1. Home
  2. Truyện Hay
  3. [Dịch] Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
  4. Tập 217 : Đan Thành (c1081-c1085)

[Dịch] Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi

Tập 217 : Đan Thành (c1081-c1085)

❮ sau
tiếp ❯

Chương 1081: Đan Thành

Đan Thành

Đ

an Thành, là một tượng trưng ở Nam An Châu.

Thành phố mười sao duy nhất, một thành phố mà danh tiếng của nó còn lớn hơn thành phố lớn nhất ở Nam An Châu.

Ở thành phố khác, anh có thể không tuân thủ quy tắc, nhưng ở Đan Thành nhất định phải tuân thủ quy tắc.

Người ngoài đồn rằng, không người nào dám lũng đoạn thị trường ở Đan Thành, cũng không có ai dám diễu võ dương oai ở Đan Thành.

Lúc trước Điền Ngạo Phong bị giết ở Vô Tâm Hài, tu sĩ Hóa chân của Lôi Vân Tông dám uy hiếp toàn Thành Nam An, phong tỏa toàn thành, thế nhưng nếu như chuyện này phát sinh ở Đan Thành.

Lôi Vân Tông tuyệt đối không dám làm như vậy.

Thế nhưng ở Tu Chân giới, cho dù thành phố có quy tắc nghiêm ngặt, cũng lấy thực lực làm chuẩn, cho dù Đan Thành cũng giống như vậy, thực lực chính là quy tấc.

Nếu như nhất định nói có ai dám khi dễ người ở Đan Thành, vậy nhất định là đan sư ở Đan Thành, ở Đan Thành đan sư là sự tồn tại cao nhất.

Đan Thành cách Mặc Nguyệt Chi Thành không gần, Diệp Mặc không sử dụng ‘Tử Đao’, cho nên hắn ngồi ‘Phi vân thuyền’ dù tốc độ nhanh cũng cần gần một tháng, mới tới được Đan Thành.

Còn chưa tiến vào Đan Thành.

Diệp Mặc đã ngửi được một mùi thơm nhàn nhạt của đan dược, đồng thời cảm giác được linh khí ở đây vượt gấp mấy lần so với những nơi khác.

Diệp Mặc tinh thần cả người run lên, càng kỳ vọng đối với Đan Thành.

Ở đây quả nhiên là một thánh địa đan dược, chưa đi vào, đã ngửi thấy được mùi thơm ngát của đan dược, Diệp Mặc cảm thấy rất hài lòng.

Diệp Mặc xuống ‘Phi vân thuyền’ ở ngoài Đan Thành một trăm dặm, không phải Diệp Mặc không muốn bay vào Đan Thành, mà ở đây đã có cấm chế cấm không, ở phạm vị ngoài cấm chế cấm không, bốn phía Đan Thành đều là đại trận phòng ngự cấp chín dựng lên sừng sững.

Diệp Mặc mặc dù là một đại sư trận pháp cấp sáu, thế nhưng loại đại trận phòng ngự cấp chín không một chút hư hỏng này hắn vẫn là lần đầu tiên nhìn thấy.

Cái trận pháp cấp chín này chẳng những có trận pháp công kích, còn có một trận pháp tụ linh cấp chín.

Thảo nào linh khí nồng nặc như thế, Diệp Mặc nhìn mấy trận pháp cấp chín này, trong lòng cực kỳ cảm thán.

Hắn khẳng định Đan Thành còn có linh mạch, thậm chí không chỉ là một linh mạch.

Rất nhiều tu sĩ ra ra vào vào, điều khiến Diệp Mặc kinh ngạc chính là, Đan Thành không ngờ ngay cả thành thủ cũng không có, lại càng không vì số lần ra vào nhiều mà phải nộp linh thạch.

Thế nhưng thần thức của Diệp Mặc lập tức quét được một vài đạo thân ảnh mờ mịt, lập tức hiểu được những thân ảnh này là tu sĩ âm thầm giám sát.

Nhất thời trong lòng hiểu rõ, Đan Thành chắc là trong chặt ngoài lỏng, không phải không có thành thủ, mà là lúc nào cũng có người âm thầm theo dõi.

Sau khi tiến vào Đan Thành, cái loại mùi dược khí thơm ngát này càng đậm.

Diệp Mặc trong lòng thầm nghĩ.

Thảo nào rất nhiều tu sĩ đều thích tới nơi này.

Nếu như tu luyện ở trong hoàn cành này.

Không những linh khí dư thừa, còn có công hiệu linh dược, hiển nhiên có nhiều cái lợi hơn so với nơi khác.

Vài tên tu sĩ Hư Thần và một gã tu sĩ Ngưng Thể đi qua bên người Diệp Mặc, Diệp Mặc lắc đầu.

Ở Đan Thành thật đúng là khắp nơi đều có Hư Thần.

Ngưng thể lại nhiều như kiến.

Một thành phố lớn như vậy, nói không chừng có thể tiêu diệt một châu lớn như Bắc Vọng Châu.

Lúc này hắn càng thêm tin tưởng lời Cảnh Anh Ly nói, nếu như mình có thể đứng vững ở Đan Thành, môn phái chín sao sẽ không dám tìm hắn gây phiền phức nữa rồi.

Diệp Mặc biết Cảnh Anh Ly lúc này hẳn là còn chưa tới Đan Thành, ở Đan Thành một chút hắn đều không quen, dù là muốn gia nhập Đan Thành, hay là tham gia đại hội luyện đan lần này của Đan Thành, đều cần Cảnh Anh Ly giúp đỡ.

Khi Diệp Mặc còn đang lo lắng có nên tìm một chỗ để trú ngụ, tu luyện hai tháng, rồi chờ Cảnh Anh Ly tới.

Thì một thân ảnh quen thuộc xuất hiện ở trước mắt hắn không xa.

Sau khi thấy người nọ, Diệp Mặc trong lòng cả kinh, phản ứng đầu tiên chính là trực tiếp giết gã, thế nhưng hắn rất nhanh đã tỉnh táo lại, lập tức xoay người, chỉ hy vọng thần thức của người kia không quét đến hắn.

Cái thân ảnh quen thuộc kia dĩ nhiên là Mạc Hữu Thâm, hắn ở Đan Thành lại nhìn thấy Mạc Hữu Thâm.

Hơn nữa lúc này tu vi của Mạc Hữu Thâm đã là Kim Đan tầng chín.

Nếu như gã vào Nam An Châu mới bắt đầu tu luyện, thì tốc độ của gã quả thực quá mức kinh người rồi.

Diệp Mặc khẳng định tốc độ tu luyện của gã không thể so với Tô Tĩnh Văn, nhưng Tô Tĩnh Văn là linh căn gì, Ẩn Băng linh căn đó.

Diệp Mặc quay đầu.

Đứng ở trước một sạp nhỏ bên cạnh vỉa hè, cầm lấy một pháp bảo tàn tích loang lổ ở trong tay nhìn, thần thức căn bản không dám phóng ra ngoài.

Nếu như Mạc Hữu Thâm nhận ra hắn là Diệp Mặc, vậy hắn chỉ còn một con đường chết.

Lúc này bên người Mạc Hữu Thâm có hai gã tu sĩ Hư Thần, một gã thậm chí là Hư Thần tầng chín rồi.

Hiển nhiên tư chất tu chân của Mạc Hữu Thâm rất nghịch thiên, hơn nữa gã còn tìm được một chỗ dựa vững chắc, thậm chí cái chỗ dựa vững chắc này còn rất coi trọng gã, phái hai gã tu sĩ Hư Thần bảo vệ gã.

Giờ khắc này Diệp Mặc cảm giác rất bực bội, vì sao tên khốn nạn này lại tìm được một chỗ trú chân tốt đến vậy? Chính mình mỗi lần thăng một cấp đều đau khổ giãy dụa, thậm chí còn không thể nổi danh, lại còn thu được một nhóm quân địch lớn.

Tuy rằng Diệp Mặc không biết Mạc Hữu Thâm dựa vào môn phái nào, thế nhưng hiện tại hắn đã biết dù hắn muốn dạy bào Mạc Hữu Thâm, hay là muốn giết Mạc Hữu Thâm, cũng không phải chuyện đơn giản nữa rồi.

Có thể nói một ngày nếu hắn bị Mạc Hữu Thâm thấy, hắn chắc chắn phải chết.

Với cá tính của Mạc Hữu Thâm, nhìn thấy Diệp Mặc, chắc chắn sẽ giết hắn.

– Bọn họ đã đi rồi.

Thấy Diệp Mặc còn nắm pháp bảo loang lổ trong tay, chủ sạp liền mở miệng nói.

Diệp Mặc lúc này mới chú ý tới chủ sạp này, một tiểu cô nương chưa tới hai mươi, ngũ quan đoan chính, dáng dấp thanh tú, đôi mắt to tròn, chỉ là làn da hơi ngăm đen, mới tu vi Trúc Cơ tầng bảy.

Trên sạp của nàng chỉ có số linh thào cấp hai cấp ba, còn có vài món pháp khí, trong tay Diệp Mặc đang nắm là một pháp bảo tàn phiến.

Ở Đan Thành lại bày ra một sạp hàng như vậy, Diệp Mặc không cần đoán, cũng biết cô bé kinh doanh cũng bình thường, thậm chí vài ngày cũng không bán được gì.

Thế nhưng không ngờ cô bé này lại nhìn ra được hắn đang sợ bọn Mạc Hữu Thâm phát hiện ra, Diệp Mặc trong lòng có chút giật mình.

Hắn lập tức cười cười, thu hồi pháp bảo tàn phiến trong tay của nói:

– Em gái, tôi muốn mua cái pháp bảo tàn phiến này, bao nhiêu linh thạch?

Cô bé có đôi mắt to lắc đầu nói:

– Tôi biết pháp bảo tàn phiến này không có ích đối với anh, anh không cần mua.

Nếu như anh đã đắc tội người khác, tốt nhất là nhanh chóng rời khỏi Đan Thành.

Diệp Mặc biết suy nghĩ của mình đã bị cô bé này nhìn ra, cũng không mua pháp bảo tàn phiến nữa, tùy ý hỏi:

– Vài người vừa đi qua kia, cô có biết là ai không?

Cô bé mắt to gật đầu nói:

– Vâng, tôi biết, đó chính là công tử Mạc Hữu Thâm, đệ tử thân truyền của Đan Vương – nhị trưởng lão Trường Thuận tại Đan Thành.

Công tử Mạc Hữu Thâm, Diệp Mặc xiết chặt nắm tay, vận khí của người này thật là tốt nha, không chỉ tới được Đan Thành, lại còn là đệ tử thân truyền của Đan Vương – trường lão Đan Thành.

Cái tên Mạc Hữu Thâm này đã là Thiếu công tử của Đan Thành rồi, mình muốn trở nên nổi bật ở đây quả là khó khăn.

Diệp Mặc đứng lên lắc đầu, trong lòng càng âm thầm thở dài.

Không phải biện pháp của Cảnh Anh Ly không tốt, mà là vận khí của hắn quá kém.

Thực lực của Đan Thành hắn tuy rằng chưa thấy, thế nhưng có thể nhìn thấy được từ thực lực của tu sĩ trên đường, hiển nhiên rất mạnh.

Bất đắc dĩ chính là, hắn còn chưa vào Đan Thành, đã đối đầu với một Đan Vương.

Diệp Mặc mạnh mẽ đem những ý nghĩ trong đầu này đè xuống, cho dù phải rời khỏi Đan Thành, cũng phải chờ Cảnh Anh Ly tới.

Nghĩ tới đây, hắn hỏi cô bé mắt to kia.

– Tôi muốn tìm một nhà nghi hẻo lánh một chút, cô bé biết chỗ nào không?

Cô bé mắt to lắc đầu nói:

– Vị tiền bối này, anh có lẽ là lần đầu tiên tới Đan Thành? Tìm không được nơi ở tại Đan Thành đâu, trừ phi anh có người quen hoặc là người có quan hệ với Đan Thành, ở tình huống bình thường, muốn tới Đan Thành dừng chân, cần đặt phòng trước một tháng thậm chí mấy tháng.

Diệp Mặc ngây ngẩn cà người, ngay cả chỗ ở hắn cũng tìm không được, cũng không thể ở trên đường cái chờ Cảnh Anh Ly mấy tháng.

Người tới Đan Thành nhiều như vậy lẽ nào cũng giống như hắn, cũng không có nơi ở?

Cô bé kia tựa hồ đã nhìn thấu suy nghĩ của Diệp Mặc, do dự trong chốc lát rồi nói:

– Tiền bối nếu như không ngại, có thể đến ở chỗ tôi vài ngày, tôi sẽ lấy một ít tiền phí thôi.

– Cô bé có nhà ở Đan Thành?

Diệp Mặc càng kinh ngạc nhìn cô bé trước mắt này, cô bé này bán hàng vỉa hè hơn nữa là những mặt hàng tầm thường nhất, mà tu vi cũng chỉ là Trúc Cơ.

Loại con kiến hôi này ở Đan Thành làm sao có thể có nơi ở? Phòng nghỉ ở Đan Thành, Diệp Mặc căn bản không cần nghĩ cũng biết, nhất định là giá trên trời.

Cô bé kia sau khi nghe được Diệp Mặc nói, tựa hồ bị chạm vào nỗi đau thầm kín, ngữ khí có chút lạc giọng nói:

– Không phải là của cháu, là của ông nội để lại cho cháu.

Không đợi Diệp Mặc hỏi lại, cô tiếp tục nói:

– Ông nội cháu sống từ lâu ở Đan Thành, hơn nữa còn là một linh đan sư cao cấp, mười lăm năm trước, ông nội đưa cháu tới nơi đây, thế là cháu cứ ở mãi nơi đây.

Diệp Mặc nhìn lại sạp hàng vỉa hè của cô bé một chút, có chút không giải thích được hỏi.

– Ông nội của cô bé là linh đan sư cùa Đan Thành, sao cô bé lại bày hàng vỉa hè, hơn nữa các mặt hàng…

– Ông nội sáu năm trước đã qua đời…

Thanh âm của cô bé kia càng thấp xuống.

Thì ra là như vậy, Diệp Mặc lúc này mới hiểu được, một cô bé mười mấy tuổi đã phải dựa vào cái sạp hàng này đề sinh tồn ở Đan Thành, không cần hỏi cũng biết là rất gian nan.

Phỏng chừng đại đa số các tu sĩ đến xem ở sạp hàng vỉa hè đều thương xót mà cho linh thạch, bằng không cô bé này căn bản chống đỡ không nổi.

Thấy cô bé này hiện tại cũng chưa quá mười bảy mười tám tuổi, sáu năm trước thậm chí chỉ có mười một mười hai tuối, có thể còn nhỏ hơn.

Một người mười một tuổi có thể sống được ở Đan Thành mấy năm thật không dễ dàng.

May là ở Đan Thành, nếu như ở địa phương khác, nói không chừng cô đã sớm mất mạng.

Diệp Mặc nhớ tới Ức Mặc, trong lòng xao động.

Hắn nhìn cô bé này nói:

– Cháu bé thu dọn sạp hàng đi, tôi muốn tới chỗ cháu xem một chút.

Hắn liền quyết định giúp cô bé này một chút.

– Được.

Cô bé này thấy Diệp Mặc đồng ý đến chỗ cô ở, nhất thời mừng rỡ rất nhanh đã thu dọn xong sạp hàng vỉa hè, nhanh chóng cất vào túi đựng đồ.

Nhìn cô thành thạo đem đồ cất vào túi đựng đồ, Diệp Mặc nghi ngờ hỏi.

– Ông nội của cháu là linh đan sư, thế sao ngay cả nhẫn trữ vật cũng không có?

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi

Ta Là Lão Ngũ


Chương 1082: Thu Đồ Đệ

Thu Đồ Đệ

Đ

ều đem trả nợ rồi.

Cô bé kia cúi đầu nhỏ giọng nói.

Diệp Mặc cũng không có hỏi lại, nếu là thiếu nợ thỉ khẳng định cũng là ông của cô thiếu nợ.

Cô bé này mới mười mấy tuổi, không có khả năng đã thiếu nợ người khác nhiều như vậy.

Chỉ là ông của cô là một linh đan sư, làm thế nào lại túng thiếu như vậy? Coi như là thiếu nợ cũng sẽ không đến nỗi một cái nhẫn trữ vật cũng không có chứ.

Diệp Mặc lắc đầu, thực sự có chút nghĩ không ra được.

Diệp Mặc một đường đi cùng cô gái này, vừa đi vừa nói chuyện, cũng đã hiểu ra không ít.

Cô bé này tên là Cận Chỉ Hằng, ông của cô là Cận Tiên Quý, sau khi trưởng thành liền ra ngoài thành, dưới cơ duyên xảo hợp, ở Đan thành bái lạy một gã Linh đan sư làm sư phụ.

Sau đó chính ông ta cùng trỡ thành một Linh đan sư, vẫn định cư ở lại Đan thành.

Mười lăm năm tnrơc, Cận Tiên Quý đưa Cận Chỉ Hằng về, vẫn tiếp tục định cư ở Đan thành.

Lúc đó Cận Chỉ Hằng còn nhỏ, những hiểu biết của cô đều là do Cận Tiên Quý chỉ dạy.

Diệp Mặc nghe đến đó trong lòng âm thầm hoài nghi, nói không chừng Cận Chỉ Hằng này cũng không phải là cháu của Cận Tiên Quý, bởi vì cái cô cháu gái này xuất hiện cũng quá đột nhiên, nhưng loại chuyện này Diệp Mặc cũng chỉ để trong lòng chứ không tùy tiện nói ra, cũng không có suy nghĩ tỉ mỉ về nó.

Sáu năm trước, sau khi Cận Tiên Quý qua đời, để lại một mình Cận Chỉ Hằng lúc đó mới được mười một tuổi, cũng may mà y còn để lại cho Cận Chỉ Hằng một căn nhà, cùng với một ít tài sản.

Đang lúc Diệp Mặc muốn hỏi một chút, những tài sản này về sau có phải là đem trả nợ rồi hay không, thì lại nghe được Cận Chỉ Hằng nói:

– Tới rồi.

Đập vào mắt Diệp Mặc là một căn nhà nhỏ có chút cũ kỹ, tuy rằng ở Đan thành này không được gọi là vùng đất phồn hoa, thế nhưng cũng không phải là nơi hẻo lánh.

Chung quanh căn nhà nhỏ có một trận pháp phòng ngự cấp ba đơn giản, và một trận pháp ngăn chặn thần thức, Diệp Mặc không nghĩ ra ông của Cận Chỉ Hằng để lại cho cô một nơi như thế này ở Đan thành.

Diệp Mặc gật đầu, thế này so với dự đoán của chính mình tốt hơn rất nhiều rồi.

Cận Chỉ Hằng chỉ cần có một chỗ như vậy, qua thêm vài chục năm, chờ sau khi cô tấn cấp lên Kim Đan, tiền đồ cũng sẽ không tệ lắm.

– Tiền bối, mời ngài vào trong.

Cận Chỉ Hằng cẩn thận xuất ra trận pháp ngọc bài khai mở trận môn, rồi nói với Diệp Mặc.

Diệp Mặc cùng Cận Chỉ Hằng đi vào tiểu viện, liền phát hiện ở giữa tiểu viện này có hai gốc “Đan linh thụ” cực lớn, chính vì hai gốc ‘Đan linh thụ’ này đã làm cho linh khí của tiểu viện nồng đậm hẳn lên, coi như là Cận Chỉ Hằng không đi bán hàng vỉa hè, chỉ cần ở bên cạnh hai cái cây này tu luyện, hản là rất tốt.

Bên trong tiểu viện có sáu phòng, thần thức của Diệp Mặc quét qua một chút, phát hiện ngoại trừ một cái phòng nhỏ cách hai gốc ‘Đan linh thụ’ xa nhất là không có người, các gian phòng còn lại không ngờ đều có người ở.

Lẽ nào Cận Chỉ Hằng chuyện môn cho thuê phòng thu linh thạch? Nếu như là vậy, cô cũng không cần phải đi bán hàng vỉa hè.

Thế nhưng ở đây chỉ còn một gian phòng, một khi đem phòng này cho mình vậy cô ngủ ở chỗ nào?

Quả nhiên Cận Chỉ Hằng đưa Diệp Mặc đến gian phòng trống kia rồi nói:

– Tiền bối, ngài ở chỗ này được chứ.

Diệp Mặc nghi hoặc nhìn Cận Chỉ Hằng một chút:

– Đây là phòng trống duy nhất còn lại, tôi ở chỗ này, vậy còn cháu thì sao?

Cận Chỉ Hằng thật không ngờ Diệp Mặc đã dùng thần thức tra qua, sắc mặt của nàng hơi đỏ lên rồi nói:

– Cháu buổi tối nghỉ ngơi trong tiểu viện là được rồi.

Diệp Mặc nhíu mày, hiển nhiên là Cận Chỉ Hằng cho mình vào ở trong phòng của cô.

Với hắn mà nói, coi như là không tìm được chỗ ở, hắn cũng có thể ở tạm ngoài trời, không cần thiết phải chiếm chỗ ở của Cận Chỉ Hằng.

Thấy Diệp Mặc không nói lời nào, mà lại đứng đó cau mày, Cận Chỉ Hằng nhất thời lo lắng, cô có chút khẩn trương nhìn Diệp Mặc, rất sợ mất đi mối làm ăn này.

Cô nhìn ra thái độ làm người của Diệp Mặc rất tốt, hơn nữa đối với cô cũng rất thân thiết, bẳng không cũng sẽ không mua ở sạp hàng của cô một cái mảnh vỡ của pháp bảo rồi.

Trầm ngâm trong chốc lát, Diệp Mặc đột nhiên hỏi:

– Chỉ Hằng, tiểu viện này là do ông nội để lại cho cháu sao?

Cận Chỉ Hằng gật đầu, nghi hoặc nhìn Diệp Mặc trả lời:

– Vâng, đúng là ông nội để lại cho cháu.

– Vậy cháu đã có năm gian phòng cho thuê rồi, vì sao còn phải đi bán hàng?

Diệp Mặc lại lần nữa nghi hoặc hỏi cô.

Cận Chỉ Hằng cúi đầu nói:

– Năm gian phòng kia đều không phải là cho người ta thuê, bởi vì ông nội thiếu nợ người khác, cho nên tạm thời phải đem năm gian phòng đó gán nợ.

Nếu như trong vòng mười năm cháu không trả hết nợ thì tiểu viện này cũng sẽ trở thành của người khác rồi.

Hiện tại đã qua sáu năm, tất cả những linh thạch cháu kiếm được hầu như cũng không đủ để trả nợ.

– Ông nội của cháu rốt cuộc là thiếu nợ bao nhiêu linh thạch?

Diệp Mặc trầm giọng hỏi, lúc trước hắn nghe Cận Chỉ Hằng nói chuyện nợ nần tạo cho cô tình cảnh khốn cùng rồi, nhưng hắn lúc đó không có để ý, dù sao cũng là chuyện đã qua rồi.

Thế nhưng hiên tại xem ra vấn đề nợ nần này đến bây giờ vẫn chưa được giải quyết.

– Chuyện này nói ra rất dài dòng.

Cận Chỉ Hằng thở dài, nhìn mấy gian phòng kia có chút lo lắng.

Lúc này Diệp Mặc cũng cảm giác được vài đạo thần thức quét tới, tu vi cao nhất là Kim Đan tầng năm, tu vi thấp nhất là một Kim Đan tầng một.

– Được rồi, cháu cùng ta vào trong phòng rồi nói.

Sau khi Diệp Mặc và Cận Chỉ Hằng bước vào trong phòng, hắn lập tức hạ một đạo cấm chế thần thức, mấy đạo thần thức kia nhất thời không thể quét vào bên trong phòng này.

Mấy người kia biết tựa hồ có cao nhân đến nên nhanh chóng thu hồi thần thức của mình, không dám tiếp tục tò mò nữa.

Cận Chỉ Hằng thấy Diệp Mặc tiện tay liền bố trí được một đạo cấm chế cực kỳ cường hãn, thậm chí so với trận pháp của tiểu viện còn lợi hại hơn, nhất thời kinh ngạc nhìn Diệp Mặc một chút, cô cảm giác Diệp Mặc so với tưởng tượng của cô thì lợi hại hơn nhiều.

– Nói đi.

Diệp Mặc sau khi bố trí cấm chế giúp Cận Chỉ Hằng ổn định tâm tình lập tức nói.

Cận Chỉ Hằng gật gật đầu, Diệp Mặc làm cho cô có chút cảm giác thân thiết, cũng không có vì tu vi cao mà xem thường tu sĩ có tu vi thấp như cô.

– Sáu năm trước, có một người bằng hữu đến tìm ông nội của cháu, nói rẳng hắn phát hiện một thượng cổ di tích ở Đại Chú sơn, mời ông nội cháu cùng đi.

Ông nội cháu cũng không có suy nghĩ nhiều, liền hẹn mấy người bạn cũ cùng nhau đi đến di tích.

Chỉ là mấy ngày sau, khi ông tìm được mấy người bạn trở lại.

Sau đó ông bắt đầu đi chung quanh gom góp linh thạch, ở Đan thành mua rất nhiều pháp bảo và dược liệu, sau đó luyện chế rất nhiều đan dược, lúc này mới rời khỏi Đan thành.

Cận Chỉ Hằng bắt đầu nhớ lại chuyện của ông nội ngày trước, rất nhiều chuyện cũng chỉ là biết như vậy thôi, chứ cũng không biết vì sao mà nó như vậy.

Diệp Mặc còn tưởng rằng ở trong tiểu viện này đều là mấy tên cường bá, cố ý chiếm nơi ở của Cận Chỉ Hằng, hiện tại xem ra ông nội của Cận Chỉ Hằng quả thật là thiếu nợ rất nhiều linh thạch.

Cận Chỉ Hằng không thể so sánh sự từng trải với Diệp Mặc, tâm tư trong lòng nàng không có suy nghĩ nhiều như Diệp Mặc, hơn nữa cô cũng chẳng bao giờ nghĩ tới là có người tính kế ông nội của mình hay không.

Chỉ tiếp tục nói:

– Sau khi ông nội đi rồi, thì không còn thấy trở về nữa, mà mấy người bạn cùng đi với ông cũng không có trỡ về.

Diệp Mặc gật đầu rồi hỏi:

– Vậy những người đang ở trong tiểu viện này là những ai?

– Đều là những người mà trước đây nhờ ông nội cháu luyện đan, lúc đó ông nội mượn linh thạch xung quanh, những người này đều bị ông nội đến mượn, có người vì cảm kích ông nội giúp bọn họ luyện đan, cũng không đến đòi trả lại sau khi ông nội cháu rời đi, thế nhưng cũng có những người đến đòi cháu phải trả nợ.

Cháu không có linh thạch, chỉ có thể đem tiểu viện này ra gán nợ thôi.

Cận Chỉ Hằng trả lời.

– Vậy cháu còn thiếu nhũng người này bao nhiêu linh thạch?

– Tổng cộng còn thiếu bảy trăm ngàn.

Diệp Mặc không nói gì, hắn biết ở Nam An Châu mọi nơi đểu sử dụng linh thạch thượng phẩm làm mệnh giá chung.

Bảy trăm ngàn linh thạch thượng phẩm đối với bản thân thì chỉ là một chút mà thôi, thế nhưng đối với Cận Chỉ Hằng mà nói, coi như cô bán hết cả sạp hàng của mình cũng không đủ trả số nợ này.

– Đại Chú sơn là nơi nào? ông nội của cháu nói đó là một cái Thượng cổ di tích sao?

Diệp Mặc cảm giác chuyện ngọn núi này nghe có chút quái dị.

Cận Chỉ Hằng lắc đầu nói:

– Cháu cũng không biết, cháu chẳng bao giờ ra khỏi Đan thành, ông nội cháu khi rời đi có nói là khẳng định sẽ trở về, thế nhưng lại căn dặn trước khi ông trở về không được rời khỏi Đan thành đi tìm ông, cái di tích kia là cháu ngẫu nhiên nghe được ông nội và người bạn đàm luận với nhau, hình như là cái gỉ ‘Dược Vương Linh Mạch’ gì đó.

Linh mạch? Diệp Mặc giật mình.

Cận Chỉ Hằng nói cái ‘Dược Vương Linh Mạch’ này có phải là một linh mạch bình thường hay không?

‘Khổ trúc’ của hắn vừa lúc đang cần một cái linh mạch, nếu như thật sự đó là một linh mạch, hắn thậm chí nghĩ là phải đi Đại Chú sơn một chuyến xem sao.

– Chỉ Hằng, cháu có thể luyện đan hay không?

Diệp Mặc nghĩ đến ông nội của Cận Chỉ Hằng là một Luyện Đan sư, cô hẳn là phải biết một chút về luyện đan.

Không nghĩ tới Cận Chỉ Hằng lại lắc đầu nói:

– Cháu không biết luyện đan, ông nội cũng chẳng bao giờ dạy cháu luyện đan cả.

Diệp Mặc tuy rằng nghi hoặc, thế nhưng cũng không có suy nghĩ nhiều.

Rất nhiều Luyện Đan sư và Đan Vương đều không muốn hậu nhân của mình tiếp tục luyện đan, dù sao luyện đan phải lãng phí rất nhiều thời gian, hơn nữa giá thành phẩm cũng quá cao.

Tu vi của các Luyện Đan sư đều không cao lắm, bởi vì bọn họ lãng phí hầu hết thời gian vào viêc luyện đan.

Cứ như vậy, thời gian tu luyện sẽ không có bao nhiêu.

Đương nhiên cũng có số tu sĩ thiên tài, không chỉ luyện đan vô cùng lợi hại mà tu vi cũng rất cao.

Chỉ là tương đối mà nói thì, loại tu sĩ này thực sự là ít đến đáng thương.

– Linh căn của cháu là gì?

Diệp Mặc đã có ý muốn thu Cận Chỉ Hằng làm đồ đệ của mình rồi.

Đồ đệ của hắn cũng có mấy người, thế nhưng đệ tử Luyện Đan sư chỉ có một mình Dư Kỳ Dương, hơn nữa Dư Kỳ Dương còn đang ở tân Bắc Vọng Châu.

– Cháu là Thủy, Mộc, Kim ba hệ linh căn.

Cận Chỉ Hằng tựa hồ cảm giác được sự thân thiết của Diệp Mặc đối với mình, lập tức trả lời.

Chuẩn xác mà nói thì linh căn của Cận Chỉ Hằng không được tốt lắm, hơn nữa còn là thủy, mộc, kim ba hệ linh căn cũng không thích hợp để luyện đan.

Thế nhưng Diệp Mặc cũng không có để ý, hắn tin tưởng, luyện đan truyền thừa của mình đối với yêu cầu của linh căn cũng không nghiêm ngặt.

Huống chi hắn còn có hai loại mồi lửa kỳ dị thuộc tính thủy.

Tương lai nếu như Cận Chỉ Hằng có thành tựu, hắn thậm chí có thể cấp cho Cận Chỉ Hằng một trong hai loại mồi lửa thuộc tính thủy đó.

Về phần linh căn có tinh thuần hay không.

Diệp Mặc cũng không có để ý, trong Thế giới trang vàng của hắn còn có một gốc ‘Ngũ Thải Liên’, hiện tại đang được nước đầm nuôi dưỡng, ai có thể khẳng định sau này hắn sẽ không có được một cây ‘Cửu Thải Liên’ chứ?

Nghĩ tới đây, Diệp Mặc đột nhiên hỏi:

– Ta chính là một Luyện Đan sư, bởi vì cháu khiến ta nhớ đến một người thân của mình.

Nên hiện tại ta muốn thu nhận cháu làm đồ đệ, cháu có nguyện ý hay không.

– A… Tiền bối là tới Đan thành tham gia đại hội Đan Vương sao?

Cận Chỉ Hằng chỉ nói một câu, cũng nhớ tới ý tứ trong lời Diệp Mặc, nhất thời thầm mắng mình hồ đồ, cô thậm chí nghĩ cũng không nghĩ liền quỳ xuống đất rồi nói:

– Chỉ Hằng nguyên ý bái tiền bối làm thầy.

Đồng thời trong lòng cô cũng hiểu rõ vì sao vị tiền bối này luôn luôn đối với minh rất ôn hòa và thân thiết, hóa ra là mình giống với người thân của người ta, chỉ là không biết người thân kia có quan hệ thế nào với tiền bối này mà thôi.

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi

Ta Là Lão Ngũ


Chương 1083: Không Có Thực Lực, Sẽ Không Có Đạo Lý

Không Có Thực Lực, Sẽ Không Có Đạo Lý

V

ốn bản thân chỉ nghĩ là đột nhiên muốn thu Cận Chỉ Hằng làm đồ đệ, thế nhưng khi thấy Cận Chỉ Hằng thực sự bái mình làm sư phụ rồi.

Diệp Mặc bỗng nhiên lại có một loại cảm giác thỏa mãn, hắn tựa hồ cảm thấy cách làm này của mình cùng không có sai.

Diệp Mặc đưa tay nâng Cận Chỉ Hằng lên rồi nói:

– Tên thật của ta là Diệp Mặc, thế nhưng hiên tại ta có một vài kẻ thù, nếu có người hỏi đến tên của ta, con cứ nói là ta tên Lạc Tiểu Mạc được rồi.

Diệp Mặc biết cái tên Mạc Ảnh nếu nói ra khẳng đinh sẽ bị Lôi Vân Tông hoài nghi, mà cái tên Ninh Tiểu Ma thì có rất nhiều người ở Vẫn Chân Điện chú ý, lần này hắn lại đặt cho mình một cái tên là Lạc Tiểu Mặc.

Tuy rằng dùng cái tên Lạc Tiểu Mặc trong lòng hắn cũng có chút không vui, đến lúc nào mình mới có thể dùng cái tên Diệp Mặc này một cách đường đường chính chính đây?

Cận Chỉ Hằng mặc dù có chút nghi hoặc khó hiểu, cô cũng không có hỏi nhiều.

Đột nhiên có được một vị sư phụ làm cho cô có cảm giác tốt hơn trước rất nhiều.

Khi trước mỗi ngày cô chỉ là sống đơn giản qua ngày, kiếm linh thạch trả nợ.

Không có một thân nhân nào, cũng không có bạn bè gì, thậm chí cũng không có cái lý tưởng cao đẹp nào, cách nghĩ duy nhất của cô lúc đó chỉ là sớm ngày đem linh thạch trả hết nợ mà thôi.

– Sư phụ, người tới Đan thành là vì tham gia đại hội Đan Vương vào ba tháng sau sao?

Cận Chỉ Hằng vẫn không có quên cái vấn đề này, sau khi bái Diệp Mặc làm sư phụ lại hỏi lại một lần.

Tuy rằng cô mong Diệp Mặc là một Đan Vương, cô sẽ có một vị sư phụ là Đan Vương rồi, thế nhưng trong lòng cô vẫn hiểu một điều, ông nội lớn tuổi như vậy rồi, cũng không có khả năng trở thành Đan Vương, sư phụ của cô hiện giờ có lẽ cũng chỉ là một Linh đan sư mà thôi.

Diệp Mặc mỉm cười nói rằng:

– Con rất mong chờ đại hội Đan Vương sao?

Cận Chỉ Hằng gật đầu nói rằng:

– Ông nội của con sống kiếp này chính là vì để được tham gia đại hội Đan Vương một lần, thế nhưng đến khi ông rời đi vẫn chỉ là một Linh đan sư cấp bảy.

Khoảng cách trở thành Đan Vương còn một chặng đường thật dài.

Ông nói người kiếp này sẽ không có cơ hội trở thành một Đan Vương rồi, còn nói tư chất của con không thích hợp để luyện đan, không cần phải tiếp tục đi theo con đường của ông.

Kỳ thật ở Bắc Vọng Châu, thì một linh đan sư cấp bảy cũng đã có địa vị tương đối cao rồi, thế nhưng ở Nam An Châu, hơn nữa còn là ở Đan thành, một linh đan sư cấp bảy đúng thật không tính là cái gì cả.

– Chuyện đại hội Đan Vương lát nữa rồi hãy nói, ta trước tiên đem mấy tên khách nhàn hạ trong tiểu viện đuổi đi đã.

Diệp Mặc mặc dù là đã nghi sẽ thông qua đại hội Đan Vương ở Đan thành để có chỗ đứng vững chắc, thế nhưng hiện tại tên tuổi còn không thể lộ ra.

Huống hồ hắn còn biết được sư phụ của Mạc Hữu Thâm là Đan Vương trưởng lão của Đan thành thì trong lòng lại có thêm một chút cảm giác xấu.

Cảnh Anh Ly mặc dù là một cô gái.

Thế nhưng Diệp Mặc nghĩ cô gái này đối với các vấn đề đều suy nghĩ rất chu đáo, hơn nữa cô quen thuộc Đan thành hơn hắn nhiều lắm, vì vậy hắn đang chuẩn bị chờ Cảnh Anh Ly tới rồi mới tính tiếp.

– Sư phụ, những vị khách trọ này là vì con thiếu nợ linh thạch của bọn họ, không thể đánh đuổi họ được.

Cận Chỉ Hằng nghe được lời Diệp Mặc nói là đem những người này đuổi đi, nhất thời nóng nảy.

Nơi đây là Đan thành, nếu như ở Đan thành có thể tùy ý khi dễ người khác, cô sớm đã bị đuổi khỏi Đan thành rồi, thậm chí có khi cái mạng cũng không còn.

Những người đó tuy rằng chiếm tiểu viện của cô.

Thế nhưng cũng không có mạnh mẽ chiếm hữu, mà là bởi vì cô thiếu nợ linh thạch của họ.

Diệp Mặc khoát tay nói:

– Con hãy gọi những người đó đến đây đi, việc còn lại con không cần phải xen vào.

Con chỉ cần nghe theo lời ta là được.

Diệp Mặc đứng ở giữa sân, thế nhưng sau một lúc Cận Chỉ Hằng chỉ dẫn theo hai người đi ra.

Trong đó trên mặt một người còn biểu hiện một chút khó chịu, nếu như không phải vì y nhìn không thấu tu vi của Diệp Mặc, nói không chừng y đã sớm phát tác rồi.

Người còn lại thì không có tỏ ra khó chịu, mà là liếc mắt nhìn Diệp Mặc một cái, rồi lạnh lùng nhìn chằm chằm Cận Chỉ Hằng nói:

– Cận cô nương, thời gian của bọn tôi có hạn.

Cô có lời gì thì hãy nói nhanh đi.

Tháng này cô đến một khối linh thạch cũng chưa có hoàn trả cho tôi, tôi còn chưa hỏi đến cô đó.

Sắc mặc Cận Chỉ Hằng đỏ lên cúi đầu nói:

– Xin lỗi, Ngụy tiền bối, sư phụ tôi tìm mọi người có một số viêc.

– Sư phụ của cô?

Hai người kia lại nhìn Diệp Mặc một chút, nhưng cũng không có nói gỉ cả.

Bọn họ nhìn ra, tu vi cua Diệp Mặc cao hơn so với bọn họ.

Thế nhưng cao hơn thì làm sao, nơi này là Đan thành, không giống như nhũng nơi khác.

Thần thức của Diệp Mặc đảo đến bên trong phòng của ba người còn lại thấy bọn chúng dường như cũng không có việc gì, bỗng nhiên hừ lạnh một tiếng.

Đánh ra ba luồng kim Thần thức.

Ba người không tới kia ở trong phòng đồng thời phun ra một ngụm máu tươi, sắc mặc tái nhợt.

Lúc này bọn họ đã biết người ở trong sân chính là một cao thủ trong những cao thủ, không dám tiếp tục ở trong phòng, lập tức đi ra ngoài sân, ánh mắt nhìn về phía Diệp Mặc có chút kiêng kỵ.

Đây là Diệp Mặc đã sử dụng mức độ nhẹ nhất của kim Thần thức rồi, hiên tại tu vi ‘Tử Nhãn Thần Hồn Thiết Cát’ của hắn đã đạt tới tầng ba, có thể tùy ý thi triển ra Thần thức đao rồi.

Nếu như hắn dùng một Thần thức đao, ba người này không trở thành vong hồn thì cũng thành kẻ điên loạn rồi.

Nhìn thấy uy thế cường hãn của Diệp Mặc, hai người đã tới sân của tiểu viên từ trước đều có chút kinh hoàng.

Tuy rằng quy củ của Đan thành vô cùng nghiêm, thế nhưng nếu như người này giết bọn họ ở đây, thì coi như hắn có bị Đan thành trừng phạt thì bọn họ cũng không có khả năng nhìn thấy được nữa.

– Tiểu viện này là của ông nội Chỉ Hằng lưu lại cho cô bé, các người đều là kẻ ỷ vào tu vi của mình cao hơn mà ở lại không chi trả linh thạch, lại còn yêu cầu Chỉ Hằng phải trả nợ linh thạch nữa sao?

Diệp Mặc lạnh lùng quét mắt qua năm người, nhàn nhạt hỏi một câu.

Tên tu sĩ họ Ngụy đi ra đầu tiên ôm quyền nói:

– Vị tiền bối này, tuy rằng người là sư phụ của Chỉ Hằng, thế nhưng cũng không thể không nói đến đạo lý khi ở Đan thành này.

Chúng tôi ở chỗ này là không sai, nhưng đây cũng không phải là do chúng tôi muốn ở, chỉ là vì Cận Chỉ Hằng thiếu nợ linh thạch của chúng tôi còn chưa có trả, rơi vào đường cùng, chúng tôi mới bỏ qua nơi ở của mình mà đến đây trú ngụ thôi.

Diệp Mặc ha ha cười mà nói:

– Nói như vây, các người chính là vì tốt cho Chỉ Hằng sao?

– Không sai.

Mấy tu sĩ này tuy rằng biết tu vi của Diệp Mặc so với bọn ho cao hơn nhiều, thế nhưng họ đoán rằng Diệp Mặc có vẻ như cũng không dám làm gì họ, lúc này mới giương giương tự đắc mà trắng trợn dối trá.

– Tốt!

Ngoài dự liệu của y chính là, Diệp Mặc cũng không có tức giận, mà là nhìn qua cả tiểu viện này một chút rồi lại hỏi một câu:

– Chỉ Hằng thiếu của ngươi tất cả bao nhiêu linh thạch?

Vi tu sĩ họ Ngụy đang đợi Diệp Mặc động thủ để lập tức gọi hộ vệ Đan thành lại.

Thế nhưng y không ngờ Diệp Mặc không có hành động cường liệt mà là hỏi y rằng Cận Chỉ Hằng thiếu y bao nhiêu linh thạch.

Y lập tức hiểu rõ rằng Diệp Mặc chỉ đang làm ra vẻ, ở Đan thành hắn cũng sẽ không dám tỏ ra mạnh mẽ, nghĩ tới đây, giọng nói của y nhất thời lớn hơn:

– Cô ta thiếu tôi 14 vạn linh thạch.

Diệp Mặc nghe được giọng điệu của y thay đổi, đã biết được ý nghĩ của y rồi, cũng không nói gì, mà lại lần nữa hỏi:

– Có phải chỉ cần Cận Chỉ Hằng đem linh thạch trả lại cho mấy người, thì mấy người sẽ lập tức rời khỏi đây?

– Đương nhiên, Ngụy Vũ Á tôi cũng là một kẻ biết giữ chữ tín, há có thể chiếm lấy nơi ở của người khác, huống chi coi như là tôi muốn chiếm, thủ vệ của Đan thành cũng sẽ lập tức hạ thủ đối với tôi.

Tu sĩ họ Ngụy không chút do dự trả lời, tựa hồ y căn bản là một tu sĩ rất chính trực.

Đồng thời câu nói sau của y cũng là để cảnh cáo Diệp Mặc, nơi đây chính là Đan thành, không phải là nơi có thể dùng sức mạnh để nói chuyện.

Diệp Mặc giống như không có nghe thấy, tiếp tục hỏi:

– Ta không cần hỏi về chuyện động phủ tu luyện, chỉ hỏi ở Đan thành này, thuê một gian phòng trọ của một khách điếm bình thường trong một năm cần bao nhiêu linh thạch?

– Hẳn là cần khoảng 15 vạn linh thạch, thế nhưng ở đây đương nhiên không thể so với khách điếm được.

Tu sĩ họ Ngụy hiển nhiên hiểu rõ ý tứ trong câu nói của Diệp Mặc.

Diệp Mặc cười lạnh một tiếng, không để ý tới sự cẩn thận của y mà lại lần nữa hỏi:

– Vậy anh ở Đan thành này thuê một gian phòng của một cái tiểu viện như thế này, một năm cần khoảng bao nhiêu linh thạch?

– Cần khoảng hai đến ba vạn linh thạch?

Trên trán tu sĩ họ Ngụy đã chảy ra mồ hôi lạnh.

Diệp Mặc hỏi rõ ràng như vậy, y há có thể còn không hiểu rõ đạo lý sao?

Diệp Mặc lại lần nữa cười nhạt một tiếng rồi nói tiếp:

– Ta không cần đi hỏi cũng biết, chắc chắn không chỉ tốn khoảng hai đến ba vạn linh thạch.

Ta tạm thời chỉ là tính anh 3 vạn linh thạch thôi, giờ ta hỏi anh, anh đã ở đây bao lâu rồi?

– Sáu, sáu năm…

Giọng nói của tu sĩ họ Ngụy đã có chút run rẩy.

– Sáu năm, tốt.

Coi như là 3 vạn linh thạch một năm, sáu năm anh cần phải trả cho Chỉ Hằng 18 vạn linh thạch phải không? Cho dù là lợi tức của anh cao tới đâu, cũng sẽ không lên tới 4 vạn linh thạch chứ?

Diệp Mặc nói đến đây, giọng điệu càng lúc càng băng lạnh, hắn quét mắt đến mấy người còn lại đang kinh hồn bạt vía nói:

– Các người không chỉ không cảm kích Chỉ Hằng đã có lòng tốt cho các người ở lại sáu năm, trái lại mỗi ngày đòi Chỉ Hằng linh thạch, các người là không có đem người sư phụ của Chỉ Hằng như ta để vào trong mắt rồi, còn nói ta không có đem quy củ của Đan thành để vào trong mắt sao? Chỉ là tu sĩ Kim Đan thì đã rất giỏi rồi sao?

Nói tới đây, Diệp Mặc bỗng nhiên hừ lạnh một tiếng, vải tên tu sĩ ở đây lập tức run lên, tên có tu vi thấp nhất kia còn trực tiếp phun ra một ngụm máu tươi.

Sau tiếng hừ lanh, giọng nói của Diệp Mặc càng thêm nghiêm khắc:

– Ta nghe Chỉ Hằng nói lại, sau khi qua mười năm, các người còn muốn đoạt đi cả cái tiểu viện này, nếu như những viêc này của các người còn chưa có tính là ức hiếp tu sĩ cấp thấp, vậy rốt cuộc cái gì mới là ức hiếp tu sĩ cấp thấp, có cần ta gọi đội thủ vệ Đan thành lại đây nói rõ ràng lý do cho các người hay không?

Năm tên tu sĩ kia sắc mặt nhất thời trở nên trắng bệch, nếu như đạo lý này thực sự đem đi nói với thủ vệ của Đan thành, thì bọn họ chính là đang ức hiếp những tu sĩ cấp thấp rồi.

– Tiền bối, vãn bối vẫn một mực ở bên trong tu luyện, đã quên mất rằng em Chỉ Hằng đã hoàn trả hết số linh thạch còn thiếu rồi, vãn bối lập tức rời đi ngay.

Một gã tu sĩ đầu trọc phản ứng nhanh nhất, y nói xong lập tức trở về chỗ ở, thu xếp đồ đạc của mình một cách đơn giản rồi rời đi ngay.

– Để lại giấy vay nợ đã.

Diệp Mặc tuy rằng không biết là có giấy vay nợ hay không, nhưng vẫn nói một câu.

Hắn không nghĩ tới vừa mới nói xong, tên tu sĩ kia thật đúng là đã để lại một cái ngọc giản.

Bốn tên tu sĩ còn lại thấy có người rời khỏi, cũng biết Cận Chỉ Hằng có một người sư phụ như Diệp Mặc, bọn họ muốn tiếp tục nghĩ cách chiếm cái tiểu viện này đã không còn thực tế nữa rồi, lập tức đều nhanh chóng thu dọn đồ đạc của mình rồi rời đi với khuôn mặt xám xịt.

– Sư phụ, chỉ cần như thế là được sao?

Cận Chỉ Hằng vốn nghĩ sư phụ gọi mấy người kia ra là để trả linh thạch cho bọn họ, thật không ngờ là sư phụ lại chỉ nói mấy câu đã đem những người này đuổi đi rồi.

Sau khi nói xong, Cận Chỉ Hằng vỗ vỗ ngực nói tiếp:

– Nếu sớm biết thì con cũng đã dùng biện pháp này rồi, con không ngờ lại để cho bọn hắn ngày ngày kiếm linh thạch miễn phí.

Diệp Mặc thở dài một tiếng rồi nói:

– Ta dùng biện pháp này thì có thể, nhưng con thì lại không thể dùng được.

Con cho rằng mấy người này không biết việc thuê chỗ ở cần bao nhiêu linh thạch hay sao? Đó là bởi vì bọn chúng khi dễ con không có ai hỗ trợ.

Con phải nhớ kỹ, muốn cùng người khác nói đạo lý, thì thực lực của chính mình cũng phải đủ mạnh mẽ.

Không có thực lực sẽ không có đạo lý.

Cận Chỉ Hằng gật đầu, cô đã hiểu rõ ý tứ của Diệp Mặc rồi.

Bất luận ở nơi nào, đạo lý đều được thành lập trên cơ sở thực lực.

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi

Ta Là Lão Ngũ


Chương 1084: Quyết Định Dự Thi

Quyết Định Dự Thi

D

iệp Mặc còn tưởng rằng mấy tên tu sĩ Kim Đan bị mình đánh đuổi sẽ quay lại gây phiền phức cho hắn, bởi vì bọn chúng quen thuộc Đan thành hơn Diệp Mặc.

Thế nhưng Diệp Mặc đã đợi gần một tuần, cũng không thấy có ai tìm đến.

Trong khoảng thời gian này, Diệp Mặc bố trí một trận pháp phòng ngự cấp năm trong tiểu viện, nhưng không có ý muốn bố trí Tụ linh trận, vì ở đây đã có hai gốc ‘Dẫn linh thụ’ rồi.

Nếu như lại bố trí thêm Tụ linh trận nữa, thì nói không chừng sẽ khiến những tu sĩ ở xung quanh khó chiu.

Những ngày kế tiếp, Diệp Mặc vừa tu luyện, vừa chỉ giáo cho Cận Chỉ Hằng luyện đan, đồng thời đem toàn bộ công pháp của cô chỉnh sửa lại.

Khi chưa đợi được Cảnh Anh Ly tới, Diệp Mặc không tùy ý đi loạn ra bên ngoài thành.

Thực lực của hắn bây giờ vẫn còn quá thấp, nếu như vô tình gặp phải cái tên Mạc Hữu Thâm kia, nói không chừng hắn còn không thể ra khỏi Đan thành này.

Thời gian hai tháng nhanh chóng trôi qua, Cận Chỉ Hằng đã có thể tự mình luyện chế những đan dược đơn giản rồi, bởi vì có Diệp Mặc sửa chữa lại công pháp tu chân, còn có lượng lớn đan dược cũng với linh thạch phụ trợ, cô cũng thành công tấn cấp tới tu vi Trúc Cơ tầng tám.

Mà trong hai tháng này, tu vi của Diệp Mặc vốn đang ở đỉnh Nguyên Anh tầng bốn, với sự hỗ trợ của ‘Anh Nguyên đan’ vả ‘Khổ trúc’, cũng thành công tấn cấp tới Nguyên Anh tầng năm.

Còn một tháng nữa là tới đại hội Đan Vương.

Diệp Mặc nhận được tin tức của Cảnh Anh Ly, cô đã tới Đan thành.

Khi Cảnh Anh Ly tới tiểu viện của Cận Chí Hắng, Diệp Mặc mang Cận Chỉ Hằng ra giới thiệu cho Cảnh Anh Ly, đồng thời nói cho Cảnh Anh Ly biết Cận Chỉ Hằng là đồ đệ mà hắn mới thu nhận.

Cận Chỉ Hằng có chút ngạc nhiên khi nhìn thấy Cảnh Anh Ly, trong suy nghĩ của cô, Cảnh Anh Ly được sư phụ coi trọng hẳn sẽ không phải là một cô gái bình thường.

Thậm chí có thể là hồng nhan tri kỷ của sư phụ.

Thế nhưng khi thấy tướng mạo bình thường của Cảnh Anh Ly lúc này, làm cho cô bé thật không dám khen tặng, thậm chí còn không bằng chính cô.

Cận Chỉ Hằng biết bản thân nhiều nhất chỉ có thể coi là không khó nhìn mà thôi, cho dù là những cô gái tiếp chuyện khách hàng ở điện các của Đan thành cô cũng kém xa, cô nghĩ không ra Cảnh Anh Ly so ra còn không bằng cả bọn họ.

Cảnh Anh Ly cũng rất kinh ngạc, tư chất của Cận Chỉ Hằng cũng rất bình thường, không ngờ có thể được Diệp Mặc ưu ái, thật sự là làm cho nàng có chút khó hiểu.

Cô biết Diệp Mặc có rất nhiều bản lĩnh, không chỉ là một đại sư trận pháp, hắn còn là một Đan Vương cấp bốn, người như thế muốn thu đồ đệ, có thể nói là những thiên tài ở đại lục Lạc Nguyêt này đều ước gì được vào làm môn hạ của hắn.

Huống chi tất cả các tu sĩ đối với viêc truyền thừa của bản thân đều rất coi trọng, coi như là cần thu đệ tử, cũng là cái kiểu nhìn rồi lại nhìn, chọn rồi lại chọn (cực kỳ kén chọn).

Mà không ngờ Diệp Mặc lại thu nhận một người có tướng mạo và tư chất đều thuộc vào loại bình thường như những đệ tử phổ thông như Cận Chỉ Hằng, điều này làm cho cô có chút khó hiểu.

Không nói gì đến người khác, ngay bản thân cô cũng sẽ mặt dày mà chạy theo Diệp Mặc nếu Diệp Mặc muốn thu cô làm đệ tử.

Tuy rằng không nghĩ ra, thế nhưng Cảnh Anh Ly cũng chỉ có thể âm thầm cảm thán vận khí của Cận Chỉ Hằng, tu sĩ đúng là vẫn cần có may mắn mà, có tu sĩ thiên tài không có một sư phụ tốt, cuối cùng cũng là mất đi tất cả.

Diệp Mặc thu nhận Cận Chỉ Hằng cũng không phải suy nghĩ nhiều như Cảnh Anh Ly tưởng tượng, hắn cảm giác Cận Chỉ Hằng thích hợp làm đệ tử của hắn.

Hơn nữa còn là vì có chút tưởng niệm về con gái Ức Mặc, nên mới tùy ý thu nhận, cũng không có khảo cứu truyền thừa gì gì đó.

Cảnh Anh Ly rất thông minh, cho nên Diệp Mặc không có giấu diếm cô, đem chuyện thù hận của mình và Mạc Hữu Thâm kể cho cô nghe, hắn muốn hỏi một chút về cách nhìn của Cảnh Anh Ly.

– Cái gì, anh còn đắc tội cả với Mạc Hữu Thâm đệ tử của Trường Thuận Đan Vương nữa ư?

Cảnh Anh Ly nghe được Diệp Mặc còn đắc tội với cả thân truyền đệ tử của Trường Thuận Đan Vương, trong lòng cảm thấy thật hết chỗ nói.

Tên này thật đúng là họa tinh (ngôi sao tai họa).

Không chỉ đắc tội với Lôi Vân Tòng rồi đến Vô Cực Tông, hiện tại lại đến Đan Vương trưởng lão của Đan thành nữa.

Cũng may là những người bị hắn đắc tội còn chưa biết những việc này là do hắn làm.

Bằng không, coi như hắn nghịch thiên, nhưng cũng khó mà thoát đi được.

– Ý của tôi là, thật sự không có cách nào để tham gia đại hội tỉ thí Đan Vương, thì tôi sẽ mang theo Chỉ Hằng trở về Mặc Nguyệt Chi Thành.

Diệp Mặc thấy Cảnh Anh Ly mãi vẫn không nói gì, liền chủ động nói chuyện.

Cảnh Anh Ly trầm ngâm một hồi rồi nói:

– Tên Mạc Hữu Thâm kia tôi biết, hắn là đệ tử thân truyền của nhị trưởng lão Trường Thuận – Đan Vương Đan thành.

Nghe nói hắn tới Đan thành chưa được bốn năm, tư chất cũng rất tốt, thế nhưng chẳng có gì đặc biệt.

Tư chất của hắn cho dù là có tốt hơn, cũng sẽ không hơn được tôi, cho dù là tôi cũng không có cách nào trong vòng bốn năm tu luyện đến Kim Đan tầng chín.

Diệp Mặc gật đầu, hắn đương nhiên biết, Mạc Hữu Thâm trong vòng bốn năm đã đạt đến Kim Đan tầng chín, hiển nhiên là được một dược liệu nghịch thiên sửa đổi qua.

– Hơn nữa…

Cảnh Anh Ly dừng một chút rồi nói tiếp:

– Số người có tư chất tốt hơn Mạc Hữu Thâm ở Nam An Châu nhiều lắm, nhưng chính bọn họ cũng không có tốc độ tu luyện nhanh như Mạc Hữu Thâm kia.

– Vì sao tên Mạc Hữu Thâm kia tu luyện nhanh như vậy, Anh Ly tỷ tỷ?

Chỉ Hằng nghi hoặc hỏi.

Cảnh Anh Ly trầm giọng nói:

– Bởi vì hắn căn bản là không lo về căn cơ của chính mình, có lẽ hắn có biện pháp khác để giải quyết việc căn cơ bất ổn.

Thời gian Mạc Hữu Thâm bắt đầu tu luyện thì đã không ít tuổi rồi, hắn nhất định là bời vì đan dược nghich thiên nào đó mới cưỡng chế lên Trúc Cơ, sau đó lại cưỡng chế Kết Đan.

Như vậy thì tốc độ tu luyện mặc dù nhanh, thế nhưng căn cơ không vững chắc, căn bản là sau này sẽ không có tiền đồ.

Diệp Mặc hiểu rõ ý tứ trong lời nói của Cảnh Anh Ly, hắn vì thế mà sau khi lấy được ‘Khổ trúc’ đã cực kỳ vui mừng, vì khi ấy việc bức thiết nhất của hắn là vấn đề căn cơ và tâm cảnh bất ổn.

Mà cái hắn cần là dùng tốc độ nhanh nhất để tấn cấp, mà tu đạo thì cốt yếu là dục tốc bất đạt, căn bản là trái ngược với mong muốn của hắn.

Thế nhưng có một trong mười thượng cổ linh căn là ‘Khổ trúc’ rồi, coi như là hắn có tu luyện với tốc độ nhanh hơn nữa, thì ở bên cạnh ‘Khổ trúc’ tâm cảnh của hắn vẫn vững như bàn thạch.

Lúc trước hắn động tâm với ‘Dược Vương Linh Mạch’ ở Đại Chú sơn mà Cận Chỉ Hằng nói đến cũng là vì ‘Khổ trúc’.

Diệp Mặc tin tưởng rằng theo như lời Cảnh Anh Ly nói, nếu tu luyện nhanh hơn sẽ có nhiều ảnh hưởng hơn, bởi vì hắn có ‘Khổ trúc’ để đảm bảo cho vấn đề tâm cảnh khi tu luyện nên không lo.

Nhưng hắn không tin Mạc Hữu Thâm cũng có ‘Khổ trúc’, vì vậy Mạc Hữu Thâm khẳng định không có cách nào để giải quyết vấn đề của căn cơ bất ổn.

Đừng nhìn y hiện tại là Kim Đan tầng chín, thế nhưng nếu như Mạc Hữu Thâm muốn tấn cấp lên cao hơn, nhất định phải đợi một trăm năm sau mới có thể kết Anh.

Bẳng không coi như là y mạnh mẽ kết Anh, tiền đồ sau này cũng sẽ dừng lại.

Qua lời nhắc nhở của Cảnh Anh Ly, Diệp Mặc cũng có chút nghi hoặc, Trường Thuận Đan Vương khẳng đinh cũng hiểu rõ vấn đề này, nhưng nếu hiểu rõ rồi, vì sao còn coi trọng Mạc Hữu Thâm như vậy? Thậm chí còn giúp y cưỡng chế tu luyện tới Kim Đan tầng chín?

Hắn không tin Mạc Hữu Thâm cũng có ‘Khổ trúc’, là bởi vì ‘Khổ trúc’ là một trong mười thượng cổ linh căn, ở trong Tu Chân Giới cũng chỉ là lời đồn đại, tuy rằng Diệp Mặc không biết Tiên giới có hay không, thế nhưng dựa theo hắn phán đoán, loại đồ vật nghịch thiên này, phong chửng là Tiên giới cũng không có được.

Huống chi tương truyền rằng thập đại linh căn mỗi loại đều chỉ có một cái, nếu hắn chiếm được ‘Khổ trúc’ rồi thì chắc chắn sẽ không có cái thứ hai.

Diệp Mặc và Cảnh Anh Ly hiểu rõ vấn đề của căn cơ khi tu luyện, thế nhưng Cận Chỉ Hằng thì không hiểu.

Tu vi của Cận Chỉ Hằng bây giờ mới chỉ là Trúc Cơ, đối với vấn đề căn cơ sau khi tu luyện không có hiểu rõ lắm, Cảnh Anh Ly biết là cô không hiểu, nhưng cô lại là đệ tử của Diệp Mặc nên lại giải thích thêm:

– Loại linh dược dùng để cưỡng chế đề thăng tu vi này vô cùng trân quý, coi như là môn phái chín sao cũng rất khó có được.

Môn phái chín sao, hoặc tám sao, chỉ cần cấp cho đệ tử nòng cốt loại dược liệu này, bất cứ ai cũng có thể tấn cấp tới Nguyên Anh trong thời gian ngắn.

Thế nhưng không có một môn phái nào làm như vậy, chính là vì không muốn môn hạ đệ tử của mình không có căn cơ tốt sau khi tu luyện.

Diệp Mặc đã mơ hồ hiểu được vì sao Cảnh Anh Ly cần nói tới việc Mạc Hữu Thâm có căn cơ bất ổn rồi, có khả năng là cô muốn mình đi dự thi.

Cảnh Anh Ly sau khi giải thích đầy đủ, lại quay sang nói với Diệp Mặc:

– Anh Diệp, Mạc Hữu Thâm chỉ là một kẻ đến từ bên ngoài, tuy rằng có tư chất tốt, thế nhưng Trường Thuận Đan Vương đã thu hắn làm đệ tử, thì vì sao còn cấp cho hắn dùng loại đan dược nghịch thiên như thế? Lẽ nào Trường Thuận Đan Vương không biết chuyện căn cơ bất ổn? Giải thích duy nhất chỉ có hai khả năng, một là Mạc Hữu Thâm và Trường Thuận Đan Vương có quan hệ rất sâu, Trường Thuận Đan Vương thậm chí có biện pháp để giúp hắn ổn định căn cơ, còn thứ hai…

Cảnh Anh Ly cũng không nói tiếp nữa, thế nhưng Diệp Mặc hiểu rõ, lý do thứ hai chính là Trường Thuận Đan Vương cưỡng chế đề thăng tu vi của Mạc Hữu Thâm khẳng định là vì một mục đích khác.

Cảnh Anh Ly tựa hồ biết Diệp Mặc đã hiểu ý của mình, cũng không có tiếp tục giải thích mà nói:

– Chính vì thế, đã nói rõ Mạc Hữu Thâm ở Đan thành chỉ là nhờ có Trường Thuận Đan Vương nên mới nổi danh, còn lại những Đan Vương khác, chấp sự và thành chủ không nhất định sẽ coi trọng Mạc Hữu Thâm, mà tại cuộc tỉ thí Đan Vương của Đan thành, thì Trường Thuận Đan Vương nhiều nhất cũng chỉ có thể là một người giám khảo mà thôi.

Coi như là ở Đan thành, những người có danh tiếng hơn Trường Thuận Đan Vương cũng gần mười người.

Diệp Mặc gật đầu, đã hoàn toàn hiểu rõ ý của Cảnh Anh Ly rồi, những Đan Vương khác ở Đan thành đối với Mạc Hữu Thâm không coi trọng mấy.

Hơn nữa bản thân đi tham gia cuộc tỉ thí Đan Vương, thì dù cho Mạc Hữu Thâm có nhận ra mình chăng nữa, y cũng không nhất định có thể gây khó dễ cho mình.

Cho dù là Trường Thuận Đan Vương cũng không nhất định có thể can thiệp vào cuộc tỉ thí Đan Vương, càng không cần phải nói đến Mạc Hữu Thâm.

Đương nhiên còn có một việc mà Cảnh Anh Ly không nói ra, chính là Diệp Mặc hắn phải đạt được thứ hạng cao, bằng không thì hắn đi tham gia ngược lại sẽ là hại hắn.

Thế nhưng Diệp Mặc cũng hiểu rõ đạo lý này.

– Được, đa tạ Anh Ly sư tỷ đã khiến tôi hiểu ra.

Diệp Mặc là trong nhà chưa tỏ ngoài ngõ đã tường, có sự phân tích của người quen thuộc Đan thành như Cảnh Anh Ly, thì hắn liền hiểu rõ những vấn đề then chốt trong đó rồi.

Cảnh Anh Ly mỉm cười nói:

– Hơn nữa Mạc Hữu Thâm hiện không có mặt ở Đan thành, khi tôi đến Đan thành nghe người ta nói Trường Thuận Đan Vương cùng Mạc Hữu Thâm đã đến tông môn tám sao là Kim Kiếm Môn rồi, hình như là muốn hướng Tiêu Thi Nhân của Kim Kiếm Môn cầu hôn thì phải?

Diệp Mặc trầm mặc, cũng không phải vì Mạc Hữu Thâm muốn cầu hôn Tiêu Thi Nhân mà trầm mặc, trên thực tế Diệp Mặc chỉ biết Tiêu Thi Nhân là người đứng thứ năm trong Thập mỹ Nam An, còn đối với Tiêu Thi Nhân thì hắn không có quen thuộc.

Hắn là bởi vì sự coi trọng của Trường Thuận Đan Vương đối với Mạc Hữu Thâm mới thế, có thể cùng với Mạc Hữu Thâm đi Kim Kiếm Môn để cầu hôn, có thể thấy được Trường Thuận Đan Vương cũng rất chiếu cố Mạc Hữu Thâm rồi.

Thế nhưng hắn rất nhanh đứng lên nói với Cảnh Anh Ly:

– Anh Ly sư tỷ, vậy thì làm phiền cô dẫn tôi đi báo danh thôi.

Cảnh Anh Ly gật đầu, hiện Mạc Hữu Thâm không có mặt tại Đan thành, cô và Diệp Mặc đi báo danh là tốt nhất rồi.

Tuy rằng cô có thể đến giúp Diệp Mặc, nhưng nếu bị Mạc Hữu Thâm phát hiện thì việc động thủ ở nơi báo danh là không dễ dàng.

Cảnh Anh Ly cũng đứng lên nói:

– Việc báo danh cuộc tỉ thí Đan Vương cũng đơn giản, anh hẳn là còn chưa có danh hiệu Đan Vương, hiện tại tôi mang anh đi gặp một vị tiền bối.

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi

Ta Là Lão Ngũ


Chương 1085: Cậu Nợ Tôi Một Ân Tình

Cậu Nợ Tôi Một Ân Tình

T

hấy dáng vẻ vô cũng kinh ngạc của Diệp Mặc, Cảnh Anh Ly lại lần nữa nói:

– Bởi vì báo danh cuộc tỉ thí Đan Vương phải có danh hiệu thấp nhất là Linh đan sư cấp bảy hoặc cao hơn mới có thể được, hiên tại anh không hề có danh hiêu Đan Vương, thậm chí là danh hiệu Linh đan sư cấp bảy cũng không có, vậy làm sao có thể báo danh?

– Sư phụ tôi là Đan Vương mà.

Cận Chỉ Hằng lập tức nói.

Lúc trước khi Cận Chỉ Hằng biết được sư phụ của mình là một Đan Vương, cô không thể tin nổi, thế nhưng hiện tại cô rất tự hào về chuyện sư phụ mình chính là một Đan Vương.

Hiện tại Cảnh Anh Ly nói Diệp Mặc không có tư cách để báo danh, cô lập tức có cảm giác khó chịu.

Cận Chỉ Hằng vừa mới nói xong, đã hiểu được ý của Cảnh Anh Ly rồi.

Chỉ có tự mình biết sư phụ là một Đan Vương thì không được, muốn tham gia đại hội Đan Vương, nhất định phải được Đan thành công nhận.

Chỉ có Đan thành công nhận Diệp Mặc là một Đan Vương, thì hắn mới chân chính là một Đan Vương, cũng mới có thể tham gia cuộc tỉ thí Đan Vương.

Cảnh Anh Ly đương nhiên biết Diệp Mặc là một Đan Vương, hơn nữa ít nhất còn là một Đan Vương tứ phẩm nữa.

Cô thấy Cận Chỉ Hằng đã hiểu được ý của mình, cũng không giải thích tiếp nữa.

– Được.

Diệp Mặc cũng biết đây là điều kiện bắt buộc, nếu như hiện tại hắn không e ngại gì Lôi Vân Tông và Vô Cực Tông thì hắn căn bản cũng không muốn đi Đan thành nhận cái danh hiệu Đan Vương này, thế nhưng hắn cần tham gia cuộc tỉ thí Đan Vương, thì nhất định phải được Đan thành thừa nhận.

Cảnh Anh Ly hiển nhiên đã nhìn ra trong lòng Diệp Mặc đối với cuộc tỉ thí Đan Vương này cũng không để ý lắm, hắn tham gia tỉ thí mục đích chủ yếu là hắn đang cần có một thân phận cường đại.

Cô lo lắng Diệp Mặc không quá để tâm khiến hắn có thể không phát huy hết mười phần thực lực, nên suy nghĩ một chút rồi nói:

– Nếu như anh có thể nắm chắc lọt vào ba thứ hạng đầu, thì cho dù có là đối nghịch với Mạc Hữu Thâm thì cũng không cần e ngại hắn.

Bởi vì mỗi lần hội tỉ thí Đan Vương diễn ra, ba người đứng đầu đều trở thành trưởng lão hoặc là được cung phụng của Đan thành, cũng như Trường Thuận Đan Vương năm mươi năm trước cũng là nguời xếp thứ ba trong hội tỉ thí Đan Vương, hiện nay cũng đã là trưởng lão của Đan thành rồi.

Diệp Mặc chỉ trầm ngâm trong chốc lát liền nói:

– Nếu như chỉ là muốn đạt hạng ba, thì tôi thấy cũng không có vấn đề.

Lời này của Diệp Mặc nói thực ra không sai, thủ pháp luyện đan của hắn là được lĩnh ngộ từ ‘Tam sinh quyết’, phù hợp với quy luật của thiên địa, ngũ hành diễn sinh biến hóa.

Hơn nữa thực lực của hắn bây giờ cũng vào khoảng Đan Vương tứ phẩm, và cũng không kém hơn so với Trường Thuận Đan Vương kia.

Hắn tin tưởng chính mình sẽ không kém hơn những người còn lại.

Huống chi người khác muốn từ Đan Vương tứ phẩm tấn cấp lên Đan Vương ngũ phẩm có khi cần đến thời gian trăm năm, thậm chí cả ngàn năm cũng không nhất định làm được, còn bản thân hắn nói không chừng chỉ cần một đêm đã có thể làm được rồi, đây chính là chỗ nghịch thiên của ‘Tam sinh quyết’.

Cảnh Anh Ly cũng cho rằng Diệp Mặc đạt được hạng ba cũng không phải là vấn đề, cho nên mới khuyên bảo Diệp Mặc tham gia hội tỉ thí Đan Vương, nếu như Diệp Mặc không thể đạt được một trong ba hạng đầu, lần tham gia này đối với hắn chắc chỉ có hại mà thôi.

Thấy Diệp Mặc nói như vậy cô cũng mỉm cười:

– Nếu như anh đạt được hạng ba trong hội tỉ thí Đan Vương, coi như là anh có lộ ra việc mình có thiên hỏa, thì chỉ cần anh ở lại Đan thành, cũng không có ai dám đánh chủ ý vào anh.

Huống hồ một ngày nào đó, anh ở Đan thành trở thành trưởng lão hoặc là cao tầng của Đan thành, thì khi đó mọi việc của anh ở Nam An Châu đều thuận tiện hơn rất nhiều.

Bất luận là ai đều phải tôn xưng anh một tiếng Đan Vương, nếu như anh muốn có dược liệu gì, thậm chí chỉ cần nói một câu, đã có người chuyên môn đưa đến trước mặt của anh rồi, loại đãi ngộ này so với môn chủ của một tông môn bảy sao cũng còn cao cấp hơn.

Diệp Mặc hít vào một hơi, hắn cũng không nghĩ tới một Đan Vương của Đan thành không ngờ lại có nhiều chỗ tốt như vậy.

Nhưng hắn tự biết thực lực bản thân của mình, chính là hắn có bản lĩnh luyện đan lợi hại, nhưng chỉ có tu vi Nguyên Anh thì hắn cũng không dám để lộ ra thiên hỏa của mình.

Trong suy nghĩ của Diệp Mặc, khi chưa tấn cấp đến Ngưng Thể, hắn chắc chắn sẽ không để lộ ra việc mình có Thiên hỏa.

Cảnh Anh Ly thấy Diệp Mặc hiểu rõ ý mình, liền nói tiếp:

– Kỳ thực anh ở trong hội tỉ thí Đan Vương không đạt được một thứ bậc nào, nhưng chỉ cần anh có danh hiệu Đan Vương được Đan thành công nhận, thì liền có vô số người muốn nịnh bợ anh.

Duy nhất một điều, nếu anh không đạt được thứ bậc cao, thì Trường Thuận Đan Vương muốn đánh lén anh cũng là một chuyện rất dễ dàng.

– Tôi hiểu được, cô trước tiên mang tôi đi gặp mặt vị tiền bối kia đã.

Diệp Mặc gật đầu, hắn cho rằng Cảnh Anh Ly tận lực hỗ trợ hắn, lúc trước là vì mình là trận pháp đại sư và là một Đan Vương, đồng thời còn vì mình đã cứu cô nữa.

Nhưng hiện tại xem ra bởi vì mình là một Đan Vương nên mới như vậy.

Xem ra, mình phải trở thành một vị Đan Vương của Đan thành, hơn nữa còn phải nổi danh khi tham gia hội tỉ thí Đan Vương.

Đúng như lời Cảnh Anh Ly đã nói, nếu như hắn nổi danh ở Đan thành rồi, thì căn bản là không cần phải sợ hãi Mạc Hữu Thâm nữa.

Khả năng duy nhất là hắn không biết tu vi của Trường Thuận Đan Vương kia như thế nào, nếu như là một tu sĩ cường đại, thì cho dù mình có ở lại Đan thành, thì cũng phải đề phòng viêc bị y âm thầm hạ độc thủ.

– – – –

Diệp Mặc cho rằng người ở Đan thành có thể giúp hắn báo danh hội tỉ thí Đan Vương khẳng định là người có thân phận, chí ít cần phải ở một nơi có linh khí nồng đậm hơn cả trung tâm thành.

Hắn thật không ngờ là Cảnh Anh Ly lại dẫn hắn vòng bảy tám vòng, đi đến tận một góc thành mới dừng lại.

Đập vào mắt hắn chính là một gian hàng pháp khí nhỏ bé rách nát, một ông lão nhìn không đoán ra được tuổi đang luyện chế một pháp khí trung phẩm, thần thái chuyên chú tựa hồ vô cùng dụng tâm.

Cửa hàng pháp khí ở cái nơi hẻo lánh này cũng không có món đồ gì hay, hiển nhiên không có khả năng có khách hàng.

Diệp Mặc nghĩ đến ‘Vu Dương khí các’ kia ở thành Vẫn Chân tuy rằng hèo lánh, thế nhưng cũng rất có danh tiếng ở bên ngoài, nên có thể kiếm được tiền, mà cái cửa hàng pháp khí giản đơn này.

Diệp Mặc không nghĩ ra nó kiếm tiền như thế nào.

– Lục gia gia, vãn bối Cảnh Anh Ly xin bái kiến Lục gia gia.

Cảnh Anh Ly đối với ông lão đang chăm chú luyện khí kia vô cùng tôn kính, còn chưa đi tới gần đã khom người thi lễ từ xa.

Trong lòng Diệp Mặc sửng sốt, lẽ nào Cảnh Anh Ly chính là muốn nhờ ông lão này hỗ trợ? Hắn vội vã sử dụng thần thức tỉ mỉ kiểm tra tu vi của ông lão kia, nhưng phát hiện thần thức của hắn căn bản là không thể thấy rõ ràng, trong lòng nhất thời cả kinh.

Tu vi của Diệp Mặc lúc này đã là Nguyên Anh tầng năm, coi như là hai gã tu sĩ Hóa Chân lần trước, hắn cũng có thể cảm nhận được đôi chút về tu vi của đối phương.

Thế nhưng tu vi của lão luyện chế pháp khí này thì không ngờ mình không nhìn ra được chút nào.

Chẳng lẽ tu vi của lão này ít nhất cũng đã là Hóa Chân.

– Bé con, tới tìm ta có chuyện gì?

Ông lão tựa hồ đối với Cảnh Anh Ly cũng không nhiệt tình lắm, thế nhưng sau khi nói xong câu đó, lại quét mắt nhìn Diệp Mặc một cái, hiển nhiên lão đã biết được việc Diệp Mặc vừa dùng thần thức kiểm tra tu vi của mình.

– Vãn bối Diệp Mặc, xin được bái kiến tiền bối.

Diệp Mặc thấy thần thức của ông lão đảo về phía mình, vội vã tiến lên chào hỏi.

Ông lão nhìn chằm chằm vào Diệp Mặc rồi gật đầu, sau đó nhìn về phía Cảnh Anh Ly nói:

– Nói đi, lại muốn tìm phiền phức gì cho ta?

Cảnh Anh Ly nghe ông lão nói xong, liền hít một hơi dài rồi mới lên tiếng:

– Lục gia gia, người bạn này của con là Diệp Mặc, anh ấy muốn tham gia đại hội Đan Vương, thế nhưng bản lĩnh luyện đan của hắn lại chưa được sự công nhận của Đan thành.

Nếu như dựa theo trình tự bình thường thì chí ít phải chờ đến đại hội Đan Vương lần sau rồi, cho nên…

– Có phải muốn lão già này giúp hắn lấy một cái danh hiệu Đan Vương, sau đó lại giúp hắn báo danh?

Ngữ khí của ông lão tựa hồ như rất xem thường.

Cảnh Anh Ly lại rất trấn định nói tiếp:

– Vâng thưa Lục gia gia, con có mang theo thư của dì Nghiên.

Diệp Mặc nghe được ngữ khí của ông lão kia, trong lòng biết là lão cũng không muốn giúp.

Nhưng sau khi nghe Cảnh Anh Ly nói, trong lòng hắn lại có chút kỳ quái, dì Nghiên kia là ai, không ngờ có thể đả động đến cái lão không hiểu nhân tình thế thái này.

Không nghĩ tới lão đầu kia lại khoát tay chặn lại rồi nói:

– Ta cũng không phải Lục gia gia của cô, cô cũng không cần thấy người sang bắt quàng làm họ.

Thế nhưng…

Nói đến đây ông lão bỗng quay sang nhìn Diệp Mặc rồi tiếp tục nói:

– Tên này có tương lai phát triển rất lớn, ngày hôm nay ta sẽ cho cậu chút mặt mũi.

Cậu là Diệp Mặc đúng không? Được, cái ngọc bài này giao cho cậu, đưa nó cho mấy tên ở Đan hội kia, rồi cần làm gì thì nói với chúng là được.

Nói xong lão đã quăng cho Diệp Mặc một thanh sắc ngọc bài, sau đó còn nói thêm:

– Cái ngọc bài này thì cậu giữ làm kỷ niệm, Diệp Mặc, cậu phải nhớ kỹ, lần này cậu thiếu lão già ta một ân tình.

Không phải là vì con bé Cảnh Anh Ly kia mà ta giúp cho cậu, mà là bởi chính cậu nên ta mới ra tay giúp đỡ.

Được rồi, đi đi, đừng làm chậm trễ việc ta luyện khí.

Cảnh Anh Ly và Diệp Mặc đều đưa mắt nhìn nhau, căn bản là không sao hiểu được vì sao lại như vậy.

Thế nhưng Cảnh Anh Ly nhanh chóng nắm bắt thời cơ, lôi kéo Diệp Mặc thi lễ chào lão già một cái rồi rời khỏi cửa hàng pháp khí cũ nát này.

Hai người sau khi đã đi xa, Cảnh Anh Ly vẫn có chút khó chịu, cô mang theo thư trợ giúp Diệp Mặc, không nghĩ tới căn bản là không cần đến cô, tự Diệp Mặc đã có thế đối phó rồi.

– Kỳ thực tôi căn bản là lần đầu tiên nhìn thấy lão già kia, tôi cũng không biết vì sao lão lại phải cho tôi mặt mũi nữa?

Diệp Mặc không đợi Cảnh Anh Ly hỏi thì đã tự biện bạch trước.

Hắn thực sự là không hiểu, hơn nữa đối với ý tốt của cái vị Lục tiền bối này cũng không cảm thấy hài lòng.

Diệp Mặc hiểu rẳng “Vô sự hiến ân cần, không gian tức đạo tặc”.

Mà cái lão họ Lục này chẳng khác nào “Vô sự hiến ân cần” cả, thế nhưng hết lần này tới lần khác chính mình vẫn không hiểu được tại sao lão lại phải làm như vậy, lão không phải kẻ gian thì lão muốn cướp cái gì ở mình đây.

– Lục tiền bối hành sự không giống như lẽ thường, anh cũng không nên suy nghi nhiều, chúng ta trước tiên nên đi tới Đan thành đem chuyện báo danh giải quyết đã rồi nói sau.

Cảnh Anh Ly thấy vẻ mặt khó hiểu của Diệp Mặc, không thể làm gì khác hơn là khuyên nhủ một câu.

– Lão già đó rốt cuộc là ai?

Diệp Mặc suy nghĩ một chút vẫn cảm thấy không yên tâm, liền hỏi một câu.

Ngữ khí của Cảnh Anh Ly mang theo kính ý mà nói:

– Kỳ thực Lục tiền bối ở Đan thành có địa vị so với đệ nhất đan sư cũng không hề kém hơn.

Ông ấy có một biệt hiệu là “Lục địa khí thần”, nói chính xác về bản lĩnh luyện khí của ông ấy.

Ông ta kỳ thực là một tông sư luyện khí cửu phẩm, đệ nhất luyện khí Nam An Châu.

Ngoại trừ một ít cao tầng của Đan thảnh ra, rất ít người biết ông ấy định cư ở Đan thành hơn nữa còn là một nơi hẻo lánh như vậy.

– Lão ấy là tông sư luyện khí cửu phẩm?

Diệp Mặc khiếp sợ, lúc nãy chỉ thấy lão kia luyện chế một kiện pháp khí trung phẩm, vậy mà lại là một tông sư luyện khí sao?

Cảnh Anh Ly nhàn nhạt nói một câu:

– Anh có phải là thấy ông ta đang luyện chế một kiện pháp khí không? vì thế mới cho rằng ông ấy chỉ là một Luyện khí sư bình thường? Nếu như anh biết ông ấy dùng những tài liệu gì để luyện chế pháp khí, anh chắc chắn sẽ không nghĩ như vậy nữa.

– Là tài liệu gì thế?

Diệp Mặc vô thức hỏi lại.

Cảnh Anh Ly cũng không có giấu diếm:

– Lục tiền bối luyện chế pháp khí, những tài liệu sử dụng đều là bất cứ cái gì ông nhặt được ở ven đường, những thứ này không hề có phẩm cấp, thậm chí đối với tu sĩ không có bất cứ tác dụng nào.

Như một đống bùn đất, một tảng đá, một cây cỏ dại ông ta cũng có thể dùng để luyện khí.

Diệp Mặc hít sâu một hơi, có thể tùy ý để luyện chế ra pháp khí, điều này quả thực nghe rợn cả người.

Cho dù hắn là một Đan Vương tứ phẩm thì cũng vô pháp sử dụng cỏ dại bình thường để luyện chế ra những loại đan dược cấp thấp.

– Cô nói muốn mang tôi đi luyện khí, chẳng lẽ là nhờ vì Lục tiền bối kia?

Diệp Mặc nhớ tới lời Cảnh Anh Ly nói ngày trước.

Cảnh Anh Ly lắc đầu:

– Muốn Lục tiền bối luyện khí, anh cũng đừng mơ tưởng nữa.

Tôi nói muốn dẫn anh đi luyện khí là đi tìm người khác.

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi

Ta Là Lão Ngũ

❮ sau
tiếp ❯

Avatar

Bình luận gần đây
https://audiosite.net
Đã xong nhé bạn ^^
https://audiosite.net
Chinh Đàm 16 giờ trước
Xong chưa ad ơi
https://audiosite.net
Hihi Khó nói lém bạn cái này do bên Trung thui bạn. Khả năng cao là không bạn ^^ Lần này người Bảo Lãnh cho cậu này là 1 trong Gia Tộc đình đám bên Trung đó... Nếu không đúng luật đến 2028 mới mãn hạn cơ bạn :P
https://audiosite.net
Cảm ơn bạn thích bộ này ^^! Dạo này hơn bận bạn à, ừm chưa có nhé. Mình đang viết dở bộ Vu Chi Nguyên rùi bạn :D Có lẽ lần này mình sẽ không bán sang bên Trung nữa.. thử đăng tại Việt Nam coi sao ^^
https://audiosite.net
haizz lại cháy file này rồi :Z Bạn đợi mình chút nhé đang liên hệ mới CTV upload bộ này nhé
https://audiosite.net
Chinh Đàm 1 ngày trước
Ad ơi sửa lại sever đi Bị lỗi rồi
https://audiosite.net
Chinh Đàm 2 ngày trước
Có tập mới chưa ad ơi
https://audiosite.net
Nguyen Tuan 2 ngày trước
bộ này cuốn quá, em nghe đc 500 chap rồi, mong ad không drop
https://audiosite.net
Tất cả bộ truyện bạn báo lỗi đã cập nhật thêm Sever Độc QUyền HMT nhé - Mình gửi bạn LT - Thỉnh vào trang cá nhân quy đổi Vip nhé Tuấn ^^!
https://audiosite.net
Chào bạn: Vinh Nguyen - Mình đã check rất kỹ không lỗi nhé :) Bạn kiểm tra lại Wifi hoặc 4g -5g nhé ^^! - Ngoài ra lúc lỗi bạn có ? chát box xem là lỗi ở đâu nhé Cậu.
https://audiosite.net
Mình không rõ lém...! Loay quay mk: 18 Hoặc 18+ 2 cái đó thui bạn.. !!!
https://audiosite.net
Nguyen Thuong 5 ngày trước
Mk là gì v
Khí Linh xin chào!
Lotus
Chat Box