- Home
- Truyện Hay
- [Dịch] Thâu Thiên Chi Đạo (Lược Thiên Ký)
- Tập 262 : Đạo khả đạo, phi thường đạo (c1306-c1310)
[Dịch] Thâu Thiên Chi Đạo (Lược Thiên Ký)
Tập 262 : Đạo khả đạo, phi thường đạo (c1306-c1310)
❮ sautiếp ❯Chương 1306: Đạo khả đạo, phi thường đạo
– Không muốn giúp ta, lại nguyện dạy ta…
Tồn tại bên trong quái tháp nói ra một câu nói phức tạp như vậy lại làm cho Phương Hành cảm thấy chút khó hiểu, chỉ có điều mơ hồ cũng nghĩ ra một chút.
Lúc này đám người kia đúng là đã hiện thân, bọn họ sẽ không trực tiếp xuất thủ giải quyết phiền phức hiện tại mình gặp trong Tiên cảnh, cũng sẽ không xuất thủ hóa giải tâm kiếp trên người mình hoặc Lộc Tẩu và Ngao Liệt.
Càng sẽ không trực tiếp tự nói với mình chân tướng của Tiên cảnh hoặc là giúp mình rời đi.
Bọn họ chỉ xuất hiện ở bên cạnh lúc mình đang chuẩn bị tìm hiểu chân nghĩa của ba đạo truyền thừa, đưa ra một thân học thức và tu vi của bọn họ cho mình, giúp mình tìm hiểu ba đạo truyền thừa này, giúp mình tu luyện ba đạo thần thông này tới cực hạn!
Phần kinh hỉ bất ngờ này làm cho trái tim Phương Hành cảm động không ngừng, trái tim cũng dâng lên hy vọng mãnh liệt.
Ngưng thần tĩnh khí, hắn cưỡng ép mình thu liễm tạp niệm lẳng lặng bắt đầu tìm hiểu chân nghĩa truyền thừa của tam giáo này…
– Bất kể là Phật, đạo hay là yêu, đều có căn nguyên từ Hồng Hoang Thái Cổ, trải qua mấy trăm ngàn năm trượng phồn tới nay đều đã trở thành một truyền thừa khổng lồ rồi, bao hàm toàn diện, trên ứng với thiên đạo, hạng người tu hành cho dù có nhiều kiến thức bác học hơn nữa cũng không thể lấy lực của một người hiểu thấu đáo một cách hoàn mỹ tất cả đạo lý cùng cảm ngộ trong truyền thừa, trước đây ngươi muốn lấy sức một mình để siêu thoát căn bản đã sai rồi…
Ở trên vai Phương Hành có giọng nói nhẹ nhàng vang lên, giải đáp sự nghi hoặc trong tim hắn.
– Cầu đạo cũng không cần thiết phải siêu việt tất cả…
– Kỳ thực trong khi không ngừng tu hành tìm phương hướng của bản thân mình, giải đáp sự nghi ngờ của mình chính là đắc đạo!
– Sinh linh trên thế gian đều có thể đắc đạo…
Vô số tiếng thì thầm, vô số trí tuệ lúc này đều truyền vào trong đầu Phương Hành.
– Vũ trụ to lớn, vô cùng mênh mông, có đủ những cái lạ…
– Ở trong không gian vũ trụ mênh mông này, có thể tìm ra hai cái lá cây giống nhau nhưng tuyệt đối không tìm được đạo giống nhau.
Những giọng nói kia người ngoài căn bản là không nghe rõ, bởi vì trong mỗi một câu nói đều ẩn chứa đại đạo lớn lao, nếu lấy ngôn ngữ bình thường truyền lại thì căn bản là trong cả nghìn vạn đạo lại không thể biểu đạt được một vạn trong đó.
Vì vậy chỉ có thể dùng một loại giống như thần thức để truyền lại, trực tiếp đánh lĩnh ngộ và đạo lý vào đáy lòng, sau đó để hắn từ từ lĩnh ngộ, lại dùng loại lĩnh ngộc này để có được trí tuệ, đi nắm bắt tam đại truyền thừa, kế thừa tam đại giáo nghĩa, giải quyết nghi vấn vô tận cùng cản trở trong tim hắn.
Còn như Văn Tiên sinh cùng một đống đệ tử heo mập ở phía xa thì mỗi người đều si ngốc nhìn bầu trời.
Bọn họ nhìn thấy Phương Hành ngồi xếp bằng trong hư không, cũng nhìn thấy bên người Phương Hành không ngừng hiển hóa từng hư ảnh, thậm chí còn cảm nhận được những bóng mờ đó đang không ngừng tụng kinh, đang tự thuật đại đạo, truyền thụ một thân trí tuệ cùng lĩnh ngộ cho Phương Hành.
Thỉnh thoảng còn có thể nghe được vài câu vài lời của họ làm cho bọn họ cũng lĩnh ngộ được chút đạo lý.
Nhưng căn bản là không có khả năng thật sự lĩnh ngộ được từng vận may lớn mà Phương Hành đưa cho Phương Hành.
Dĩ nhiên, vài câu vài lời ngẫu nhiên có được đó cũng là vận may lớn cho bọn họ rồi…
Còn đạo mà Phương Hành nhận được đã không có cách nào có thể dùng tạo hóa hình dung được nữa!
– Đây cũng là… Một loại truyền thừa sao?
Ngay cả Văn Tiên sinh cũng không biết nên định nghĩa nó như thế nào.
Y chỉ có thể si ngốc kinh ngạc nhìn một màn trên không trung.
Đồng thời trong lòng không biết đang dâng lên tư vị gì, hâm mộ muốn chết, sùng bái muốn chết, cảm khái đến tột đỉnh…
– Đạo bao hàm toàn diện, thiên kỳ bách biến, thế nhân không thể có người chân chính đắc đạo, chỉ có thể từ trong ba nghìn con sông chỉ lấy một bầu, tìm được đạo thích hợp cho mình… Mà cho dù là phụ tử, thầy trò, đồng tông đồng môn, tu tập cùng một thần thông, tiếp thu cùng một học thức, đạo cuối cùng có được cũng tuyệt đối không thể giống nhau.
Đối với thầy trò thì cho dù sư phụ có đạo riêng rồi truyền đạo cho đệ tử nhưng nếu đệ tử chỉ hoàn toàn tiếp nhận đạo của sư phụ mà không có kiến giải của riêng mình thì hắn cũng sẽ vĩnh viễn không có khả năng đắc đạo.
Chỉ có từ chỉ dẫn của sư phụ, áp dụng trí tuệ của mình mới có thể coi như có đạo riêng, đạo chỉ thuộc về mình, vĩnh viễn không thể truyền được cho người khác…
– Bây giờ ngươi gặp mấy đạo chướng, tâm kiếp bởi vì có người lấy đạo của mình làm mồi câu dẫn huyết mạch số mệnh của các ngươi nhìn như là đại đạo trước đây lúc nào cũng có thể tiếp xúc, kỳ thực lại trống đánh xuôi, kèn thổi ngược, ngược lại sẽ rời xa đại đạo… ở giai đoạn này, ngươi cũng đã học Phật môn từ hòa thượng thần Tú, người này có đại trí tuệ, sau khi có được phật quả trước Tiên gửi ở chỗ ngươi cũng không luyện hóa, vốn nhờ hắn đã sớm hiểu rõ đạo lý này, có được phật quả tuy có thể một bước vạn dặm, thành tựu Phật thân nhưng lại vĩnh viễn không thể luyện hóa ra Phật quả của bản thân được…
– Đạo không có cao thấp, ưu khuyết, thậm chí còn không phân biệt chính nha, cũng không cao thấp gì, đắc đạo tức là thành đạo…
– Pháp môn của tam giáo chẳng qua là ba loại phương pháp cầu đạo khác nhau mà thôi, thứ cuối cùng mà người ta theo đuổi lại là một loại đạo lý!
Những đạo lý và trí tuệ mà Phương Hành chưa từng nghĩ tới trào vào đầu của hắn, làm cho hắn nhíu chặt lông mày, cật lực cảm ngộ.
Không thể không nói tồn tại trong thức hải của hắn lúc này thực sự đều quá lợi hại.
Mặc dù bây giờ bọn họ không thi triển thần thông gì, cũng không thể hiện cảnh giới của mình ra, chỉ truyền tới một vài trí tuệ cùng đạo lý liền hiển lộ ra ngọn nguồn của bọn họ.
Mà tất cả trí tuệ cùng đạo lý cuối cùng hóa thành một câu nói.
– Nếu ngươi cầu đạo không nên tuần hoàn giáo lý tam giáo, không nên u mê khổ tu thần thông, chỉ cần…
– … Nắm rõ bản tâm!
Tiếng nói kia đến cuối cùng càng lúc càng vang dội, càng lúc càng trầm trọng, càng lúc càng rõ ràng, như chuông thần trong mộ cổ, vang vọng trong trái tim…
– Vũ Trụ Hồng Hoang, chư thiên vạn giới, đều là có đạo bao hàm…
– Mà đạo thì có thể ẩn trong trái tim!
Sau khi câu nói sau cùng tràn vào đầu Phương Hành, hắn đột nhiên mở hai mắt ra.
Mồ hôi đầm đìa vã ra giống như vừa mới nhìn thấy chuyện gì đó khủng bố tột cùng, nhưng đáy mắt lại khó có thể át chế mà hiện ra vẻ mừng rỡ như điên, giống như trong nháy mắt nhận được bảo bối gì đó lợi hại lắm, thậm chí biểu hiện ra có chút kích động.
Giống như khi hắn vẫn còn là một tên tiểu thổ phỉ ở trong Quỷ Yên cốc, cướp cả thế giới vào trong tay mình, làm cảm xúc của mình bị phá hủy.
– Đạo nấp trong thiên địa, đạo chỉ ở trái tim…
Hắn không nhịn được mở miệng, vẻ mặt kích động, sau đó tức giận mắng:
– Ta còn tưởng đây là thứ đặc biệt gì đó nữa!
Câu mắng căm hận vậy, trên mặt hắn đã hoàn toàn không thấy sự u sầu nữa, sau đó là nở ý cười.
– Thì ra, tiểu gia ta đã sớm đắc đạo, chỉ là lúc trước không phát hiện ra mà thôi…
– Thì ra, đạo chính là tìm lại thứ vốn thuộc về ta trở lại!
Nghĩ như vậy, Phương Hành đột nhiên vẫy tay, thần lực vô cùng tuôn ra.
Lại chỉ nghe thấy một tiếng phần phật, có một vật từ thiên ngoại thức giới bay tới giống như một cái cờ lớn phiêu đãng ở đó.
Sau khi rơi vào tay hắn liền làm người ta phát hiện ra là một mảnh áo bào, bên trên hiển hóa ra từng kinh văn.
Phương Hành cầm nó trong tay, mở ra nhìn thử, đáy mắt bắt đầu có ký hiệu vô tận hiển hóa!
– Thái thượng đệ thất kinh, tên là Thái Thượng Cầu đạo kinh, có thể thôi diễn ra vạn pháp của thế gian, biến hóa cùng cực…
– Mà, cho dù Thái Thượng đệ bát kinh kỳ thực có ý trở lại nguyên tạng, từ vạn vật đẩy ngược đạo tâm…
– Khó trách trước đây ta không hiểu được bộ kinh này, thì ra là bởi vì cảnh giới của ta chưa tới, chưa thấy lấy đầu óc nhìn thế gian, một lòng chỉ muốn đi nhanh lên trời, nhưng lại không ngờ tới ở nơi cuối trời, nơi ta vốn muốn tới lại là nơi nào…
– Nếu muốn thành đạo, chỉ cần vấn tâm!
– Bộ kinh này chính là Đạo Thiền thuật trong Thái Thượng kinh văn, kỳ danh…
– Thái Thượng Vấn Tâm kinh!
Phương Hành nghĩ tới đây liền cầm áo bào có ghi chép kinh văn, đột nhiên cất tiếng cười to, tiếng truyền khắp thức giới.
Mà ở phía dưới, Văn Tiên sinh cùng đám đệ tử heo mập đều ngơ ngác nói không lên lời.
Bọn họ thậm chí cảm giác không thể nào hiểu được, không rõ trên người Phương Hành rốt cục xảy ra chuyện gì…
Chỉ là bọn họ nhìn thấy bên người Phương Hành có vô số huyễn ảnh thì đồng loạt tỏ ra vui mừng.
Có người chắp tay cúi đầu với Phương Hành, có người nhẹ gật đầu, có người thì yên lặng nở nụ cười, dường như nhìn thấy sự biến hóa làm bọn họ vui mừng trên người Phương Hành, hoặc như là đang chúc mừng Phương hành vì chuyện gì đó.
Mà sau đó thân ảnh của bọn họ lại chậm rãi mờ nhạt, hóa thành từng tia lưu quang bay lại trong quái tháp.
Ánh sáng trên quái tháp biến mất, không biết đã đi đâu rồi, trên không khắp trời chỉ còn một mình Phương Hành.
Mà vào lúc này, Phương Hành một thân một mình hai tay dâng mảnh áo bào kia cúi đầu niệm tụng, trên người có linh quang bắn ra bốn phía…
Huỳnh hỏa phù văn lúc đầu bay quanh hắn lúc này giống như một trời sao, không ngừng bị nghiền nát rồi nhập vào người.
Thời gian giống như đình trệ, trên không dường như bị đóng băng.
Văn Tiên sinh ngẩng đầu nhìn về phía Phương Hành, có cảm giác cổ quái tự nhiên sinh ra.
Lúc này ở xung quanh Phương Hành đã không có khái niệm không gian và thời gian nữa…
Thậm chí hiện tại bọn họ nhìn thấy Phương Hành một cách rõ ràng nhưng cũng đã không xác định được hắn có đang ở chỗ này hay không.
Hoặc là trong nháy mắt, hoặc là mấy tháng, cũng không biết đã trôi qua bao lâu rồi.
Phương Hành đã xem rất nhiều lần văn tự trên mảnh áo bào, đọc rất nhiều lần, lúc khóc lúc cười, ghi nhớ trong lòng, sau đó rốt cục trong một khắc, hắn đột nhiên ngẩng đầu lên, dương tay ném.
Mảnh nhỏ áo bào bay lên giữa không trung, sau đó như đã hoàn thành sứ mạng của mình, đột nhiên linh quang tiêu tán, sau đó vải vóc bị nghiền nát hóa thành bột mịn, bay lượn như hồ điệp.
Lúc này Phương Hành thì mặt mày đầy sự khinh miệt cùng chê cười, trong đáy mắt đều là hàn quang.
-Cái gì mà có đạo hay không, tất cả đều là nói bậy!
– Đạo vốn chính là chuyện rất đơn giản, nhưng lại bị một số người nói càng ngày càng phức tạp!
– Về sau, có người nào còn dám ở trước mặt ta nói tới chữ đạo này, ta liền quất hắn mấy bạt tai, nhất định phải quất hắn máu me đầy mặt…
Lúc hắn mở miệng nói chuyện, linh quang thần bí đã bao phủ Văn Tiên sinh cùng các đệ tử heo mập không biết bao lâu đột nhiên tiêu tán.
Rốt cục làm bọn họ được tự do.
Đám đệ tử heo mập ngã trái ngã phải trên mặt đất lẩm bẩm, Văn Tiên sinh lại đầy mặt kích động bò dậy, bàn tay nâng cao, lạc giọng kêu to:
– Phương đạo hữu… Ngươi… ngươi đã đắc đạo rồi sao?
Phương Hành hơi nghi hoặc một cái cúi đầu nhìn y, do dự một chút, gật đầu.
Văn Tiên sinh đại hỉ, vội kêu lên:
– Xin hỏi… đạo của ngươi là gì?
Phương Hành vốn muốn mở miệng, sắc mặt chợt hơi hồng, cười hắc hắc nói:
– Không tiện nói cho ngươi biết lắm…
Chương 1307: Yêu ma khắp nơi trên đất
Cực nhanh đã vô tung vô ảnh, trong một thoáng, đại hội luận đạo mười năm một lần của Tiên cảnh đã tới.
Mà lần này nhân vật chính của đại hội luận đạo chắc chắn là ba người Phương Hành.
Từ một ngày trước, đệ tử của ba vị tôn chủ là Ngọc Ki Tử, Bất Trần Tăng, Yêu Đào Nhi đã đồng thời đến đây mang theo phap chỉ của ba vị tôn chủ, ra lệnh cho ba người bọn họ tham dự đại hội luận đạo.
Còn mấy người Phương Hành quả thực đúng hẹn xuất quan, vô cùng tôn trọng tiếp nhận pháp chỉ, trước sau giấu diếm dị ý, cung kính giống như ba con rối.
Ngọc Ki Tử cùng Bất Trần Tăng,Yêu Đào nhi nhìn thấy vậy thì trái tim tất nhiên là vô cùng vui sướng, suốt đêm bâm rbaso tất cả tình huống này lên ba vị tôn chủ, một tảng đá lớn đè trong tim rốt cục cũng hạ xuống.
Tới ngày thứ hai, sáng sớm, sơn chủ Vong Tục sơn đã sắp xếp xong xuôi Tiên loan ở dưới chân núi, chở riêng ba người Phương Hành.
Một đường chạy như bay chạy thẳng về hướng Phi Tiên hồ trong Tiên cảnh.
Phi Tiên hồ cũng là một nơi kỳ diệu của Tiên cnarh này.
Tiên khí cực thịnh hơn cả những danh sơn đại xuyên khác, hơn nữa vị trí cũng không thiên không lệch, vừa hay ở chính giữa lãnh địa của ba vị tôn chủ, cách mỗi nhà bọn họ vô cùng gần nhưng lại không thuộc sở hữu của bất kỳ người nào.
Theo Ngọc Ki Tử nói, mỗi một lần đại hội luận đạo đều thực hiện ở đó.
Cứ vậy một đường chạy như bay tới Phi Tiên hồ lại chỉ nhìn thấy bên dưới có sóng người cuộn trào mãnh liệt.
Bất kể là bách tính phàm tục hay là hạng người tu hành đều giống như một con kiến hôi, điên cuồng đuổi về phía trước.
Đây là một việc trọng đại trong mười năm nay, trong Tiên cảnh, mỗi sinh linh đều đang sôi trào, trong vòng vạn dặm cũng chạy tới chỗ này xem lễ.
Ở một mức độ nào đó, đại hội luận đạo lần này của Tiên cảnh được xưng lại tụ hội lớn nhất của Tiên cảnh cũng không quá đáng.
– Ba đệ tử bái kiến ba vị sư tôn…
Phi Tiên Hồ cũng không xa, khoảng hơn nửa canh giờ đã đến nơi, từ rất xa liền nhìn thấy phía trước có bốn ngọn núi lớn ở đó.
Không gian trong núi lớn đang có một cái hồ lớn Tiên khí mờ mịt, mà ở trên đỉnh ba ngọn núi lớn có Đại Đức Đạo chủ, Đại Bi Phật chủ cùng Đại Uy Yêu chủ đều đang suất lĩnh một đám môn nhân đệ tử của mình ở đó đợi tới giờ.
Trú đóng ở trên đỉnh núi.
Còn Tiên loan của đám ba người Phương Hành đang chạy tới từ phía xa rồi dừng lại ở trước núi.
Đám Phương Hành xuống xe, rất cung kính hành lễ với ba người kia, giống như những con rối.
– Ha ha, được, được…
Đại Đức Đạo chủ cùng hai vị tôn chủ khác liếc nhau một cái, đều nhìn thấu sắc mặt vui mừng trong đáy mắt nhau.
Rất rõ ràng, bọn họ cực kỳ thỏa mãn với ba vị đệ tử này, theo đạo lý thì thời gian tu hành của mấy người Phương Hành không dài lại chưa từng được nghe bọn họ giảng đạo, nhưng nhìn khí cơ, nhìn thần hồn lại phát hiện ba người bọn họ đều đã đần độn, có dáng vẻ khá hỗn độn.
Mà, tam đại truyền thừa mà bọn họ tu luyện đã sâu sắc hiện ra, nói rõ ba người bọn họ chờ mong không hề uổng phí, so với mình tưởng tượng còn hoàn hảo hơn.
– Đến đây, ba người các ngươi, đến bên người chúng ta ngồi xuống đi!
Ba vị tôn chủ hài lòng quan sát thêm vài lần rồi liền vẫy tay gọi đám Phương Hành đi qua đó.
Mấy người Phương Hành cũng không do dự liền chia ra đi tới phía sau bọn họ, nhu thuận cung kính, chính xác là không khác gì những đệ tử khác bên cạnh bọn họ cả.
Cảnh tượng này ba vị tôn chủ nhìn trong mắt càng thấy vui mừng, thậm chí sau khi lấy thần niệm dò xét cũng phát hiện bọn họ quả thực không có gì giấu giếm, đều là dáng vẻ đạo chướng ngấm sâu, trong lòng càng thêm thả lỏng.
Vẫy bàn tay lớn một cái liền có không biết bao nhiêu Tiên cơ thị nữ được dâng nên, mỗi người nắm đạo bào pháp y mặc lên người mấy người Phương Hành.
Chợt nhìn qua tay áo bay bay, ngọc quan búi đầu, thật có vài phần phong phạm Tiên gia…
Chỉ là loáng thoáng lại làm cho người ta có cảm giác đang ăn diện cho tế phẩm.
… Thật giống như lúc hồi hương tế trời, cần phải phủ một tấm vải đỏ lên đầu heo vậy.
– Nghìn năm qua, đại hội luận đạo đã mở ra vô số lần, cũng không biết đã có bao nhiêu sinh linh vạn tộc tham gia vào đại hội, không thiếu người nổi bật tham gia luận đạo, chỉ tiếc là người phù dung sớm nở tối tàn có, nhưng người chân chính nhận được truyền thừa Tiên mệnh lại không nhiều lắm, duy nhất một người có hy vọng chính là Cửu Đầu Trùng lại ở ba mươi năm trước đã gây ra Cửu Đầu Trùng họa, vĩnh viễn mất đi Tiên cơ…
Đại Đức Đạo chủ thoạt nhìn có phần cảm khái, nhẹ nhàng than thở rồi nói tiếp:
– Cũng may, có được tất có mất, Cửu Đầu Trùng ba mươi năm trước làm Tiên cảnh đại loạn, nhưng bây giờ chưa tới ba mươi năm đã có ba người các ngươi tới, hơn nữa các ngươi đều xuất thân Tiên hương Thiên Nguyên, người mang đại khí vận, lại có tuệ căn, tu luyện tam đại truyền thừa thần công rất khá, lần này lão đạo ta kỳ vọng rất cao với các ngươi, hy vọng chút nữa đại hội luận đạo bắt đầu các ngươi hãy cố gắng biểu hiện, nhận được cảnh chủ… Tiên mệnh ưu ái!
– Tất sẽ không phụ sự kỳ vọn của sư tôn!
Ba người Phương Hành cũng chỉ cùng nói một câu bằng lòng rồi lần nữa cúi người hành lễ.
– Ha ha, lời thừa thãi thì không cần phải nói nhiều nữa, lão nhân gia ông ta nhất định sẽ hài lòng!
Đại Uy Yêu chủ cười lạnh một tiếng, cắt đứt lời nói của Đạo chủ, sau đó phất ống tay áo một cái:
– Ai về chỗ nấy đi!
Giọng của ông ta cũng không lớn nhưng lại truyền xa ra ngoài, như một tiếng sấm liên tục vang rền, cuồn cuộn từ chân trời ào về phương xa.
Trong mộc chốc, đầu người tấp nập, không khí ồn ào náo động tới xem lễ cũng đều yên tĩnh lại.
Không biết có bao nhiêu ánh mắt đều nhìn về phía ba người ở trên đại sơn.
Bầu không khí có vẻ vô cùng quỷ dị, sau đó Đại Uy Yêu chủ liền cùng Đại Bi Phật chủ, Đại Đức Đạo chủ chậm rãi bay lên trời, kề vai ở giữa không trung, đồng thời khom người thi lễ về phía nam:
– Cung thỉnh thánh giá của Cảnh chủ giáng lâm…
Sau khi nói một câu này, mọi người ở phía dưới đều đột nhiền quỳ lạy về phía nam, tiếng như thủy triều.
– Cung thỉnh thánh giá Cảnh chủ giáng lâm…
Ngay vào lcus này, Phương Hành bề ngoài đang ôn thuần nhu thuận đứng thẳng như tượng gỗ đột nhiên quay đầu nhìn thoáng qua hướng nam.
Hắn từng quan sát, bên Phi Tiên hồ này có bốn ngọn núi lớn, trong đó có ba ngọn núi lớn đều có tôn chủ tọa trấn, duy chỉ có ngọn núi lớn thứ tư là vẫn trống.
Thậm chí ngay cả đệ tử tùy tùng cũng không có ai, chỉ có một cái ghế ngọc cô đơn đặt ở đó.
Nói vậy đó là vị trí của vị tôn chủ thần bí thứ tư kia rồi.
Bây giờ nhìn dáng vẻ này, vị tôn chủ thứ tư có thân phận cao hơn ba người khác rất nhiều.
Cần ba người này khom người đón chào mới xuất hiện.
Vì thế hắn lại nổi lên tâm tư muốn xem người này có dáng vẻ gì.
– Xì xào…
Ở phía nam, bỗng nhiên có sóng triều mơ hồ vang lên, trống rỗng, chấn động tâm hồn…
Ngay vào lúc này, tất cả sinh linh trong Tiên cảnh đều cúi đầu, không có ai dám nhìn.
Ngay cả Phương Hành lúc này cũng cẩn thận, cố nén không ngẩng đầu lên để tránh bị người ngoài phát giác ra.
Ước chừng cúi đầu yên lặng trong thời gian cuống cạn một chung trà, bên tai chỉ nghe thấy Đại Đức Đạo chủ nhẹ giọng nói:
– Được rồi, Cảnh chủ đã giáng lâm!
Mọi người đều thở phào nhẹ nhõm, lần nữa cúi đầu về phía ngọn núi phía nam, sau đó ngẩng đầu lên.
Phương Hành cũng vội vàng ngẩng đầu, không làm người khác chú ý mà liếc nhìn một cái, nhưng cái nhìn này lại làm hắn cảm thấy kinh hãi.
Trên ngọn núi ở phía nam, ghế ngọc vẫn trống rỗng đặt ở đó, ngay cả một sợi tóc cũng không nhìn thấy, đâu ra thánh giá gì giáng lâm chứ? Nhưng sau khi nhìn trái nhìn phải lại thật giống như thật sự có một vị thánh giá đã giáng xuống ngồi trên ghế ngọc đó vậy.
Vậy mà lại không có chút kinh dị nào, mỗi người đều cung kính muốn chế, cúi lạy về hướng ngọn núi phía nam rồi ai về chỗ nấy, thành thật cùng đợi.
– Thời gian đã tới rồi, mời Thiên Thượng cung tới đây đi?
Đại Đức Đạo chủ mở miệng thương lượng với hai vị tôn chủ khác một câu.
Ba người trao đổi ý kiến rồi mỗi người tự đứng dậy, đồng thời bóp nổi vân tay lên.
Một thân tu vi kinh người bạo phát, xa xa ấn từ bốn ngọn núi lớn vào Phi Tiên hồ. sau đó chỉ nghe thấy một tiếng ầm vang, hồ nước phía dưới không ngừng bốc lên hơi nước, sau đó cuốn lại rồi ở dưới nước bỗng nhiên có một tòa cung điện càng lúc càng dâng cao, sáng chói bay thẳng ra ngoài mặt hồ, vẫn đang tiếp tục cao lên…
Đương nhiên đó là một tòa đại điện thanh đồng cũ nát, chỉ là bên trên đó lại có Tiên quang làm lòng người hoảng sợ.
Bất kỳ sinh linh nào, bao gồm cả Phương Hành, khi nhìn thấy tòa đại điện này đều cảm giác được như bị Tiên phong phất qua.
Trong lòng đột nhiên có một loại kích động muốn tiếp tục cúng bái Tiên điện này.
– Đây chính là Tiên mệnh sao?
Trong lòng Phương Hành cũng không nhịn được mà điên cuồng nhảy dựng lên, cố gắng áp chế làm mình không quá kích động lộ liễu.
Từ khi vào trong Tiên cảnh hắn vẫn đang hỏi thăm xem Thiên Thượng cung này ở nơi này, lại không ngờ nó bị giấu ở đáy hồ…
Chỉ có điều cũng tốt, đợi lâu như vậy, bây giờ rốt cục đã nhìn thấy dáng vẻ của Thiên Thượng cung rồi!
– Ha ha, cơ hội siêu thoát đã tới rồi, Si Nhi còn đang chờ gì nữa?
Đại Bi Phật chủ cũng híp mắt nhìn về phía tòa Thiên Thượng cung đang bay thẳng lên cửu thiên, cười ha ha nói với Phương Hành.
– Được, vậy thì không đợi nữa!
Phương Hành hít sâu một hơi, bước một bước ra ngoài chậm rãi lao lên trên cao.
Người Phật chủ nghe được câu trả lời của hắn dường như cảm thấy có hơi không bình thường, thoáng ngẩn ra, hoài nghi nhìn hai con mắt của hắn nhưng cũng không nói gì.
Lúc Phương Hành phóng lên cao, ba tòa sơn phong khác bỗng nhiên cũng có mười mấy thân ảnh phóng lên, đồng thời bay lên trên không.
Có lẽ đều là người tham gia đại hội luận đạo lần này, đương nhiên là có tăng có đạo, có người có yêu, thậm chí còn có vài người rõ ràng lf có huyết mạch thần tộc.
Lộc Tẩu và Ngao Liệt cũng ở trong số đó, có thể nói là thiên kỳ bách quái.
Điểm duy nhất giống nhau chính là những người này đều có ý tôn sùng với Thiên Thượng cung từ trong suy nghĩ, một đặc điểm khác chính là đều có tu vi không tầm thường.
Trong mười mấy người ngoại trừ ba người Phương Hành gương đối khác biệt ra, còn có ba bốn người là Độ Kiếp, những người khác cũng có cảnh giới Nguyên Anh.
Còn những sinh linh thần tộc kia một thân huyết mạch cũng cực kỳ lợi hại.
Có một vài người đã không kém những tiểu thánh của thần tộc mà Phương Hành đã gặp.
– Hăng hái tu hành, đắc đạo thăng Tiên…
Lúc bọn hắn bay lên không tủng, phía dưới đột nhiên truyền đến tiếng kêu to như thủy triều.
Cúi đầu nhìn lại, tất cả người dự lễ cho dù là người phàm trong Tiên cảnh này hay là người tu hành, thậm chí là đệ tử tam giáo, lúc này mặt đều đã điên cuồng nhìn những người họ lớn tiếng kêu, gương mặt sùng kính, hận không thể lấy thân thay thế…
– Tế phẩm lần này, Cảnh chủ đã hài lòng chưa?
Ba người Đại Đức Đạo chủ, Đại Bi Phật chủ, Đại Uy Yêu chủ lúc này cũng ngẩng đầu nhìn, vẻ mặt say mê.
Mà vào lúc này, tất cả người tham gia đại hội luận đạo đều ngẩng đầu nhìn Thiên Thượng cung trên bầu trời, phút chốc không dám rời mắt.
Chỉ duy có Phương Hành là không nhịn được bị tiếng hoan hô bên dưới thu hút sự chú ý, cúi đầu nhìn thoáng qua.
Cũng trong khi liếc mắt này, cả người hắn đều chấn động, sau đó thở dài một tiếng, trái tim nặng nề.
– Nào có Thánh giả Tiên Phật khắp núi gì, chỉ có yêu ma quỷ quái đầy đất mà thôi…
Chương 1308: Nói bậy
Sau khi tới Tiên cảnh này, Phương Hành liền chưa được nhìn thấy chân diện mục của thế giới này.
Nhưng bây giờ trước Thiên Thượng cung, bọn họ đều bay lên Thiên Thượng cung, trong lúc vô tình cúi đầu một cái, không ngờ lại thấy được một màn làm người ta run sợ.
Cho dù là hắn cũng bởi vì một cái nhìn này mà cảm thấy sợ hãi gấp bội, nghĩ đến bây giờ còn chưa phải thời điểm vạch mặt nên liền không mắng chửi mà nhanh chóng ngẩng đầu lên, cùng với những người tham gia luận đạo khác vọt tới nơi cách Thiên Thượng cung mười trượng, sau đó mỗi người đều ngồi xếp bằng trong hư không đối mặt nhìn nhau, trong ánh mắt đều là sự căm thù lẫn nhau cùng với sự quyết tâm nhất định phải có được Tiên mệnh.
Trước khi tới đây, bọn họ đều đã được cho biết qua về quy củ.
Trình tự đại hội luận đạo chính là tất cả người luận đạo đều phải luận đạo ở giữa không trung.
Mỗi khi có người tự thuật ra lý lẽ đại đạo, nhận được ưu ái, Thiên Thượng cung sẽ mở rộng cửa điện ra mời đi vào.
Sau đó ở bên trong Thiên Thượng cung, chỉ cần có thể nhận được truyền thừa Tiên mệnh là liền có thể lập tức thành Tiên, còn nếu luyện hóa thất bại thì thay một người khác vào cung.
Đối mặt với các đối thủ, mỗi người lúc này đều ngồi nghiêm chỉnh, đầy mặt là sự nghiêm túc lại chậm chạp không có ai mở lời.
Hiển nhiên đều không muốn trở thành mục tiêu đầu Tiên cho mọi người nhắm tới.
Chỉ có điều sau một hồi lâu tĩnh tọa rốt cục có một lão giả mặc quái y, tu vi ở Nguyên Anh đỉnh không kiềm chế được nữa, trở thành người đầu Tiên mở miệng, trầm giọng nói:
– Lần đại hội này vốn là luận đạo nhưng chúng ta lại đều chưa đắc đạo, làm sao có thể vọng ngôn được? Chỉ để ý trình bày những gì mình hiểu là được. sư phụ của ta chính là Đại Đức Đạo chủ, tu được Vô Lượng Đạo Hóa công, trong đó, vô lượng và hỗn độn là lực tuyệt diệt tương đối, được gọi là hắc động có thể khống chế được tất cả, nhưng cũng không phải hoàn toàn tịch diệt, ở trong đó cũng có huyền cơ!
Người này vừa mở miệng, mọi người khác cũng nghiêm túc lắng nghe, tìm ra lỗ thủng trong lời nói của hắn để bác bỏ.
Chỉ có điều đã có tư cách tham gia đại hội luận đạo này, tu vi của nam tử kia đương nhiên cũng không yếu, đã tu luyện Vô Lượng Đạo Hóa Công rất thấu triệt.
Mặc dù là truyền thừa Đạo gia nhưng lại không bàn mà hợp với lý lẽ của thiên địa.
Trước đây người chế ra môn thần công này hẳn là cũng ở trong Vô lượng tuyệt diệt cảm ứng được một loại lý lẽ biến hóa cùng cực nên lúc này mới thành được đạo.
Vì vậy căn cơ truyền thừa này liền có lý giải với vô lượng, nam tử tới từ Tiểu Tiên giới kia vừa hay thiện đạo này nên nói cũng rất có đạo lý…
Trong tinh không, tuy Tiểu Tiên giới không nói là vô cùng vô tận, không nói tới số lượng, nhưng nó có khoảng cách gần với Đại Tiên giới hơn so với Thiên Nguyên.
Số lượng của Tiểu Tiên giới càng nhiều thì sau đó sẽ càng ít.
Như hôm nay, vốn dĩ ở bên cạnh Tiểu Tiên giới đều đã bị thần tộc công phá, thống ngự, nhưng số lượng Tiểu Tiên giới ở trong tinh không lại còn không ít.
Mà bây giờ nam tử mới mở miệng này chính là một người tới từ Tiểu Tiên giới có căn cơ không cạn!
– … Hỗn độn sinh vạn vật, vô lượng nuốt vạn vật, nhưng hỗn độn lại là một sức mạnh hủy diệt lớn nhất trên thế gian, vô lương lại ẩn chứa các loại khả năng có thể giúp người ta ngay lập tức mượn tiền đến bên ngoài ngàn vạn dặm, lại có thể dung nạp vạn giới, tịch diệt thời không, có thể thấy được âm dương bất định, sinh tử cũng khó định, vạn vật trên thế gian cũng không thể có đạo tuyệt đối, người tu hành chúng ta có sự gắn bó khăng khít, cảm ngộ chí lý thiên địa!
Một khi đã mở miệng, miệng lưỡi của tu sĩ kia lưu loát, nói đạo lý rõ ràng…
Nhưng vào lúc này, có một lão giả mặc hắc bào ở bên cạnh cười lạnh một tiếng, nói:
– Sinh linh thần tộc ta vốn sống ở tinh không, không có nhiều đạo lý có thể nói như vậy, nhưng bọn ta tự biết tinh không vũ trụ, biến hóa vô tận, thân là sinh linh chỉ có thể cố gắng cầu sinh, huyết mạch càng phồn thịnh thì có đạo hay không có đạo cũng không quan trọng, nhìn như miệng đầy đạo lý nhưng có bao nhiêu phần là ngươi thực sự cảm ngộ ra? Chẳng qua là nói khoác mà không biết ngượng, vẫn nên ngậm miệng vào!
Tu sĩ lúc trước mở miệng nghe vậy thì nhất thời giận dữ, quát lạnh:
-Đám nô tài như các ngươi cũng dám xỉa ta?
Sinh linh thần tộc sắc mặt cũng đại biến:
– Trước đại đạo, chúng sinh bình đẳng, ngươi lại dám chê ta làm nô?
– Ha ha, hai người các ngươi một người muốn nói, một người cho là không đáng nói, đều là vào tà đạo thì làm sao có thể cảm ngộ được đạo lý?
Bên cạnh cũng có người mở miệng, trực tiếp chỉ trích hai người kia đều sai.
Mà vào lúc này, Phương Hành cùng Ngao Liệt, Lộc Tẩu đều thành thật ngồi xếp bằng ở đó.
Thoạt nhìn ba người bọn họ dường như đều tính sẽ làm sau, ai cũng không nóng vội mở miệng, nhưng trên thực tế Phương Hành chỉ mới nghe trong lòng liền có phần mệt mỏi rồi.
Không tiếng động nhìn thoáng qua phía nam dường như đang đợi cái gì đó.
Đối với đám đang thủy chiến ở đây không có chút hứng thú nào.
Mà lúc này ước chừng đã có năm sáu người gia nhập chuyện luận đạo, thần thương khẩu chiến, thật giả khó phân.
Vào lúc này phía dưới, không biết có bao nhiêu người nghe trận luận đạo này như si như say, khi thì gật đầu mừng như điên, khi thì hèn mọn lắc đầu, tựa như nghe được diệu lý.
Nhưng lại có rất ít người chú ý tới, Đại Đức Đạo chủ, Đại Bi Phật chủ, Đại Uy Yêu chủ mặt không chút thay đổi ngẫu nhiên nhìn nhau một cái, không có chút ý hèn mọn nào.
Giống như ba vị đại học giả đang nghe mấy tên tiểu nhi nói khoác mà không biết ngượng, cãi vã học vấn cao thâm.
Tuy nét mặt giả bộ hăng hái nhưng trên thực tế trong lòng căn bản không cho là đúng…
– Nói mà không làm, không thể nói, không thể nói, không thể nắm lấy, mơ hồ như vậy chỉ vô dụng!
Mọi người cãi nhau nửa ngày rốt cục có một người thúc giục pháp lực cuồn cuộn hét lớn một tiếng, giọng như sấm rền đè hết giọng của những người khác xuống.
Nhưng cũng vào lúc này, trong Thiên Thượng cung đột nhiên vang lên một tiếng keng, giống như tiếng chuông vang lên ngậm đạo uẩn, điều khiển tâm phủ.
Cùng lúc đó cửa gỗ của Thiên Thượng cung liền két một tiếng, mở ra.
Một tia linh quang từ trên trời giáng xuống, rơi xuống đỉnh đầu của tu sĩ tới từ Tiểu Tiên giới.
Trong chốc lát ánh sáng rực rỡ, Tiên nhạc vang lên giống như mở một con đường lên trời, mời gã đi vào.
– Vậy mà hắn lại là người đầu Tiên có cơ hội bước vào Thiên Thượng cung…
Mọi người có mặt luận đạo đều đầy mặt khiếp sợ lại xen lẫn vẻ hâm mộ nhìn về phía tu sĩ Tiểu Tiên giới.
– Ha ha, ha ha, đa tạ thiên đạo đã lọt mắt xanh, cuộc đời của Tạ mỗ không còn gì nuối tiếc…
Tu sĩ Tiểu Tiên giới cũng khiếp sợ một lát, sau đó không nhịn được mà lớn tiếng cuồng tiếu, ôm quyền thi lễ với những người khác, rồi phi thân lên Thiên Thượng cung.
Một bước bước vào Thiên Thượng cung.
Mà ở phía dưới thì trong nháy mắt đã vạn người quát to, tình cảm quần chúng điên cuồng, thậm chí có vô số người quỳ lạy giơ cao hai tay cầu nguyện cho tu sĩ tới từ Tiểu Tiên giới mới vào, hô to, lệ rơi đầy mặt…
– Không đến mức chứ…
Phương Hành nói thầm trong lòng, trong lòng có chút lười biếng, mắt mang ý lạnh nhìn lên Thiên Thượng cung.
Những người khác cũng đều ngưng thần nhìn lên, nét mặt không khỏi có vẻ lo âu.
Dưới đáy lòng bọn họ thật sự đang lo tu sĩ kia sẽ được truyền thừa Tiên mệnh, cơ hội thành Tiên này sẽ không còn phần mình nữa.
Đối với bọn họ, Tiên mệnh này hoặc là nửa Tiên mệnh, thật sự là hy vọng thành Tiên lớn nhất của cuộc đời họ.
– Y… lý lẽ đại đạo thì ra là lý giải như vậy, cho dù ta chưa được nhưng đã sớm sáng tỏ, tịch tử được rồi…
Đợi một lúc lâu, lại chợt nghe phía Thiên Thượng cung truyền ra tiếng thở dài của tu sĩ kia, sau đó liền yên lặng không tiếng động.
Những người luận đạo khác trong nét mặt đều tỏ ra vui mừng lại hâm mộ.
Hâm mộ là vì từ giọng của người kia thì rõ ràng đã chân chính thấy được đại đạo, giải được sự nghi hoặc trong tim.
Ở một mức độ nào đó coi như là có được đạo, mà vui thì chính là người nọ rõ ràng chưa được luyện hóa Tiên mệnh, nói cách khác, y vẫn đã thất bại.
Như vậy những người còn lại chắc chắn còn có hi vọng.
– Lần này để ta trước đi, ta tu chính là Đông Hoàng Quy Nhất công, là đạo tu hành của Yêu loại, mà ta tuy là thần tộc, kỳ thực thần tộc và Yêu tộc có chỗ khá giống nhau, tu luyện công pháp này chính là giải nỗi nghi hoặc lớn nhất trong lòng ta khi sinh ra trong thiên địa này…
Dường như là ở trong Thiên Thượng cung, khi tiếng thất bại của người đầu Tiên truyền tới đồng thời cũng có người cướp lời mở miệng.
Nghe hắn miệng lưỡi lưu loát, lại rõ ràng cho thấy muốn lấy Đông Hoàng quy Nhất Công làm cơ sở để trình bày đại đạo.
Chỉ là lúc biết được chuyện này, Phương Hành cũng có tâm tư, hắn kiễn nhẫn chờ người khác vào Thiên Thượng cung trước chính là muốn xem sẽ có chuyện gì xảy ra, trong lòng tiện để đo đếm.
Bây giờ đã nhận được đáp án của mình dĩ nhiên là không thể bình tĩnh nghe những người này mở miệng nói bậy nói bạ.
Thấy sinh linh thần tộc kia đã cướp lời, hắn đột nhiên lại ngắt lời gã
– Nghi hoặc lớn nhất của ngươi là gì?
Sinh linh thần tộc ngẩn ra, hơi có chút kiêng kỵ nhìn Phương Hành một cái:
– Đương nhiên là ta vì sao mà sinh, lại vì sao mà sống…
Gã hiển nhiên đã coi Phương Hành là đại địch!
Trên thực tế, trong mười mấy người luận đạo này đại bộ phận đều coi ba người Phương Hành là đại địch.
Chỉ là Phương Hành rõ ràng không để gã vào mắt, nghe xong lời gã nói thì cười xì, nói:
– Ngươi có thể sinh ra tự nhiên là bởi vì cha ngươi gặp được mẹ ngươi, vấn đề đơn giản như vậy chờ ngươi cưới vợ rồi tự nhiên sẽ biết, làm sao cần phải hỏi làm gì?
Chuyện cực kỳ thô tục này chọc cho sinh linh thần tộc thấy giận dữ:
– Ta ở đây luận đạo nhưng ngươi lại làm nhục ta như vậy là đạo lý gì?
Bên cạnh cũng có người nhân cơ hội làm khó dễ Phương Hành:
– Thô bỉ không chịu được, có tư cách gì ở đây luận đạo?
– Ha ha, sinh linh tới từ Thiên Nguyên xem ra cũng không có mấy tuệ căn…
Trong sự thảo phạt, Phương Hành vẫn bình tĩnh, vẻ chế nhạo trên gương mặt càng lúc càng dày.
Đột nhiên vận pháp lực, giọng nói như sấm đè ép bọn họ xuống, cất cao giọng nói:
– Muốn luận đạo thật, nói là bao dung vạn vật, từng ngọn cây cọng cỏ, một con gà một con chó đều ở trong đạo lý này, mỗi tiếng nói cử chỉ của chúng ta, dù khóc dù cười đều ở đạo lý, đạo lại chẳng phân biệt cao nhã thô tục, phẩm cấp trên dưới, vậy vì sao ngươi có thể dùng lời nói nghe rất đáng gờm nhưng kỳ thật lại như rắm chó không kêu để luận đạo, ta lại không thấy có chút dễ nghe nào?
– Ặc…
Phương Hành bỗng nhiên đàng hoàng nói những lời này, thật đúng là làm cho tất cả mọi người đều trầm mặc.
Một người thoạt nhìn không hề có đạo lý bỗng nhiên lại nói một phen đạo lý lập tức khiến người ta cảm thấy khó có thể phản bác…
Nhưng cũng vào lúc này, chỉ nghe trên đỉnh đầu có một tiếng chuông réo rắt, cửa gỗ của Thiên Thượng cung két một tiếng, mở ra!
– Chuyện này… chuyện này sao có thể chứ?
Người luận đạo với Phương Hành sắc mặt kinh hãi, thậm chí tức giận:
– Làm sao hắn có thể dễ dàng trổ hết tài năng như vậy chứ?
Mà lúc này Phương Hành lại căn bản lười để ý tới bọn họ, chỉ ngẩng đầu lên nhìn về phía linh quang đang phủ xuống đỉnh đầu của mình.
Trong lòng cười nhạt:
– Một đám ngu xuẩn, cũng không nhìn ra được sao? Không phải là các ngươi đang cạnh tranh đạo mà là người ta đang chọn người đó…
Nghĩ như vậy, lại đột nhiên cảm giác được có chút đắc ý:
– Ta ở trong mắt nó nhất định rất đẹp…
Chương 1309: Họa Cửu Đầu Trùng
– Ha ha, thật không ngờ tới là do lão tăng đi đầu Tiên…
Nhìn thấy Phương Hành theo tia linh quang kia bước vào trong Thiên Thượng cung, Đại Bi Phật chủ đầu Tiên là ngẩn ra, sau đó vuốt cái bụng tròn của mình nở nụ cười.
Nhìn dáng vẻ thì không khỏi đắc ý, cả ba người bọn họ đều hiểu lần đại hội luận đạo này những người khác chẳng qua chỉ là làm nền, ba sinh linh tới từ Thiên Nguyên mới là chủ yếu.
Lúc đầu người Phật chủ này rơi vào đường cùng có được Phương Hành, trong lòng cảm thấy hơi không vui vẻ nhưng lại không làm được gì.
Nhưng ở trong đại hội luận đạo này hắn lại là người đầu Tiên được chọn, chuyện này chứng tỏ ở trong ba sinh linh Thiên Nguyên, khí tức của hắn cũng vô cùng đặc biệt, dẫn tới cảnh chủ hứng thú nên quyết định cho hắn vào cửa đầu Tiên…
– Ha ha, đều sẽ không chạy được, bây giờ nói chuyện này thì quá sớm, vẫn nên nhìn xem sau đó cảnh chủ hợp ý với người nào nhất thôi!
Đại Đức đạo chủ cùng Đại Uy Yêu chủ thì không quá hài lòng, nhẹ nhàng nở nụ cười rồi dồn lực chú ý trở lại.
Còn đám người luận đạo ở dưới Thiên Thượng cung thì đa phần đều tỏ ra tức giận.
Đối với bọn họ thì sớm một bước bước vào Thiên Thượng cung đều vô cùng vinh quang, đương nhiên không muốn bị người khác giành vị trí đầu Tiên.
Nhất là tiểu nhi tới từ Thiên Nguyên kia, ngôn từ xảo quyệt, tuy là làm người ta mắc nghẹn không ít lần nhưng căn bản lại chưa nói ra đạo lý nào làm người ta phải tin phục cả.
Thiên Thượng cung lại chọn trúng hắn càng làm cho người ta cảm thấy trong lòng cực kỳ bất mãn.
Chỉ có điều mơ hồ cũng không nhịn được mà suy nghĩ, cả tu sĩ tới từ Tiểu Tiên giới kia đều không được truyền thừa Tiên mệnh, từ ngàn năm nay cho tới giờ không có ai kế thừa Tiên mệnh, người này cũng chưa chắc có thể!
Dù sao khi đạo chướng đã đâm sâu vào trong lòng bọn họ đều có một cảm giác uẩn nhưỡng, đó chính là Tiên mệnh trừ ta ra thì không thể thuộc về ai khác.
Cũng chính là loại suy nghĩ này ăn sâu vào trái tim nên mới làm bọn họ từng nhóm từng nhóm một như tre già măng mọc, chưa từng có ai lùi bước.
Lúc này, Lộc Tẩu cùng Ngao Liệt nhìn bên ngoài hoàn toàn không có gì khác thường, vẻ mặt chỉ có khát vọng cùng ước ao vô tận, dường nhưu hận không thể kéo Phương Hành xuống đổi thành mình bước vào Thiên Thượng cung.
Nhưng ở đáy mắt của bọn họ lại mơ hồ ẩn hiện sự lo lắng.
– Đây chính là Tiên mệnh sao?
Sau khi Phương Hành bước chân vào Thanh Đồng cổ điện, cửa gỗ phía sau lưng liền tự động đóng lại.
Hắn cất bước đi về phía trước, ánh mắt liếc bốn phía lại phát hiện bên trong cung điện cổ này cực kỳ thanh tịnh, ngay cả một hạt bụi cũng không nhìn thấy.
Bố trí ở bên trong cũng cực kỳ đơn giản hoặc có lẽ là căn bản không có một thứ bố trí nào.
Trống rỗng, ở trong đại điện chỉ đặt một cái bồ đoàn.
Ở trên bồ đoàn thì treo một cái quả cầu ánh sáng có đủ mọi màu sắc, thỉnh thoảng sẽ có ánh sáng huyễn lệ phóng từ đó ra ngoài, phản chiếu đủ mọi màu sắc ra xung quanh, nhìn rất đẹp mắt, giống như chiếu thẳng vào trong đáy lòng người ta vậy.
Khiến người ta nhìn vào liền sinh ra ý muốn đi tới đó.
– Giống như một chùm sáng xen vào giữa hư thực làm cho người ta có cảm giác đâm vào tất cả đạo lý trong thiên hạ…
Trong lòng Phương Hành nhẹ nhàng suy nghĩ rồi chậm rãi đi tới, sau đó ngồi xếp bằng ở trên bồ đoàn, ngẩng đầu nhìn về phía quả cầu ánh sáng.
Lúc này hắn cách rất gần quả cầu ánh sáng kia, ngẩng đầu một cái liền cảm giác được màu sắc trên quả cầu ánh sáng kia càng lúc càng sâu, càng lúc càng thịnh, tựa như đã bao phủ mình trong ánh sáng.
Mình như đã rời khỏi cổ điện, tiến vào thế giới đủ mọi màu sắc.
Cả người mình như không còn tồn tại, đưa thân vào một nơi kỳ diệu, mọi thứ đều viên mãn.
-Đến đây đi, mở rộng tất cả của ngươi, dâng lên tất cả của ngươi…
Có một luồng ý thức nhẹ nhàng mở miệng cực lực cám dỗ vang lên ở đáy lòng Phương Hành.
– Ngươi tu luyện đạo pháp của ta, thứ ngươi tha thiết ước mơ cũng là đạo của ta, nếu như ngươi cứ một mình cưỡng cầu đạp lên tinh không cũng không thể có được thành tựu của riêng mình.
Điểm kết thúc của đạo lý, đạo quả phía đó, ngươi vĩnh viễn cũng không thể tiếp xúc được, ngươi sẽ vĩnh viễn không có được một kết quả như mong muốn, nhưng bây giờ ta cho ngươi một cơ hội, dâng lên tất cả của ngươi, dâng hết cho ta…
– Cho ta, ngươi sẽ có được đạo.
– Đến đây đi, đạo mà ngươi luôn truy cầu đang ở ngay trước mắt, dâng hiến tất cả của ngươi cho ta đi…
Giọng nói mờ mịt hư vô vang lên ở bên tai, vô cùng có khả năng mê hoặc.
Rõ ràng là đang đòi hỏi nhưng lại giống như quà tặng, giống như muốn dành hết vạn vật trên thế gian cho Phương Hành…
Cũng trong một chốc này, thần công vốn có từ truyền thừa tam giáo liền bắt đầu thỉnh thoảng làm nhiễu loạn đạo chướng trong tâm trí Phương Hành, bây giờ đã đạt tới đỉnh điểm làm cho Phương Hành có một cảm giác hận không thể ngay lập tức mở rộng tất cả cho nó, cho nó tất cả mọi thứ.
Giống như khi cho nó tất cả mọi thứ, mình sẽ hoàn thành mơ ước lớn nhất trong cuộc đời này.
Lúc này, Phương Hành đang ngồi xếp bằng trên bồ đoàn nhưng ánh mắt tựa như cũng xuất hiện vẻ mê man vô tận.
Nhưng bên trên chùm sáng trên đỉnh đầu dọc theo vô số xúc tu vươn về phía đầu của Phương Hành, thoạt nhìn vẻ mặt mê man lại tựa như đã không còn chút thần trí nào nhưng Phương Hành lại chợt ngẩng đầu lên, cười với giọng vô cùng mỉa mai.
– Dựa vào cái gì mà ngươi bắt ta cho ngươi?
– Thời gian luyện hóa lần này có phần lâu quá nhỉ?
Lúc này ở bên ngoài, trên ba ngọn núi, Đại Uy Yêu chủ cũng đang nhíu mày, nghiêm giọng nói.
Đại Đức Đạo chủ cũng cười thật thấp, nói:
– Sinh linh tới từ Thiên Nguyên gặp may mắn, đã cầm khí vận mà chúng Tiên mong muốn, lại có phúc trạch của mộ chúng thánh, có sự khác biệt lớn so với tên gì đó của Tiểu Tiên giới, tu vi của bọn họ có thể cao có thể thấp, nhưng số phận của bọn họ lại khó có thể giống với người ngoài, còn đối với Cảnh chủ thì sinh linh tới từ Thiên Nguyên chắc chắn là tế phẩm tốt nhất rồi. ba mươi năm trước, tên nam tử họ Văn kia làm cho Cảnh chủ rất thỏa mãn, ép chúng ta lại đi tìm thêm sinh linh Thiên Nguyên cho hắn, bây giờ rốt cục lại tìm được thêm ba người, Cảnh chủ há có thể không chậm rãi hưởng dụng được? Ha ha, lúc ăn mỹ thực luôn chậm như thế…
Đại Bi Phật chủ nghe vậy thì thở dài, thấp giọng nói:
– Chỉ tiếc, sau khi có được ba tên này cũng không tiện tìm thêm những người khác nữa, hiện giờ Thiên Nguyên là một vũng nước đục, chúng ta đi sợ là sẽ lập tức bị cuốn vào trong đó, ngay cả một chút cặn bã cũng không còn, mà Cảnh chủ đoán chừng cũng nhất định sẽ không muốn bị những nhân vật lợi hại để mắt tới, xem ra cũng chỉ có thể lần nữa tái ngộ Khổ Ngao, không biết bao nhiêu năm mới được…
Đại Uy Yêu chủ cười lạnh nói:
– Cho dù chúng ta muốn tới Thiên Nguyên cũng không có khả năng tìm được! Thiên Nguyên đã bị những người đó giấu đi, làm sao có thể dễ dàng tìm được chứ? Bốn Tiên lộ, hai cái trong đó đã bị hủy, một cái của Đạo gia bị người ta chiếm lấy không dám tới gần.
Còn Long lộc lại chỉ có thể nghĩ mà không có cách nào quay lại, Cảnh chủ cho dù muốn đi Thiên Nguyên nhưng nào có thể đi được? Vẫn phải tiếp tục ở lại nơi này chịu khổ sở, yên tĩnh chờ một kết quả! Nhưng sau trăm ngàn năm tất cả đã bình định nhưng đâu ra sinh cơ của chúng ta?
– Đạo lý này ai cũng hiểu, chỉ là chỉ sợ Cảnh chủ bị nghiện, buộc chúng ta đi tìm sinh linh Thiên Nguyên cho hắn thôi…
– Ha ha, ở trong Hắc Thiên hà không phải còn nhốt một đám sinh linh của Thiên Nguyên sao, vẫn có huyết mạch của Long tử Long tôn đó, chỉ tiếc tu vi hơi thấp, giống như trái cây còn chưa chín, Cảnh chủ không muốn hưởng dụng nhanh như thế.
Chỉ có điều chúng ta cũng không cần lo, đến lúc đó dạy dỗ cho tốt một chút xem xem có thể tăng tu vi của bọn họ lên hay không, đến lúc đó có thể giúp Cảnh chủ đỡ thèm một chút.
Ba người bọn họ lặng lẽ truyền thần niệm, thảo luận chuyện sau này, cũng yên tĩnh chờ kết quả của người mới vào Thiên Thượng cung.
Chỉ là bọn họ đều không ngờ tới, ở trong Hắc Thiên hà cũng đang ẩn chứa biến đổi lớn.
Phía nam Tiên cảnh có một dòng hoàng hà mênh mông cuồn cuộn nhắm thẳng thiên ngoại, nước sông đen như mực, tuyệt nhiên tái ngược với Tiên cảnh này.
Mà ở trong sông, nơi sóng đen ào ào ập tới lại có mấy chục cái cột sắt màu đen, bên trên có trói hơn mười người suốt ngày bị nước của Hắc Thiên hà ập vào người, nhận hết khổ sở.
Chính là Long tử, Long tôn cùng yêu tướng Hải tộc trước đây bị Cửu Đầu Trùng bỏ lại.
Trước đây Cửu Đầu Trùng trộm nửa Tiên mệnh rồi chỉ dẫn theo một mình trưởng công chúa Long tộc trốn ra thiên ngoại.
Một đám thuộc hạ, con cháu đều ném lại ở đây.
Còn Cảnh chủ của Tiên cảnh dưới cơn nóng giận đã nuốt hơn một nửa thủ hạ mà Cửu Đầu Trùng để lại, chỉ còn lại hơn mười người bị giam ở đây mạnh mẽ truyền thừa giáo lý tam giáo, ra lệnh cho bọn họ ở đây khổ tu.
Khi nào tu thành mới có thể rời đi.
Ba mươi năm đau đớn dằn vặt sớm đã làm cho đám Long tử Long tôn này chịu nhiều đau khổ, trái tim tràn đầy sự tuyệt vọng.
Mà bây giờ đại hội luận đạo mỗi mười năm mở ra một lần, tồn tại ở hạ lưu Hắc Thiên hà đã tạm thời rời đi, bọn họ cũng không còn bị ánh mắt bình thường hay tham lam quan sát rình rập làm khủng hoảng nữa.
Nhưng bằng vào tu vi của bản thân bọn họ, hơn nữa thân thể đã bị hành hạ ba mươi năm lại vẫn chỉ có thể đau khổ ở lại đây chịu dày vò, căn bản là vô lực chạy trốn khỏi u minh quỷ địa này.
Nước của Hắc Thiên Hà nhộn nhạo mang theo thần vận thê lệ như lệ quỷ ngày đêm kêu khóc.
Lúc đầu nghe tới chán ghét, mệt mỏi, thậm chí còn sắp trở thành ác mộng, lúc này nước sông lại chợt hấp dẫn sự chú ý của mấy người đang bị trói trên cột sát.
Đầu bọn họ cúi xuống vô lực, đột nhiên lại ngẩng lên khó tin nhìn xuống phía dưới..
– Con ta, các ngươi phải chịu khổ rồi…
Lúc đầu tưởng là ảo giác, nhưng dần dần, giọng nói kia lại thực sự xuất hiện.
Trong nước sông Hắc Thiên Hà nhộn nhạo, sau bọt sóng cuồn cuộn lại có một hòn đá nhỏ rơi tõm vào đó bắn tung tóe nước ra xung quanh, sau đó bay trên không trung rồi hơi ngừng lại một chút, bỗng nhiên hóa thành một viên vẫn thạnh lớn như một ngọn núi nhỏ.
Ở trên vẫn thạch xuất hiện một cánh cửa màu đen, trong cửa đột nhiên có một thân ảnh có dung nhan tuyệt đẹp vọt ra, bi thương thấp giọng than.
– Mẫu hậu?
Thấy được thân ảnh này, trên cột sắt, bốn năm giọng nói đồng thời khàn khàn vang lên, vừa mừng vừa sợ.
– Con của ta, ta tới cứu các con đây…
Thân ảnh có dung nhan tuyệt đẹp kia lúc này không hề chậm trễ mà thi triển đại pháp lực, thúc giục nước sông vô tận của Hắc Thiên Hà, như một cái bàn tay to trực tiếp nhấc thạch trụ lên kéo vào trong vẫn thạch.
– Không ổn, có người đang tác loạn ở Hắc Thiên Hà…
Nhưng vào lúc này ba vị tôn chủ đang ở đại hội luận đạo chờ Phương Hành bị cắn nuốt thì đồng thời cảm thấy dị động hướng Hắc Thiên Hà.
Ba người đồng thời kinh hãi, thông suốt xoay người nhìn về phía Hắc Thiên Hà, trên mặt tràn đầy vẻ khó tin.
Bọn họ khó có thể tưởng được, là ai lại tác loạn ở Hắc Thiên Hà vào lúc này, ai lại dám tác loạn ở Hắc Thiên Hà? Không sợ sẽ bị đánh cho thịt nát xương tan hay sao?
– Cửu Đầu Trùng?
Trong hư không, trên núi phía nam không có một bóng người đột nhiên có một giọng nói vang lên, vô cùng thê lương.
– Bộp…
Ba vị tôn chủ nghe xong câu nói kia sợ đến mức sắc mặt tái nhợt.
Bọn họ biết, đó là giọng của Cảnh chủ…
– Vì sao Cảnh chủ lại nhắc tới tên của Cửu Đầu Trùng, chẳng lẽ lúc này người đang tác loạn chính là Cửu Đầu Trùng?
– Chẳng lẽ lại bắt đầu một trận họa Cửu Đầu Trùng của ba mươi năm trước sao?
Chương 1310: Nuốt sống Tiên mệnh
Đối với Tiên cảnh bình thường quá mức an nhàn, hơn ngàn năm nay xuôi gió xuôi nước, ngay cả bọt sóng cũng hiếm thấy thì họa Cửu Đầu Trùng ba mươi năm trước thật sự là nỗi đau trong lòng bọn họ.
Thậm chí nói theo một cách khác, có thể nói đó là ác mộng, cũng chính vì vậy, khi vị tôn chủ thứ tư không nhìn thấy mặt kia đột nhiên phát giác ra dị biến ở Hắc Thiên Hà thì đồng thời cảm ứng được khí tức của Long Mẫu.
Lúc hô lên ba chữ “Cửu Đầu Trùng”, từ ba vị tôn chủ Phật, Đạo, Yêu, cho tới bách tính bình dân trong Tiên cảnh đồng thời cực kỳ sợ hãi, sau đó nhao nhao nhốn nháo loạn tung cả lên.
Người có chút tu vi đều nhảy lên giữa không trung, nhìn về hướng nam.
Vào lúc này, trên Hắc Thiên Hà, chính mắt nhìn thấy con của mình chịu khổ, Long Mẫu sớm đã thi triển pháp lực lớn nhất nhổ từng cây thạch trụ lên nhét vào trong vẫn thạch của Lam Tiên sinh.
Sau khi một cây thạch trụ bị nhổ đi, nước sông Hắc Thiên Hà cũng không khống chế được mà tăng vọt, sóng dậy cuộn trào, giống một cái roi da màu đen đánh thẳng lên trời.
– Rốt cục là có chuyện gì thế? Cửu Đầu Trùng lại trở về sao?
– Ngươi kia hại chúng ta một lần còn chưa đủ, còn muốn hại chúng ta lần nữa sao?
– Không đúng, không phải Cửu Đầu Trùng, tuy có khí tức tương đồng nhưng yếu hơn hắn ta nhiều…
Trong nhiều tiếng hét lớn, lực chú ý của tất cả đại hội luận đạo đều đã bị rời đi, trên dưới bốn núi lớn đều hoàn toàn đại loạn.
– Lớn mật, lớn mật, bắt nàng, bắt nàng…
Trong hư không ở phía nam, vị cảnh chủ không nhìn thấy mặt kia thét lên những tiếng bén nhọn như roi, phẫn nộ càng rống càng to.
– Đệ tử Đạo gia theo ta đi hàng yêu phục ma…
Đại Đức Đạo chủ cũng không dám thờ ơ, phi thân lên hét lớn một tiếng, là người đầu Tiên hóa thành tia sáng bay thẳng về hướng nam.
Còn ở phía bên dưới, tất cả đệ tử của ông ta đều học ông ta, hóa thành hồng quang bay lên, trong chốc lát giống như mưa sao băng theo sát phía sau ông ta.
– Đệ tử Phật môn đi theo ta!
Một phía khác, Đại Bi Phật chủ cùng Đại Uy Yêu chủ cũng không dám chậm chễ chút nào, đồng thời rống to hơn, phi thân tới ngăn cản.
Ba mươi năm trước, họa Cửu Đầu Trùng thật sự làm bọn họ để lại ấn tượng quá sâu.
Tru diệt đệ tử tam giáo, cướp đi nửa Tiên mệnh, đối với Tiên cảnh trước đến nay đều bình yên không chút gợn sóng thì quả thực là một chuyện làm người ta giận sôi.
Mấu chốt hơn là lần này tác loạn lại vẫn là một con Cửu Đầu Trùng, chuyện này làm bọn họ kinh ngạc hơn.
Lửa giận của Cảnh chủ ngút trời, còn Đạo chủ, Phật chủ cùng Yêu chủ đương nhiên cũng không dám chậm trễ chút nào, nhanh chóng lao ra muốn trấn an Cảnh chủ, bắt Cửu Đầu Trùng cả gan muốn đảo loạn Tiên cảnh lại.
Ùng ùng!
Đại quân Tiên cảnh như sông lớn, đồng thời chạy về hướng nam, cảnh tượng đó đúng là hoành tráng!
Ngược lại ở đại hội luận đạo trong chốc lát không có ai quan tâm, hoàn toàn vắng lạnh.
Chỉ có điều người tham gia luận đạo lúc này cũng do dự trong tim, không biết có nên tới hỗ trợ hay không.
– Đi, đi mau!
Trên Hắc Thiên Hà, Long Mẫu hăng hái xuất thủ, rút cột sắt rắn chắc lên cứu mấy đứa con của mình rồi chuẩn bị đi cứu tướng lĩnh hải yêu còn ở trên trụ đá.
Dù sao đã xuất thủ thì đương nhiên cứu thêm một người là thêm được một mạng sống.
Những tướng lĩnh Hải yêu này tu vi có cao có thấp, cũng không phải hoàn toàn không có đất dụng võ.
Chỉ có điều cột sắt trong Hắc Thiên Hà cũng không dễ mà nhổ được.
Hơn nữa phản ứng của Cảnh chủ cũng cực nhanh, hầu như khi nàng ta xuất thủ đã đồng thời bị phát giác.
Lam Tiên sinh vừa quay đầu liền thấy được đại quân mênh mông tới từ hướng bắc, cho dù gã có tu vi Độ Kiếp đỉnh nhìn thấy cảnh đó cũng không nhịn được mà tê cả da đầu.
Nhất là một tăng, một đạo, một yêu xông ở trước nhất, trên người khí cơ lưu chuyển hùng hồn đáng sợ, so với gã không biết cao hơn bao nhiêu lần.
Phải biết rằng đây chính là ba đại cao thủ mà ban đầu ngay cả Cửu Linh Vương cũng không dám chính diện đấu một trận.
Gã không dám tới thử tư vị là kẻ địch của ba vị kia, trong lòng ngày càng hoang mang, nhanh chóng rống to hơn:
– Bọn họ sắp đuổi tới rồi!
– Long Hậu cứu ta…
Tướng lĩnh Hải yêu bị cột lên cột sắt kinh hãi, khàn giọng hô to.
Bị nhốt ở đây ba mươi năm, đây chính là cơ hội duy nhất mà bọn họ có thể được cứu, làm sao có thể cam tâm bỏ qua được?
– Bọn họ tới thật là nhanh…
Long Mẫu cũng vô cùng kinh hãi nhìn thoáng qua đại quân Tiên cảnh tới từ phương bắc, cũng không nhịn được mà hết hồn.
Lúc đầu nàng ta đã mưu tính kế hoạch cứu người hôm nay rất lâu, vô cùng nắm chặt, muốn khi đại hội luận đạo tổ chức ở Phi Tiên hồ có khoảng cách chừng vượt qua cả một khu vực lớn với Hắc Thiên Hà này, sợ là còn xa hơn cả Thần Châu.
Những người đó muốn chạy tới đây thế nào cũng cần mấy giờ.
Nhưng bây giờ không ngờ lại phát hiện khí cơ vô tận như thủy triều tới cực kỳ nhanh chóng, dường như bọn họ đã đột phá ràng buộc không gian, giống như súc địa thành thốn vậy, một bước đã mấy trăm ngàn dặm, trong một khắc đã tới rồi…
– Cho dù ba tên tôn chủ kia đã thành Tiên thì cũng không thể có tốc độ nhanh như vậy được!
Trong bụng Long Mẫu thậm chí có chút khó hiểu nhưng khi mối nguy đã giáng tới đầu, con trai cũng đã được cứu nên nàng thật sự không dám tiếp tục chậm trễ nữa.
Có phần không đành lòng nhìn thoáng qua tướng lĩnh Hải yêu còn chưa được cứu, sau đó trong lòng hung hăng quyết định! Nàng ta hiểu bọn họ kỳ thực đều là thuộc hạ trước đến nay đều trung thành với mình, nhưng bây giờ vì mình có thể thoát khốn nên không thể không bỏ qua bọn họ.
Dù sao không thể vì mấy tên thuộc hạ mà làm mình cùng với mấy đứa con vừa được cứu ra đều bị chôn vùi ở đây được!
– Đi thôi!
Sau khi đã quyết định, Long Mẫu liền không nhìn tướng lĩnh Hải yêu nữa, xoay người chui vào trong tiểu thế giới của Lam Tiên sinh.
Sau đó vẫn thạch lớn như ngọn núi nhỏ trong nháy mắt thu nhỏ lại rồi hóa thành một đốm sao rơi, bay thẳng ra bên ngoài Hắc Thiên Hà.
-Long Hậu cứu ta…
– Long Hậu đừng đi…
– Lão Quy ta luôn trung thành với người như vậy, bây giờ người lại muốn bỏ rơi ta…
Đám tướng lĩnh Hải yêu bị vứt bỏ lúc này lập tức sinh lòng tuyệt vọng, thậm chí có người gào khóc.
– Trốn ở đâu! Trốn ở đâu!
Phía sau con đường mà Long Mẫu cùng Lam Tiên sinh chạy trốn, tiếng nói của Cảnh chủ không chỗ nào không có mặt vang lên, giống như nước sông Hắc Thiên Hà chảy ngược, bống nhiên hóa thành một bức tường nước lớn ngăn ở trước mặt bọn họ.
Lam Tiên sinh căn bản không chờ phân phó liền trực tiếp đụng đầu tới, đụng nát bét một vài yêu ma trong Hắc Thiên Hà rồi nhanh chóng trốn bán sống bán chết.
Chỉ có điều trong Hắc Thiên Hà nhanh chóng có vô số lực sĩ yêu ma lao ra cản ở phía trước.
Sự uy hiếp đối với Lam Tiên sinh cũng không lớn nữa…
Nhưng làm cho Lam Tiên sinh cùng Long Mẫu cảm thấy may mắn chính là giọng nói của Cảnh chủ vẫn vang vọng bên tai bọn họ, thoạt nghe thì vừa vội vừa tức.
Nhưng cho tới lúc này lại chỉ thấy nó dâng lên một phần nước sông, gọi vài yêu ma tới chặn đường, bản thân lại không hề xuất thủ…
– Mau đuổi theo mau đuổi theo, đuổi theo bọn họ, giết bọn họ!
Mà ở phía sau, giọng nói cảu Cảnh chủ vẫn đang vang lên bên tai của ba vị tôn chủ, không nhịn được, như sắp đòi mạng vậy.
– Yên tâm, họa Cửu Đầu Trùng này tuyệt đối sẽ không trở lại lần thứ hai…
Đại Đức Đạo chủ rống lên to hơn rồi lần nữa tăng nhanh tốc độ, ùng ùng điều khiển phong vân gấp gáp đuổi về phía trước.
Ở sau lưng của ông ta, Đại Bi Phật chủ cùng Đại Uy Yêu chủ cùng nhau tới, đại quân Tiên cảnh trùng trùng điệp điệp giống như những tia sét đang đánh về phía trước.
Nhưng ngay khi khoảng cách của bọn họ càng lúc càng gần với Hắc Thiên Hà thì đột nhiên giọng nói bén nhọn của Cảnh chủ vẫn vang vọng bên tai bọn họ đột nhiên biến mất.
Sau vài hơi, giọng nói này vang lên lần nữa, so với vừa rồi thì còn sắc nhọn đáng sợ hơn.
– Không được không được, cứu ta cứu ta…
Giọng nói bén nhọn này truyền vào trong tai ba vị tôn chủ nhất thời làm cho ba người bọn họ cả kinh.
Cảnh chủ là tồn tại bậc nào, sao lại đột nhiên cầu cứu như thế?
– Quay lại quay lại, tiểu nhi kia… tiểu nhi ghê tởm, tiểu nhi lớn mật…
– … Ngươi ngươi ngươi ngươi… Dám cướp Tiên mệnh của ta…
Giọng nói của Cảnh chủ vang lên lần nữa, lại có vẻ vừa kinh hoảng vừa khủng bố, mang theo cả tiếng khóc nức nở.
– Không ổn, Thiên Thượng cung đã xảy ra chuyện rồi…
Trong lòng ba người Đại Đức Đạo chủ đồng thời run lên, khó tin quay đầu lại nhìn về phía Phi Tiên hồ.
Từ trong phản ứng của Cảnh chủ bọn họ đã nghe ra có một chuyện xuất hiện thậm chí còn nghiêm trọng hơn so với chuyện Cửu Đầu Trùng cứu người ở Hắc Thiên Hà, đang uy hiếp tới Cảnh chủ.
Chuyện này làm bọn họ nhanh chóng nghĩ tới sinh linh Thiên Nguyên Phương Hành đang ở trong Thiên Thượng cung đợi bị Tiên mệnh cắn nuốt.
Vốn cho là hắn bị cắn nuốt sẽ là chuyện không thể thay đổi được, ai mà ngờ tới còn xuất hiện chuyện ngoài ý muốn chứ?
– Quay lại!
Cảnh chủ không ngừng thúc giục làm bọn họ không dám có chút sơ suất nào, quát lên một tiếng lớn rồi nhanh chóng quay đầu chạy về phía Thiên Thượng cung.
Mà một đám đệ tử ở phía dưới thậm chí còn chưa hiểu xảy ra chuyện gì, có người quay đầu, có người vẫn đang vọt tới trước, lập tức loạn tung cả lên.
Không biết có bao nhiêu người bị người đi cùng đụng ngã khỏi vân giá, kêu thảm rơi xuống phía dưới.
– Nhanh… Mau ngăn cản hắn lại!
Ba vị tôn chủ muốn quay lại cũng không nhanh vậy được, khoảng cách với Phi Tiên hồ khá xa, mà Cảnh chủ rõ ràng là đang không kiềm chế được.
Giọng nói vô cùng lớn, thê lệ phiên lãng trong hư không đáng sợ như nữ quỷ.
Chỉ có thể nghe được, cũng chỉ có hơn mừi người tu sĩ chuẩn bị luận đạo cùng dân chúng bình thường phía dưới vẻ mặt mờ mịt thấy được, căn bản cũng không hiểu có tình trạng gì xảy ra, thậm chí còn không biết tiếng nói này là của ai.
Mỗi người ngắm trái ngắm phải, còn muốn tìm ra người nói chuyện là ai…
– Mau ngăn cản hắn đi…
Giọng nói kia lần nữa vang lên, cực kỳ sắc nhọn, vừa sốt ruột vừa nóng nảy, giống như một nữ nhân đang phát điên.
Mà cùng lúc đó, đột nhiên ở giữa Thiên Thượng cung giống như bị sức mạnh gì đó điên cuồng xé rách, đột nhiên bùng nổ.
Tường cung điện cùng cột chống đều bay về bốn phía, bỗng nhiên làm mọi thứ trong cung đều bắn ra ngoài.
Sau đó chư tu luận đạo cùng bách tính Tiên cảnh phía dưới liền thấy được một cảnh tượng cả đời khó quên.
Trên một cái bồ đoàn trôi lơ lửng giữa không trung đang có một người dáng vẻ thiếu niên, miệng há còn to hơn cả đầu đang ra sức nuốt một quả cầu ánh sáng so với cả người hắn còn lớn hơn ba lần…
Dáng vẻ kia rất giống cáp mô thôn thiên!








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)

![[Dịch] Nghịch Thiên Tà Thần [Dịch] Nghịch Thiên Tà Thần](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/04/Audio-Nghich-Thien-Ta-Than.jpg)








