyết Doanh đứng dậy hầu hạ hắn mặc quần áo.

Tổ An không nhịn được cảm khái

– Không ngờ tay ngươi lại khéo như vậy.

– Vốn ta cũng không biết đâu, có điều mai phục tới Sở gia phải hầu hạ Sở tiểu thư, tất nhiên là phải học.

Kiều Tuyết Doanh nói xong không nhịn được hừ một tiếng,

– Chắc kiếp trước thiếu nợ các ngươi, không chỉ không hoàn thành nhiệm vụ, còn bồi cả bản thân vào.

Tổ An giữ lấy mặt nàng ta kéo kéo sang hai bên:

– Chúng ta cũng là một đôi mà.

Nghe thấy lời này của hắn, u oán trong lòng Kiều Tuyết Doanh lập tức tiêu tán hết, hai mắt cười giống như mặt trăng.

Tổ An vốn đang lo lắng cho Sở Ấu Chiêu, nhưng Kiều Tuyết Doanh nói nàng ta sẽ chịu trách nhiệm đưa nàng ta về, để tránh hắn đưa một chuyến lại cành mẹ đẻ cành con.

Hắn biết nàng ta đã quen thuộc với kinh thành, lại thêm uyên nguyên của nàng ta và Sở gia, giao cho nàng ta cũng yên tâm.


Chương 1055: Vào cung (2)

Hắn một đường trở lại trạch viện lúc trước, từ rất xa đã nghe thấy Chu Tà Xích Tâm phát hỏa ở bên trong:

– Người tìm thấy chưa?

– Chưa…

– Rốt cuộc là bị thích khách bắt đi hay là tự mình chạy đi cũng không thể xác định được à?

– Thế cục tối hôm qua quá hỗn loạn, không ai thấy rõ.

– Đều là phế vật! Người đâu, truyền lệnh xuống, dán lệnh truy nã chung quanh, ngoài ra phái người phong bế cửa thành, trước khi chưa bắt được người thì không cho bất kỳ ai ra vào.

Tổ An biết thời cơ tới rồi, hắng giọng:

– Khụ khụ, Đại thống lĩnh là đang tìm ta à?

Người trong viện bỗng nhiên quay đầu, nhìn thấy hắn, ánh mắt ai nấy đều lộ ra vẻ kinh hỉ, phải biết rằng nếu thực sự làm mất người được Hoàng thượng chỉ tên muốn có này, sợ rằng rất nhiều người trong sân đều phải rơi đầu, hiện giờ nhìn thấy hắn trở lại há có thể không vui.

Chu Tà Xích Tâm lại giật mình:

– Ngươi không sao chứ?

Tổ An tựa cười mà như không phải cười:

– Đại thống lĩnh là muốn ta có sao à?

Thần sắc Chu Tà Xích Tâm lạnh lùng:

– Nói gì vậy, sao ta có thể để ngươi có việc.

Ngươi có bị thương không, có cần trị liệu không?

– Không cần.

Tổ An trực tiếp cự tuyệt, có quỷ mới biết để trị liệu lại xảy ra vấn đề gì.

– Vậy hiện tại chúng ta lập tức vào cung, để tránh đêm dài lắm mộng.

Chu Tà Xích Tâm trực tiếp vẫy tay, phân phó người dưới tay chuẩn bị.

Nhìn thấy dáng vẻ lo lắng của hắn, Tổ An thầm nghĩ chẳng lẽ là ta đoán sai rồi?

Tiếp theo Chu Tà Xích Tâm dẫn theo một đám thị vệ, trực tiếp hộ tống hắn tới hoàng cung.

– Đợi lát nữa sẽ không gặp phải ám sát chứ?

Trên đường đi Tổ An ý vị thâm trường nói.

– Ai tới người đó chết.

Chu Tà Xích Tâm trả lời cũng rất dứt khoát, hiển nhiên hắn có đủ tự tin.

Tổ An như hiểu ra gì đó, lúc này Chu Tà Xích Tâm lại có chút tò mò:

– Tối hôm qua ngươi rốt cuộc đi đâu thế?

Tổ An mỉm cười:

– Nhiều người như vậy muốn giết ta, dứt khoát ra ngoài trốn cho xong.

Vẻ mặt Chu Tà Xích Tâm có chút cổ quái:

– Nói thật trên đời này chỉ có mấy người ta không nhìn thấu, ngươi chính là một trong số đó.

Ngươi rõ ràng có thể không cần trở về, nhưng vẫn quay lại, lại thêm lúc trước trên đường đi đều rất phối hợp, giống như là vội vã đi gặp Hoàng thượng vậy.

– Chẳng lẽ Đại thống lĩnh không muốn ta đi gặp Hoàng thượng à?

Tổ An hỏi ngược lại.

Chu Tà Xích Tâm nhìn hắn một cái:

– Ngươi có biết gặp Hoàng thượng rồi sẽ có hậu quả gì không?

– Ta biết.

Tổ An cười cười, cả người vẫn bình tĩnh thong dong.

Chu Tà Xích Tâm ngơ ngẩn nhìn hắn, cuối cùng bật cười: Đúng là triêu người.

Tiếp theo hắn cũng không hỏi nữa, đoàn người trực tiếp đi tới hoàng cung.

Nhìn ngói vàng tường đỏ trước mắt, Tổ An có chút hoảng hốt, kiếp trước Tử Cấm thành đã là rất hào hùng rồi, nhưng hoàng cung trước mắt còn có khí thế dồi dào hơn mấy lần.

Bất kể là độ cao của tường thành, khí thế của cửa thành, đều hơn xa Tử Cấm thành.

Nghĩ thấy cũng đúng, đây là một thế giới tu hành, vũ lực cường hoành, hoàng cung này tất nhiên cũng phải hoành tráng hơn rất nhiều.

Hắn chú ý thấy tùy tiện một thị vệ, dao động khí tức trên người đều ít nhất cũng là tu vi Tứ phẩm, Ngũ phẩm cũng không ít.

Mỗi người đặt tới trên giang hồ đều được coi là cao thủ, huống chi những người này khẳng định còn có trận pháp hợp kích, thực lực có thể phát huy ra lại khủng bố.

Nghĩ chắc hoàng cung chắc là nơi an toàn nhất trên đời này rồi.

Có Chu Tà Xích Tâm dẫn đường, một đường tất nhiên thông suốt, đoàn người ở trong hoàng cung đi rất lâu, tới một cửa cung, sớm có một lão thái giám chờ ở đó.

Chu Tà Xích Tâm đáp:

– Tiếp theo ta sẽ không tiện vào, ngươi theo Lý công công, hắn dẫn ngươi đi gặp Hoàng thượng.

Tổ An sửng sốt, chắc hẳn sau cửa cung này chính là phạm trù của nội cung, sống bên trong đều là tần phi nội quyến của Hoàng đế, bình thường sẽ không để ngoại nam tiến vào.

Vậy để mình vào, là không tính sau chuyện để ta sống sao?

Có điều việc đã đến nước này, hắn cũng chỉ có thể binh đến tướng chặn nước đến đất ngăn, hy vọng kế hoạch của mình có thể hiệu quả.

– Làm phiền Đại thống lĩnh.

Lão thái giám đó giao nhận với Chu Tà Xích Tâm xong, âm thanh thé thé nói với Tổ An,

– Đi theo ta.

Tổ An thầm nghĩ lúc trước tuy thanh âm của Mễ lão đầu khó nghe, nhưng cũng không đến nỗi có đặc trưng thái giám rõ ràng như vậy, chắc hẳn tu vi của hắn cao thâm, che giấu được chỗ thiếu hụt của thân thể.

Hắn theo lão thái giám này một đường đi vào trong, vốn hắn vẫn muốn tìm cách làm quen với đối phương, nào ngờ đối phương lại giữ bộ dạng xa lỗ mũi hướng lên trời, hắn cũng cũng lười chẳng muốn lãng phí nước bọt, nói chung mấu chốt vẫn là ở trên người Hoàng đế.

Một đường đi rất xa, nhìn thấy hoàn cảnh chung quanh càng lúc càng thanh u, giống như đang đi dạo ở ngự hoa viên vậy.

Cuối cùng hai người đi qua một hành lang dài trên nước, dừng lại trong một đình, lão thái giám đó nói:

– Chờ ở đây.

Tổ An không khỏi sửng sốt:

– Không phải muốn đi gặp Hoàng thượng à?

Lão thái giám đáp:

– Hoàng thượng đang vào triều, cho nên cho ngươi cứ chờ ở đây đã, đừng đi loạn.

Sau khi nói xong hắn liền lập tức rời đi, chỉ để lại một mình Tổ An ở trong đình.

Vẻ mặt Tổ An cực kỳ cổ quái, Hoàng đế này tâm cũng lớn thật, cứ như vậy để hắn một mình đứng trong nội cung, không sợ hắn làm uế loạn hậu cung à?

Trên bàn cũng có điểm tâm, Tổ An đêm qua làm lụng vất vả, buổi sáng Chu Tà Xích Tâm lại không cho ăn cơm, hiện tại thực sự có chút bụng đói kêu vang.

Có điều hắn lo lắng có trá, không dám ăn.


Chương 1056: Trợn mắt há hốc mồm

Qua một lúc hắn cuối cùng cũng không thể ngồi yên được nữa, nhìn chằm chằm những điểm tâm này lại không thể ăn, quá khảo nghiệm ý chí lực.

Thế là hắn quyết định đi dạo xung quanh, cho dù làm quen với hoàn cảnh một chút cũng tốt.

Trong hoàng cung quá phức tạp, hắn đi một chút đã lạc đường, đang muốn theo đường cũ quay về, bỗng nhiên nghe thấy phía trước truyền đến một thanh âm ngốc ngếch!

– Bảo các ngươi học ếch nhảy, các ngươi đã thấy ếch mặc quần nhảy bao giờ chưa?

Tổ An nghe mà mặt ngây đơ, hắn nghĩ cẩn thận lại một chút, ếch đích xác là không mặc quần nhảy, logic thiên tài.

Hắn theo tiếng đi tới, chú ý thấy bên bờ ao phía trước có một tên mập đang chỉ vào mấy tiểu thái giám răn dạy, đám tiểu thái giám đó ai nấy nằm dưới đất, giống như Âu Dương Phong đang luyện Cáp Mỗ Công vậy.

Có điều nhìn biểu cảm của bọn họ mặt ủ mày ê, hiển nhiên đều bị bức ép.

Tên mập đó mặt tròn tròn, từ trong ánh mắt có thể nhìn ra không được quá thông minh.

– Trong nội cung mà ai lại kiêu ngạo như vậy?

Nhìn thấy hắn mắng những thái giám đó giống như mắng cháu chắt, mà các thái giám lại chỉ có thể dập đầu cầu xin tha thứ, không một ai dám phản kháng.

Quan sát kỹ quần áo trên người tên mập đó một chút, một thân màu vàng đỏ, bên trên lờ mờ còn có thể nhìn thấy mấy văn sức rồng.

Không phải là Hoàng đế chứ?

Tổ An lập tức phủ quyết suy đoán này, nếu thiên hạ đệ nhất cường giả là bộ dạng nhi đồng nhược trí này, vậy những người khác có thể mua đậu hủ mà tự tử đi cho rồi.

Trong lòng hắn khẽ động, nghĩ tới lời đồn lúc trước nghe về Thái tử, có thể tự do ra vào trong hậu cung, trên người còn mặc long bào long bào màu vàng, thân phận của đối phương không cần nói cũng biết.

Trên đường Sở Sơ Nhan từng nhắc nhở hắn, tục danh của Thái tử là Triệu Duệ Trí, Tổ An thầm nghĩ cha mẹ đặt cho hắn cái tên này, hắn có thể không nhược trí sao.

– Ơ, tiểu thái giám bên kia, mau tới đây.

Đúng lúc này, Thái tử đã nhìn thấy Tổ An, vươn tay ra vẫy vẫy.

Tổ An nghẹn lời rồi, ta cao lớn uy mãnh thế này, có chỗ nào giống thái giám?

Có điều hiện tại nói chung cũng không có gì làm, thừa cơ tìm hiểu Thái tử này một chút cũng không sao.

Thế là hắn lập tức đi tới.

Mấy thái giám khác đều nhìn hắn chằm chằm:

– Lớn mật, ngươi là ai, dám tự tiện xông vào nội viện hoàng cung?

Thái tử không nhận ra đối phương, nhưng bọn họ biết rõ, người trước mắt này đâu phải thái giám, chẳng lẽ là thích khách?

Có điều trong hoàng cung cao thủ nhiều như mây, thủ vệ nghiêm mật như vậy, thích khách sao mà vào được?

Bọn họ lo lắng đối phương là con nối dõi của đại thần nào đó được chiếu vào cung, cho nên cũng không dám trực tiếp gọi hắn là thích khách.

Tổ An đang muốn giải thích, tên mập đó lại nói:

– Câm miệng, ếch nào lại biết nói?

Mấy thái giám mặt lộ vẻ khổ sở, vội vàng ngậm miệng lại.

Tên mập đó nói tiếp:

– Quần nữa, ếch cũng không mặc quần, đều cởi hết quần ra.

Tổ An cũng bổ sung:

– Không chỉ là quần, ếch ngay cả quần áo cũng không mặc.

Tên mập mừng rỡ, lập tức có cảm giác giống như tìm thấy tri âm:

– Ngươi nói đúng, sao ta lại không nghĩ tới, Tiểu Từ Tử, Tiểu Hà Tử, cởi quần áo đi.

Những thái giám đó nhìn Tổ An một cái đầy oán niệm, tiểu tử này giỏi bỏ đá xuống giếng thật, nếu để ta tìm thấy cơ hội, xem cho chơi chết ngươi không.

Đến từ thái giám Từ Khôn, điểm nộ khí +444!

Đến từ thái giám Hà Thắc, điểm nộ khí +444!

Đến từ. . .

Nhưng lệnh trên khó trái, bọn họ biết chủ tử nhà mình hỉ nộ vô thường, ặc, không đúng, nói một cách chính xác thì là trong đầu hắn không có khái niệm thiện ác.

Từng có đồng bạn rõ ràng không đắc tội với Thái tử, nhưng Thái tử nhất thời ham chơi thuận miệng bảo thị vệ kéo hắn xuống đánh cho ngắc ngoải, theo hắn đây không phải ác gì cả, chỉ là muốn thử một lần xem rốt cuộc là gậy cứng hay là xương người cứng, thuần túy là ham chơi.

Đương nhiên về chỉnh thể mà nói, Thái tử đối với bọn họ cũng coi như không tồi, chỉ cần thuận theo tư duy cổ quái của hắn, phàm là loại không có nhãn lực, cơ bản là mộ phần đều xanh cỏ rồi.

Nhìn thấy mấy thái giám xấu hổ bắt đầu cởi quần áo, Tổ An không biết phải nói gì, thái giám cởi quần áo đúng là mù mắt, nếu là cung nữ thì tốt rồi.

Nói đến cũng lạ, hầu hạ bên cạnh Thái tử này toàn là thái giám, không ngờ một cung nữ cũng không thấy.

Hắn vừa quan sát chung quanh vừa thuận miệng hỏi:

– Ngươi việc gì lại bảo bọn họ học ếch nhảy.

Tên mập đó chỉ chỉ ếch trong hồ hoa sen bên cạnh:

– Ờ, vừa đi ngang qua nơi này, nghe thấy tiếng ếch kêu, ta hỏi bọn họ những ếch này là tự muốn kêu, hay là bọn họ bảo chúng kêu để nịnh hót ta.

Tổ An chớp chớp mắt, làm cả nửa ngày mới biết được sự khác biệt giữa bọn họ và bọn chúng trong miệng hắn, trong nhất thời ngỡ như người trời, não tên này đúng là thanh kỳ.

Hắn thuận theo lời nói của đối phương hỏi:

– Vậy bọn họ trả lời thế nào?

Tên mập chỉ vào một thái giám gầy yếu trong đó nói:

– Tiểu Từ Tử nói đến mùa xuân ếch này mới được ấp ra sẽ kêu.

Tổ An thầm nghĩ trả lời thế là đúng rồi, ai ngờ tên mập nói tiếp:

– Đúng là buồn cười, nhìn thấy ta tới, những tiếng ếch kêu này không ngờ không phải nghênh đón ta, thế là ta liền trừng phạt Tiểu Từ Tử bắt hắn học ếch kêu tới đón tiếp ta, đáng tiếc hắn có thế nào cũng không học được, ta liền gọi hắn học ếch nhảy.

Tổ An:

– …

Hắn nuốt nuốt nước miếng, nhìn về phía mấy người khác hỏi:

– Vậy bọn họ thì sao?

Tên mập lại đáp:

– Ờ, về sau ta lại hỏi Tiểu Hà Tử, hắn trả lời đương nhiên là bọn họ bảo ếch kêu nịnh hót ta.


Chương 1057: Trợn mắt há hốc mồm (2)

Tổ An thầm nghĩ Tiểu Từ Tử đã thử ra một đáp án một sai, người khác không thay đổi cách nói thì đúng là ngốc:

– Vậy vì sao bọn họ đều bị ngươi phạt?

Tên mập thở phì phì đáp:

– Vốn ta còn rất cao hứng, kết quả ta muốn nghe một chút tiếng nịnh hót của ếch, nhưng bọn họ căn bản không thể bắt ếch kêu nữa, thế không phải lừa ta à?

Tổ An:

– …

Một đám người các ngươi ở đây gây ra động tĩnh lớn như vậy, những con ếch đó bị sợ hãi chạy đi tất nhiên sẽ không ở đây kêu nữa.

Hắn nhìn những thái giám đó với vẻ đồng tình, gặp phải chủ tử như vậy, bất kể trả lời thế nào đều sai, đúng là đáng thương.

Mấy thái giám đó dường như đọc ra được ý tứ trong mắt hắn, ai nấy tràn đầy đồng cảm gật đầu, thầm nghĩ cuối cùng cũng có người có thể lý giải nỗi khổ của chúng ta.

Vốn mấy người còn tức giận bất bình hắn ở bên cạnh bỏ đá xuống giếng, hiện tại sau khi thấy ánh mắt của hắn, ác cảm cũng giảm bớt.

Lúc này tên mập lại mở miệng:

– Đúng rồi, ngươi đã tới, vậy cũng nói một chút đi, ếch đó rốt cuộc là tự kêu hay là cố ý nịnh hót ta?

Tổ An:

– …

Sớm biết thế này vừa rồi đã không lắm miệng hỏi.

Mấy thái giám khác ai nấy đều lộ ra nụ cười vui sướng khi người khác gặp họa, thằng nhãi, ai bảo ngươi tinh vi, lập tức cũng phải cởi quần áo cùng nhảy với chúng ta rồi.

Thấy hắn một mực trầm ngâm không trả lời, tên mập có chút bất mãn:

– Ta hỏi ngươi đó, không trả lời có phải là xem thường ta không.

– Tất nhiên không phải,

Tổ An nhìn nhìn hồ nước bên cạnh, khóe miệng hơi lộ ra một nụ cười tự tin,

– Những con ếch này kêu đương nhiên là để nịnh hót ngươi.

Tên mập mừng rỡ:

– Ha ha, ta đã nói khẳng định là như vậy mà, vậy ngươi bảo chúng nịnh hót thêm vài câu cho ta nghe đi?

Mấy thái giám ở bên cạnh nhìn nhau, thiếu chút nữa thì cười ra tiếng, cũng không biết lăng đầu thanh từ đâu tới, cứ muốn lắm miệng di dời sự chú ý của Thái tử, hiện tại xem hắn làm thế nào.

– Tốt.

Tổ An cười cười, đi tới bên hồ nước, giống như nói chuyện với ếch:

– Các vị ếch huynh, vị bằng hữu này của ta muốn nghe các ngươi nịnh hót hắn vài câu, nể mặt kêu chút đi.

Các thái giám ở bên cạnh đều mỉm cười, sao tên này còn ngốc hơn cả Thái tử vậy?

Đương nhiên lời này bọn họ chỉ dám nói ở trong lòng, không ai dám nói ra miệng, nhưng ánh mắt nhìn Tổ An lại không khác gì nhìn đồ ngốc.

Tên mập lại giống như nhìn thấy tri âm, vội vàng xông tới bên cạnh hắn:

– Ngươi còn có thể nói chuyện với ếch à.

– Hơi biết một chút.

Tổ An khiêm tốn cười cười.

Tiểu Từ Tử ở bên cạnh cuối cùng không nhịn được nữa:

– Chủ tử, đừng bị tiểu tử này lừa, trên đời này ai có thể nói chuyện với ếch.

Tiểu Hà Tử tràn đầy đồng cảm gật đầu:

– Đúng vậy, chủ…

Có điều hắn còn chưa nói hết, bỗng nhiên trong hồ nước có tiếng ếch vang lên, lúc ban đầu còn là lác đác, nhưng rất nhanh thanh âm càng lúc càng vang, thậm chí còn đều nhịp.

Bọn họ trợn mắt há hốc mồm đi tới hồ nước, phát hiện trên lá sen ngồi đầy các loại ếch đủ mọi màu sắc hình dạng, giống như tất cả ếch trong hồ nước đều đi ra, nhao nhao hướng tới Thái tử mà kêu to, đồng thời tư thế đó nhìn rất cung kính, giống như đang hành lễ vậy.

Tên mập mừng rỡ, chạy đến bên hồ nước nằm nhìn những con ếch đó, một lúc nhìn bên này, một lúc nhìn bên kia, khoa chân múa tay vui vẻ giống như hài tử.

Lúc trước Tổ An đã rất nhiều lần nghe người ta nói về Thái tử đều dùng từ như “Chất phác”, lúc ấy cảm thấy là bọn họ ngại nói Thái tử là đồ ngốc, cho nên dùng từ điểm tô cho đẹp.

Hiện tại xem ra, Thái tử đích xác có tâm tính chất phác.

Nếu sinh ra ở gia đình bình thường, có lẽ còn có thể làm phú ông gia, nhưng sinh ra trong hoàng tộc, đã định trước là không có kết quả tốt, hắn nhớ rõ Tây Tấn trong lịch sử trước khi xuyên qua có Hoàng đế cũng giống như Thái tử trước mắt này, cuối cùng khiến thiên hạ đại loạn.

Theo lý thuyết Hoàng đế của thế giới này thân là người mạnh nhất trong thiên hạ, không có đạo lý nào lại không hiểu những cái này, sao cứ vì tư dục bản thân mà chôn xuống tai hoạ ngầm lớn như vậy.

Khi hắn đang thần du vật ngoại, tên mập đó đã cười tủm tỉm chạy tới, theo hắn vừa chạy, một thân thịt béo rung rung, nhìn giống như cuộn sóng nhấp nhô.

– Ngươi thật sự có thể nói chuyện với ếch à, làm như thế nào vậy, dạy ta với, từ nay về sau ngươi chính là đại ca của ta.

Tên mập lộ ra vẻ mặt sùng bái kéo tay áo hắn.

Tổ An ngửa ra sau có tính chiến thuật:

– Muốn dạy ngươi cũng không phải không được, có điều hiện tại ta có chút đói bụng, thật sự không có tâm tình dạy người.

Tiểu Từ Tử Tiểu Hà Tử ở bên cạnh trợn mắt há hốc mồm, Thái tử không ngờ gọi tên này là đại ca?? Mấu chốt là tên này không ngờ còn nhận lời, đúng là chết cũng không biết chết như thế nào.

– Cái này đơn giản, nơi này có rất nhiều điểm tâm, Tiểu Từ Tử Tiểu Hà Tử, mau tới đây hầu hạ vị…

Tên mập ngẩn người,

– Đại ca, ngươi tên gì?

– Ta tên là Tổ An.

Cái này cũng không có gì mà phải giấu diếm, nói chung chắc không bao lâu nữa người trong cung đều sẽ biết.

– Ờ, ta tên là Triệu Duệ Trí.

Tên mập đó cười ha ha, mời hắn đến ghế bên cạnh, đó vốn là vị trí mà người bên dưới chuẩn bị cho hắn, trên bàn chuẩn bị các loại điểm tâm trái cây tinh xảo.

– Đại ca, những thứ này đều khá là bình thường, ngươi ăn trước cho đỡ đói bụng, ta sẽ bảo bọn họ kiếm thứ tốt cho ngươi.

Nhìn thấy nụ cười lấy lòng của Thái tử, giống như chó săn đứng bên cạnh, những thái giám đó đều trợn tròn mắt, có lòng muốn quát mắng Tổ An, nhưng hiện giờ Thái tử coi trọng hắn như vậy, ai nấy đều sợ xui xẻo, không ai dám thực sự mở miệng.


Chương 1058: Thái tử phi

– Không cần phiền như vậy.

Tổ An cầm lấy một điểm tâm muốn bỏ vào trong miệng, bỗng nhiên nghĩ tới tên Thái tử ngốc này khẳng định có rất nhiều người ghen tị, vạn nhất có người hạ độc hắn, mình ăn vào chẳng phải là oan uổng à.

Thế là hắn liền đưa điểm tâm trong lòng cho đối phương:

– Ngươi cũng ăn đi.

– Được.

Triệu Duệ Trí nở nụ cười hàm hậu, trực tiếp nhận lấy nhét vào miệng.

Người khác muốn ngăn cản cũng không kịp, ai nấy mặt mũi trắng bệch, vạn nhất tên này vừa rồi ở trên tay bôi chút độc dược, Thái tử xảy ra chuyện gì, bọn họ cũng không sống nổi.

Tất cả mọi người nhìn chằm chằm Thái tử, xem hắn có chuyện gì hay không, đương nhiên điểm xuất phát khác nhau.

Triệu Duệ Trí lại cầm một miếng điểm tâm đút vào miệng:

– Đại ca, ngươi ăn đi, rất ngon đó.

Nhìn thấy hắn nuốt từng miếng điểm tâm vào bụng, Tổ An cuối cùng cũng hiểu vì sao hắn lại béo như vậy.

Có điều cũng yên lòng yên lòng rồi, cũng cầm một miếng điểm tâm mà ăn.

Miệng nhét đầy điểm tâm, Triệu Duệ Trí ồm ồm nói:

– Đúng rồi, ngươi rốt cuộc là làm thế nào mà trao đổi được với ếch, mau dạy ta đi.

– Ngươi đầu tiên phải tưởng tượng mình cũng là một thành viên trong số chúng, sau đó mở rộng nội tâm, dùng tâm trao đổi với chúng chứ không phải dùng miệng.

Tổ An nói bừa, sở dĩ hắn có thể trao đổi với những con ếch đó, là dựa vào Thông Thiên Ngọc Tông mà Đông Di thiếu nữ trong di chỉ kinh đô cuối đời Thương cho hắn, thứ đó có thể câu thông với rất nhiều sinh vật linh trí thấp.

Ơ, thần sắc hắn bỗng nhiên khẽ động, cũng không biết có thể dùng nó để khống chế Thái tử ngốc nghếch này không, nhìn thế nào cũng thấy linh trí của hắn không cao.

Nghe thấy lời nói của hắn, Triệu Duệ Trí như lấy được trí bảo, ngay cả điểm tâm cũng chẳng buồn ăn, vội vàng chạy đến ven hồ nước mắt to nhìn mắt nhỏ với ếch trên lá sen.

Sau đó hắn bỗng nhiên nằm bên bờ, học theo ếch kêu, một lúc sau bỗng nhiên kêu oa một tiếng.

Cách đó không xa ếch cũng oa oa trả lời, Triệu Duệ Trí không khỏi mừng rỡ:

– Đại ca đại ca, ta thật sự biết trao đổi với chúng rồi.

Vẻ mặt Tổ An trở nên cổ quái:

– Ngươi trao đổi gì với chúng thế?

Hắn còn chưa kịp câu thông để đám ếch đó phối hợp với tên này.

Triệu Duệ Trí đáp:

– Ta hỏi chúng ăn cơm chưa.

– Chúng có trả lời ngươi không?

Biểu cảm Trên mặt Tổ An càng lúc càng quỷ dị.

– Có, chúng nói ăn rồi.

Triệu Duệ Trí gật đầu nói như chém đinh chặt sắt.

Tổ An:

– …

Cũng đỡ cho mình phải dụ dỗ.

Tên này quả thực chính là đại thông minh.

Các thái giám ở bên cạnh cũng trợn tròn mắt, sớm biết dễ dụ dỗ thế này, vừa rồi bọn họ việc gì phải ở trên mặt đất học ếch nhảy và cởi quần áo.

Có điều bọn họ cũng hiểu, bọn họ không thể gọi ếch tới đây kêu cho Thái tử nghe giống như Tổ An, Thái tử tất nhiên sẽ không tin tưởng bọn họ như vậy.

Triệu Duệ Trí chơi với ếch một lúc bỗng nhiên lại chạy về đến bên cạnh Tổ An:

– Đại ca, ngươi có bản sự như vậy, ta lại thỉnh giáo ngươi một vấn đề.

– Ngươi nói đi.

Tổ An vừa bóc một quả chuối tiêu ăn vừa tùy ý trả lời.

Nhìn thấy bộ dạng tùy tiện của hắn, các thái giám ở bên cạnh ai nấy đều trợn trừng mắt, trong lòng đều mắng thầm người này to gan lớn mật.

Cảm nhận được điểm nộ khí cuồn cuộn không ngừng, Tổ An cũng biết bọn họ nghĩ gì, cũng không phải là hắn cố ý tìm chết, mà là hắn minh bạch ở chung với đóa hoa lạ như Thái tử, ngươi không thể làm theo lẽ thường.

Làm ra tư thái cao nhân giống như hắn ngược lại càng dễ có được hảo cảm của Thái tử hơn.

Triệu Duệ Trí cười khà khà, nhìn các thái giám chung quanh một cái, trên mặt dường như có chút ngượng ngùng, đi tới bên cạnh hắn hạ giọng nói:

– Là như vậy, ta muốn đánh rắm thối cho một người nào đó, nhưng nàng ta quá thông minh, mỗi lần ta đều không chơi được, bị nàng ta né tránh trước, đại ca có biện pháp gì hay không?

Tổ An:

-???

Mẹ kiếp ta vẫn đang ăn mà, ngươi nói như vậy là cố ý muốn làm ghê tởm ta à?

Có điều nhìn thấy vẻ chờ mong hồn nhiên trong ánh mắt hắn, Tổ An Minh biết hắn là thật lòng muốn hỏi, không khỏi bật cười, tâm trí của tên này thật sự giống như một tiểu hài tử.

Hắn thuận miệng đáp:

– Cái này thì dễ thôi, lần sau khi ngươi đánh rắm cứ nói với bằng hữu đó của ngươi “Cái gì cháy vậy”, như vậy đối phương theo bản năng sẽ ra sức hít hơi vào xem có phải thực sự có thứ gì đó cháy hay không, như vậy sẽ hít cả rắm của ngươi vào.

Mấy thái giám ở cách đó không xa đều ngỡ như người trời, con mẹ nó đây là chủ ý mà con người có thể nghĩ ra à? Đúng là quá thâm độc.

Triệu Duệ Trí lại mừng rỡ:

– Đại ca quả nhiên lợi hại, lần này nhất định có thể chơi được nàng ta.

Tổ An có chút tò mò:

– Ngươi muốn chơi ai.

Triệu Duệ Trí đáp:

– Lão bà của ta, nàng ta thường ngày luôn chê ta ngốc, ta muốn thành công trêu đùa nàng ta một lần.

Tổ An:

– …

Thái tử phi, mẹ kiếp, ta có thể nói gì đây, tên này không ngờ muốn lão bà ngửi rắm?

– Ngươi muốn chọc ghẹo gì ta cơ?

Lúc này phía sau truyền đến một tiếng hừ lạnh.

Thân thể Triệu Duệ Trí run lên, lập tức mặt ủ mày ê giống như chim cút.

Tổ An tò mò quay đầu lại, mắt không khỏi sáng rực lên.

Một nữ nhân mỹ lệ chậm rãi bước về phía hai người, quả thật là vai như dao gọt, eo như cuộn lụa, cổ như thiên nga, da thịt trắng nõn, trên người mặc một bộ cung trang xinh đẹp quý phái.

Ở giữa trán nàng ta điểm một mỹ nhân chí màu đỏ thắm, búi tóc trên đầu tinh xảo có chú ý, cả người rất tự nhiên lộ ra một loại khí tức cao quý đặc thù.


Chương 1059: Phu nhân trẻ tuổi

Lúc này con mắt động lòng người lại uy nghiêm đó của nàng ta đang lạnh lùng quan sát Tổ An.

Tổ An nhướng mày, luôn cảm thấy nữ tử này đẹp thì đẹp, nhưng cả người hơi lạnh.

Loại lạnh này khác với sự lạnh lùng cao ngạo của Sở Sơ Nhan, tính tình của Sở Sơ Nhan vốn không linh nhàn tĩnh, lại thêm nàng ta tu luyện Tuyết Hoa Thần Kiếm, cả người tạo cho người ta một loại cảm giác giống như băng sơn mỹ nhân.

Nhưng nữ tử trước mắt này là một loại lạnh lùng cao cao tại thượng, rõ ràng nhìn thì tuổi tác không lớn, nhưng khí chất cả người có một loại thành thục và uy nghiêm không tương xứng với tuổi tác.

Chẳng trách tên mập bên cạnh này vừa rồi còn tươi cười rạng rỡ vô cùng hoạt bát, kết quả nhìn thấy nàng ta lại giống như chuột thấy mèo.

Tổ An không phải đồ ngốc, tất nhiên lập tức hiểu đối phương chắc chính là Thái tử phi đó.

Nữ tử mỹ lệ nhìn quét hai người một cái, Triệu Duệ Trí tựa như bị đốt đít lập tức từ trên ghế đứng dậy, bộ dạng giống như cục cưng ngoan ngoãn.

Nàng ta nhìn thấy Tổ An vẫn ngồi trên ghế nhàn nhã ăn hoa quả, không khỏi nhướng mày.

– Lớn mật, ngươi là cái thá gì, dám ngồi trên vị trí của Thái tử?

Tổ An thầm nghĩ Thái tử phi này quả thật là rất kiêu ngạo, thậm chí cảm thấy nói chuyện với mình là hạ thấp thân phận, cho nên chỉ bảo thị nữ ra làm ác nhân.

Hắn liếc xéo thị nữ đó một cái:

– Thái tử các ngươi bảo ta ngồi, chẳng lẽ còn phải xin chỉ thị của ngươi à, ngươi lại là cái thá gì?

– Ngươi!

Thị nữ đó tức giận đến run rẩy cả người.

Đến từ Dung Mạc, điểm nộ khí +999!

Thân là cung nữ thiếp thân bên cạnh Thái tử phi, nàng ta bất kể là đi tới đâu cũng sẽ được người khác lấy lòng, đã bao giờ thấy ai trực tiếp mắng nàng ta như vậy đâu? Trong nhất thời nàng ta không kịp phản ứng nên đáp lại như thế nào, thế là càng nghĩ càng tức.

Tổ An thầm dè bỉu, Dung Mạc, sao ngươi không gọi Dung Ma Ma, ả nhanh mồm nhanh miệng này nhìn một cái là biết không phải đối tượng dễ ở chung.

Thái tử phi ở bên cạnh bất ngờ nhìn hắn một cái, không ngờ tên này lại to gan lớn mật như vậy.

Đến từ Bích Linh Lung, điểm nộ khí +258!

Tổ An cũng nhìn nàng ta, tên của nữ nhân này cũng rất dễ nghe, nhưng chỉ là hơi hung dữ.

Cảm nhận được ánh mắt chằm chằm của hắn, Thái tử phi càng lúc càng không vui, không khỏi hừ một tiếng.

Nàng ta thân là Thái tử phi, thường ngày những nam tử đó nhìn thấy nàng ta có ai mà không cúi đầu cúi người, căn bản không dám nhìn nàng ta.

Cho dù trọng thần trong triều, cũng sẽ tị hiềm không nhìn nàng ta nhiều, kết quả tên này không ngờ lại quan sát một cách không kiêng nể gì như vậy.

Đến từ Bích Linh Lung, điểm nộ khí +479!

Lúc này Triệu Duệ Trí rụt đây nói:

– Tiểu Mạc, đúng là ta bảo hắn ngồi ở đây.

Thị nữ đó còn muốn nói, lại bị Thái tử phi ngăn lại, nha đầu ngốc này lợi dụng danh đầu của Thái tử để chất vấn, ai ngờ đối phương cũng lôi ra danh đầu Thái tử, tranh chấp trên vấn đề này tiếp cũng không có ý nghĩa.

Nàng ta trực tiếp xoay người, hỏi thái giám quần áo không chỉnh tề ở bên cạnh, trầm giọng nói:

– Các ngươi ở đây làm gì?

Tiểu Từ Tử và Tiểu Hà Tử ở bên cạnh vội vàng run rẩy trả lời:

– Hồi bẩm Thái tử phi, chúng ta đang giả dạng con ếch.

Bích Linh Lung:

– …

Nàng ta cũng biết trượng phu của mình là đức hạnh gì, làm ra một số chuyện loạn thất bát tao cũng là rất bình thường, thế là nàng ta liền đổi sang hỏi:

– Vừa rồi nơi này đã xảy ra chuyện gì, người này là ai?

Ánh mắt Tổ An nhíu lại, Thái tử phi này thông minh hơn thị nữ bên cạnh rất nhiều, xem ra là tính tìm cớ khác để trị tội hắn.

Tiểu Từ Tử va Tiểu Hà Tử vội vàng miêu tả lại đại khái chuyện vừa rồi, bọn họ không dám đắc tội với Thái tử phi, đồng thời cũng lo lắng khiến Thái tử không thoải mái, cho nên nói cũng rất công bằng, chỉ khách quan kể lại chuyện xảy ra vừa rồi.

Ai ngờ Bích Linh Lung sau khi nghe xong liền giận dữ:

– Nói chuyện câu thông với ếch? Quả thật là buồn cười, người đâu, vả miệng yêu nhân mê hoặc Thái tử này hai mươi cái để răn đe, từ nay về sau bất kỳ ai dám dùng kỳ dâm kỹ xảo mê hoặc Thái tử, đều phạt nặng.

– Vâng!

Có được mệnh lệnh của nàng ta, mấy thái giám sau lưng nàng ta liền cười gằn bước về phía Tổ An.

Triệu Duệ Trí mấy lần há há miệng, có điều nhìn thấy ánh mắt sắc bén của Thái tử phi, hắn liền chột dạ nuốt lại lời cầu tình.

Tổ An mắng thầm một tiếng vợ quản nghiêm quá, hắn đương nhiên sẽ không để mặc những thái giám này đánh mình, trực tiếp quát:

– Chậm đã!

Bích Linh Lung lạnh lùng nhìn hắn một cái, căn bản không có ý đáp lời.

Tổ An bực lắm, bình thường mà nói, ngươi không nên nói một câu xem ngươi còn gì để nói à.

Rơi vào đường cùng hắn đành phải nói:

– Ta là bằng hữu Thái tử mời đến, nếu không tin có thể tìm hắn chứng thực.

Vừa nói vừa lấy khửu tay chọc chọc tên mập bên cạnh.

Triệu Duệ Trí ở bên cạnh như ở trong mộng mới tỉnh, nói:

– Linh Lung, hắn đích xác là bằng hữu của ta, cũng không gạt gì ta cả, ta còn muốn mời hắn làm lão sư dạy ta bản sự nói chuyện với ếch, thú vị hơn xa những gì Thái Phó, Thiếu Phó đó dạy.

– Hắn còn dụ ngươi bái hắn làm thầy?

Thần sắc Bích Linh Lung càng lúc càng lãnh liệt,

– Quả thật là to gan lớn mật! Người đâu, không cần vả miệng, trực tiếp kéo hắn xuống đánh một trăm gậy.

Đến từ Bích Linh Lung, điểm nộ khí +581!

Mấy thái giám đó thấy thế vội vàng đẩy nhanh bước chân xông về phía hắn.


Chương 1060: Phu nhân trẻ tuổi (2)

Tổ An quay đầu lạnh lùng nhìn bọn họ một cái, mấy thái giám đó cảm thấy cả người lạnh toát, giống như nhìn thấy thứ đáng sợ, không dám tiến về phía trước nửa bước.

Ngay cả Thái tử phi và thị nữ ở bên cạnh cũng theo bản năng giật thót.

Vì sao ánh mắt của người này lại đáng sợ như vậy?

Bọn họ nào biết đâu rằng, Tổ An không biết đã bao nhiêu lần chiến đấu bên rìa sinh tử, còn ở trong bí cảnh di chỉ kinh đô cuối đời Thương làm đế vương mấy chục năm, cộng với một mực mang theo Uy Đạo Chi Kiếm trên người, khí chất cả người vô cùng đặc thù, người thường nhìn thấy hắn sẽ cảm thấy uy áp và sợ hãi, chỉ là hắn bình thường cố ý che giấu loại khí trường này mà thôi.

Hiện giờ thấy Thái tử phi này tàn nhẫn như vậy, sao hắn còn có thể khách khí.

Phạt một trăm trượng thì người thường làm gì còn mạng? Cho dù là người tu hành không chết cũng mất một tầng da, bởi vì đến lúc đó đánh ngươi cũng biến thành người tu hành.

Lúc này Tổ An mới lạnh giọng nói:

– Thái tử đã lớn như vậy rồi, chẳng lẽ ngay cả quyền làm bằng hữu với ai, muốn học với ai cũng không có à? Ngươi làm thê tử không khỏi quản quá rộng rồi, người không biết còn cho rằng ngươi là Thái tử, hắn chỉ là ở rể trong nhà ngươi.

Bích Linh Lung hơi biến sắc, lời tru tâm như vậy nàng ta làm sao dám nhận, vạn nhất truyền tới trong tai người hữu tâm thì chính là phiền phức lớn, nàng ta vội vàng cúi người với Triệu Duệ Trí,

– Thái tử, ta chỉ là lo lắng ngươi tâm tính thuần phác, không cẩn thận lại bị người khác lừa mà thôi, tuyệt không có tâm tư khác.

Triệu Duệ Trí căn bản không ý thức được sự giao phong trong lời nói của hai người, vui tươi hớn hở nói:

– Không sao không sao.

Nhìn thấy Thái tử phi hành lễ với hắn, hắn theo bản năng nghĩ tới đi đỡ nàng ta lên.

Có điều Bích Linh Lung lại đứng dậy trước, tuy đại đa số người nhìn thì giống như được Thái tử đỡ dậy, nhưng Tổ An ở gần nhất lại chú ý thấy thân thể của hai người căn bản không hề có tiếp xúc.

Trên mặt hắn lộ ra một tia nghiền ngẫm, quan hệ của đôi vợ chồng này có chút thú vị.

Hắn ho khẽ một tiếng, tiếp tục nói:

– Ý tứ trong lời nói của Thái tử phi chẳng lẽ là đang nói Thái tử vụng về, ngay cả chút năng lực phân biệt này cũng không có à?

Nghe thấy lời nói của hắn, người khác nhao nhao biến sắc, chuyện Thái tử vụng về đã trở thành một bí mật không thể nói, mọi người đều giữ kín như bưng, không ai dám nói công khai, kết quả tên này thì ngược lại, không chỉ công khai, còn nói ở ngay trước mặt Thái tử.

Bích Linh Lung đang muốn lên tiếng răn dạy, ai ngờ lúc này Triệu Duệ Trí ở bên cạnh phụ họa nói:

– Lung linh, Tổ An nói đúng, ta không ngu chút nào.

Bích Linh Lung:

– …

Trượng phu này nhảy ra cản trở như vậy, nàng ta còn có biện pháp nào nữa.

Nhưng cứ như vậy mà tha cho Tổ An, nàng ta lại có chút không cam lòng, hai bên cứ như vậy giằng co ở đó.

Đợi đã, cái tên Tổ An này sao nghe có chút quen tai.

Đúng lúc này, bên cạnh truyền đến một thanh âm ôn nhu êm tai:

– Linh Lung muội muội đây là đang tức giận với ai thế?

Nghe thấy thanh âm này, Bích Linh Lung hơi biến sắc, có điều rất nhanh lại đổi sang bộ dạng nói cười thản nhiên quay lại:

– Sao hôm nay Bạch phi lại nhàn rỗi tới nơi này vậy?

Tổ An theo tiếng nhìn lại, chỉ thấy cách đó không xa có một phu nhân duyên dáng yêu kiều trẻ tuổi, mày như núi xuân, mắt như nước thu, rõ ràng trông rất mỹ diễm, cả người lại tạo cho người ta một loại cảm giác ôn nhu đoan trang, lẫm liệt không thể xâm phạm.

Tổ An nhìn nhìn Bích Linh Lung, lại nhìn nhìn vị Bạch phi mà nàng ta gọi, quả thật là mai lan trúc cúc mỗi người một vẻ.

Có điều Thái tử phi này đẹp thì đẹp, chỉ là có chút quá hung dữ, vẫn là Bạch phi này ôn nhu đoan trang, vừa nhìn thấy lần đầu tiên đã khiến người ta có hảo cảm.

Chỉ có điều hai người này dường như có chút cảm giác tranh phong tương đối, trong không khí lờ mờ có thể cảm nhận được xu thế tia lửa văng khắp nơi.

Thái tử ở bên cạnh cười ngây ngô:

– Bạch tỷ tỷ ngươi cũng tới à.

Phu nhân trẻ tuổi đó cúi đầu, cho dù là hành lễ cũng lộ ra vẻ ôn nhu như nước:

– Thái tử chớ có xưng hô với thần thiếp như vậy, gọi ta Nhu Tuyết là được rồi.

Thì ra nàng ta tên là Bạch Nhu Tuyết.

Đợi đã, thần thiếp?

Tổ An giật mình, chắc hẳn phu nhân trẻ tuổi này chính là phi tử trong hậu cung Hoàng đế ban cho Thái tử mà Sở Sơ Nhan từng nhắc tới, sau đó sinh một nhi tử cho Thái tử.

Chẳng trách nàng ta lại gọi Thái tử phi là muội muội, Thái tử phi nghe thấy nàng ta gọi như vậy cho dù khó chịu cũng chỉ có thể kiềm chế tính tình mà lá mặt lá trái.

Bạch Nhu Tuyết này nhìn thì lớn hơn Bích Linh Lung vài tuổi, Thái tử phi vào lúc nào đó nhìn còn giống thiếu nữ, nhưng nữ tử này thì giống như là thiếu phụ, một thiếu phụ đã chín.

Ánh mắt hắn không kìm được dừng ở trên bộ ngực phình lên đó của nàng ta, nhớ tới Sở Sơ Nhan từng nhắc nàng ta đã sinh một nhi tử, chẳng lẽ vẫn ở thời kỳ cho con bú à?

Dường như chú ý thấy ánh mắt của hắn, sắc mặt Bạch Nhu Tuyết ửng đỏ, có điều cũng không nói gì, mà là nhìn về phía Thái tử phi ở bên cạnh:

– Vừa rồi cách rất xa đã nghe thấy thanh âm của Linh Lung muội muội, liền tới đây xem rốt cuộc là ai chọc Linh Lung muội muội tức giận.

Bích Linh Lung thầm bực lắm, đây là ngươi đang châm chọc giọng ta to à?

Nàng ta thản nhiên nói:

– Ta chỉ là giáo huấn một tên gia hỏa không biết trời cao đất dày, không ngờ lại kinh động tới Bạch phi.

❮ sau
tiếp ❯

Avatar

Bình luận gần đây
https://audiosite.net
Đã xong nhé bạn ^^
https://audiosite.net
Chinh Đàm 1 ngày trước
Xong chưa ad ơi
https://audiosite.net
Hihi Khó nói lém bạn cái này do bên Trung thui bạn. Khả năng cao là không bạn ^^ Lần này người Bảo Lãnh cho cậu này là 1 trong Gia Tộc đình đám bên Trung đó... Nếu không đúng luật đến 2028 mới mãn hạn cơ bạn :P
https://audiosite.net
Cảm ơn bạn thích bộ này ^^! Dạo này hơn bận bạn à, ừm chưa có nhé. Mình đang viết dở bộ Vu Chi Nguyên rùi bạn :D Có lẽ lần này mình sẽ không bán sang bên Trung nữa.. thử đăng tại Việt Nam coi sao ^^
https://audiosite.net
haizz lại cháy file này rồi :Z Bạn đợi mình chút nhé đang liên hệ mới CTV upload bộ này nhé
https://audiosite.net
Chinh Đàm 2 ngày trước
Ad ơi sửa lại sever đi Bị lỗi rồi
https://audiosite.net
Chinh Đàm 2 ngày trước
Có tập mới chưa ad ơi
https://audiosite.net
Nguyen Tuan 3 ngày trước
bộ này cuốn quá, em nghe đc 500 chap rồi, mong ad không drop
https://audiosite.net
Tất cả bộ truyện bạn báo lỗi đã cập nhật thêm Sever Độc QUyền HMT nhé - Mình gửi bạn LT - Thỉnh vào trang cá nhân quy đổi Vip nhé Tuấn ^^!
https://audiosite.net
Chào bạn: Vinh Nguyen - Mình đã check rất kỹ không lỗi nhé :) Bạn kiểm tra lại Wifi hoặc 4g -5g nhé ^^! - Ngoài ra lúc lỗi bạn có ? chát box xem là lỗi ở đâu nhé Cậu.
https://audiosite.net
Mình không rõ lém...! Loay quay mk: 18 Hoặc 18+ 2 cái đó thui bạn.. !!!
https://audiosite.net
Nguyen Thuong 6 ngày trước
Mk là gì v
Khí Linh xin chào!
Lotus
Chat Box