[Dịch] Đệ Nhất Danh Sách
Tập 130 : Lòng Tin Tuyệt Đối (c1291-c1300)
❮ sautiếp ❯Chương 1291: Lòng Tin Tuyệt Đối
Hassan đến hàng rào 144 không bao lâu thì mọi người đã thấy ở đường chân trời xuất hiện đàn sói bọn họ quen thuộc.
Ban đầu trong trận chiến ở Tả Vân sơn năm ấy, đàn sói làm tê liệt trận hình mọi rợ, nhìn qua hung hãn dị thường.
Mà bây giờ mọi người gặp lại đàn sói, bỗng trong lòng cảm thấy thân thiết đến lạ.
Chỉ có đại lừa dối là không rõ:
“Sao chủ nhân nhà ngươi lại biết nạn dân của chúng ta khó rút?”
Lẽ ra hiện tại liên lạc giữa Tây Bắc và thảo nguyên đã bị đứt đoạn, đối phương sao mà biết được?
Hassan suy nghĩ nửa ngày:
“Tuy ta không hiểu lắm nhưng đây chính là chỗ lợi hại của gia chủ nhà ta.”
Nhan Lục Nguyên trở thành bán thần gần như đạt được năng lực nói sao làm vậy.
Rất nhiều người đã dần quên, kỳ thật năng lực Nhan Lục Nguyên từng am hiểu nhất chính là chúc phúc.
Nhan Lục Nguyên biết thời gian rất gấp, nhưng hắn không biết nên làm thế nào mới có thể nhanh chóng đến giúp Nhâm Tiểu Túc.
Cho nên hắn nguyện cầu may mắn cho Nhâm Tiểu Túc, sau đó thuận miệng hỏi Hassan: Ngươi cảm thấy hiện tại quân Tây Bắc phải đối mặt với khốn cảnh gì?
Lúc ấy Hassan có phần không dám trả lời, chuyện trọng yếu như vậy sao có thể hỏi hắn chứ.
Nhan Lục Nguyên nói, chỉ cần ngươi trả lời là được.
Hassan đáp, nếu đúng như chủ nhân nói, địch nhân lần này khó có thể chống lại, hiện tại họ nhất định đang vội vã rút lui a.
Nhưng nhiều nạn dân như vậy, e rằng trong lúc nhất thời khó lòng rút lui hết.
Lúc ấy Nhan Lục Nguyên liền gật đầu, sau đó lệnh cho Hassan và đàn sói đi trước một bước, đến hàng rào 144 trợ giúp quân Tây Bắc.
Đàn sói giống như chó vàng lớn, không ngừng giục chiến mã và đàn trâu chạy tới, cuối cùng cũng tới kịp lúc.
Về phần chúc phúc, Nhan Lục Nguyên đã sớm nắm giữ kỹ năng này, giúp nó gia tăng thêm hiệu quả.
Lúc này, đại lừa dối nghe Hassan nói thế thì không khỏi mừng rỡ, đàn sói đó thông minh còn hiểu nhân tính, hơn nữa đàn sói to lớn, cước lực vững vàng, một con sói cũng đủ chở chừng hai ba người.
Còn có đàn trâu, đủ để già chở nạn dân rút lui.
Hàng rào 144 vốn tràn ngập nguy cơ nay đã có phần đỡ hơn.
Các nạn dân được quân Tây Bắc sắp xếp tập kết tại cửa thành.
Ban đầu khi mọi người vừa thấy đàn sói thì có chút không dám tới gần.
Đừng nói các nạn dân, nói thật thì ngay cả quân Tây Bắc cũng có điểm sợ đàn sói.
Thể trạng những con sói này thật sự quá cường tráng.
Bất quá rất nhanh mọi người đã phát hiện, đàn sói thật sự thật rất biết điều và khéo léo.
Khi có người tới gần, chúng ngay cả động cũng không động, thậm chí còn chủ động nằm xuống để mọi người leo lên lưng.
Trong quá trình leo lên, có vài đứa nhỏ tóm lông chúng để mượn lực, chúng cũng chẳng hề bất mãn, cứ như đã quá quen với điều này.
P5092 nhìn một màn trước mắt, nói với đại lừa dối:
“Vấn đề di tản đã được giải quyết, chiến lữ số 6 có thể an tâm quấy rối quân địch.”
Đại lừa dối nói:
“Nếu không… chiến lữ số 6 cũng theo chúng ta rút lui đi.
Dù sao hiện tại tiền tuyến đã được dời về sau.”
P5092 lắc đầu:
“Không được, chiến lữ số 6 phải ở lại tranh thủ thời gian cho hậu phương.
Ta đã xem qua bố phòng của kẻ địch, hiện tại quân địch tăng nhanh tốc độ, muốn hậu phương ổn định cần tranh thủ cho họ thêm 2 ngày nữa.
Hơn nữa, tốc độ của nạn dân không nhanh, quân địch có đội cơ giới, rất dễ đuổi kịp.”
P5092 là thiên tài chỉ huy, hắn chỉ cần liếc mắt là biết bố phòng đội bạn thế nào để phối hợp.
Trương Cảnh Lâm chưa bao giờ yêu cầu họ ngăn chặn quân địch hai ngày, nhưng P5092 hiểu rõ, đây là trách nhiệm của chiến lữ số 6.
Bố phòng là một công trình vô cùng phức tạp, trước kia Tây Bắc từng có một phòng tuyến, nhưng vấn đề là khi đó họ không ngờ nhân số kẻ địch khổng lồ đến vậy.
Cho nên, khi đối mặt với địch nhân đã thay đổi, mọi thứ cần được điều chỉnh lại.
Nếu vẫn giữ nguyên kế hoạch cũ, e rằng sẽ ăn thiệt thòi lớn.
Hơn nữa, hiện tại dù có đàn sói cùng đàn trâu tới hỗ trợ, nhưng nạn dân đi bộ vẫn còn mấy vạn người.
Số cư dân ở bốn tòa thành cộng lại còn có hơn trăm vạn người.
Từ hàng rào 144 lui đến phòng tuyến chừng 481 km, với tốc độ đi bộ của người bình thường, con đường này thật sự quá dài.
Nếu những người này bị quân địch đuổi kịp, đó sẽ là đại nạn.
Đại lừa dối thở dài:
“Được rồi, vậy các ngươi cố gắng cẩn thận, chuyện nạn dân cứ giao cho ta, chuyện quấy rối quân địch thì nhờ cậy các ngươi.”
“Yên tâm…”
P5092 quay người đi vào trong hàng rào, nơi này còn mấy vạn tướng sĩ Tây Bắc đang chờ hắn.
Trước khi tới Tây Bắc, Nhâm Tiểu Túc đã hứa hẹn với hắn, nơi này không có đấu tranh lục đục, không có tranh giành quyền lực, không có nội chiến hàng rào, Hỏa Chủng chỉ cần hoạt động vì sự tồn tại của nhân loại là được.
Dù binh sĩ Hỏa Chủng muốn là công binh xây dựng, Nhâm Tiểu Túc cũng đồng ý.
Có đôi khi, P5092 cảm thấy lựa chọn tới Tây Bắc có lẽ là lựa chọn chính xác nhất đời mình.
Hiện giờ, những chuyện Nhâm Tiểu Túc hứa với hắn, tất cả đều đã làm được.
Vậy P5092 hắn tự nhiên cũng không thể phụ sự tín nhiệm của đối phương.
Chiến lữ số 6 nhất định sẽ là thuyền nhỏ giữa biển động, chèo chống một khoảng trời cho hậu phương kịp thở.
Bất quá, đây cũng chẳng phải lần đầu tiên P5092 đối mặt với loại chuyện này.
Sau khi trở lại quân doanh, Hắc Hồ sớm đã lệnh cho chiến lữ số 6 chờ xuất phát.
Mấy trăm chiếc xe chở lính, tinh thần mỗi binh lính đều vô cùng phấn chấn.
Dù mọi người có chút sợ hãi nhưng chỉ đơn giản là cảm xúc mà thôi.
Các kỵ sĩ cũng đứng trong đội ngũ, P5092 nói với Lý Ứng Duẫn nói:
“Tuy các ngươi không có trách nhiệm phải chiến đấu cùng với chúng ta, nhưng nếu gia nhập với chúng ta rồi thì phải phục tùng mệnh lệnh.
Lời này nghe có phần không khách khí, nhưng vẫn nên nói trước thì hơn.”
Các kỵ sĩ nhìn nhau cười, Trương Thanh Khê cười nói:
“Yên tâm, chúng ta hiểu, ngươi cứ coi chúng ta như binh lính bình thường là được.”
P5092 sắp xếp kỵ sĩ vào tiểu đội 22 của T5.
Lúc mấu chốt nhất xem như mũi dao nhọn để sử dụng.
Phương bắc hàng rào 111, La Lam đang lái xe điên cuồng.
Trên đường đi, hắn và Hứa Man hai người đổi tài, ngày đêm đi gấp.
Rương phía sau xe toàn bộ đều là xăng, đủ để chèo chống họ đến cứ điểm 178.
Nhưng hiện tại cái cần lo lắng nhất không phải xe mà là Hoàng Hôn đang truy đuổi ở phía sau.
La Lam thông qua kính chiếu hậu thấy được đám mây đen cuồn cuộn trên trời do bầy chim hội tụ tới công kích.
La Lam nói thầm:
“Khánh Chẩn a, cự ly cách điểm tụ hợp ngươi nói còn hơn 200km.
Nhưng ta cảm giác… chúng ta có thể sẽ không chống đỡ được đến lúc đó.”
Đại lộ kết nối giữa Tây Bắc và Tây Nam được làm rất tốt.
Xe chạy hơn 10km/ giờ chỉ cần hơn một giờ là tới.
Xe có thể chạy nhanh hơn, nhưng nếu nhanh hơn, một viên đá nhỏ trên đường cũng đủ để lấy mạng người.
Chung quy họ không phải tay đua xe chuyên nghiệp, khó lòng duy trì tốc độ lái như thế.
Khánh Chẩn nhìn thoáng ra sau, nhưng hắn một chút cũng không hoảng hốt.
Chu Kỳ ngược lại sốt ruột:
“Ngươi nói gì đi chứ, chúng ta sắp chết rồi, xung quanh đây một con sông cũng không có.
Lão tử muốn chạy cũng không chạy được!”
Khánh Chẩn cười nói:
“Gấp cái gì, nếu người tới thật sự là Nhâm Tiểu Túc.
Ta có lòng tin tuyệt đối với hắn.
Yên tâm, hắn sẽ tới kịp.”
Vừa dứt lời, mọi người ở trong xe nghe được tiếng còi tàu vang lên từ phương bắc.
Trên đường chân trời, một đoàn tàu hơi nước dùng tốc độ cao di chuyển.
Nhâm Tiểu Túc cũng không chờ ở điểm tụ hợp mà đi thẳng tới hướng nam.
Chương 1292: Rượt Đuổi
Đàn chim che lấp mặt trời, đàn chim và Hoàng Hôn không ngừng đuổi theo xe việt dã.
Nhìn từ trên cao xuống như một dải lụa dài màu đen, mà phần đuôi đang bị Hoàng Hôn không ngừng phá hủy.
Hình thể Hoàng Hôn quá mức khổng lồ, những nơi bị nó đi qua vì không chịu được sức nặng mà đường bằng bị phá nát.
“Con quái vật trước mắt đáng sợ thì đáng sợ đấy, nhưng chúng ta có thể dùng hỏa lực hạng nặng tiêu diệt nó.
Mấu chốt là những thứ trên trời kia, chúng ta nên dùng thủ đoạn gì để tiêu diệt?”
La Lam nhìn vào kính chiếu hậu, lo lắng nói.
Tuy trước kia chim chóc cũng có tính công kích nhưng nó có ý thức lãnh thổ riêng, chỉ công kích trong lãnh thổ của mình.
Ngược lại từng có người nói, có nhiều chỗ chim ưng sẽ bắt tiểu hài tử ăn thịt, thế nhưng khi đó hài tử nằm trong phạm vi đi săn của chúng.
Nhưng hiện tại, đám chim này sau khi bị AI khống chế lại càng thêm kinh khủng.
Mấu chốt nhất ở chỗ, dường như nhân loại không có thủ đoạn gì ngăn được chúng.
Súng máy bắn phá vẫn có thể, thế nhưng chim bay trên trời càng thêm linh hoạt so với việc điều chỉnh góc súng máy.
Khi đoàn tàu xuất hiện ở phía đường chân trời, La Lam vô cùng vui mừng:
“Nhâm Tiểu Túc tới rồi.
Hahaha, ta đã nói Nhâm Tiểu Túc chắc chắn sẽ không để ta thất vọng mà!”
Chu Kỳ thầm nói:
“Đây là vừa rồi Khánh Chẩn nói, ngươi đâu nói vậy.”
La Lam tùy tiện dẫm chân ga, sau đó cười nói:
“Ai nói đều như nhau, nhưng trọng điểm ở chỗ, Nhâm Tiểu Túc tới rồi thì chúng ta sẽ không chết.
Ta từng ngồi trên đoàn tàu hơi nước của hắn, cửa sổ thủy tinh kia là kính chống đạn, ta không tin đám chim chóc đó còn có thể công phá đoàn tàu hơi nước của Nhâm Tiểu Túc.”
Dường như từ lúc chạy trốn khỏi hàng rào 113, Nhâm Tiểu Túc chưa từng để La Lam thất vọng.
Nếu không có Nhâm Tiểu Túc, La Lam đã sớm chết năm sáu lần.
La Lam điên cuồng dẫm chân ga, động cơ xe việt dã phát ra tiếng ô…ô…ô…n…g nổ vang.
Động cơ chuyển số tăng cao trong chớp mắt, khí thải thông qua tuabin bốc ra ngoài, trong chớp mắt bánh xe quay nhanh hơn.
Khi động cơ tăng mạnh, tốc độ thải khí của tuabin cũng tăng cao.
Khí áp dưới mật độ lớn trong chớp mắt thiêu đốt nhiên liệu.
Xe việt dã màu đen như một đầu dã thú lần nữa tăng tốc, đám người Khánh Chẩn theo gia tốc bị dán chặt trên lưng ghế, cảm nhận được a-đrê-na-lin không ngừng tăng vọt trong quá trình chạy trốn.
La Lam vốn chạy nhanh như vậy thật sự quá nhanh, nếu kéo dài, họ không chết vì quái thú đằng sau thì cũng chết do tai nạn xe cộ.
Nhưng hiện tại họ không cần để ý những chuyện này, chuyện họ cần làm là tụ hợp cùng Nhâm Tiểu Túc, sau đó đi theo Nhâm Tiểu Túc.
Cùng lúc đó, Hoàng Hôn phía sau lần nữa tăng tốc, bứt phá khỏi mây đen.
Đoàn tàu hơi nước ở phương bắc, xe việt dã ở phía nam, Hoàng Hôn đuổi theo phía sau, hình ảnh tạo nên xung lực như sắp đụng nhau tới nơi rồi.
Cự ly xe việt dã và đoàn tàu ngày càng gần, cảm giác chờ mong của đám người La Lam cũng ngày càng mãnh liệt.
Nhưng lúc này, khi hai bên sắp tụ hợp, La Lam dần đạp chân phanh lại, khiến đoàn tàu hơi nước được Nhâm Tiểu Túc điều khiển xẹt qua nhau.
Nhâm Tiểu Túc bình tĩnh đứng ở đầu xe.
Khi hai xe chạy qua nhau, hắn phất tay áo.
Ám Ảnh Chi Môn xuất hiện bên cạnh Nhâm Tiểu Túc, hắn đứng trên đầu xe tựa như thần minh.
Đám người La Lam Khánh Chẩn chấn kinh xuống xe, quay người nhìn về hướng nam.
Chỉ thấy đoàn tàu hơi nước đang điên cuồng chạy tới trước.
Đối diện là Hoàng Hôn và bầy chim, thế nhưng đoàn tàu hơi nước vẫn không giảm tốc độ.
Nhâm Tiểu Túc tới đây không chỉ vì họ mà còn muốn giải quyết tai họa ngầm to lớn trước mặt.
“Đợi đã, Nhâm Tiểu Túc có thể đánh thắng quái vật kia sao?”
Chu Kỳ nói:
“Hắn không muốn sống nữa a?”
Khánh Chẩn và Hứa Man nhíu mày không biết nghĩ gì.
Chỉ có La Lam là đột nhiên nhớ tới, lúc trước Nhâm Tiểu Túc ở vương Vu Sư từng triệu hồi một con Tích Dịch tên Lăng Thần có bộ dáng y chang quái vật đang đuổi theo sau họ.
Màu sắc của Lăng Thần sáng hơn, là màu đỏ, mà con quái vật này thì là màu nâu.
Thế nhưng thời gian hai con Tích Dịch xuất hiện không sai biệt lắm.
Nếu nói hai con Tích Dịch này không có quan hệ gì, La Lam tuyệt đối không tin.
Lúc trước La Lam từng hỏi qua lai lịch của Lăng Thần, Nhâm Tiểu Túc cũng thành thật trả lời.
Cho nên La Lam bỗng nuốt nước miếng:
“Ta nói ra chắc các ngươi không tin a.
Con quái vật này có khi là sủng vật Nhâm Tiểu Túc ấy chứ.
Hắn còn một con nữa.
Chu Kỳ, chắc ngươi cũng nhớ mà ha…”
Khánh Chẩn, Hứa Man đồng thời nhìn về phía La Lam và Chu Kỳ.
Chu Kỳ cũng gật đầu:
“Nhâm Tiểu Túc thật sự có một con sủng vật trông rất giống con này, Bất quá, con này đã bị AI điều khiển.”
Khánh Chẩn là người thông minh nhất trong bốn người lên tiếng:
“Quái vật kia từng ở trong miệng núi lửa Cảnh Sơn.
Phòng thí nghiệm 039 của Hỏa Chủng được xây dựng tại đây.
Hỏa Chủng từng gọi đây là hiển thánh chi địa.
Cho nên, nếu Tích Dịch này là sủng vật của Nhâm Tiểu Túc, vậy Nhâm Tiểu Túc chính là vật thí nghiệm 01.”
Bằng không, mọi người cũng không còn cách nào khác để giải thích quan hệ của quái vật cùng Nhâm Tiểu Túc.
Khánh thị có chứng cớ cho thấy hai con Tích Dịch này đã sốn được trăm năm, có người bán hàng rong từng nghe thấy tiếng gào thét của nó.
Đương nhiên đó vẫn chỉ là truyền thuyết, hiện tại truyền thuyết đã được chứng thực.
Từ đó có thể suy ra, Nhâm Tiểu Túc ít nhất cũng hơn trăm tuổi rồi.
Vật thí nghiệm Hắc Bào từng nói với Lý Ứng Duẫn, nó tìm vật thí nghiệm 01 hoàn mỹ nhất, được xưng là thần minh chân chính, mà vật thí nghiệm này có thể đã lẫn vào người thường.
Vật thí nghiệm là một từ ngữ khiến người ta nghe mà sợ hãi.
Thế nhưng, khi La Lam ý thức được Nhâm Tiểu Túc là số vật thí nghiệm 01, hắn lại cảm thấy từ này cũng không quá đáng sợ.
“Vật thí nghiệm thì vật thí nghiệm a.
Hắn hẳn là vật thí nghiệm thành công nhất, khác với đám da xanh da trắng kia…”
La Lam ung dung nói:
“Khánh Chẩn, hắn đã không nhắc tới, chúng ta ngàn vạn đừng nói… với ngoại nhân.”
“Ừ… “
Khánh Chẩn đồng ý:
“Kỳ thật hắn có thể thẳng thắn thành khẩn nói với ngươi, đó là sủng vật của hắn, cũng đã thầm nói ngươi biết thân phận của hắn.
Đây là một loại tin tưởng.”
“Đợi chút!”
Chu Kỳ quát to:
“Nhâm Tiểu Túc sắp chạm tráng với con Tích Dịch và đám mây đen kia rồi! Chúng ta có cần rút lui tới chỗ xa hơn không.
Vạn nhất Nhâm Tiểu Túc không đánh lại, cũng thuận tiện cho chúng ta chạy trốn!”
La Lam tức giận nói:
“Ngươi có chút cốt khí được không, Nhâm Tiểu Túc người ta là tới cứu chúng ta, chúng ta sao có thể vứt bỏ hắn chạy trốn?”
“Mấu chốt ở chỗ nơi này không có con sông nào cả.
Chúng ta cũng không giúp được gì…”
Chu Kỳ gào thét.
“Vậy cũng không thể bỏ đi…. “
La Lam nói:
“Vạn nhất có thể giúp đỡ gì đó thì sao, không thể giúp thì cùng chết ở nơi này cũng được.”
Vào lúc này, Nhâm Tiểu Túc từ trên đầu xe đứng dậy, đưa tay thò vào Ám Ảnh Chi Môn.
Sau một khắc, tay hắn bỗng xuất hiện giữa bầy chim, giữa ngón trỏ và giữa là bài bạo liệu con 9.
Nhâm Tiểu Túc thu hồi cánh tay, Ám Ảnh Chi Môn đóng lại, bốn lá bài lơ lửng trong không trung.
Bốn lá bài tự như gặp phải phản ứng hóa học mà phát sáng rồi nổ tung.
Đám người La Lam nhìn từ xa thấy được hào quang màu đỏ từ trong đám mây đen.
Hào quang như nham thạch trong núi lửa nhìn thì bình tĩnh nhưng cực kỳ táo bạo.
Không đợi đám La Lam nhìn rõ, chỉ thấy từng tia sáng chói lóa tỏa ra từ trong mây đen như dao cắt.
Đây là năng lượng khi bốn lá bài bạo liệt bộc phát.
Đám chim kia trong nháy mắt hỏa thành hỏa cầu, cháy ra tro.
Quân 9 có phạm vi 800 mét, tiêu diệt hết thảy sinh mệnh trong đó.
Bất quá, con 9 đã là lá bài lớn nhất Nhâm Tiểu Túc rút được.
Không phải hắn xui xẻo, mà là hắn dùng cảm tạ tệ đổi hết sang thành thục thạch rồi.
Giống đại lừa dối Trương Hổ Thắng thường nói: Hết thảy đều vì đại hưng Tây Bắc.
Đại hưng Tây Bắc, hôm nay đã là một câu chú ngữ.
Vào lúc La Lam và đám Chu Kỳ chấn kinh vì trận nổ thì thấy được một cánh cổng tinh tú đột nhiên mở ra phía trước đoàn tàu.
La Lam lẩm bẩm nói:
“Chính là cái này! Chính là cái này!”
Vừa dứt lời, Lăng Thần chạy như điên tới thông qua Tinh Không Chi Môn, xông thẳng tới trước mặt Hoàng Hôn.
Chương 1293: Tru Tâm
Tinh Không Chi Môn đã mở ra, Lăng Thần như đã nhận được ý chí của Nhâm Tiểu Túc, nó không chút do dự đánh về phía Hoàng Hôn.
Hai con cự thú của thần linh cứ thế đánh nhau, mặt đặt nơi chúng đi qua đều sụp đổ rầm rầm.
Khánh Chẩn và Hứa Man kinh ngạc nhìn một màn này, cảm nhận được rung động trước đó chưa từng có.
Đừng nói hai người họ, dù là La Lam và Chu Kỳ từng gặp qua Lăng Thần cũng cảm nhận được sự khiếp đảm khó hiểu.
Trên đời này liệu có mấy siêu phàm giả có thể chống lại loại quái vật này?
E rằng không nhiều lắm a.
Từ trước đến nay năng lực siêu phàm quỷ dị khó lường, đại bộ phận đều không được thực chất hóa, cũng khó có thể nhìn bằng mắt thường.
Mà bây giờ, thực lực của Lăng Thần lại nhìn được bằng mắt lại vượt qua cả phàm tục.
Trước kia Hứa Man cảm thấy, dù Nhâm Tiểu Túc rất lợi hại cũng không thể chống lại cả quân đội.
Thế nhưng Hứa Man chợt phát hiện, hắn rất khó có thể tổng kết được thực lực của Nhâm Tiểu Túc.
Đoàn tàu hơi nước, mặt nạ bạc, vụ nổ vừa rồi cùng vô số thứ họ đều chưa từng thấy qua.
Đối phương cứ như là ảo thuật gia chân chính, luôn có thể khiến người ngoài bất ngờ.
Không phải nói siêu phàm giả chỉ có một loại năng lực thôi à.
Hứa Man từng nghe nói có người có hai năng lực.
Thế nhưng lại vô cùng hiếm, vậy còn người có vô số năng lực như Nhâm Tiểu Túc thì sao?
Đây là vật thí nghiệm số 01 a.
Nói thật, Hứa Man không biết sao, nhưng những siêu phàm giả có hai loại năng lực hắn biết đều có liên quan tới Nhâm Tiểu Túc.
Một người là Hứa Hiển Sở có cái nồi và ảnh tử, còn lại là Vương Tòng Dương có cái nồi và đoàn tàu hơi nước…
Tiếng nổ ầm ầm vang dội trên hoang dã.
Khi hai đầu quái vật khổng lồ ôm nhau cắn xé, bụi bặm xao động đầy trời, sóng khí từng đợt từng đợt nhấc lên, phảng phất như ngay cả thiên địa cũng biến sắc.
Đám người Khánh Chẩn đứng nghệch ra nhìn cứ như vừa xuyên qua thế giới ma pháp vậy.
Lăng Thần và Hoàng Hôn từng sống cùng nhau hơn hai trăm năm, hai bên hẳn rất quen thuộc, thân cận.
La Lam nhìn hai đầu quái vật khổng lồ chém giết nhau, hắn bỗng nói:
“Nếu chúng đều là sủng vật Nhâm Tiểu Túc, lại bị Linh thao túng phải chém giết nhau, Nhâm Tiểu Túc nhất định rất khổ sở a?”
Chu Kỳ bĩu môi:
“Đã là lúc nào rồi còn tâm tư đa sầu đa cảm.
Bản thân chưa chắc sống nổi còn quan tâm chuyện của sủng vật làm gì.”
La Lam nhìn hắn:
“Nói hay thế sao ngươi còn đứng đây.”
Chu Kỳ không nói gì nữa.
Bấy giờ, Nhâm Tiểu Túc lái đoàn tàu hơi nước về phía đám La Lam:
“Lên xe.”
Trong lúc nói chuyện, Nhâm Tiểu Túc cũng không nhìn đám La Lam mà vẫn nhìn Lăng Thần cùng Hoàng Hôn chiến đấu, thỉnh thoảng lại dò xét bốn phía.
Dường như hắn không tính đi qua trợ giúp Lăng Thần.
Cách đó không xa, Hoàng Hôn bỗng đạp Lăng Thần ra, muốn trực tiếp đánh về phía đám người Khánh Chẩn.
Không đợi nó kịp chạy như điên đã bị Lăng Thần bổ nhào tới từ phía sau.
Hai đầu Tích Dịch to lớn trên hoang dã cắn xé nhau.
Nếu không có ngoại lực, e rằng đánh tới khi hai đầu Tích Dịch này mình đầy thương tích, thể lực tiêu hao cũng chẳng con nào còn sống.
Nhưng Nhâm Tiểu Túc vẫn như cũ không xuất thủ.
Khánh Chẩn lên xe trước rồi nói với Nhâm Tiểu Túc hỏi:
“Ngươi còn chờ gì nữa?”
Hoặc nói, Nhâm Tiểu Túc đang cảnh giác cái gì?
Nhâm Tiểu Túc lạnh lùng nhìn Khánh Chẩn một cái:
“Còn nguy hiểm khác.”
Trước khi đi, P5092 từng đặc biệt tìm Nhâm Tiểu Túc nói chuyện:
“Thiếu soái, kỳ thật chuyến đi tới Tây Nam này vô cùng nguy hiểm.
Khả năng tính toán của AI thế nào ngươi cũng biết, vì thế hết thảy kế hoạch của chúng ta sẽ không thể nào thuận lợi, đây là chuyện không cần quá kinh ngạc.”
Nhâm Tiểu Túc hỏi:
“Ngươi là cảm thấy AI sẽ không cho ta thuận lợi dẫn Khánh Chẩn từ Tây Nam về?”
“Đúng vậy…”
P5092 gật đầu:
“Tuy AI nhìn như vô hại nhưng nó biết dùng chiến thuật biển người hủy diệt hết thảy.
Đứng trước lực lượng có thể khiến người ta tuyệt vọng, rất nhiều người quên mất thứ nó am hiểu nhất là tính toán.
Có đôi khi, những gì nó nghĩ tới vượt xa cả chúng ta nhiều.”
“Cho nên ngươi hy vọng ta làm sao?”
Nhâm Tiểu Túc hỏi.
“Ta chỉ hi vọng Thiếu soái mặc kệ bất kỳ cản trở gì, trước tiên cứ rời khỏi chiến trường, không cần có bất kỳ ý nghĩ ham chiến nào khác.
Hơn nữa, luôn phải chú ý xung quanh, cẩn thận AI có hậu thủ…”
P5092 quay đầu nói với Vương Uẩn:
“Cuối cùng ta vẫn cảm thấy AI ẩn dấu một ít hậu thủ rồi.
Bây giờ ngươi thử nhớ lại xem, ở Trung Nguyên có thế lực nào có thể bị AI điều khiển mà chúng ta không để mắt tới chăng?”
Vương Uẩn nhớ lại:
“Bây giờ chúng ta chưa thấy được đội đặc chủng tiên phong của Vương thị.
Ta cảm thấy có lẽ AI không dùng họ như binh sĩ bình thường đâu chứ?”
P5092 lắc đầu:
“Chỉ là một đám người bình thường thôi.
Dưới sự điều khiển của AI, mỗi người đều có thể nắm giữ kỹ năng tác chiến đặc chủng.
Có lẽ tố chất thân thể không cách nào sao cùng những người thực sự được huấn luyện trong thời gian dài, thế nhưng đội đặc chủng cũng không quá quan trọng, còn gì khác không?”
“Có rất nhiều siêu phàm giả ở Trung Nguyên đến nay vẫn chưa thấy… “
Vương Uẩn nói.
P5092 nghĩ nghĩ:
“Việc này thì đúng là cần cảnh giác, trong hiểu biết của chúng ta, AI là không thể điều khiển siêu phàm giả, nhưng không ai có thể xác định được có đúng vậy không.
Nếu nói siêu phàm giả cự tuyệt khống chế nhờ vào ý chí của mình, vậy nếu bắt siêu phàm giả đó lại, sau đó tra tấn đến khi sắp chết thì sao? Thiếu soái, điểm này ngươi nên cẩn thận.”
Nhâm Tiểu Túc gật đầu.
P5092 lại hỏi:
“Còn gì nữa không Vương Uẩn?”
Vương Uẩn nhớ lại mọi tin tức.
Tòa tháp ký ức trong đầu hắn lần nữa mở ra, Vương Uẩn nhanh chóng đi xuyên qua từng mảnh ký ức.
Hắn đột nhiên nói:
“Chiến binh nano, có 2000 chiến binh nano của Khánh thị từng mất tích ở Tả Vân sơn.
Trang bị của họ cực kỳ tinh xảo, hơn nữa mỗi người đều có súng ống đường kính 40 và lựu đạn.
Tố chất thân thể trong vòng 5 phút đồng hồ có thể so với T3.”
P5092 nói với Nhâm Tiểu Túc:
“Đúng rồi, người máy nano không chỉ có thể khống chế nhân loại, còn có thể tăng cường thể năng nhân loại.
Thiếu soái, ngươi nhất định phải cẩn thận Chiến binh nano.
Có lẽ AI thừa sức xây dựng một chi đội binh sĩ như vậy.
Hơn nữa, vũ khí của 2000 người này là tân tiến nhất Khánh thị.
Dù là bất kỳ siêu phàm giả nào, khi đối mặt với đội quân này cũng khó lòng qua khỏi.”
Trong mắt P5092, AI nhất định có thể nghĩ đến, Nhâm Tiểu Túc sẽ tới dẫn Khánh Chẩn và La Lam rời đi, cho nên nhất định sẽ chuẩn bị hậu thủ.
Lúc Tây Bắc tổ chức rút lui, Tây Nam cấu thành phòng tuyến Tam Sơn, AI nhất định không nhàn rỗi.
Cho nên, lúc này Nhâm Tiểu Túc không tham gia vào trận chiến giữa Lăng Thần và Hoàng Hôn vì lo lắng hậu thủ của AI này.
Vào lúc này, bốn phương tám hướng ở đường chân trời xuất hiện xe bọc thép màu vàng đất cùng xe vận binh.
Nhâm Tiểu Túc có thể tưởng tượng được hình ảnh chiến binh nano được trang bị võ trang đầy đủ ngồi trong xe.
Hiện tại Tây Nam và Tây Bắc đã mất liên lạc, như bị mù vậy.
Không có vệ tinh, không có binh sĩ điều tra, cho nên thời điểm họ bề bộn nhiều việc do lui lại và phòng thủ, Linh đã thừa cơ làm quá nhiều chuyện.
Nếu lúc trước P5092 không nhắc nhở Nhâm Tiểu Túc, nếu Nhâm Tiểu Túc tham gia vào trận chiến của Lăng Thần và Hoàng Hôn thì e rằng khó mà phát hiện số binh sĩ này.
Một khi họ bị 2000 chiến binh nano dùng hỏa lực hạng nặng bao vây, dù là Nhâm Tiểu Túc cũng phải táng thân ở chỗ này.
Đừng nói 2000 binh sĩ, chỉ cần 500 binh sĩ cũng đủ để hắn không còn sống rời đi.
Một khi số vũ khí của họ được sử dụng, ai có thể may mắn thoát khỏi?
Nhâm Tiểu Túc nói với đám người Khánh Chẩn:
“Lên xe đi, chúng ta rời đi.”
La Lam hỏi:
“Đợi chút, sủng vật của ngươi thì sao?”
Nhâm Tiểu Túc lắc đầu:
“Không còn cách khác, có lẽ lần này mục tiêu mà Linh là giết Lăng Thần tại đây.”
Hôm nay, Lăng Thần chính là hậu thủ lớn nhất của Nhâm Tiểu Túc.
Không có Lăng Thần, sức chiến đấu của Nhâm Tiểu Túc chẳng khác nào giảm đi một nửa, lần nữa quay lại trạng thái đơn độc chiến đấu.
Bất quá Nhâm Tiểu Túc khó hiểu, Linh làm vậy rốt cuộc vì cái gì? Nếu Lăng Thần chết, Hoàng Hôn không chết, hắn chỉ cần lần nữa tái sử dụng đại hưng Tây Bắc, giúp Hoàng Hôn thoát khỏi sự khống chế của Linh là được.
Lần đầu Lăng Thần đã thế, tuy Linh không biết Triệu Hồi Thuật là gì nhưng là có thể đoán được đại khái chứ?
Nhâm Tiểu Túc bỗng ngây người.
Lúc trước khi hắn đến Trung Nguyên, Linh từng hỏi hắn: Nếu phải chọn giữa Hoàng Hôn và La Lam, ngươi chọn ai?
Vấn đề này kỳ thật như câu nói chọn bạn bè đồng tộc hay bằng hữu dị tộc.
Nếu đứng ở xuất phát điểm là Linh, đây cũng là mâu thuẫn giữa hai người họ.
Rốt cục con người có xem dị tộc ngang hàng không, nếu phải lựa chọn, họ sẽ chọn thế nào?
Bây giờ, Linh lần nữa để Nhâm Tiểu Túc phải lựa chọn, dường như muốn Nhâm Tiểu Túc biết, nó làm vậy là không sai, nó chiến đấu vì sự tồn tại của chủng tộc mình, không hơn.
Nhâm Tiểu Túc cô đơn nhìn Lăng Thần vẫn đang chém giết vì mình, cảm nhận được xúc cảm phức tạp không ngừng lan tràn trong lòng.
Ở lại kề vai chiến đấu cùng Lăng Thần dù phải đối mặt với cái chết?
Giờ khắc này, dù là Nhâm Tiểu Túc hắn cũng không nguyện ý, nhưng phải thừa nhận, kỳ thật có những thứ Linh nói rất đúng, nhân loại rất khó để xem chủng tộc khác ngang hàng như mình.
Thế nhưng, giữa người với người cũng chưa hẳn được như vậy, truy cầu sự ngang hàng vốn đã là thứ vô vọng rồi.
Thời điểm này, Lăng Thần đang chiến đấu với Hoàng Hôn bỗng quay đầu nhìn về phía Nhâm Tiểu Túc.
Nhâm Tiểu Túc cảm nhận được sự nhân cách hóa trong ánh mắt đó, sau đó nó lại quay về chém giết với Hoàng Hôn.
Nụ cười kia như đang nói, đi nhanh đi.
Nhâm Tiểu Túc không xác định được có đúng vậy không hay do hắn tự tưởng tượng ra để an ủi bản thân.
Hết thảy những gì Linh làm không phải vì giết người mà là vì tru tâm.
Chiến binh nano cứ thế lao đến, Nhâm Tiểu Túc từ xa thấy được biểu tượng bạch quả trên xe, xác định được đây là số chiến binh nano từng mất tích của Khánh thị.
Đoàn tàu hơi nước di chuyển, chạy tới phương bắc.
Phía sau lưng là tiếng nổ vang, đó là âm thanh lựu đạn oanh kích Lăng Thần và Hoàng Hôn.
Tựa như muốn giết chết hai đầu quái vật này.
Nhâm Tiểu Túc từ trên đầu xe đi xuống, trở mình tiến vào đoàn tàu, hắn nói với Khánh Chẩn:
“Trương Tiên Sinh nói ngươi cực kỳ quan trọng, hy vọng Tây Bắc bỏ ra nhiều như vậy để tiếp ứng ngươi, ngươi sẽ không để chúng ta thất vọng.”
La Lam nhìn ngoài cửa sổ, đột nhiên nói:
“Đợi chút, ta tính toán số lượng chiến binh nano ngoài kia rồi, cảm thấy có gì đó không đúng.”
Hứa Man dứt khoát đáp:
“Chỉ có một ngàn người nhưng chúng ta vẫn không đối phó được.”
La Lam:
“Ta đã rõ, nhưng vấn đề là, còn một ngàn người khác đâu rồi?”
Chương 1294: Trên Trời
Trong hàng rào 144, đoàn xe của chiến lữ số 6 đang nhanh chóng chạy nhanh qua hàng rào.
Họ phải tới khu vực đã được chỉ định trước kẻ địch ở vùng núi hướng tây bắc.
Từ đó dựa vào trận đánh du kích này mà kéo chân quân địch.
Vì trận du kích này, gần như tất cả thành viên trung tâm của chiến lữ số 6 đều phải hợp mưu hợp sức, mà nơi phù hợp để làm chiến trường do Vương Uẩn tìm ra, đường đất bên trong sơn mạch là đại lừa dối đánh dấu.
Những người khác hoặc nhiều hoặc ít đều có tác dụng mấu chốt của riêng mình.
Điều khiến P5092 không nghĩ tới là Kỵ Sĩ lại đến đây, không riêng gì cung cấp chiến lực cá thể, Kỵ Sĩ còn cho họ một ít kinh hỉ.
Lúc này, các Kỵ Sĩ ngồi trên cùng một chiếc xe, trong thừng xe vận tải có vô số giấy nháp và tranh vẽ, tự như đang tính toán gì đó.
Trong xe, Hắc Hồ đang trao đổi với P5092:
“Hiện tại mọi việc đã được chuẩn bị, điều duy nhất cần lo là chim chóc.
Ta đã an bày trinh sát doanh tới thanh lý chim chóc ven đường, tránh xuất hiện cơ sở ngầm của AI, nhưng vấn đề là nếu có chim ưng hoặc loài chim nào bay quá cao, chúng ta cũng không còn biện pháp khác.
Hơn nữa, chim ẩn mình trong tán cây, chúng ta cũng rất khó phát hiện.”
P5092 nói:
“Gặp chiêu phá chiêu, không có trận chiến nào là mười phần nắm chắc.
Chúng ta cần tận lực không tiến vào nơi có nhiều động vật, giảm bớt chút phiền toái.”
Như thế cũng không khó, Tây Bắc vốn hoang vu, xung quanh đều là đất cát và đồi núi, thảm thực vật ở đây khá thưa thớt.
Tuy còn có vệ tinh trên trời nhưng P5092 đã tìm được cách để ứng đối.
Khi đoàn xe chạy chạy tới miệng cống phương bắc, xe phía trước đoàn nói thông qua bộ đàm:
“Trưởng quan, hán tử đưa đàn sói từ thảo nguyên nói có việc muốn tìm ngươi.”
P5092 sửng sốt, hắn không biết Hassan tìm hắn làm gì nhưng đối phương là đặc phái viên của Nhan Lục Nguyên, hắn cũng nên tôn trọng một chút.
Đợi xe chạy đến miệng cống, P5092 xuống xe hỏi Hassan:
“Xin chào, ngươi tìm ta có chuyện gì sao?”
Hassan nói:
“Các ngươi hẳn nên dẫn ta theo.”
P5092 hiếu kỳ:
“Vì sao?”
“Không phải ta muốn vậy mà là chủ nhân nhà ta nói vậy…”
Hassan triệu hồi chim ưng của mình:
“Chủ nhân nhà ta nói, cái thứ đồ bỏ gì đó có thể điều khiển chim ưng quan sát rất đáng ghét, mà ta vừa vặn có thể khắc chế nó.”
Hai mắt P5092 sáng lên, không ngờ trong trận chiến này lại có một khâu bổ sung bất ngờ trước mắt!
Có đôi khi P5092 cảm thấy kề vai tác chiến với Nhâm Tiểu Túc thật sự rất thư thái.
Vấn đề khó khăn người gặp phải rất nhanh sẽ có vị kỳ nhân nào đó thay ngươi giải quyết.
Giống như thần may mắn vĩnh viễn luôn chiếu cố ngươi vậy.
Đoàn xe tiếp tục đi tới, chim ưng to lớn thủy chung lượn vòng phía trên xe, thỉnh thoảng sẽ lao tới giết vài con chim không rõ thân phận.
Khi đoàn xe đi được chừng 60km, trên trời bỗng có hơn trăm con bồ câu trắng tiến hành vây giết chim ưng của Hassan.
Đàn bồ câu như có kế hoạch bay lượn trên trời.
Từ dưới đất nhìn lên có thể thấy được đối phương đang hình thành đội hình công kích.
Đối với những loài chim khác, bồ câu trắng bay được rất xa, có thể bay liên tục từ Trung Nguyên đến Tây Bắc.
Bất quá bồ câu trắng xuất hiện cũng khiến P5092 hiểu ra, e rằng loài chim AI khống chế được không nhiều lắm, bằng không đối phương sẽ chọn loài chim hung ác hơn như chim ưng chẳng hạn.
P5092 nhìn về phía Vương Uẩn:
“Có thể dùng năng lực của ngươi giết chúng không?”
Năng lực của Vương Uẩn là điều khiển không khí, hơn nữa còn có thể công kích từ xa.
Trong kế hoạch vốn là để Vương Uẩn giải quyết đám chim bay này.
Nhưng hiện tại chim ưng của Hassan và bồ câu bay quá cao.
Vương Uẩn hỏi Hassan đang trong xe:
“Có thể điều khiển chim ưng của ngươi bay thấp xuống chút, như vậy cũng tiện cho ta phối hợp cùng ngươi?”
Kết quả Hassan chất phác cười:
“Không cần, có chim ưng của ta là đủ rồi.”
Lông vũ của bồ câu ào ào rớt xuống, chim ưng của Hassan vẫn không bị gì, di chuyển linh hoạt lại hung hãn.
Lông vũ chim ưng Hassan như lưỡi dao sắc bén, có bồ câu bị lông vũ tấn công mà chảy máu không ngừng.
Chỉ ngắn ngủn ba phút đồng hồ, trên trăm chim bồ câu đã chim ưng giết đến thất linh bát lạc.
P5092, Kỵ Sĩ, Hassan, Vương Uẩn, Quý Tử Ngang đều ngồi trên xe tải.
Mọi người không ngừng khen ngợi đến mức Hassan có phần ngượng ngùng.
Nhưng vào lúc này, Hứa Khác bỗng ngẩng đầu lên:
“Ta tính được, từ giờ trở đi, 9 giờ tiếp theo, trên đỉnh đầu chúng ta không có vệ tinh.”
AI nắm giữ 9 vệ tinh, trong đó 7 vệ tinh đều thuộc về Thanh Hòa.
Cho nên Hứa Khác từng là người cầm lái Thanh Hòa, Kỵ Sĩ với tư cách là Thủ Hộ Giả của Thanh Hòa, sao có thể không biết quỹ tích hoạt động của vệ tinh chứ?
Không riêng gì vệ tinh của Thanh Hòa mà hai vệ tinh còn lại họ cũng nắm được quỹ tích hoạt động.
Vì họ có người nghiên cứu về lĩnh vực này.
Vệ tinh xoay tròn quanh địa cầu với quỹ đạo cố định.
Theo Hứa Khác, 9 vệ tinh này đều là vệ tinh quỹ đạo thấp, phạm vi quan sát kém xa vệ tinh quỹ đạo cao, cũng không phải vệ tinh đồng bộ.
Vệ tinh đồng bộ là vệ tinh vĩnh viễn chỉ quan sát được phạm vi cố định, tốc độ xoay tròn của nó bằng với tốc độ của địa cầu.
Thế nhưng kỹ thuật tạo ra vệ tinh đồng bộ vô cùng cao.
Hiện tại không ai nắm giữ được phương pháp nên vệ tinh đồng bộ không được sản xuất.
Dựa theo tính toán của Hứa Khác, trong 9 vệ tinh, hẳn có 3 cái có thể chuẩn xác quan sát và đo đạc khu vực tác chiến, nhưng từ giờ khắc này, 3 vệ tinh đó đã bay xa hơn phạm vi chiến trường của họ.
Cũng chính là nói, từ giờ khắc này tới 9 tiếng sau, Linh không thể nơi này xảy ra chuyện gì.
Đây là lễ vậy Kỵ Sĩ cho chiến lữ số 6.
Rất nhiều người chú ý tới họ là cá thể có vũ lực cường đại, tố chất thân thể vượt qua T5 nhưng quên mất trong số bọn họ có một người có chỉ số IQ cực cao.
Hứa Khác nhìn P5092, hắn chỉ lên trời, nghiêm túc nói:
“Từ giờ trở đi, mảnh đất này thuộc về chúng ta.”
P5092 hít sâu một hơi, khi AI mất đi năng lực quan sát cường đại của nó.
Chiến lữ số 6 có thể lựa chọn rất nhiều chiến thuật.
Chương 1295: Chiến Thắng
Tây Bắc như một bức sơn dầu màu vàng được thần minh tạo ra.
Những vệt màu vàng sền sệt ngưng tụ thành sơn mạch và khe nứt đồi núi.
Đoàn xe của chiến lữ số 6 đi ngang đó như một đàn kiến vận chuyển đồ ăn.
Ngay vào lúc họ sắp đi xuyên qua núi Tú Thủy, bỗng có hơn một ngàn quân địch từ hoang dã vọt ra bao vây họ.
Kẻ địch đi bộ nhưng tốc độ vượt xa người thường.
Hơn nữa trên mặt mỗi người đều có hoa văn màu bạc sáng choang.
Khi Nhâm Tiểu Túc dẫn theo đám người Khánh Chẩn rút lui, La Lam đã nhạy bén phát hiện nơi đó không đủ số chiến binh nano.
Mà số còn lại này tính cả đội đặc chủng của Vương thị đã sớm ẩn núp tại đây.
Vương Uẩn và P5092 đã chọn nơi tốt nhất làm chiến trường, những gì họ nghĩ ra, AI tất nhiên cũng nghĩ ra được.
AI trù tính đã lâu, nên nó không chỉ giữ lại chiến binh nano của Khánh thị, ngược lại còn biến đội đặc chủng của Vương thị thành chiến binh nano.
Đồng thời phân phó súng lựu đạn đường kính 40 của Vương thị cho chi đội đặc chủng này sử dụng.
Chi đội có đầy đủ tính cơ động cùng năng lực chiến đấu cường hãn.
Từng người mặc áo chiến đấu màu vàng không ngừng bao vây đoàn xe, họ không cần giao lưu, vẫn luôn trầm mặc.
Lúc này, vệ tinh trên vùng núi này đã bay đi chỗ khác.
Theo đạo lý mà nói, khi tín hiệu vệ tinh yếu bớt, khả năng khống chế của Linh với những người này cũng yếu dần đi.
Nhưng thực tế, chi đội này vẫn hoạt động hiệu quả.
P5092 đoán, có lẽ khi tín hiệu yếu đi, chi đội sẽ trở thành một đội riêng biệt, người máy nano tự động khống chế họ thực hiện kế hoạch được được Linh định ra từ trước.
Có thể nó, họ giống như bị thôi miên, tuy không được Linh trực tiếp điều khiển nhưng trong lòng vẫn có chấp niệm phải thực hiện.
Chấp niệm này thúc đẩy họ phải hoàn thành mục tiêu.
Sau đó, khi vệ tinh lần nữa quay về quỹ đạo cũ, những người này lần nữa sẽ bị Linh khống chế lại.
Đương nhiên, hết thảy chỉ suy đoán của P5092 mà thôi, nhưng kỳ thật Khánh Chẩn nói rất đúng, hiện giờ thủ đoạn của AI đã vượt xa những gì họ suy đoán rồi.
Khi chi đội này tới gần đoàn xe, họ vẫn chưa xung đột chính diện mà dùng súng lựu đạn bắn đoàn xe.
Đường đạn của súng lựu đạn không quá chuẩn nên chỉ có tầm bắn chừng 400 mét.
Nhưng chi đội tinh nhuệ này lại khác, dù họ đang ở cự ly cách đoàn xe 380 mét, họ vẫn có thể bắn trúng xe.
Đường đạn như đã được tính trước, tinh chuẩn đến mức làm người ta sợ hãi.
Gần 1500 chiến binh nano di chuyển trên nơi hoang dã, chỉ với 2 phút ngắn ngủi đã phá hủy hơn phân nửa xe của chiến lữ số 6.
Từng chiếc xe hóa thành hỏa cầu, sơn mạch thoáng cái biến thành chiến trường tu la, tiếng oanh kích, tiếng nổ mạnh vang lên bên tai không dứt.
Đường núi hẹp, chỉ đủ một chiếc xe tải đi qua.
Số chiến binh nano này xuất thủ rất tinh chuẩn, họ phân tán ra trước và sau, phân biệt phá hủy số xe ở đầu và đuôi khiến xe ở giữa không thể làm gì, chỉ có thể chờ bị đánh.
Hơn nữa, đường núi có địa thế thấp lõm, chiến binh nano ở hai bên đồi núi cứ thế tùy tâm sở dục mà hành động.
Vào lúc này, dường như chi đội nano này đã phát hiện có chuyện không bình thường, trong xe chỉ có lái xe, trong thùng xe lại chẳng có ai.
Lúc này chi đội muốn nhờ vào địa hình đường núi lùi lại, nhưng khi họ quay người thì phát hiện phía sau là vô số binh sĩ đang bao vây mình!
Lúc này, chiến lữ số 6 phân thành 4 đội.
Một đội do Kỵ Sĩ dẫn đầu đột phá, một cấu thành từ 22 T5, họ như hai thanh đao nhọn đâm thẳng về phía chiến binh nano.
Chiến binh nano có tố chất thân thể rất cường đại, nhưng dù họ có trong năm phút đồng hồ cường thịnh nhất thì trình độ cũng chỉ bằng T3.
Mà chiến lữ số 6 không thiếu nhất chính là cá thể cường đại.
Từ đầu, binh sĩ Hỏa Chủng vốn đã được xưng tụng là cỗ máy chiến đấu.
Chỉ vẻn vẹn 10 phút, hai mũi đao nhọn đã làm tê liệt trận hình chiến binh nano, bức chiến binh nano chỉ có thể tác chiến trong phạm vi nhỏ, thế cục nhanh chóng nghiêng về một phía.
Hai đội còn lại một do Quý Tử Ngang, Vương Uẩn, Trương Tiểu Mãn dẫn đội bao vây cánh.
Đội cuối cùng phụ trách bảo vệ P5092 đang chỉ huy toàn cục.
Chỉ thấy Quý Tử Ngang nhấc đất sóng lên để cản kẻ địch tiến lên.
Trong chiến tranh, trước giờ bộ binh luôn xem xe tăng như thiết bị cơ động dùng để phòng thủ.
Với chiến tranh hiện đại, xe tăng, xe bọc thép… đều do bộ binh điều khiển.
Hiện tại đang chiến đấu trên núi, vì thế đội thiết giáp không thể tham gia.
Vì vậy Quý Tử Ngang cần phải đẩy mạnh thủ đoạn phòng ngự, điều này chính là ác mộng của kẻ địch.
Đây là tuyệt cảnh P5092 chuẩn bị cho chiến binh nano.
Hắn không tính sẽ thả bất kỳ một người nào đi.
Nếu phía sau Tây Bắc có một đội ngũ tinh nhuệ thế này, lỡ họ dùng hình thức tự sát phá hủy đường tiếp tế của Tây Bắc sẽ là chuyện vô cùng nghiêm trọng.
P5092 không thể để mặc mối nguy hiểm này
P5092 xác định phía sau có một chi đội thừa dịp họ làm công tác di tản đã bọc hậu.
Mục tiêu của trận đánh du kích này chính là chi binh sĩ bọc hậu này.
Trên thực tế, Nhâm Tiểu Túc có thể tỉnh táo trong chuyến tiếp ứng Khánh Chẩn cũng nhờ P5092 nhắc nhở, sao hắn có thể để người khác lợi dụng bất cẩn của mình được chứ.
Số xe đó bất quá chỉ là mồi nhử thôi.
Bất quá, cái giá phải trả cho lần đánh du kích này có hơi lớn, P5092 đã chuẩn bị rất nhiều nhưng AI tính toán thật sự quá chuẩn, chiến binh nano có thể dùng súng lựu đạn từ xa phá hủy hơn nửa số xe dễ như trở bàn tay.
P5092 ý thức được, chiến đấu cùng loại địch nhân này thật sự không thể dùng kinh nghiệm đã cũ áp dụng vào.
Vì địch nhân lần này mạnh hơn rất nhiều những kẻ địch hắn từng gặp được.
Lúc này, Tuân Dạ Vũ đứng bên cạnh P5092, báo cáo hướng đi của chiến binh cho P5092.
Không thể không nói, radar biết đi Tuân Dạ Vũ thật sự rất có tác dụng, so với trong tưởng tượng còn hữu dụng hơn nhiều.
Chiến lữ số 6 cũng nhờ hắn mới tìm được chi đội nano này.
Đồng thời dùng vị trí địa lý phù hợp dụ dỗ đối phương tiến vào chiến trường, một đường tiêu diệt.
Việc vệ tinh đi nơi khác chiến lữ số 6 đã biết trước, e rằng chính Linh cũng không ngờ điểm mạnh nhất của nó là nắm bắt tin tức nay đã trở thành điểm yếu nhất.
Hơn một tiếng sau, chiến lữ số 6 dùng số thương vong nhỏ để đổi lấy chiến thắng trong trận này.
Đám người Trương Tiểu Mãn vui cười hớn hở:
“AI cũng chỉ như vậy thôi, không có gì đáng sợ!”
Chương 1296: Tín Niệm
Chỉ là lúc này, Trương Tiểu Mãn chợt phát hiện P5092 vẫn đang cau mày như trước.
Hắn hiếu kỳ hỏi:
“Chúng ta vừa thắng một trận, sao ngươi còn cau mày, cứ như cả thế giới thiếu nợ ngươi vậy.”
P5092 lắc đầu:
“Tuy chúng ta thắng nhưng AI cũng không thua.”
“Một bên thắng thì bên còn lại phải thua chứ… “
Trương Tiểu Mãn nói:
“Sao qua miệng ngươi lại kỳ cục vậy.”
P5092 giải thích:
“Đánh cờ quan trọng là quá trình, thắng thua là một chuyện, kết thúc thế nào lại là một chuyện, không nên nhìn vào hiện tại mà định kết quả.
Vương Uẩn, nếu là ngươi, ngươi có thể nhìn ra xe tải có ai từ xa không?”
Vương Uẩn gật đầu:
“Nếu để tâm quan sát hẳn là được.
Xe có thêm binh sĩ thì gầm xe sẽ khác, chỉ cần có kinh nghiệm là biết… Ý ngươi là, kỳ thật AI đã biết trong xe không có người?”
“Ừ…”
P5092 gật đầu.
“Vạn nhất nó không chú ý thì sao?”
Vương Uẩn hỏi.
“Đừng dựa vào may mắn… “
P5092 lắc đầu:
“AI sẽ không phạm sai lầm cấp thấp như thế, cho nên ngay từ đầu nó đã biết trên xe không có ai.”
“Vậy vì sao nó vẫn chấp nhận lọt bẫy?”
Vương Uẩn hỏi.
“Từ lúc vừa bắt đầu, nó đã muốn phá hủy số xe này của chúng ta…”
P5092 thở dài.
Trong chiến đấu du kích, tính cơ động là hết thảy.
Nếu ngươi muốn đánh du kích, vừa bắt đầu đã bị kẻ địch đuổi kịp thì không gọi là đánh du kích nữa, phải gọi là chịu chết mới đúng.
Vì thế P5092 không cho phép phía sau Tây Bắc có nguy cơ ẩn tàng này.
Mà AI cũng không cho phép chiến lữ số 6 tồn tại nguy cơ.
Vì vậy nó dùng chiến binh nano là địa giới để phá hủy phần lớn xe cộ của họ.
Ban đầu, P5092 cũng không nghĩ tới điểm này, khi Trương Tiểu Mãn báo cáo, nói địch nhân thật khờ, sắp chết tới nơi còn muốn bắn xe trống của chúng ta, P5092 mới hiểu được kỳ thật đây chỉ là trao đổi, không hề chiến thắng.
P5092 nói:
“Đối phương trăm phương ngàn kế hủy diệt xe, nói rõ chỉ cần chúng ta không có xe, tiếp tục đánh du kích và chịu chết cũng không khác gì nhau.
Đối phương nhất định có hậu thủ chờ chúng ta.”
“Vậy lui lại phía sau đi…”
Trương Tiểu Mãn nói:
“Dù sao trận này cũng xem như thắng lợi rồi.”
“Không được…”
P5092 ung dung nói:
“Chúng ta theo đuổi là thắng lợi cuối cùng, sao có thể vì thắng lợi nhất thời mà đắc chí.
Đánh du kích phải tiếp tục.
Sau hai ngày, dù chiến lữ số 6 đoàn diệt cũng phải kéo dài thời gian cho hậu phương!”
Đám Trương Tiểu Mãn, Vương Uẩn ngây người, chẳng lẽ P5092 muốn mọi người cùng đi chịu chết?
Vào lúc này, P5092 bỗng nói:
“Hắc Hồ, ra khỏi hàng!”
Hắc Hồ tiến về phía trước một bước, đứng nghiêm:
“Có mặt.”
P5092 ra lệnh:
“Ta lệnh cho ngươi trong vòng nửa giờ chỉnh đốn binh sĩ Hỏa Chủng.
Sau đó tiến hành đánh du kích, ngươi là chỉ huy tối qua ở đây, phải không ngừng quấy rối kẻ địch.
Nhớ kỹ, ngươi phải tranh thủ đủ hai ngày cho hậu phương!”
Hắc Hồ cao giọng nói:
“Vâng, cam đoan hoàn thành nhiệm vụ, nhất định tranh thủ đủ hai ngày cho hậu phương!”
Không có xe nhưng chiến lữ số 6 có người, hơn nữa mỗi cá thể đều rất mạnh.
Mỗi binh sĩ đã qua cải tạo gen đều có thể chất tốt gấp đôi người bình thường, mà đây đã là binh sĩ có sức mạnh thấp nhất rồi.
Cho nên, dù không có xe, binh sĩ Hỏa Chủng vẫn có thể đánh du kích.
Thể chất những binh sĩ bình thường khác của chiến lữ số 6 không theo kịp, dẫn họ đi đánh du kích chẳng khác nào gánh nặng.
“Đợi chút…”
Trương Tiểu Mãn cả kinh:
“Ngươi đây không phải để họ đi chịu chết à.
Sao ngươi không tự đi mà bắt người khác đi thay ngươi?”
P5092 nhìn Trương Tiểu Mãn một cái:
“Ta là chỉ huy tối cao của chiến lữ số 6, các ngươi chỉ được phục tùng, không được nghi vấn.”
Trương Tiểu Mãn ngậm miệng không nói nữa.
Hắn biết, trong quân đội, hắn phải cho đối phương sự tôn trọng cao nhất.
P5092 giải thích:
“Binh sĩ Hỏa Chủng vốn không có thân nhân, có chết cũng không có người nhà đau khổ.
Hơn nữa mấu chốt ở chỗ, binh sĩ Hỏa Chủng đã được cải tạo gen, tuổi thọ bị ảnh hưởng.
Chắc các ngươi cũng nghe nói, tuổi thọ dài nhất của T5 là 40 tuổi, để họ đi càng thêm phù hợp hơn.”
Mọi người đều im lặng, họ không nghĩ sinh mệnh của P5092 lại ngắn ngủi như vậy.
Dường như P5092 cũng chẳng phát hiện tâm tình mọi người khác thường, hắn nói tiếp:
“Hơn nữa, binh sĩ Hỏa Chủng đã tiếp nhận cải tạo gen, năng lực sinh dục cũng ảnh hưởng.
Sau trận hạo kiếp này, nhân loại cần kéo dài thời gian, cũng cần nghỉ ngơi, sinh dục.
Nếu người chết quá nhiều mà đa phần lại là binh sĩ đã qua cải tạo gen thì khác nào nhân loại bị tuyệt diệt.
Vì thế, những chuyện hy sinh nên để họ làm, Cả đời này của họ tồn tại là vì nhân loại.”
Trương Tiểu Mãn á khẩu không nói được gì, lúc này khi đối mặt với sự lý trí cùng lãnh tĩnh tuyệt đối của P5092.
Hắn thật sự không biết nên phản bác thế nào, hắn có hơi sợ.
Chẳng lẽ khi P5092 đưa ra quyết định này, hắn không đau lòng sao, cứ thế gọn gàng linh hoạt để cấp dưới hi sinh, không thấy thẹn trong lòng?
Mọi người đều là huynh đệ, rõ ràng nên có chết cùng chết, sống cùng sống mới đúng.
Không riêng gì Trương Tiểu Mãn nghĩ vậy, gần như tất cả mọi người đều thế, ngoại trừ Hắc Hồ.
Hắc Hồ mặc quân trang Tây Bắc màu đen, hắn thẳng thắn thành khẩn cười nói:
“Trưởng quan P5 nói không ai, đây là tín niệm cả đời chúng ta, vì thế hi sinh cũng không thấy tiếc nuối.
Chúng ta là quân nhân, mục tiêu của quân nhân là chiến thắng trong chiến tranh chứ không phải hành động theo cảm tình.”
Trương Tiểu Mãn ngơ ngác nhìn Hắc Hồ, đây là chết đó.
Phải biết, lần này bên người Hắc Hồ không có Vương Uẩn, không có Tuân Dạ Vũ, không có Quý Tử Ngang.
Dù là binh sinh Hỏa Chủng với tố chất thân thể cường đại cũng phải sợ AI.
Mấy trăm vạn quân địch không phải chỉ cần có tố chất thân thể cường đại là chạy thoát.
Kỳ thật mọi người đều biết, chi đội quấy rối Linh chắc chắn sẽ chết không phải nghi ngờ.
Tỷ lệ còn sống e rằng còn thấp hơn so với trúng xổ số nữa.
Bấy giờ, P5092 nhìn Hắc Hồ, nghiêm túc hỏi:
“Ngươi còn nhớ khi phỏng vấn, ta từng hỏi ngươi cái gì không?”
Hắc Hồ sửng sốt một chút, cười thật rực rỡ:
“Nhớ rõ.”
Xế chiều hôm đó, P5092 ngồi trong phòng 155, chỉ có chút nắng nhẹ chiếu qua khe cửa sổ.
P5092 hỏi: Nếu để ngươi lần nữa quay lại, ngươi vẫn sẽ xông lên chịu chết chứ?
Hắc Hồ trả lời: Sẽ.
P5092 nói: Nhớ kỹ sự lựa chọn hôm nay của ngươi.
Cho nên, từ ngày đó, Hắc Hồ đã chuẩn bị xong.
Sau khi rời khỏi hàng rào, hắn chưa bao giờ quên câu trả lời ngày hôm đó, cũng bắt đầu chờ đợi.
P5092 nói, đây là số mệnh của binh sĩ Hỏa Chủng, dù nội bộ Hỏa Chủng từng bất hòa nhưng số mệnh vẫn là số mệnh.
Hắc Hồ chỉnh biên binh sĩ Hỏa Chủng xong thì rời đi, P5092 dẫn theo số binh sĩ còn lại của chiến lữ số 6 bắt đầu lùi lại.
P5092 đi trước, mãi không nói một lời.
Trương Tiểu Mãn ở phía sau nhìn bóng lưng P5092, rốt cục cũng nhịn không được mà xông lên phía trước, thấp giọng chất vấn:
“Chẳng lẽ Hỏa Chủng đã dạy ngươi cách đối xử máu lạnh như vậy với binh lính dưới trướng mình sao?”
Nhưng một giây sau, Trương Tiểu Mãn đã ngây người.
P5092 quay đầu lại nhìn hắn, Trương Tiểu Mãn chỉ thấy đối phương nước mắt ràn rụa nước.
P5092 hỏi:
“Bằng không ngươi cho rằng chiến tranh là gì?”
Đây là lần thứ hai P5092hỏi Trương Tiểu Mãn vấn đề này, giống như đang tự hỏi bản thân hắn.
Chương 1297: Đếm Ngược
Trương Tiểu Mãn tham gia quân ngũ hơn mười năm, nhưng thực chất chức vụ tối cao chỉ là một đại đội trưởng.
Tuy về sau được đề bạt thành lữ trưởng của chiến lữ số 6 nhưng kỳ thật trong lòng hắn hiểu rõ, hắn được lên tới chức này là do mình là người quen của Nhâm Tiểu Túc.
Hắn tỉ mỉ tính thời gian mình được thăng lên doanh trưởng, sau đó thành đoàn trưởng, chưa tới nửa năm đã lên thành lữ trưởng.
Tốc độ mở rộng biên chế của quân Tây Bắc quá nhanh, hàng rào tăng lên mấy chục lần, khiến mọi người không trâu bắt chó đi cày.
Ban đầu doanh trưởng quân tiên phong cũng là sư trưởng chiến lữ số 3.
Nhưng Chu Ứng Long từng nhiều lần nói với Trương Cảnh Lâm, hắn làm sư trưởng có chút quá sức a.
Nhưng dựa theo lời Trương Cảnh Lâm nói, không phải ai cũng được sinh ra để làm sư trưởng, ngươi làm chức này từ từ cũng quen.
Tốc độ đề bạt như tên lửa này chắc chắn sẽ lưu lại một ít tai họa ngầm, so với binh sĩ Hỏa Chủng, binh sĩ Khánh thị, binh sĩ Vương thị mà nói, quân Tây Bắc thiếu kinh nghiệm, vì thế khi lâm vào chiến tranh sẽ gặp vài vấn đề.
Thế nhưng khi Trương Cảnh Lâm muốn làm gì chắc đó thì thời đại này đã không chờ họ.
Trước kia, Trương Tiểu Mãn ở Tiêm Đao Liên là cái dạng gì?
Mọi người ăn cùng một chỗ, ở cùng một chỗ, tổng cộng 180 người, ai cũng đều là huynh đệ.
Khi Tiêm Đao Liên tham gia chiến tranh, khẩu hiệu của mọi người là không vứt bỏ đồng đội dù chỉ một người.
Dù mọi người biết chiến tranh nhất định sẽ có người chết nhưng có ai muốn chết đâu.
Không chỉ Tiêm Đao Liên mà quân tiên phong ai cũng thế, chiến lữ số 3 cũng vậy.
Trước kia vì sao quân Tây Bắc được gọi là binh sĩ không sợ chết?
Vì trang bị của cứ điểm 178 tinh xảo?
Công nghiệp quân sự của họ chỉ vừa phát triển vào 20 năm gần đây.
Trước đó suốt ngày họ chỉ lo phòng Vu Sư xâm lấn.
Vì các quan chỉ huy quân sự của cứ điểm 178 ưu tú ư?
Trương Cảnh Lâm xuất thân chỉ là một binh sĩ cứu hộ, còn có một đời Tư lệnh xuất thân là binh sĩ bếp núc nữa kìa.
Dường như trước giờ Tây Bắc phục chúng không vì họ mạnh bao nhiêu, Nhâm Tiểu Túc chính là người khác biệt nhất từ trước tới giờ.
Trương Cảnh Lâm không ít lần phải thừa nhận, tài chỉ huy của hắn từ trước đến nay không phải ưu tú nhất kia, mọi người nguyện ý để cho hắn là Tư lệnh cũng vì hắn nhân hậu.
Lúc trước, khi Trương Cảnh Lâm còn là một binh sĩ y tế từng cứu được hơn 100 binh sĩ trong một trận chiến, chỉ cần hắn thấy hắn sẽ cứu họ về.
Trong trận chiến đó, hai bàn tay Trương Cảnh Lâm đều là máu tươi, chân bị mài đến mức toàn là bong bóng.
Đến khi được kiểm tra y tế, đối phương nhìn thấy mà chấn kinh.
Đây là mị lực từ nhân cách của Trương Cảnh Lâm chứ không phải năng lực.
Khi đó, cứ điểm 178 sống rất khổ, để bảo vệ cứ điểm, mỗi binh sĩ đều phải cố gắng hết sức.
Nếu có người giết người của cứ điểm 178, họ sẽ điên cuồng trả thù.
Trong chiến trường, hoặc mọi người cùng sống hoặc mọi người cùng chết.
Nhiều năm như vậy đều là thế, không vứt bỏ không từ bỏ, đây dường như khẩu ngữ của họ.
Chỉ khi đoàn kết một chỗ, mọi người mới có thể sinh tồn trong loạn thế.
Trương Tiểu Mãn chưa phải một quan chỉ huy chân chính.
Chiến lữ số 6 không tới lượt hắn chỉ huy, cho nên khi P5092 đưa ra quyết định lãnh tĩnh để chiến hữu hy sinh, hắn khó lòng tiếp thụ.
Ngay cả Nhâm Tiểu Túc cũng từng nói với P5092, Tây Bắc và Hỏa Chủng khác nhau.
Khác nhau ở chỗ, quân Tây Bắc có tình người, không phải cỗ máy chiến tranh.
Đây là tín niệm của họ.
Cho nên, dù Trương Tiểu Mãn biết P5092 chỉ vì thắng lợi, trên tình cảm hắn cũng rất khó tiếp nhận.
Bất quá khó tiếp nhận thì khó tiếp nhận, hắn vẫn phải phục tùng.
Hơn nữa, khi hắn thấy nước mắt của P5092, hắn liền hiểu, thì ra cỗ máy chiến tranh nhìn như lãnh khốc, kỳ thật cũng có tình cảm như người bình thường.
Khó trách Nhâm Tiểu Túc từng nói với P5092, đừng một mình gánh vác quá nhiều.
Mỗi quyết định lãnh khốc là một lần tra tấn với P5092.
Trương Tiểu Mãn nhìn P5092:
“Mấy lời chất vấn ngươi khi nãy là ta sai, nếu có ngày cần ta đi chịu chết, ngươi có thể trực tiếp nói ta biết.”
P5092 trầm mặc một chút:
“Ngươi không có giá trị chịu chết, bằng không ta đã sớm cho ngươi đi chết rồi.”
Trương Tiểu Mãn:
“…”
500km về phía tây hàng rào 144, phòng tuyến khổng lồ đã được xây xong.
Phòng tuyến kéo trên trăm km, hàng chục cứ điểm được bố trí dày đặc như một cái lưới lớn, chờ đợi địch nhân tới gần.
Nơi này có mấy chục vạn người đang bận rộn, không chỉ binh sĩ Tây Bắc, còn có các nam nhân còn trong độ tuổi lao động hỗ trợ xây trường thành.
Bình dân có thể phụ những việc nhỏ như đào bùn, chuyển gạch, khiêng bao cát.
Phía nam phòng tuyến bỗng xuất hiện đoàn tàu hơi nước đang nhanh chóng tới gần.
Quân Tây Bắc thấy thế thì hoan hô:
“Thiếu soái a, đó là đoàn tàu hơi nước của Thiếu soái!”
Đợi cho hơi nước đoàn tàu tới gần, binh sĩ mới thấy đoàn tàu lần đầu không khỏi nhìn theo lâu hơn..
Phía sau phòng tuyến là bộ tổng chỉ huy của quân Tây Bắc, vì thế đồn biên phòng ở đây tương đối nghiêm khắc.
Bất kỳ ai muốn tiến vào đều phải thông qua kiểm tra nano.
Sau khi đoàn người Nhâm Tiểu Túc tiến vào trận địa, binh sĩ phụ trách kiểm tra nano có chút khó khăn, vì thân phận 4 người Hứa Man, Khánh Chẩn, La Lam, Chu Kỳ có chút đặc thù, mọi người không biết có nên giật điện họ không.
Vì quá trình giật điện thật sự không dễ chịu gì cho cam.
Kết quả vẫn là Khánh Chẩn chủ động yêu cầu:
“Cứ giật điện chúng ta đi, ta cũng chỉ là người bình thường.
Nếu không kiểm tra sẽ không cách nào xác định được trong người chúng ta có người máy nano không.
Dù ba người họ là siêu phàm giả nhưng hiện tại cũng không gì có thể chứng minh siêu phàm giả sẽ không bị điều khiển.”
Nói xong, Khánh Chẩn đi vào lều kiểm tra, cởi áo, tùy ý y tá điện giật mình.
Đám người La Lam thấy thế cũng nối đuôi nhau vào.
Chu Kỳ thầm nói:
“Chúng ta vừa tới Tây Bắc đã bị giật điện, lát nữa đàm phán sao mà có khí thế được.”
Khánh Chẩn tiếp nhận điện giật thì một lúc sau đã khôi phục, hắn nói với Chu Kỳ:
“Chúng ta tới nơi này không phải đàm phán, đàm phán là khi cả hai bên đều có lợi, thảo luận nên chia lợi ích thế nào.
Còn bây giờ chúng ta tới là để bảo vệ sự tồn tục của nhân loại.”
Chu Kỳ đột nhiên hỏi:
“Có lẽ đánh xong trận này, dù thắng thì Khánh thị cũng không có.”
“Vậy vừa vặn ở lại Tây Bắc trồng rau nuôi khác, vậy không tốt à… “
Khánh Chẩn cười cười.
Đám Hứa Man sửng sốt, có lẽ đây mới thứ mà Khánh Chẩn theo đuổi?
Lúc này, không ai yêu cầu Nhâm Tiểu Túc phải kiểm tra.
Chu Kỳ hỏi nhân viên kiểm tra:
“Sao ngươi không kiểm tra Thiếu soái nhà các ngươi đi.
Có thể hắn bị người máy nano khống chế thì sao? Các ngươi cứ vậy yên tâm hắn sao? Những dụng cụ này đều là Khánh thị chúng ta chuyển tới Tây Bắc đó.”
Chu Kỳ nói vậy không sai, Khánh thị là người phát hiện ra cách khắc chế người máy nano trong cơ thể người.
Phương pháp này không thể dùng với quy mô lớn nhưng dùng trong các cứ điểm phòng ngự sẽ có hiệu suất rất cao, ít nhất có thể cam đoan trong căn cứ không có cơ sở ngầm của AI.
Bấy giờ Khánh thị chuyển cho Tây Bắc trên trăm thiết bị.
Không thể không nói, công tác chuẩn bị của Khánh Chẩn thật sự rất tốt.
Y tá lau chùi cho Chu Kỳ giận dỗi nói:
“Tư lệnh nói, nếu Thiếu soái trở về mà còn bị khống chế thì chờ thua đi, không cần phản kháng nữa.
Làm sao, ngươi có ý kiến với Thiếu soái của chúng ta?”
Chu Kỳ nhanh chóng ngậm miệng, dù hắn đã là bán thần cũng không dám có ý kiến gì với Nhâm Tiểu Túc.
Chung quy Chu Nghênh Tuyết sớm là bán thần chẳng phải cũng thành thành thật thật làm nha hoàn đó sao.
Trong mắt rất nhiều người, Chu Nghênh Tuyết như một tiêu chuẩn dùng để so sánh, nếu ngươi không lợi hại hơn Chu Nghênh Tuyết, thì phải thành thành thật thật trước mặt Nhâm Tiểu Túc…
Bất quá, Nhâm Tiểu Túc cũng chủ động nói:
“Cũng kiểm tra cho ta đi, không cần đặc thù gì.”
Ánh mắt y tá đảo một vòng rồi nói:
“À… Hồ dẫn điện chỗ ta không đủ, Thiếu soái chờ chút, ta đi lấy thêm.”
Nói xong, y tá nhanh chóng chạy ra ngoài, 2 phút đồng hồ nàng ôm bình hồ mới về, phía sau là 10 y tá khác đi theo.
Lấy hồ gì đó đều là giả, gọi đồng bọn tới xem dáng người Thiếu soái mới là thật.
Kiểm tra xong, Vương Phong Nguyên đã chờ sẵn ngoài lều:
“Các vị theo ta tới doanh trướng chỉ huy a, tướng lãnh cao cấp của quân Tây Bắc đang trong đó chờ hợp.”
Tiến vào doanh trướng chỉ huy, chỉ thấy Trương Cảnh Lâm ngồi ở cuối bàn dài, trên mặt bàn là một máy điện đài, hắn đang trò chuyện với ai đó.
Trương Cảnh Lâm đứng dậy cười nói với Khánh Chẩn:
“Xin lỗi, tướng lãnh cao cấp Tây Bắc chỉ sợ không thể tự mình đến tham dự, chỉ có thể làm hội nghị đơn sơ qua điện thoại.
Đây là để phòng ngừa AI biết vị trí bộ Tổng chỉ huy, rồi tận diệt chúng ta.
Đường truyền điện thoại đều được chuyên gia trông chừng cẩn thận, tất cả đều có đường truyền riêng, AI hẳn không có cách nào nghe trộm đâu.”
Khánh Chẩn gật đầu
“Ta hiểu, với tình huống hiện tại cẩn thận nhiều cũng không sai.”
Trương Cảnh Lâm thấy Khánh Chẩn không ngại liền nhìn Nhâm Tiểu Túc rồi chỉ vị trí bên trái mình:
“Tiểu Túc, ngươi tới ngồi cạnh ta a.”
Lúc này, những tướng lãnh cao cấp trong điện thoại nghe được Nhâm Tiểu Túc cũng tới thì vội nói:
“Chào Thiếu soái!”
“Thiếu soái, ta là lão Chu a, Chu Ứng Long, ngươi còn nhớ ta không?”
“Thiếu soái ngươi vẫn khỏe chứ?”
“Thiếu soái, ngươi ăn cơm chưa…”
Đám La Lam thật sự cảm lời.
Đây đúng là rắm cầu vồng* trong truyền thuyết mà.
Nhưng họ cũng phải công nhận, danh vọng của Nhâm Tiểu Túc ở Tây Bắc thật sự đã cao lắm rồi.
*Rắm cầu vồng, ý chỉ fan khen idol, dù có thả rắm cũng như cầu vồng.
Trương Cảnh Lâm còn ở đây, mọi người đã không chút che dấu bắt đầu tâng bốc Thiếu soái.
Trong tập đoàn, dù đã xác định người kế bị nhưng trước mặt gia chủ họ vẫn sẽ khắc chế, nếu không kết cục sẽ chẳng mấy tốt đẹp.
Người thừa kế cũng có thể bị đổi mà.
Bất quá Tây Bắc không giống vậy, bầu không khí hoàn toàn khác so với các tập đoàn kia.
Trương Cảnh Lâm ho khan hai tiếng:
“Được rồi, loại chuyện vuốt mông ngựa này các ngươi đợi hắn nhận chức rồi làm cũng không muộn, bây giờ nói chính sự đi.”
Vừa nói xong, trong điện thoại đã có người thấp giọng nói:
“Ối, tư lệnh ghen tị.”
Trên bàn là vô số điện thoại, nhất thời mọi người không biết là ai vừa nói…
Sau đó, mọi người cười lên ha hả.
Khánh Chẩn bỗng cười nói với La Lam:
“Ta thật thích nơi này.”
“Ta cũng cảm thấy không tệ…”
La Lam cười nói.
Trương Cảnh Lâm cũng không tức giận:
“Được rồi, bắt đầu nói chính sự.”
Bộ tổng chỉ huy an tĩnh lại, tất cả tham mưu tác chiến đều rời khỏi doanh trướng chỉ huy, loại hội nghị này giới hạn người tham gia.
Trương Cảnh Lâm nói với Nhâm Tiểu Túc:
“Tiểu Túc, trong lòng ngươi nhất định có rất nhiều nghi hoặc, trong lòng các vị tướng lãnh cũng thế.
Thậm chí còn không biết nên làm thế nào mới thắng được trận này.
Dường như kẻ địch mạnh tới mức khó lòng chống lại.
Nhân số đã lên tới ngàn vạn, đối phương mà thu nạp thêm một phần nhân số ở Tây Nam nữa, con số sẽ tương đối khổng lồ.
Tây Bắc ta chỉ mới mở rộng quan sự lên hơn ba mươi vạn người.
Hơn ba mươi vạn tướng sĩ làm sao địch nổi với mấy ngàn vạn quân địch tinh nhuệ? Ta nghĩ, tất cả mọi người đều nghi hoặc a.”
Nhâm Tiểu Túc gật đầu:
“Đúng vậy.”
“Nhưng hiện tại vẫn chưa thể nói rõ bước cuối của kế hoạch…”
Khánh Chẩn bình tĩnh:
“Kế hoạch này đã bắt đầu từ một năm trước.
Tuy có thay đổi lớn nhưng kế hoạch khi đó ta và Trương Tư lệnh định ra vẫn còn tác dụng.”
Nhâm Tiểu Túc nhìn Khánh Chẩn một cái, khó trách Trương Cảnh Lâm yêu cầu hắn hỗ trợ Khánh Chẩn tới đây.
Thì ra từ x một năm trước, từ một năm lúc trước đã sắp xếp một kế hoạch cơ mật.
Khánh Chẩn nói:
“Mong các vị bỏ qua vì đã giấu diếm.
Môt năm nay, ta ẩn giấu tin tức, tránh tiếp xúc với ngoại nhân cũng vì che dấu kế hoạch này.
Sở dĩ nó còn dùng được vì không ai biết nó.
Kế tiếp, mỗi ngày chúng ta sẽ có thương vong cực lớn, mỗi ngày đều phải đối mặt với cảm giác bi thống vô cùng.
Nhưng chỉ như vậy, chúng ta mới có thể tìm đường sống trong cõi chết.
Tại đây, ta khẩn cầu các vị tranh thủ cho ta thêm 9 ngày.
Ta cần sau 9 ngày này, cứ điểm 178 vẫn vững vàng như cũ.”
Khánh Chẩn vẫn không nói rõ kế hoạch là gì nhưng hắn cho Tây Bắc biết nên làm gì.
Chín ngày đếm ngược, bắt đầu.
Chương 1298: P5092 Tiếp Quản Phòng Ngự
Ngày đầu tiên đếm ngược.
Nhâm Tiểu Túc nghe xong cũng chẳng chút thấp thỏm.
Mặc kệ chín ngày sau thành công hay thất bại, mặc kệ tương lai nhân loại ra sao, sau 9 ngày này đều sẽ có đáp án.
Mà chuyện hắn cần làm là cùng mọi người vượt qua 9 ngày này.
Nhâm Tiểu Túc bắt đầu xem xét từng phòng tuyến, hắn ngạc nhiên phát hiện đa số bình dân nơi này không phải nạn dân chạy tới mà đều là cư dân cứ điểm 178.
Lúc này, không riêng gì bốn hàng rào phía đông, chín hàng rào còn lại cũng bắt đầu lùi về sau, vì binh sĩ Khánh thị đã tan tác.
Nếu chỉ đối mặt với số lượng địch nhân ban đầu thì còn được, nhưng sau khi Khánh thị tan tác, AI sẽ có thêm người để khống chế, số phòng tuyến này e rằng khó lòng ngăn bước quân địch.
Cho nên cư dân bên ngoài hàng rào của cứ điểm 178 cũng bắt đầu rút lui.
Nhưng vào lúc mọi người rút lui, cư dân cứ điểm 178 lại chủ động xin ra tiền tuyến, trợ giúp quân Tây Bắc xây dựng phòng tuyến.
Không biết vì sao, Nhâm Tiểu Túc lại thấy được những cư dân này khá tự hào, cứ như được tồn vong cùng quân Tây Bắc là chuyện cực kỳ vinh quang, chuyện người khác không dám làm họ lại dám làm.
Đương nhiên, được như vậy cũng nhờ công sức quân Tây Bắc.
Những thủ hộ giả vì bảo vệ cứ điểm 178 đã phải trả giá những gì, bình dân đều thấy được.
Nhâm Tiểu Túc thấy được bình dân làm việc xong thì ngồi trước nhà ăn cơm, trò chuyện cùng hàng xóm, nụ cười rạng ngời trên mặt họ.
Chuyện kỳ quái xuất hiện.
Khi đợt nạn dân đầu tiên chạy tới phòng tuyến, cư dân cứ điểm 178 chủ động tiến lên hỗ trợ quân Tây Bắc sắp xếp cho nạn dân rồi để đối phương tiếp nạn di tản.
Sau đó cư dân cứ điểm 178 an ủi nạn dân: tất cả Tây Bắc đều là người một nhà, không phải sợ, đợi quân Tây Bắc thắng trận, các ngươi sẽ lấy lại được nhà thôi.
Cư dân như nhà tư vấn tâm lý giúp các nạn dân khai thông và trấn định hơn.
Bất quá các nạn dân lại hỏi, Tây Bắc thật có thể thắng sao, nếu thắng thì lùi lại làm gì?
Dù mọi người có lòng tin với quân Tây Bắc nhưng trên đường di tản vẫn có tâm lý lo sợ.
Kết quả cư dân cứ điểm 178 nói:
“Ngươi nhìn đi, quân Tây Bắc đánh nhau với Vu Sư năm như vậy, cuối cùng cũng đâu có sao.
Hơn nữa hiện tại họ còn có Thiếu soái là siêu phàm giả siêu phàm kia kìa, thua kiểu gì được? Ngươi nói xem, thua kiểu gì được?”
Hai câu hỏi cuối khiến nạn dân không khỏi bối rối.
Nghe vậy xong, mọi người cảm thấy quân Tây Bắc thật sự có thể thắng, tuy không biết thắng bằng cách nào nhưng chỉ cần thắng là được.
Đợi nhóm nạn dân đầu tiên trấn định lại, các nhóm phía sau cũng không khác gì mấy.
Bất tri bất giác, vấn đề khó giải quyết về tâm lý của nạn dân nay đã được giải quyết gọn gàng như thế.
Hơn nữa, ban đêm có một nhóm nạn dân trẻ tuổi thương lượng xong gì đó rồi chạy tới phòng phụ trách xây dựng nói muốn tham gia cùng.
Quan quân lắc đầu trả lời trực tiếp: Đừng tới làm loạn thêm, đủ người rồi.
Những người trẻ tuổi ấy không vui, họ chỉ vào cư dân cứ điểm 178 nói: Sao họ làm được còn chúng ta thì không?
Quan quân buồn bực, đây là chuyện tốt nhưng sao lại xảy ra tranh đoạt kiểu này thế?
Cuối cùng, việc này đã kinh động đến Trương Cảnh Lâm.
Trương Cảnh Lâm quyết định đưa ra điều kiện, nam tử từ 18 tuổi đến 28 có thể tham gia kiến thiết nhưng phải phục tùng chỉ huy.
Hơn nữa không thể nhất thời cao hứng hôm nay muốn làm việc hôm sau thấy mệt liền từ bỏ, đã làm phải làm tới cùng.
Nghe xong đám thiếu niên kia mới không làm khó họ nữa.
Tuy nghe qua hoang đường như nói cho cùng vẫn là chuyện tốt.
Hiện giờ phòng tuyến Tây Bắc không ổn định, bằng không cũng không cần chiến lữ số 6 kéo dài thời gian.
Cho nên, xây dựng chiến tuyến xác thực cần rất nhiều nhân lực.
Ban đêm sẽ có hội nghị tác chiến, Nhâm Tiểu Túc ngồi bên tay trái Trương Cảnh Lâm nghe từng tướng lãnh hồi báo về tiến độ xây dựng phòng tuyến.
Đến phiên Vương Phong Nguyên báo cáo, hắn đưa ra một điểm đáng ngờ:
“Dựa theo tốc độ hành quân chúng ta tính toán được của quân địch, hôm nay hẳn họ đã tới trạm gác 219, thế nhưng bên kia không phát hiện tình hình quân địch, không biết chuyện gì đã kéo chậm tốc độ của họ.”
“Ngươi nghĩ thế nào?”
Trương Cảnh Lâm hỏi.
“Ta lo lắng AI lại đang âm mưu gì đó nên đã phái quân tiên phong của Chu Ứng Long tới điều tra từ xa.
Tuy rất nguy hiểm nhưng nắm giữ tin tức là điều tất yếu…”
Vương Phong Nguyên đáp.
Vào lúc này, bên ngoài có tham mưu tác chiến báo cáo, Trương Hổ Thắng trưởng quan đã dẫn số nạn dân cuối cùng tới, đồng thời có chuyện trọng yếu muốn báo cáo.
Nhâm Tiểu Túc hỏi tham mưu tác chiến:
“Chiến lữ số 6 đâu? Không cùng tới à?”
“Báo cáo Thiếu soái, không có…”
Tham mưu tác chiến trả lời.
Đáy lòng Nhâm Tiểu Túc nhất thời siết chặt.
Mắt thấy đại lừa dối phong trần mệt mỏi chạy vào doanh trướng chỉ huy, Nhâm Tiểu Túc hỏi:
“Còn ai về với ngươi nữa không?”
“Tiểu Cận cô nương, Chu Nghênh Tuyết cô nương cùng đám Vương Phú Quý… “
Đại lừa dối trả lời:
“Chiến lữ số 6 dưới sự dẫn dắt của P5092 đã đi quấy rối quân địch.
Hắn nói phòng tuyến cần thời gian để chuẩn bị, vì thế đã dẫn theo chiến lữ số 6 rời đi.
Hơn nữa, hắn đoán AI đã phái một chi đội bọc hậu, khả năng cao là số binh sĩ nano bị mất của Khánh thị.
Hắn muốn giải quyết chi đội này.”
Nắm tay Nhâm Tiểu Túc thoáng cái nắm chặt.
Trong doanh trướng chỉ, mọi người nghe đại lừa dối báo cao xong thì hít một hơi lạnh.
Chiến lữ số 6 bấtchỉ có hơn bốn vạn người, dù binh sĩ Hỏa Chủng là cỗ máy chiến tranh, P5092 có tài chỉ huy thiên phú, dù chiến lữ số 6 có đa phần là siêu phàm giả thì muốn ngăn được một ngày là chuyện thật sự rất khó làm được.
Mà mục tiêu của P5092 còn là hai ngày.
Mặc kệ chiến lữ số 6 làm sao làm được, tất cả mọi người đều phải bội phục.
Trong trận đánh ở Tả Vân sơn và với Vu Sư, chiến lữ số 6 đã trở thành đội quân mạnh nhất Tây Bắc.
Những chi đội khác nghe tới tên chiến lữ số 6 chỉ biết cảm khái.
Trương Cảnh Lâm nhìn Nhâm Tiểu Túc:
“Ngươi thật sự đã giúp Tây Bắc có thêm không ít nhân tài a.”
Hắn nói vậy là vì, P5092 chỉ cần nhìn qua báo cáo phòng ngự liền có thể đoán được chuẩn xác tình huống hậu phương, còn đoán được chính xác Nhâm Tiểu Túc gặp mai phục và AI có một chi đội xâm nhập địa hình.
Trước giờ Tây Bắc chưa từng có nhân tài thế này.
Nói thật, quân Tây Bắc chiến tranh một mực dựa vào hy sinh.
Tuy Trương Cảnh Lâm có tài chỉ huy xuất chúng nhưng để được xưng là danh tướng một đời vẫn còn kém một chút.
Nhưng P5092 và Khánh Chẩn thì khác.
Đây là người như được sinh ra cho chiến tranh, Khánh Chẩn am hiểu phòng ngừa chu đáo với đại cục.
Nếu kêu hắn nhìn báo cáo phòng ngự rồi đưa ra phán đoán hậu phương cần bao nhiêu thời gian, Khánh Chẩn cũng làm không được.
Cho nên, từ một góc độ nào đó, nếu đặt Khánh Chẩn, P5092, Vương Thánh Tri, Trương Cảnh Lâm lên một chiến trường, người đạt được thắng lợi cuối cùng có thể sẽ là P5092.
Trương Cảnh Lâm nói với Nhâm Tiểu Túc:
“Ngươi đi tiếp ứng P5092 đi, nếu hắn còn sống, phòng tuyến này để hắn thủ thì thích hợp hơn.”
Nhâm Tiểu Túc gật đầu:
“Ta đã hiểu.”
Kết quả lúc này Vương Phong Nguyên nói:
“Không cần đi, trạm gác 219 vừa truyền tin, nói P5092 đang dẫn theo một nhóm người còn lại của chiến lữ số 6 rút lui, dự tính ngày mai có thể sẽ đến.”
Trương Cảnh Lâm nói:
“Tất cả đơn vị gấp rút kiến thiết trận địa phòng ngự của mình.
Trận địa phòng ngự phải cản được quân địch năm ngày trở lên, chúng ta không thể để nỗ lực của chiến lữ số 6 uổng công.
Mặt khác, đợi cho P5092 đến phòng tuyến, phòng ngự Tây Bắc tạm thời để P5092 tiếp quản, hi vọng các vị tích cực phối hợp.”
Dưới tình huống bình thường, muốn một ngoại nhân tiếp quản phòng ngự là chuyện vô cùng phức tạp, nhưng tình huống này xảy ra trong quân Tây Bắc chỉ cần một câu của Trương Cảnh Lâm mà thôi.
Về phần P5092 có thể đảm nhiệm hay không? Hắn đã sớm tự mình kiểm chứng.
Chương 1299: Sự Lựa Chọn Của Thời Đại
Còn tám ngày.
Hoang dã Tây Bắc như biến thành một vùng biển.
Biển vốn có màu xanh thẳm, biển đa phần để lại cho người nhìn hình ảnh mặt sóng lăn tăn, sóng biển rì rầm.
Nhưng nước biển của Tây Bắc không có màu xanh mà là màu đen.
Không biết ẩn trong đó là những thứ kinh khủng gì.
Thâm sơn trên nơi hoang dã như các rảnh biển chưa được khám phá, vô cùng nguy hiểm.
Cảm giác nhìn không thấy đáy khiến mọi người cảm thấy vô cùng sợ hãi.
Hắc Hồ và chiến lữ số 6 nghỉ ngơi một lúc, họ vừa thoát khỏi sự truy đuổi của AI qua một khe núi phía nam.
Đánh du kích quan trọng nhất là nắm bắt tin tức, cho nên trước khi rời đi, Hứa Khác đã tính toán thời gian vệ tinh cho Hắc Hồ.
Đáng tiếc, từ sau lần mai phục kia, thời gian vệ tinh rời đi ngày càng ít, phải 10 ngày sau mới có thêm cơ hội.
Bất quá, cơ hội lớn không có nhưng cơ hội nhỏ vẫn có.
Hôm qua, Hắc Hồ thừa dịp vệ tinh rời đi 3 tiếng đã tập kính pháo binh của kẻ địch, gây ra tổn thất lớn cho đối phương.
Nhưng sau 3 tiếng thống khoái này, 21 tiếng còn lại họ chỉ dùng để chạy trốn.
Không còn cách nào khác, hiện tại chuyện đám Hắc Hồ có thể làm chỉ là cố gắng hết sức, việc tìm ra được pháo binh của kẻ địch đã là chuyện vô cùng may mắn rồi.
Tuy họ không thể tiêu diệt hết pháo binh kẻ địch nhưng kéo được bao nhiêu thời gian thì kéo.
Chỉ cần quân địch còn đuổi theo họ là được.
Suốt 21 giờ chạy trốn, mọi người không ngủ không nghỉ trốn đông núp tây, đến mức mệt mỏi rã rời mới có thể chạy thoát khỏi vòng vây của kẻ địch.
Bất quá Hắc Hồ đã phát hiện một quy luật, đám truy binh đó cũng cần nghỉ ngơi, nhóm truy binh đầu tiên truy đuổi họ 13 tiếng sẽ bắt đầu nghỉ ngươi, sau đó sẽ có một đội khác tiếp tục truy kích.
Dường như đối phương cũng không thể hoạt động mãi.
Hắc Hồ ngồi trên một mô đất, vừa quan sát xung quanh vừa thầm nói:
“Chẳng lẽ thời gian dài không nghỉ ngơi sẽ khiến năng lực tính toán của AI bị giảm sút? Vì thế nó cần phải giữ sức?”
Một vị doanh trưởng nói:
“Trưởng quan, nó trực tiếp để truy binh ngủ ngay trước mặt chúng ta, rõ ràng đang xem thường chúng ta a.
Lúc ấy sao chúng ta không trực tiếp dùng pháo cối tấn công chúng.”
Hắc Hồ phủi bụi cùng bùn đất trên người:
“Được rồi, có thể tránh được một kiếp cũng không tệ.
Có quỷ mới biết đó có phải cạm bẫy gì không.
Đúng rồi, ta vẫn muốn hỏi các ngươi, trưởng quan P5 phái chúng ta tới chấp hành nhiệm vụ này, biết trước hẳn sẽ chết, các ngươi có oán hận không?”
Binh sĩ Hỏa Chủng đều im lặng.
Một T5 vừa ăn lương khô vừa nói:
“Nói không oán hận gì nhất định là giả a.
Dù mọi người có thể chỉ sống được tới 40 tuổi nhưng sống được tới đâu thì hay tới đó chứ.
Từ nhỏ chúng ta đã được giáo dục phải biết hy sinh, nhưng tới lúc làm thật thì có phần khó chấp nhận a.”
Hắc Hồ nhìn họ:
“Lấy tố chất thân thể của các ngươi, muốn chạy trốn ta cũng không đuổi kịp, chung quy thực lực của ta cũng chỉ ở mức T3.”
T5 kia cười cười:
“Ngươi cũng nói, ngươi chỉ có T3, nếu chúng ta chạy, ai sẽ bảo hộ ngươi.”
Không phải ai cũng chấp nhận được việc từ nhỏ đã bị xem như cỗ máy chiến tranh.
Đôi khi mọi người nhớ lại chuyện cũ, nếu được, họ cũng hy vọng bản thân được quyền lựa chọn.
Nhưng trên thế giới nào có nếu như.
T5 nói:
“P5 dùng ngữ khí bình tĩnh như vậy để tuyên bố, dù sao mọi người cũng sống không quá bốn mươi, hơn nữa còn mất đi năng lực sinh dục, vì thế giá trị không bằng người thường.
Khi nghe lời này, tâm tình sao có thể thoải mái được.”
Hắc Hồ nghĩ nghĩ rồi nói:
“Kỳ thật ta ở bên hắn lâu rồi.
Trong trí nhớ của ta, hắn có thể đưa ra lựa chọn lãnh khốc hơn thế.
Nhưng sau mỗi trận chiến, hắn sẽ ngồi một mình trong doanh trướng chỉ huy, không ai biết hắn suy nghĩ gì.
Nhưng ta có thể cảm nhận được sự bi thương của hắn, khi tất cả mọi người đang hoan hô, hắn nói ta biết, Hắc Hồ, chiến tranh không phải chuyện đáng chúc mừng, dù chúng ta thắng.
Từ một khắc này ta liền biết, kỳ thật hắn cũng không vui.”
Thời đại này buộc một số người phải làm chuyện họ không thích, nhưng lại là chuyện họ am hiểu nhất.
Nhâm Tiểu Túc là thế, Khánh Chẩn như thế, Trương Cảnh Lâm cũng thế, P5092 chẳng khác gì.
Trong hắc ám, thời đại này đã chọn họ, họ không cách nào thoát ra được.
Một T5 bên cạnh Hắc Hồ cười cười:
“Trưởng quan, những gì ngươi nói chúng ta đều hiểu, kỳ thật trưởng quan P5 cũng không muốn.
Cơ mà ngươi còn biết chuyện bát quái gì của ngài ấy không, kể tiếp nghe chơi.”
Đám người kia trừ lúc lên chiến trường thì không khác gì người thường, cũng có cô nương ngưỡng mộ, còn có tánh nhiều chuyện ai ai cũng có.
Hắc Hồ nghĩ nghĩ rồi nói:
“Có chuyện này, khi đó ta được trưởng quan P5 phỏng vấn rồi được thông báo sẽ tới sư đoàn số 3.
Ta từng theo các lão sư trong trường nghe ngóng chuyện của ngài ấy, để xem tin đồn có đáng tin không.
Kết quả thầy của ta năm đó cũng là thầy dạy trưởng quan, hắn nói ta biết, trưởng quan P5 là có gien T4, vốn được chỉ định trực tiếp tới quân doanh.
Khi đó hắn vì không muốn giết người mà cố gắng học để được vào trường quân đội, trở thành chỉ huy.
Sau đó lão sư đã đánh nát ảo tưởng của hắn, nói hắn biết, làm quan chỉ huy sẽ phải giết càng nhiều người hơn… Thảm lắm đó.”
Mọi người nghe thế thì cười ha hả.
Họ tưởng tượng P5 lúc còn thiếu niên khi nghe được tin dữ thì trong lòng khổ sở biết bao, bỗng cảm thấy thú vị ghê.
Bấy giờ, binh sĩ thăm dò xung quanh quay lại truyền tin, nói AI đang khống chế một số lượng lớn binh sĩ tiếp cận họ từ phía trước.
Trong nhất thời, hoan thanh tiếu ngữ không còn nữa, họ đều biết chuyện này có nghĩa là gì.
Họ không còn đường lui nữa.
Hắc Hồ đứng dậy cười nói:
“Nghỉ ngơi xong chưa? Nếu còn nghỉ nữa, chắc chúng ta sẽ chết ở đây mất.”
“Nghỉ ngơi ổn rồi, trưởng quan, ngươi hạ lệnh đi…”
T5 nói.
Mọi người đã 24 tiếng không chợp mắt, hiện giờ mới nghỉ hơn một giờ, làm sao mà tốt được.
Nhưng chiến trường là vậy, chiến đấu liên tục không nghỉ ngươi là chuyện thường, mọi người phải cố gắng chịu đựng.
Hắc Hồ nhìn mọi người:
“Trưởng quan P5 từng nói, chiến tranh phải nhìn toàn cục, không thể chỉ vì ích lợi của mình, cá thể nên phục vụ vì ý chí tập thể.
Nếu cá thể đã không còn hy vọng thì nên học cách giữ lại hy vọng cho người khác, để người khác giành được thắng lợi.”
Hắc Hồ nhìn thoáng qua đồng hồ, sau đó xem lại sổ ghi chép Kỵ Sĩ đưa cho hắn, phía trên là số liệu hoạt động của vệ tinh, hắn nói tiếp:
“Nếu không còn đường lui, vậy các vị có muốn theo ta làm một trận lớn không? Dựa theo tính toán của Kỵ Sĩ, còn 1 giờ nữa thì vệ tinh trên đỉnh đầu chúng ta sẽ rời đi, khi đó chúng ta sẽ có 6 tiếng.”
“6 tiếng này…”
T5 nói:
“Trưởng quan ngươi chuẩn bị làm gì?”
“Chúng ta dùng 6 tiếng này giết đến phía sau quân địch.
Các ngươi có nhớ không, lúc trước AI từng phá hủy mật chìa khóa chi môn đó, ta tính đại khái một chút, hẳn là do binh sĩ đạn đạo của Vương thị làm ra.
Mà binh sĩ đạn đạo sẽ được pháo binh bảo vệ ở phía sau.”
Tại Tây Nam Khánh thị, phòng tuyến Tam Sơn đã trở thành lịch sử.
Sau khi trải qua chiến tranh giữa Lý thị, Dương thị, Khánh thị, rất nhiều người cho rằng ngày lành đã tới.
Khánh thị thống trị Tây Nam ngay ngắn rõ ràng, trăm họ an cư lạc nghiệp, nhưng hết thảy nay đã bị tận diệt vì chiến tranh.
AI khống chế biển người tiến vào từng tòa hàng rào, quân đội đội Khánh thị thề sẽ bảo vệ Tây Nam cứ thế hy sinh, dường như không ai có thể ngăn cản đội quân này.
Biển người như thủy triều, số người máy nano vừa được sản xuất trước đó không lâu nay cũng được đem ra sử dụng, nhằm chiếm trọn cả Tây Nam.
Biển người như thủy triều ngày càng nhiều, cuối cùng phân thành hai nhóm bắc tiến.
Dường như AI cũng ý thức được thời gian gấp gáp, nó bắt đầu điều động biển người dùng hết thảy phương tiện giao thông như xe con, xe vận tải thậm chí là xe máy chạy dọc theo công lộ về phía bắc.
Trong đó, thậm chí còn có xe quân dụng của Khánh thị ở phòng tuyến Tam Sơn nữa, tuyệt đại bộ phận xe cộ vũ khí đều được lưu lại.
Xem ra, Linh đã chuẩn bị sẵn kế hoạch rồi.
Mà nhóm thứ hai tuy di chuyển chậm nhưng vẫn như mũi nhọn trực tiếp băng đèo vượt suối thằng về phương bắc.
Dưới tình huống bình thường, quân đội mỗi ngày đi được từ 40 km đến 50 km, hành quân cấp tốc thì chừng 60 km đến 80 km.
Bất quá, đây chỉ là binh sĩ với phụ trọng hơn mười cân thôi.
Nhưng binh sĩ của AI thì không cần phụ trọng, tối đa chỉ mang theo một ít vũ khí mà thôi.
Mỗi người tối đa chỉ mang theo 8 cân, nếu là pháo cối thì được bốn người cùng khiêng.
Hơn nữa, những người bị khống chế này trừ ngủ đủ 8 tiếng mỗi người, thời gian còn lại đều dùng để di chuyển.
Lúc ngủ họ được một nhóm khác hỗ trợ mát xa, kéo giãn cơ bắp, dù ăn cơm cũng không lãng phí thời gian, mỗi lần dùng bữa chỉ mất chừng 4 phút.
Không cần giải trí, không có bất kỳ tình cảm gì.
Tốc độ tiến quân của chi đội này lên tới 130km mỗi ngày.
Nếu không có gì bất ngờ xảy ra, tám ngày là họ có thể tới địa phận cứ điểm 178 rồi.
Nếu Linh có đủ năng lực khống chế, có khi họ còn có thể đi nhanh hơn.
Nếu nhìn trên bản đồ, binh sĩ của AI sẽ chia thành 4 đường như 4 mũi tên lợi hại hướng về cứ điểm 178.
Chương 1300: Người Phù Hợp Nhất
Còn 7 ngày.
P5092 dẫn số binh sĩ còn lại của chiến lữ số 6 đúng hạn đến phòng tuyến.
Khi đến nơi, hắn thấy ánh mắt mọi người nhìn mình có chút khác thường.
Trong đó có xem xét cũng có hâm mộ.
Nhâm Tiểu Túc từ trong Bộ tổng chỉ huy đi ra ngoài nghênh tiếp P5092, đi thẳng vào vấn đề:
“Trương Tư lệnh đã truyền đạt ý của hắn tới chó các tướng lãnh, để ngươi tiếp quản phòng tuyến phòng ngự.
Cho nên, từ khi ngươi tới đây, ngươi đã là quan chỉ huy tốt cao của quân Tây Bắc.”
P5092 có chút sửng sốt, rốt cuộc hắn cũng biết vì sao mọi người lại nhìn mình như vậy.
Hắn nghi ngờ nói:
“Có được không, ở Tây bắc ta không có chức vụ thật gì, để ta làm chức quan chỉ huy tối cao có phần không phù hợp?”
Kết quả lúc này Trương Cảnh Lâm từ trong doanh trướng chỉ huy đi ra:
“Văn minh nhân loại nguy tại sớm tối, nếu thời điểm này còn câu nệ quy củ gì đó mới là vô trách nhiệm.
Sự thật chứng minh ngươi mới là người thích hợp nhất để ngồi vào vị trí này, ta tin ngươi có thể làm được.”
P5092 chỉ trầm mặc vài giây rồi đột nhiên nói với Vương Uẩn:
“Ngươi tập hợp tư liệu của các chi đội Tây Bắc, tổng hợp rồi chỉnh lý cho ta, ngươi biết ta cần gì.”
Nói xong, P5092 trực tiếp đi vào doanh trướng chỉ huy:
“Tham mưu tác chiến từng người tới nói chuyện với ta rồi tới nói chuyện với Vương Uẩn, truyền hết những gì các ngươi biết cho hắn.”
Sau khi tiến vào doanh trướng chỉ huy, hắn trực tiếp cởi bỏ áo khoác bẩn rách nát, sau đó ngồi vào vị trí đầu trong phòng họp.
Phảng phất như hắn vốn đã ngồi ở đây hơn chục năm rồi, ngồi vô cùng tự nhiên.
Không chối từ, không sĩ diện cãi láo, không làm màu, P5092 chỉ dùng vài giây đã nhanh chóng nhập vai.
Trong doanh trướng chỉ huy, mọi người hai mặt nhìn nhau, không biết nên làm gì.
Mọi người chưa kịp phối hợp, P5092 nhập vai quá nhanh khiến chân tay họ có chút luống cuống.
Lúc này, P5092 lạnh lùng ngẩng đầu nhìn những tham mưu tác chiến đó:
“Còn thất thần làm gì?”
Lời này vừa nói ra, tất cả tham mưu tác chiến nhanh chóng chỉnh lý tư liệu P5092 cần, hết thảy đều giao cho Vương Uẩn tổng hợp và chỉnh lý.
Đối với P5092 mà nói, không có gì quan trọng hơn chiến thắng của trận này.
Nếu Trương Cảnh Lâm nguyện ý để hắn trở thành chỉ huy quân sự tối cao, hắn cũng thích hợp với chức vị nhất thì cần gì từ chối.
Có lẽ việc này sẽ khiến vài người không thoải mái, nhưng không sao, P5092 tin Thiếu soái sẽ giúp hắn giải quyết những vấn đề này.
Trong doanh trướng chỉ huy, không ít người yên lặng nhìn về phía Trương Cảnh Lâm, muốn nhìn xem Trương Cảnh Lâm sẽ làm gì khi P5092 không chút khách khí đoạt quyền.
Kết quả Trương Cảnh Lâm cười nói:
“Đúng là người thích hợp nhất a.”
Hiện tại quân Tây Bắc cần một người dẫn dắt mọi người đi về phía thắng lợi.
Lúc này, Vương Uẩn đang nhanh chóng tập hợp số liệu.
Tỷ lệ lão binh, tân binh, tuổi tác, cân đối quân trang.
Vương Uẩn thậm chí còn để tham mưu tác chiến dẫn binh sĩ có nhiệm vụ quản lý quân vụ tới báo cáo.
Ngay cả việc mỗi chi đội hao phí bao nhiêu đạn dược, tạo thành thương vong thế nào cho kẻ địch, quân mình có thương vong bao nhiêu Vương Uẩn đều ghi nhớ.
Mà hết thảy những thứ này sẽ giúp hắn biết được ưu khuyết điểm của binh sĩ.
Số liệu khổng lồ nhanh chóng được trí nhớ siêu phàm của Vương Uẩn phân loại, chọn lựa ra thứ P5092 cần nhất.
Quân Tây Bắc không có gì có năng lực tính toán cao như AI, dù là Vương Uẩn cũng không làm được, nhưng hắn có thể bù đắp phần khác.
Đám Khánh Chẩn và La Lam nghe nói P5092 sẽ tiếp nhận chức chỉ huy quân sự cũng tới xem náo nhiệt y trong doanh trướng chỉ huy.
Khi họ vào doanh trướng chỉ huy, vừa vặn nghe P5092 hỏi Vương Uẩn:
“Thời tiết 10 ngày tới thế nào?”
Vương Uẩn trả lời:
“Trong 7 ngày tới, ngày đầu tiên nắng không mưa, ngày thứ hai tám nắng hai mưa, ngày thứ ba bảy mưa ba nắng…hình như sắp vào mùa thu, từ bắc tới nam sẽ có mưa to.”
P5092 gật đầu:
“Bao lâu thì chuẩn bị xong chiến đấu trong những ngày mưa này?”
“Đại khái là 3 ngày…”
Vương Uẩn nói.
Phong cách chỉ huy của P5092 kỳ thật cùng có phần giống AI, đều bắt tay vào làm từ chi tiết, cũng lãnh tĩnh lãnh huyết như nhau.
Khánh Chẩn nghe Vương Uẩn tập hợp tin tức cho P5092 bỗng nói với La Lam:
“Nếu như lúc trước bên cạnh ta có nhân tài như vậy, e rằng Lý thị và Dương thị sẽ bị diệt nhanh hơn.”
Có lúc, Khánh Chẩn còn phần hâm mộ P5092 có được trợ lực như vậy.
Trong lúc bất chợt, P5092 ngẩng đầu nói với Quý Tử Ngang:
“Tử ngang, ta cũng cần ngươi dẫn 129 công binh bố trí bố lôi tại trận địa 314.
Đây là chuyện rất quan trọng, cần phải để quân địch đi qua đó xong thì tổn thất thảm trọng.”
AI có năng lực nhận ra nơi nào địa lôi, đối phương chỉ cần liếc mắt nhìn bùn đất trước mặt là có thể đoán được.
Thế nhưng nếu có Quý Tử Ngang ra tay thì khác, hắn không cần động tay đời xói mà hiệu suất lại cực cao.
Mặt khác, Quý Tử Ngang có năng lực biến mặt đất sau khi đời trở thành bình thường.
Trận địa 314 nằm trên con đường hạch tâm của phòng tuyến.
Nếu đội cơ giới của Vương thị đến, nhất định phải đi qua đó, sau đó mới có thể tiến vào phạm vi hỏa lực tấn công được phòng tuyến phòng ngự phía sau.
Nhưng nếu có Quý Tử Ngang vùi địa lôi ở đó, e rằng đội cơ giới phải ăn khổ rồi.
Không cần triệt để phong tỏa con đường kia, điều P5092 cần chỉ là kéo dài thời gian.
Quý Tử Ngang đáp:
“Được, ta sẽ dẫn công binh doanh đi làm ngay, cam đoan sẽ hoàn thành nhiệm vụ.”
Quý Tử Ngang tới nơi, tốc độ kiến thiết đều phòng tuyến tăng nhanh không ít.
Hiện tại Quý Tử Ngang đã 19 tiếng không ngủ, nhưng một khi P5092, hắn vẫn như cũ giữ vững tinh thần đi chấp hành nhiệm vụ.
Đợi Quý Tử Ngang rời đi, P5092 đột nhiên nói với Chu Kỳ:
“Ta đã nghe Thiếu soái nói qua về năng lực của ngươi, phiền ngươi dời bước đi tới trận địa 141 một chuyến, nơi đó cần ngươi.”
Chu Kỳ nướng mày:
“Ngươi đang ra lệnh cho ta? Ta không phải người Tây Bắc các ngươi…”
“Có vấn đề sao?”
P5092 hỏi.
Chu Kỳ bĩu môi, khí thế yếu đi một ít:
“Đi thì đi… Bất quá ngươi cũng phải nói ta biết phải làm gì chứ.”
“Chỉ là phòng ngừa tai hoạ thôi…”
P5092 nói:
“Ta cũng hy vọng không cần ngươi ra tay.
Về phần phải làm gì, tới lúc đó ngươi sẽ biết.”
Chu Kỳ hét lên:
“Ngươi chờ chút a, trận địa 141 ở đâu?”
Nói xong, Chu Kỳ đi qua nhìn thoáng qua sa bàn, sau đó nhất thời không vui:
“Trận địa 141 nằm ở phòng tuyến thứ hai.
Với tốc độ của AI, e rằng chưa tới hai ngày đã tới, ngươi lại kêu ta tới chỗ nguy hiểm như vậy hả?”
P5092 nghiêm túc:
“Kêu ngươi đi tất nhiên có lý do.”
La Lam cười nói:
“Được rồi Chu Kỳ, ta đi cùng ngươi.”
“Vậy còn được, chết cũng phải có thêm cái đệm lưng chớ… “
Lúc này Chu Kỳ mới đồng ý.
Sau một khắc, P5092 nói với một tham mưu tác chiến khác:
“Sau khi phòng tuyến dựng xong, lập tức truyền lệnh của ta, cưỡng chế bình dân rời đi ngay.
Bằng không một khi phòng tuyến tan tác, họ sẽ là gánh nặng của chúng ta…”
“Chúng ta thủ không được nơi này sao?”
Đại lừa dối hỏi.
“Ừ… “
P5092 gật đầu:
“Bất quá, nếu mục tiêu của chúng ta chỉ là ngăn 7 ngày nữa, ta cảm thấy còn cơ hội.”








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)

![[Dịch] Nghịch Thiên Tà Thần [Dịch] Nghịch Thiên Tà Thần](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/04/Audio-Nghich-Thien-Ta-Than.jpg)


![[Dịch] Tuyết Trung Hãn Đao Hành [Dịch] Tuyết Trung Hãn Đao Hành](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2024/08/Dich-Tuyet-Trung-Han-Dao-Hanh-Audio.jpg)

![[Dịch] Cẩu Tại Dị Giới Thành Võ Thánh [Dịch] Cẩu Tại Dị Giới Thành Võ Thánh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2024/09/Dich-Cau-Tai-Di-Gioi-Thanh-Vo-Thanh-Audio.jpg)


![[Dịch] Thất Giới Truyền Thuyết [Dịch] Thất Giới Truyền Thuyết](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/06/Audio-That-Gioi-Truyen-Thuyet-dich-Truyen-Audio-Hay-chon-loc.jpg)
