- Home
- Truyện Hay
- [Dịch] Thâu Thiên Chi Đạo (Lược Thiên Ký)
- Tập 274 : Thiên Đế huyết mạch (c1366-c1370)
[Dịch] Thâu Thiên Chi Đạo (Lược Thiên Ký)
Tập 274 : Thiên Đế huyết mạch (c1366-c1370)
❮ sautiếp ❯Chương 1366: Thiên Đế huyết mạch
– Đã kiểm kê bước đầu xong rồi!
Sau chừng nửa canh giờ, Lộc Tẩu mới quay về, cố nén vẻ hưng phấn trên mặt, nói với Phương Hành:
– Truyền thừa địa này thực sự có không ít tiên tàng, lão phu vừa rồi đi thăm dò một phen, đã thấy một tòa khí các chuyên môn chứa pháp bảo, pháp bảo bên trong có chừng hơn ba ngàn kiện, phẩm chất tất nhiên không thể so với cực phẩm tiên khí như Thiên Bá Man đao, nhưng cũng đều chứa tiên khí, có thể gọi là tiên khí, nếu dùng đánh giá phẩm giai của Thiên Nguyên, chia tất cả tiên khí làm hạ, trung, thượng, cực phẩm thì đại bộ phận trong đó là hạ phẩm tiên khí, cũng có mấy chục kiện có thể nói là trung phẩm tiên khí, cũng có mấy kiện được coi là thượng phẩm tiên khí, thực sự rất bất phàm.
– Oa oa, mấy ngàn kiện, còn đều là tiên khí?
Phương Hành cũng không nhịn được hít một hơi lạnh, trong lòng thật sự rất hưng phấn.
Pháp bảo ẩn chứa tiên khí bực này đã có thể xem như là tiên khí, khi ở Thiên Nguyên, hắn cũng thấy vài món, nhưng nói không dễ nghe, có thể đạt tới trung phẩm đã xem như là pháp bảo Thiên Nguyên đỉnh cấp, cấp cao hơn chỉ sợ chỉ trong mấy cỗ huyền quan mới có, nhưng hiện giờ, chỉ từ trong truyền thừa địa này đã phát hiện mấy ngàn kiện tiên khí, trong đó cũng có thượng phẩm tiên khí mà Thiên Nguyên cũng không có, đối với những tu sĩ hoặc là từ Thiên Nguyên, hoặc là từ chỗ Thần tộc tới mà nói, quả thực chính là như đi vào một khu vườn lộng lẫy.
– Cái này vẫn chưa được tính là quý giá nhất.
Vẻ mặt Lộc Tẩu cực kỳ ngưng trọng, thở hắt ra rồi nói:
– Pháp bảo tiên khí ngược lại là số lượng ít nhất trong tòa truyền thừa địa này, còn có vạn cuốn thiên thư, cổ tạ, bên trong có một bộ phận ghi chép lại tiên pháp, đủ các loại, cũng có một bộ phận ghi lại pháp môn bồi dưỡng linh dược, cùng với đan phương thượng cổ luyện chế linh đan, quan khiếu bố trí đại trận, đều là bảo bối quý giá, giá trị còn hơn những pháp bảo kia, lão phu cho rằng đây mới là thứ quý giá nhất trong truyền thừa địa.
– Trước đây Thái Hư tiên phách nói là có ba cuốn thiên thư, có tìm được không?
Phương Hành nghe hắn nói tới cổ tạ, trong lòng khẽ động, vội vàng hỏi.
– Cái này thì không có, chủ yếu là còn có một tòa đại điện, chúng ta chưa mở ra.
Lộc Tẩu nghe thấy vậy, vẻ mặt cũng trở nên ngưng trọng, trầm giọng nói một câu.
Phương Hành cũng cảm thấy kỳ lại:
– Thái Hư tiên phách đã vong, trong tiên phủ này chắc không có chỗ nào là không mở được mới đúng chứ?
Lộc Tẩu gật đầu, nói:
– Mở thì tất nhiên là mở được, có điều ở sâu trong tiên phủ này có một tòa đại điện, cửa điện đóng chặt, không biết là chứa gì, chúng ta vốn định đi vào, nhưng vừa tới gần, liền thấy tâm hoảng ý loạn, dường như lờ mờ nghe thấy tiếng gào khóc thê lương từ trong điện truyền đến, sau khi phân biệt thì lại không thấy gì, cũng không biết bên trong có phải có gì trấn áp không, dù sao đó là Tiên Vương tự mình trấn áp, chúng ta không dám tự tiện động vào, liền chờ sau khi thương lượng với ngươi xong rồi quyết định!
– Còn có nơi như vậy à?
Phương Hành hơi ngẩn ra, cũng có chút kích động đứng lên:
– Ta đi xem thử!
Nhưng Long nữ lại kéo hắn lại, lắc đầu.
Phương Hành cũng có phản ứng, cười khổ một tiếng:
– Chờ ta chuẩn bị một chút đã!
Hắn vừa nghe thấy trong tiên phủ này còn có một nơi như vậy, liền nổi lên hứng thú, với tính tình thích chọc tổ ong vò vẽ của hắn mà nói, làm sao mà chịu được? Có điều Long nữ lại lo lắng một vấn đề khác, thực lực của Phương Hành tất nhiên là mạnh nhất trong mọi người hiện giờ, nhưng sau khi hắn chém đi trường sinh, thọ nguyên không ổn, thần thông lúc này có thể dùng nhưng lại không dùng được, một khi dùng, cho dù là không sử dụng Đại Đồ thần pháp chỉ sợ thọ nguyên cũng sẽ theo đó mà tiêu hao, đây cũng chính là chỗ lợi hại của pháp môn thánh nhân phản phệ!
Lộc Tẩu vốn là già tới thành tinh, liếc một cái lại ra lo lắng trong lòng Long nữ, bất độnng thanh sắc di dời đề tài, cười nói:
– Trừ khí điện, kinh điện ra, còn có một đan điện chuyên chứa linh đan bảo dược, phù điện chứa phù triện, đều là kỳ trân hiếm thấy thế gian.
Ha ha, lần này là phát tài thật rồi, chuyển hết những thứ này về Thiên Nguyên, nếu là trước kia, chỉ sợ tuyệt đối có thể lập được một đại giáo truyền lại đời sau, cho dù siêu việt Phù Diêu cung và mấy đạo thống của bát đại gia cũng không phải là không thể.
Là nói chuyện tốt, nhưng Phương Hành lạinhư nghĩ tới gì đó, cười nói:
– Vì sao nói là Thiên Nguyên trước kia?
Lộc Tẩu cười cười, lắc đầu nói:
– Bởi vì truyền thừa như vậy ở Thiên Nguyên cũng không thấy nhiều, ha ha, Thiên Huyền Cửu quan đã mang đi tạo hóa và tài nguyên vô tận của Thiên Nguyên, chỉ sợ tài nguyên trong mỗi một quan đều không thua gì truyền thừa ở đây, về sau cửu quan lục tục hàng thế, cũng để hết tài nguyên lại ở Thiên Nguyên, chỉ là bịngười hữu tâm khống chế, không chịu bỏ ra mà thôi, có thể nói thế này, trên Thiên Nguyên hiện giờ, tài nguyên, đạo pháp, nội tình có thể nói là vạn thế khó gặp!
Nói đến đây cũng có chút cảm xúc, nhìn về phía một vị luận đạo giả đi theo Phương Hành, đó là một Thần tộc sinh linh, Lộc Tẩu hạ thấp giọng nói:
– Lúc trước Thần Chủ dẫn Tam Thiên Thần tộc hàng lâm Thiên Nguyên, có người cảm thấy có nguy cơ, cho rằng Thiên Nguyên sắp bị diệt, cũng có người cảm thấy đám Thần tộc sinh linh kia chính là thằng hề, không chịu nổi một kích, lão phu thì cảm thấy, Thần Chủ cùng với Tam Thiên Thần tộc dưới trướng vừa không phải là thằng hề, cũng không có năng lực tiêu diệt Thiên Nguyên, chỉ sợ tác dụng của bọn họ căn bản chính là giống như đá mài đao vậy, vừa hình thành áp lực to lớn cho Thiên Nguyên vừamang tới tài nguyên tạo hóa vô tận cho cho họ, dùng phương pháp này để tôi luyện tuyệt thế thần binh.
– Quả thật là có khả năng này.
Ánh mắt Phương Hành trầm, gật đầu.
Hiện tại thực lực của hắn cũng đột nhiên tăng mạnh, cảnh giới gần với tiên, ánh mắt cũng khác, lúc trước Thần Chủ làm việc, có thể nói là mạnh mẽ vang dội, tàn nhẫn dị thường, mà thực lực cá nhân của nàng ta lại mạnh mẽ vô cùng, dường như cả Thiên Nguyên không có ai là đối thủ của nàng ta, nhưng trên thực tế, Thần Chủ làm việc, lại giống như vẫn có chút bó tay bó chân, giống như là đang kiêng dè tồn tại gì đó.
Lại nghĩ tới Thiên Nguyên lúc đó, Cửu thánh đều đã rời khỏi, Thần Chủ tất nhiên không phải là kiêng dè bọn họ, như vậy, rốt cuộc là loại tồn tại nào vẫn đang âm thầm quan sát Thần Chủ, vừa không ngăn cản nàng ta, lại khiến nàng ta không dám hoàn toàn phóng tay phóng chân.
– Bỗng nhiên có một loại cảm giác giống như là lợn được nuôi.
Phương Hành cũng không biết tại sao lại nghĩ đến đám đệ tử lợn béo kia.
Tồn tại âm thầm này chẳng phải chính là giống như mình, một mặt tạo áp lực cho đám lợn này, một mặt lại cho chúng tài nguyên không đễm xuể, ép chúng phải tu luyện và trưởng thành sao? Chỉ có điều mình thuần túy là chơi thôi, những người đó lại không biết là đang nghĩ gì.
– Ài, Thiên Nguyên Thiên Nguyên, cứ mặc họ đi, hiện tại mối quan tâm của chúng ta chính là bản thân mình!
Phương Hành suy nghĩ một hồi, liền lắc đầu không nghĩ nữa, cười cười nhìn về phía Lộc Tẩu, nói:
– Chúng ta hiện tại chính là lợn trong chuồng, tuy không có ai nhìn chằm chằm, nhưng cũng không có người cho ăn, chỉ có thể tự tìm thức ăn, nghe ngươi phân tích như vậy, hiện tại chúng ta tuy tìm được thức ăn, nhưng so với Thiên Nguyên thì vẫn còn kém xa, vậy trước tiên cứ cất đi đã, đợi tìm cái khác.
– Ài, nội tình nơi này hùng hậu như vậy, chẳng khác nào chúng ta một mình chiếm một khối huyền quan!
Khi Phương Hành hình dung huyền quan thành thức ăn cho lợn, Văn tiên sinh lại rung đùi đắc ý tiêu sái đi tới, trên mặt không giấu được nét cười, có điều bên trong nụ cười lại có một tia lo lắng:
– Có điều, chúng ta bây giờ còn có vẫn có một vấn đề lớn!
– Vấn đề gì?
Phương Hành, Long nữ, Lộc Tẩu nghe vậy, đồng thời nhìn về phía hắn.
– Rất đơn giản.
Văn tiên sinh thở dài một tiếng, dở khóc dở cười nói:
– Đó chính là làm sao để ra ngoài?
Hắn quay người chỉ về phía tiên phủ, trầm giọng nói:
– Đại sự cỡ này nên chuẩn bị trước, ta vừa rồi đã đi khắp tiên phủ này, trừ một tòa đại điện bị phong bế cuối cùng đó ra, nơi khác đều xem qua rồi, trong truyền thừa này chỉ có các loại pháp bảo và linh đan phù triện, không có tài nguyên cho người sinh tồn, tài nguyên thì chúng ta cũng vẫn còn một ít, nhưng cũng không đủ để tiêu hao, hơn nữa càng mấu chốt hơn là chúng ta không thể cứ ở đây mãi được, nơi này không có cửa ra, mà cửa vào thì bị tiên binh tiên tướng đuổi tới canh giữ, ngay cả bọn họ là ai cũng không biết, làm sao mà đối phó được?
Vấn đề hắn đề xuất cũng khiến bọn Phương Hành phải suy nghĩ nghiêm túc.
Đây quả thật là một vấn đề rất ác liệt, lúc ấy bọn họ không có lựa chọn khác, dưới sự đuổi giết của tiên binh tiên tướng, chỉ có thể tạm thời trốn vào truyền thừa địa này, tới về sau quả thật cũng phát hiện tiên tàng cực lớn, nhưng mấu chốt là ở chỗ, không thể cứ ở đây mãi được, không nói đến tài nguyên có đủ hay không, trốn ở đây mãi cũng buồn muốn chết.
Trước tiên vẫn phải tìm phương pháp rời khỏi đây đã.
– Ta biết những người đó là ai!
Bên cạnh có người tiếp lời, chỉ thấy Thái Hư Bảo Bảo cưỡi trên lưng một con lợn đi tới, cũng không biết hắn là hối lộ đám lợn chỉ nghe lời Phương Hành này thế nào, không ngờ lại cam tâm tình nguyện làm tọa kỵ cho hắn, chậm rãi đi tới trước mọi người, vẻ mặt lại vô cùng ngưng trọng, nói:
– Vừa rồi khi đám tiên binh tiên tướng kia đuổi tới, ta không chỉ một lần nghe thấy bọn họ nhắc tới ‘Đế Thích’ đại nhân gì đó, chỉ từ danh hiệu đã đủ để ta đoán ra lai lịch của bọn họ!
– Lai lịch gì?
Nghe vậy, ai nấy đều ngưng trọng, trầm giọng hỏi.
Thái Hư Bảo Bảo vẻ mặt lạnh lùng, cúi đầu cười, nói:
– Đại Tiên giới có ngàn vạn đạo thống, hờn trăm triệu chủng tộc, năng nhân dị sĩ cũng đầy rẫy, nhưng lấy ‘Đế’ làm họ, lại chỉ có một mạch, đó chính là hậu duệ của người từng đứng đầu thiên đình thượng cổ, sau khi thiên đình cổ bị tiêu diệt, đế vương nhất mạch đó lại vẫn được bảo tồn, dùng Đế làm họ, chính là một trong mấy mạch có nội tình sâu nhất, thế lực cũng mạnh nhất, tộc trưởng hiện giờ chính là Xích Tiêu Tiên Vương trong Tam Thập Tam Thiên Tiên Vương.
Khi nói, thanh âm của hắn lộ ra có chút lạnh lẽo:
– Lúc trước chủ mưu vây giết chủ nhân nhà ta, chính là người này!
Chương 1367: Trên tiên còn có tiên
– Lúc trước chủ nhân bị Xích Tiêu Tiên Vương liên hợp với mấy bang thủ khác đả thương, bỏ chạy vào Long tộc cổ giới, trong những người phụ trách đuổi giết hắn có một người là Đế Lưu, chính là tam tử của Xích Tiêu Tiên Vương, đệ đệ của Đế Thích, thanh Quỷ Đầu Đại Đao trong tay sư phó hiện tại chính là bội đao của Đế Lưu lúc trước, có điều Đế Lưu chắc là bị chủ nhân nhà ta trấn sát, bằng không bội đao của hắn cũng sẽ không được đặt ở trước linh vị của chủ nhân, mà xem ra, người tiếp nhận Đế Lưu chính là trưởng tử Đế Thích của Xích Tiêu Tiên Vương, nghe những người đó vừa rồi nói, bọn họ mấy trăm năm qua vẫn đang tìm tiên phàm chi lộ đó, chắc chính là muốn tìm một mảng truyền thừa địa này, chiếm làm của riêng.
Nghe thấy Thái Hư Bảo Bảo giảng giải, các tu sĩ đã hơi nắm được lai lịch của đám người kia, tâm tình cũng càng trầm trọng hơn, nếu mục đích của Đế Thích đó chính là truyền thừa địa này, vậy chỉ sợ bọn họ càng không dễ dàng thoát thân. . .
Đây giống như là đối phương vẫn đang tìm một bảo bối, hiện giờ vất vả lắm mới tìm được, tất nhiên sẽ không dễ dàng buông tay, thật đáng buồn là bọn họ hiện giờ lại ở trong chính bảo bối này, vậy chẳng khác nào sớm muộn gì cũng sẽ lọt vào trong tay người ta sao?
– Đám Đế Thích, Đế Lưu đó rốt cuộc là mạnh cỡ nào.
Trong một mảng trầm mặc, Phương Hành chậm rãi mở miệng, hỏi ra một câu.
Thái Hư Bảo Bảo nghe vậy, vẻ mặt cũng trở nên ngưng trọng, nhướng mày giống như là nghĩ đến gì đó, qua rất lâu, mới trầm ngâm nói:
– Ta cũng không quá hiểu biết về cảnh giới tu hành của tiên đạo, nhưng đại khái cũng có nghe nói, tu hành thành tiên chính là điểm cuối của con đường tu hành, nhưng đối với tiên mà nói, đây mới chỉ là bắt đầu, đại khái thì kỳ thật sau khi người tu hành độ kiếp, đã có thể gọi là Tán tiên, mà sau khi vượt qua cửu kiếp thì là Tán tiên đỉnh phong, thậm chí có thể xưng là chân tiên.
– Có điều cho dù chân tiên, cũng có chính tiên và ngụy tiên.
– Chính tiên chính là sau khi vượt qua cửu kiếp, lại có được tiên mệnh, tiên như vậy chính là tiên được thiên địa tán thành, đường đường chính chính, có được Đại Tiên giới thì chính là được tinh không tán thành, có danh mục riêng, gọi là “Phong chính’.
– Mà ngụy tiên chính là tiên vượt qua cửu kiếp, nhưng không có được tiên mệnh!
– Tiên như vậy phần lớn là ngoài tiên giới phi thăng mà đến, thân phận rất xấu hổ, luận về thực lực thì cũng không bằng được chính tiên, chỉ có một số người nổi bật trong đó mới có thực lực giao phong với chính tiên, nhưng ở cảnh giới về sau thì không bằng chính tiên!
Chính tiên!
Ngụy tiên!
Hai tên gọi lần đầu nghe thấy này lại khiến Phương Hành, Ngao Liệt, Lộc Tẩu đều vẻ mặt ngưng trọng.
Nếu luận nghiêm túc, Phương Hành đã sớm vượt qua cửu kiếp, chính là ngụy tiên chính nhi bát kinh.
Mà Lộc Tẩu tuy còn thiếu một kiếp, nhưng nội tình và thực lực từ lâu đã đạt tới, cũng có thể xem như là ngụy tiên.
Ngao Liệt thì ngủ say trong Tạo Hóa Lôi Trì, đã sớm vượt qua cửa này, trở thành ngụy tiên.
Bọn họ thực lực cá nhân của bọn họ cũng đã sớm được thể hiện, quả thật là mạnh hơn nhiều đại bộ phận tu sĩ Độ Kiếp, có điều từ lời nói của Thái Hư Bảo Bảo cho thấy, bọn họ cũng quả thật còn có tiềm lực chưa khai quật, ví dụ như thực lực của Phương Hành mạnh hơn Ngao Liệt, mà Ngao Liệt thì rõ ràng mạnh hơn Lộc Tẩu, từ đó có thể lý giải, bởi vì ba người bọn họ đều cách chính tiên một khoảng cách!
Phương Hành lại cách cảnh giới Chính Tiên gần nhất, Ngao Liệt thứ hai, rồi tới Lộc Tẩu.
– Các ngươi cũng đều là hạng người có tiềm lực không tầm thường, nhưng nếu không có được tiên mệnh, cuộc đời cuộc đời này này cũng chỉ đến đó là kết thúc!
Thái Hư Bảo Bảo trầm giọng nói:
– Không có tiên mệnh thì vĩnh viễn không thể được phong chính, không thể phong chính thì vĩnh viễn không thể tiếp tục tu hành, bất kể có được tài nguyên gì, pháp môn gì, nhiều nhất cũng chỉ là đảm bảo cảnh giới của mình không hạ xuống mà thôi!
– Không ngờ còn có cách nói này!
Sắc mặt đám người Lộc Tẩu cũng đều trở nên khó coi, tâm tình cực kỳ nặng nề.
Tầm quan trọng của tiên mệnh, bọn họ cũng được nghe nói, chỉ là không ngờ lại quan trọng như vậy mà thôi.
Nếu nói người thường bước lên con đường tu hành, là bắt đầu từ dòng linh khí đầu tiên, không có một dòng linh tính đó thì không thể tu hành, vậy tu hành của tiên không nghi ngờ gì nữa là bắt đầu từ tiên mệnh, có tiên mệnh thì có thể tiếp tục tu hành, không có tiên mệnh thì vĩnh viễn đình trệ!
– Rốt cuộc là nguyên nhân gì dẫn tới tiên mệnh trọng yếu như vậy?
Phương Hành híp mắt, hỏi ra vấn đề này, vẻ mặt cực kỳ nghiêm túc.
– Ha ha, tiên mệnh vốn là tài nguyên quý giá nhất trong vũ trụ, còn gì mà nói.
Thái Hư Bảo Bảo lại bật cười, ánh mắt có chút thần dị, trầm giọng nói:
– Nếu bảo ta giải thích nguyên lý của tiên mệnh đó, ta cũng không giải thích được, hoặc là nói, trừ phi là mình có tiên mệnh, nếu không căn bản không thể nói hết diệu dụng của nó.
Có điều có một điểm có thể xác định, Đại Tiên giới, chính bởi vì sự tồn tại của tiên mệnh mới có sự phồn vinh về sau, cũng chính là có sự tồn tại của tiên mệnh mới có sự tồn tại của tiên cường đại hơn! Tu sĩ tu hành đều biết sự trọng yếu của tài nguyên, nói một câu không không chút khách khí thì tiên mệnh này đại khái cũng là tài nguyên tu hành quý giá nhất trên đời… Không phải một trong!
– Tài nguyên tu hành quý giá nhất.
Hình dung này thật sự rất nặng.
– Không sai, về lai lịch của tiên mệnh thì có rất nhiều, có người nói nó sinh ra từ trên tầng trời Tam Thập Tam cao nhất, không phải người có đại pháp lực thì không thể có được; cũng có người nói nó sinh ra từ trong vũ trụ thời hỗn độn chi sơ, không phải người có đại tạo hóa thì không thể có được; cũng có người nói thiên mệnh đó chính là ý chí của thương thiên, có thể bao la vạn trượng, tạo hóa huyền bí.
Không ai biết cách nói nào mới là chính xác, có điều có một điểm có thể xác định, đó chính là số lượng tiên mệnh sẽ càng ngày càng ít, ít đến mức chủ nhân của nhà ta đường đường là Tiên Vương, trước lúc vẫn lạc, bên cạnh cũng chỉ có một tiên mệnh mà thôi, bị ta trộm ra, định dùng nó để hóa thành chân nhân, kết quả lại bị các ngươi…
Khi nói đến đây, ánh mắt nhìn Phương Hành của Thái Hư Bảo Bảo có chút u oán.
– Ha ha.
Phương Hành đành phải cười ha ha, vòng qua đề tài này, lại hỏi:
– Cảnh giới trên tiên là gì?
Ném tiên mệnh đi chính là nước đã hắt ra ngoài, Thái Hư Bảo Bảo cũng không nghĩ có thể lấy lại được, chỉ đành u oán nhìn Phương Hành một cái rồi thở dài:
– Các ngươi đềulà ngụy tiên, tu vi đã tới cùng rồi, không thể tiến thêm một bước, nhưng nếu có thể có được tiên mệnh, sau khi phong chính có thể tiếp tục tu hành, mà cảnh giới trên tiên chính là Thái Ất Chính Tiên, có năng lực nuốt nhả nhật nguyệt, mà trên Thái Ất Chính Tiên thì còn có cảnh giới Đại La Kim Tiên, chính là tồn tại biến hóa vô cùng, tung hoành hoàn vũ.
Thái Ất chính tiên!
Đại La Kim Tiên!
Hai cách gọi vừa quen thuộc lại vừa xa lạ này khiến cho tim mọi người đều rúng động, dẫn phát một mảng suy nghĩ sâu xa.
– Vậy… trên Đại La Kim Tiên thì sao?
Thanh âm Phương Hành khẽ run rẩy, không nhịn được lại hỏi một câu.
Thái Hư Bảo Bảo hơi cúi đầu, nụ cười cổ quái:
– Đó tất nhiên chính là vương của chúng tiên, Tiên Vương một niệm sinh ra thế giới rồi!
Tự thuật về ba cảnh giới này khiến cho đám người Phương Hành đều lâm vào một mảng trầm mặc.
Khi ở Thiên Nguyên, chỉ cảm thấy tiên đã là tồn tại cao nhất thế gian rồi, đó đã là mục tiêu chung cực của vô số tu sĩ!
Nhưng cho tới lúc này, cách tiên rất gần rồi, mới biết trên tiên còn có cảnh giới cao hơn!
Bọn họ đều là người tu hành, ai mà không muốn bước vào cảnh giới cao hơn?
Có điều hôm nay được nghe Thái Hư Bảo Bảo nói, liền biết rằng ở trước mặt bọn họ còn có một cánh cửa nữa!
Đó chính là có được tiên mệnh, phong chính tiên thân!
– Tiên nhân được phong chính có nhiều không?
Qua hồi lâu, Phương Hành mới vẻ mặt hơi chút ngưng trọng hỏi ra vấn đề này.
– Đương nhiên là không nhiều lắm, hiện tại không phải là trước kia, tiên mệnh ít tới đáng thương, sao có được nhiều tiên mệnh như vậy?
Thái Hư Bảo Bảo dứt khoát lắc đầu:
– Ở Đại Tiên giới, không có sự tồn tại của cửu kiếp, trên cơ bản chỉ cần tu luyện đến cảnh giới Nguyên Anh thì miễn cưỡng có thể xem như là Tán tiên, nhưng trong những Tán tiên này tuyệt đại bộ phận là cả đời cũng không thể có được tiên mệnh để phong chính.
Chỉ có thể cả đời làm Tán tiên thọ nguyên hữu hạn, chỉ luôn nghĩ cách để kéo dài mạng sống.
Mà có thể đạt được tiên mệnh, chỉ có những kỳ tài đứng đầu đại thế gia, đại đạo thống, cùng với người nổi bật trong Tiên Vương huyết duệ, những người đó không thể dùng đạo lý để tính toán, bọn họ trời sinh đã có vòng sáng lớn, tài nguyên vô tận, lại có thể thoải mái phong chính, cho nên thực lực của bọn họ cũng hơn xa Tán tiên bình thường, thậm chí có thể dùng một trời một đất để hình dung, cảnh giới Chính Tiên, Tán tiên không thể tưởng tượng!
– Đó là đương nhiên, cũng không chỉ là Đại Tiên giới như vậy, Thiên Nguyên chẳng phải cũng thế sao?
Các tu sĩ đều thầm nghĩ:
– Con nhà thế gia, tu hành luôn dễ dàng hơn so với người khác.
– Được rồi, trở lại chuyện chính đi, vậy Đế Thích đó hiện giờ là thực lực gì?
Phương Hành trầm ngâm một phen, liền hỏi đến chính đề.
Thái Hư Bảo Bảo giải thích nhiều như vậy, cũng chính là muốn lý giải vấn đề này cho bọn họ.
– Đế Thích chính là trưởng tử của Xích Tiêu Tiên Vương, nghe nói tư chất của hắn không bằng tam tử Đế Lưu của Xích Tiêu Tiên Vương, lúc trước Xích Tiêu Tiên Vương có được tiên mệnh đầu tiên, cũng để cho Đế Lưu, chứ không phải Đế Thích.
Nhưng có thể tưởng tượng được, Đế Lưu sau khi bị chủ nhân trấn sát, Đế Thích là trưởng tử của Tiên Vương, Xích Tiêu Tiên Vương không thể không cho hắn tiên mệnh, nhưng từ thời gian cho thấy, thời gian hắn có được tiên mệnh chắc chưa đến một ngàn năm.
Nếu tư chất của hắn cao một chút, e là đã sớm tu thành Thái Ất Chính Tiên, tiếp cận Đại La Kim Tiên, mà nếu tư chất của hắn kém, thời gian một ngàn năm này chắc cũng có thể thành Thái Ất Chính Tiên rồi, đó cũng là tồn tại mà chúng ta không thể đối phó.
Thái Hư Bảo Bảo tuy là suy đoán, nhưng cũng khiến cho người ta tâm tình nặng nề.
Quả thật là vậy, người ta là Thái Ất Chính Tiên, chúng ta lấy gì ra để đọ với người ta?
Dù sao người ở đấy, mạnh nhất như Phương Hành cũng chỉ là ngụy tiên chưa có được tiên mệnh.
Ngụy tiên người mạnh nhất trong ngụy tiên, cũng chỉ là có thể tranh phong với chính tiên mà thôi, đụng phải Thái Ất Chính Tiên, chỉ sợ sẽ bị một chưởng đập chết?
Thế thì chơi làm sao được?
Chương 1368: Thái thượng truyền nhân
– Những tiên binh tiên tướng vừa rồi chắc là chưa được phong chính phải không?
Vốn mơ hồ với khái niệm của tiên giới, cùng với trình độ lực lượng của đối thủ, sau một phen giải thích của Thái Hư Bảo Bảo, trong lòng mọi người đã trở nên rõ ràng hơn, mà lúc này, Phương Hành tất nhiên cũng có đắn đo trong lòng, không biết là hắn đang tính kế gì, sau khi trầm ngâm một lúc, cuối cùng hỏi:
– Tiên tướng mà ta từng tận mắt thấy, phát hiện hắn thực lực tuy không kém, nhưng dường như cũng không mạnh hơn ta, cho dù lão Tam xuất thủ, chắc cũng có thể giết được hắn, chỉ có điều tiên binh bên cạnh hắn ai nấy đều thực lực không kém, số lượng không biết là bao nhiêu, một hai chục người thì còn có thể địch được, nhưng mà hai mươi ba mươi người vậy thì khó chơi lắm.
– Hả, hắn là muốn ra ngoài đón đánh sao?
Trong lòng các tu sĩ cũng ngẩn ra, nghĩ tới điểm này.
Nếu tiên được phong chính thưa thớt, vậy tiên binh tiên tướng ở bên ngoài khả năng được phong chính cũng không tính là lớn.
Nhưng vậy, các tu sĩ chống lại bọn họ, cũng không phải không có phần thắng…
– Ê ê, sư phó, ngươi đừng nghĩ như vậy.
Thái Hư Bảo Bảo vừa nghe thấy ý đồ của Phương Hành, vội vàng khuyên nhủ:
– Kết cục của Cửu Đầu Trùng vừa rồi ngươi còn chưa thấy à? Thực lực của hắn không yếu, cho dù là vừa có được tiên mệnh, thực lực chưa ổn định, nhưng cũng không phải là ngụy tiên bình thường có thể chống đỡ, nhưng vì sao hắn vẫn bị trấn áp? Còn không phải là bởi vì có một đạo phù triện màu tím đó ở đấy sao, phù triện đó không phải là phù triện bình thường, người có thể viết ra phù triện đó, e là cảnh giới cũng phải là Thái Ất Chính Tiên, có đạo phù triện đó, chúng ta không thể thắng được đâu.
Nghe thấy vấn đề này, mọi người lại im lặng, không biết phải làm sao.
Sau một phen trầm mặc, vẫn là Lộc Tẩu mở miệng trước:
– Hay là trước tiên phân tích một chút về đại thế đã đi, lão phu vẫn có một chuyện không rõ, Thái Hư Tiên Vương có bản sự như vậy, rốt cuộc là vì sao lại bị Xích Tiêu Tiên Vương ám toán? Cho dù là ở Thiên Nguyên, đạo chủ các phương cũng biết phải dĩ hòa vi quý, nếu không có huyết hải thâm cừu, sẽ không tùy tiện động võ.
Bằng không, cho dù có thể giết được đối thủ, bản thân cũng phải trả giá đắt, các ngươi nhìn Xích Tiêu Tiên Vương đi, tuy thành công ám toán Thái Hư, nhưng cũng tổn thất nhi tử mà mình thương yêu nhất, hắn lúc trước rốt cuộc là nghĩ gì mà cứ muốn xuất thủ với một vị Tiên Vương cùng cấp với hắn.
Rốt cuộc vẫn là người già thành tinh, đến hắn hỏi ra khiến ánh mắt Thái Hư Bảo Bảo cũng có chút âm trầm.
– Ha ha, Đại Tiên giới chính là nơi tường hòa yên tĩnh, tiêu diêu tự tại trong truyền thuyết, nhưng…
Một lúc sau sau, Thái Hư Bảo Bảo mới cười lạnh lên tiếng:
– Đây đã là chuyện quá khứ rồi!
– Phân tranh sát phạt của Tiên giới đã tồn tại từ lâu.
Trong khẩu khí của hắn không ngờ có chút vẻ trào phúng:
– Vạn năm trước, Thanh U Tiên Vương, cũng chính là Thanh Đế của tiên giới, liên thủ với mấy vị Tiên Vương, chinh chiến với Phật môn trước nay luôn giao hảo với Tam Thập Tam Thiên, táng diệt Phật Thổ, bức Phật Chủ đương thời truyền lại y bát, vĩnh đọa U Minh, tự phong Tây Thiên Phật giới, chính là khởi nguyên của trận đại chiến này; Sau đó mấy ngàn năm, cuối cùng là ở bảy ngàn năm trước, Thương Ngô Tiên Vương, tức là Thương Đế, lại nổi chiến loạn, dẫn người tấn công Thái Cổ Yêu giới, cuối cùng chém chết Yêu Đế, nhất thống Yêu loại!
– Tới về sau; Tiên giới to như vậy lại chỉ có hai phương đạo gia và Long tộc cùng tồn tại, vốn hai bên ký kết khế ước, vĩnh viễn không xâm phạm lẫn nhau, nhưng khế ước này kéo dài chưa được bốn ngàn năm liền lại bị xé bỏ! Xích Tiêu Tiên Vương xuất thủ, liên hợp với Thanh U Tiên Vương, Thương Ngô Tiên Vương, chinh phạt Long tộc cổ giới, mặc dù có mấy vị Tiên Vương ra mặt ngăn cản, nhưng vẫn không thể cứu vãn vận mệnh Long tộc cổ giới bị tiêu diệt, tới lúc đó, tiên giới to lớn như vậy, liền chỉ còn đạo gia truyền thừa.
Đoạn thời gian đó, đạo gia thật sự là phồn thịnh đến cực điểm!
Diệt phật, diệt yêu, lại đánh phá Long giới.
Những lời kể rất thản nhiên của Thái Hư Bảo Bảo lại giống như đè một khối đá lớn vào trong lòng mọi người.
Các tiên vương trong cố sự này thực sự quá sính cường.
Bọn họ đều biết Đại Tiên giới xảy ra chuyện, cũng biết Tây Thiên Phật giới và Thái Cổ Yêu giới đều bị hủy hoại, lại biết trong Long tộc cổ giới đã không còn chân long đóng quân, nhưng dù là như vậy, cũng không ngờ cục diện này không ngờ là bị đánh ra.
Ác chiến cỡ nào mới tạo thành một phen cục diện hiện giờ?
Lại rốt cuộc bởi vì gì, mới có chiến cuộc đáng sợ như vậy xuất hiện?
Mà Thái Hư Bảo Bảo, hiển nhiên không có ý muốn giải thích, sau khi kể xong cố sự đó liền lắc đầu, trong mặt lộ ra nụ cười lạnh:
– Trên trời dưới đất, duy đạo độc tôn, duy tiên độc tôn. . . sau khi đánh phá Long giới, sự uy nghiêm của chúng tiên quả thực là ngang với trời! Chỉ tiếc loại phồn thịnh này không kéo dài được bao lâu, sau khi hủy Phật giới, phá Yêu giới, lại diệt Long giới, mười ba vị Tiên Vương của đạo gia cũng không an ổn được bao nhiêu năm, cuối cùng là bắt đầu vào một ngàn năm trước, bắt đầu nội đấu…
-Sao lại như vậy?
Đám người Lộc Tẩu và Văn tiên sinh nghe thấy vậy, đều mồ hôi lạnh chảy ròng ròng, cảm thấy khủng hoảng.
Vốn sau khi nghe thấy chúng tiên diệt phật, diệt Long giới, diệt Yêu giới, đã thấy nhóm người này quá mạnh rồi, nhưng trong lòng vẫn chưa tiêu hóa được hết, giờ lại nghe thấy bọn họ lại bắt đầu nội đấu, điều này thật sự khiến cho người ta quá khó tiếp nhận.
Đám tiên đó rốt cuộc là sính cường cỡ nào?
Đầu tiên là khi xây dựng Đại Tiên giới đã đánh bại tất cả Thần tộc sinh linh, biến họ thành nô bộc, về sau liên tục diệt cả Phật môn, Yêu tộc, Long giới có lý niệm tu hành hoặc là chủng tộc bất đồng, rồi sau không bao lâu lại lại bắt đầu nội đấu?
Người tu hành tiếc thân tiếc mạng, sao lại làm ra chuyện điên cuồng cỡ này?
Ngay cả các đại đạo thống trên Thiên Nguyên, cũng đều biết đạo lý dĩ hòa vi quý!
Phương Hành từ lúc bước vào con đường tu hành, liền ác chiến không ngừng, đó là bởi vì hắn luôn phá vỡ quy tắc, không ngừng tiến lên trên.
Nhưng đối với giữa các đại đạo thống mà nói, cục diện chỉnh thể lại khá là bình hòa!
Không nói cái khác, chỉ dùng bát đại gia làm ví dụ, đó chính là giữa các nhà các phương, trong nội địa thì tư đấu không ngừng, nhưng bên ngoài lại vẫn tường an vô sự, chỉ sợ, ngay cả thần tử của một tộc bị tộc khác chém, hai đại đạo thống này cũng sẽ không đến mức đánh nhau ngươi chết ta sống!
Khả năng lớn nhất là người nhường ta một bước, ta sẽ lui một bước, sau đó thì ta tốt ngươi tốt mọi người đều tốt!
Giữamặt mũi thì cũng phải lót bên trong chăn đã!
Bởi vì bọn họ đều biết, chuyện có lớn tới mấy cũng không thể đấu tới lưỡng bại câu thương, rồi để người khác chiếm tiện nghi!
Nhưng Đại Tiên giới này vốn là nơi yên tĩnh tường hòa trong truyền thuyết, có Đại Tiên giới đại tự tại, không ngờ lại hoàn toàn ngược với Thiên Nguyên?
Chẳng lẽ bọn họ là muốn tự chịu diệt vong, cho nên mới đấu găng như vậy à?
– Ha ha, có phải cảm thấy bọn họ làm như vậy, căn bản chính là tự chịu diệt vong không?
Thái Hư Bảo Bảo dường như nhìn ra suy nghĩ trong lòng bọn họ, bỗng nhiên cười lạnh hỏi một câu.
Mọi người giật mình, ngẩng đầu nhìn hắn.
– Chủ nhân nhà ta lúc tiền từng nói nhiều lần, nói Đại Tiên giới hiện tại cứ tranh đấu thế này, cũng chính là lúc hạo kiếp tiến đến!
Thái Hư Bảo Bảo thở dài một tiếng:
– Hắn không muốn nhúng chàm vào đó, cho nên mới chỉ lo việc của mình, chỉ có điều vẫn không có được kết cục tốt, ngược lại trở thành người vẫn lạc đầu tiên trong các Tiên Vương, cũng chính thức mở màn cho cuộc Tiên Vương chi chiến! Ta khi đó chỉ là khí linh, không nhớ được quá nhiều, càng không hiểu được nhiều, ta chỉ biết, các Tiên Vương giống như là điên rồi vậy, không ngừng đấu, không ngừng đánh, dường như không phá vỡ Đại Tiên giới, không đưa tất cả mọi người vào U Minh thì không chịu dừng tay.
– Chẳng lẽ là bị nguyền rủa à?
Lộc Tẩu thốt lên, nhưng rất nhanh liền ngậm miệng lại, sắc mặt ửng đỏ.
Hắn vốn là muốn nói, Tiên Vương này giống như là trúng nguyền rủa, lực lượng trong cõi minh minh thúc đẩy bọn họ chinh chiến, tự chịu diệt vong, nhưng rất nhanh liền nghĩ đến, những Tiên Vương đó đều là cường giả đỉnh cao nhất trong hoàn vũ này, trên đời này làm gì còn ai nguyền rủa được bọn họ?
Cũng là Thái Hư Bảo Bảo nghe thấy, bỗng nhiên cười quỷ dị, nhìn Lộc Tẩu nói:
– Không chừng là ngươi nói đúng đấy?
– Hả?
Lộc Tẩu ngây người, chớp chớp mắt không nói gì.
Thái Hư Bảo Bảo thở dài nói:
– Tất cả hỗn loạn này tuy là bắt đầu từ một vạn năm trước khi diệt phật, nhưng ta lại nhớ rõ, chủ nhân nhà ta dường như trước kia từng nói một câu thế này, đó chính là mầm tai hoạ của trận hạo kiếp này là từ trước lúc diệt phật đã được chôn xuống rồi.
Trong sân không ai lên tiếng, đều lẳng lặng chờ hắn nói tiếp.
Mà Thái Hư Bảo Bảo cũng không lằng nhằng, nói:
– Cái gọi là mầm tai hoạ đó ta cũng không biết nhiều lắm, nghe chủ nhân nhắc tới một hai câu, đó chính là một vạn năm trước, từng có một phương đạo thống cường thịnh vô cùng, nhưng lại đại nghịch bất đạo, gọi là Thái Thượng đạo, không biết là nguyên nhân gì, có lẽ là đạo thống này xúc phạm tới lợi ích của chúng tiên, bị các thế lực lớn là Tam Thập Tam Thiên, Thái Cổ Yêu giới, Long tộc cổ giới liên thủ tiêu diệt, thậm chí ngay cả Phật giới luôn chú trọng từ bi cũng dính vào chuyện này, đó quả thực chính là nhổ cỏ tận gốc, không chỉ là Tiên Vương của đạo đó bị giết, môn nhân đệ tử đều chết sạch không còn một ai, thậm chí ngay cả đạo thống của bọn họ ở thế gian cũng bị diệt trừ tận gốc!
– Thái Thượng đạo?
Phương Hành hơi ngẩn ra, không nhịn được lẩm bẩm nhắc lại.
Mà Thái Hư Bảo Bảo nói xong, liền hạ giọng, cười xấu xa nói:
– Khi Thái Thượng đạo đó bị diệt, ta vẫn chưa được đúc ra, tất nhiên không biết bản lĩnh của bọn họ, nhưng có thể dẫn động cơ hồ là tất cả thế lực của Đại Tiên giới tiêu diệt bọn họ, chắc hẳn cũng phải rất có bản lĩnh.
Vấn đề cũng xảy ra ở đây, tục truyền, khi Thái Thượng đạo thống đó bị tiêu diệt, các môn nhân từng phát một lời thề độc, hoặc có thể nói là một lời tiên đoán, bắt đầu từ lúc bọn họ diệt vong, sẽ có hạo kiếp hàng lâm, chư thiên vạn giới, không ai may mắn thoát khỏi.
Nói tới đây, hắn mỉm cười, hài lòng nhìn vẻ kinh ngạc trên mặt tiên, nói:
– Cho đến hiện giờ, Đại Tiên giới vẫn có lời đồn, nói cuối cùng sẽ có một ngày, truyền nhân của Thái Thượng đạo trở về, táng diệt tiên giới, giết sạch chúng tiên.
– Truyền nhân của Thái Thượng đạo chẳng phải là…
Nghe thấy những lời này, Long nữ, Ngao Liệt, thậm chí là Lộc Tẩu, đều mặt đầy khiếp sợ nhìn về phía Phương Hành.
Thân phận truyền nhân của Thái Thượng đạo của Phương Hành bọn họ đều biết.
Chỉ không ngờ, thân phận này ở Đại Tiên giới lại có lai lịch lớn như vậy.
Ngay cả Phương Hành, lúc này nghe thấy những lời này, cũng không khỏi sắc mặt trắng bệch, trợn mắt há hốc mồm đứng lên, nhìn lướt qua mọi người ở bên cạnh, một lúc sau mới nói:
– Ta. . .
Ta. . .
Ta đến Đại Tiên giới chỉ là muốn cướp chút đồ thôi, không định làm lớn như vậy đâu.
Chương 1369: Sâu trong tiên phủ
Chôn vùi tiên giới, giết sạch chúng tiên?
Đầu bị chụp cái mũ lớn như vậy, Phương Hành thật sự có chút sợ hãi.
Tuy những gì Thái Hư Bảo Bảo nói đều là một số tin tức vỉa hè, cũng chưa chắc là sự thực, nhưng những lời này vẫn khiến trong lòng Phương Hành cảm thấy nặng trịch, không nói cái khác, lúc trước khi hắn tiếp nhận truyền thừa của Thái Thượng đạo thống, cũng đã từng nhìn thấy một màn thương thiên trấn diệt Thái Thượng đạo thống, cũng cảm nhận được lửa giận của Thái Thượng đạo khi bị táng diệt, còn lờ mờ nhớ rằng, ý chí lúc trước được lưu lại trong Thái Thượng đạo thống, quả thật từng gầm lên “Ngày sau người cầm kiếm chôn trời, chính là Thái Thượng thập nhất đồ ta”, mà cái này thoạt nghe thì là bốc phét, nhưng không ngờ lại rất giống với lời đồn lưu truyền ở Đại Tiên giới.
– Không được, ta phải nhất đao lưỡng đoạn với Thái Thượng đạo.
Phương Hành cân nhắc một chút, đột nhiên đưa ra quyết định, nói như chém đinh chặt sắt.
Những người khác nghe thấy vậy lại không nói gì, ánh mắt cổ quái nhìn hắn.
Giới tu hành trọng sư thừa, chưa từng thấy ai vừa mở miệng ra là đòi chặt đứt quan hệ với sư thừa của mình!
Huống hồ, cái ngươi tu là Thái Thượng đạo pháp của người ta, học là Thái Thượng đạo thần thông của người ta, nào có thể thế nói chặt là chặt?
Phương Hành dường như cũng biết những lời này không đáng tin, nhíu mày nói:
– Ít nhất cũng không thể để cho người ta biết được!
– Lời này không sai, bất luận thật giả, Đại Tiên giới đã có lời đồn như vậy, thân phận di đồ của Thái Thượng đạo thống này của ngươi không thể tùy tiện tiết lộ, bằng không nhất định sẽ dẫn tới rất nhiều phiền phức, thậm chí ngay cả Tiên Vương đều sẽ tìm ngươi, đến lúc đó sẽ náo nhiệt lắm.
Lộc Tẩu già tới thành tinh rồi, lúc này lập tức phụ họa.
– Không sai, phong khẩu lệnh này phải hạ xuống.
Văn tiên sinh cũng gật đầu, vẻ mặt vô cùng ngưng trọng.
Hiện tại bọn họ đều là châu chấu buộc trên cùng một dây với Phương Hành, hơn nữa còn nhận không ít ân tình của hắn, tất nhiên cũng thật lòng lo lắng cho hắn!
Mặc dù ở đáy lòng bọn họ, cũng lờ mờ có chút lo sợ cho thân phận “Táng diệt Đại Tiên giới” trong lời tiên đoán của Phương Hành, nhưng hiện tại lại không có biện pháp khác, chỉ có thể đứng cùng một trận tuyến với Phương Hành, nghĩ tới chuyện gì cũng xuất phát từ sự an toàn của hắn.
Đương nhiên, với những người trước mắt mà nói, hoặc là thân nhân của Phương Hành, hoặc là môn nhân bằng hữu của hắn, hoặc là bởi vì đạo chướng mà quyết định đi theo hắn, nên cũng không lo sẽ có người rắp tâm hạm hại, một câu “phong khẩu lệnh” được nói ra, mọi người đều gật đầu, biết rõ tầm quan trọng của việc này, quyết định từ nay về sau dứt khoát sẽ quên đi thân phận “Thái thượng di đồ” của Phương Hành.
– Được rồi, không ngờ lại kéo ra một vấn đề lớn như vậy!
Lộc Tẩu cười khổ lắc đầu, nói:
– Nhưng bất luận là nói như thế nào, vẫn phải nghĩ biện pháp rời khỏi đây đã!
Vừa nghe thấy vậy, ai nấy đều cảm thấy có chút hoang đường, vừa rồi bọn họ nói tới những cái này, mục đích chỉ là để thảo luận làm sao rời khỏi đây, cũng không ngờ lại di dời đề tài, nói tới một số đề tài không thể tưởng tượng được, mà hiện giờ vấn đề chính yếu vẫn chưa giải quyết được, mà sau khi bọn họ nói nhiều như vậy, chẳng những không có chủ ý gì, trong lòng ngược lại càng cảm thấy nặng trĩu.
Hiện giờ đã biết được, những người trấn giữ Long giới tiên phàm chi lộ, cũng trấn áp Cửu Đầu Trùng, chính là thủ hạ của Đế Thích, con trai của Xích Tiêu Tiên Vương, bọn họ mục đích chủ yếu của bọn họ chính là tìm kiếm Thái Hư truyền thừa này, rất rõ ràng, hiện giờ nếu bọn họ phát hiện ra manh mối, vậy nhất định sẽ không tùy tiện bỏ cuộc, nói không chừng đã thông tri cho Đế Thích, thậm chí là Xích Tiêu Tiên Vương để tới đây, vạn nhất đám đại nhân vật đó thật sự tới, bọn họ cho dù trốn trong truyền thừa địa, cũng làm sao có thể đảm bảo là vạn vô nhất thất?
Nghe Thái Hư Bảo Bảo nói, Thái Hư truyền thừa lúc này sẽ không dễ dàng bị mở ra.
Cho dù Tiên Vương, nếu muốn cường hành mở ra, cũng chỉ sẽ khiến truyền thừa địa này trực tiếp bị hủy hoại.
Nhưng nói thì nói vậy, nhưng thế sự không có tuyệt đối, hiện giờ đã ngàn năm trôi qua, vạn nhất những Tiên Vương đó lại có thêm bản sự thì sao?
Vạn nhất Tiên Vương đó thật sự muốn dùng sức mạnh thì sao?
Truyền thừa địa này mà vỡ, bọn họ trốn ở bên trong, liệu có được yên lành không?
Bởi vậy nói đến cùng, bọn họ hiện giờ không những phải kiên định rời khỏi đây, hơn nữa là rất bức thiết.
Chỉ tiếc dùng sức mạnh không thể được, những tiên binh tiên tướng bên ngoài cho dù đều là ngụy tiên chưa được phong chính, nhưng thực lực của họ cũng vẫn đáng sợ dị thường, hơn nữa bọn họ có phù triện Thái Ất Chính Tiên viết ra, ngay cả Cửu Đầu Trùng cũng trấn áp được, huống chi là bọn họ?
– Tìm thêm đi, nhất định phải tìm cho kỹ, xem truyền thừa địa này có con đường nào khác để rời khỏi không?
Lộc Tẩu thay Phương Hành ra lệnh, lại sai người tìm kiếm chung quanh.
Có điều mọi người lại ngơ ngác nhìn nhau, tuy đáp ứng, nhưng trong lòng cũng minh bạch, cửa này e là không dễ tìm!
Dù sao tiên phủ này nói nhỏ không nhỏ, nói lớn không lớn, bọn họ vừa rồi đã xem qua một lần, quả thật là không có bất kỳ manh mối nào!
– Nếu thực sự tìm khắp tiên phủ vẫn không có con đường thứ hai, vậy có lẽ chỉ có một nơi là còn có hy vọng thôi.
Đám người Lộc Tẩu tham thảo một phen, ánh mắt có chút ngưng trọng nhìn về phía Phương Hành.
– Là tòa đại điện ở tận cùng bên trong à?
Phương Hành biết bọn họ nghĩ gì, ánh mắt từ từ hướng về bên trong tiên phủ.
Vừa rồi Lộc Tẩu đã nói với hắn, bên trong tòa tiên phủ này, bọn họ đã xem xét tất cả các điện rồi, đều là các loại pháp bảo và điển tịch, không có gì nguy hiểm, chỉ độc có tòa đại điện ở tận cùng bên trong tiên phủ là cực kỳ quỷ dị, bên trong không ngờ có một loại khí tức khiến bọn họ cảm thấy hung hiểm dị thường, giống như bên trong có yêu ma quỷ quái gì vậy, bởi vậy bọn họ không ai dám vào, ngược lại còn tăng thêm mấy lớp phong ấn ở
bên ngoài, chờ sau khi Phương Hành quyết định mới mở hoặc là không mở!
Mà Phương Hành vốn định đi xem, nhưng dù sao vừa chém trường sinh, cảnh giới bất ổn, không thể tùy tiện vận dụng thần thông thuật pháp, nếu không sẽ dẫn tới thọ nguyên của mình bị xói mòn, bởi vậy cũng tạm thời kiềm chế, không chủ động đi chọ tổ ong vò vẽ này!
Chỉ là hiện giờ xem ra, không đi xem cũng không được.
Đường ra duy nhất của bọn họ có lẽ là giấu ở trong đại điện đó!
– Có ta và Tam thái tử ở đây, cũng có thể ứng phó với một số tình huống đột phát!
Tuy Lộc Tẩu ngoài miệng không nhắc tới, nhưng trong lòng vẫn hiểu vấn đề Phương Hành hiện giờ gặp phải, liền bất động thanh sắc tự đề cử mình!
– Ta cũng không thành vấn đề, tỷ phu tỷ tỷ, các ngươi cứ yên tâm đi!
Ngao Liệt cũng đứng dậy, vẻ mặt rất kiêu căng, bộ dạng mọi chuyện cứ để ta lo.
– Tốt, vậy đi xem đi!
Phương Hành cũng từ từ đứng lên, ánh mắt nhìn về phía sâu trong tiên phủ.
Với tính tình hiếu kỳ của hắn, lại đã sớm nghĩ tới đi xem bên trong có gì mờ ám, nhịn đến giờ đã không dễ dàng gì rồi.
Long nữ có chút lo lắng nắm tay hắn, hắn hiểu tâm ý của Long nữ, liền thấp giọng cười nói:
– Cứ yên tâm đi, tuy cảnh giới có chút bất ổn, nhưng cũng không đến mức vừa động thủ cái là chết già, nhiều nhất là tiêu hao thêm một chút thọ nguyên mà thôi.
Thấy bọn họ đều đã quyết định, Long nữ cũng chỉ có thể đi theo.
Các tu sĩ khác nghe thấy vậy, liền tụ lại với nhau, sau khi xác định nơi khác của tiên phủ không có đường ra, trong lòng hiểu rằng, cũng chỉ có thể ký thác hy vọng vào điện cuối cùng ở sâu trong tiên phủ này thôi, liền đi trước dẫn đường, đi qua hành lang rất dài, rất nhanh liền tới trước một tòa đại điện ở mặt sau cùng tiên phủ, nơi này rõ ràng là một tòa tiên thiên huyệt động, chỉ có thể nhìn thấy một tòa điện màu đen, khảm trên vách đá, từ xa đối diện thẳng với môn hộ của tiên phủ, mấy hành lang ở chung quanh đều có thể đi thông tới nơi này.
– Từ trận lý mà nói, nếu lúc chúng ta vào chính là sinh môn thì nơi này chính là tử môn!
Lộc Tẩu vừa cùng Phương Hành đi tới đây, vừa thấp giọng giải thích:
– Cho nên tiên phủ này nhất định có chút huyền cơ, có điều đạo gia chú ý lưu chuyển khí cơ, sinh diệt không chừng, bởi vậy sinh tử chi môn cũng có thể chuyển hóa cho nhau, ví dụ như lúc này, sinh môn đã bị thủ hạ của Đế Thích canh gác, lại trở thành tử địa, như vậy chỗ vốn tượng trưng cho tử môn này không chừng thực sự có sinh cơ!
– Trước tiên phải đảm bảo chúng ta không bị thứ ở sau cửa giết chết đã.
Phương Hành lại cười nhẹ một tiếng, ánh mắt có chút cảnh giác nhìn về phía cửa lớn bằng huyền thiết đó.
Hắn vừa tới gần cửa này, trong lòng lập tức nổi lên cảnh báo.
Đúng như nói gì đám người Lộc Tẩu đã nói, phía sau cửa, hoặc là nói trong đại điện này đích xác có thứ gì đó khiến cho người ta cảm thấy hung hiểm, nhất là thần hồn của hắn cường đại hơn xa các tu sĩ bình thường, vừa đến gần nơi này liền cảm thấy có một loại cảm giác hết hồn, thậm chí cũng có thể cảm thấy từng đợt từng đợt âm sát, từ sau cửa huyền thiết đang đóng chặt ùa ra, dường như còn có thể nghe thấy tiếng gầm và tiếng hò hét thê lương vang lên phía sau cửa, giống như là ảo giác, khi nghe kỹ thì lại không còn nữa.
– Ngươi có biết đây là nơi nào không?
Lộc Tẩu nhìn về phía Thái Hư Bảo Bảo.
Thái Hư Bảo Bảo lúc này đang đi sát bên cạnh Phương Hành, thoạt nhìn như là đang bảo hộ Phương Hành, nhưng ai cũng biết, có nguy hiểm thì hắn sẽ lập tức trốn ra phía sau Phương Hành, nghe vậy liền lắc đầu như đánh trống bỏi:
– Không biết, khi ta đi ngay cả truyền thừa địa này cũng chưa thành hình, không ai biết chủ nhân trước khi chết nhất niệm tiêu tan, rốt cuộc đã biến nơi này thành hình dáng gì.
– Vậy có vào hay không?
Văn tiên sinh có chút chột dạ, nhìn Phương Hành.
– Vào!
Phương Hành vung tay, đưa ra quyết định, cười nói:
– Càng như vậy ta càng muốn biết bên trong có gì.
– Được, vậy để ta đi!
Ngao Liệt đứng ra đầu tiên, ra hiệu cho mọi người lui về phía sau, sau đó bước lên, trên cửa đó dù sao cũng dán mấy đạo phù triện, chính là Văn tiên sinh vẽ lên, còn có mấy đạo pháp trận, lại là Lộc Tẩu bày ra, đều là để đề phòng bên trong có thứ gì đó chạy ra, cho nên cố ý phong ấn ở bên trên, có điều hiện giờ nếu muốn vào, chỉ có thể trước tiên bỏ những phù triện và pháp trận này đi.
– Để Lão phu trước trí đại trận đã!
Lộc Tẩu cũng làm trước chuẩn bị, cắm mấy đạo cờ trận ở cửa huyền thiết, bày ra một tòa đại trận, mình thì đứn ở trong trận.
– Đi được rồi chứ?
Ngao Liệt thấy bọn họ đều đã chuẩn bị xong, liền dứt khoát tiêu sái tiến lên, bỏ phù triện ra, lại mở đại trận của Lộc Tẩu, sau đó hít sâu một hơi, đột nhiên bay lên một cước đá vào trên cửa huyền thiết.
Chương 1370: Tiên thi hóa
– Ta nhổ vào, mạnh quá.
Động tác của Ngao Liệt không biết đã dọa cho bao nhiêu nhảy dựng, thầm nghĩ thằng ôn này thật sự quá thô lỗ.
Vốn trong lòng đang thấp thỏm, không biết bên trong có thứ gì, đang nghĩ tới cẩn thận xem xét một chút, không ngờ Ngao Liệt làm việc bá đạo như vậy, đi lên một cước đá văng cửa, quả thực chính là hù chết người, không bị thứ bên trong hù chết cũng cũng bị ngươi hù chết, chỉ nghe thấy một tiếng “Loảng xoảng”, cửa lớn trực tiếp bị đạp mở, không đợi thấy rõ bên trong có thứ gì, Thái Hư Bảo Bảo hét lên một tiếng ôm lấy đùi Phương Hành, đám đệ tử lợn béo đang giả vờ trung thành hộ chủ, khí phách hiên ngang chắn ở trước mặt Phương Hành cũng vù một tiếng trốn ra phía sau hắn, động tác vô cùng chỉnh tề!
Mà đám người Lộc Tẩu cùng với Văn tiên sinh cũng đều đề pháp lực, vẻ mặt ngưng trọng nhìn tòa Huyền Thiết đại điện đó.
Nhất thời yên tĩnh không tiếng động, chỉ có thể cảm giác được trong điện có mùi máu tanh phả ra.
Bọn họ đã chuẩn bị đợi yêu ma từ trong đại điện lao ra, lại không ngờ rằng, bên trong không ngờ không có động tĩnh gì.
– Xem ra, chỉ là một hồi sợ bóng sợ gió thôi!
Một cước sau khi một cước đá văng cửa lớn, cũng yên lặng đợi một lúc, vẻ mặt ngưng trọng, lại phát hiện không có thứ gì lao ra, liền chậm rãi cất bước, đi vào bên trong, mà sau lưng hắn, đám người Lộc Tẩu tất nhiên cũng đi theo, ánh mắt chậm rãi đảo qua các nơi trong điện, lại không nhịn được mà lắp bắp kinh hãi, cũng có người trực tiếp ôm miệng, mày nhíu chặt, hiển nhiên bên trong có thứ gì đó vượt quá sức tưởng tượng của bọn họ, có điều chỉnh thể mà nói thì không có hung hiểm gì, liền phất phất tay, ra hiệu cho người phía sau không cần phải khẩn trương!
– Trong đây chính là một động tàng thi?
Lộc Tẩu sau khi bước vào điện, mày hơi nhíu lại, vẻ mặt có chút kinh ngạc.
Phương Hành cũng nhìn thấy cảnh tượng trong điện, cuối cùng biết oán khí thâm trầm đó là từ đâu mà có, cả tòa đại điện này chẳng trách lại ở vị trí tử môn, bởi vì nơi này quả thật là một mảng tử khí, lại chỉ thấy tòa Huyền Thiết đại điện ước chừng chu vi nghìn trượng, bên trong không ngờ chất đầy hủ thi khô cốt, giáp trụ trên người đều đã mục nát, cũng có một số thi thể tứ phân ngũ liệt, thậm chí không được coi là thi thể, chỉ có thể xem như là mảnh thây, chất chồng như rác.
– Giáp trụ trên người bọn họ, trong vàng có đỏ, đây đều là tiên binh của Xích Tiêu Tiên Vương nhất mạch.
Thái Hư Bảo Bảo nhìn thấy cách ăn mặc của những người này, liền đoán:
– Xem ra bọn họ chính là người lúc trước đuổi giết chủ nhân, bị chủ nhân trước khi chết trấn sát toàn bộ, sau đó trấn áp xác chết ở đây, có điều khi bọn họ đuổi giết tới, ta đã rời khỏi bên cạnh chủ nhân, cho nên cũng không biết có chuyện này.
Mẹ nó làm ta sợ muốn chết, tưởng rằng là có yêu ma gì chứ.
– Không có yêu ma cũng là chuyện tốt.
Lộc Tẩu cũng cười khổ một tiếng, chậm rãi đi vào, xem xét mọi nơi.
Hắn lại rất lạnh lùng bình tĩnh, lần này mục đích quan trọng nhất là xem xem có đường ra hay không.
– Chỉ là nếu nơi này là trấn thi quật thì không lý nào lại có đường ra.
Văn tiên sinh thì cười khổ, tâm tình có chút áp lực.
– Cứ xem kỹ đã rồi tính!
Lộc Tẩu gật đầu, tuy cảm thấy cũng không có hy vọng, nhưng vẫn không nhiều lời.
– Bên trên những thi thể này cũng có không ít bảo bối, ngươi xem giáp cốt đó kìa, so với cái ta mặc còn tốt hơn.
– Không phải, đó chính là tiên giáp.
– Ai cướp được thì là của người đó!
Lúc bọn họ đang thảo luận,đám đệ tử lợn béo đã sớm xếp đội tiến vào Huyền Thiết đại điện này, ai nấy nhìn giáp trụ trên thi thể, đều hưng phấn dị thường, đỏ mắt thèm thuồng, dù sao những thi thể này lúc sinh tiền đều là tiên binh tiên tướng, giáp trên người bọn họ cho dù rách nát cũng không phải là đồ trên người bọn Phương Hành có thể sánh bằng, hơn nữa dám lợn béo này bình thường nhát gan, nhưng khi nhìn thấy bảo bối thì gan như lại to ra, lập tức gào thét xông lên, bắt đầu chọn nhặt giáp trụ coi như là toàn vẹn trên tiên thi.
Lúc các tu sĩ đang có chút nghẹn lời nhìn đàn lợn béo này tranh cướp tiên giáp, đột nhiên một tiếng lợn rống truyền đến, giống như là bị chọc tiết vậy.
Liền thấy một đệ tử lợn béo trong tay còn cầm nửa mảnh tiên giáp, bỗng nhiên nhảy dựng lên, tè ra quần bò về phía cửa Huyền Thiết đại điện, mặt lợn đã sợ tới không còn giọt máu, cơ hồ là bò tới trước người Phương Hành, mới run rẩy chỉ về phía trước, kêu lên:
– Thứ đó không ngờ lại động.
Vốn tất cả đều bị tiếng hét thảm của hắn thu hút sự chú ý, lúc này nghe hắn nói như vậy, lập tức ngưng thần nhìn tới.
Cũng đúng lúc này, có mấy đệ tử lợn béo khác cũng sợ hãi chạy về, bởi vì đều nhìn thấy tiên thi đã bị trấn sát ngàn năm đó động đậy.
– Chẳng lẽ là khởi thi.
Phương Hành nhíu mày, quan sát đống thây người.
Lại chỉ thấy trên đống thây, sát khí bốc lên, dường như càng lúc càng đậm, hơn nữa hắn cũng thấy, quả thật có vài cỗ tiên thi đang nhẹ nhàng rung động, thậm chí có một số tiên thi ở ngoài mặt đã sinh ra lông, cực kỳ quái dị, xem ra, quả thật là tiên thi lây dính quá nhiều sát khí, hiện giờ bị dương khí của bọn họ ùa vào, dần dần có dấu hiệu khởi thi hóa ma.
– Thấy chết ngàn năm, bị sát khí lây nhiễm hiện giờ có dương khí, khởi thi cũng là trong tình lý!
Lộc Tẩu thản nhiên mở miệng, quan sát mấy lần, cũng không để tâm, đối với người tu hành cỡ họ mà nói, thấy nhiều yêu ma quỷ quái rồi, thật sự không để những thi yêu này vào mắt, cho dù cái hình thành thi yêu chính là tiên, cũng chỉ là khởi thi, căn bản không được tu luyện, ở trong mắt bọn họ, giống như là hung thú non vậy, giơ tay cái là bóp chết được, thật sự không cần phải lo lắng.
– Nếu chỉ là những thi yêu này thì dường như vừa rồi không đến mức khiến chúng ta phải hoảng sợ như vậy.
Văn tiên sinh lúc này cũng mở miệng, cau mày:
– Chẳng lẽ trong điện này còn có yêu ma gì khác.
– Vẫn cứ cẩn thận một chút.
Phương Hành chậm rãi nói:
– Vừa rồi ngay cả ta cũng cảm thấy sợ hãi, nhất định không phải là thứ bình thường.
Mấy người nhìn nhau, liền chậm rãi lui về phía sau.
Đám đệ tử lợn béo thì không giống bọn họ, rất sợ thi yêu, đã sớm sợ hãi rút lui.
Cũng đúng lúc này, thi ma đang từ từ thức tỉnh, đầu tiên là run rẩy mấy cái, sau đó thì trầm trọng mà cứng ngắc ngẩng đầu lên, chóp mũi dường như khịt khịt mấy cái, như đang phân biệt chỗ có dương khí, mà ánh mắt trống rỗng vô thần đó đã nhìn về phía cửa điện, một lúc sau, cũng không biết là người nào đột nhiên gào to, chấn động đại điện.
Cũng bắt đầu từ tiếng gào to này, tất cả thi ma, tất cả đều ngẩng đầu lên, sát khí ùa ra.
– Ấy, thịt lợn ăn không ngon đâu.
– Đúng đúng, thịt lợn không ăn được đâu.
Thấy được cảnh tượng này, tất cả đệ tử lợn béo đều sợ hãi, túm tụm phía sau Phương Hành, còn có con muốn trốn dưới váy Long nữ, bị Long nữ một cước đá bay, chúng đã bao giờ thấy cảnh tượng thế này đâu, chỉ thấy đống tiên thi đó giống như là nằm mộng mới tỉnh, cứng ngắc mà quỷ dị ngẩng đầu nhìn về phía bọn họ, có một số trong hốc mắt trống trơn, không có nửa điểm hào quang, cũng có một số không ngờ hai mắt màu đỏ, mang theo hung sát chi khí khó có thể hình dung.
Cảnh tượng này có thể dọa được bọn họ, nhưng đối với đám người Phương Hành mà nói thì không tính là gì, thậm chí Thái Hư Bảo Bảo cũng không để họ vào mắt, phải biết rằng lúc trước hắn cũng từ tiên cảnh mà ra, yêu ma quỷ quái hắn từng khống chế còn lợi hại hơn nhiều!
Ngao Liệt cũng không để vào mắt, chỉ quay đầu nhìn Lộc Tẩu một cái rồi bước ra.
Lộc Tẩu hiểu ý, giơ tay lên, mấy đạo cờ trận bay ra, bồng bềnh trong không trung, đủ loại lực trường đan vào nhau ùa ra, giam cầm hư không, trấn dám thi ma vừa thức tỉnh đứng yên tại chỗ, bất kể họ có giãy dụa thế nào cũng không thể thoát ra được khỏi trận, mà Ngao Liệt thì dứt khoát hít sâu một hơi, sau đó ầm một tiếng thở ra, không ngờ trực tiếp phun ra một mảng lôi, cơ hồ bao phủ cả tòa Huyền Thiết đại điện, chụp một đống thi ma đó vào bên trong, giống như là lò thiên địa!
Thi ma vốn là sợ sét, huống chi là sét của chân long như Ngao Liệt!
Cơ hồ ngay lập tức, liền hóa giải âm sát chi khí trên người bọn họ, lông tím trên người cũng rút đi!
Có một số tiên thi yếu ớt vốn đã hủ hóa ngàn năm, hiện giờ lập tức bị lôi điện tẩy rửa, lập tức tan đi, cả tòa núi thây to lớn như vậy, vào lúc này đang dùng dùng tốc độ mắt thường có thể nhìn thấy chậm rãi đổ xuống.
Ầm!
Lúc trơ mắt nhìn cả núi thây bị luyện hóa thì chỉ cảm thấy trong Huyền Thiết đại điện, âm sát chi khí đột nhiên nồng thêm, giống như cả tòa đại điện đều rơi vào trong đáy biển, nhiệt độ không khí giảm xuống mấy lần!
Cùng lúc đó, dưới núi thây có một vật gào thét nhảy ra, giống như long trời lở đất, tất cả thi ma đều bị thế lao của hắn phá tan thành từng mảnh, mà người này rõ ràng là một thân ma khí cuồn cuộn, tùy tiện giơ tay lên liền phá vỡ kiếp lôi Ngao Liệt thở ra, sau đó thì cất tiếng cười quái dị, thò tay ra.
“Rầm” một tiếng, theo quái vật đó thò tay ra, Quỷ Đầu Đại Đao bên hông Phương Hành không ngờ vào lúc này không chịu khống chế, đột nhiên bay ra, giống như có một cỗ lực hút vô hình kéo đi, sau đó thì bay vào trong tay quái vật, quay lại một đao chém tan đại trận của Lộc Tẩu, sau đó đao khí quấn ra, không ngờ cứ như vậy thuận thế chém tới Ngao Liệt.
– Đó là… Đế Lưu!
Biến cố thình lình xảy ra khiến cho ai nấy đều khiếp sợ, không phản ứng kịp, chỉ có Thái Hư Bảo Bảo là khiếp sợ kêu to.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)

![[Dịch] Nghịch Thiên Tà Thần [Dịch] Nghịch Thiên Tà Thần](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/04/Audio-Nghich-Thien-Ta-Than.jpg)








