Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Tập 350 : Ai Sợ Ai? (2) (c1746-c1750)
❮ sautiếp ❯Chương 1746: Ai Sợ Ai? (2)
Dù sao một khi hai đại hoàng triều phát sinh ra mâu thuẫn, sợ là bọn họ sẽ là người đầu tiên bị lấy ra làm đồ cúng tế.
Bạch Tiểu Thuần lắc đầu, một đường không nói gì. hai vị tu sĩ Bán Thần Tà Hoàng Triều đi theo phía trước, đi xuống Thiên Sơn, dần dần tới gần Tà Hoàng Thành.
Càng tới gần, Bạch Tiểu Thuần cũng cảm nhận được sự cường thịnh ở bên trong Tà Hoàng Thành, có số nhân khẩu vượt qua Thánh Hoàng Thành rất xa.
Cho đến tiến vào bên trong Tà Hoàng Thành, nhất thời lại có năm sáu đạo thần thức, từ ở bên trong Tà Hoàng Thành này tản ra, quét ngang tám phương, sau đó lại trực tiếp xác định phong tỏa ở trên người Bạch Tiểu Thuần.
Bước chân Bạch Tiểu Thuần thoáng dừng lại.
Sau khi trầm ngâm một hồi, thần thức của hắn đồng dạng cũng tản ra.
Trong tiếng nổ lớn, ở trên bầu trời Tà Hoàng Thành này, lại cùng mấy đạo thần thức này phát sinh va chạm.
Va chạm này người ngoài không nhìn ra.
Nhưng đối với Bạch Tiểu Thuần mà nói, lại là kịch liệt vô cùng. vài đạo thần thức khác, chính là từ Thiên Tôn của Tà Hoàng Thành này!
Chỉ có điều thân phận của Bạch Tiểu Thuần bày ra ở đó.
Thân là đại sứ Thánh Hoàng Triều, hắn biết mình chỉ cần không phạm sai lầm, người ngoài muốn động tới mình, cũng không đơn giản như vậy.
Quả nhiên, thần thức của hắn cùng với mấy Thiên Tôn khác chỉ là va chạm vài cái, đối phương lại ở trong tiếng hừ lạnh tản đi.
Khi Bạch Tiểu Thuần thu hồi thần thức, hắn nhấc chân lên.
Trước hai Bán Thần tâm thần không yên, hắn tiếp tục đi đến.
Dọc đường đi, tốc độ của Bạch Tiểu Thuần không nhanh.
Hắn nhìn đầu đường, nhìn đoàn người Tà Hoàng Thành, trong lòng chậm rãi trở nên phức tạp.
Đối với hắn mà nói, nơi đây là địa phương hoàn toàn xa lạ.
Nhưng hết lần này tới lần khác, ở trong khu vực xa lạ này, hắn cảm nhận được khí tức của tu sĩ thế giới Thông Thiên.
Thậm chí ở trong Tà Hoàng Thành này, khí tức như vậy còn không ít, lại rõ ràng đều yếu ớt.
Có thể tưởng tượng được, ở bên trong thành trì này, nhất định có quá nhiều người của thế giới Thông Thiên, bị giam giữ.
Nhưng hắn lại không có cách nào cứu được.
Dù sao ở trong Tà Hoàng Triều này, thái độ đối với thế giới Thông Thiên là nô dịch là làm chủ.
Tu vi của Bạch Tiểu Thuần, vẫn không có cách nào đạt tới trình độ chống đỡ được chuyện hắn không để ý tới quy tắc, một lần nữa thành lập quy tắc của mình.
Một lát sau, Bạch Tiểu Thuần than nhẹ một tiếng, tăng nhanh bước chân.
Hắn đi tới đại sứ quán Thánh Hoàng Triều ở Tà Hoàng Thàn.
Đại sứ quán này xây dựng ở nửa đoạn trên của xương sống lưng con rồng xương, đủ có năm tầng lầu các.
Bốn phía xung quanh còn có sân, thoạt nhìn rất khí phái.
Đồng thời, xung quanh cũng tồn tại sóng dao động trận pháp.
Trận pháp này rõ ràng cường hãn hơn bốn phía xung quanh.
Bạch Tiểu Thuần đảo sơ qua, cũng nhìn ra được, cho dù là Thiên Tôn muốn đánh phá trận này, cũng cần một ít thời gian.
Lúc này hắn mới yên tâm một chút.
Về phần những tu sĩ của đại sứ quán này, sau khi trở về, mỗi một giống như được thả lỏng không ít.
– Ở đây cần bản tôn làm những gì?
Sau khi tiến vào đại sứ quán, khi hai vị tu sĩ Bán Thần Tà Hoàng Triều kia đã rời đi, Bạch Tiểu Thuần ngồi ở trong đại điện đại sứ quán, nhìn những thủ hạ đứng ở phía dưới kia, chậm rãi mở miệng.
– Thiên Tôn đại nhân, bình thường không cần ngài làm cái gì.
Chỉ có khi hai triều có tranh chấp, ngài mới cần phải đặc biệt đứng ra.
– Còn nữa chính là, ngài phải chuẩn bị tốt tình thần bị Tà Hoàng triệu kiến.
Dựa theo đạo lý, đại sứ mới nhậm chức, đều sẽ bị Tà Hoàng triệu kiến.
– Mặt khác ở chỗ này, vẫn mong Thiên Tôn cẩn thận một chút.
Nơi đây dù sao cũng là Tà Hoàng Thành…
Hơn mười tu sĩ này không biết tính cách của Bạch Tiểu Thuần, lúc này cũng không dám giấu diếm, một năm một mười nói ra hết những gì bọn họ biết.
– Nơi đây có nguy hiểm thế nào?
Bạch Tiểu Thuần đột nhiên hỏi.
Nghe được lời nói của Bạch Tiểu Thuần, hơn mười tu sĩ này nhìn nhau một cái.
Sau một hồi trầm ngâm, một tu sĩ Bán Thần kiên trì tiến lên, ôm quyền mở miệng.
– Đại nhân, đầu tiên là phải phù hợp với luật lệ cùng tập tục của Tà Hoàng Triều.
Sau đó chính là… Cẩn thận trước một ít… chuyện gây khó dễ.
Tu sĩ này nói không rõ ràng, nhưng ánh mắt Bạch Tiểu Thuần lóe lên.
Hắn đã hiểu ra.
Hắn lại cùng mọi người nói chuyện với nhau một lát.
Sau khi biết được rất nhiều chuyện, Bạch Tiểu Thuần để cho hơn mười người này rời đi.
Hắn ngồi một mình ở trong đại điện, cặp mắt nheo lại.
– Sợ là khó tránh khỏi sẽ có một chút khó dễ nhằm vào ta…
Bạch Tiểu Thuần xoa xoa trán.
Hắn cảm thấy nếu như tu vi của mình đủ cao, có thể không cần rầu rĩ vì việc này.
– Không đúng!
Lúc Bạch Tiểu Thuần đang rầu rĩ, bỗng nhiên vỗ đầu một cái.
– Hình như trước đây ta đến chỗ nào, cũng là người khác rầu rĩ mới đúng.
– Dựa theo những gì ta từng trải qua lúc trước… Hình như mỗi lần ta đến địa phương mới, cục diện vừa mới bắt đầu đều giống nhau.
Nhưng từ từ không biết là thế nào, sẽ xuất hiện nghịch chuyển…
Bạch Tiểu Thuần nghĩ tới đây, nhất thời cảm thấy trước đây mình nghĩ sai.
Vừa nghĩ tới nhiều lần khua chiêng gõ trống như vậy, Bạch Tiểu Thuần trợn trừng mắt, trong lòng bỗng nhiên cảm thấy an ủi không ít.
– Tà Hoàng này cũng ngốc.
Thánh Hoàng nói để cho ta trở thành đại sứ, hắn lại có thể cũng đồng ý để cho ta tới.”
– Phải biết rằng đã từng có không ít người nói qua, nếu cho ta có đủ điều kiện, ta có thể khiến thế giới này sụp đổ.
Bạch Tiểu Thuần vội ho một tiếng, đánh bạo cho mình thì thào nói nhỏ như vậy.
Nghĩ như vậy, áp lực trong lòng hắn cũng tiêu tan hơn phân nửa.
Ngược lại hắn cảm thấy Tà Hoàng nàythật đáng thương.
Lúc này bên ngoài trời đã tối.
Sau khi Bạch Tiểu Thuần suy nghĩ tìm hiểu một hồi, cũng cảm thấy tinh thần đã tốt hơn rất nhiều.
Hắn ở bên trong đại sứ quán này đi lòng vòng một hồi, tìm được một chỗ mật thất chuyên môn tu luyện, trở ra ngồi xuống khoanh chân.
– Hay là đi quạt tàn xem trước.
Chuyện cửa ải vẫn phải tiếp tục.
Nếu có thể sớm ngày đến cửa ải một trăm, thu hoạch phần thưởng, cũng có thể khiến cho ta tu luyện nhanh hơn.
Bạch Tiểu Thuần nghĩ tới đây, nhắm hai mắt lại, thân thể mơ hồ tiêu tan.
Thời điểm hắn xuất hiện lại, hắn đã ở trên quạt tàn quen thuộc.
Đầu tiên là hắn nhìn về bốn phía xung quanh hô vài câu.
Sau khi quan sát một hồi, xác định tiểu khí linh này hình như đã ngủ say, Bạch Tiểu Thuần vội vàng nhanh chóng lao thẳng đến chỗ cửa ải.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn
Chương 1747: Chiến Đấu Trong Cửa Ải (1)
Một đường dùng tốc độ nhanh nhất xông qua cửa ải, Bạch Tiểu Thuần rất sợ sau khi tiểu khí linh này tỉnh dậy sẽ quấy rối.
Lúc này hắn nắm chặt tốc độ, đấu đá lung tung.
Cũng may thân thể của hắn với đã hoàn toàn không giống với trước kia.
Bất luận là mức độ cường hãn hay tốc độ khôi phục, sau khi hấp thu tinh hoa máu thịt của Chúa Tể, tất cả đã đột nhiên tăng mạnh.
Lúc này hắn rốt cuộc giống như một đường hát vang vậy, trực tiếp xông qua cửa ải thứ bảy mươi tám!
Ở cửa ải thứ bảy mươi tám này, Bạch Tiểu Thuần mới vừa đi vào, lại lập tức cảm nhận được một uy áp mãnh liệt.
Bên trong uy áp này thậm chí mang theo một cảm giác nguy cơ.
Dựa vào trực giác của Bạch Tiểu Thuần, sau khi hắn xuất hiện trong nháy mắt liền lùi lại, thần thức cònnhanh chóng tản ra.
Trong tiếng nổ lớn, thần thức của hắn đã bao trùm tám phương, chiếu tất cả hoàn cảnh trong bốn phía xung quanh vào trong đầu.
Đây là một thế giới kỳ quái.
Không có khoảng không, không có mặt đấ.
Bốn phía xung quanh rốt cuộc giống như một mảnh hư vô tinh không vậy.
Duy nhất chỉ có ở chính giữa, có một thạch đài to lớn.
Ở trên thạch đài này có dựng đứng một con rối cao lớn!
Con rối gỗ này cao chừng trăm trượng, thoạt nhìn giống như một quả cầu cực lớn.Pphía trên vẽ mặt cùng ngũ quan, hình như đang cười.
Chẳng biết tại sao, Bạch Tiểu Thuần bao giờ cũng cảm giác ở đây còn có một khí tức quỷ dị.
Sau khi hắn nhìn khắp nơi một chút, ánh mắt phong tỏa ở trên người con rối cực lớn này.
Gần như ở trong nháy mắt khi Bạch Tiểu Thuần nhìn lại, bỗng nhiên, con rối gỗ này rốt cuộc chợt mở mắt ra.
Trong mắt nó thoáng lộ ra một ánh sáng u ám.
Thân thể rốt cuộc từ trên thạch đài nhảy lên một cái, phát ra tiếng nổ lớn, lao thẳng đến chỗ Bạch Tiểu Thuần.
– Liếc mắt nhìn qua liền xông lại!
Bạch Tiểu Thuần nhất thời kinh sợ.
Thân thể hắn lập tức lui ra phía sau.
Nhưng tốc độ của con rối này quá nhanh.
Gần như chớp mắt nó đã đến gần Bạch Tiểu Thuần.
Mắt thấy không có cách nào né tránh, Bạch Tiểu Thuần cũng hít một hơi thật sâu.
Hắn nghĩ đến hiện tại lực lượng thân thể mình đã tăng lên rất nhiều, vì vậy trong mắt lộ ra sự quyết đoán.
Tay phải hắn nắm lại, trực tiếp một quyền đánh tới.
Một quyền này nhìn như tầm thường, nhưng lấy chiến lực của Bạch Tiểu Thuần hiện tại, một quyền này đủ để cho cường giả Thiên Tôn sơ kỳ, cũng phải phun máu lùi về phía sau, không nói tới tử vong, nhưng tất nhiên sẽ bị thương.
Trong chớp mắt tiếng sấm ngập trời, con rối gỗ cực lớn này nhìn như rất mạnh, nhưng ở dưới một quyền của Bạch Tiểu Thuần, dường như không chịu nổi một đòn, lại có thể ầm một cái liền trực tiếp tan vỡ nổ tung ra.
Chỉ là lực phản chấn sau khi nó nổ tung lại rốt cuộc vượt qua rất xa so với chiến lực của con rối gỗ này.
Uy lực dồi dào kinh thiên động địa, lướt ngang qua xung quanh.
Đồng thời, Bạch Tiểu Thuần chỉ cảm thấy như có một con mãnh thú đánh về phía mình trước mặt.
Ầm ầm ầm.
Thân thể hắn lùi về phía sau mười mấy trượng, hơi thở có chút dồn dập.
– Phản chấn mạnh như vậy sao?
Thời điểm Bạch Tiểu Thuần kinh hãi, đột nhiên, từ nơi con rối gỗ này tan vỡ, lại có một khí tức còn mạnh hơn so với trước, ầm ầm bạo phát.
Ở dưới bạo phát này, Bạch Tiểu Thuần nhất thời nhìn thấy được con rối này mặc dù tan vỡ, nhưng nổ tung ra chỉ là bề ngoài của nó.
Ở bên trong, thình lình còn có một con rối hơi nhỏ hơn!
Khí tức của con rối gỗ này mạnh hơn so với trước rất nhiều.
Lúc này nó bỗng nhiên lao ra, xông thẳng đến chỗ Bạch Tiểu Thuần.
Nhìn khí thế của nó, bộ dạng giống như đối với người xông qua ải, không thất bại quyết không bỏ qua!
Bạch Tiểu Thuần nhíu mày, thân thể thoáng lắc một cái.
Lần này hắn không lùi mà tiến tới.
Ở trong chớp mắt khi con rối gỗ này tới gần, vẫn là một quyền đánh ra.
Chỉ có điều sau khi một quyền này hạ xuống, thân thể hắn hoàn toàn không có một chút do dự nào, chợt lui về phía sau.
Nhưng mặc dù hắn lui ra phía sau rất nhanh, nhưng con rối gỗ này phản chấn, lại còn nhanh hơn.
Con rối gỗ này vẫn không chịu nổi một đòn, nhưng phản chấn sau khi nó tan vỡ, trong phút chốc lại bao trùm tám phương.
Trong tiếng nổ lớn, cường hãn giống như Bạch Tiểu Thuần, cũng cảm thấy khí huyết trong cơ thể cuồn cuộn.
Nhất là trên người con rối gỗ y tan vỡnà, lại có thể lại tản ra khí tức còn cường hãn hơn so với trước.
Sau khi chú ý lại thấy bên trong còn có thể có một con rối khác, mắt Bạch Tiểu Thuần cũng mở to.
– Xong chưa sao?
Trong lòng Bạch Tiểu Thuần nhất thời kinh sợ.
Lúc này hắn cũng ý thức được, muốn vượt qua qua cửa ải này, nhất định phải hoàn toàn đánh nổ con rối gỗ này, khiến cho từng tầng con rối gỗ bên trong đều vỡ nát mới có thể.
– Cửa ải này thật là quỷ dị.
Nếu như khí linh ở đây, ta tất nhiên gặp nguy hiểm.
Bạch Tiểu Thuần nghĩ tới đây, trong lòng thầm giật mình.
Thần thức của hắn chợt tản ra bốn phía xung quanh nỗ lực tìm kiếm.
– Chắc là không thức tỉnh… Chỉ có điều dựa theo thời gian để phán đoán, khí linh này sợ là sắp thức tỉnh!
Hiện tại quyền hạn của Bạch Tiểu Thuần đối với quạt tàn này đã không nhỏ.
Hắn có thể sơ bộ thôi diễn tồn tại của khí linh.
Lúc này trong lòng hắn lo lắng, biết không có thể nào kéo dài thời gian được nữa.
Hoặc chính là hiện tại lập tức rời đi, cam tâm tình nguyện thất bại.
Hoặc chính là không ngừng nỗ lực cho đến lúc cuối, sử dụng thời gian nhanh nhất, xông qua cửa ải này.
Nếu như đổi lại là thời điểm Bạch Tiểu Thuần ở Vân Hải Châu, hắn có lẽ sẽ lựa chọn cái trước.
Nhưng hôm nay hắn ở bên trong Tà Hoàng Thành này, Bạch Tiểu Thuần biết thân mình đang ở trong nguy cơ, có thể sớm một bước xông qua ải, nhận được phần thưởng, tu vi của mình cũng có thể tinh tiến hơn một ít.
Đồng thời sớm xông qua tất cả cửa ải, trở thành chủ nhân chân chính của quạt tàn, cũng có trợ giúp rất lớn để Bạch Tiểu Thuần đứng vững gót chân ở Tà Hoàng Thành.
Tối thiểu, ở trong sự chờ mong của Bạch Tiểu Thuần, hắn là hi vọng sau khi nắm giữ quạt tàn này, mình có thể có đầy đủ tư cách đánh một trận với Thái Cổ.
Cho dù chỉ là miễn cưỡng đánh một trận, đều đủ rồi.
– Muội muội ngươi, ta lại thử một lần.
Không được thì rút lui!
Bạch Tiểu Thuần đánh cược không lớn.
Lúc này trong lúc cắn răng, ầm một tiếng, thân thể lao thẳng đến chỗ con rối.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn
Chương 1748: Chiến Đấu Trong Cửa Ải (2)
Trong phút chốc, hai bên đụng chạm cùng nhau.
Trong tiếng nổ lớn, con rối gỗ này lại tan vỡ, nhưng lực phản chấn mạnh hơn so với trước.
Trong tiếng gầm nhẹ Bạch Tiểu Thuần cũng không đi lãng phí thời gian tránh né.
Hắn cũng hiểu rõ, muốn tránh né phản chấn này, độ khó quá lớn.
Thử thách của cửa ải này, chính là loại trình độ lực phản chấn này tổn thương.
Theo khóe miệng tràn ra máu tươi, lực khôi phục Bất Tử Quyển của Bạch Tiểu Thuần triển khai toàn diện.
Thương thế trong chớp mắt đã khôi phục.
Đồng thời, ánh mắt hắn ửng đỏ, lại xông về phía con rối vừa tan vỡ.
Gần như trong chớp mắt khi Bạch Tiểu Thuần lướt đi, theo mảnh nhỏ của con rối phân tán ra bốn phía, một con rối lại nhỏ hơn một chút, lại một lần nữa xuất hiện.
Cứ vòng đi vòng lại như vậy, Bạch Tiểu Thuần liên tiếp đánh ra mười quyền!
Mỗi một quyền, đều có thể đánh nát con rối.
Nhưng sau mỗi lần bị đánh nát, phản chấn theo từng đợt càng lúc càng cường hãn.
Đến cuối cùng, cho dù Bạch Tiểu Thuần có Bất Tử Quyển khôi phục, cũng sắp không chịu nổi.
– Lấy lực khôi phục của ta, sợ là cho dù Thiên Tôn hậu kỳ ở chỗ này, tối đa cũng chỉ lại chịu được đến loại trình độ này.
Cửa ải này lẽ nào cần phải Thiên Tôn đại viên mãn mới có khả năng vượt qua được!
Bạch Tiểu Thuần không tin chỉ là cửa ải bảy mươi tám, lại có độ khó như vậy.
Lúc này hắn lại đánh ra một quyền.
Theo con rối bị đánh nát, phản chấn khiến cho hắn phun ra máu tươi.
Rốt cuộc, ở bên trong con rối bị đánh nát lại xuất hiện con rối mới.
Nhưng rõ ràng con rối này không giống với trước đây.
Thình lình là một con rối toàn thân màu vàng kích thước chỉ bằng bàn tay nhỏ.
Sau khi nó xuất hiện, một khí tức Thiên Tôn trung kỳ, cuồn cuộn bạo phát ra ngập trời, tốc độ cực nhanh, còn vượt quá sức tưởng tượng, trong chớp mắt đã biến mất.
Thời điểm nó xuất hiện thình lình ở trước ngực của Bạch Tiểu Thuần.
Thậm chí còn không đợi Bạch Tiểu Thuần kịp phản ứng, thân thể hắn lại ầm một tiếng, bị trực tiếp đánh bay ra ngoài mấy trăm trượng.
Trong miệng Bạch Tiểu Thuần phun ra máu tươi.
Hắn vừa đứng vững, thân thể lại bị ánh sáng màu vàng công kích.
Sau mấy lần liên tiếp, Bạch Tiểu Thuần hoàn toàn nổi giận.
– Khinh người quá đáng!
Mắt Bạch Tiểu Thuần đỏ đậm.
Loại con rối này rõ ràng có tu vi giống như mình, nhưng bản thân lại chỉ có khả năng chịu đòn.
Bởi vì tốc độ của mình không bằng đối phương.
Chuyện này, hắn vẫn lần đầu gặp phải.
Lúc này mắt thấy ánh sáng màu vàng lại lóe lên, Bạch Tiểu Thuần bỗng nhiên hít một hơi thật sâu.
Da trên toàn thân của hắn ở trong một tích tắc này, trực tiếp trở thành màu máu.
Còn có huyết vụ từ trong cơ thể hắn khuếch tán ra.
Trong nháy mắt, bóng dang của Bạch Tiểu Thuần rốt cuộc giống như trở thành một phần của sương mù!
– Thần… sát!
Bên trong sương mù, lộ ra đôi mắt mang theo sự lạnh lẽo của Bạch Tiểu Thuần, âm thanh truyền ra hình như mang theo mùi máu tươi!
Phương pháp Thần Sát, đột nhiên hạ xuống!
Trong tiếng nổ lớn, kim quang kia đang đến gần huyết vụ, trong một cái chớp mắt, sương mù chợt tản ra.
Tốc độ cực nhanh.
Lần đầu khiến cho kim quang kia trực tiếp vồ hụt.
Trong chớp mắt này, ở trong mảnh thế giới này, huyết quang cùng ánh sáng màu vàng bỗng nhiên đan xen.
Ở trên phương diện tốc độ này, hai bên đều đã bạo phát đến cực hạn.
Những tiếng động ầm ầm này không ngừng vang vọng.
Cuối cùng kim quang kia dừng lại.
Nó bị huyết vụ trong nháy mắt bao vây xung quanh.
Những tiếng động ầm ầm vang vọng ở bên trong sương mù.
Đồng thời, một lực phản chấn vượt qua trước kia rất nhiều, cũng theo đó điên cuồng nổ tung ra!
Theo tiếng nổ kinh thiên động địa, sương mù máu này cũng ở trong phản chấn này, hoàn toàn trở nên tán loạn.
Bên trong hư vô ở bốn phía xung quanh, cho đến khi qua hơn mười hơi thở, trong lúc tất cả đều đã bình tĩnh trở lại, những sương mù này mới chậm rãi một lần nữa ngưng tụ lại một chỗ, lộ ra bóng người Bạch Tiểu Thuần sắc mặt trắng bệch.
Mới vừa xuất hiện, Bạch Tiểu Thuần lại oa một tiếng, máu tươi điên cuồng phun ra.
Hắn hít thở dồn dập.
Thân thể hắn chợt mơ hồ, rời khỏi cửa ải thứ sáu mươi tám này!
Cửa ải này hắn mặc dù thành công xông qua, nhưng thương thế rất nặng, khiến cho Bạch Tiểu Thuần hiểu rõ sau cửa ải này, sợ là mỗi một cửa ải, đều sẽ vô cùng gian nan!
Nghỉ ngơi hồi lâu, Bạch Tiểu Thuần mới khôi phục được hơn phân nửa.
Nhớ tới độ khó của cửa ải thứ bảy mươi tám, trong lòng Bạch Tiểu Thuần cũng có chút thở dài.
– Có thể cảm nhận được, càng ngày càng khó…
– Cũng may lần này không gặp phải tiểu khí linh kia.
Nếu không, sợ là lại thật sự phải tuyệt vọng.
– Sau này phải cẩn thận hơn. phải đấu trí so dũng khí với tiểu khí linh này.
Tuyệt đối không thể cho nó có cơ hội.
Trong sự xúc động, Bạch Tiểu Thuần không dám tiếp tục xông qua cửa ải nữa, mà lựa chọn trở về.
Sau khi Bạch Tiểu Thuần rời đi không lâu, khí linh trên quạt tàn thức tỉnh.
Sau khi tỉnh lại, khi nó phát hiện Bạch Tiểu Thuần lại có thể xông qua gần cửa ải tám mươi, tiểu khí linh nhất thời lại phát điên.
Nó biết, cửa ải lá cây trước đây, vì để cho Bạch Tiểu Thuần thất bại, nó đã bỏ ra cái giá cực lớn, khiến cho độ khó của cửa ải phía sau giảm bớt.
Chỉ là giảm bớt này, cũng chỉ là tương đối.
Ở trong phán đoán của nó, cho dù lại giảm bớt độ khó, Bạch Tiểu Thuần cũng không thể xông qua cửa ải nhanh tới mức như vậy mới đúng.
– Không được, ta phải một lần nữa điều chỉnh lại một chút.
Đáng chết, cùng lắm thì lão tử hút hết cửa ải thứ mộ trăm cuối cùng, cũng phải ngăn cản Bạch Tiểu Thuần đáng chết này!
Khí linh có chút điên cuồng.
Nó rất lo lắng, cứ tiếp tục như thế, cho dù là cửa ải một trăm cuối cùng, cũng sẽ bị Bạch Tiểu Thuần sử dụng các loại biện pháp tự mình nghĩ không được mà vượt qua.
Lúc này nó đơn giản rút đi cửa ải thứ một trăm, đổi lấy khôi phục độ khó của các cửa ải trước!
Cùng lúc đó, sau khi một lần nữa trở lại đại sứ quán Tà Hoàng Thành, Bạch Tiểu Thuần từ trong mật thất mở mắt ra.
Hắn cúi đầu vỗ vào túi đựng đồ, lấy ra một bình đan dược màu xanh lam.
Bên trong bình đan dược này không có đan dược, mà là nước thuốc.
Tổng cộng có chín giọt.
Đây chính là phần thưởng ở cửa ải thứ bảy mươi tám.
Mỗi một giọt đều có thể so sánh với tiên đan, thậm chí trên trình độ nào đó còn vượt qua.
Rất thích hợp để cho Thiên Tôn trung kỳ sử dụng.
Nhìn bình đan dược này, Bạch Tiểu Thuần cảm thấy cửa ải thứ bảy mươi tám mặc dù khó khăn, nhưng thu hoạch cũng không nhỏ.
Bản thân hắn là đại sư dược đạo, tất nhiên nhìn ra được nước thuốc này không tầm thường.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn
Chương 1749: Gặp Lại
Tuy rằng Bạch Tiểu Thuần không biết phương pháp chế luyện, nhưng hắn vẫn phân biệt ra được một phần nhỏ nguyên liệu tạo thành nước thuốc.
Bất kỳ một loại nào, đối với Tiên Vực của Vĩnh Hằng mà nói, đều gần như thất truyền, thuộc về tiên thảo trong truyền thuyết.
Chỉ riêng Linh Long Giác này là một thiên tài địa bảo, có ở Tiên Vực của Vĩnh Hằng, chỉ có điều giá rất cao.
Trước đó, lúc Bạch Tiểu Thuần ở Thánh Hoàng Thành đã từng thấy qua.
Giá cả kia cho dù Thiên Tôn tư cách lâu năm, muốn có được, cũng sẽ đau lòng hồi lâu.
– Giá trị!
Bạch Tiểu Thuần hít một hơi thật sâu.
Hắn đặt bình đan dược ở bên miệng, không dùng nhiều, mà chỉ hút một giọt.
Một giọt nước thuốc này tiến vào trong miệng, nhất thời dung hòa.
Theo đó lại là một hỏa diễm, ầm ầm bạo phát ra ở trong cơ thể Bạch Tiểu Thuần, khuếch tán ra toàn thân.
Hơi thở của hắn nhanh hơn.
Vào giờ phút này tu vi trong cơ thể đều trở nên mãnh liệt sống động, không ngừng tăng nhanh tốc độ lưu chuyển, khiến chất dinh dưỡng ẩn chứa ở trong một giọt nước thuốc này hấp thu đến mỗi một tấc trong kinh mạch toàn thân.
Theo Bạch Tiểu Thuần tu luyện, thời gian chậm rãi trôi qua.
Vì thôi diễn ra thời gian khí linh thức tỉnh, ở mấy ngày này Bạch Tiểu Thuần bỏ qua việc tiến vào quạt tàn xông qua cửa ải.
Mỗi ngày hắn đều chìm đắm ở trong tu hành, tranh thủ khiến cho tu vi của mình chậm rãi tăng cao.
Trên thực tế tác dụng của chín giọt nước thuốc này còn muốn vượt qua sự tưởng tượng của Bạch Tiểu Thuần.
Sau khi hắn hấp thu xong chín giọt nước thuốc, tu vi rốt cuộc tăng tiến không ít.
Mặc dù so với Thiên Tôn hậu kỳ còn có một chút khoảng cách, nhưng cũng đã không còn là bộ dáng lúc mới vừa vào Thiên Tôn trung kỳ.
Đây là Bạch Tiểu Thuần không dùng Thiên Tôn Đan.
Thiên Tôn Đan này hắn đã luyện linh, chuẩn bị ở thời điểm đột phá cuối cùng sẽ dùng tới, để tăng tỷ lệ đột phá.
Loại tiến bộ này, nếu như bị người khác biết được, nhất định sẽ hoảng sợ, cảm thấy không thể tưởng tượng nổi.
Dù sao Tiên Vực của Vĩnh Hằng Thiên Tôn chỉ có mười hai người.
Trên phương diện này ngoại trừ Bạch Tiểu Thuần ra, những người khác đều là dựa vào năm tháng cùng các loại tạo hóa, mới có thể khiến cho tu vi của bản thân tăng cao.
Chỉ có Bạch Tiểu Thuần ở đây, mới có thể làm được sự tăng cao thần tốc như vậy.
Dù sao hắn có, truyền thừa chi bảo của một vị Chúa Tể từng kinh thiên động địa, sáng tạo ra!
Nắm giữ bảo này, mới khiến cho Bạch Tiểu Thuần tu luyện, đột nhiên tăng mạnh, gần như không dừng lại.
Ở thời điểm Bạch Tiểu Thuần muốn tiếp tục tu luyện, ngày này, có một vị cố nhân tới thăm!
Cố nhân, chính là… Trương Đại Bàn!
Trên thực tế sau khi Bạch Tiểu Thuần đi tới Tà Hoàng Thành sau, đã từng nghe người dưới quyền nói qua về Trương Đại Bàn.
Hắn biết địa vị của Trương Đại Bàn ở bên trong Tà Hoàng Thành rất khác biệt.
Chỉ là trong khoảng thời gian gần đây vẫn luôn ra ngoài, chưa về.
Hiện tại hai tháng trôi qua, sau khi Trương Đại Bàn trở về, biết được Bạch Tiểu Thuần vừa đến, hắn kích động lập tức đến đại sứ quán.
Khi Bạch Tiểu Thuần nhận được tin tức, vội vã từ mật thất đi ra.
Lúc đi đến đại điện, hắn nhìn thấy được chính là một bóng lưng nam tử thân thể dong dỏng cao!
Cái bóng lưng này, Bạch Tiểu Thuần có chút xa lạ.
Mà khi người này hình như có sự dò xét, chậm rãi xoay người, nhìn về phía Bạch Tiểu Thuần, thân thể Bạch Tiểu Thuần chấn động mạnh một cái.
Trong nháy mắt hắn tiến lên, ôm cổ nam tử trước mắt này.
Mặc dù bộ dạng tang thương hơn không ít, nhưng từ đường nét cùng với ngũ quan, lại rõ ràng đây là Trương Đại Bàn!
– Đại sư huynh!
Trương Đại Bàn cũng kích động, thân thể run rẩy.
Sau khi bị Bạch Tiểu Thuần ôm lấy, hắn cũng dùng sức ôm lấy Bạch Tiểu Thuần.
– Tiểu Thuần!
Tâm tình hai người đều có phần kích động.
Lúc này hai người nhìn nhau, từng ký ức ngày xưa không khống chế được hiện lên ở trong đầu.
Từ trong phòng bếp của Linh Khê Tông, rồi đến Nghịch Hà Tông, thậm chí Tinh Không Đạo Cực Tông, cho đến cuối cùng là ở trên chiếc chiến thuyền của Quỷ Mẫu, từ đó hai người cách một thế giới.
– Tiểu Thuần, ta đã tưởng rằng ta sẽ không còn được gặp lại các ngươi…
– Tiểu Thuần, ngươi còn nhớ rõ ban đầu ở trên Thông Thiên Hải, ta đã nói gì với ngươi không? Trong giấc mộng của ta đấy…
– Thật sự giống như nằm mơ.
Mấy năm trước ta trước sau cảm thấy, tất cả những điều này đều chỉ là một giấc mộng… Thế giới ta sinh hoạt, lại là thân thể một người khổng lồ.
Ta lúc đó không tin…
– Cho đến khi ta nghe nói thế giới Thông Thiên tan vỡ…
Trương Đại Bàn khóc.
Hắn có quá nhiều nói muốn nói.
Nhưng mấy năm nay cũng rất khó có thể nói hết.
Đối với hắn mà nói, Bạch Tiểu Thuần không chỉ là sư đệ của mình, còn huynh đệ tốt của mình.
Nghe được lời Trương Đại Bàn nói, trong lòng Bạch Tiểu Thuần nổi sóng.
Hắn hồi ức lại những gì đã qua.
Nhất là những chuyện xảy ra ở trong phòng bếp.
Tiếp tục nhìn hiện tại, sau nhiều năm xa cách, gặp lại nhau, trong lòng hắn cũng đầy thổn thức, còn có hồi ức.
Hồi lâu, Bạch Tiểu Thuần cùng Trương Đại Bàn ngồi chung một chỗ.
Hai người tách biệt nhiều năm, lúc này có quá nhiều lời muốn nói.
Ở bên trong đại sứ quán này, Bạch Tiểu Thuần lại là địa vị tối cao, tất nhiên có kẻ dưới quyền đưa rượu tới.
Sau đó hắn mở ra trận pháp của đại sứ quán, khiến cho nơi đây cắt đứt tất cả sóng thần thức.
– Ta không nghĩ tới, một lần đi quỷ thuyền kia… Lại có thể từ nay về sau ly biệt…
– Sau khi ta theo quỷ thuyền đến nơi này, nhìn thiên địa xa lạ, nhìn thành trì xa lạ, nhìn đám người xa lạ… Tiểu Thuần, ngươi không biếta, ta lúc đó là bất lực tới mức nào.
Trương Đại Bàn cầm bầu rượu lên uống xong một ngụm lớn, khổ sở mở miệng.
Bạch Tiểu Thuần trầm mặc.
Hắn cũng cầm bầu rượu lên uống.
Sau đó, hắn hít một hơi thật sâu.
– Đại sư huynh, ngươi rời đi sớm, không nhìn thấy sự tình phía sau… Nghịch Hà Tông không còn.
Man Hoang không còn.
Tất cả cũng bị mất… Đệ tử của ta, Hạo nhi cũng mất.
Người canh giữ lăng mộ không còn.
Toàn thế giới… đều bị mất.
Bạch Tiểu Thuần nói, âm thanh cũng trở nên bi thương.
– Chết rất nhiều người… Rất nhiều người… Tất cả những điều này đều là bởi vì Thông Thiên Đạo Nhân!
Bạch Tiểu Thuần hung hăng xiết chặt nắm đấm.
Trong sự cay đắng, tâm tình Trương Đại Bàn ở bên cạnh cũng giảm sút.
Thời gian trôi qua, sắp tới đêm khuya, bọn họ nói suốt một đêm, nói về quá khứ, nói ra tất cả, nước mắt cũng chảy qua, thổn thức về những gì trước kia.
Tiếng cười thi thoảng truyền ra.
Ở trong tiếng khóc cười, ở trong sự xúc động này, ở trong trí nhớ, dường như năm tháng trước kia trở lại, dường như trở lại bên trong phòng bếp, trong giai đoạn không phiền não, không ưu sầu…
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn
Chương 1750: Tuyệt Mật! (1)
Khi đó Trương Đại Bàn, hăng hái.
Khi đó Bạch Tiểu Thuần, cũng đắc ý hiên ngang, mộng tưởng có một ngày mình có thể trường sinh.
Mà hiện tại, năm tháng trôi qua, bọn họ đã không còn là thiếu niên lang trước đây.
Bọn họ đã lớn lê.
Trong lúc bất tri bất giác trên vai bọn họ cũng có thêm nhiều trách nhiệm cùng gánh nặng hơn.
– Sau khi ta biết thế giới Thông Thiên tan vỡ, liền bắt đầu âm thầm tìm kiếm… Nhưng ta nhỏ người, nhẹ lời.
Tuy là nhóm người đầu tiên xuất hiện ở Tiên Vực của Vĩnh Hằng này, lại vì luyện linh nên ở bên trong Tà Hoàng Triều, thu được một ít trọng dụng cùng địa vị.
Nhưng vẫn là có lòng mà không có sức… Tiểu Thuần, ta thậm chí ngay cả rời đi tìm ngươi, cũng làm không được a.
– Trừ khi ta có thể bay đến Thánh Hoàng Triều, nếu không, tất cả truyền tống trận, ta đều không có cách nào sử dụng.
Trương Đại Bàn cay đắng mở miệng.
Nhưng lúc nói đến đây, trong mắt của hắn bỗng nhiên thoáng lộ ra một tia kích động cùng phấn chấn.
– Chỉ có điều Tiểu Thuần, ta tuy bị hạn chế quá nhiều, nhưng ta vẫn trợ giúp rất nhiều người của thế giới Thông Thiên.
Nhất là… Ta tìm được Linh Khê lão tổ, tìm được Lý Thanh Hậu sư thúc, tìm được rất nhiều đệ tử Nghịch Hà Tông trước đây!
Trương Đại Bàn vừa nói ra những lời này, thân thể Bạch Tiểu Thuần chấn động mãnh liệt.
Hắn chợt ngẩng đầu lên, nắm lấy cánh tay của Trương Đại Bàn.
Thậm chí thân thể hắn cũng không khống chế được, không ngừng run rẩy, hơi thở dồn dập vô cùng mãnh liệt.
– Ngươi tìm được Lý thúc của ta! Còn có Linh Khê lão tổ? Còn có đồng môn Nghịch Hà Tông chúng ta? Bọn họ ở nơi nào?
Bạch Tiểu Thuần sợ mình nghe nhầm.
Phải biết rằng mấy năm nay hắn ở Thánh Hoàng Thành, cũng từng phát động toàn lực đi tìm, nhưng lại không có thu hoạch được gì.
Hiện tại Trương Đại Bàn vừa mở miệng, đối với hắn mà nói, lại giống như sấm nổ bên tai.
– Tìm được.
Nhưng ta không dám gặp mặt bọn họ.
Ta sợ để lộ hành tung của bọn họ.
Chỉ có điều ta biết bọn họ hiện tại rất an toàn, ở trên mảnh Tiên Vực này!
Trương Đại Bàn biết tâm tình Bạch Tiểu Thuần dao động lợi hại, không giấu diếm, vội vàng nói hết tất cả những gì mình biết cho Bạch Tiểu Thuần nghe.
– Không gặp sao… Vậy cũng tốt.
Chỉ cần an toàn, chỉ cần còn sống… Vậy là tốt rồi, vậy là tốt rồi…
Bạch Tiểu Thuần cố gắng bình phục lại hơi thở.
Hắn chậm rãi buông lỏng cánh tay của Trương Đại Bàn.
Trước mắt hắn hiện ra ánh mắt nghiêm khắc che giấu sự từ ái của Lý Thanh Hậu.
Hốc mắt của hắn ướt át.
– Lý thúc…
Sau một hồi lâu, khi Bạch Tiểu Thuần ở đây khôi phục lại một ít, Trương Đại Bàn cầm bầu rượu lên, uống cạn một ngụm lớn, muốn nói lại thôi.
Hắn nhìn Bạch Tiểu Thuần một chút, bỗng nhiên nhỏ giọng mở miệng nói.
– Tiểu Thuần, ta phát hiện ra một bí mật.
Không biết có nên nói hay không…
Bạch Tiểu Thuần sửng sốt, nhìn về phía Trương Đại Bàn.
Hắn liếc mắt liền nhìn ra sâu bên trong đôi mắt Trương Đại Bàn che giấu một tia kinh ngạc nghi ngờ.
Dường như bí mật hắn muốn nói này, đã chôn giấu ở đáy lòng của hắn một khoảng thời gian, lại liên quan cực lớn.
Nếu như đổi lại thành những người khác như vậy, Bạch Tiểu Thuần tất nhiên sẽ cho rằng người này cố làm ra vẻ huyền bí.
Nhưng Trương Đại Bàn lại không phải vậy.
Hiện tại lấy tu vi của Bạch Tiểu Thuần, trước khi Trương Đại Bàn đến, hắn lại nhận thấy được trong cơ thể Trương Đại Bàn, niệm của hắn, hình như không lớn như những người khác.
Tuy chỉ là tu sĩ Nguyên Anh, nhưng mức độ tràn đầy niệm lực của hắn, lại còn mãnh liệt hơn so với cường giả Bán Thần, gần với Thiên Tôn!
Tình huống như vậy, đổi lại thành Bạch Tiểu Thuần ở thế giới Thông Thiên, hắn sẽ không nhìn ra.
Về phương diện khác cho dù là nhìn ra được, cũng không biết là duyên cớ gì.
Nhưng Bạch Tiểu Thuần hiện nay, chẳng những là Thiên Tôn, còn hiểu rõ không ít đối với thế giới này.
Hắn biết rõ, Trương Đại Bàn có đầy đủ một loại thể chất đặc biệt.
Hình như trung tâm thể chất này lại có liên quan đến niệm.
Ở trình độ nào đó, nói hắn là sủng nhi của niệm lực, cũng không sai biệt nhiều lắm.
Điều này cùng Trương Đại Bàn rất nhiều năm trước, bắt đầu cân nhắc lấy niệm để luyện linh, hẳn là có quan hệ cực lớn.
Cho đến hiện tại, có thể nói Trương Đại Bàn ở trên phương diện niệm, đã là gần với tồn tại Thiên Tôn.
– Có thể đây chính là nguyên nhân trước đây hắn có thể mơ tới, sẽ rời khỏi thế giới Thông Thiên…
Bạch Tiểu Thuần dường như suy nghĩ tới điều gì.
Lúc này hắn giơ tay phải lên, tu vi tản ra.
Ở trong đại sứ quán này vốn có trận pháp bao phủ.
Hắn lại dùng tu vi của bản thân, bố trí một tầng phòng hộ khác.
– Ngươi sử dụng thần niệm truyền âm về phía ta.
Nói như vậy, trong mười lần hít thở, ta có thể nắm chắc… Cho dù là Thái Cổ, cũng khó có thể phát hiện ra!
Đôi môi Bạch Tiểu Thuần bất động, nhưng thần thức của hắn lại dung nhập trong đầu Trương Đại Bàn, truyền ra thần niệm.
Trương Đại Bàn vừa nghe được những lời này, nhất thời thở phào nhẹ nhõm.
Hắn hoàn toàn không có một chút do dự, nhanh chóng truyền ra thần trí của mình.
– Tiểu Thuần, ta phát hiện ra một bí mật liên quan tới Tà Hoàng!
– Bí mật này đối với ta, cũng rất khó hình dung được.
Ta lo lắng một khi nói ra, sợ là cho dù ngươi có phòng hộ, cũng sẽ đưa tới bất trắc!
– Cho nên, nếu như ngươi thật sự muốn biết, ta dẫn ngươi tự mình cảm nhận một chút, ngươi sẽ hiểu rõ ràng!
Thần thức của Trương Đại Bàn chuyển động cực nhanh.
Có thể có liên quan đến niệm lực, ý thức này truyền lại, ở trong thời gian mười lần hít thở ngắn ngủi, bản thân tiền căn hậu quả của bí mật này ra, đều được nói ra rõ ràng.
Trương Đại Bàn năm đó ngồi trên chiến thuyền của Quỷ Mẫu, đi tới Tiên Vực của Vĩnh Hằng.
Sau đó hắn đến trong Tà Hoàng Triều.
Bởi vì hắn am hiểu luyện linh, bởi vì trước khi hắn tới, trong Tiên Vực của Vĩnh Hằng căn bản cũng không có cách nói luyện linh này.
Vì vậy luyện linh xuất hiện, nhất thời liền khiến cho Tà Hoàng Triều khiếp sợ.
Cho dù là Tà Hoàng, cũng động tâm cuồng nhiệt.
Sau nhiều lần để cho Trương Đại Bàn đi luyện linh, cảm nhận vạn vật ở sau những lần luyện linh khác nhau, vì vậy Tà Hoàng hạ chỉ, không chỉ cho Trương Đại Bàn thân phận cùng địa vị, còn cho hắn một… nhiệm vụ!
Nhiệm vụ này, chính là khiến cho hắn đi luyện linh này chỗ rồng xương quay quanh toàn bộ Tà Hoàng Thành… chính là thanh trường mâu kinh thiên này!
Cũng chính là bởi vậy, khiến cho Trương Đại Bàn ở bên trong Tà Hoàng Triều, cực kỳ đặc biệt.
Danh tiếng của hắn cũng chậm rãi truyền ra.
Chỉ có điều Trương Đại Bàn biết trình độ của mình, cũng hiểu rõ chế luyện những vật phẩm khác thì cũng thôi.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)

![[Dịch] Nghịch Thiên Tà Thần [Dịch] Nghịch Thiên Tà Thần](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/04/Audio-Nghich-Thien-Ta-Than.jpg)





![[Dịch] Thời Gian Chi Chủ [Dịch] Thời Gian Chi Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2024/06/Dich-Thoi-Gian-Chi-Chu-SE-Audio-Truyen.jpg)


