[Dịch] Thâu Thiên Chi Đạo (Lược Thiên Ký)
Tập 284 : Quan vị Tiên Phủ. (c1416-c1420)
❮ sautiếp ❯Chương 1416: Quan vị Tiên Phủ.
Đại khái vô luận Si Nhi tiên tử nghĩ như thế nào cũng không nghĩ tới, Chư Thiên Thăng Tiên Hội dưới cái nhìn của nàng là một con đường chết, rơi vào trong mắt Phương Hành lại là một đại tạo hóa, vốn đang vắt hết óc muốn đoạt Tiên Mệnh, cơ hồ không từ thủ đoạn, nói câu không dễ nghe, nếu như trong Tiên Phủ Thanh Ngô Châu có Tiên Mệnh, Phương Hành đã sớm lật tung Tiên Phủ Thanh Ngô Châu, nhưng bây giờ vận khí quá tốt, chỉ thành thành thật thật ngồi một chỗ, liền có chuyện tốt bực này rơi vào trên đầu mình, có thể nói là thiên đại vận khí… Ba đầu Tiên Mệnh đã bị Phương Hành coi là vật trong túi, về phần 10 vạn người cạnh tranh kia, chỉ là một đám ruồi nhặn mà thôi…
Cuối cùng cũng an tâm, ở trong Tiên Phủ Thanh Ngô Châu mấy ngày, gặp được Huyền Cơ Chân Nhân thống ngự Tiên Phủ Thanh Ngô Châu, người này họ Chu, chính là chi thứ của Thanh Huyền Vực Chủ, tên Chu Huyền Cơ, bởi vì không phải chủ mạch, bởi vậy trong danh tự không thể đạt được chữ “Thanh”, bất quá cùng Thanh Huyền Vực Chủ nhất mạch có quan hệ huyết thống, thân phận này quyết không bình thường, ở trong mấy đại châu, Thanh Ngô Châu từ trước đến nay địa vị hiển hách, cao cao tại thượng giống như thần tiên…
Thời điểm Huyền Cơ Chân Nhân thiết yến khoản đãi, Phương Hành mới nhìn đến hình dạng của hắn, lại là một lão đầu mặc đạo bào màu xanh, sắc mặt âm trầm như nước, ăn nói có ý tứ, khí cơ cực kỳ đáng sợ, chỉ xem một chút, liền có thể cảm giác được người này khí huyết như chì, thâm trầm như cốc, tu vi thâm bất khả trắc, trong lòng Phương Hành âm thầm đánh giá, tu vi của Huyền Cơ lão nhân này, chỉ sợ đã là Chính Tiên!
Danh nghĩa là hắn thiết yến khoản đãi, kỳ thật chỉ lộ mặt một chút, nói hai câu khuyến khích, liền ngồi ở chỗ đó như mộc điêu, mà thiết yến khoản đãi cũng không chỉ Phương Hành, còn có ba bốn Nguyên Anh cảnh lai lịch không giống nhau, tu vi cao thấp không đều, rõ ràng là gần đây được mời đến, từng cái trên mặt có chút gấp rút, thần sắc thấp thỏm tham gia yến hội, tựa hồ trong lòng đang đợi cái gì, qua ba lần rượu, liền đứng ngồi không yên, giống như có lời muốn nói!
– Ha ha, các vị đạo hữu, Huyền Cơ Chân Nhân cảm niệm năm vị tu vi cao thâm, mai một hoang dã thực quá đáng tiếc, liền thành ý hẹn nhau, nguyện mời năm vị gia nhập Thanh Ngô Tiên Phủ, tạm nhận chức thống lĩnh, bình bát phương chi loạn, đãng bốn hải yêu ma, thay Thanh Huyền Vực Chủ dọn sạch yêu ma quỷ quái, kiến công lập nghiệp, cũng vì mình tranh một tiền đồ tốt đẹp, không biết chư vị ý như thế nào?
Thời gian không sai biệt lắm, Thanh Ngô Tiên Phủ Đại thống lĩnh Lý Hổ Tướng đứng dậy, cười nâng chén nói.
– Tốt!
Phương Hành sớm đợi không kịp, lập tức nâng chén phụ họa, cực kỳ hưng phấn.
Bá bá bá bá bá…
Trong điện, không biết bao nhiêu ánh mắt nhìn về phía hắn, tựa như nhìn đồ đần…
– Phốc…
Si Nhi cô nương ngồi ở bên người Huyền Cơ Chân Nhân, càng phun ra một ngụm rượu.
– Làm gì thế?
Vẻ mặt Phương Hành ngây thơ, hung hăng trừng về phía những ánh mắt kia.
– Khục khục…
Trong bầu không khí hoàn toàn yên tĩnh, lại có một lão giả áo xám đứng lên, tu vi Nguyên Anh cảnh, danh xưng là “Tán Tiên”, vẻ mặt hắn cười khổ, rót đầy một chén, nhìn Huyền Cơ Chân Nhân bồi tội nói:
– Huyền Cơ đại nhân ở trên, nhận tiểu nhân thi lễ, đại nhân hậu ái, tiểu nhân vốn không dám từ, chỉ là tiểu nhân lang thang đã quen, lại không muốn làm quan, rất sợ trễ nải chuyện quan trọng của đại nhân, nếu như đại nhân có việc cho gọi, tiểu nhân không ngại giúp sức, nhưng quan vị của Tiên Phủ… vẫn là thôi đi!
– Thế mà không chịu đáp ứng…
Ánh mắt Phương Hành có chút cổ quái nhìn lão đầu kia một chút, chỉ thấy vẻ mặt hắn ẩn nhẫn, thái độ lại cực kỳ kiên quyết.
Hơn nữa nhìn những người khác, cũng kích động muốn đứng lên phụ họa.
Xem ra bọn hắn đối với quan vị, là không có chút hứng thú.
– Ha ha, Khô Đằng đạo hữu, ngươi nói hơi quá rồi…
Huyền Cơ Chân Nhân căn bản không mở miệng nói chuyện, Đại thống lĩnh cười lạnh nhìn lão giả áo xám kia, trầm giọng nói:
– Chủ ta lòng có hảo ý, ngươi từ chối như thế lại có ý gì? Nếu như ta nhớ không lầm, một năm trước ở bờ sông Dịch Thủy cùng người đấu pháp, ngươi lấy tính mệnh đối thủ, ba năm trước ở biên giới Man Hoang, đoạt một gốc bảo dược của người khác, lại ở mười năm trước, bất kính với Tiên quan, thời điểm tiên binh đuổi bắt đột phá trùng vây, đả thương năm tiên binh, một tiên tướng, trốn vào Man Hoang tránh họa là ngươi a?
Hắn mỗi nói một đầu, sắc mặt lão giả áo xám liền khó coi hơn một phần, cuối cùng cúi đầu.
Thần sắc trên mặt Đại thống lĩnh lại càng ngày càng không dễ nhìn, cười lạnh nói:
– Nếu như nói ra, ngươi cũng là việc ác từng đống, tiên luật của Thanh Huyền Thiên Giới đã sớm không dung nổi ngươi, một khi bị tiên binh tiên tướng bắt được, chính là kết cục bị thần lôi đánh giết, hồn phi phách tán, chỉ là Thanh Ngô Châu Chủ ta cầu tài như khát, lúc này mới không so đo quá khứ, xóa bỏ tất cả, còn thưởng ngươi quan vị, để ngươi một bước lên mây, nhưng ngươi không những không tạ ơn, trái lại từ chối đủ kiểu, hay là cảm thấy tiên luật của Thanh Huyền Thiên Giới trị không được ngươi?
Nói đến cuối cùng, đã nghiêm sắc hung lệ, thậm chí đáy mắt ẩn chứa sát cơ.
– Tiểu nhân… Tiểu nhân không dám…
Thân thể lão giả áo xám kia run rẩy, nửa ngày sau mới run giọng trả lời.
– Đã không dám, vậy ngồi nghe tuyên đi!
Lý Đại thống lĩnh lạnh giọng hét lớn, giọng điệu không thể nghi ngờ.
Vẻ mặt lão giả áo xám tuyệt vọng ngồi xuống, tựa như khúc gỗ…
Mà vài người khác, biểu lộ cũng giống như hắn, trầm mặc không nói…
– Đi thì đi, lấy mạng liều một phen…
Trong mọi người, trừ Phương Hành, ngược lại chỉ có một nam tử nói nhỏ một câu.
– Tiên ý mênh mông cuồn cuộn, hoàng ân như biển, đặc biệt sắc phong tán tu Phương Hành, tội tu Khô Đằng, di đồ Bách Hoa cốc Lưu Điệp Nhi…
Lý Đại thống lĩnh thì nhìn Huyền Cơ Chân Nhân một chút, thấy hắn không mở miệng, liền lấy ra một phù chiếu, theo lời tuyên đọc, bên cạnh sớm có nội thị bưng ra mấy bộ quan phục, hết thảy rất giản lược, không có tế thiên, cũng không có tế tự Tiên Đế, ở trên tiệc rượu tuyên đọc một phen, ban cho quan vị, xem như thành kết cục đã định, thời điểm đám người Khô Đằng nhận lấy quan vị, từng cái hai tay run rẩy, chỉ có Phương Hành hưng phấn, còn khoa tay một cái, cảm thấy hơi nhỏ, kéo nội thị muốn đổi một bộ!
Mấy trong đám người sắc mặt xám xịt, thế mà xuất hiện một ngoại tộc, để cho người ta cảm thấy hơi kinh ngạc, ngay cả Huyền Cơ Chân Nhân cũng không nhịn được nhìn nhiều Phương Hành một chút, sau đó cười nhạt, bãi giá về nội cung của mình!
– Ha ha, mấy vị đạo hữu, uống chén rượu đi, ngày khác trên hoàng tuyền lộ, cũng có thể chiếu ứng lẫn nhau…
Khô Đằng bưng chén, uống một hơi cạn sạch, vẻ mặt tuyệt vọng.
– Là phúc thì không phải họa, là họa thì tránh không khỏi, đến lúc này, còn có thể nói gì nữa chứ?
Một phụ nhân vóc người đầy đặn, dung nhan kiều mị cũng bưng chén rượu lên, thở dài mở miệng, uống một hơi cạn sạch.
– A, thế mà còn có đồ đần, thật cho rằng trên trời sẽ rớt xuống đĩa bánh sao?
Một nam tử áo đen tóc đen, khí tức giống như ác quỷ, nheo mắt nhìn Phương Hành một chút, cười lạnh nói, nộ khí ẩn tàng.
– Có lẽ người ta cảm thấy mình có bản lĩnh trổ hết tài năng a…
Phụ nhân than tiếc, mở miệng yếu ớt, mấy người khác nghe vậy đồng thời cười to, trong cười mang khổ.
– Chư vị, chúc mừng gia nhập Thanh Ngô Tiên Phủ, cạn chén!
Phương Hành nghe vậy, đang muốn nổi giận, nhưng Lý Đại thống lĩnh đã giơ chén lên, trầm giọng quát.
Những người khác chỉ có thể đi theo nâng chén, vẻ mặt bất đắc dĩ.
Quan vị của Thanh Ngô Tiên Phủ, ngày bình thường không biết bao nhiêu người đánh vỡ đầu cũng đoạt không được lại nhẹ nhàng đưa ra, hoang đường nhất là, người đạt được quan vị còn không có một chút hưng phấn, cũng coi là quái sự ít có, sau đó mấy ngày, cũng chậm chạp không có động tĩnh, trên danh nghĩa được chức Thống lĩnh, thì nên thống lĩnh tiên binh, bình loạn bốn phía, hoặc hợp chúng luyện binh, nhưng hết lần này tới lần khác đám người Phương Hành lại cực kỳ đơn giản, ngoại trừ thêm một danh hiệu, thì biến hóa gì cũng không có, cả ngày uống rượu làm vui…
Cũng ở trong mấy ngày tiệc rượu, Phương Hành lưu tâm quan sát, mới hỏi thăm nội tình không sai biệt lắm.
Thanh Huyền Thiên Giới bây giờ, quy củ sâm nghiêm, cơ hồ không có không gian sinh tồn cho tán tu và đạo thống, nếu như ở bình thường, quan vị của Thanh Ngô Châu là tất cả mọi người liều mạng tranh đoạt, nhưng bây giờ khác biệt, mấy người được mời qua kia, trên cơ bản đều rõ ràng, bọn hắn chỉ là kẻ chết thay trên Chư Thiên Thăng Tiên Hội mà thôi!
Chư Thiên Thăng Tiên Hội này, ba ngàn năm một lần, chính là thịnh sự của Tam Thập Tam Thiên, cũng là kiếp số trong mắt rất nhiều người, mỗi một giới, tự nhiên đều sẽ có mấy người nổi bật, được Tiên Mệnh, trổ hết tài năng, nhưng càng nhiều người sẽ chết ở trong cạnh tranh kịch liệt, ngoại trừ một chút lão tu sĩ dã tâm bừng bừng, hay phía trước không đường, thì rất ít có người sẽ đi Thăng Tiên Hội liều mạng, cuối cùng tạo thành tình trạng giống như đám người Phương Hành, bởi vì Chư Thiên Thăng Tiên Hội một quy định đặc thù…
Có ít người vắt hết óc, muốn đi vào Chư Thiên Thăng Tiên Hội, lại không có chút phương pháp nào, cũng có một số người là căn bản không ôm hi vọng, tuyệt đối không muốn đi mất mạng, mà từ xưa đến nay, Chư Thiên Thăng Tiên Hội có một tiền lệ, là từ các phủ các châu, đề cử Ngụy Tiên tham gia, thậm chí cưỡng ép thêm danh ngạch, tỉ như Thanh Ngô Tiên Phủ có ba danh ngạch, đây là Thanh Huyền Vực Chủ tự mình hạ sắc lệnh, muốn không đáp ứng cũng không được, nhất định phải tuyển ra ba người thực lực không tầm thường tham dự!
Hơn nữa người tham dự, thực lực tuyệt đối không thể thấp hơn Nguyên Anh, bằng không sẽ không dính đến chữ “Tiên”, còn thăng tiên cái gì?
Mà ở Thanh Ngô Tiên Phủ, cao thủ không ít, nhưng cũng không phải rau cải trắng, đều coi là lực lượng nòng cốt của Thanh Ngô Tiên Phủ, đại đa số đều nắm chức vị quan trọng, lại có quan hệ thân thích với Huyền Cơ Chân Nhân, sao bỏ được tùy tiện tìm ba người đi chịu chết?
Cũng chính là nguyên nhân này, mới có kẻ chết thay xuất hiện!
Đối với những vấn đề này, Phương Hành từ chối cho ý kiến, chỉ nghĩ không hiểu là, Tiên Mệnh đã quý giá như thế, ngay cả Đế Tử cũng không phải tùy tiện có thể lấy được, vậy vì sao Tam Thập Tam Thiên lại hào phóng như vậy, mỗi ba ngàn năm đưa ra ba đầu?
Chương 1417: Không nói cho ngươi.
Thời gian thấm thoát trôi qua, Phương Hành thành thành thật thật ở trong Thanh Ngô Tiên Phủ, cả ngày uống rượu làm vui, tham dự dạ tiệc, đùa giỡn tiên tử, luận mấy đạo thần thông, thật là có cảm giác giống như thần tiên, có lẽ vốn vì để bọn hắn đi chịu chết, Thanh Ngô Tiên Phủ cũng có chút bồi thường, ăn ngon uống sướng đan tốt hầu hạ, mặc dù tên là Tiên quan, lại có đãi ngộ quý khách, trong khoảng thời gian này, phàm là có yêu cầu, thì không gì không đáp ứng, ngay cả Khô Đằng yêu cầu một hạt Bồi Nguyên Đan thượng phẩm, di đồ Bách Hoa cốc Lưu Điệp Nhi yêu cầu ba loại tiên cổ giá trị liên thành, truyền nhân Quỷ Đạo Môn Lăng Sát yêu cầu chế tạo một bộ Huyết Oán Hồn Binh Giáp, tán tu Mạnh Sơn Đồng yêu cầu mỗi ngày ba xử nữ thị tẩm, Thanh Ngô Tiên Phủ đều đáp ứng hết!
So sánh với đó, Phương Hành rất dễ hầu hạ, mỗi ngày có rượu có thịt là được, nhiều nhất là tìm Si Nhi tiên tử nhao nhao một chút!
Mà ở trong Thanh Ngô Tiên Phủ dạo chơi một thời gian, Phương Hành cũng hiểu rõ một vài sự tình của Thanh Huyền Thiên Giới, tỷ như lực lượng của Chân Tiên, thực lực phân chia, Thanh Huyền Thiên Giới không có Độ Kiếp cảnh, từ tu thành Nguyên Anh bắt đầu, liền được xưng là “Tán Tiên”, nhưng dù sao Tán Tiên đến Chân Tiên, còn chênh lệch hai đại cảnh giới, nhất là so sánh với Thiên Nguyên Đại Lục, ở giữa còn có cửu kiếp, thực lực càng khó để cho người ta đánh giá, cho nên có người phân chia Tán Tiên cảnh ra!
Đại thể theo thực lực tính ra, thô sơ giản lược phân thành thượng, trung, hạ, mà kỹ càng chút, thì chia thành cửu phẩm, mới vào Nguyên Anh cảnh là cửu phẩm, mà đạt đến cửu kiếp như ở Thiên Nguyên Đại Lục thì là cửu phẩm, lúc đầu Thanh Ngô Tiên Phủ chỉ có ba người cưỡng chế đi tham gia Chư Thiên Thăng Tiên Hội, thế nhưng Bách Hoa cốc Lưu Điệp Nhi chỉ mới vào Tán Tiên cảnh, Mạnh Sơn Đồng bất quá là Tán Tiên hạ phẩm, trong lòng Thanh Ngô Tiên Phủ không có chắc chắn, nên an bài thêm hai cái!
– Hì hì, tiểu Phương Hành, hôm qua Huyền Chân thúc thúc đã hạ chỉ, để cho các ngươi chuẩn bị tham gia Chư Thiên Thăng Tiên Hội, trong lòng ngươi hài lòng không? Nghe nói mấy ngày nữa, ý chỉ của Thanh Huyền Vực Chủ hạ xuống, các ngươi sẽ lên đường đâu…
Trong Tiên thành, trên một đình đài phiêu đãng ở giữa không trung, Si Nhi tiên tử cười hì hì cầm một chùm nho tím, mắt to không ngừng đánh giá Phương Hành, cười trên nỗi đau của người khác nói, vừa nói còn vừa nhìn nữ hài mù lòa ở bên cạnh, cười nói:
– Ngươi yên tâm, tỷ tỷ ta thiện tâm, chờ sau khi ngươi chết, ta sẽ thu dưỡng tiểu muội muội này, nhất định sẽ không để cho nàng chịu ủy khuất, bất quá nhi tử mỗi ngày cõng gương đồng chạy loạn khắp nơi kia của ngươi ta sẽ không thu, hắn không mặc quần…
Nghe cái này không biết đã bao nhiêu lần, Phương Hành nhịn không được trừng nàng một cái, thực có chút im lặng, tựa hồ nha đầu này rất thích nhìn mình gặp xui xẻo, mỗi ngày theo ở phía sau như cái đuôi, thỉnh thoảng ngôn ngữ trêu chọc, tựa hồ muốn nhìn thấy mình khóc ròng ròng, thật sự là để cho người ta có chút phiền lòng, chỉ là nể tình có thể thông qua nàng nghe ngóng không ít tin tức, mới tạm thời nhẫn nại, nhưng từ hôm qua, sau khi ý chỉ để bọn hắn chuẩn bị tham gia Chư Thiên Thăng Tiên Hội tuyên bố, nàng lại càng đáng ghét!
– Ai, tiểu Phương Hành, ngươi nhìn ngươi đần bao nhiêu a, nhân duyên quá không tốt, người ta ở trước khi tham gia Chư Thiên Thăng Tiên Hội, đều sẽ kéo mấy minh hữu, đám người Khô Đằng lão đầu kia, từ hôm qua sau khi Huyền Cơ thúc thúc phát ra ý chỉ liền tập hợp lại, ngay cả mặt mũi cũng không lộ, không biết thương lượng chiến thuật gì, nhưng hết lần này tới lần khác bọn hắn lại không để ý tới ngươi, trong mấy ngày này, bọn hắn tụ hợp uống rượu, cũng không gọi ngươi, ngay cả Mạnh Sơn Đồng tìm đến ngươi một lần, ngươi lại không để ý đối phương…
Si Nhi tiên tử thấy Phương Hành không để ý tới nàng, lại tự mình nói nhãm.
– Hừ, một đám ngu xuẩn, ta mới không chơi đùa với bọn hắn!
Phương Hành lại liếc mắt, vẫn tự mình uống rượu.
Si Nhi tiên tử nói không sai, mấy “đồng liêu” dùng Khô Đằng làm chủ kia, vẫn luôn tụ hợp thương thảo, có lẽ cảm thấy Phương Hành biểu hiện quá cuồng nhiệt với Chư Thiên Thăng Tiên Hội, nên không muốn để ý tới hắn, ngày thường uống rượu nghị sự, xưa nay đều không gọi hắn, chỉ có Mạnh Sơn Đồng từng đến tìm Phương Hành một lần, bất quá đầu của gia hỏa này không rõ ràng, thao thao bất tuyệt cùng Phương Hành thổi nửa ngày, nói chờ mình lấy được Tiên Mệnh sẽ cưới bao nhiêu nàng dâu, chọc Phương Hành khó chịu, thà nằm trên ghế nghe nữ hài mù lòa đánh đàn, cũng không muốn uống rượu với gia hỏa kia…
– Đúng rồi, Hổ Tướng ca ca của ngươi đâu? Sao không thấy hắn đến?
Phương Hành không muốn để ý tới Si Nhi tiên tử, nhưng nhàn rỗi nhàm chán, thuận miệng hỏi một câu.
Bình thường đều là Lý Hổ Tướng ra mặt mời yến, hai ngày nay lại không thấy hắn xuất hiện!
– Ai nha, ngươi không biết, hai ngày nay Hổ Tướng ca ca có chuyện quan trọng phải làm…
Si Nhi thấy Phương Hành rốt cục mở miệng, rất là hưng phấn, vội vàng nói:
– Không biết ngươi có chú ý tới không, gần hai tháng trước, bầu trời phía đông nam từng có nộ lôi cuồn cuộn, thiên địa biến sắc, lúc ấy tất cả mọi người tưởng rằng có cự yêu xuất thế, hay ma đầu giới vực khác xông vào, Thanh Huyền Vực Chủ tự mình hạ lệnh, phái người đi tra, kết quả không thu hoạch được gì, nhưng trước đó không lâu, Thanh La tỷ tỷ xuất quan, nghe được chuyện này, nói trong đó nhất định có kỳ quặc, lại điều động số lớn nhân thủ đi thăm dò, Hổ Tướng ca ca là cao thủ nổi danh Thanh Ngô Châu, tự nhiên cũng chạy không thoát!
– Hai tháng trước? Thanh La tiên tử?
Phương Hành nghe vậy, không khỏi nao nao, bỗng nhiên trong lòng nghĩ đến một điểm:
– Cái này không phải là đang tìm ta chứ?
Hắn bỗng nhiên nghĩ đến, thời điểm mình giáng lâm Thiên giới, không phải ở hai tháng trước sao?
Hơn nữa lúc ấy hắn xác thực dẫn động thiên tượng, ý chí của hai thế giới đấu với nhau, dẫn động dị tượng không nhỏ.
Còn nữa, sự tình phát sinh ở trong Long Giới, Thanh La tiên tử sớm muộn gì cũng sẽ biết được, sau khi nàng nghe nói mình đi tới Tam Thập Tam Thiên, đoán chừng sẽ lập tức tìm kiếm, tính toán thời gian ngược lại cũng kém không nhiều, chỉ là tưởng tượng đến nơi này, hắn liền nhịn không được bật cười, nghĩ thầm thật có ý tứ, đại khái Thanh La tiên tử kia vô luận như thế nào cũng sẽ không nghĩ tới, bây giờ mình đang trốn ởt Thanh Ngô Tiên Phủ?
Ở nàng nghĩ, Đế Lưu chính là Đế Tử, hơn một ngàn năm trước mang theo Tiên Mệnh, tự nhiên sẽ không tham gia Chư Thiên Thăng Tiên Hội, vậy để nàng đi tìm đi, mình vừa vặn trốn ở chỗ này nhìn chuyện tiếu lâm…
– Đại sự kiện, đại sự kiện…
Đang suy nghĩ chuyện này, đã thấy phía dưới, Thái Hư Bảo Bảo cưỡi một con tiên hạc quơ cánh tay hô to gọi nhỏ, vẻ mặt hưng phấn, Phương Hành nhíu chặt mày, nghĩ thầm gia hỏa này không phải lại thấy được thị nữ nào cùng tiên binh yêu đương vụng trộm chứ?
Nhắc tới cũng buồn cười, Thái Hư Bảo Bảo ngày ngày muốn biến thành người, tới bây giờ vẫn chưa được, nhưng lại càng lúc càng giống người, đoán chừng là vì bản thể chú định, hiện tại hắn thích nhất là nhìn trộm bí mật của người khác, thường xuyên dùng thần thông của mình nhìn loạn trong Tiên Phủ, mỗi nhìn thấy tin tức bát quái gì, đều sẽ hào hứng nói với Phương Hành, khiến cho Phương Hành cực kỳ im lặng, bất quá mặc cho nó chơi đi, cho tới bây giờ Phương Hành không có ngăn cản, dù sao… Phương Hành cũng thích nghe những bát quái này!
– Nhi tử của ngươi lại tới, lại nói vì cái gì nó một mực không mặc quần?
Si Nhi tiên tử thấy Thái Hư Bảo Bảo, cũng cực kỳ bất đắc dĩ, trong đoạn thời gian này, ý sợ hãi của nàng đối với Phương Hành đã diệt hết, một lòng chỉ muốn nhìn hắn gặp xui xẻo, thế nhưng lại có chút sợ tiểu tử béo cho tới bây giờ chỉ mặc cái yếm xuất quỷ nhập thần, thích chạy loạn dòm ngó tư mật của người khác dọa sợ, nhất là có một lần nàng nghe được tiểu tử béo này sinh động như thật kể cho Phương Hành sự tình những thị thiếp bị Huyền Cơ Chân Nhân đánh vào lãnh cung, ban đêm là như thế nào như thế nào… càng sợ đến mồ hôi lạnh chảy ròng ròng, suýt nữa ôm ngực chạy trốn!
Các thị thiếp bị đánh vào lãnh cung, là một đời không cho gặp nam nhân khác, cầm tù ở trong thâm cung, hắn là làm sao thấy được?
Cũng từ ngày đó bắt đầu, mỗi ngày Si Nhi tiên tử tắm rửa, đều phải bày ra ba đại trận, kéo mười tấm màn cửa…
Đương nhiên, nàng không biết cái này không hề có tác dụng gì, hiện tại Phương Hành đối với trên người nàng nơi nào có nốt ruồi, thì còn rõ ràng hơn cả nàng!
– Nếu như là nữ nhân nào đó tắm rửa bị ngươi trông thấy thì không cần nói!
Phương Hành thấy Thái Hư Bảo Bảo bay tới, lập tức mở miệng căn dặn:
– … chờ chúng ta trở về rồi hãy nói!
– Lần này không phải tắm rửa…
Thái Hư Bảo Bảo từ trên lưng tiên hạc nhảy xuống, cái yếm nhấc lên, tiểu đinh đinh lung lay, Si Nhi tiên tử lập tức lấy tay che mặt, từ giữa kẽ tay vụng trộm nhìn thoáng qua, Thái Hư Bảo Bảo thì chẳng hề để ý mình lộ hàng, chỉ vội vàng vọt tới trước người Phương Hành, kéo Phương Hành tay nói:
– Lần này là tin tức lớn, ngươi nghe ta nói, vừa rồi ta trong lúc vô tình nhìn thấy…
– Ngươi lần nào không phải vô tình?
Si Nhi tiên tử mở mắt ra, cười ngắt lời hắn.
– Ta vốn chính là vô tình…
Thái Hư Bảo Bảo trừng Si Nhi tiên tử một chút, mãn bất trả lời, sau đó nhón chân, ở bên tai Phương Hành nói nhỏ vài câu, làm Phương Hành nao nao, có chút khó tin nói:
– Đám người này lá gan không lớn như thế a?
Thái Hư Bảo Bảo chỉ chỉ ánh mắt của mình:
– Ta tận mắt nhìn thấy!
Si Nhi tiên tử hiếu kỳ dò đầu qua:
– Lần này các ngươi đang nói ai tắm rửa?
Phương Hành và Thái Hư Bảo Bảo liếc nhau một cái, sau đó đồng thời nhìn nàng, nụ cười cực kỳ quỷ dị, làm trong lòng Si Nhi sợ hãi, che ngực lùi về phía sau mấy bước, sau đó chỉ nghe thấy hai gia hỏa kia trăm miệng một lời nói:
– Không nói cho ngươi!
Chương 1418: Triệt để bối rối.
– Ở trước mặt ta nói bí mật, thế mà hết lần này tới lần khác giấu diếm ta?
Si Nhi đại tiểu thư nghe xong lời này, thật là bị chọc tức, đi lên muốn kéo tai Thái Hư Bảo Bảo ép hỏi, nhưng Thái Hư Bảo Bảo rất trơn trượt, trực tiếp chui ra sau lưng Phương Hành, tức giận đến Si Nhi đại tiểu thư dậm chân, nhưng Phương Hành lại không để ý tới nàng, quan sát bốn phía một chút, muốn quay người rời đi, khiến cho Si Nhi đại tiểu thư như lọt vào trong sương mù, đang muốn giữ chặt hắn hỏi, lại nghe xung vang lên tiếng hô quát, có ba nhân ảnh từ phía dưới bay nhào tới, đều mang theo khí tức cường hoành đến cực điểm, vọt thẳng tới giữa không trung, vây quanh đình đài, cùng lúc đó, một nhánh Khô Đằng nhanh chóng sinh trưởng ở trong đình…
Si Nhi kinh hãi, còn chưa kịp phản ứng, đã bị Khô Đằng cuốn lấy hai chân.
Phương Hành cũng không nhịn được ánh mắt lạnh lẽo, nhíu mày.
– Sao tới nhanh như vậy?
Thái Hư Bảo Bảo ngẩn ngơ, bất đắc dĩ nhìn Phương Hành đưa mắt ra hiệu.
– Mau buông ta ra, các ngươi muốn làm gì?
Si Nhi bị Khô Đằng cuốn lấy, pháp lực toàn thân bị giam cầm, chỉ có thể nổi nóng kêu to, trợn mắt nhìn ba người kia.
– Ha ha, Si Nhi tiểu thư chớ trách, chúng ta cũng là không có cách nào, đành phải mượn ngươi dùng một lát!
Trong ba người vây quanh đình đài, một lão giả sâm nhiên mở miệng, trầm giọng nói, chính là Khô Đằng lão tu, hai người khác là truyền nhân Quỷ Đạo Môn Lăng Sát và Bách Hoa Cốc Lưu Điệp Nhi, sắc mặt ba người âm trầm tàn nhẫn, giống như làm xuống quyết định cực lớn, sau khi khống chế Si Nhi, ánh mắt vẫn cảnh giác nhìn bốn phía, cách đó không xa, có người phát giác biến hóa bên này, vội vàng phát ra cảnh báo, tiên binh tiên tướng bay lên giữa không trung, lao về nơi này…
– Sự tình không thể chậm trễ, bắt nàng làm con tin, mau chóng rời đi!
Bách Hoa Cốc Lưu Điệp Nhi vội vã mở miệng, vẻ mặt lo lắng.
– Các ngươi muốn bắt ta làm con tin, sau đó đào tẩu?
Si Nhi tiên tử cũng không phải đồ đần, nghe lời này sao còn có thể không rõ, ánh mắt ngây ngốc một chút.
Nàng đột nhiên oán hận nhìn về phía Phương Hành, trừng mắt liếc hắn một cái.
Hiện tại cuối cùng minh bạch vì sao vừa rồi hai người này không nói với mình, Thái Hư Bảo Bảo trong lúc vô tình biết được ba người này chuẩn bị bắt mình, liền hứng thú bừng bừng đến nói cho Phương Hành, nhưng không nói việc này với mình…
Phương Hành căn bản không để ý tới ánh mắt cừu thị của nàng, chỉ uể oải cầm bình rượu, một bộ việc không liên quan đến mình!
Chỉ là không nghĩ tới, hắn rõ ràng không muốn để ý tới những việc này, nhưng ba người kia lại để mắt tới mình, Khô Đằng lão tu tâm niệm vừa động, dây leo quấn lấy Si Nhi tiên tử, kéo tới bên người mình, nhưng lại không vội rời đi, trái lại lạnh lùng nhìn Phương Hành, trầm giọng nói:
– Phương đạo hữu, sự tình đường đột, mong ngươi chớ trách! Ba người chúng ta đã thương lượng, đi đường nào cũng là chết, chẳng bằng mạo hiểm liều một lần, thân phận của nàng này không tầm thường, chúng ta dự định bắt nàng thoát đi nơi đây, ngươi cùng đi không?
– Ha ha, Huyền Cơ Chân Nhân thường xuyên bế quan, lộ mặt một lần cũng khó khăn, một tháng trước lộ mặt, sau đó liền không gặp người, mà Lý Đại thống lĩnh phụ trách bảo vệ tiên phủ lại không ở nhà, tuần tra thư giãn, các ngươi thật là bỏ công sức chọn lấy thời điểm tốt, bội phục bội phục, bất quá các ngươi lo chuyện của các ngươi đi, chúc các ngươi may mắn, ta không tham gia vào, chúc các ngươi thuận lợi đào tẩu, ha ha…
Phương Hành nghe vậy, uể oải cười một tiếng, nhìn Khô Đằng lão tu chắp tay.
– Phương đạo hữu thật không biết Chư Thiên Thăng Tiên Hội kia có bao nhiêu tàn nhẫn?
Nhưng Khô Đằng lão tu lại giống như quyết tập trung vào Phương Hành, lạnh lùng mở miệng:
– Ngoại trừ Tán Tiên nhất phẩm, hoặc Ngụy Tiên siêu nhất phẩm, lại có bao nhiêu người có thể ở trong Chư Thiên Thăng Tiên Hội sống sót? Ngươi thật coi mình có thể giành được Tiên Mệnh sao? Bây giờ ba người chúng ta bắt buộc phải mạo hiểm, cầu một chút hi vọng sống, nể tình thực lực ngươi không kém mới gọi ngươi, nếu ngươi còn có chút lý trí, thì mau mau cùng chúng ta giết ra Tiên Phủ, bằng không chỉ lưu lại một mình Phương đạo hữu, thì muốn sống cũng không được!
– Ha ha, đa tạ cân nhắc, ta có tính toán của mình, các ngươi cứ tự nhiên!
Phương Hành cười khan một tiếng, tự nhiên không chịu rời đi, lại chắp tay.
– Hừ…
Con mắt của Khô Đằng lão tu nhịn không được híp lại, thực không tưởng tượng nổi, tại sao có thể có đồ đần bực này, thế mà một lòng một dạ muốn đi Chư Thiên Thăng Tiên Hội liều mạng, bây giờ bọn hắn đã đi hiểm đánh cược một lần, khống chế con tin, hắn còn không đồng ý!
Bọn hắn đương nhiên là không nghĩ tới, Thái Hư Bảo Bảo đã sớm nghe trộm được bọn hắn bí đàm, biết ba người này dự định trói lại Si Nhi làm con tin, sau đó chạy ra Tiên Phủ, thậm chí còn kế hoạch, muốn tìm một người làm dê thế tội, đến lúc đó hấp dẫn lực chú ý của tiên binh, để bọn hắn có cơ hội đào tẩu vào Man Hoang, Thái Hư Bảo Bảo nghe một nửa, liền vội trở về nói cho Phương Hành, lại không lưu ý bọn hắn là muốn tìm người làm dê thế tội, lúc đầu tưởng là Mạnh Sơn Đồng, nhưng bây giờ xem ra là nhằm vào Phương Hành!
– Người này là kẻ ngu, một lòng nhận định mình có thể đoạt được Tiên Mệnh, tiền bối nói nhãm với hắn làm gì?
Thời điểm Khô Đằng lão tu nhíu mày, Lăng Sát lại âm trầm mở miệng, âm dương quái khí nhìn Phương Hành, ánh mắt lãnh khốc, lạnh giọng nói:
– Đã hắn rượu mời không uống, vậy dứt khoát mời hắn uống rượu phạt đi…
Dứt lời, ánh mắt rơi vào trên người nữ hài mù lòa, sau đó đột nhiên há miệng, trong mồm bay ra hắc ảnh, là một lệ quỷ, lớn tiếng cười thảm, hai tay bắt về phía nữ hài mù lòa, lúc này nữ hài mù lòa vẫn còn ngơ ngác co lại ở trong góc, không biết chuyện gì xảy ra, chỉ có Khô Đằng lão tu và Bách Hoa Cốc Lưu Điệp Nhi thấy vậy, trong lòng đại hỉ, nghĩ thầm phương pháp này không tệ, bắt người của hắn, không sợ hắn không đi vào khuôn khổ!
– Muốn chết!
Nhưng Phương Hành thấy cảnh này, lại lập tức giận dữ, ánh mắt lạnh lẽo.
Hắn không muốn tham dự kế hoạch của những người này, thế nhưng cũng không muốn ngăn cản bọn hắn, mừng rỡ xem kịch vui, coi như bọn họ muốn bắt cóc Si Nhi mình cũng không thèm để ý, dù sao mặc dù nha đầu này mỗi ngày quấn lấy mình, nhưng cũng không có ôm hảo tâm gì!
Chỉ là không nghĩ tới, mình không trêu chọc bọn hắn, bọn hắn lại phải trêu chọc mình…
Bạch!
Lệ quỷ từ trong miệng Lăng Sát chui ra, mắt thấy muốn nhào tới trên người nữ hài mù lòa, Phương Hành đã mặt lạnh mở miệng, ánh mắt trừng một cái, giống như hai thanh lợi kiếm, ánh mắt vốn không có chút thật sự nào, nhưng thế lệ quỷ lại cảm ứng được, bị hù co rụt lại, không dám tiếp tục lao về phía nữ hài mù lòa, sau đó như không bị khống chế, nổi nóng phản phệ Lăng Sát, hù đến Lăng Sát kinh hãi, còn không có làm rõ ràng tình huống, chỉ có thể tế ra một thanh quỷ kiếm khác…
Quỷ kiếm kia vừa hiện lên ở giữa không trung, còn không có bay về phía nữ hài mù lòa, thân ảnh Phương Hành đã quỷ dị xuất hiện ở trước người Lăng Sát, bỗng nhiên đưa tay, tát vào trên mặt Lăng Sát, cả người mang kiếm đều bay ra ngoài!
– Dừng tay…
Bách Hoa Cốc Lưu Điệp Nhi cũng không có hiểu rõ tình huống, chỉ thấy Phương Hành phóng tới trước Lăng Sát, vội vã đưa tay, muốn tế ra tiên cổ, nhưng còn không đợi nàng triệu hoán ra, Phương Hành bước lên trước, trở tay quất một cái, đánh nàng bay ra ngoài, tiên cổ cũng không kịp thả, cả người đã giống như Lăng Sát, bồng bềnh lung lay rơi xuống đất!
– Phương đạo hữu…
Khô Đằng lão tu bị dọa sợ rồi.
Một màn trước mắt quá mau lẹ, ngay cả hắn cũng không kịp phản ứng, hai trợ thủ của mình đã bị tát bay…
Nội tâm của hắn kinh hãi, không nghĩ tới thực lực của Phương Hành mạnh như vậy, vô ý thức hô to, tiến lên trước một bước…
Nói thật, lúc này hắn thật không nghĩ cùng Phương Hành động thủ, chỉ muốn hóa giải.
Nhưng Phương Hành tát hai người, đã đánh thoải mái, nghe xong phía sau có người nói chuyện, liền thuận tay tát một cái…
Ba…
Khô Đằng lão tu cũng bị tát bay…
Ngạch….
Khô Đằng lão tu bị đánh mơ màng, pháp lực hỗn loạn, độc đằng quấn quanh Si Nhi tiên tử cũng tự giải, Si Nhi ngơ ngác kinh ngạc đứng ở giữa không trung, cả người ngây dại, mặc dù nàng cũng bị Phương Hành tát qua, nhưng lúc này nhìn hắn bất động thanh sắc, ba tát quất bay ba tu sĩ thực lực cường đại, vẫn vượt ra khỏi dự liệu của mình!
Nhất là thời điểm mình bị người trói chặt, trốn cũng không thoát, một màn này càng lộ ra có lực trùng kích…
– Cái này… Gia hỏa này làm sao uy phong như vậy… chỉ thích tát người!
Một loại tư vị kỳ lạ từ đáy lòng Si Nhi tiên tử bay lên, ngay cả nàng cũng không biết đây là tư vị gì!
– Nhanh, bắt ba nghịch tặc làm loạn lại!
Xa xa tiên binh đã tụ tập tới, nhao nhao vây lên, trấn áp đám người Khô Đằng lão tu, lại nói bọn hắn còn ngơ ngơ ngác ngác, rõ ràng nhìn thấy bên này tựa hồ xảy ra chuyện, nhưng còn chưa chạy tới, ba người này đã đổ?
Về phần ba người Khô Đằng lão tu, thì càng bó tay rồi…
– Vừa rồi… Đến tột cùng xảy ra chuyện gì?
– Chúng ta tân tân khổ khổ mưu đồ hơn một tháng, lại thất bại như vậy?
Thẳng đến bị tiên binh vây quanh, ba người bọn họ còn mộng bức, không biết đến tột cùng xảy ra vấn đề gì!
Trong đám người triệt để bối rối, chỉ có Phương Hành lạnh nhạt, sờ đầu nữ hài mù lòa, tay áo khẽ nhếch, khí độ tiêu sái…
– Tán tu Phương Hành, có công bình loạn, Huyền Cơ đại nhân có lệnh, không cần tiến về Thăng Tiên Hội, lưu lại Tiên Phủ đợi phân phó…
Chỉ là, thời điểm đám người Khô Đằng lão tu bị trấn áp, ở chỗ sâu trong Tiên Phủ, lại bay ra một nội thị, vui mừng hớn hở, nhìn Si Nhi tiên tử đứng trên không trung, vẻ mặt mỉm cười lấy ra một tiên chỉ, cao giọng thì thầm, lại làm cho Phương Hành bối rối, đột nhiên cứng đờ, quay đầu nhìn hắn, vẻ mặt mộng bức và chấn kinh.
– Cái gì? Vừa rồi tiên chỉ kia nói cái gì?
Chương 1419: Bức ta phóng đại chiêu.
– Chuyện này là sao?
Nếu nói Phương Hành ba tát đánh tan kế hoạch của đám người Khô Đằng chỉ khiến người ta cảm thấy khiếp sợ mà nói, như vậy từ trong Tiên Phủ truyền đến ý chỉ, thì càng làm cho tất cả mọi người triệt để mộng bức, bao quát Phương Hành ở bên trong…
Đám người Khô Đằng lão tu là cảm thấy khóc không ra nước mắt, con mẹ nó, mình mạo hiểm liều chết muốn đánh cược một lần, kết quả trở thành áo cưới cho người khác? Mà đám tiên binh thì bỗng nhiên có chút kính sợ, chỉ có Phương Hành, cả người đờ ra tại chỗ, nửa ngày sau mới oán hận vỗ đầu một cái, con mẹ nó hơi quá rồi, lần này đại gia làm sao kết thúc đây?
Si Nhi tiên tử vừa rồi bị kinh sợ, đã được một đội tiên binh bảo vệ, cẩn thận bay về phía Tiên Phủ, nhìn dáng dấp của nàng có chút không nỡ, dáng vẻ cực kỳ muốn lưu lại, chỉ là Phương Hành hoàn toàn không có tâm tư để ý đến nàng…
Chuyện này ở Thanh Ngô Tiên Phủ đưa tới gợn sóng không lớn không nhỏ, đối với chuyện tình đám người Khô Đằng lão tu nháo ra, ngược lại không người để ý, dù sao đối với bọn hắn mà nói, mấy kẻ chết thay từ bên ngoài phủ tuyển tới, từng cái vốn không phải người lương thiện gì, bình thường mọi người tuân theo ý chỉ của Phủ chủ, khách khách khí khí với bọn họ, cũng chỉ là bởi vì chẳng mấy chốc bọn hắn sẽ mất mạng mà thôi, ở nhân gian trước khi tử tù ra pháp trường, cũng sẽ được rượu ngon thịt ngon, huống chi là tu sĩ tu vi cường đại?
Biến hóa duy nhất lại là Phương Hành, người người đều đang thảo luận gia hỏa may mắn kia!
Quan vị rất khó!
Được tuyển chọn lại không đi Chư Thiên Thăng Tiên Hội chịu chết lại càng khó…
Mà gia hỏa may mắn kia, bởi vì đánh bậy đánh bạ cứu Si Nhi tiểu thư, liền một bước lên mây, không chỉ được miễn đi Chư Thiên Thăng Tiên Hội chịu chết, còn chân chính lưu lại Tiên Phủ, được quan vị?
Đến lúc này, trong phủ không còn người dám dùng ánh mắt nhìn tử tù xem hắn…
Duy chỉ có Phương Hành, tức giận đến không nhẹ, về tới đại điện liền hung hăng đập mấy cái chén!
– Ta đã biết mình không thể làm việc tốt, vừa làm việc tốt, khẳng định sẽ gặp xui xẻo!
– A a a a, ngươi vào pháp nhãn của phủ chủ…
Thái Hư Bảo Bảo không ngừng bật cười:
– Hiện tại Tiên Phủ khẳng định sẽ không đưa ngươi đi Chư Thiên Thăng Tiên Hội, không phải bởi vì ngươi cứu quỷ nha đầu kia, càng không phải bởi vì bình loạn lập công gì, chủ nếu là bởi vì ngươi biểu hiện ra bản lĩnh quá lớn, thực lực của đám người Khô Đằng lão nhi đều không thua Tán Tiên, đặt ở trong một vực, ít gì cũng có thể tính là cường giả, kết quả ngươi một tay tát một cái, Huyền Cơ Chân Nhân há sẽ không phát giác được ngươi bản sự hơn người?
– Ngươi thật cho rằng mỗi Tiên Phủ đều có nhiều cao thủ như vậy sao? Mấy ngày nay ta hỏi thăm không sai biệt lắm, Tiên Phủ thống ngự một châu, nhưng cao thủ có thể cầm lên mặt bàn lại không nhiều, vừa khu trục yêu ma, vừa phải bình loạn, rất căng thẳng a, chỉ bằng biểu hiện của ngươi hôm nay, bọn hắn tối thiểu nhất cũng đặt ngươi ngang hàng với Lý Đại thống lĩnh, còn chưa đạt được Tiên Mệnh liền lợi hại như vậy, đây chính là nhân tài trong mắt những đại nhân vật kia, đương nhiên phải giữ ở bên người, không nỡ đưa ngươi đi chịu chết!
– Vậy phải làm sao bây giờ?
Phương Hành khổ sở suy nghĩ:
– Nếu không ta cũng đi trói nha đầu kia một lần?
Thái Hư Bảo Bảo bĩu môi nói:
– Thật không có hàm lượng kỹ thuật!
Phương Hành nhẹ gật đầu, thở dài:
– Cũng phải, mấy tên kia đã làm qua…
Bên ngoài đều đang đàm luận vận may của hắn, nhưng hắn lại một mình lưu ở trong phòng, lâm vào trong buồn rầu.
Thời điểm cơm tối, nội thị của Huyền Cơ Chân Nhân tự mình đưa tới, nhẹ lời ngợi khen, chỉ nói ba ngày sau Huyền Cơ Chân Nhân chính thức xuất quan, chắc chắn sẽ tự mình thiết yến khoản đãi, để Phương Hành hảo hảo ở chỗ này chờ, sớm chúc mừng chuyện tốt của hắn lâm môn!
– Nếu không ngươi đi nói cho Chân Nhân, ta vẫn muốn đi tham gia Chư Thiên Thăng Tiên Hội…
Phương Hành đáng thương cầu tình, còn nhét mấy viên Linh Tinh.
– Phương tiên sinh, ngài đừng nói giỡn, ta biết ngài bản lĩnh bất phàm, hời hợt đánh tan ba cuồng đồ gây chuyện, thực lực sợ là đã tương đương Tán Tiên hậu kỳ, nhưng nếu ngài đi tham gia Chư Thiên Thăng Tiên Hội… đừng trách tiểu nhân nói thẳng, cũng chỉ có đi không về, kia căn bản không phải địa phương người có thể đi, nơi kia biển máu ngập trời, thi cốt khắp nơi a, đừng nói Tiên Mệnh, người có thể còn sống trở về lại có mấy cái?
Nói đến chỗ này, không khỏi cảm khái lắc đầu, thở dài:
– Tiểu nhân coi ngài là người mình, nói cho ngài vài câu tâm khảm, những kỳ Thăng Tiên Hội trước, xác thực đều có người đạt được Tiên Mệnh, nhưng ngài xem kia là những người nào? Hoặc là dũng tướng hiệu trung với Tiên Đế, hoặc là truyền nhân được cổ đạo thống tỉ mỉ bồi dưỡng, từng cái đều là thiên chi kiêu tử, không nói bản sự của người ta, chỉ nói địa vị kia, đã có thể hù chết một mảng lớn đối thủ, ngài lấy cái gì so sánh với người ta?
– Được rồi được rồi, chịu chết cũng là sự tình của ta, ngươi nói nhiều như vậy làm gì?
Phương Hành bị hắn lải nhải đau đầu.
– Hây A…
Nội thị giận quá mà cười:
– Nếu không phải ngươi cứu Si Nhi tiểu thư, ta mới sẽ không cùng ngươi nói nhiều như vậy, nói thật cho ngươi biết, Huyền Cơ đại nhân định ra để ai đi tham gia Chư Thiên Thăng Tiên Hội, vậy thì người đó phải đi, muốn không đi cũng không được, nhưng lão nhân gia đã nói ngươi ở lại trong Tiên Phủ hầu hạ, vậy ngươi ngoan ngoãn ở chỗ này đi, muốn đi chịu chết cũng không có cửa…
Nội thị ném ra một câu như vậy, sau đó phất tay áo tiêu sái rời đi.
Trong đại điện chỉ còn Phương Hành nhìn bóng lưng hắn rời đi…
– Đây là muốn bức ta ra đại chiêu a…
Cũng không biết suy nghĩ bao lâu, Phương Hành oán hận đứng lên, giống như làm xuống một quyết định cực lớn.
Thái Hư Bảo Bảo giật nảy mình, vội vàng nhắc nhở:
– Ngươi phải kiềm chế một chút, đừng nhìn đám người Khô Đằng bởi vì nháo sự trái lại càng xác định phải đi tham gia Chư Thiên Thăng Tiên Hội, ngươi cảm thấy mình gây chuyện thì nhất định có thể lấy được cơ hội này, phải biết đi hay không đi, đều do Huyền Cơ Chân Nhân quyết định, lại nói, hắn vốn chỉ cần ba kẻ chết thay, hiện tại đã đủ rồi, nếu ngươi thật chọc giận hắn, vạn nhất hắn không cho ngươi cơ hội này, trái lại muốn hạ quyết tâm diệt trừ ngươi thì sao? Như vậy được không bù mất, cho nên cẩn thận một chút, cẩn thận cẩn thận, đừng biến khéo thành vụng…
– Im miệng, ngươi là sư phụ hay ta là sư phụ?
Phương Hành lườm hắn một cái, vỗ bản nói:
– Nói cho ngươi biết, phương pháp kia của ta rất tốt!
– Vậy sư phụ nói nghe chút xem?
Thái Hư Bảo Bảo qua loa kêu một tiếng sư phụ, cũng có chút tò mò hỏi.
Phương Hành cười hắc hắc, đang muốn nói chuyện, lại thấy bên cạnh có một cái đầu nhỏ lặng yên không tiếng động dò qua, nữ hài mù lòa cũng muốn nghe lén, nhìn bộ dáng trung thực, nhưng không che giấu được vẻ hiếu kỳ, hắn khẽ vươn tay nắm đầu nhỏ của nàng đẩy về, nghiêm từ khuyên bảo:
– Làm gì đó? Còn có quy củ hay không? Ra ngoài canh cửa cho ta, đừng để cho người khác đến!
– Vâng!
Nữ hài mù lòa bất đắc dĩ trả lời, ngoan ngoãn đi ra ngoài, miệng nhỏ nhẹ nhàng vểnh lên.
– Ngươi qua đây…
Lúc này Phương Hành mới gọi Thái Hư Bảo Bảo qua, đưa lỗ tai nói vài câu, làm Thái Hư Bảo Bảo biến sắc.
– Cái này… Ngươi thật định làm như vậy?
Hắn có chút không tin dò xét.
– Kia là đương nhiên, có vấn đề gì sao?
Phương Hành dương dương đắc ý, lẽ thẳng khí hùng, cực kỳ có lòng tin hỏi.
– Không có không có, sư phụ ngài quyết đoán quá lớn, hôm nay đồ nhi là thật bội phục…
Thái Hư Bảo Bảo vội vàng lắc đầu, sau đó cảm thán, chắp tay xá một cái.
– Chịu phục chưa? Vậy thì nhanh đi mời người…
Phương Hành trừng mắt, đuổi Thái Hư Bảo Bảo đi ra ngoài, dáng vẻ tràn đầy phấn khởi.
– Thế mà chơi thật…
Thái Hư Bảo Bảo cũng cực kỳ im lặng, theo lời đi ra cửa, lại nói hắn cũng rất có hào hứng với việc này…
Sau khi Thái Hư Bảo Bảo đi, Phương Hành thở sâu một hơi, nhìn rượu thịt do người hầu đưa tới, dùng pháp lực hâm nóng, rượu thì mười bình xếp thành một vò chưng lên, như vậy rượu sẽ mạnh gấp mười lần, hết thảy chuẩn bị mười bình, sau đó đứng dậy đánh giá xung quanh, bỗng vỗ đầu một cái, chạy đi ra ngoài bụi hoa, ngắt mấy đóa kỳ hoa, dùng bình cắm vào, đặt ở bên cạnh bàn…
Làm xong hết thảy, liền đuổi thị nữ mà Tiên Phủ phái cho hắn đi, nói mình muốn yên tĩnh.
Không đến nửa canh giờ, ở cửa đại điện xuất hiện một thân ảnh, là Si Nhi tiên tử, nàng lặng lẽ dò đầu vào nhìn, lập tức ngẩn ngơ, biểu lộ có chút cảm động, nhìn dáng dấp của nàng, cũng là vừa mới thay quần áo mới, trên mặt còn trang điểm nhẹ, lộ vẻ rất kiều mị!
– Tiểu Phương Hành… Ngươi muốn mời ta ăn cơm?
Nàng có chút thẹn thùng, lại có chút khó tin nhìn Phương Hành hỏi.
– Đương nhiên, đã sớm muốn mời ngươi ăn cơm, tới tới tới…
Phương Hành rất nhiệt tình, đi ra ngoài mời Si Nhi tiên tử vào, cười nói:
– Hôm nay chúng ta không say không về…
Si Nhi tiên tử cúi thấp đầu, nhỏ giọng nói:
– Vậy cám ơn ngươi…
– Ha ha, hai ta còn phân biệt làm gì…
Phương Hành cười to, sau đó đưa cho Si Nhi một vò rượu:
– Đến, uống sảng khoái a…
Si Nhi tiên tử nhỏ giọng lẩm bẩm gì đó, có chút chột dạ nói:
– Uống hết sao?
Phương Hành nhẹ gật đầu, cười nói:
– Đương nhiên, hơn nữa thành thành thật thật uống, ai dùng pháp lực luyện hóa người đó là chó con…
Chương 1420: Khí chết các ngươi.
Lấy tửu lượng của Phương Hành, thời điểm mười tuổi, trên người không có tu vi, cũng có thể uống sạch một vò rượu, sau đó hào hứng đi xem quả phụ tắm rửa còn không bị bắt, bây giờ vóc người trưởng thành, còn có tu vi, tửu lượng càng sâu không thấy đáy, mà bây giờ, cố ý muốn chuốc say Si Nhi tiên tử, dùng bản lĩnh thật sự, ngươi một vò ta một vò uống thống khoái, ngoài miệng nói dễ nghe, trên tay lại không nhàn rỗi, cơ hồ không cho Si Nhi tiên tử thời gian buông bình rượu trong tay xuống, chỉ hơn một canh giờ, bên người bọn họ đã ném bốn năm bình rượu, cả phòng mùi rượu, đủ để say lòng người.
– Ta nói cho ngươi… Phương Hành sư huynh, ngay từ đầu ta thật không ưa ngươi…
Si Nhi tiên tử đã uống say mắt nhập nhèm, khuôn mặt đỏ bừng, ôm lấy bả vai Phương Hành không ngừng nói chuyện:
– Bởi vì lần đầu gặp mặt ngươi đã đánh ta… Ta nói cho ngươi biết, từ nhỏ… ta từ nhỏ đến bây giờ, có mấy cái… mấy cái dám đánh ta? Chỉ có mẹ ta… khi còn bé, ta và mẹ ở trong một bộ lạc xa xôi… Nàng nói cha ta không cần ta nữa, người trong bộ lạc đều khi dễ chúng ta… Nàng tức giận liền đánh ta, tựa như ngươi đánh ta vậy…
Nàng nói chuyện, miệng nhỏ mân mê, trong mắt có thanh lệ:
– Về sau… Về sau cha ta phái người tìm được chúng ta… đưa vào trong thành, có ăn, cũng có y phục xinh đẹp mặc… Rốt cuộc… Không còn có người dám khi dễ chúng ta… Thế nhưng mẹ ta… mẹ ta lại chết… Không ai khi dễ chúng ta, nàng lại chết… Từ đó về sau, không còn có người dám đánh ta… Ta tu luyện quỷ thuật, muốn phục sinh mẹ ta… Thế nhưng bọn hắn đều nói cho ta biết, đó là không có khả năng… A… A… A…… Ta nhớ mẹ…
– Cái này… con mẹ nó đến tột cùng có thể uống bao nhiêu a…
Phương Hành cảm giác có chút bó tay rồi, cảm giác bị một tiểu cô nương say khướt ôm đùi gọi mẹ thật đúng là không thoải mái, mấu chốt là bây giờ ánh mắt hắn nhìn nha đầu này cũng thay đổi, bốn năm bình liệt tửu, hai người ai cũng không hề dùng pháp lực luyện hóa, bây giờ ngay cả hắn cũng cảm giác có chút say khướt, nhưng nữ nhân này ngoại trừ nói nhiều thì không có biến hóa gì khác…
Đoán chừng không có mười đàn tám đàn là không đạt được mục đích…
Càng mấu chốt là, hắn cũng không xác định mình còn có thể uống bao nhiêu…
– Nương… Nương, không còn rượu…
Đang nghĩ ngợi, Si Nhi tiên tử lại ném ra một cái bình không, lung lay mấy cái bình ở bên cạnh, thấy đều là trống rỗng, liền ôm đùi Phương Hành ấm ức nói…
– Cái này…
Tay Phương Hành cầm vò rượu cuối cùng, vừa định thuận tay đưa cho nàng, nhưng có chút do dự.
– Vạn nhất cụng rượu thua một nữ nhân, mặt mũi không phải ném hết sao?
Trong đầu lóe lên một ý niệm, khiến cho hắn rất nghiêm túc suy tư, do dự bất định.
– Nương, nương, mau đưa rượu cho ta…
Si Nhi tiên tử ôm đùi Phương Hành lay lay, duỗi cánh tay không ngừng đòi rượu.
– Tốt tốt tốt, cho ngươi cho ngươi…
Phương Hành hạ quyết định, đưa bình rượu tới.
Si Nhi tiên tử cười hì hì duỗi hai tay ra đón, nhưng không ngờ Phương Hành đột nhiên nâng bình đập ót nàng một cái, ánh mắt của cô nương này ngốc trệ, sau đó gỗ ngã xoạch xuống, Phương Hành thì thuận tay nắm bình rượu ném qua một bên, sờ lên gáy nàng, biết nàng không có việc gì, đến tu vi bực này, nện lên đầu một cái, cũng chỉ giống như người bình thường cốc đầu, có thể làm cho nàng ngất, là Phương Hành vận dụng pháp lực chấn động thần hồn của nàng…
Vì để tránh cho cụng rượu thất bại phải đánh ngất xỉu đối thủ, cách làm này thực có chút mất mặt, ngay cả Phương Hành cũng chột dạ nhìn bốn phía, thấy không ai chú ý, lúc này mới yên lòng, ôm Si Nhi tiên tử đi vào nội thất, mặc dù người tu hành rất ít nằm ngủ trên giường, đa số là ngồi xếp bằng thổ tức, nhưng nơi đãi khách không thể qua loa như vậy, hơn nữa cực kỳ xa hoa, ở trong nội thất của Phương Hành, có một cái giường cực kỳ xa hoa.
– Các ngươi không muốn để ta đi chịu chết?
Phương Hành cúi đầu nhìn thoáng qua Si Nhi tiên tử trong ngực, cười gằn, thấp giọng nói:
– Vậy ta liền tức chết các ngươi!
Dứt lời, liền cởi áo ngoài của Si Nhi tiên tử, ném tới trên giường, Si Nhi tiên tử ngủ rất say, thế mà còn theo bản năng rụt rụt thân thể, ủi ủi về phía chăn mền, sau đó ôm chặt gối ôm, bĩu môi nói:
– Nương…
– Hừ, nha đầu này thân phận tôn quý, nếu cùng ta cái gì kia…
Phương Hành cười hắc hắc, xoa xoa đôi bàn tay, vừa định bò lên giường, bỗng nhiên nghĩ lại, ngây ngẩn cả người:
– Không đúng, hiện tại nhục thân của ta là Đế Lưu, vậy nếu như ta ăn nàng, chẳng phải là tiện nghi tiểu tử bị trấn áp kia?
Vấn đề này cũng không biết thế nào, lại càng nghĩ càng mãnh liệt.
– A, đến thời điểm then chốt tại sao không có động tĩnh?
Lúc này ngoài điện, trong ngực Thái Hư Bảo Bảo ôm Thái Hư Huyễn Kính, không ngừng lay lay.
Nữ hài mù lòa cũng ngoan ngoãn ngồi ở bên cạnh hắn, nhẹ nhàng nghiêng đầu nghe…
Trong gương chính là bộ dáng Phương Hành vội vã xoay quanh ở trong phòng, nhưng vô luận hắn cổ động như thế nào cũng không thấy lên giường, đến cuối cùng sư phụ không đứng đắn kia lại ngồi ở trên giường, ôm đầu than thở một hồi, sau đó kéo chăn nằm xuống…
Thái Hư Bảo Bảo sửng sốt:
– Người ta đã như thế, ngươi còn không chịu làm…
Nữ hài mù lòa nghe Thái Hư Bảo Bảo nói dông dài, lại nhịn không được hé miệng nở nụ cười!
Thời gian đã nửa đêm, Thái Hư Bảo Bảo và nữ hài mù lòa chỉ có thể nhàm chán ngồi ở bên ngoài, thỉnh thoảng nhìn Thái Hư Huyễn Kính, lại không có chút biến hóa, nhịn nửa ngày, lại thấy có mấy thị nữ và nội thị sắc mặt lo lắng chạy tới, một đường nhìn xung quanh, lúc đi tới trước nội điện của Phương Hành, một người hầu vội vàng mở miệng:
– Tiểu tử, có nhìn thấy Si Nhi tiên tử không?
– Kịch vui tới rồi…
Thái Hư Bảo Bảo hắc hắc cười một tiếng, sau đó vẻ mặt thuần khiết vô tội:
– Si Nhi tỷ tỷ và cha ta ở bên trong uống rượu…
– Đều là người tu hành, lại ham chè chén như vậy làm gì?
Người hầu này có chút yên lòng, cũng chỉ cười khổ nói một câu, nhấc chân muốn đi vào trong.
Thế nhưng Thái Hư Bảo Bảo lại ngăn ở trước người hắn, khuôn mặt nhỏ giơ lên, nghiêm túc nói:
– Cha nói không cho phép các ngươi vào!
– Tiểu tử, nhanh tránh ra, uống rượu mà thôi, có gì không thể đi vào?
Nội thị cười một tiếng, đá Thái Hư Bảo Bảo một cước:
– Hiện tại đêm đã khuya, ta muốn mời tiểu thư về nghỉ…
Thái Hư Bảo Bảo liếc tròng mắt nói:
– Cha nói, hôm nay Si Nhi tỷ tỷ không quay về…
– Ừm?
Nội thị nghe lời này, thần sắc biến đổi, phảng phất như ý thức được cái gì, vội vàng đi vào trong điện.
Mà mấy thị nữ sau lưng hắn cũng vội vàng đi theo…
Rất nhanh, bọn hắn thấy bàn ăn bừa bộn, ngửi thấy cả phòng mùi rượu nồng đậm, sắc mặt không khỏi biến đổi, sau đó vội vội vàng vàng chạy về nội thất, trong lòng không ngừng cầu nguyện cái gì, chỉ tiếc vô luận cầu nguyện như thế nào, một màn đáng sợ nhất vẫn xuất hiện… Bọn hắn thấy được trong phòng quần áo bay loạn, cùng một nam một nữ ngủ chung trên giường…
– A…
Có một thị nữ nhìn thấy cảnh này không khỏi sợ ngây người, che miệng muốn kêu to.
– Bá…
Đột nhiên nội thị xoay người qua, một thanh phi kiếm trực tiếp xuyên qua mi tâm thị nữ kia.
Sau đó chỉ thấy biểu lộ của nội thị âm trầm, hung ác nói:
– Chuyện này các ngươi không có nhìn thấy…
Mấy thị nữ khác bị dọa đến sắc mặt tái nhợt, không ngừng gật đầu..
Nội thị cũng hoảng sợ, sắc mặt trắng bệch, nhẹ nhàng đi tới phía trước, lo lắng ôm tiểu thư đi…
Trong phòng, tràn đầy cảm giác đè nén, làm người không thở nổi…
– Oa…
Đột nhiên, thời điểm nội thị muốn nhẹ nhàng ôm tiểu thư đi, bỗng nhiên một tiếng rít lên phá vỡ bầu trời đêm, giọng nói kia lớn đến để cho người ta rát tai, nội thị xoay người, thấy vẻ mặt Thái Hư Bảo Bảo kinh ngạc nhìn tình cảnh trong phòng, nước mắt lưng tròng…
– Chớ quấy rầy…
Nội thị kinh hãi, vội vàng quát tháo.
Nhưng vẫn chưa nói xong, Thái Hư Bảo Bảo đã xoay người chạy, vừa chạy vừa gào khóc:
– Oa, cha quá xấu rồi, cha và Si Nhi tỷ tỷ ngủ ở trên một cái giường… Hắn không định mang ta đi tìm mẹ sao… Oa, lần này phiền phức, cha ngủ với Si Nhi tỷ tỷ, về sau ta phải xưng hô như thế nào… Bối phận hoàn toàn loạn, triệt để loạn a…
Đêm khuya, trong Tiên Phủ vốn yên tĩnh không tiếng động, ngay cả tiên binh tuần tra cũng cẩn thận từng li từng tí, không có chút tiếng vang, nhưng hôm nay, Thái Hư Bảo Bảo khóc lớn, cả Tiên Phủ lập tức náo nhiệt…
– Đáng chết, để hắn im lặng!
Sắc mặt nội thị cũng thay đổi, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng, thần sắc vặn vẹo.
Mấy thị nữ ở sau lưng hắn vội vàng ra ngoài truy đuổi Thái Hư Bảo Bảo, một khắc cũng không dám ngừng.
Cũng không phải nội thị không muốn tự mình đi bắt Thái Hư Bảo Bảo, mấu chốt là tiểu thư đã tỉnh lại…
– Cái này… Đây là…
Si Nhi tiên tử bị Thái Hư Bảo Bảo đánh thức, ngơ ngác ngồi dậy, đột nhiên thấy một màn trước mắt, lại xoa cái ót, sững sờ một lát, mới đột nhiên ý thức được trên người mình không có áo ngoài, sau đó nhìn thấy Phương Hành ngủ trên giường, cả người nhất thời ngẩn ngơ, nửa ngày sau mới rít lên một tiếng vạch phá bầu trời đêm.
– Hỗn đản đáng chết này!
Nội thị cũng bất chấp, lửa giận bạo phát, hung hăng đập về phía Phương Hành.
Phương Hành vốn đang vờ ngủ, làm sao có thể phản ứng không kịp, đột nhiên nhảy dựng lên, lớn tiếng phân biệt.
– Chúng ta… Chúng ta là thực tình yêu nhau…








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)

![[Dịch] Nghịch Thiên Tà Thần [Dịch] Nghịch Thiên Tà Thần](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/04/Audio-Nghich-Thien-Ta-Than.jpg)








