- Home
- Truyện Hay
- [Dịch] Thâu Thiên Chi Đạo (Lược Thiên Ký)
- Tập 259 : Cửu Đầu Trùng trộm Tiên Mệnh (c1291-c1295)
[Dịch] Thâu Thiên Chi Đạo (Lược Thiên Ký)
Tập 259 : Cửu Đầu Trùng trộm Tiên Mệnh (c1291-c1295)
❮ sautiếp ❯Chương 1291: Cửu Đầu Trùng trộm Tiên Mệnh
Cửu Đầu Trùng quả nhiên cũng đi qua nơi này…
Thần tình đám người Tiên cảnh lập tức khiến Phương Hành và Ngao Liệt Lộc Tẩu hiểu ra, có vẻ bọn hắn đoán không sai, Cửu Đầu Trùng cũng men theo cổ tiên lộ Long Tộc đi qua nơi này, hơn nữa nhìn biểu tình bọn hắn, tựa hồ còn từng làm chuyện gì đó không hay ở đây…
– Hắn sao lại vong ân phụ nghĩa? Mau nói ta nghe!
Phương Hành vừa nghe câu hét kia, trên mặt liền nhiều mấy phần hứng thú, vội vàng hỏi.
Mọi người lại lần nữa trầm mặc, ai nấy đều quay sang nhìn Đạo chủ áo trắng, lại thấy lão nhân kia cũng thần tình thất lạc, nhè nhẹ khoát khoát tay, bộ dáng không nguyện nhắc lại chuyện quá khứ, chẳng qua lại khẽ gọi Ngọc Ki Tử một tiếng, tựa hồ muốn Ngọc Ki Tử giảng cho nghe, Ngọc Ki Tử tự nhiên minh bạch, liền bước lên trước một bước, nói:
– Không giấu ba vị, Tiên cảnh này mỗi cách mấy năm mấy chục năm đều sẽ có một chút Nhân Yêu Tiên Phật bởi duyên do bất đồng mà đến, Tiên cảnh ta trước nay cũng đều ân cần đối đãi, không chậm trễ một ai.
Chỉ đáng tiếc, dù chúng ta thành tâm đến mấy, lại cũng không cảm hóa được hết…
– Ai…
Nghe hắn nói vậy, những người chung quanh cùng thở dài theo, cảnh tượng khá là buồn cười.
Ngọc Ki Tử tiếp tục nói:
– Cửu Linh Vương, hoặc nói cách khác là Cửu Đầu Trùng, ba mươi năm trước từng giá ngự một phương Long cung tiểu thế giới đến nơi này, vốn thầy ta Đại Đức Đạo chủ, cùng với Tây cảnh Đại Bi Phật chủ, Nam cảnh Đại Uy Yêu chủ đều rất coi trọng hắn, cùng hắn diễn giảng luận tiên, đàm Phật nói kiếm, vui vẻ hòa thuận, người này sau khi nghe nói Tiên giới hủy diệt cũng cảm giác rất thất vọng, Đạo chủ còn từng khuyên hắn, Tiên giới tuy đã hủy, nhưng lưu tại Tiên cảnh cũng có thể cầu tiên đắc đạo, cũng có thể lấy được tiên mệnh, trường sinh bất tử, người này… Ai…
– Ba mươi năm trước?
– Lưu lại nơi này cũng có thể trường sinh bất tử?
Ngọc Ki Tử không mở miệng thì thôi, vừa mở miệng liền lập tức quấy lên sóng cả trong lòng đám người Phương Hành…
Điều đầu tiên khiến bọn họ chấn kinh là thời gian Cửu Đầu Trùng đi tới Tiên cảnh!
Là từ ba mươi năm trước, sao lại thế được?
Đương sơ bọn họ và Cửu Đầu Trùng chân trước chân sau bước lên tinh không tiên lộ, cùng lắm chỉ cách nhau hơn mười ngày, đến sau một mực đi đường không chút ngơi nghỉ thẳng cho đến đạo quan ải thứ nhất, dự tính cự ly còn phải kéo gần thêm một ít, tiếp đó ba người bọn họ có dừng lại trong Tinh Hải luyện hóa U Thổ, dây dưa hơn tháng, nhưng từ đó về sau, thực lực ba người bọn họ đều tăng nhiều, tốc độ đi đường cũng đề thăng, tuy một đường mất công sưu tập vẫn thiết tinh quáng, nhưng tốc độ chỉnh thể lại vẫn một mực tăng thêm!
Cũng tức là, dù Cửu Đầu Trùng cật lực đi đường, luôn dẫn trước bọn họ, nhưng cũng không lý nào đến Tiên cảnh sớm hơn bọn họ ba mươi năm mới phải.
Rốt cuộc đó chính là ba mươi năm dài lâu, bọn họ sao có thể sẽ bị bỏ xa như vậy được?
Tâm lý dù chấn kinh, nhưng nhìn bộ dạng Ngọc Ki Tử lại không giống nói dối, bèn cũng nhịn xuống băn khoăn, tiếp tục nghe hắn kể.
Riêng tâm tư Lộc Tẩu thì hoàn toàn bị tám chữ “Cầu tiên đắc đạo, trường sinh bất tử” vạch đi, sắc mặt đầy vẻ si mê…
Thế nhân cầu tiên, chẳng qua là bởi sau khi thành tiên, tu vị càng tiến một bước, hóa thành tiên thân, càng dụ hoặc hơn chính là, sẽ chân chính đánh vỡ sinh tử kiếp, làm được trường sinh bất tử, chỉ cần không tao kiếp vẫn lạc, liền có thể vĩnh thế tiêu dao…
Chính bởi vậy, mục đích cầu tiên của tu sĩ thế gian có lẽ có rất nhiều, nhưng bốn chữ “Trường sinh bất tử” nhất định là lý do hàng đầu!
Lộc Tẩu cũng là như thế, vừa nghe được tiên cảnh có thể trường sinh bất tử, tâm tình lập tức kích động không thôi.
Lúc này nhắc tới Cửu Đầu Trùng, Ngọc Ki Tử vẫn còn tức đến nghiến răng nghiến lợi, không phát giác được sóng cả trong lòng đám người Phương Hành, tiếp tục nói:
– … Mới đầu nghe vậy, người này cũng tỏ vẻ thành khẩn, chăm chú hướng Đạo chủ thỉnh giáo, còn tỏ ý nguyện vái Đạo chủ làm thầy, cầu đại đạo trường sinh, thầy của ta cũng vạn phần coi trọng hắn, lại phải biết hắn là men theo Long Tộc cổ lộ mà đến, thậm chí còn từng hứa hẹn với hắn, không cần bái sư, nếu hắn có thể ngộ được đại đạo, liền sẽ thương lượng cùng mấy vị tôn chủ khác, dành cho hắn vị trí Long chủ…
– Hừ, vị trí Long chủ?
Nghe đến đây, Ngao Liệt nhịn không được lông tóc dựng lên, Phương Hành vội vươn tay ngắt hắn một cái.
Cũng khó trách Ngao Liệt bất mãn trong lòng, Cửu Đầu Trùng vốn chính là đầu sỏ trộm lấy số mệnh Long Tộc.
Tiên cảnh này lại có ý phong Cửu Đầu Trùng làm Long chủ, vậy khác gì thừa nhận tính chính thống của kẻ trộm lấy số mệnh là Cửu Đầu Trùng, dù Ngao Liệt vốn có nửa điểm tôn sùng Tiên cảnh, nhưng nghe được một câu như vậy, tức thì nhịn không được lửa giận vọt thăng, cực kỳ bất mãn.
Chẳng qua bị Phương Hành ngắt một cái, nó cũng hiểu, hiện nay không phải lúc phát hỏa, bèn cố gắng nhịn.
Lão đạo chủ tâm tư chẩn mật, đã biết nộ khí Ngao Liệt từ đâu mà tới, liền nhè nhẹ ho khan một tiếng, Ngọc Ki Tử cũng tỉnh ngộ, hướng về lão đạo chủ hành một lễ, liền nhảy qua bước này, tiếp tục nói:
– … Vô luận thế nào, Đạo chủ cùng mấy vị tôn chủ luôn đối xử tốt với hắn, đúng không? Không chỉ hứa hẹn… Đám con cháu tiểu bối hắn mang theo cũng đều được mấy vị tôn chủ thu làm đệ tử, mang theo trên người tu hành, vốn là đều hoan hỉ, nhưng ai có thể ngờ, người này… Lại ẩn chứa dã tâm!
Nói đến đây, Ngọc Ki Tử hận đến nghiến răng, ngừng lại một chút, mới căm hận nói tiếp:
– Cửu Đầu Trùng quả thật lòng lang dạ thú, hắn ngây ngốc trong tiên cảnh ba năm, một mực thành tâm cầu nói, mọi người đều không phòng bị hắn, thêm nữa hắn thân phận tôn quý, đi đến đâu không ai không lấy lễ đối đãi, ai có thể ngờ, ngay khi mọi người đều đã tiếp nạp hắn, hắn lại làm ra chuyện ác nhân thần công phẫn kia.
Thừa dịp mấy vị tôn chủ bế quan tiềm tu, trộm tiến Thiên cung, đánh chết bốn vị sư huynh trông giữ Thiên cung, lại mượn Long cung tiểu thế giới, đánh cắp nửa tiên mệnh phong ấn trên Thiên cung, buông bỏ rất nhiều con cháu, từ tuyệt địa đào tẩu…
– Đúng là đáng hận!
– Cửu Đầu Trùng kia tội nên vạn chết!
Nghe Ngọc Ki Tử nói xong, chung quanh không biết bao người đều quần tình kích phẫn, lớn tiếng quát mắng.
Riêng Phương Hành và Ngao Liệt, Lộc Tẩu lại nhìn nhau một cái, trong lòng đều thoáng kinh ngạc.
Đặc biệt là Phương Hành, sau khi nghe những lời này, ngược lại thăng lên chút kính nể đối với Cửu Đầu Trùng.
Người này không lường được a…
Lập trường bất đồng, lời nói ra tự nhiên cũng bất đồng, từ trong miệng Ngọc Ki Tử nói ra, Cửu Đầu Trùng nào là ẩn chứa dã tâm, lừa gạt tín nhiệm, sau cùng thành là hạng vong ân phụ nghĩa, trộm trọng bảo đào tẩu, lại còn thủ đoạn ngoan lạt, không tiếc hy sinh con cháu.
Nhưng nghe vào tai Phương Hành nghe tới, lại thành một câu chuyện khác, hơn nữa hắn cảm thấy, câu chuyện của mình quá nửa mới là thật…
Cửu Đầu Trùng mới tới tiên cảnh, chắc là cũng ngơ ngác, tâm tình không khác mấy người bọn mình hiện giờ là bao.
Hơn nữa mới đầu hẳn là bị mấy vị cường giả trong tiên cảnh này chấn nhiếp một phen, không dám làm càn, những người này nói cho hắn, Tiên giới đã hủy diệt, nơi này chính là Tiên giới duy nhất … Hắn tất nhiên là không tin, chỉ là bất động thanh sắc, lá mặt lá trái, đám con cháu tiểu bối theo hắn tới đây, nói là được mấy vị tôn chủ mang theo trên người tu luyện, thực chất là coi như con tin, chia nhau giam giữ…
Nhưng hiển nhiên người này bản lĩnh không nhỏ, bề ngoài bất động thanh sắc, dùng thời gian ba năm đổi lấy tín nhiệm của những người ở đây, cũng nghe ngóng được bí mật nào đó trong tiên cảnh.
Sau đó bất ngờ ra tay, đánh cắp trọng bảo tiên cảnh, xá đi tính mạng đám con cháu tiểu bối bị mấy vị tôn chủ mang theo bên người, trốn ra tiên cảnh… Phần ẩn nhẫn, phần ngoan tuyệt, phần bền bỉ đó, ngược lại khiến người bội phục!
– Đạo chủ, không biết có đường đột hay không, ta muốn hỏi nửa tiên mệnh mà Cửu Đầu Trùng đánh cắp kia là chỉ…
Sau một phen trầm mặc, ba người Phương Hành đều không nói chuyện, nửa buổi sau, Lộc Tẩu mới ngập ngừng mở miệng.
– Hả, các ngươi nghe xong chuyện về súc sinh kia, lại chỉ quan tâm đến cái gì là tiên mệnh?
Sau lưng lão đạo chủ, một vị đạo đồng ngữ khí bất thiện, lạnh giọng quát hỏi.
Lộc Tẩu tức thì cứng họng, đạo đồng kia thẳng đến thẳng đi, đúng là khiến hắn có phần xuống đài không được.
Mà cũng đúng, mình nóng lòng như vậy, ngược lại hiện vẻ mình cũng có ý mưu đồ bất chính…
– Không biết thứ hắn đánh cắp là gì, thì làm sao biết hắn gây ra tổn hại bao lớn đối với tiên cảnh?
Phương Hành cười hì hì mở miệng, hướng lão đạo chủ nói:
– Ngươi nói đúng không lão thần tiên?
– Ha ha, ba vị đã muốn hỏi, nói cho các ngươi cũng không sao!
Lão đạo chủ tựa hồ không có gì đề phòng, cười ha ha nói:
– Kỳ thực cái gọi là tiên mệnh, chính là truyền thừa mấy người chúng ta mang ra được từ đại Tiên giới, hoặc nói cách khác là một loại số phận, thế nhân tu hành, nhưng không chỉ mỗi tu hành là có thể tu thành Chân Tiên, muốn vậy còn cần phải có tiên mệnh gia trì, mới có thể thật sự trường sinh bất tử, bước vào hàng ngũ Chân Tiên.
Tiên mệnh mấy người chúng ta mang ra được phong ấn trong Thiên cung Tiên cảnh, vốn chính là chuẩn bị cho đám tiểu bối, không ngờ Cửu Đầu Trùng kia thừa dịp chúng ta vắng mặt, lẻn vào Thiên cung, tưởng muốn trộm lấy tiên mệnh, tuy bị chúng ta kịp thời phát hiện, chỉ đánh cắp được một nửa, nhưng quả thực tổn thất không ít… Ai, khiến lão phu đau lòng nhất chính là, vì sao hắn phải làm vậy? An tâm tu hành, tiên mệnh kia cho hắn lại đã có sao?
Đối với mấy câu sau của lão đạo chủ, Phương Hành trực tiếp lơ là, đáy mắt hơi có tinh quang di động…
Đối với tiên mệnh, đây là lần đầu tiên hắn nghe nói nói.
Chẳng qua nghĩ kỹ thì thấy cũng phải, nếu thành tiên mà dễ dàng như vậy, cần gì phải khiến vô số tu sĩ rượt đuổi cả đời.
Tựa như lão gia hỏa Lộc Tẩu, khô thủ mấy ngàn năm, sắp chết đến nơi mới đánh liều một trận, đi lên tiên lộ một lần, chứ không chịu ở lại Thiên Nguyên khổ tu, chính bởi vì bọn họ vô luận tu ra làm sao đều không cách nào thật sự thành tiên, thiếu mất một thứ gì đó tất yếu để thành tiên…
Nay nghĩ lại, Phương Hành ẩn ẩn đoán được, có lẽ thứ thiếu kia chính là tiên mệnh!
– Cửu Đầu Trùng đó đúng là vương bát đản, vong ân phụ nghĩa, tội nên vạn chết, đáng đời hắn tám đời không được thành tiên…
Phương Hành không biết nghĩ bao lâu, đột nhiên tức giận mắng chửi.
Chửi liên tục một thôi một hồi, bộ dạng tức giận khó đương, khiến người tiên cảnh chung quanh đều không khỏi xấu hổ, nhịn không được sản sinh hảo cảm đối với người đau mắng kẻ phản bội này, cảm thấy đây mới hẳn nên là chuyện xưa mà ba người bọn họ nên nghe.
Phương Hành cũng không biết mắng bao lâu, ngay lúc Ngao Liệt và Lộc Tẩu đều sắp cảm thấy nghe không nổi nữa, hắn mới thần sắc nghiêm túc, đại nghĩa lẫm nhiên hỏi:
– Lão thần tiên… Thiên Thượng cung đó, ở đâu?
Chương 1292: Đừng hòng độc chiếm
– Cái này… Trực tiếp nghe ngóng vị trí Thiên Thượng cung, có hơi rõ ràng quá không?
Lộc Tẩu và Ngao Liệt nghe lời này của Phương Hành, biểu tình đều thập phần quái dị, ngay cả đám người tiên cảnh kia cũng đối mặt nhìn nhau.
Vốn vừa mới nảy sinh chút hảo cảm với Phương Hành, nay nhờ câu hỏi này mà không sót lại chút gì, năm đó Cửu Đầu Trùng tốt xấu cũng diễn rất đến nơi, bằng không không khả năng trong ba năm ngắn ngủn liền lấy được tín nhiệm từ chư vị tôn chủ, nhưng đứa nhìn như thổ phỉ này tuy lúc mắng Cửu Đầu Trùng mắng rất ác, nhưng mà biểu hiện có vẻ còn thiếu chút? Xem hai con ngươi tinh quang phát sáng, ai nấy đều tin tưởng nếu để đứa này biết được vị trí Thiên Thượng cung, không chuẩn buổi tối hôm đó hắn liền lẻn vào…
– Hừ, trước kia Thiên Thượng cung ở trên tầng trời, để tu sĩ tiên cảnh thuận tiện tế bái, nhưng sau họa Cửu Đầu Trùng liền bị tôn chủ dấu đi, trừ bốn vị tôn chủ, ai cũng không biết giấu ở chỗ nào, các ngươi đừng hỏi lung tung…
Ngọc Ki Tử cũng tức giận, hừ lạnh một tiếng, có vẻ không vui đáp nói.
– Ai… Lời này của ngươi có ý ngầm a!
Phương Hành bất mãn quay đầu trừng Ngọc Ki Tử một cái, cười lạnh nói:
– Bản giáo chủ là loại người ấy ư? Thật ra ta chỉ có hơi hiếu kỳ, muốn biết tiên mệnh có thể khiến người thành tiên kia rốt cục như thế nào thôi, nếu có thể nhìn một cái, xem ra không uổng chuyến này…
Hắn nói thẳng thắn như vậy, ngược lại khiến người không tiện hồi đáp, Ngọc Ki Tử cũng quay đầu không tiếp chuyện.
– Ha ha, tiên mệnh vốn là chuẩn bị cho hậu bối, đừng nói xem một cái, dù có cho các ngươi cũng đã làm sao?
Lão Đạo chủ thấy không khí có phần lúng túng, bèn nhẹ giọng cười lên, nói:
– Lão phu đối với tiểu bối Cửu Linh vương tuy có bất mãn, lại cũng không phải thương tiếc nửa tiên mệnh bị hắn đánh cắp, mà là đau lòng cho bốn tên đệ tử bị hắn ám hại, ai… Người này thật sự làm hơi quá, đương thời lúc mới gặp hắn, lão phu đã dặn dò, chỉ cần hắn chuyên tâm tu hành, có căn cơ thành tiên, tiên mệnh liền sẽ chuẩn bị lưu cho hắn, thiên phú hắn vốn cũng cực cao, thậm có hi vọng thành tiên, nhưng cuối cùng lại… Ai!
– Sư tôn, hạng súc sinh vong ân phụ nghĩa đó, ngài còn thương tiếc cho hắn làm gì? Đương sơ lão nhân gia ngài truyền hắn đại đạo trường sinh, đạo pháp chí lý, điểm khai tu tiên chi lộ, thậm chí tính toán dành tiên mệnh cho hắn, nhưng cuối cùng lại phản bội ngài, thật sự tội nên vạn chết!
Đạo đồng sau lưng lão Đạo chủ căm hận chửi rủa, bộ dạng không đáng thay cho Đạo chủ.
– Ha ha, mỗi người đều có duyên pháp, hắn có chấp niệm của riêng mình, ngay chính lão phu cũng bất tiện nói gì!
Lão đạo chủ khoát khoát tay, tỏ ý không cần nhắc lại chuyện cũ.
Sau khi biết chuyện tiên mệnh, Phương Hành một mực trầm tư, đến lúc này, mới nhịn không được mở miệng cười nói:
– Vừa nãy lão thần tiên nói tiên mệnh này là lưu cho hậu bối, lại không biết chúng ta có được tính là hậu bối của ngươi? Có được phân hay không?
Lời này hỏi quá trực tiếp, lập tức đưa tới mấy đạo xem thường.
Lão đạo chủ nghe vậy liền khẽ cười ôn hòa, nói:
– Phàm chưa đắc đạo đều tính hậu bối của lão phu, các ngươi tự nhiên cũng tính, chẳng qua lão phu cũng là suy xét cho các ngươi, tiên mệnh có đại khí vận, cũng có đại tai kiếp, công đức đến, luyện hóa tiên mệnh tự nhiên có thể thoát thai hoán cốt, đạp đất thành tiên, nhưng nếu công đức không đến, cường hành luyện hóa tiên mệnh, lại sẽ mang đến cho chính mình hung hiểm to lớn, bởi thế lão phu một mực khuyên bảo đệ tử, đừng nghĩ tới một bước thành tiên, mà phải tĩnh tâm tham ngộ đại đạo, tĩnh chấp Đạo tâm, đợi đến công đức đủ rồi, dù chính ngươi không nói, mấy lão già đầu mà không chết chúng ta cũng sẽ chủ động ban tiên mệnh cho ngươi, cần gì phải nóng lòng như thế?
Lão đầu tử nói chuyện luôn tỏ vẻ cao thâm khó lường, Phương Hành căn bản không để ý, chỉ chú tâm nghe trọng điểm.
Đợi lão Đạo chủ nói xong phiên thoại này, tâm lý liền không khỏi kích động, nhiều loại hậu quả biến hóa đều suy tính một lần, trên mặt lại bất động thanh sắc, chỉ khẽ hướng Lộc Tẩu đánh mắt một cái, tiếp đó khom người hành lễ, cười nói:
– Vậy không biết nên tu công đức thế nào?
– Tu công đức cũng đơn giản…
Lão đạo chủ cười ha ha, đang định giảng giải một phen.
Đúng lúc này, đạo đồng bên người hắn lại đột nhiên mở miệng nói:
– Sư tôn, đạo bất khinh truyền, ngài đã quên họa Cửu Đầu Trùng rồi ư?
Lão đạo chủ hơi ngớ, quả nhiên im miệng không nói, biểu tình có chút khó xử.
Đạo đồng lại trực tiếp nhìn hướng đám người Phương Hành, nói thẳng:
– Tiên cảnh ta một mảnh tường hòa, người người chỉ vì tu tiên cầu đạo, không nhiễm thế tục, đối với tiên mệnh truyền thừa cũng là mọi người cạnh tranh công bình, ai công đức đến, ai mới có khả năng truyền thừa tiên mệnh, không lý nào mấy tên ngoại nhân các ngươi vừa tới nơi này liền lập tức giao tiên mệnh cho các ngươi.
Tưởng muốn tiên mệnh, vậy cũng đơn giản, cũng như chúng ta, bái dưới trướng sư tôn, truyền thừa đạo pháp, tĩnh tâm tham ngộ, khi nào có thể lĩnh ngộ đại đạo, khi đó mới có thể giao tiên mệnh cho ngươi!
– Còn phải bái sư à…
Phương Hành thầm thì một câu, rõ ràng không vui vẻ gì.
Lão đạo chủ cười ha ha nói:
– Đạo gia quả thực có quy củ này, lão phu ngược lại đã quên!
Lời đều nói rất bằng phẳng, tựa hồ không có nửa phần cưỡng bách, nhưng Phương Hành lại từ bên trong phẩm ra chút ý vị bất đồng.
Vô luận hắn tưởng muốn tiên mệnh hay không, sư này tựa hồ không vái cũng phải vái, tiên cảnh nơi nơi lộ ra tà môn, tưởng muốn rời đi, sợ rằng không đơn giản.
Rốt cuộc bọn họ nên đi đâu về đâu đều không biết, lại thêm còn có rất nhiều vấn đề chưa đoán được, việc đang gấp, ngược lại giống như Cửu Đầu Trùng lúc đương sơ, cần phải trước thuận theo bọn họ, lấy được tín nhiệm sau đó kiến cơ hành sự!
– Dù là vái hắn làm thầy cũng không thiếu đi chút thịt, trước nghe xem đại đạo của hắn là cái gì rồi hẵng tính…
Lúc này Lộc Tẩu cũng truyền âm qua, cách nghĩ ngược lại tương tự như Phương Hành.
– Vậy thì vái thôi.
Phương Hành hành sự lưu loát, tâm lý đả định chú ý, đều không hỏi Ngao Liệt một tiếng, lập tức cười hì hì cúi người hành lễ.
– … Sư tôn tại thượng, cầu lão thần tiên truyền đạo giải hoặc!
– Nguyện phụng Đạo chủ vi sư, cầu truyền vô thượng đạo pháp!
Lộc Tẩu thấy hắn vái, cũng vội vàng thi lễ, vái một cái thật sâu.
Ngao Liệt thì lại tâm lý khó chịu, lông mày nhíu chặt, làm một con rồng luôn luôn duy trì tôn nghiêm Long Tộc, thật sự khó mà hiểu được tâm thái mặt dày muốn vái là vái của hai đứa này.
Cuối cùng phải đợi Phương Hành đá một cước mới không tình không nguyện cung kính khom người, tuy vẫn không nói chuyện, chẳng qua thái độ cũng biểu hiện ra, ba người rõ ràng đều nguyện ý bái sư cầu đạo…
– Ha ha ha, dễ nói dễ nói, lên lên…
Tâm tình lão đạo chủ có vẻ vui mừng dị thường, ha ha cười lớn, vươn tay muốn dìu.
Đạo đồng sau lưng lại nói:
– Các ngươi đã phụng chủ ta làm thầy, tự nhiên phải cần cù tu hành, dụng tâm tham ngộ…
Mắt thấy thân phận sư đồ sắp được định xuống, đúng lúc này, bỗng đột nhiên từ phía chân trời xa xa, từng đóa tường vân bay tán, ẩn ẩn có kim quang phù hiện, đồng thời truyền đến hai thanh âm hồn hậu:
– Chuyện bái sư cần gì phải gấp gáp như thế?
– Ha ha, nghe nói khách quý đi tới, lão tăng đặc ý tới gặp, hi vọng không chậm trễ quý khách…
Chợt nghe được hai thanh âm này, sắc mặt lão đạo chủ đột nhiên khẽ biến, ngẩng đầu nhìn lên trời cao.
Đạo đồng và Ngọc Ki Tử bên người lão đạo chủ, cùng với đám Tiên tướng đều nhíu mày, thần tình tựa hồ có chút không vui, thậm chí lộ ra vài phần tức giận, ngược lại Bất Trần hòa thượng và Đào Nhi dựng thân nơi không xa, vốn thần tình đều đang có chút không vui, một lời không phát, lúc này trên mặt lại hiện ra vẻ hoan hỉ, lại như thở phào một hơi, lần lượt hướng về không trung bay vút lên, nghênh hướng từng đóa tường vân, khom lưng quỳ lạy giữa không trung:
– Cung nghênh sư tôn pháp giá…
– Hả? Kẻ đến pháp lực không thấp nhỉ…
Đám người Phương Hành Lộc Tẩu cũng ngơ ngác, quay đầu nhìn lên trời.
Lại thấy tùy theo từng đáo tường vân hàng lâm Vô Lượng sơn, vân khí dần tán, lộ ra hai người ở trên người, một người là tăng nhân bụng to phề phệ, miệng khẽ mỉm cười, bàn tọa trên một tòa đài sen màu đen, vóc người to lớn, sợ là cao không dưới ba trượng, trên thân ẩn ẩn có ánh sáng vàng lưu động, khiến người cứ cảm thấy nhục thân hắn chính được đúc từ vàng ròng, tuy hắn dáng người uy mãnh, nhưng nhìn lại có vẻ hòa khí, trên mặt treo lên ý cười hòa thiện, sờ lên da bụng, chậm rãi hàng lâm sơn cốc…
Đầu bên kia lại là một nam tử trung niên thân khoác áo bào xanh, thần tình có vẻ khá âm trầm, một đầu tóc rối phi tán xuống, thân không vật dư thừa, cực là thoải mái, khác với hòa thượng kia, người này lại không giận tự uy, ánh mắt thỉnh thoảng lướt qua sơn cốc, người nào bị hắn quét qua lập tức cảm thấy một trận hãi hùng khiếp vía, vô thức lùi ra sau mấy bước, tiếp đó nâng lên hai tay, hướng hắn khe khẽ cúi đầu.
Càng kinh người là, một thân tu vị của lão đạo chủ đã cực đáng sợ, ngay cả đám người Phương Hành đều không phán đoán được tu vị hắn rốt cuộc sâu đến đâu, nhưng hai người này không ngờ cũng đều không thua lão đạo chủ, cũng là hạng người sâu không lường được!
Tuy trước giờ còn chưa trực tiếp hỏi qua, nhưng Phương Hành hoài nghi, ba người này hẳn đều đã thành tiên.
– Ha ha, hai vị lão hữu tới chơi, vừa khéo xem lễ, lão phu vừa nhận ba vị tiểu đồ…
Lão đạo chủ khẽ phất tay áo, đứng dậy, tiếp lấy phất trần từ trong tay đồng tử, xa xa hướng hai người hành lễ.
– Ha ha, lão mũi trâu, việc này ngươi làm không đúng, hai người chúng ta thiếu chút đều bị ngươi dấu diếm…
Hòa thượng mặt cười ngửa đầu “ha ha” cười lớn một tiếng, chỉ là trong thanh âm tuyệt không ý cười.
Người áo xanh càng là trực tiếp, cười lạnh một tiếng, quát:
– Thuần thuộc đánh rắm, thật khó khăn mới tới ba đứa, ngươi lại muốn độc chiếm? Ngươi coi hai người chúng ta ra cái gì? Đặc biệt là ngươi lại phái người chặn thư đệ tử truyền tin cho chúng ta, đúng là vô sỉ!
– Nói hươu nói vượn, lão phu chưa từng phái người chặn qua thư của các ngươi?
Lão đạo chủ tựa hồ có chút thẹn ngượng, khẽ phất tay áo, lạnh giọng quát.
– Làm hay không chính ngươi rõ ràng!
Người áo xanh không nhường mảy may, chậm rãi lướt đến, ánh mắt như thiểm điện quét qua trên thân đám người Phương Hành, giống như một thanh roi quất tới trong hư không, thanh âm sâm hàn nói:
– Ngươi muốn độc chiếm ba đứa này, vậy phải hỏi bản tọa có đáp ứng hay không…”
Chương 1293: Tranh đồ
Không ngờ sẽ có người tới cướp đệ tử?
Sự xuất hiện của Phật Đà miệng cười và người áo xanh âm trầm thật sự siêu ra dự liệu của đám người Phương Hành, thậm chí từ đáy lòng thăng lên cảm giác hoang đường.
Vốn bọn họ vái Đạo chủ làm thầy cũng chỉ là kế quyền nghi, tạm thời lấy lòng tin đối phương, để xem xem đại đạo của hắn rốt cục là cái gì, quan trọng hơn là xem xem có cửa nào có thể lấy được cái gọi là tiên mệnh kia không, hoặc chí ít cũng nghe ngóng thêm một ít tin tức liên quan đến tiên mệnh.
Lại không ngờ rằng, gần gần chỉ trường bái sư không chút thành ý đó, bất ngờ dẫn đến hai đại nhân vật chạy tới ngăn trở, hơn nữa nhìn bộ dạng bọn hắn có vẻ rất là tức giận, cảm giác cứ như là bị người giẫm phải đuôi…
Dù không được giới thiệu, Phương Hành cũng đã đoán được thân phận hai người kia!
Có thể trực diện quát mắng Đạo chủ, thân phận tu vị đều không yếu hơn hắn, tự nhiên chính là hai vị tôn chủ còn lại!
Tây cảnh Đại Bi Phật chủ và Nam cảnh Đại Uy Yêu chủ…
Tiên cảnh tứ đại tôn chủ, hiện nay đã tới ba người, chỉ còn một người sau cùng chưa từng lộ diện.
Thái độ bọn họ lại khiến người dị thường không nói…
Trong tu hành giới trong, tranh đoạt đồ đệ thiên tài tư chất hơn người là chuyện thường, thậm chí không thiếu giai thoại hai lão già vì tranh một truyền nhân y bát mà ra tay đánh lớn.
Nguyên nhân là bởi thu được một vị đồ đệ thiên tài không những có thể kế thừa thần thông đạo pháp từ mình, thậm chí sau khi đồ đệ trưởng thành còn có thể quay ngược lại che chở cho mình.
Nhưng hiện nay ba người này tuy cũng bày ra giá thế tranh đoạt đệ tử, lại không chút nào khiến người cảm thấy vinh hạnh hay được quan tâm, ngược lại tràn đầy cảm giác hoang đường khó mà nói rõ…
– Làm sao… Cứ như là dã thú đang tranh đoạt vật săn thế này?
Tâm tình Phương Hành dần dần trầm xuống, cũng không nói chuyện, chỉ đứng một bên lẳng lặng bàng quan.
– Lão yêu, hòa thượng, việc đã rồi, hai người các ngươi tới chỗ ta gây chuyện liệu có quá đáng quá không?
Lão Đạo chủ bị hai người này cường hành ngăn trở chuyện thu đồ, lại bị bọn họ ngay mặt quát mắng, rõ ràng lửa giận cũng thăng lên, lập tức quát:
– Ba người chúng ta sớm có ước định, phàm sinh linh tới tiên cảnh, ai là người đầu tiên phát hiện liền thuộc về người đó.
Ba mươi năm trước chúng ta liền biết bọn họ sẽ tới, mỗi người đều sai đệ tử đi chờ đợi, đây chính là cạnh tranh công bình công chính, ai cũng không chiếm được tiện nghi? Hiện nay người tới, đúng lúc hai ngươi đang bế quan, ra tay muộn, làm sao có thể trách lão phu cướp người? Hừ, lão phu trước nay luôn hành sự theo quy củ!
– Quy củ cái rắm!
Trung niên âm trầm, hoặc nói cách khác là Đại Uy Yêu chủ lạnh giọng quát mắng:
– Bọn họ được đệ tử ba chúng ta đồng thời phát hiện, vậy tức là cũng như ba người chúng ta đồng thời phát hiện, tự nhiên nên thuộc về sở hữu chung của ba giáo, há có thể dung ngươi độc chiếm?
Đại Đức Đạo chủ gầm lên:
– Đệ tử là đệ tử, sao có thể đại biểu ba người chúng ta?
– Ha ha, đệ tử là đạo pháp truyền thừa, sao không thể đại biểu ba người chúng ta?
– …
Nhất thời ba người tranh luận lên, líu lo không ngớt, Đại Đức Đạo chủ mặt đỏ tía tai, một người cùng Phật chủ, Yêu chủ tương tranh.
Lúc ba người bọn họ tranh luận, đám đệ tử còn lại đều câm như hến, không người dám lên tiếng, còn đám người Phương Hành thì chỉ biết ngơ ngác nhìn nhau.
Cục diện rất rõ ràng, Đại Đức Đạo chủ muốn một người chiếm lấy ba người bọn họ, còn Phật chủ và Yêu chủ thì vạn phần không đồng ý, phải muốn phân một chén canh.
Trường cảnh này kể ra cũng buồn cười, theo lý mà nói, Phật chủ và Yêu chủ không hề có ý định độc chiếm cả ba người, Đạo chủ lại vừa khéo trái ngược, nhưng Đại Đức Đạo chủ vẫn cứ cứng miệng, chết không buông tha, dù đã dần hiển đuối lý hết từ, lại vẫn cắn răng không bỏ!
– Cứ thế nào, làm sao luận cũng chỉ có thể ra một kết quả…
Phương Hành làm kẻ đứng ngoài bàng quan, sớm đã nhận ra kết cục.
Đại Đức Đạo chủ rõ ràng không có năng lực thuyết phục hai người còn lại, cũng không có bản sự uy hiếp hai người kia, như vậy bất luận giờ bọn họ nhao thế nào, kết quả đều chỉ sẽ có một.
Đó chính là ba người một người một nơi, phân tách đám người mình ra.
Chẳng qua kiến thức đến một màn này, tâm lý Phương Hành lại hơi động, hắn không nghĩ để bọn họ như nguyện, não hải phi tốc chuyển động, âm thầm suy nghĩ, việc cần gấp bây giờ là trước quấy đục nước, kéo dài một ít thời gian, thăm dò bí ẩn trong tiên cảnh…
– Lão mũi trâu, hôm nay dù ngươi có nói toạc trời cũng không lý nào chỗ tốt về hết tay ngươi được.
Hai người chúng ta nếu đã liên thủ mà đến, tự nhiên không có chuyện tay không mà về.
Nói nhiều vô ích, ba người này chúng ta một người một tên, chia đều đi…
Quả nhiên, nhao nửa buổi, Đại Uy Yêu chủ chợt quát lạnh một tiếng, chém đinh chặt sắt nói.
– Ha ha, Yêu chủ nói có lý, xử lý như thế là công bình nhất, Đạo chủ đừng làm càn nữa?
Phật Đà miệng cười cũng ha ha cười khẽ, vỗ tay phụ họa:
– Ba người chúng ta đều sốt ruột truyền đạo, đều muốn để giáo môn nhà mình được bổ sung huyết dịch mới.
Tuy là chuyện tốt, nhưng thất thái trước mặt ba vị hậu bối như vậy, ngược lại dễ bị bọn họ cười chê…
Nghe được ý cảnh cáo ẩn tàng trong lời Phật Đà miệng cười, Đại Đức Đạo chủ trầm mặc, thần tình phức tạp, rõ ràng là có chút không cam tâm, nhưng trong lòng hắn cũng hiểu, hôm nay mình không khả năng độc chiếm ba vị đệ tử.
Không thể làm sao, cuối cùng chỉ có thể căm hận đưa ra quyết định, chuẩn bị chấp nhận việc này.
Đúng lúc đó, chợt nghe đứa nhãi tu vị thấp nhất trong ba vị đệ tử cười nói:
– Chuyện cười thì đúng là xem qua, nhưng không phải bởi vì ba vị lão tiền bối cãi cọ, mà là vì nguyên nhân các ngươi cãi cọ?
– Hả?
Lúc ba lão cãi cọ, người khác ai dám lên tiếng, Phương Hành vừa mở miệng, liền hấp dẫn toàn bộ ánh mắt lên thân mình.
Có kinh ngạc, có tức giận, có chế giễu, tất cả đều rơi trên khuôn mặt mỉm cười kia của hắn.
Nhìn biểu tình, thậm chí có người muốn mở miệng quát mắng, ba vị tôn chủ cãi cọ, làm sao có phần cho ngươi xen miệng?
Phương Hành cũng hiểu tâm tư chúng nhân, một câu nói đưa tới tầm nhìn mọi người, liền lập tức nói tiếp:
– Ta thời gian tu hành không nhiều, lại cũng hiểu một đạo lý trong tu hành giới.
Đó là thiên địa quân thân sư, sư xếp chót nhất, nhưng đối với tu hành giả mà nói, lại là sư lớn hơn thiên! Lúc tu hành ở Thiên Nguyên, có thể bất kính thiên, có thể thí quân chủ, thậm chí còn có tu hành giả chặt đứt tình duyên gia tộc, chỉ vì một lòng tu đạo, nhưng lại chưa từng nghe nói qua có người nào dám ngỗ nghịch sư tôn, một tiếng sư phó kêu lên miệng, vậy chính là biển cạn đá mòn, như đinh đóng cột!
Hắn nói lên, ánh mắt quét qua chúng nhân, tuy nghe được hùng hồn, lại nhất thời không người dám chất nghi, rốt cuộc điều hắn đang nói là trọng sư chi đạo, ai cũng không dám phản bác, chỉ có thể lẳng lặng chờ hắn nói xong.
Mà thứ Phương Hành muốn chính là hiệu quả này, nói đến đây, khóe miệng liền bất giác nhếch lên, mang theo nụ cười lạnh khó mà phát giác, tiếp tục nói:
– Mà vừa rồi, ba người chúng ta rõ ràng đã vái Đạo chủ lão nhân gia làm thầy, hành xong lễ đó, tình phần sư đồ liền đã định, hai vị tiền bối lại đột nhiên giết đi ra muốn phân chúng ta, tuy là sốt ruột truyền pháp, nhưng lại không biết, các ngươi làm vậy, lại trí kính sư chi ý của chúng ta ở chỗ nào?
Oanh…
Lời này vừa ra, uy lực quả thật không nhỏ, nhất thời khiến thần tình ai nấy đều ngưng trú, thật lâu không ai mở miệng.
Theo lý, nhìn bộ dạng cường thế và gấp gáp của ba vị tôn chủ, lúc bọn họ tranh cãi, Phương Hành tất nhiên chen miệng không được, trong lòng người ở đây cũng đều nhận định, ý kiến ba vị tôn chủ, hắn không tư cách xen miệng, nhưng luận tới công phu trên miệng, trước nay Phương Hành đâu từng thua qua ai? Trước khi mở miệng liền đã tính sẵn, trước đắp lên cái mũ “Tôn sư trọng đạo”, sau đó lại bày ra thực tế ba người bọn mình đã hướng Đại Đức Đạo chủ hành lễ bái sư, tiếp đó lấy đây làm cơ sở, chất vấn hai vị tôn chủ còn lại, khiến người không thể phản bác được gì…
Rốt cuộc, ba người các ngươi ai cũng đều đạo mạo ngạn nhiên, chẳng lẽ còn dám công nhiên nói “Tôn sư trọng đạo” không đúng?
Đương nhiên, bốn chữ “Sư lớn hơn thiên” này có phải Phương Hành nghĩ vậy hay không thì không ai biết, chỉ biết lúc ở Thiên Nguyên về mặt “Sư đạo” danh tiếng hắn quả thực chẳng ra làm sao, gần như tất cả mọi người đều biết hắn từng làm qua hành vi “Thí sư”…
– Cái này… Cũng đúng…
Phật Đà miệng cười và người áo xanh mặt đen nhất thời bị lời Phương Hành làm cho á khẩu, nửa buổi không nói được gì, Đại Đức Đạo chủ lại vui mừng quá đỗi, vốn đang bị người nói cho chân đứng không vững, chuẩn bị tiếp nhận cục diện ba người mỗi bên phân một đồ đệ.
Lại không ngờ ngoài ý được đến chi viện từ Phương Hành, khăng khăng đây lại là người vốn không có tư cách nói chuyện, nhưng lời nói ra lại rất có lý, càng khiến hắn cảm giác như trời rớt xuống bánh nhân, ngây người mất một lúc, lập tức nghĩa chính ngôn từ mở miệng nói:
– Không sai, lão yêu, hòa thượng, hai ngươi nghe được không? Mặc các ngươi nói toạc trời, chúng ta đã hành qua lễ sư đồ, truyền thừa đã định, còn có thể cướp đi được ư?
Phật Đà miệng cười và người áo xanh mặt đen quả thật tức đủ sặc, hai người đều chưa lập tức mở miệng, hiển nhiên chính đang khoái tốc suy tính trong lòng.
Phương Hành vừa mở miệng, quả thật khiến bọn họ ngoài ý liệu, tình thế cũng nhất thời sa vào cương cục.
Nhưng hai người Lộc Tẩu và Ngao Liệt lại đã phần nào hiểu được dụng ý của Phương Hành, lúc này đều trầm mặc, tĩnh quan kỳ biến.
– Ha ha, vị tiểu hữu này, tôn sư trọng đạo tự nhiên là đúng, nhưng thế nhân tu hành, chẳng qua là cầu siêu thoát tự tại, đáng nên tu hành pháp môn thích hợp bản thân.
Ba người các ngươi tuy làm qua lễ bái sư, nhưng cũng không thể bởi lễ đó liền bỏ quên ứng tu chi đạo được.
Lão tăng cảm thấy trên người ngươi ẩn ẩn có Phật khí, thích hợp Phật Môn truyền thừa, chẳng lẽ bởi vì sư đạo liền buông tha bảo sơn Phật Môn chúng ta?
Nửa buổi sau, Phật Đà miệng cười mở miệng trước, bất động thanh sắc cười khẽ nhìn hướng Phương Hành.
Phương Hành trong lòng cảnh giác, không nhìn tròng mắt hắn, thuận miệng cười lạnh nói:
– Siêu thoát tự tại cái gì, nói thì dễ nghe, lại cũng không có lợi ích thực tế nào.
Ba người chúng ta đều là vì cầu tiên, vái Đạo chủ làm thầy cũng là vì tu tập đại đạo, truyền thừa tiên mệnh, lại học Phật làm gì?
– Thì ra là vì tiên mệnh…
Một câu nhìn như không để ý của Phương Hành, lại khiến cho Phật Đà miệng cười và người áo xanh mặt đen thoáng sững sờ, đối thị một cái, sau đó Phật Đà miệng cười nói:
– Tiểu hữu, lời ấy sai rồi, đại đạo ba ngàn, thù đồ đồng quy, nếu cầu tiên mệnh, cần gì câu nệ ở Đạo gia truyền thừa? Ngay cả chí lý Phật Môn, hay là thần thông Yêu tộc, một khi tu đến nơi, liền cũng có thể khiến các ngươi truyền thừa tiên mệnh…
– Không sai, tiên mệnh kia vốn chính là do ba chúng ta mang đến từ Tiên giới, há có thể do lão mũi trâu kia chiếm hữu một mình?
Người áo xanh mặt đen cũng mở miệng Phật Đà miệng cười.
– Là thế ư?
Phương Hành rất mãn ý với lời này của Phật Đà miệng cười, cố ý làm ra vẻ trầm tư.
Phật Đà miệng cười trong lòng đại định, liền tuyên một tiếng Phật hiệu, thừa dịp đánh sắt lúc còn nóng:
– Ha ha, tu hành cầu đạo, tự nhiên phải tu thứ thích hợp nhất với mình mới tốt, ngươi chọn truyền thừa thích hợp cũng chính là thiên kinh địa nghĩa, còn ai có thể ngăn trở ngươi?
– Vậy à…
Phương Hành cảm giác hỏa hầu đã kém không nhiều, cố ý lộ ra vẻ khó xử, làm bộ nghĩ nửa buổi, rồi đột nhiên mở miệng:
– Vậy không bằng trước để chúng ta xem xem tiên mệnh là cái gì, xem đến cùng là môn truyền thừa nào càng có thể nhanh chút đắc đạo?
Chương 1294: Tam giáo chân nghĩa
Vòng đi vòng lại một lúc lại vòng trở về tiên mệnh!
Câu nói kia của Phương Hành khiến mọi người toàn trường đều trầm mặc, bao quát ba vị tôn chủ.
Cũng không phải kẻ ngu, bọn họ đều ẩn ẩn cảm giác được, phương hướng của cuộc tranh luận đã bị Phương Hành dẫn lệch.
Vốn là ba vị tôn chủ muốn thu đồ đệ, vốn là nên công bình chia đều ba người, kết quả bị Đạo chủ một mình chiếm riêng, Phật chủ và Yêu chủ tới, sau một phen tranh luận, Đạo chủ không bỏ được, nhưng mà không phân cũng phải phân, không khả năng một cá nhân độc chiếm.
Trong quá trình này, chỉ cần ba vị tôn chủ nhất trí đạt thành hiệp nghị là được, nơi nào cần phải trưng cầu ý kiến đám người Phương Hành.
Tựa như ba người chia nhau ăn một con gà béo, chẳng lẽ ai ăn nhiều ai ăn ít còn phải hỏi con gà?
Nhưng khăng khăng một chuyện phi thường đơn giản như thế, bị Phương Hành quấy đục, lại sinh sinh chạy trật…
Vốn là thầy chọn trò, nay lại ẩn ẩn xuất hiện cảnh trò chọn thầy…
Hơn nữa đối mặt yêu cầu được xem tiên mệnh mà Phương Hành thuận lý thành chương đề ra kia, ba vị tôn chủ nhất thời đều không biết nên cự tuyệt thế nào!
Còn về Phương Hành, lúc này hắn đang lấy tĩnh chế động, đối phương không mở miệng, hắn liền cũng không nói chuyện, chỉ lặng lẽ bàng quan.
Tiên cảnh này, chỗ cổ quái rất nhiều, đối phương nói càng nhiều, lại càng tiện cho hắn phát hiện thêm manh mối.
– Hả, ba vị tôn chủ sao khó xử thế?
Trong một mảnh trầm mặc, Ngao Liệt đột nhiên cười lạnh một tiếng, nói:
– Chẳng lẽ ba vị đều ở chỗ này nhìn vào, còn sợ chúng ta cướp tiên mệnh trốn đi? Hay là, tiên mệnh kia… Thực ra sớm đã bị Cửu Đầu Trùng đoạt đi rồi, tiên cảnh đã không còn tiên mệnh nữa?
Phương Hành hận không thể thể vỗ đầu tiểu cữu tử khen ngợi hai câu, tuy bình thường vừa hoành lại vừa cuồng, thỉnh thoảng còn hơi hiện vẻ ngu xuẩn, nhưng nay một câu nói kia lại hỏi đúng trọng điểm, giờ hắn đang diễn mặt đỏ, chính cần phải Ngao Liệt đi ra diễn mặt đen, liền cũng thuận theo lời Ngao Liệt nhìn hướng ba vị tôn chủ, trong ánh mắt vừa khéo lộ ra chút hồ nghi, tĩnh tĩnh không nói.
– Làm càn!
Lời này của Ngao Liệt vừa ra, lập tức khiến ba vị tôn chủ không thể không mở miệng, Yêu chủ trực tiếp hừ lạnh một tiếng, thấp trách mắng:
– Tiên cảnh mười năm đại hội luận đạo một lần, đến lúc đó sẽ lấy ra tiên mệnh cho chư vị hậu bối vái tế, người người đều có thể nhìn thấy, há sẽ là giả? Chỉ là tiên mệnh sự tình trọng đại, tất nhiên không thể mặc ý quan khán.
Chẳng qua ba người các ngươi cũng tính may mắn, còn cách ba tháng liền đến đại hội luận đạo lần này, đến lúc đó tiên mệnh có bộ dạng gì, thần dị ra sao, cứ nhìn là biết…
– Mười năm đại hội luận đạo?
Phương Hành hơi ngớ, quay đầu nhìn sang Ngọc Ki Tử.
Ngọc Ki Tử giải thích nói:
– Đại hội luận đạo chính là thịnh hội của tiên cảnh chúng ta.
Ba vị tôn chủ truyền đạo giải hoặc, chư đệ tử dụng tâm tu hành, mỗi cách mười năm liền sẽ tụ cùng một chỗ, ngồi luận luận đạo.
Đến lúc đó chẳng những ba vị tôn chủ, thậm chí là cả vị tôn chủ kia đều sẽ hàng lâm.
Phàm đệ tử trong tam giáo, có thể đạo áp quần hùng, siêu thoát phàm tục, được đến bốn vị tôn chủ nhất trí thừa nhận, liền có thể điểm hóa thành tiên, truyền thừa tiên mệnh, từ đó trường sinh bất hủ, khai sáng một phương giáo phái trong tiên cảnh, xưng là tôn chủ thứ năm!
– Nếu nói mỗi mười năm một lần, chẳng lẽ nhiều năm như vậy qua đi mà chưa từng có ai thành công?
Phương Hành nhạy bén phát hiện vấn đề, vội vàng mở miệng truy hỏi.
Ngọc Ki Tử ngẩn ngơ, sau đó lại nhíu mày, không vui nói:
– Bốn vị tôn chủ khai sáng tiên cảnh, vốn mới được không bao nhiêu năm, chư đệ tử dù tu hành cần phấn, cũng chưa ai có thể đạo áp quần hùng, ngôn biện tam giáo, chân chính làm rõ lý ở trong đạo, tự nhiên chưa ai có thể truyền thừa tiên mệnh.
Chẳng qua ngươi không cần lo lắng, hiện nay tiên cảnh nhân tài đông đúc, mấy vị sư huynh đều là người có tu vị cực cao, hẳn là rất nhanh sẽ có kết quả, không chừng ngay đại hội luận đạo lần này sẽ đản sinh Chân Tiên!
– Ồ…
Phương Hành tự tiếu phi tiếu gật gật đầu.
Ba vị tôn chủ kia đều thần tình thâm trầm, nửa buổi không người mở miệng, tựa hồ đang suy nghĩ điều gì.
– Thế thì khó nhỉ, không thấy được tiên mệnh, chúng ta làm sao biết đạo truyền thừa nào thích hợp chúng ta?
Phương Hành gãi gãi đầu, hiện vẻ khá là khổ não, buông tay nói:
– Chúng ta cũng không thể chẳng làm gì trước đại hội luận đạo được, đúng không? Hết cách rồi, vậy chỉ có thể tôn sư trọng đạo, cùng theo Đạo chủ lão nhân gia tu hành, rốt cuộc đã hành lễ bái sư rồi…
– Lời ấy không sai!
Đại Đức Đạo chủ nghe vậy rất mừng, gật đầu ứng nói.
Nhưng sắc mặt Phật chủ và Yêu chủ lại đều không dễ nhìn cho lắm.
Bọn họ đều nhìn ra, Phương Hành căn bản là đang cố ý gây chuyện, trong lòng không khỏi sinh ra cảm giác chán ghét.
Khăng khăng dưới cục diện như bây giờ, dù biết rõ đối phương làm rõ, lại cũng không có cách nào hữu hiệu đối phó hắn, chỉ có thể bực bội trong lòng.
Nếu nghĩ không ra đối sách, chuyện hôm nay e là không thiện…
– Ha ha, dù trước không nhìn tiên mệnh, nhưng thật ra vẫn có cách tuyển chọn truyền thừa thích hợp cho các ngươi!
Phật Đà miệng cười sắc mặt hòa thiện, thoáng chốc, giữa mi vũ liền chớp qua một tia ý cười, sau đó mở miệng nói.
– Hả?
Phương Hành quay đầu nhìn hắn, vô thức nhíu mày.
Đã làm tốt chuẩn bị sẵn sàng cãi cọ, quyết định không quản ai hay cái gì đều phản bác đến cùng…
Nhưng ngay cả hắn đều không ngờ rằng, Phật Đà miệng cười vừa mở miệng, hắn liền đột nhiên ngây dại, không phản bác ra được nửa lời!
– Nói đến cùng, ba người chúng ta bách thiết như thế cũng là vì hi vọng quang diệu bản giáo, truyền thừa đại đạo mà thôi…
Phật Đà miệng cười nói tiếp:
– Đương nhiên, trọng yếu hơn cũng là muốn tốt cho ba vị, nếu các ngươi được truyền thừa, thành tựu Chân Tiên, tuy giáo ta cũng sẽ vì thế mà nở mày nở mặt, nhưng lợi ích phần nhiều vẫn là của chính các ngươi, đúng không nào? Ha ha, nếu đã thế, quan trọng nhất đương nhiên là chọn cho các ngươi môn truyền thừa thích hợp nhất.
Vậy lại giản đơn, không cần phải nhìn thấy tiên mệnh mới quyết định được.
Trực tiếp vậy đi, ba người chúng ta lần lượt truyền thừa kinh pháp bản thân cho các ngươi, do các ngươi chầm chậm tham ngộ, tam giáo truyền thừa đều có đạo lý riêng, đợi các ngươi tu hành xong, tự nhiên liền sẽ rõ ràng mình càng thích hợp với truyền thừa nào, như thế chẳng phải viên mãn?
– Ách…
Phương Hành không khỏi hơi ngớ, trong lòng chấn kinh, thực sự không biết nên đáp lại thế nào.
Ngay cả Ngao Liệt và Lộc Tẩu cũng đều ngây ngốc, cảm giác thế giới quan bị tẩy trắng…
Tam giáo đều truyền, thoải mái vậy ư?
Đặc biệt ba người bọn họ đều hiểu đạo lý “pháp bất khinh truyền”, đương sơ Lộc Tẩu muốn học Âm Dương đại ma bàn của Phương Hành liền phải trước vái Vạn La đã mất làm thầy rồi mới truyền, sao nay đến tiên cảnh, chư vị tôn chủ lại hào phóng đến vậy, một lời bất hòa liền muốn truyền pháp, lại còn phi thường thể thiếp nói ngươi trước cứ tu luyện một cái thử xem, có thích hợp hay không lại đến tính tiếp?
Đại Đức Đạo chủ và Đại Uy Yêu chủ rõ ràng cũng có chút kinh ngạc, quay đầu nhìn hướng Đại Bi Phật chủ.
Đại Bi Phật chủ lại rất tự tin, trên mặt mang theo nụ cười hòa khí, hướng hai người bọn họ gật gật đầu, hai bọn họ liền cũng không nói gì thêm, như là mặc nhận quyết định vừa rồi.
Cả ba lẳng lặng quay đầu nhìn đám người Phương Hành, chờ bọn hắn trả lời.
– Việc này ngày sau mà đi nói cho đám Kim Lục tử nghe, nhất định không người tin tưởng…
Tâm tình Phương Hành thực sự đã không biết nên dùng cái gì để hình dung.
– Học hay không học?
Lộc Tẩu truyền âm sang, ngữ điệu hơi có chút kinh nghi bất định.
– Ta cứ cảm thấy có cổ quái, chúng ta liên thủ đánh đi ra?
Ngao Liệt cũng truyền âm qua, lại là nóng lòng muốn thử, định trực tiếp động thủ.
– Học!
Phương Hành hoành tâm, hạ quyết định tới:
– Có tiện nghi không dính là vương bát đản, bọn họ muốn dạy, vì cái gì không học?
Quyết định này cũng là trải qua một phen nhận định mới đưa ra, xem tình thế bây giờ, không học cũng không được.
Mà học liền có thể hiểu rõ căn cước ba vị tôn chủ này, vậy cũng tốt.
Rốt cuộc nếu thật động thủ, cứ nhìn trong phương tiên cảnh này, không nói ba vị tôn chủ tu vị cao thâm khó lường cùng với vị tôn chủ thứ tư đến danh hiệu đều không biết, chỉ riêng Độ Kiếp Nguyên Anh khác đã là một đống một đống.
Ba người bọn họ dù nay không như xưa, sợ là cũng không chiếm được tiện nghi, chỉ có thể kiến cơ hành sự!
– Như thế, đa tạ ba vị tôn chủ!
Phương Hành vái dài một lễ, rất là khách khí nói tiếng cảm ơn.
Đến đây tính là đạt thành hiệp nghị, ba vị tôn chủ nhìn nhau một cái, liền do Đại Đức Đạo chủ khiển tán quần chúng không liên quan, tại trường chỉ lưu sáu người bọn họ, sau đó Đại Đức Đạo chủ nhìn Lộc Tẩu một cái, nói:
– Ngươi tu là truyền thừa Đạo gia thuần túy, hẳn thích hợp nhất với công pháp của ta, môn Vô Lượng Đạo Hóa công này trước truyền thụ cho ngươi, đợi ngươi nhớ kỹ lại đi học pháp môn khác!
– Đa tạ Đạo chủ…
Lộc Tẩu vội vàng đáp ứng, chấp lễ rất sâu.
Phật Đà mặt cười Đại Bi Phật chủ thì hướng Phương Hành nói:
– Lão tăng vừa thấy ngươi, liền cảm thấy ngươi và Phật có duyên, môn Cực Lạc Hoan Hỉ công này liền trước truyền ngươi, nếu tương lai ngươi cảm giác không thích hợp, lại đi nhìn truyền thừa của hai người kia…
– Được rồi!
Phương Hành thản nhiên đáp ứng.
– Long Tộc cũng thoát thai từ yêu chủng, tuy có đại đạo của riêng mình, nhưng thiên tính lại không khác yêu, môn Đông Hoàng Quy Nhất công này của bản tọa chính là pháp môn số một giúp Yêu tộc thoát xác thú, nuôi linh tính, quả thực là thích hợp nhất với ngươi.
Vốn hẳn không cần phế nhiều chuyện như vậy để ngươi tuyển chọn.
Chẳng qua nếu đã quyết định vậy rồi liền trước truyền cho ngươi, nếu ngươi thật sự không hài lòng, lại đi học pháp môn khác là được!
Đại Uy Yêu chủ áo xanh mặt đen cũng thần sắc ngưng trọng, hướng Ngao Liệt nói.
Ba vị tôn chủ này đều là người sảng khoái, nói truyền công liền truyền công, lúc này lấy thần thức làm dẫn, truyền thụ kinh văn, không lâu sau, ba bộ công quyết lần lượt ấn vào thức hải ba người Phương Hành.
Sau đó, lại trao đổi cho nhau, truyền nốt công pháp cho hai người còn lại, đợi khi mặt trời chếch về tây, ba đạo công pháp đều đã lần lượt truyền thụ hoàn tất, kinh nghĩa tam giáo vững vàng ấn trong thức hải bọn hắn…
Trong quá trình này, trên mặt ba người vốn hiện đầy hồ nghi, tưởng muốn xem phá trò mèo trong đó, nhưng tùy theo ba thiên công pháp được truyền thụ hoàn tất, sắc mặt dần dần trở nên ngưng trọng, đến sau cùng, thậm chí nhịn không được hiện ra vẻ mê mang…
– Đây… Đến cùng là chuyện gì?
– … Hoàn toàn không có gì không thỏa, quả thực là chân nghĩa tam giáo thâm ảo khôn lường!
Chương 1295: Đạo ẩn
Ba người Phương Hành hoặc nhiều hoặc ít đều có điều hoài nghi đối với ba vị tôn chủ.
Yêu cầu học đạo, nói trắng ra chẳng qua là muốn xem xem trong hồ lô bọn hắn rốt cuộc bán thuốc gì.
Hơn nữa tu vị ba người bọn họ cũng đều rất bất phàm, có hai người đã chạm đến cạnh biên thành tiên, Phương Hành tuy tu vị thấp chút, nhưng từ nhỏ liền truyền thừa chư đạo Thái Thượng kinh văn, hiểu biết về đường tu hành không hề thua kém Lộc Tẩu và Ngao Liệt.
Bởi thế bọn họ dám chắc, chỉ cần trong kinh văn kia có trò mèo nào đấy, lấy kiến thức bọn họ tất sẽ có thể phát giác, nhưng mà hiện nay sau khi được đến kinh văn tam giáo, lại triệt để lờ mờ, có cảm giác như gặp quỷ giữa ban ngày…
Đây quả thực là tam giáo chân nghĩa, quả thực là truyền thừa vô thượng…
Bằng ánh mắt bọn họ, đừng nói được đến truyền thừa hoàn chỉnh, chỉ cần lấy được một bộ phận trong đó, hẳn là cũng lập tức có thể xác định điểm này.
Hơn nữa ba người đều có để uẩn riêng, tựa như lời ba vị tôn chủ vừa nói lúc nãy, Phương Hành có duyên với Phật, Phật quả vốn nên cấp cho Thần Tú, đến nay vẫn còn ở chỗ hắn, còn Ngao Liệt thì mang huyết mạch Long Tộc, là dị số trong yêu loại.
Lộc Tẩu thì đã tiềm tâm tu đạo mấy ngàn năm, lĩnh ngộ đối với đạo nghĩa đã đạt tới cảnh giới tỉ mỉ chăm chút, thiên nhân cộng sinh…
Cho nên, khi bọn hắn lần lượt được truyền thừa Cực Nhạc Hoan Hỉ Công, Đông Hoàng Quy Nhất Công và Vô Lượng Đạo Hóa Công, lập tức liền triệt để ngơ ngác!
Tựa như Phương Hành, lúc mới vừa được đến Cực Nhạc Hoan Hỉ Công kia liền tức thì cảm giác được đạo quả trong cơ thể tựa hồ cảm ứng được huyền ảo của thiên kinh nghĩa này, ẩn ẩn sinh ra cộng hưởng, run nhẹ lên, hệt như là huyết mạch tương dung…
Không thích hợp!
Trong ba thiên kinh nghĩa tất có chiêu trò gì đấy…
Lấy độ cảnh giác của Phương Hành, hắn căn bản không tin tưởng sẽ có chuyện tốt như vậy đột nhiên rơi trúng đầu!
Phải biết ba thiên kinh nghĩa này chính là công pháp tối cao, thuộc đẳng cấp nếu ném vào Thiên Nguyên, tất sẽ cuộn lên giết chóc máu tanh, không biết bao nhiêu lão quái vật đều sẽ liều mạng tới tranh cướp, cũng không biết bao nhiêu siêu cấp đại đạo thống sau khi được kinh văn thế này, lập tức sẽ cất kỹ trong cấm địa, bình thường không cho người nhìn lấy một lần.
Có thể nói, gần bằng ba thiên công pháp này liền đủ để trở thành cơ sở lập thế cho một phương cổ đạo thống, quả thật trân quý vô cùng, làm sao có thể cứ thế nhẹ nhàng truyền cho người khác…
Biết nó có chiêu trò, khăng khăng nhìn qua lại rất là hoàn mỹ, hồ nghi trong lòng đám người Phương Hành càng lúc càng thịnh.
Đợi sau khi hoàn thành truyền thừa ba thiên kinh văn, ba người đều trầm mặc, rất lâu, rất lâu sau, vẫn không ai mở miệng…
– Ha ha, thời gian ba ngày chắc đủ khiến ba vị tiểu hữu làm ra tuyển chọn chứ?
Đại Uy Yêu chủ thấp giọng khẽ cười, ánh mắt lấp lánh, đối thị cùng hai vị tôn chủ còn lại một cái, sau đó liền thấp giọng phân phó:
– Trước dẫn ba vị khách quý này về Vong Tục sơn đi, dặn người chú ý phối hợp, ba ngày sau, lại đến chờ đáp án của bọn hắn cũng được!
Thủ hạ tuy nhiên đều là thuộc hạ Đạo chủ, nhưng nghe được Yêu chủ phân phó, lại cũng đều cung thanh đáp ứng, sau đó liền do ba người Ngọc Ki Tử, Bất Trần tăng, yêu Đào Nhi cầm đầu, phân biệt dẫn đám người Phương Hành đi ra.
Lúc này đám người Phương Hành rõ ràng còn đang đắm chìm trong kinh văn không cách nào tự kềm chế, hệt như trước đây Lộc Tẩu si mê với thuật vẫn thiết đúc khí vậy, không chút cảm ứng với ngoại vật.
Bọn họ biết nếu có vấn đề, tất là sẽ ở trên kinh văn, một lòng đi nghiên cứu kinh văn, ngược lại đối với những chuyện khác không mấy lo lắng!
– Ha ha, đứa nhỏ tên Phương Hành kia có vẻ khá là khó chơi…
Những người khác đều rời đi, trên hậu sơn Vô Lượng sơn chỉ còn ba người Đạo chủ, Phật chủ, Yêu chủ, cả ba lại không có rời đi mà lẳng lặng đứng nghiêm giữa không trung, thẳng khi đám người Phương Hành đã đi mất không thấy bóng dáng đâu, Đạo chủ mới đột nhiên khe khàng thở dài một tiếng, nhẹ giọng cười, ngược lại khen Phương Hành một câu!
– Ha ha, đi tới tiên cảnh này, vô luận Nhân Yêu Thần Tăng, có ai là không lòng đầy cảnh giác?
Phật chủ ha ha cười lên:
– Rốt cuộc chợt đến một nơi thật như tiên cảnh thế này, lại có nhiều chuyện tốt như vậy chờ đợi, đối với người tu hành cả một đời, đều tu thành hồ ly hết cả, đây sợ rằng còn đáng ngờ hơn cả long đàm hổ huyệt? Chẳng qua cũng không sao, chúng ta lập cảnh ngàn năm nay, tiểu Tiên giới khắp tinh không, thế gia lưu lạc, tăng nhân khổ hạnh, sinh linh bộ lạc Thần tộc đều thu không ít, bên trong không thiếu người có đại trí tuệ, nhưng trừ Cửu Đầu Trùng kia, lại có ai chạy ra được?
– Nhưng thu nhiều người như vậy, chẳng phải vẫn vô dụng?
Đại Uy Yêu chủ châm chọc một tiếng, cười lạnh nói:
– Cái gì mà tiểu Tiên giới, thế gia lưu lạc, tăng nhân khổ hạnh, bộ lạc Thần tộc? Đều vô dụng, cảnh chủ không hài lòng bọn họ, bởi vì bọn họ đã mất đi số mệnh che chở, chắc cũng chỉ có mấy người đến từ Thiên Nguyên tổ địa mới có khả năng khiến cảnh chủ mãn ý? Rốt cuộc nơi đó là quê hương của chúng tiên Thái Cổ, cũng là mộ chúng thánh Thái Cổ, có được phúc trạch số mệnh mà không vực nào có trong vũ trụ, chỉ là buồn cười… Sinh linh Thiên Nguyên lại không tự biết, ngược lại một lòng muốn thành tiên!
– Nếu bọn họ không muốn thành tiên, chúng ta lấy đâu ra cơ hội?
Đại Bi Phật chủ cười nhẹ, lắc lắc đầu, phất phất tay áo, nói:
– Cứ cho bọn hắn thời gian ba ngày! Dự tính ba người này tuy cảnh giác, lại cũng vạn vạn không ngờ, bẫy rập mà bọn họ một mực cảnh giác lại chính là bản thân kinh văn kia…
– Kinh văn này hoàn toàn không có vấn đề, lão phu, lão phu… Thậm chí định quỳ xuống cảm ơn Đạo chủ!
Lúc này, ở Vong Tục sơn, ba người Phương Hành sau khi được đưa về, tới nay đã qua đi chỉnh chỉnh một ngày.
Ba người bọn họ được truyền thụ kinh văn, liền một mực tiềm tâm tham cứu, tuy không dám chiếu theo tu luyện, nhưng càng nghiên cứu lại càng cảm thấy cao thâm khó lường, cất chứa chí lý.
Đặc biệt là lão tu đã tu hành mấy ngàn năm như Lộc Tẩu, lúc này bởi quyển Đạo kinh kia mà nhịn không được sinh tâm cảm ân đội đức đối với Đạo chủ, nếu giờ đây Đạo chủ ở ngay trước mặt, nói không chừng hắn thật sẽ quỳ lạy đại ân truyền công…
Đối với người tu hành mà nói, cái gì quan trọng nhất?
Không chút nghi vấn, chính là đạo lý!
So sánh với thứ tối bản nguyên như đạo lý và giáo nghĩa, ngay cả thần thông và pháp bảo đều chỉ là hoa lá trên cành!
Mà hiện nay truyền thừa ba người bọn họ giành được lại chính là loại đạo lý và giáo nghĩa tối bản nguyên kia…
– Lão phu có cảm giác, trong Vô Lượng Đạo Hóa Công này xác thực ẩn chứa đạo lý tối bản nguyên của Đạo gia, nếu lão phu tu luyện, nói không chừng thật có thể đụng chạm đến cảnh giới tối cao kia… Đến khi đó, ha ha, đừng nói tiên, dù cho lão phu Tiên nhân Vương lão phu cũng sẽ không đi làm, bởi vì bản thân người đắc đạo đã không phải tiên hay tiên nhân Vương có thể so sánh …
Lúc Lộc Tẩu ngẩng đầu lên, đáy mắt có tinh quang bạo xạ:
– Ta… Ta tưởng muốn tu luyện công pháp này!
Dù là Ngao Liệt, lúc này cũng nhịn không được thần tình kinh hoàng:
– Đông Hoàng Quy Nhất Công này quả thật lợi hại, không ngờ cất chứa bản nguyên đại đạo từ yêu hóa người, man thú Hồng Hoang tham ngộ đại đạo từ thời Thái Cổ… Ngay cả một thân huyết mạch Long Tộc của ta đều bị đạo lý cất chứa trong kinh văn dẫn động.
Ta có một dự cảm, nếu ta tu luyện công phá này, tuyệt đối sẽ lĩnh ngộ đạo chí cường của Yêu đạo Thái Cổ, đến lúc đó từ từ suy diễn, thậm chí có thể trực tiếp lĩnh ngộ cảnh giới mạnh nhất của Long Tộc, hoặc là… Càng hơn một tầng?
Nó càng nói càng nghiêm túc, nhịn không được nhìn hướng Phương Hành:
– Ta… Ta cũng muốn tu luyện công pháp này!
– Không thể…
Lúc này, Phương Hành cũng thần tình kinh ngạc bàn tọa dưới đất.
Vốn đang một mặt mê mang, nhưng vừa nghe hai người nói chuyện, lập tức tâm lý cả kinh, vội vàng ngẩng đầu lên quát:
– Ngàn vạn không thể tu hành, nhất định phải nhịn, vạn lần không thể…
– Vì sao? Kinh này rất hoàn mỹ…
Lộc Tẩu nhịn không được ngẩng đầu, phản bác Phương Hành một câu.
– Chính bởi vì nó quá hoàn mỹ!
Phương Hành đè thấp thanh âm, cắn răng, hung hăng nói:
– Tiểu gia ta trước nay luôn không tin trên trời rớt xuống bánh nhân, cũng trước nay luôn không tin người khác có ý tốt cho không mình cái gì.
Nếu ba đạo kinh văn này là ta cướp được, vậy ta còn tin, nhưng kinh văn này lại do ba lão gia hỏa kia vội vàng truyền cho chúng ta, ta không tin bọn họ có hảo tâm như thế, ta dám chắc kinh văn nhất định có vấn đề!
– Chúng ta… Chúng ta đương thời cũng nghĩ như vậy…
Ngao Liệt nhịn không được mở miệng phản bác, mê mang nói:
– Nhưng chúng ta đã nghiên cứu một ngày, càng nghiên cứu, càng cảm thấy trong kinh văn cất chứa chí lý thâm hảo, không có chỗ nào bất ổn cả, chí lý đặt trước mắt, lại không đi nghiên cứu, thật sự là…
Đến đây hắn không nói thêm gì nữa cả.
Rất rõ ràng, lý trí nói cho hắn, hẳn nên tin tưởng Phương Hành, nhưng dụ hoặc từ Đông Hoàng Quy Nhất Công đã khiến hắn có chút kềm nén không được.
Đối với điều này Phương Hành có thể hiểu được.
Ngao Liệt vốn tu hành trong tạo hóa Lôi Trì, tu vị tăng trưởng cực nhanh, nhưng tâm chí lại yếu hơn bọn hắn rất nhiều, tự nhiên không ngăn cản được dụ hoặc.
Còn Lộc Tẩu thì đã tu hành mấy ngàn năm, kinh văn Đạo gia sớm đã thâm nhập thần hồn, hiện nay nhìn thấy Vô Lượng Đạo Hóa Công liền như tửu quỷ đã lâu chưa uống rượu, nay chợt gặp được một vò rượu ngon tuyệt thế…
Ngược lại là mình, rốt cuộc tu vị thấp nhất, thời gian tu hành cũng không dài, lại thêm Phật quả vốn thuộc sở hữu của tiểu hòa thượng Thần Tú, chỉ là gửi tạm nơi này thôi, bởi thế sức dụ hoặc của Cực Nhạc Hoan Hỉ Công so ra còn kém một chút…
Ẩn ẩn, hắn phần nào đoán được dụng ý của ba vị tôn chủ!
Thật sự là ngạt độc!
Khó trách ba người bọn hắn dễ dàng truyền pháp như thế!
Hóa ra bọn họ vốn đã dám chắc, sau khi ba người bọn mình được đến kinh văn truyền thừa, tìm kiếm chiêu trò trong đó cũng tốt, hiếu kỳ nội dung bên trong cũng được, tất nhiên đều sẽ đi tham ngộ, mà chỉ cần bắt đầu tham ngộ, vậy liền căn bản không khả năng thoát ra được!
Đối mặt với dụi hoặc từ đại đạo vô thượng, chú định bọn hắn nhất định sẽ đi tu luyện công pháp!
Mà chỉ cần tu luyện, Phương Hành tin tưởng, vậy liền nhất định sẽ ra vấn đề…
– Ta… Ta nhịn không được… Dù công pháp này không ổn, ta cũng phải thử xem sao!
Đang lúc Phương Hành trầm tư nghĩ ngợi, Lộc Tẩu đột nhiên quát khẽ một tiếng, hiện vẻ cực kỳ nôn nóng.
Mà nghe vào trong tai Phương Hành, giống như là hắn bỗng đột nhiên vứt bỏ căn huyền nào đó trong lòng…
Phiền toái!








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)

![[Dịch] Nghịch Thiên Tà Thần [Dịch] Nghịch Thiên Tà Thần](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/04/Audio-Nghich-Thien-Ta-Than.jpg)







![[Dịch] Ta Thiên Mệnh Đại Nhân Vật Phản Phái [Dịch] Ta Thiên Mệnh Đại Nhân Vật Phản Phái](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2024/06/Dich-Ta-Thien-Menh-Dai-Nhan-Vat-Phan-Phai-SE-Audio-Truyen.jpg)
