[Dịch] Đệ Nhất Danh Sách
Tập 125 : Kế Hoạch (c1241-c1250)
❮ sautiếp ❯Chương 1241: Kế Hoạch
Sáng sớm, cổng lớn hàng rào 111 đã có quan viên nơm nớp lo sợ đợi ở cửa.
Trên không trung là mưa phùn bay tí tách, thế nhưng đám quan viên này ngay cả dù cũng không dám dùng, chỉ biết đứng lặng trong mưa.
Tin tức La Lam đại khai sát giới đã truyền đến hàng rào 111 vào tối hôm qua.
Tuy trong lòng đám quan chức biết mục tiêu đối phương của đối phương là ai nhưng vấn đề là, bất luận gì đi nữa, việc đối mặt với người đã giết hơn trăm người Khánh thị chỉ trong ba ngày vẫn rất đáng sợ.
Mặc dù ngươi biết hắn sẽ không giết ngươi, thậm chí trong mắt hắn căn bản không có ngươi.
Một giờ sau, đoàn xe đặc chủng doanh của La Lam rốt cục đã đến, xe như cũ chạy qua cổng.
Nước bùn từ bánh xăng văng lên người chả khác nào La Lam cho họ một cái bạt tai.
Đoàn xe chạy đến dưới núi Bạch Quả, toàn bộ đặc chủng doanh liền ngừng lại, chỉ có xe của La Lam được phép đi tiếp.
Trên đường núi, La Lam đột nhiên hỏi:
“Lúc trước là ngươi cùng em trai ta đi con đường này, hôm đó tuyết rơi rất nhiều.”
Chu Kỳ nhớ lại:
“Ừ, khi đó hắn đã biết nhóm lão đầu tử đó muốn động thủ với mình, cho nên cố ý để ngươi tới hàng rào 88 của Dương thị hiệu làm con tin.
Bất luận thành hay bại, tối thiểu ngươi vẫn còn sống.”
Có đôi khi, Chu Kỳ tự cảm khái, trong thời đại này, tình cảm không so đo được mất của hai anh em thật khiến người ta hâm mộ.
Chu Kỳ nói:
“Sau khi chiến thắng, hắn lập tức nghĩ cách tới hàng rào 88 cứu ngươi.
Khi rất nhiều quan viên tới mong gặp hắn, kết quả hắn chẳng chịu gặp ai, chỉ chờ tin tức của ngươi.”
La Lam hỏi:
“Làm sao, cảm động?”
Chu Kỳ bĩu môi:
“Cảm động gì đâu? Ta là một sát thủ không có cảm tình, chỉ nhận tiền.
Loại cảm tình này với ta mà nói một chút hữu dụng cũng chẳng có, không bằng tiền tiền.”
La Lam không nói nữa.
Đường núi kéo dài hơn hai mươi km, kỳ thật lái xe nháy mắt là tới, trước kia La Lam cảm thấy con đường này rất ngắn, thế nhưng nghĩ đến Khánh Chẩn từng đi chân trần giữa trời tuyết, hắn lại cảm thấy con đường này quá dài.
Ngày đó nhất định rất khó chịu, mỗi bước đều vô cùng khó khăn.
Núi Bạch Quả chẳng khác nào một cánh cửa trong đời Khánh Chẩn, bước qua, mọi thứ liền khác.
Từ đó, Khánh Chẩn không còn là Khánh Chẩn thích trồng hoa, nghe hát nữa.
Đến trước cửa trang viên Bạch Quả, Hứa Man đã đợi sẵn:
“La lão bản, trưởng quan đang đợi ngươi rồi.”
La Lam nhìn Hứa Man một cái:
“Ngày đêm bảo hộ hắn, vất vả cho ngươi rồi.”
“Là chuyện ta nên làm… “
Hứa Man thấp giọng nói.
Binh sĩ bên ngoài trang viên Bạch Quả vụng trộm nhìn Hứa Man một cái, có chút tân binh vừa được điều đến thầm tự nhủ, ngay cả La Lam cũng khách khí chào trưởng quan nhà mình như thế…
Những năm gần đây, địa vị của Hứa Man trong Khánh thị đã dần tăng cao.
Tuy Hứa Man chỉ có cấp bậc Thiếu tướng nhưng người có thể chỉ huy hắn chỉ có một mình Khánh Chẩn, ngay cả La Lam cũng không được.
Lúc đầu, cứ địa thử nghiệm vũ khí hạt nhân là Hứa Man phụ trách.
Về sau, việc hợp nhất thổ phỉ ở phương bắc Hà Cốc cũng do Hứa Man làm, hiện giờ phàm có chuyện gì khó giải quyết hay nguy hiểm, cơ bản đều vào tay Hứa Man.
Chuyện cho bây giờ, hệ thống tình báo Khánh thị có hai bộ phận, nội bộ do La Lam quản, ngoại bộ đều giao cho Hứa Man.
Lúc trước Khánh Chẩn tới Cảnh Sơn cũng dẫn Hứa Man theo.
Mấy năm nay rất nhiều muốn thu mua Hứa Man, nhưng tất cả đều thất bại.
Đối với La Lam mà nói, có Hứa Man bảo hộ Khánh Chẩn, hắn yên tâm hơn nhiều.
Ít nhất từ trước đến nay đều không lo có người đâm sau lưng Khánh Chẩn.
Tiến nhập Trang viên Bạch Quả, La Lam liếc mắt liền thấy Khánh Chẩn đang mỉm cười dò xét chính mình.
Khánh Chẩn cười nói:
“Mệt không?”
“Có hơi mệt… “
La Lam không để ý mà cướp lấy đệm ngồi của Khánh Nghị, sau đó ngồi lên.
Khánh Nghị gọi Khánh Chẩn vì nhị ca, gọi La Lam đương nhiên là đại ca.
Năm đó ở hàng rào 111, lúc đi đánh nhau đều do La Lam cầm đầu.
Hiện giờ dù Khánh Nghị thành chỉ huy quân sự tối cao của Khánh thị, tận đáy lòng vẫn có sự kính sợ với La Lam.
Nếu là người khác đoạt đệm, Khánh Nghị đã sớm nổi giận.
Nhưng là La Lam, hắn chỉ có thể thành thật đi vào phòng trong lấy cái nệm khác, còn thuận tiện lấy cho Chu Kỳ một cái.
La Lam tùy tiện nói:
“Việc Vương Thánh Tri kêu ngươi tới hàng rào 61, ngươi quyết định thế nào?”
Khánh Chẩn cười nói:
“Nếu hắn muốn ta đi, vậy đi một chuyến.”
“Có cần không?”
La Lam nghi ngờ:
“Vương thị cùng AI dù có lợi hại hơn nữa còn có thể đánh tới nơi này của Khánh thị sao? Không có binh sĩ đạn đạo, chúng ta cứ dùng súng trường, ta không tin hắn còn có thể làm gì nữa!”
Khánh Chẩn lắc đầu:
“Mọi chuyện bết bát hơn chúng ta dự tính.
Không chỉ căn cứ 12 mà căn cứ số 2, số 4 cũng không thoát khỏi.”
La Lam sửng sốt:
“Tất cả căn cứ quân sự của binh sĩ đạn đạo đều mất?”
“May mắn là lúc trước ta đã để Khánh Nghị chia đạn và xe ra, cất giấu nơi khác… “
Khánh Chẩn nói:
“Nếu đối phương không chỉ tổn hại và xâm lấn, mà còn có thể trực tiếp điều khiển hệ thống quân sự của chúng ta thì sao, e rằng số đạn đạo sẽ rơi xuống hàng rào 111.”
La Lam nhíu mày:
“Thế nhưng…”
“Không có nhưng… “
Khánh Chẩn bình tĩnh nói:
“Lần này tới Trung Nguyên, ta đã chuẩn bị một ít hậu thủ, ta sẽ không tự đi, ngươi quên ta còn có thế thân sao?”
Nói đến đây, La Lam vô ý thức nhìn lên tay đối phương, kết quả không nhìn thấy vết sẹo.
Đây là Khánh Chẩn hàng thật giá thật.
La Lam nghĩ nghĩ rồi nói:
“Ngươi tính để phục khắc thể thể thay ngươi đi? Như vậy cũng không tệ, coi như một tầng bảo hiểm, hơn nữa Vương Thánh Tri khẳng định không biết sự tồn tại của thế thân.”
Sau khi trở về từ Thánh sơn, Khánh Chẩn vô cùng chú ý hành tung của mình.
Hắn có thể khẳng định, mỗi lần trao đổi thân phận với thế thân đều không có lỗ hổng gì.
Cho dù là AI cũng không cách nào phát hiện ra.
La Lam thở phào nhẹ nhõm, hắn còn tưởng Khánh Chẩn thật sự tự mình đi Trung Nguyên.
Kết quả lúc này Khánh Chẩn bỗng nói:
“Thế nhưng có chuyện cần thương lượng với ngươi.
Chuyến đi lần này cần ngươi và Chu Kỳ đi cùng, vì ta có chuyện trọng yếu hơn cần các ngươi làm.
Chuyện này, chỉ có thể thành công, không thể thất bại.”
La Lam sửng sốt:
“Chuyện gì?”
Lúc này, Khánh Chẩn kêu Hứa Man lấy một túi văn kiện đưa cho La Lam.
La Lam nhìn tài liệu bên trong, chấn kinh ngẩng đầu:
“Có thể thực hiện?”
“Có thể… “
Khánh Chẩn gật đầu.
Giờ khắc này La Lam mới hiểu được, khó trách chuyến đi này cần hắn và Chu Kỳ.
Thì ra trong kế hoạch của Khánh Chẩn, đi Trung Nguyên không chỉ vì đàm phán với Vương Thánh Tri.
Loại kế hoạch này, không có người đáng tín nhiệm đi làm, tuyệt đối không được.
Bàn cờ lớn như vậy, AI và Khánh Chẩn bố cục hồi lâu, hiện giờ hai bên đều lộ ra thế cờ, Khánh Chẩn chấp quân đen của đối phương đi trước một bước, hiện tại nên đến phiên Khánh Chẩn hí khúc Liên Hoa Lạc rồi.
Khánh Chẩn nói:
“Lần này, người phía bên Trung Nguyên không thể dùng nữa.
Để Hứa Man dẫn thủ hạ theo làm cảnh vệ doanh cho ngươi.”
Chương 1242: Chưa Bao Giờ Thay Đổi
“Được… “
La Lam trịnh trọng nói:
“Hứa Man phối hợp với ta, quả thật như hổ thêm cánh.
Cứ thả yên tâm đi, kế hoạch lần này nhất định thành công!”
Khánh Chẩn do dự một chút:
“Lần này ngươi có thể sẽ gặp nguy hiểm, nhưng ta không còn lựa chọn nào khác.”
“Ừ, ta hiểu… “
La Lam cười:
“Giữa hai ta không cần nói mấy lời khách khí này.”
Chu Kỳ nhìn một màn này, thầm thở dài.
Cuối cùng Khánh Chẩn cũng dựa vào quyền lực của mình, để anh trai mình đi làm chuyện nguy hiểm.
Hắn rất muốn hỏi La Lam, đến cùng có đáng giá không, nhưng hắn không hỏi.
Thậm chí Chu Kỳ đang suy nghĩ, tuy mặt ngoài La Lam tùy tiện nhưng kỳ thật rất tinh tế.
Hắn không tin, chuyện hắn có thể nghĩ đến, La Lam không nghĩ được?
Thời điểm này, Khánh Chẩn cao giọng nói:
“Xuất hiện đi, ngươi cùng ca ca ta đi một chuyến.”
Nói qua, phục khắc thể Khánh Thận đi ra từ cửa ngầm bên cạnh, cười tủm tỉm nói với La Lam:
“Hợp tác vui vẻ a đại ca.”
Kết quả, phục khắc thể Khánh Thận vừa đến bên người La Lam, La Lam lại dùng tay đánh vào cổ khiến hắn hôn mê bất tỉnh.
Mọi người thấy thế thì choáng váng, La Lam đang muốn làm gì?
Khánh Chẩn ngồi trên đệm nhíu mày:
“Nếu ca không muốn tới Trung Nguyên, cũng không sao.”
La Lam cười lạnh một tiếng:
“Câm miệng, chỗ này đâu đến phiên ngươi nói chuyện.”
Nói xong, La Lam đỡ Khánh Thận chậm rãi nằm ngang trên sàn đá cẩm thạch, sau đó nắm lấy tay trái “Khánh Thận”, phía trên rõ ràng có một vết sẹo.
Bất quá La Lam không để ý, hắn chà sát lên vết sẹo kia, vết sẹo bị bôi đi!
La Lam lại nhấc tay áo Khánh Chẩn lên, xác nhận trên cánh tay đối phương có bốn nốt ruồi, lúc này mới yên lòng.
Tuy Khánh Lão Tam là phục khắc thể, rất giống Khánh Chẩn nhưng nốt ruồi là thứ khó mà giả tạo được.
Trước kia La Lam đã sớm đề phòng, đợi lúc Khánh Chẩn không biết tìm cơ hội nhớ kỹ vị trí nốt ruồi.
Chu Kỳ, Khánh Nghị ngây người.
Cho đến giờ phút này họ mới hiểu được, không ngờ người đang nằm trên mặt đất, bị đánh ngất xỉu mới là Khánh Chẩn!
Họ nhìn về phía Khánh Lão Tam, thấy hắn cười khổ, hắn cũng tự chà lớp che phủ vết sẹo:
“Đại ca, sao ngươi nhận ra được, ta đóng không giống sao?”
“Giống, cực kỳ giống… “
La Lam nói:
“Không thể không nói, ngươi hành động không sai, ngay cả ta là ca ca cũng không nhận ra được.”
Khánh Lão Tam nghi ngờ:
“Sao ngươi biết được thân phận hai ta, chẳng lẽ có lỗ thủng nào đó?”
“Lỗ thủng lớn nhất chính là, Khánh Chẩn sẽ không để ta một mình mạo hiểm… “
La Lam cười lạnh:
“Đây là kế hoạch của hắn, hay là của ngươi?”
“Đương nhiên là hắn… “
Khánh Lão Tam vui tươi hớn hở vội vàng phủ nhận:
“Ta nào thông minh như hắn.”
Chu Kỳ yên lặng nhìn La Lam, hắn có phần nghĩ mãi mà không rõ, rõ ràng Khánh Chẩn và Khánh Thận giống nhau y đúc.
Kết quả lám sao La Lam nhận ra được đó không phải Khánh Chẩn?
Đơn giản vì ngươi tin tưởng Khánh Chẩn vĩnh viễn sẽ không phản bội ngươi, đúng không?
Tâm tình Chu Kỳ có chút phức tạp, vừa rồi hắn còn nghĩ, con người sẽ thay đổi vì thế đạo.
Nhưng khi quay đầu lại, hắn đột nhiên phát hiện, mặc kệ thế đạo này biến ảo thế nào, tình nghĩa huynh đệ giữa Khánh Chẩn và La Lam chưa bao giờ thay đổi.
Khánh thị chi chủ sẽ mạo hiểm cùng anh trai mình, từ bỏ quyền lực?
Chu Kỳ tự nhủ, ấu trĩ.
Lúc này, La Lam nhìn Khánh Chẩn đang hôn mê:
“Từ nhỏ hắn đã thế, ta từng nghĩ sau khi trở thành chủ nhân Khánh thị hắn sẽ thay đổi, kết quả vẫn như vậy.”
Khánh Lão Tam thừa dịp Khánh Chẩn hôn mê, cười nói với La Lam:
“Đại ca liệu sự như thần, ngươi thật không tầm thường nha.
Trước giờ đều cố ý che giấu phong mang.
Chuyện là vầy, kế hoạch này ngươi cũng thấy rồi, muốn hoàn thành phải có Chu Kỳ, nhưng nếu ngươi không đi Trung Nguyên, với tính cách Chu Kỳ tuyệt đối cũng không đi.
Trong kế hoạch của Khánh Chẩn, nhiệm vụ này không thể không xong có thể, chỉ cần khâu này thành công thì về sau mới có hy vọng, cho nên các ngươi không thể không đi.”
Khánh Lão Tam cười nói:
“Khánh Chẩn vì bảo vệ ngươi chu toàn đã chuẩn bị rất nhiều kế hoạch, cho nên Hứa Man cũng phải đi, người khác hắn không tin được.
Nhưng dù vậy, hắn vẫn không muốn để một mình mạo hiểm, nhất là vì mệnh lệnh của hắn mà mạo hiểm, cho nên hắn muốn giả thành ta, đi cùng ngươi.”
“Vậy ngươi thì sao?”
La Lam cau mày nói.
“Ta?”
Khánh Lão Tam nghĩ nghĩ rồi nói:
“Hắn đã nói hết kế hoạch còn lại cho ta.
Khánh Chẩn nói, nếu hắn và ngươi không về được thì do ta chấp hành kế hoạch.
Khi đó, ta chính là Khánh Chẩn, ta sẽ thay hắn thủ hộ Khánh thị.”
La Lam nhìn Khánh Chẩn đang hôn mê, trong thời đại này, siêu phàm giả cũng trở thành quân cờ, chỉ sợ cũng có mỗi Khánh Chẩn mới dám dùng thân phận thường nhân tham gia vào ván cờ đó.
Khánh Lão Tam từ bồ đoàn đứng dậy:
“Ngươi đã nhìn thấu mọi thứ.
Vậy để ta tới Trung Nguyên cùng ngươi, ta lấy thân phận Khánh Chẩn tới đàm phán với Vương Thánh Tri đàm phán.
Ta cảm thấy việc này so với ở lại đây thì thú vị hơn nhiều.”
Chu Kỳ bỗng nhiên hét lớn:
“Đợi chút, ta nói ta sẽ đi khi nào?”
La Lam quay đầu nhìn về phía Chu Kỳ, nghiêm túc hỏi:
“Ngươi không đi?”
Chu Kỳ thấy thế thì khí thế giảm thấp xuống một ít:
“Đi cũng được, bất quá phải thêm tiền!”
“Thêm… “
Khánh Lão Tam cười tủm tỉm:
“Khánh Chẩn đã đồng ý, sau khi ngươi trở về có thể nhận được thuế của hàng rào 89 100 năm.
Tuy ngươi sống không tới đó nhưng con cháu ngươi sẽ được hưởng.”
Chu Kỳ sửng sốt, nhận được thuế của hàng rào 100 năm?
Tuy hắn vẫn không có quyền lực cai quản hàng rào nhưng nhiêu đây đã đủ để ăn mười đời không hết.
Còn con hắn nhất định là người giàu có nhất Khánh thị.
“Đi, cầu phú quý trong nguy hiểm, một chuyến này ta định rồi!”
Chu Kỳ cắn răng nói.
“Khánh Chẩn còn nói gì khác không?”
La Lam hỏi Khánh Lão Tam.
Khánh Lão Tam nói:
“Hiện tại cái gì hắn cũng không nói, ta chỉ là người ngoài, hắn có thể nói gì với ta được?”
“Ngươi nghĩ kỹ lại đi… “
La Lam nhướng mày, trong lúc nói chuyện, kim quang sau lưng của hắn như ẩn như hiện, chẳng khác nào đang chuẩn bị triệu hoán Anh Linh đánh người.
“Ha ha…”
Khánh Lão Tam cười:
“Hắn đã kể chuyện đó với ta.”
“Chuyện gì?”
La Lam nghi hoặc.
“Hắn nói, khi còn bé, vì chuyện cây đàn ngươi cảm thấy mình mắc nợ hắn… “
Khánh Lão Tam nói:
“Nhưng kỳ thật trong lòng hắn, là hắn mắc nợ ngươi, nếu không có hắn, có lẽ cuộc đời ngươi sẽ khác.”
La Lam ngồi xổm bên người Khánh Chẩn thật lâu mà không nói gì, những người khác chỉ im lặng chờ đợi.
Phục khắc thể Khánh Thận bỗng nhiên nghiêm túc hỏi:
“Ta có một thắc mắc, nếu không có chuyện kia, ngươi vẫn sẽ đối xử với hắn như vậy sao.”
Sau một hồi, La Lam cười:
“Làm anh là phải che mưa chắn gió cho em trai.”
Cuối cùng hắn nhìn Khánh Chẩn một cái, sau đó nói với Khánh Nghị:
“Chiếu cố tốt nhị ca ngươi, hắn xảy ra vấn đề gì, ngươi xem ta trở về thu thập ngươi thế nào.”
Nói xong, La Lam quay người rời khỏi trang viên, Khánh Nghị nhìn theo bóng lưng, khôi ngô, cứng cỏi của đối phương.
Thân ảnh kia chẳng khác nào đi về phía ánh sáng vậy.
Chương 1243: Thẻ Đánh Bạc
Sau 6 tiếng kể từ khi đám La Lam rời khỏi hàng rào 111, Khánh thị bỗng mở họp báo.
Hàng rào 111 được xem là hạch tâm của Khánh thị có vô số phóng viên tụ tập lại.
Từ lúc Vương thị thống nhất Trung Nguyên, đã lâu Khánh thị không tổ chức họp báo, mọi người rất muốn biết thái độ của Khánh thị với Vương thị nên người tới kín chỗ.
Phóng viên, người quay phim, chụp ảnh đều tới, những người không được mời thì lo lắng chờ ở ngoài cửa.
Thế nhưng họp báo còn chưa kịp diễn ra, người của Khánh thị đã tới và mời mọi người ra ngoài.
Điều này khiến họ có phần ngoài ý muốn.
Dưới tình huống bình thường, họp báo quan trọng như vậy sẽ được làm khác trang trọng và nhiều người, vậy mà Khánh thị lại khác.
Trong hội trường, phóng viên cầm vở nhỏ, kiểm tra máy ghi âm, máy ảnh, người quay phim và chụp ảnh thì ngồi xổm trước hội trường chờ đợi.
Khánh Nghị mặc quân trang đi ra từ trong hậu trường, bình tĩnh nhìn các phóng viên trước mặt.
Trong lúc nhất thời, tất cả mọi người yên tĩnh lại.
Khánh Nghị trầm giọng nói:
“Lần này sẽ không nhận phỏng vấn từ phóng viên, mục đích của buổi họp báo này để tuyên bố, Khánh Chẩn, người đứng đầu Khánh thị đang trên đường đi tới Vương thị để bàn bạc với Vương Thánh Tri tiên sinh.”
“Liên minh hàng rào chiến loạn đã lâu, Khánh Chẩn tiên sinh nguyện lấy thân mạo hiểm đến Trung Nguyên vì muốn chiến loạn lắng lại, để dân chúng không lầm than.”
“Hy vọng Vương thị sẽ tôn trọng thành ý của Khánh thị, đồng thời, mong Vương thị cũng thể hiện thành ý của mình.”
“Lúc này, Khánh Nghị ta với tư cách là chỉ huy quân sự tối cao của Khánh thị, tạm thời tiếp quản hết thảy công việc nơi đây.”
Khánh Chẩn muốn mở buổi họp báo này là để thông báo cho mọi người biết Khánh thị chủ trương hòa bình.
Nếu Khánh Chẩn và La Lam bị Vương thị giam lỏng hoặc giết chết, Vương thị sẽ bị người cả thiên hạ chỉ trích.
Tin tức này vừa ra, phóng viên đều toàn trường xôn xao, vào lúc bọn họ muốn hỏi gì đó thì Khánh Nghị đã được cấp dưới bảo vệ và rời đi.
Tất cả đều không nghĩ tới, Khánh Chẩn dám chủ động đi Trung Nguyên đàm phán với Vương Thánh Tri.
Bọn họ đoán được, đầu đề các số báo ngày mai nhất định là tin này.
Trong tất cả liên minh hàng rào, không có tin nào lớn hơn tin này.
Khánh Chẩn tỉnh lại, khi Khánh Nghị kể lại mọi chuyện, hắn đã bắt đầu tổ chức buổi họp báo này.
Hắn không có thời gian hối hận chuyện cũ, càng không có tâm tình gì dư thừa.
La Lam rời đi rất nhanh, không ai có thể đuổi kịp.
Cho nên chuyện hắn có thể làm bây giờ là bổ cứu, vì La Lam chuẩn bị nhiều hơn mấy tầng bảo hiểm.
Tin tức và tình yêu hòa bình của dân chúng trong liên minh hàng rào là thẻ đánh bạc hiện tại của Khánh thị.
Thế nhưng vẫn chưa đủ.
Sau họp báo, Khánh Nghị lập tức quay về trang viên Bạch Quả, ngoại giới bắt đầu suy đoán, nếu như “Khánh Chẩn” bị giam lỏng tại Trung Nguyên, Khánh Nghị sẽ là chủ nhân tiếp theo của Khánh thị.
Chẳng ai ngờ rằng, kỳ thật Khánh Chẩn không hề rời khỏi Khánh thị, hắn vẫn còn ở đây.
Khánh Nghị đến bên người Khánh Chẩn, nhẹ giọng nói:
“Nhị ca, nếu không để ta mang binh tới tiền tuyến chờ lệnh.
Nếu đại ca bị bắt, ta lập tức dẫn quân tới hàng rào 61 cứu hắn về.”
Khánh Chẩn lắc đầu:
“Không được, hiện tại ta cần ngươi làm người phát ngôn để ổn định thế cục.
Hiện giờ ngươi đã tạm thời tiếp quản Khánh thị, chỉ cần ngươi vẫn còn ở đây, nhân tâm Khánh thị sẽ không suy sụp.
Hơn nữa, hiện giờ Vương thị khí thế đang thịnh, ngươi từ bỏ ưu thể tới Trung Nguyên chỉ hy sinh vô nghĩa mà thôi.”
Khánh Nghị có thể cảm nhận được, hiện tại Khánh Chẩn vô cùng lãnh tĩnh.
Không phải Khánh Chẩn có thiên tính lãnh tĩnh, mà vì đối phương buộc mình phải năng lực.
Khánh Chẩn ngồi trên đệm suy tư thật lâu, lâu đến mức Khánh Nghị cảm giác được mây mù lưu động quanh núi.
Đối với Khánh Chẩn mà nói, dù hắn thông minh thế nào cũng giỏi tính toán như AI.
Cho nên chuyện hắn làm chỉ có thể là dùng thời gian lấp đầy lổ hổng.
Hắn không ngừng nhớ lại tất cả manh mối, hắn cảm thấy dưới những khuyết điểm này, hắn khó lòng chiến thắng.
Không phải Khánh Chẩn không đủ tự tin, mà vì AI quá mạnh.
Sau một hồi lâu, Khánh Chẩn bỗng thở dài:
“Vẫn không đủ bảo hiểm, đối phương nắm trong tay vệ tinh, tin tức đại bộ phận tòa soạn báo truyền đi đều thông qua vệ tinh.
Nếu đối phương phát giác mục đích của chúng ta, trực tiếp cắt đứt ngọn nguồn truyền tin.
Cuộc họp báo kia chỉ sợ không thể truyền tới Trung Nguyên và Tây Bắc.
Cho nên, chúng ta phải làm tiếp!”
“Ta nên làm thế nào?”
Khánh Nghị hỏi, trước đó Khánh Chẩn từng nói chuyện về vệ tinh, liên minh hàng rào có 9 cái vệ tinh, 1 cái vốn nắm trong tay Vương thị, 1 cái trong tay Hỏa Chủng, 7 cái còn lại trong tay Thanh Hòa.
Hiện giờ Vương thị thống nhất Trung Nguyên, tất cả vệ tinh đều nằm trong tay đối phương, Khánh thị đã sớm bỏ điện thoại vệ tinh, thậm chí cấm khởi động máy.
Nhất là nhân viên tình báo đang ẩn núp tại Trung Nguyên của Khánh thị.
Bởi vì chỉ cần điện thoại vệ tinh khởi động.
Đối phương sẽ nhận được vị trí và tin tức, nhân viên tình báo đều là cao tầng, nếu cao tầng đoàn diệt.
E rằng tình báo Khánh thị bên ngoài đều bị hủy.
“Ngươi tìm tòa soạn đáng tin nhất xác nhận một chút, xem bọn họ có thể liên lạc với Trung Nguyên hay không.”
Khánh Chẩn nói.
Khánh Nghị rời đi để xác nhận.
Kết quả đúng như Khánh Chẩn sở liệu, liên lạc giữa Tây Nam cùng ngoại giới đều bị AI chặt đứt.
Tất cả điện thoại vệ tinh đều mất tín hiệu.
Thủ đoạn của đối phương càng thêm tàn nhẫn cùng dứt khoát so với họ tưởng, tựa hồ muốn phế bỏ tất cả thẻ đánh bạc của Khánh thị.
Như vậy, người Trung Nguyên không thể nào biết được “Khánh Chẩn” và La Lam đã đi đàm phán, Tây Bắc càng không.
“Tìm mười binh sĩ tín nhiệm, phân thành nhiều tuyến đường tới hàng rào 144 tìm Nhâm Tiểu Túc… “
Khánh Chẩn nói.
Khánh Nghị sửng sốt:
“Tìm hắn làm gì?”
Khánh Chẩn giải thích:
“Nếu nói trên thế giới này trừ ngươi, ta, Chu Kỳ ra, còn ai nguyện ý liều mạng vì ca ca ta thì chỉ có hai người, một cái là sĩ quan phụ tá Đường Chu của La Lam, một là Nhâm Tiểu Túc.”
Khánh Nghị nghĩ nghĩ rồi hỏi:
“Nhị ca, ngươi cảm thấy chỉ cần Nhâm Tiểu Túc nhận được tin, hắn nhất định sẽ tới Trung Nguyên?”
“Ừ… “
Khánh Chẩn gật đầu:
“Hơn nữa, siêu phàm giả có thể cứu La Lam từ trong tay Vương thị không nhiều, lấy thực lực của AI hôm nay, siêu phàm giả cũng phải thần phục trước cỗ máy chiến tranh này.
Nhưng nói người có thể cướp người tay tay Vương thị thì Nhâm Tiểu Túc nhất định có mặt trong đó.”
“Như vậy đã đủ chưa?”
Khánh Nghị hỏi.
Khánh Chẩn vẫn như trước lắc đầu, thở dài:
“Có lẽ AI Linh cũng nghĩ tới chuyện này, trước cứ xem thử tin tức có truyền được tới chỗ Nhâm Tiểu Túc không cái đã.”
Chương 1244: Chim Sẻ Tập Kích
Mười chiếc xe việt dã từ hàng rào 111 xuất phát, Khánh Chẩn để Khánh Nghị lựa mười người chia thành nhiều đường khác nhau, đảm bảo tin tức được truyền tới Tây Bắc chính xác và nhanh nhất.
Lúc này, chỉ khi phân tán thì tỷ lệ tin tức truyền đi mới càng cao.
Những binh lính này không biết quá nhiều tin.
Bọn họ không biết người đi Trung Nguyên không phải Khánh Chẩn.
Cũng không biết vì sao phải truyền tin này tới Tây Bắc.
Họ càng không biết chuyến đi này có thể sẽ chết.
Họ chỉ biết, dù có chết, họ cũng phải chuyển tin cuộc hòa đàm diễn ra ở hàng rào 61 tới Tây Bắc.
Có lẽ, việc gạt họ bất công với họ nhưng Khánh Chẩn phải đề phòng Linh.
Nếu nửa đường những binh lính này bị chặn giết, sau đó bị người máy nano nhập thân và lấy đi trí nhớ, kế hoạch lần này sẽ sụp đổ.
Cho nên Khánh Chẩn phải gạt họ, lạnh lùng nhìn họ đi chịu chết.
Từ sau khi La Lam, Hứa Man rời đi, không ai được phép tới gần trang viên Bạch Quả, ngay cả binh sĩ Khánh thị cũng không thể.
Trang viên lớn thế này chỉ có hai người Khánh Chẩn và Khánh Nghị.
Không phải Khánh thị có người không đáng tin, chỉ là Khánh Chẩn muốn tránh hết những chuyện ngoài ý muốn.
Khánh Chẩn ngồi ở đại sảnh nhìn về phía núi cao xa xa.
Khánh Nghị ở trong phòng bếp nửa ngày, rốt cục cũng làm xong hai chén cơm rang.
Khánh Nghị bưng cơm rang tới, ngồi bên cạnh Khánh Chẩn:
“Nhị ca, tay nghề ta rất kém, ngươi thử chút đi.”
Cơm rang hơi khét lẹt, xem ra bình thường Khánh Nghị rất ít khi vào bếp.
Khánh Chẩn nhận lấy chén cơm, cười cười:
“Làm khó ngươi rồi.”
Khánh Nghị làm cơm xong thì đi lấy rượu nho, không phải hắn thích uống rượu.
Chỉ là cơm rang thật sự quá khó ăn.
Khánh Nghị uống hai ly rồi cảm khái:
“Để đám lão đầu tử kia biết ta lấy rượu của họ uống chung với cơm rang, sợ sẽ tức tới mức chui từ dưới đất lên.”
“Họ không leo ra nổi đâu… “
Khánh Chẩn lắc đầu:
“Ca của ta nghe nói ta phải đi chân trần hơn hai mươi km đường tuyết nên trước khi hạ táng đã lén trộm tro cốt họ đi.
Trong hủ đựng tro cốt không có gì cả.”
Khánh Nghị:
“…”
Tuy người giết họ là Khánh Chẩn, nhưng dù sao đám lão đầu tử đó cũng là mặt mũi của Khánh thị, cho nên Khánh Chẩn vẫn cử hành tang lễ cho bọn họ.
Nhưng từ trước đến nay La Lam không phải người theo khuôn khổ.
Hắn sao có thể để đám người kia được vào phần mộ tổ tiên Khánh thị?
Theo cách nói của La Lam, đám lão gia tử kia chết xong lại phải đem chôn, phí sức.
Khánh Chẩn cười:
“Hắn vẫn luôn hung ác như vậy đúng không, từ khi còn bé đã vậy.
Ca của ta trước nay chưa từng thay đổi, chỉ là thu liễm từ khi ta bắt đầu làm ảnh tử cho Khánh thị.”
“Vì sao?”
Khánh Nghị hiếu kỳ hỏi.
“Ta cũng hỏi hắn như vậy, lúc ấy hắn chỉ tùy tiện nói, nếu ta muốn đoạt Khánh thị, vậy trước hết phải đoàn kết lực lượng có thể, không thể để tất cả mọi người sợ ta, căm thù ta… “
Khánh Chẩn cười giải thích:
“Cho nên, hắn và ta thường được coi là một, tự nhiên không thể làm chuyện ảnh hưởng tới ta.”
Khánh Chẩn nói tiếp:
“Kỳ thật ta vẫn muốn nói với hắn, ta không sợ hắn ảnh hưởng gì.
Trước kia ta từng nói với hắn, ta xem hắn như tấm gương nhưng hắn không tin.
Nhưng thật chất trong lòng ta luôn nghĩ vậy.”
Khi còn trẻ, La Lam dẫn hắn tới núi Bạch Quả lén trộm Bạch Quả đem bán đổi lấy tiền, khi ấy họ cũng không dùng tiền mua thịt mà dùng tiền chữa bệnh cho lão đầu tử.
Cho nên, đại đa số thời gian, La Lam vẫn luôn mua một ít trứng gà cho Khánh Chẩn bồi bổ.
Lão gia tử bệnh dậy không nổi, La Lam nấu cơm cho Khánh Chẩn, còn giặt quần áo cho Khánh Chẩn, làm hết việc nặng trong nhà, công việc bẩn thỉu, việc cực gì cũng do một mình La Lam làm.
Tên mập vốn tùy tiện từ lúc bắt đầu đã gánh vác hết thảy mọi thứ lên vai.
Có lẽ với người khác mà nói, hôm nay La Lam là nhân vật số hai quyền hành ngập trời trong Khánh thị, nhưng đối với Khánh Chẩn, La Lam vẫn luôn là anh trai hắn.
Khánh Nghị dùng một chén cơm chiên khơi gợi rất nhiều hồi ức của Khánh Chẩn, vì Khánh Chẩn nhớ rõ lần đầu tiên La Lam làm cơm trứng chiên cho hắn cũng dở thế này.
Nhưng lúc ấy cả hai không cảm thấy khổ sở, còn cùng lão gia tử đang bị bệnh ăn sạch.
Thời điểm này, Khánh Nghị hỏi Khánh Chẩn:
“Nhị ca, lần này mười binh sĩ tới Tây Bắc có cơ hội còn sống trở về không?”
Khánh Chẩn suy nghĩ thật lâu, sau đó thở dài lắc đầu.
Thần sắc Khánh Nghị có chút ảm đạm:
“Trong bọn họ có người từng theo ngươi giết tới đây.
Kết quả hiện tại biết rõ gặp nguy hiểm nhưng vẫn làm việc nghĩa không chùn bước.”
“A Nghị… “
Khánh Chẩn:
“Nhớ kỹ tên của họ, nếu sau trận này ta còn sống, phải tưởng niệm họ.”
“Ừ… “
Khánh Nghị gật gật đầu.
“Nghỉ ngơi đi, đã thật lâu ngươi không ngủ rồi… “
Khánh Chẩn nói.
“Vậy ta ngủ một lát, nhị ca có việc cứ gọi ta… “
Khánh Nghị rút súng lục đeo bên eo ra, kiếm tra xong mới an tâm nằm xuống đất ngủ.
Trang viên Bạch Quả lớn như vậy chỉ có hai người, điều này khiến Khánh Nghị phảng phất như trở về khi còn trẻ thì đi theo La Lam, Khánh Chẩn đánh nhau.
Không có cấp dưới, không có binh sĩ cùng quân đội, đại ca xông phía trước, nhị ca bày mưu tính kế.
Khi đó giống như hiện tại, người họ có thể dựa vào chỉ có chính mình và đồng bạn mà thôi.
Cho đến giờ phút này, rốt cục Khánh Nghị mới hiểu, trên nhân thế này vẫn có thứ quan trọng hơn quyền lực.
Mười chiếc xe việt dã rời khỏi hàng rào 111 xong thì lập tức phân thành mười hướng.
Hiện giờ đường xa ở Tây Nam đã được xây tốt, giao thông linh hoạt.
Xe cộ có thể đi lại giữa các hàng rào.
Mười chiếc xe này chạy nhanh như điện chớp.
Trước kia La Lam từng tới cứ điểm 178 thành lập quan hệ mậu dịch với Trương Cảnh Lâm, cho nên tất cả công lộ Tây Nam tới Tây Bắc đều được xây dựng tốt, thông suốt một đường.
Phía sau thùng xe là xăng đủ để họ tới hàng rào 144.
Dựa theo lộ trình tính toán, hàng rào 111 cách hàng rào 144 tầm 800 km.
Nếu di chuyển với tốc độ cao, đi từ mờ sáng thì hẳn nửa đêm có thể đến.
Kỳ thật nội tâm tất cả mọi người đều hiểu rõ nhiệm vụ này không đơn giản, thế nhưng khi Khánh Nghị hỏi mọi người có nguyện ý tham gia không, tất cả đều đồng ý.
Trương Dư Ca là người từng đi cùng Khánh Chẩn trèo lên núi Bạch Quả khi binh biến.
Mẹ của vị sĩ quan này còn bệnh tới mức nằm viện triền miên.
Sau khi Khánh thị đổi chủ, Trương Dư Ca vẫn sống sót, hắn vốn tưởng rằng mình sẽ được đãi ngộ bình thường như những binh lính khác.
Kết quả không được bao lâu, Khánh thị đã cho người chuyển mẹ hắn tới bệnh viện tốt nhất hàng rào 111, viện phí do Khánh thị chi trả.
Ngày nào đó, khi Trương Dư Ca cầm cà mên tới chăm sóc mẹ mình, hắn thấy Khánh Chẩn ngồi cạnh giường bệnh.
Vị trưởng quan xa xa không thể chạm tới kia đang cười, trờ chuyện mẹ hắn: Trương Dư Ca là một binh sĩ ưu tú, không ai ưu tú hơn hắn, hắn là binh sĩ vinh quang của Khánh thị.
Sau đó, ngày nào mẹ hắn cũng vui vẻ kể lại chuyện này cho người trong phòng bệnh.
Hắn tin, đây là khoảng thời gian vui vẻ nhất trong đời mẹ hắn.
Về sau nữa, mẹ hắn vì bệnh nan y mà mất.
Trước khi mất, mẹ hắn đã dặn dò, ngàn vạn lần không được phụ lòng trưởng quan.
Tiếp đó, Trương Dư Ca từ sĩ quan lên thành thượng sĩ, lại từ thượng sĩ lên làm trung úy, nếu không có nhiệm vụ hôm nay, e rằng hắn còn có thể thăng chức cao hơn.
Thế nhưng Trương Dư Ca cảm thấy chuyện này kỳ thật cũng không quan trọng, quan trọng là khi quốc sĩ cần hắn, hắn sẽ dùng thân báo đáp.
Trên đường, Trương Dư Ca vừa lái xe vừa cảm thấy bản thân bị theo dõi.
Xe việt dã một đường đi về phía bắc.
Khi hắn sắp rời khỏi cảnh nội Khánh thị, Trương Dư Ca chợt thấy ven đường ngày càng nhiều chim sẻ… Hơn nữa đám chim sẻ kia đều như đang quan sát hắn.
Trong bóng đêm, đám chim sẻ đứng trên đầu cành nhiều tới mức đen ngòn một vùng trời, trông vô cùng kinh hãi.
Trong thời đại này, tuy hình thể chim sẻ có to nhưng chỉ cần ngươi không công kích nó, nó cũng không công kích ngươi.
Cho nên ngày thường mọi người dù thấy chim sẻ cũng không quá lo.
Dù sao đây cũng không phải sinh vật ăn thịt.
Vào giờ khắc này, nội tâm Trương Dư Ca bỗng thấy sợ.
Hắn chưa bao giờ nghĩ tới, chim sẻ cũng có lúc kinh khủng như thế.
Trương Dư Ca bật đèn xe, trong chớp mắt thấy được phía trước đường đầy chim sẻ.
Khi đèn xe rọi tới, phản xạ với mắt chúng lại ánh lên sắc bạc quỷ dị.
“Sao lại nhiều chim sẻ quá vậy?”
Trương Dư Ca thầm kinh hãi.
Chuyện chim sẻ tập kích căn cứ 12 lúc trước đã được truyền đi khắp quân đội, vì thế tâm tình Trương Dư Ca bắt đầu chìm vào đáy cốc.
Nhưng hiện tại không phải lúc lùi bước, hắn biết rõ sứ mạng của mình.
Nếu vô tình gặp địch nhân, hắn không cần chạy thoát, vì nhất định không thoát được.
Chuyện hắn cầm làm bây giờ là giúp những chiến hữu khác hấp dẫn lực chú ý.
Trong mười người bọn họ, chỉ cần một người có thể truyền tin đến Tây Bắc đã là vinh quang của mười người còn lại.
Công thành không cần tại ta.
Trương Dư Ca nhìn đám chim sẻ đứng đen ngòm một mảnh khiến cành cây cong xuống, thế nhưng hắn không sợ, ngược lại còn có thêm dũng khí.
Đột nhiên, từng con chim sẻ một bay khỏi cành cây, chậm rãi hội tụ thành lốc xoáy, long chim bén nhọn như lưỡi đao.
Trong đêm tối có nguy cơ tứ phía, Trương Dư Ca dẫm chân ga, xe việt dã màu đen như một đầu mãnh thú bắt đầu đột phá vòng vây.
Chương 1245: Giữa Tiếng Nhạc
Xe việt dã Trương Dư Ca dùng cũng không phải hàng thường, đây là xe việt dã mạnh nhất trong Khánh thị.
Người dùng được loại xe này chỉ có Khánh Nghị, Khánh Chẩn và La Lam.
Tuy Khánh Chẩn biết những người đưa tin này sẽ chết, nhưng hắn vẫn muốn giao cho họ công cự tự bảo vệ bản thân tốt nhất.
Có thể không sống nhưng không có nghĩa Khánh Chẩn muốn họ chết.
Chết là con đường cuối cùng người của thời đại này lựa chọn, nếu còn sống thì cứ tận hứng thôi!
Giữa tiếng động cơ oanh minh, động cơ nhanh chóng tăng tốc, Trương Dư Ca ngồi trong xe cảm nhận được lực do trục lăn truyền tới khiến hắn bị ép chặt vào ghế ngồi.
Toàn bộ hệ thống không ngừng tăng tốc, trục bánh xe to lớn chẳng khác nào tứ chi của dã thú.
Trương Dư Ca trong xe bắt đầu phấn khởi rống to, trên đầu dã thú kim loại màu đen, chim sẻ đang lượn thành vòng!
Từng con chim sẻ một không ngừng va vào kính chắn gió, dùng cái mỏ lợi hại của chúng thử phá vỡ cửa sổ, nhưng cuối cùng chỉ để lại một điểm trắng nho nhỏ.
Nếu là xe bình thường, e rằng cửa kính đã sớm vỡ.
Thế nhưng 10 chiếc xe việt dã này thì khác, cửa kính đều được làm từ kính chống đạn.
Lúc này, dĩ nhiên tâm Trương Dư Ca không loạn, hắn tập trung giẫm chân ga chạy như điên về phương bắc.
Còn việc có thể chạy tới đâu có để số mệnh an bài.
Đàn chim thủy chung đuổi theo sau, chúng không công kích nữa mà như đang chờ đợi điều gì đó.
Việc này không phù hợp với bản năng của sinh vật, Trương Dư Ca cảm nhận được, đám chim sẻ sau lưng như đang được thứ gì đó chỉ huy, khiến chúng hành động càng thêm tinh chuẩn.
Chúng không hề tấn công một cách mù quáng, chim sẻ phảng phất như hóa thành báo săn đang rình mồi, chờ cơ hội cho con mồi một kích trí mạng.
Tuy xe việt dã cứng rắn cuồng mãnh đó, nhưng vẫn có lúc hết xăng.
Trương Dư Ca nhìn thoáng qua đồng hồ đại biểu mức xăng.
Hắn còn có thể chạy thêm 200 km nữa.
Hắn không thể xuống xe, chỉ có thể ngồi trong xe, xem nó như một tầng bảo vệ.
Hơn một giờ sau, đồng hồ xăng đã chạm tới vạch đỏ, xe việt dã màu đen cũng dần đi chậm lại, dừng lại bên đường.
Không có cứu viện, Trương Dư Ca biết lần này sau lưng hắn không hề có chiến hữu.
Cho đến lúc này, hắn mới có tâm tư ngồi trong xe đốt một điếu thuốc, trong chớp mắt khói xám tràn ngập không gian.
Trương Dư Ca mở cửa sổ xe thành một khe hở, chim sẻ ở bên cạnh liều mạng muốn chui vào, lại bị kẹt chặt.
Hắn như không thấy đám chim sẻ đó, tiếp tục hút thuốc.
Đối mặt với kẻ địch mà mặt không đổi sắc, như vậy mới phù hợp với tâm lý được rèn luyện hằng ngày của quân nhân Khánh thị.
Nếu hiện tại có người hỏi Trương Dư Ca có sợ không, hắn sẽ cười mắng: CMN nói không sợ nhất định là giả, ngươi không sợ thì ngươi tới thử đi?
Thời điểm này, chim sẻ không mù quáng xông vào nữa, bay xung quanh một cách chỉnh tề, sau đó tất cả cùng vọt tới trước kính chắn gió.
Trương Dư Ca chợt phát hiện, những nơi đám chim sẻ này mổ như có tính toán chính xác từ trước.
“CMN, thành tinh rồi à?”
Trương Dư Ca kinh ngạc.
Bất quá hắn cũng không nhìn nữa, tập trung hút thuốc, mở nhạc có sẵn trên xe.
“Một bước ngắn…”
“Bi thương…”
“A, bằng hữu, hẹn gặp lại…”
Trương Dư Ca thầm nói:
“Bài quái quỷ gì đây, không biết trước kia là ai dùng chiếc xe này nữa.
Ngay cả bài hát cũng phù hợp với tình huống, đúng là cố ý mà…”
Hắn tua lại từ đầu, sau tiếng đàn dương cầm dài, tiếng hát vang lên…
A nếu như ta hy sinh trong chiến đấu…
A bằng hữu, hẹn gặp lại a, gặp lại a, gặp lại a.
A mọi người tiến quân.
A bằng hữu, hẹn gặp lại a, gặp lại a, gặp lại a.
Vết rạn càng trước kính chắn gió càng lúc càng lớn, Trương Dư Ca như nhớ tới đêm tuyết trắng, Khánh Chẩn mặc âu phục màu trắng dẫn đầu, nhẹ giọng nói với hắn:
“Ta nhớ ngươi, ngươi tên Trương Dư Ca, trước kia là thủ hạ dướng trướng ta, lúc chiến đấu với Hỏa Chủng từng lập công.”
Sau đó Trương Dư Ca nhìn thân ảnh lưng eo thẳng tắp kia một đường đi lên.
Đêm hôm đó, Khánh Chẩn Giáo nói với hắn mười cái chữ, ngạo từ cốt, muôn vàn khó khăn không cúi đầu.
Đây chính là cội nguồn mới của Khánh thị.
Trương Dư Ca nhìn chim sẻ đen ngòm ngoài cửa sổ, lại nhìn kính chắn gió sắp vỡ.
“Ngồi chờ chết không phải là phong cách của Khánh thị, lão tử tên Trương Dư Ca, lão tử từng lập công ở Khánh thị.”
Hắn cười cười, cầm súng trường ở ghế lái lên, thuần thục tháo chốt.
Trương Dư Ca mở nhạc max volume, sau đó đẩy cửa xuống xe, bắt đầu bắn phá.
Sau đó hắn bị vô số chim sẻ bao vây.
Tiếng nhạc vẫn tiếp tục phát, tiếng ca ngày càng sục sôi.
A nếu ta hy sinh trong chiến đấu.
A bằng hữu, hẹn gặp lại a, gặp lại a, gặp lại a.
Chương 1246: Ngựa Không Ngừng Vó
Tiếng ca khi có khi không trên nơi hoang dã, cứ như đám sương mờ mịt lúc sáng sớm.
Mười chiếc xe việt dã chạy theo các hướng khác nhau.
Trong lòng mỗi người không cầu lập công thụ huân, chỉ đơn giản là muốn tranh thủ cơ hội cho người khác.
Bao gồm cả Trương Dư Ca, tất cả các binh sĩ đều biết họ sẽ chết, nhưng từ lúc bắt đầu, họ đã muốn đen khả năng sống sót còn lại cho người khác.
Đây chính là là vinh quang của binh sĩ Khánh thị.
Hiện tại 40 hàng rào của Tây Nam là một mảnh tường hòa, dấu vết giết người của La Lam đã được chà lau sạch sẽ, phảng phất chưa có gì xảy ra.
Các cư dân hàng rào xem chuyện La Lam giết người là đề tài bàn tán sau khi ăn.
Mọi người đoán lý do La Lam giết người, lại lén lút kể về tranh đấu gay gắt của nhiều năm trước.
Những chuyện xưa được thêm mắm dặm muối càng truyền càng rộng.
Nhưng không ai cảm thấy việc này có liên quan gì tới mình cả.
Chung quy, đấu đá giữa thượng tầng hàng rào không tới phiên dân chúng nhỏ bé như họ quan tâm.
Vì thế, họ không biết, kỳ thật chiến tranh đã bắt đầu từ một khắc này, đang diễn ra ở nơi họ không thấy mà thôi.
Từ trước đến nay, chiến tranh không giới hạn, mạch nước ngầm tuôn động kéo theo ba đào mãnh liệt vô cùng kinh tâm động phách.
Khánh Chẩn từng nói với Khánh Nghị, may mắn La Lam đã đại khai sát giới trong vòng 3 ngày, tiêu trừ sạch sẽ tai họa ngầm của Khánh thị.
Bằng không nếu đám người đó biết việc “Khánh Chẩn” và La Lam tới Trung Nguyên, dã tâm nhất định sẽ rục rịch.
Những người này tuy không dao động được căn cơ Khánh thị nhưng vẫn có thể gây ra phiền toán.
Vương thị từng đưa ra lời mời nhưng bị Khánh Chẩn cự tuyệt.
Lúc trước La Lam cùng Nhâm Tiểu Túc từng nói, khả năng họ sẽ phải tới Trung Nguyên nữa, vì rất nhiều chuyện đã vượt ra tầm kiểm soát của Khánh thị.
Cho nên, việc La Lam giết những người này rồi nhận tiếng xấu là muốn trước khi rời đi, để lại một nội bộ đoàn kết cho Khánh Chẩn.
La Lam vẫn là La Lam như trước, vẫn luôn dùng cách của mình để bảo vệ người nhà.
Khánh Nghị nằm ngủ một đêm trên sàn nhà lạnh buốt, may mắn bây giờ là mùa hạ, nhiệt độ của trang viên Bạch Quả không thấp, vì thế không bị cảm lạnh.
Sau khi tỉnh lại, hắn thấy Khánh Chẩn vẫn ngồi ở chỗ cũ như trước, dường như cả đêm không ngủ.
“Nhị ca, tối ngươi chưa ngủ sao?”
Khánh Nghị nghi ngờ nói.
“Ừ… “
Khánh Chẩn gật đầu:
“Muốn suy nghĩ một chút.”
“Ngươi lo đám người Trương Dư Ca không thể truyền tin tới Tây Bắc?”
Khánh Nghị hỏi:
” Nhị ca cảm thấy thật sự không ai có thể đột phá phong tỏa sao?”
“Ừ…”
Dường như trong lòng Khánh Chẩn đã tự có phán đoán:
“Họ không có cách nào thành công.
A Nghị, ta nói rồi, đánh cờ cùng AI không thể ôm suy nghĩ may mắn trong lòng.”
“Vậy chúng ta phải làm sao đây… “
Khánh Nghị cau mày nói:
“Nếu Nhâm Tiểu Túc không đi Trung Nguyên, chẳng phải đại ca sẽ gặp nguy hiểm sao?”
“Còn cơ hội… “
Khánh Chẩn nói.
“Cơ hội gì?”
Khánh Nghị sửng sốt, tựa hồ trong lúc hắn ngủ, Khánh Chẩn đã có an bài khác.
Trừ mười binh sĩ kia ra, hẳn vẫn còn những người khác đang tới Tây Bắc:
“Nhị ca, thời điểm này không thể lộ tin ngươi còn ở Khánh thị.”
“Không sao, ta đã nhờ Con Quạ đưa tin, người này ta tin qua được…. “
Khánh Chẩn nói.
Khánh Nghị biết bên người Khánh Chẩn còn một siêu phàm giả tên Con Quạ núp trong bóng tối.
Lúc trước khi Khánh Chẩn và La Lam bị giam lỏng, Khánh Nghị từng được Con Quạ tới truyền tin.
Khi La Lam bị giam lỏng ở hàng rào 88, Khánh Chẩn cũng để Con Quạ đưa tin.
Chỉ là Khánh Nghị vẫn cho rằng người điều khiển Con Quạ là Hứa Man, hiện tại Hứa Man đã đi Trung Nguyên, vậy hẳn do người khác.
Bất quá hắn có phần khó hiểu:
“Nhị ca, ngươi còn phái ai đi tây bắc?”
“Đường Chu.”
Khánh Nghị sửng sốt, hắn biết vì sao Khánh Chẩn phái Đường Chu đi.
Ngày hôm qua, nhị ca đã nói với hắn.
Nếu nói trên thế giới này còn ai nguyện ý liều mình cứu La Lam, như vậy trừ mấy huynh đệ họ ra cũng chỉ có Nhâm Tiểu Túc và Đường Chu.
Khi mạch nước ngầm nơi này tuôn động, Đường Chu đang cưỡi ngựa ở nơi hoang dã.
Đường Chu ngồi gập người trên lưng ngựa để giảm sức gió.
Bên cạnh hắn là hai con chiến mã được hắn cầm cương.
Một người ba ngựa, đây là bố trí để kỵ binh thời cổ chạy được nhanh và xa nhất.
Thân thể một binh sĩ nặng chừng 160 cân, cưỡi ngựa thời gian dài sẽ tạo thành áp lực cho ngựa.
Đi đường dài, kỵ binh cần không ngừng quan sát để ngựa không mệt, sau đó thay phiên sử dụng ba con ngựa.
Kỳ thật Khánh thị chỉ có binh sĩ hiện đại, không có kỵ binh.
Mà Đường Chu cưỡi ngựa trên nơi hoang dã, không đi đường lớn vì để ẩn giấu hành tung.
Từ lúc bắt đầu, mười chiếc xe việt dã kia chỉ dùng để hấp dẫn lực chú ý mà thôi, người Khánh Chẩn muốn dùng nhất chính là Đường Chu.
Cho nên từ đầu Khánh Chẩn đã đoán được: Nếu AI thật sự muốn phong tỏa Tây Nam, mười binh sĩ này đều không thoát khỏi.
Trong trận so tài về thời gian này, Đường Chu mới là hy vọng chân chính của Khánh Chẩn.
Nhưng cũng chỉ là hi vọng thôi, về phần Đường Chu có thể tới được Tây Bắc không, không ai biết.
Tựa như câu Khánh Chẩn thường nói với Khánh Nghị, đánh cờ với AI không thể ôm suy nghĩ may mắn.
Lời này hắn không chỉ nói với Khánh Nghị, mà còn nói cho chính hắn nữa.
Hắn phải luôn tự nhắc nhở bản thân, ghi nhớ trong lòng.
Lúc này, Đường Chu đã cưỡi ngựa về hướng bắc gần 500Km, trên đường đi hắn không ngừng đổi ngựa, thế nhưng hắn vẫn cảm nhận được trạng thái chiến mã không ngừng đi xuống.
Rõ ràng là sáng sớm mùa hạ nhưng mồ hôi trên người chiến mã đang bốc sương trắng, có thể thấy chúng sắp đạt tới cực hạn rồi.
Thế nhưng Đường Chu không thể ngừng, chỉ có thể không ngừng dùng roi vụt lên ngựa, tiếp tục chạy như điên.
Ba con ngựa này là giống biến dị do nhóm lão đầu tử lai giống, nghe nói có thể chở người chạy tới 600km một ngày.
Dưới tình huống bình thường, trước tai biến chiến mã đã có vận tốc là 20 đến 60 km, ngày đi 300 km đã là cực hạn, rất dễ dàng khiến ngựa mệt chết.
Khi nhóm lão đầu tử vẫn còn, có người nói ba con chiến mã này là tâm can bảo bối của họ, được nuôi trong nông trường sau trang viên Bạch Quả.
Bình thường có người chuyên môn chăm sóc, cho chúng ăn các kiểu.
Hơn nữa còn có người huấn luyện nữa.
Từng có người thuần ngựa bất cẩn khiến chiến mã bị xước do, khi đó nhóm lão đầu tử đã tống giam người nọ 7 năm.
Chương 1247: Con Quạ
Nhưng Khánh Chẩn không để ý sống chết của chúng, chỉ cần chạy tầm 800km là tới hàng rào 144 ở phương bắc, cưỡi ba con là đủ.
Dù chúng có là ngựa biến dị đi nữa cũng sẽ chết vì mệt.
Thứ quý giá trong tay người khác chỉ là một loại công cụ với Khánh Chẩn thôi.
Đêm xuống, Đường Chu nghe được tiếng súng thấp thoáng gần đó cùng tiếng nhạc.
Tiếng ca to rõ như hình ảnh nam nhân rót rượu cáo biệt bằng hữu.
A bằng hữu, hẹn gặp lại.
A bằng hữu, hẹn gặp lại a.
Gặp lại a.
Nếu ta ở hi sinh trên chiến trường, mong ngươi hãy tiếp tục đi tới, gánh vác vinh quang của chúng ta.
Đường Chu đã hiểu, đối phương đã hấp dẫn lực chú ý của kẻ địch cho hắn.
Hiện tại Đường Chu không cách nào xác định kẻ địch là thứ gì, chỉ có thể thầm nói bảo trọng.
Hắn không thể cứu những chiến hữu đó, vì trên tờ giấy Con Quạ đưa tới có viết: Truyền tin La Lam tới Trung Nguyên cho hàng rào 144, mạng của 10 người đổi cho ngươi một có hội, chỉ có thể thành công, không thể thất bại.
Cự lý với hàng rào 144 ngày càng gần.
Đường Chu biết, chỉ cần hắn đi qua Hà Cốc nữa là hành động lần này sẽ thành công.
Vì ở phương bắc Hà Cốc có chi chiến sư doanh của sư đoàn số 6 huấn luyện dã ngoại ở đó.
Chỉ cần hắn gặp được họ, tự nhiên sẽ có người giúp truyền tin về phương bắc.
Nhưng sau một khắc, hắn chợt thấy chim sẻ đậu trên cây nhìn chằm chằm mình.
Đường Chu thề, từ trước đến nay hắn chừng từng thấy chim sẻ nào có ánh nhìn như thế.
Hắn không kịp suy nghĩ nhiều, cưỡi chiến mã chạy nước rút liền chết.
Khi Đường Chu đi qua chỗ đám chim sẻ đậu, hắn vô thức nhìn thoáng về sau thì thấy chim sẻ vỗ cánh bay theo hắn.
Nhìn về phía xa hơn, hắn thấy nơi phát ra tiếng súng là một đàn chim sẻ bay ngợp trời.
Tốc độ ngựa của Đường Chu ngày càng chậm, cự ly với đám chim sẻ ngày càng gần.
“Thì ra AI khủng bố như thế…”
Đường Chu cười khổ, nhưng sau khi cười khổ xong, hắn lập tức đưa ra quyết định.
Với tư cách là người quan trọng số một số hai hiện giờ của Khánh thị, Đường Chu sao có thể không biết chuyện căn cứ 12 bị tập kích.
Vì thế khi thấy chim sẻ hắn liền hiểu ra hết thảy.
Hắn hiểu, bản thân phải đối mặt với đối thủ nào.
Trong quá trình ngựa phi nước đại, Đường Chu với thân thủ tráng kiện phóng người lên, chỉ trong chớp mắt nhảy lên lưng con ngựa khác.
Đây là con ngựa còn sức nhất trong ba con.
Sau khi ngồi vững, Đường Chu buông lỏng hai con chiến mã khác:
“Đi đi, các ngươi không cần theo ta chịu chết, quay về rừng đi, khổ cực cho các ngươi rồi.”
Nói xong, Đường Chu dùng chân thúc vào bụng người.
Cả người như mũi tên phóng về trước, sau khi thoát khỏi kiềm chế, hai con ngựa chạy vào rừng.
Kỳ thật Đường Chu biết vì sao Khánh Chẩn muốn hắn truyền tin đi.
Vì Khánh Chẩn biết dù có chết hắn cũng nhất định truyền tin tới Tây Bắc.
Đường Chu thầm nghĩ, hắn gặp được La lão bản khi nào?
Dường như là ngày màu thu 10 năm trước, khi đó Đường Chu vẫn là lưu dân ở hàng rào 111, thân nhân duy nhất là phụ thân của hắn vừa qua đời.
Người chết đèn tắt, dù hắn là lưu dân cũng muốn an táng người thân thật tốt.
Ít nhất cũng có quan tài, bằng không thi thể sẽ bị đám chó hoang bới ra.
Đường Chu tìm láng giềng vay tiền, nói muốn an táng phụ thân, kết quả không ai chịu giúp hắn.
Khi đó La Lam lại đi từ hàng rào 111 tới hàng rào 113 nhậm chức.
La Lam thấy được thi thể phụ thân của hắn được cuốn chiếu bên cạnh thì xuống xe, vui tươi hớn hở hỏi:
“Sao vậy?”
Đường Chu 16 tuổi có chút phẫn nộ, cha hắn chết, tên mập này còn cười được.
Chỉ là hắn nóng lòng hạ táng phụ thân, bất đắc dĩ nói:
“Ta muốn tìm quan hạ táng phụ thân.”
La Lam cười nói:
“Ngươi lấy gì để đổi?”
“Dùng mạng của ta… “
Đường Chu quật cường nói:
“Ngươi lấy tiền, mạng của ta sẽ là của ngươi.”
“Ta muốn cái mạng ti tiện của ngươi làm gì.
Nếu thật sự là nam nhân thì làm binh sĩ dưới trướng ta đi… “
La Lam cười lên xe.
Đường Chu yên lặng nhìn đối phương rời đi mà nắm chặt hay tay.
Sau đó lập tức có lính cần vụ trợ giúp Đường Chu hạ táng phụ thân, sau đó hắn lên xe tải cùng đi tới hàng rào 113.
Đường Chu nghĩ thầm, nếu mọi chuyện tới đây kết thúc, hắn hắn sẽ nhập ngũ vài năm rồi xuất ngũ tiến vào hàng rào.
Đến lúc đó, nói không chừng có thể vào nhà xưởng nào đó làm việc, vừa nhận được trợ cấp của Khánh thị, vừa có tiền công, cuộc sống an ổn.
Nhưng khi hắn đến hàng rào 113, chuyện đầu tiên hắn làm là tìm La Lam, sau đó quật cường nói:
“Ta cho ngươi mạng này nghĩa là cho ngươi rồi, ngươi không cần gấp gáp cự tuyệt, cái mạng này của ta có ích với ngươi.”
Lúc ấy La Lam cười mắng:
“Thú vị.”
Năm đó La Lam 23 tuổi, là ca ca của Ảnh Tử Khánh thị.
Đường Chu 16 tuổi, chỉ là một tên lưu dân.
Từ nay về sau, La Lam một đường thăng chức, Đường Chu đi theo hắn một đường thăng chức, 24 tuổi đã là thiếu tá dưới trướng La lão bản.
Đường Chu nhập ngũ mười năm, đi theo La Lam đủ mười năm.
Nhân sinh có bao nhiêu lần mười năm?
Hiện giờ Đường Chu 26 tuổi, La Lam 33 tuổi, mười năm này như một giấc mộng.
Chiến mã chạy ngày càng chậm, Đường Chu đã tới Hà Cốc.
Thế nhưng đám chim sẻ cũng kịp đuổi tới nơi.
Chiến mã kiệt sức không gánh nổi hắn.
Trong nháy mắt, Đường Chu và ngựa cùng ngã xuống đất.
Đường Chu vội vàng đứng dậy, người đầy bụi đất, hắn lập tức kiểm tra súng lục bên hông mình, mở khóa chốt an toàn.
Hắn không thể để đám chim sẻ dính lên người mình, như thế hắn sẽ bị AI khống chế thông qua người máy nano, có được toàn bộ ký ức của hắn.
“Cái mạng này vẫn phải cho ngươi… “
Đường Chu cười nói.
Khánh Chẩn biết lời hứa hẹn này, vì họ từng ngẫu nhiên nhắc tới, lúc ấy mọi người xem việc này như trò cười trêu chọc Đường Chu.
Nhưng khi Đường Chu nhận được tờ giấy từ Con Quạ.
Tờ giấy không đưa ai khác, lại tới tay khắc, hắn liền hiểu, Khánh Chẩn âm thầm nói hắn biết, hãy thực hiện ước hẹn năm ấy đi.
Chương 1248: Uy Hiếp
Chương 1249: Tin Tới
Hắn nhìn chiến mã chết bất đắc kỳ tử bên cạnh:
“Mồ hôi nhiều, lưỡi trắng bệch, không ngoại thương, chiến mã chạy tới chết, với cước lực của ngựa biến dị, phải chạy gấp tới năm sáu trăm km mới chết được?”
Là vì không muốn chịu tra tấn nên tự sát? Hay biết mình không thể sống nên mới tự sát một cách thống khoái?
Thế nhưng Hắc Hồ nghĩ mãi cũng thấy có điều không đúng, binh sĩ dưới trướng Khánh Chẩn và La Lam trước giờ nổi tiếng hung hãn không sợ chết.
Mà nhân vật như Đường Chu sao có thể vì sợ hãi tự sát được?
Cái chết này càng giống gián điệp từ sát giữ bí mật hơn!
Dường như đối phương biết đám Hắc Hồ ở gần đó mới liều mạng chạy tới đây phóng đạn tín hiệu trước khi chết.
“Xin lỗi huynh đệ… “
Hắc Hồ thấp giọng nói.
Nói xong, hắn cởi bỏ hết quần áo trên người Đường Chu, tỉ mỉ kiểm tra từng ly từng tí, kết quả vẫn không thu hoạch được gì.
Sau đó, tân binh thấy được Hắc Hồ bắt đầu dùng ngón trỏ và cáp di quanh da thịt Đường Chu.
Lúc di tới bắp chân, Hắc Hồ bỗng cảm giác có điều khác thường, hắn hít sâu một hơi, lần nói nói xin lỗi rồi lấy dao cắt bắp chân đối phương ra.
Trong đó là một ống sắt được thiết kế tinh tế, áp sát xương bắp chân đối phương.
Hắc Hồ xoa tay đầy máu, sau đó mở ống sắt.
Bên trong có một tờ giấy nhỏ: Ngày 5 tháng 7 La Lam đã đi tới hàng rào 61 Trung Nguyên, xin nghĩ cách cứu viện.
Hắc Hồ ngây người, hắn bỗng cảm thấy kính nể vị Đường Chu.
Đối phương không ngủ không nghỉ chạy mấy trăm km, dù chôn vùi tánh mạng cũng phải truyền tin này tới Tây Bắc.
Hơn nữa, ống sắt được đặt giữa cơ bắp và xương, phải moi da xẻ thịt mới để vào được.
Hắc Hồ có thể tượng tượng được bao nhiêu khổ đau khi ấy.
Ngược lại có điều khiến Hắc Hồ khó hiểu, trước khi cắt bắp chân đối phương, hắn không thấy miệng vết thương nào cả, mà vết mổ của chim sẻ của chỉ ở tầng ngoài mà thôi.
Bất quá, bây giờ không phải lúc nghĩ những chuyện này.
Hắc Hồ đứng thẳng người, nói với nhóm tân binh:
“Hắn vì cứu chủ mà chết, hy vọng có một ngày các ngươi cũng có được tín niệm kiên định như hắn, cúi chào.”
500 tân binh cùi chào, sau đó đem theo thi thể Đường Chu nhanh chóng rút lui.
Bấy giờ, trên một ngọn cây xa xa, một con chim sẻ không bay theo đàn cũng vươn cánh rời đi.
Trong trang viên Bạch Quả, Khánh Chẩn ngồi giữa đại sảnh đã một ngày rưỡi, không ngủ không nghỉ.
Hiện tại hắn chỉ muốn đợi tin tức truyền về.
Thời điểm này, Khánh Nghị chạy vội vào:
“Nhị ca, binh sĩ đóng giữ ở biên giới Cảnh Sơn nói, có một quái vật khổng lồ bỗng nhiên lao ra, trông rất giống thằn lằn.
Binh sĩ không thể ngăn nó lại, đạn của súng máy còn đánh chẳng thủng da của nó.”
Khánh Chẩn giương mắt nhìn Khánh Nghị:
“Hẳn là quái vật bên trong miệng núi lửa Cảnh Sơn, nó đi đâu?”
“Hướng bắc!”
Khánh Nghị nói.
Khánh Chẩn bỗng nhiên thở phào nhẹ nhõm:
“Tin tức của Đường Chu đã được đưa tới nơi.”
“Có ý gì?”
Khánh Nghị khó hiểu hỏi.
“Tuy ta cũng không biết quái vật kia bị gì nhưng hắn là hậu thủ của AI… “
Khánh Chẩn bình tĩnh nói:
“Hậu thủ này giấu ở Cảnh Sơn lâu như vậy, chứng tỏ nó muốn đối phó Khánh thị ta, nhưng bây giờ tạm thời cải biến kế hoạch, nói rõ có người khiến nó phải thay đổi.”
“Vậy Tích Dịch đi phương bắc làm gì?”
Khánh Nghị hỏi.
“Ngăn Nhâm Tiểu Túc đi Trung Nguyên.”
“Vậy có phải…”
Khánh Nghị còn chưa nói hết đã phát hiện thần sắc Khánh Chẩn có vô biên cô đơn:
“Làm sao vậy, nhị ca.”
Khánh Chẩn quay đầu nhìn Khánh Nghị, nhẹ giọng nói:
“Đường Chu chết rồi.”
Từ khi biết được kết hoạch thành công, Khánh Chẩn liền biết kết cục của Đường Chu, bởi vì đây là kế hoạch do chính hắn an bài.
Nhưng điều khiến Khánh Chẩn khổ sở chính là, Đường Chu biết rõ chuyến này Khánh Chẩn cố ý muốn hắn đi chịu chết, nhưng hắn vẫn đi.
“Vậy đại ca được cứu sao?”
Khánh Nghị hỏi:
“Nhâm Tiểu Túc hẳn sẽ đi chứ?”
“Nếu Nhâm Tiểu Túc nhận được tin, hắn nhất định sẽ đến.
Nếu ca tiến hành theo đúng kế hoạch thì mọi thứ đều kịp… “
Khánh Chẩn nói:
“Thế nhưng, a Nghị, ngươi phải hiểu, trong chuyện này chỉ cần có một bước sai…”
Chính vì nguy hiểm như thế nên Khánh Chẩn mới muốn cùng La Lam tới Trung Nguyên.
Hiện tại, Khánh Chẩn đã tận lực, còn lại chỉ có thể dựa vào vận mệnh.
Bàn cờ lớn như vậy, Linh đi trước, Khánh Chẩn hí khúc Liên Hoa Lạc.
Hai bên dùng thủ đoạn hung ác từ một nơi bí mật chém giết nhau, mà những quân cờ này lập tức sắp được đưa ra ánh sáng rồi.
Trong hàng rào 144, Nhâm Tiểu Túc và Dương Tiểu Cận đang ở nhà, xung quanh là quan quân.
Trước mặt họ là một cái bảng đen, trên đó bài giảng của Nhâm Tiểu Túc:
“Chân Thị Chi Nhãn trong tay các ngươi chính là vũ khí của Vu Sư, hết thảy Vu Thuật đều phải thông qua thứ này phóng thích ra được.
Hiện tại các ngươi tay cầm Chân Thị Chi Nhãn, nhắm mắt hô hấp, chỉ cần hô hấp một trăm lần là tiến vào được thế giới minh tưởng của bản thân.
Tại đây, các ngươi có thể luyện tập Vu Thuật.”
Trương Tiểu Mãn ngồi trên cùng bỗng hỏi:
“Thiếu soái, vì sao màu sắc Chân Thị Chi Nhãn khác nhau vậy.
Ta thấy của đại lừa dối cùng đám P5092 đều là màu vàng, sao của ta lại màu đỏ?”
Nhâm Tiểu Túc giải thích:
“Màu sắc Chân Thị Chi Nhãn tượng trưng cho đẳng cấp.
Dưới bình thường tình huống, đẳng cấp càng cao, Vu Thuật phóng thích càng mạnh.
Viên đá màu đỏ trong tay ngươi chỉ đứng sau màu đen của ta thôi.”
Trương Tiểu Mãn nghi ngờ nói:
“Thật hả?”
Đại lừa dối nhìn Trương Tiểu Mãn đầy hâm mộ:
“Thiếu soái, ngươi cho hắn màu đỏ nha.
Ngươi đối với hắn thật tốt!”
Vương Uẩn cũng nói:
“Đúng vậy a Trương Tiểu Mãn, chúng ta đều là màu vàng, chỉ có ngươi là đỏ, mau cám ơn Thiếu soái đi.”
Trương Tiểu Mãn nhẹ giọng cám ơn Nhâm Tiểu Túc, còn cho Nhâm Tiểu Túc một cảm tạ tệ.
Thế nhưng hắn cảm giác, đám người này đang diễn trò với hắn, chỉ là hắn không có chứng cứ mà thôi!
Chung quy hắn chưa từng tới vương quốc Vu Sư, không thể nghiệm chứng.
Kết quả vào lúc này, một binh lính bỗng chạy tới:
“Thiếu soái, Hắc Hồ trở về, nói muốn gặp ngài.”
Nhâm Tiểu Túc nhíu mày:
“Không phải hắn đã dẫn tân binh đi huấn luyện dã ngoại à?”
Binh sĩ không kịp thở đáp:
“Hắn nói mình gặp Đường Chu của Khánh thị, đối phương đã hi sinh vì nhiệm vụ ở Hà Cốc.
Hiện tại Hắc Hồ trưởng quan mang theo thi thể của hắn cùng một tin tức cực kỳ trọng yếu về đây.”
Sắc mặt Nhâm Tiểu Túc thay đổi, dường như tin dữ luôn tới vào lúc hắn không phòng bị nhất.
Chương 1250: Hai Khả Năng
“Hắc Hồ đâu?”
Nhâm Tiểu Túc hỏi.
Hai chữ Đường Chu bỗng như đao đâm vào ngực hắn.
Nhâm Tiểu Túc cảm thấy cuộc sống vừa mới yên tĩnh được đôi chúng.
Hắn vừa lập nên lớp huấn luyện Vu Thuật thì một vị bằng hữu lại rời khỏi thế giới này.
Nói đúng hơn, Nhâm Tiểu Túc cũng không biết hắn và Đường Chu có được xem bằng hữu không.
Họ biết nhau qua lần địa chấn ở Cảnh Sơn, sau đó là hàng rào 113 bị phá hủy, đám người Đường Chu, La Lam, Nhâm Tiểu Túc chạy trốn tới địa bàn Lý thị.
Về sau, Nhâm Tiểu Túc giả làm quan quân Lý thị, liên thủ cùng Đường Chu chiến đấu ở trận địa 313, khiến đám binh sĩ Lý thị lọt hố tới kêu cha gọi mẹ.
Về sau nữa, dường như Nhâm Tiểu Túc rất ít khi nghe tới cái tên này, cấp bậc của đối phương ngày càng cao, sau đó được La Lam phái đi, trở thành quan quân một chi binh sĩ chủ lực của Khánh thị.
Quan hệ của Nhâm Tiểu Túc và Đường Chu ở thời đại đất chết này có thể nói vô cùng bình thường.
Mọi người có việc thì gặp nhau, không thì đều có cuộc sống riêng.
Có lẽ từng gặp nhau nhưng về sau nhanh chóng trở nên xa lạ.
Mà lần này nghe tới, lại là thông báo cái chết.
Những gì binh sĩ truyền cho hắn chỉ có một phần, thật chất thế nào chỉ sợ còn thê thảm hơn.
“Xe của Hắc Hồ trưởng quan vừa vào hàng rào… “
Binh sĩ nói:
“Hẳn sẽ lập tức tới ngay.”
Trong lúc binh sĩ nói, ngoài cửa đã vang lên tiếng thắng xe.
Nhâm Tiểu Túc chạy ra ngoài, thấy Hắc Hồ nhảy xuống, Đường Chu lẳng lặng nằm ở thùng xe, toàn thân đều là huyết.
Hắc Hồ ngắn gọn nói:
“Chúng ta phát hiện hắn ở nơi cách Hà Cốc chừng 30 km.
Hắn dùng súng báo hiệu hấp dẫn sự chú ý của chúng ta, lúc ấy hắn bị một đám chim sẻ vây công.
Chúng ta tìm được ống sắt này từ trên người hắn, ta nghĩ hắn tới là để truyền tin.
Đường Chu chết do tự sát, trước khi bị chim sẻ công kích đã tự sát.”
Nhâm Tiểu Túc nhận lấy ống sắt cùng tờ giấy trong tay đối phương, trên đó viết tin liên quan tới La Lam.
Lúc này, có binh sĩ nhẹ chân nhẹ tay khiêng Đường Chu xuống xe tải.
Nhâm Tiểu Túc tiến lên kiểm tra miệng vết thương trên thi thể, toàn thân đối phương gần như không có chỗ nào lành lặn, hắn có thể tưởng tượng được trắc trở người này gặp phải trước khi mất.
Hắc Hồ chỉ vào miệng vết thương trên đùi Đường Chu:
“Lúc ấy ống sắt được giấu bên ngoài xương đùi.
Hắn cắt thịt giấu vào, cơ mà kỳ quá ở chỗ, trên người hắn không có vết thương, cũng chẳng biết là do khép miệng nhanh hay sao nữa.”
“Hắc dược… “
Nhâm Tiểu Túc bình tĩnh đáp:
“Ta từng tặng rất nhiều hắc dược cho La Lam, chắc là La Lam đã tặng cho hắn.”
Có hắc dược, hết thảy đều giải thích giải thích.
Trước khi xuất phát, Đường Chu cứng rắn cắt thịt bỏ ống sắt vào.
Nhâm Tiểu Túc nhìn về phía Hắc Hồ:
“Có nhặt được thi thể chim sẻ không?”
“Không… “
Hắc Hồ lắc đầu:
“Khi chúng ta nhích tới gần, có một loại chất lỏng màu bạc chảy khỏi thi thể chim sẻ, vì cẩn thận nên ta không để binh sĩ tới gần.
Nếu thiếu soái muốn tìm thi thể chúng, ta nhớ vị trí.”
“Ừ, ngươi làm đúng… “
Nhâm Tiểu Túc nói:
“Đây là chim sẻ do AI Linh khống chế, các ngươi không đụng vào là rất đúng.”
Nếu đám người Hắc Hồ tiếp xúc với thi thể chim sẻ, chuyện bây giờ Nhâm Tiểu Túc phải làm là cách ly họ rồi điện giật từng người.
Hiện tại, manh mối trong đầu Nhâm Tiểu Túc đã dần được chắp vá hoàn chỉnh.
Hắc Hồ còn nói ra một điểm đáng ngờ:
“Trước kia ta từng được nghe về Đường Chu, hẳn trưởng quan P5092 cũng biết hắn.
Binh sĩ dưới trướng hắn và La Lam từ trước đến nay hung hãn không sợ chết, ta không biết tại sao hắn lại tự sát.”
“Hắn tự sát không phải sợ chết… “
Nhâm Tiểu Túc thở dài:
“Hắn sợ mình bị người máy nano khống chế, lộ ra vị trí giấu ống sắt.”
Người máy nano có thể có được ký ức của con người, thậm chí thông qua sự khống chế của Linh còn khiến người ta quên đi ký ức trong tiềm thức.
Đến lúc đó, Linh có thể thông qua chim sẻ tìm được ống sắt.
Dưới tình huống đám Nhâm Tiểu Túc không nhận được tin, sẽ chẳng biết Khánh thị đến cùng gặp chuyện gì.
Nhâm Tiểu Túc cũng có thể tới Khánh thị hỏi, nhưng lúc đó nói gì cũng đã chậm.
Trước đó, Nhâm Tiểu Túc từng gặp được binh sĩ Vương thị bị Linh khống chế ở Tả Vân sơn.
Dựa theo Linh nói, nó chỉ cần rất ít người máy nano là có thể điều kiều được tư duy nhân loại.
Người máy nano ẩn núp gần thân não, chúng không cần hao tổn nhiều năng lượng, chỉ cần ngủ đông, điện sinh vật do con người sinh ra khi hoạt động cũng đủ để chúng nạp điện.
Linh chỉ sử dụng người máy nano như một loại công cụ khống chế không muốn thay đổi nhân thể làm cỗ máy chiến đấu.
Vì thế, điện từ cơ thể người đã đủ cho chúng hoạt động.
“Ta muốn đi Trung Nguyên một chuyến…”
Nhâm Tiểu Túc nói.
Đại lừa dối lập tức lên tiếng:
“Thiếu soái, chúng ta cùng đi với ngươi.”
Kết quả P5092 lắc đầu, lãnh tĩnh nói:
“Thiếu soái, ngươi không thể đi.”
“Vì sao?”
Nhâm Tiểu Túc nhìn P5092, hắn hỏi.
“Binh sĩ Vương thị đã đóng quân tại biên cảnh Tây Bắc, chiến tranh có thể bạo phát bất cứ lúc nào…”
P5092 phân tích:
“Hiện tại La Lam tới Trung Nguyên sẽ có hai cái kết quả.
Đầu tiên là đi hoà đàm, lúc trước ngươi cũng nói Vương Thánh Tri muốn tìm Trương tư lệnh hoà đàm, muốn để Trương tư lệnh tiếp nhận liên minh hàng rào.
Ta cảm thấy có thể lần này Khánh thị và Vương thị hoà đàm, tình huống cũng không khác.
Chung quy trừ Trương tư lệnh thì chỉ còn mỗi Khánh Chẩn có năng lực khống chế tất cả hàng rào liên minh.”
P5092 nói tiếp:
“Nếu lần này họ hoà đàm thành công, Tây Bắc sẽ phải đối mặt với sự giáp công của cả Tây Nam lẫn Trung Nguyên.
Thiếu soái, ngươi có từng nghĩ tới hậu quả không?”
Nhâm Tiểu Túc kiên định lắc đầu:
“Chuyện này sẽ không xảy ra.”
P5092 phân tích:
“Đương nhiên, Thiếu soái dùng tình cảm suy xét, cảm thấy Khánh thị tuyệt đối không phản bội Tây Bắc.
Ta cũng không thể nói gì hơn, ta tin phán đoán của ngươi.
Như vậy chúng ta nói tới khả năng thứ hai, nếu Vương thị cùng Khánh thị phát sinh xung đột, chiến tranh liên minh hàng rào hết sức căng thẳng, lúc đó nếu ngươi không ở Tây Bắc, e rằng sẽ ảnh hưởng đến quân tâm.
Hơn nữa, ngươi lấy thân mạo hiểm, nếu vì người ngoài khiến thực lực hao tổn, vậy Tây Bắc biết dựa vào ai đây? Cá nhân ta cho rằng, hy sinh La Lam là tất yếu.”
Trương Tiểu Mãn ở một bên nói thầm:
“Làm gì mà cứ hi sinh hi sinh vậy, chẳng lẽ không thể bớt chết người được sao?”
P5092 bình tĩnh nhìn Trương Tiểu Mãn:
“Bằng không ngươi cho rằng chiến tranh sẽ thế nào?”
Trương Tiểu Mãn rụt đầu không nói…
Đúng vậy a, chiến tranh nhất định sẽ có chết người.
Từ khi hai chữ chiến tranh ra đời, mỗi lần đều vô cùng tàn khốc.
Chiến tranh khiến người ta rời khỏi quê hương, rời nhà lao tới chiến trường, sau đó giơ vũ khí lên, dùng hết sức giết kẻ địch.
Loại chuyện này nào có thể dùng tình lý mà nói?
Mà chiến thắng chỉ đem tới niềm vui tuy huy hoàng nhưng ngắn ngủi mà thôi.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)

![[Dịch] Nghịch Thiên Tà Thần [Dịch] Nghịch Thiên Tà Thần](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/04/Audio-Nghich-Thien-Ta-Than.jpg)








