1. Home
  2. Truyện Hay
  3. Nhất Niệm Vĩnh Hằng
  4. Tập 343 : Ngươi Dám Vơ Vét Tài Sản Của Ta? (1) (c1711-c1715)

Nhất Niệm Vĩnh Hằng

Tập 343 : Ngươi Dám Vơ Vét Tài Sản Của Ta? (1) (c1711-c1715)

❮ sau
tiếp ❯

Chương 1711: Ngươi Dám Vơ Vét Tài Sản Của Ta? (1)

– Vơ vét tài sản của ta sao?

Sau khi Bạch Tiểu Thuần cảm thụ một chút tu vi của mình, thần thức tản ra, xác định phong tỏa Đại Thiên Sư đang bay tới.

Hắn lập tức hỏi.

– Ngươi xác định hắn là Thiên Tôn sơ kỳ?

– Xác định không sai được.

Chỗ của ta đã chuẩn bị danh mục quà tặng.

Thiên Tôn ngươi…

Giữa không trung, Đại Thiên Sư vội vàng đáp lại.

Nhưng không đợi hắn nói hết lời, Bạch Tiểu Thuần bên kia lại trừng mắt.

– Cái gì mà danh mục quà tặng.

Tuyệt Địa Thiên Tôn này thật là cao giá!

Khí thế của Bạch Tiểu Thuần nhất thời bạo phát. thoáng một cái, Thân thể của hắn lại trực tiếp xuất hiện ở giữa không trung, ầm ầm lao về phía bắc bộ!

– Lão thất phu Tuyệt Địa chỉ là Thiên Tôn sơ kỳ.

Lại dám ở trước mặt Bạch Tiểu Thuần ta lộ ra phong thái đắn đo như vậy!

Trong lúc Bạch Tiểu Thuần hừ lạnh, tốc độ cực nhanh.

Toàn thân hắn hóa thành một đạo cầu vồng, lao thẳng đến bắc bộ.

Phía sau hắn, bên trong Vân Hải Thành, lúc này đám người Đại Thiên Sư cùng Cự Quỷ Vương cùng với Chu Nhất Tinh vừa đến.

Bọn họ chỉ có thấy được Bạch Tiểu Thuần giống như một bóng cầu vồng lao về phía xa.

Mỗi người đều thoáng sửng sốt một chút, đưa mắt nhìn nhau.

– Cái đó… người mới vừa nói, là Thiên Tôn của chúng ta… Bạch Tiểu Thuần sao?

Chu Nhất Tinh có chút không xác định được, hỏi một câu.

Thật ra, ở trong ký ức của hắn, tính cách của Bạch Tiểu Thuần hình như cũng không phải khí phách như thế.

Cự Quỷ Vương cũng lộ ra vẻ mặt hoài nghi.

Hiểu biết của hắn đối với Bạch Tiểu Thuần càng nhiều hơn.

Trước đây ửo thí luyện Quỷ Vương Hoa, chỉ là có một chút nguy hiểm như vậy, Bạch Tiểu Thuần này lại bày ra bộ dạng chết cũng không đi.

Ban đầu Cự Quỷ Vương vốn cho rằng Bạch Tiểu Thuần làm vậy là đòi lợi ích.

Nhưng cho đến cuối cùng, sau khi hắn hiểu rõ Bạch Tiểu Thuần, mới hiểu được, gia hỏa này căn bản là sợ chết không đi.

Phàm là có chút nguy hiểm, Bạch Tiểu Thuần này có thể không đảm nhiệm thì tuyệt đối không đi.

Trừ phi là vạn bất đắc dĩ, hắn mới có thể cắn răng đi tới.

Nhưng chuyện ngày hôm nay, Tuyệt Địa Thiên Tôn này mặc dù quá đáng, nhưng chuyện này không phải là không có biện pháp giải quyết, không nhất thiết phải trực tiếp ra tay… Cái này khiến cho Cự Quỷ Vương càng không hiểu.

Đại Thiên Sư cũng thoáng sửng sốt một chút.

Sau khi ba người nhìn nhau một cái, đều cảm thấy giờ phút này, hành vi của Bạch Tiểu Thuần thật sự rất quỷ dị.

– Cái này…

Cho dù bình thường đầu Đại Thiên Sư linh hoạt, lúc này cũng không rõ được.

Cuối cùng vẫn là Cự Quỷ Vương hiểu rõ con rể này của hắn nhất, sau khi trầm tư một lát, Cự Quỷ Vương bỗng nhiên vỗ đùi.

– Ta biết rồi.

Tu vi của Bạch Tiểu Thuần đột phá, khí tức của hắn mới có thể hình như mạnh hơn so với trước kia không ít.

Hơn nữa trước khi hắn bế quan, không biết thu được cơ duyên gì, biến bản thân mình thành một kẻ mập mạp.

Hiện tại hắn khôi phục bình thường, tu vi tất nhiên tăng cao!

Cự Quỷ Vương vừa nói ra lời này, bất luận là Chu Nhất Tinh hay Đại Thiên Sư, tâm thần đều chấn động.

Tất cả nghi vấn, sau khi phối hợp với tiền đề này, trong nháy mắt lại có thể giải thích dễ dàng.

– Nếu quả thật chính là như vậy, sẽ phù hợp với tính cách của Bạch Tiểu Thuần…

Chu Nhất Tinh suy nghĩ sâu xa.

Đồng thời, Đại Thiên Sư cũng dở khóc dở cười.

Hắn cảm thấy cách nói này của Cự Quỷ Vương, có bảy tám phần mười là thật.

Ở thời điểm trong lòng ba người này đều cảm thấy cổ quái xúc động, Bạch Tiểu Thuần đắc ý rêu rao vô cùng.

Hắn ở trên bầu trời này tốc độ càng lúc càng nhanh.

Toàn thân hăng hái, còn tràn ngập ý chí chiến đấu sục sôi.

Thật ra hắn chờ đợi ngày này, đã đợi rất lâu.

Trước đây, thời điểm vẫn còn là Thiên Tôn sơ kỳ, hắn không thể không cẩn thận, thậm chí có chút sợ đầu sợ đuôi.

Hắn dựa vào đại kiếm bắc mạch, mới có thể chấn áp người bên ngoài.

Nhưng hiện tại tu vi đột phá.

Nếu như đối phương là Thiên Tôn trung kỳ, Bạch Tiểu Thuần còn có thể do dự.

Nhưng đối mặt với một Thiên Tôn sơ kỳ, Bạch Tiểu Thuần có đại kiếm bắc mạch, sự tự tin của hắn, lại giống như Trúc Cơ gặp phải tu sĩ Luyện Khí.

Lúc này thế đi rào rạt.

Từ phía xa nhìn lại, hắn giống như một viên lưu tinh cực lớn, đang cắt phá trường không.

Hắn đi qua nơi nào, thiên địa nổ mạnh, khí thế càng không ngừng quật khởi cùng bạo phát.

Thậm chí cũng ảnh hưởng tới mặt đất, khiến cho đại địa chấn động rung chuyển, giống như đang sợ hãi.

Bầu trời cũng bởi vì tốc độ của Bạch Tiểu Thuần, dâng lên vô cùng tiếng nổ, khuấy động đến trời cao mây mù, khiến cho những mây mù sau lưng Bạch Tiểu Thuần cuồn cuộn, giống như hình thành một chiếc áo choàng cực lớn!

Áo choàng này ngang dọc trong phạm vi chừng vạn dặm.

Nhất là lúc này chẳng bao lâu nữa sẽ tới hoàng hôn.

Sắc trời còn sáng.

Tầng mây cuồn cuộn, giống như vạn ngựa lao nhanh kéo theo một tấm màn đen cực lớn, muốn từ từ che đi bầu trời cao.

Hình ảnh này, lập tức khiến cho vô số tu sĩ của bắc bộ Tà Hoàng Triều ở trên mặt đất, đều cảm thấy hoảng sợ.

Bên trong tâm thần mỗi một người dâng lên sóng lớn ngập trời.

Bất kể là tu vi gì, cho dù là những cường giả Bán Thần đỉnh phong đại viên mãn, lúc này đều hít thở dồn dập.

Trong lòng bọn họ không có cách nào bình tĩnh được.

Thậm chí bọn họ còn cảm nhận được từ trên bầu trời, bên trong bóng người lao nhanh giống như lưu tinh, như vạn ngựa lao nhanh về phía trước, tản ra… sự bá đạo giống như thiên hạ trên mặt đất, duy nhất chỉ mình hắn độc tôn!

– Là Thông Thiên Vương!!

– Trời ạ, đây rốt cuộc là thế nào vậy? Chẳng lẽ sắp khai chiến!

– Ta nhớ ra rồi.

Tuyệt Địa Thiên Tôn trước đó hạ lệnh, bắt lại tất cả người của thế giới Thông Thiên ở bắc bộ.

Cho nên Thông Thiên Vương mới có thể đánh tới!

Ở trong vô số tiếng kêu kinh ngạc này, tốc độ của Bạch Tiểu Thuần nhanh hơn, xẹt qua mọi dãy núi, lướt qua từng mảnh bình nguyên.

Sau đó, hắn trực tiếp lại xác định phong tỏa ở một tòa thành trì thật lớn tại trung tâm của khu vực bắc bộ này.

Còn có phủ đệ Thiên Tôn ở bên trong thành trì này!

Không giống với hành cung của Công Tôn Uyển Nhi, phủ đệ của Tuyệt Địa Thiên Tôn này là một bức tượng khổng lồ.

Bức tượng kia là một con hung điểu cánh dài, trong mắt mang theo ánh sáng nồng đậm, bao quát mặt đất, giống như mở miệng, liền có thể phát ra tiếng kêu khiến cho thế giới biến sắc.

Nhất Niệm Vĩnh Hằng

Nhĩ Căn


Chương 1712: Ngươi Dám Vơ Vét Tài Sản Của Ta? (2)

Mỗi một Thiên Tôn đều có phúc địa khác nhau của mình.

Thời điểm đi tới một địa phương tiền nhiệm trấn thủ, đều sẽ sử dụng thuật pháp mang theo phúc địa.

Sau khi đến nơi, chỉ cần ổn định một chút là được.

Bức tượng hung điểu này chính là phúc địa của Tuyệt Địa Thiên Tôn!

Giờ phút này, hắn đang ngồi khoanh chân ở bên trong phúc địa.

Thoạt nhìn Tuyệt Địa Thiên Tôn chỉ là trung niên, rõ ràng trẻ hơn so với các Thiên Tôn khác rất nhiều.

Tuy nói như thế, nhưng trên người của hắn, sóng dao động niệm lực Thiên Tôn hoàn toàn không yếu.

Cho dù là ở trong Thiên Tôn sơ kỳ, cũng đều có thể xem như là người xuất sắc.

Cho dù không bằng Quỷ Mẫu, cũng không kém hơn bao nhiêu.

Thân thể hắn hơi gầy, chóp mũi có chút uốn lượn, đôi môi rất mỏng.

Vừa nhìn chính là hạng người cay nghiệt.

Sắc mặt hắn càng âm u lạnh lẽo.

Giờ khắc này, Bạch Tiểu Thuần mang theo khí tức ngập trời vừa lao tới, Tuyệt Địa Thiên Tôn lập tức phát hiện ra.

Hắn chợt mở hai mắt ra, lộ ra đồng tử màu xanh lam.

Đôi mắt màu xanh lam này, khiến cho toàn thân hắn có một loại mị lực nói không nên lời.

Hình như hắn đứng ở nơi đó, có thể hấp dẫn ánh mắt của tất cả nữ tính.

– Hồ đồ!

Sau khi cảm nhận được khí thế của Bạch Tiểu Thuần đã tới, Tuyệt Địa Thiên Tôn thần sắc không đổi, hừ lạnh một tiếng.

Hắn đang muốn đứng lên.

Nhưng vào lúc này, bên tai của hắn đột nhiên lại bạo phát tiếng nổ lớn vượt qua tiếng thiên lôi.

– Lão thất phu Tuyệt Địa, ngươi lại dám vơ vét tài sản của ta sao?

Bạch Tiểu Thuần rõ ràng còn đang ở chỗ xa vô cùng, nhưng giọng nói của hắn lại trực tiếp bạo phát ra ở bên trong bức tượng phi cầm của Tuyệt Địa Thiên Tôn.

Hơn nữa, trong nháy mắt khi giọng nói này khuếch tán ra, bóng dáng của Bạch Tiểu Thuần, với tốc độ kia trong giây lát đã tăng mạnh.

Lần này không phải tăng trong phạm vi nhỏ, mà là trực tiếp lại tăng cao gấp mười lần!!

Trước đó, tất cả những gì Bạch Tiểu Thuần biểu hiện ra, cũng chỉ là Thiên Tôn sơ kỳ mà thôi.

Cho đến giờ phút này, trong giây lát, hắn hoàn toàn phóng ra tu vi Thiên Tôn trung kỳ của mình.

Trong chớp mắt, hắn đã đến phía trên phúc địa của Tuyệt Địa Thiên Tôn.

Ở trong chớp mắt khi tâm thần Tuyệt Địa Thiên Tôn chấn động mãnh liệt, Bạch Tiểu Thuần tự nhiên giơ tay phải lên, hướng về phía bức tượng phúc địa phía dưới, bỗng nhiên vỗ xuống!

Thiên địa nổ lớn, tám phương chấn động.

Ở trong một cái chớp mắt này, hình như toàn thế giới xuất hiện nghịch chuyển long trời lỡ đất.

Thậm chí không ít tu sĩ ở trên Tiên Vực thứ hai này đều vô thức giơ tay phải của bọn họ lên, giống như di chuyển theo động tác của Bạch Tiểu Thuần!

Đây chính là… niệm pháp!

Bạch Tiểu Thuần không ra tay thì thôi, lúc này vừa ra tay, liền trực tiếp vận dụng niệm lực của bản thân.

Từ phía xa nhìn lại, trong trời cao trực tiếp lại huyễn hóa ra một bàn tay khổng lồ, hạ về phía bức tượng kia, nổ mạnh.

Cho dù bức tượng kia là phúc địa của Thiên Tôn có phòng hộ kinh người, nhưng ở trong một chớp mắt này, tất cả cũng chỉ là vô nghĩa, đột nhiên sạt lở sập xuống.

Tâm thần Tuyệt Địa Thiên Tôn chấn động càng mãnh liệt.

Trong cổ họng hắn phát ra một tiếng gầm khẽ.

Tu vi Thiên Tôn sơ kỳ đều bạo phát, toàn lực chống cự.

Trong nháy mắt, Bạch Tiểu Thuần ở giữa không trung hừ lạnh một tiếng.

Hắn căn bản không có dự định cùng Tuyệt Địa Thiên Tôn này đại chiến mấy trăm hiệp.

Lúc này hắn mang theo khí thế đến đây, hắn muốn chính là hoàn toàn nghiền ép!

Giờ khắc này, lúc Tuyệt Địa Thiên Tôn bạo phát tu vi, giống như muốn từ trong bức tượng sụp xuống lao ra.

Trong nháy mắt tay phải Bạch Tiểu Thuần thuận thế hạ xuống, trực tiếp lấy ra đại kiếm bắc mạch, chợt vung mạnh.

Đại kiếm tản ra ánh sáng màu xanh lam.

Uy áp cùng sóng dao động của thế giới chi bảo nhất thời bạo phát, hung hăng chém một cái về phía bức tượng sụp xuống!

– Tuyệt Địa tiểu nhi, ai cho ngươi can đảm, dám đến chọc ta!

Bạch Tiểu Thuần cảm thấy những lời này của mình, nói ra thật sự rất có khí thế.

Trong lòng hắn đắc ý.

Đồng thời, đại kiếm cũng giống như muốn chém ra thiên địa, ầm ầm rơi xuống.

Theo kiếm quang hạ xuống, bức tượng vốn đã sụp xuống, lúc này run lên bần bật, trực tiếp ầm ầm nổ tung ra, hình thành vô số mảnh nhỏ.

Đồng thời, ở vị trí của hắn, cũng xuất hiện một khe nứt cực lớn.

Phía dưới khe nứt này, chính là lúc này Tuyệt Địa Thiên Tôn vẻ mặt chật vật, tâm thần chấn động đến cực hạn.

Hắn tóc tai bù xù, khóe miệng mang theo vết máu tươi.

Lúc này hai tay hắn giơ lên, niệm lực bao phủ toàn thân.

Hắn đang toàn lực chống lại.

Trong ánh mắt hắn mang theo cảm giác không có cách nào tin tưởng cùng hoảng sợ, còn có không thể tưởng tượng nổi mãnh liệt đến cực hạn.

– Thiên Tôn trung kỳ.

Sao có thể như vậy được!!!

– Tuyệt Địa, ngươi đã biết sai hay chưa?

Bạch Tiểu Thuần ở giữa không trung, âm thanh giống như thiên lôi, nổ lớn ở bốn phía xung quanh, theo khí thế hắn lần này ra tay đến cùng, hình thành uy thế cường thịnh.

Khí tức dồi dào, khuếch tán tám phương từ lâu.

Nhất là chỗ của Tuyệt Địa Thiên Tôn, chính là khu vực trung tâm của châu thành một châu.

Bạch Tiểu Thuần khống chế rất tốt.

Mặc dù khí tức của hắn chấn động thiên địa, nhưng uy áp cùng trùng kích ra tay, lại chỉ giới hạn ở trong phúc địa của Tuyệt Địa Thiên Tôn này, khiến cho châu thành không bị ảnh hưởng quá lớn.

Vô số tu sĩ của Tà Hoàng Triều ở bốn phía xung quanh, tâm thần mỗi người đều chấn động, đồng thời nhìn lại.

Bị vạn người chú ý như vậy, Bạch Tiểu Thuần tất nhiên uy phong vô cùng.

Nhưng đối với Tuyệt Địa Thiên Tôn mà nói, chuyện này khiến toàn thân hắn tức giận đến cực hạn.

Lúc này hắn chợt rít gào một tiếng, rốt cuộc muốn từ dưới uy áp của đại kiếm bắc mạch, mạnh mẽ giãy dụa.

Bạch Tiểu Thuần hừ lạnh, tay phải bấm quyết.

Trong giây lát, uy lực của đại kiếm bắc mạch lại tăng thêm ba phần.

Từ phía xa nhìn lại, thời khắc này kích thước của đại kiếm bắc mạch đã lên tới chừng trăm trượng.

Nó không phải là được Bạch Tiểu Thuần cầm, mà là tự mình nhẹ nhàng di chuyển ở trên đỉnh đầu của Tuyệt Địa Thiên Tôn.

Theo Bạch Tiểu Thuần bấm quyết, thanh đại kiếm này lại hạ xuống.

Chỉ là ở trong quá trình hạ xuống này, khiến cho mặt đất chấn động.

Lực giãy dụa của Tuyệt Địa Thiên Tôn vừa dâng lên, nhất thời lại tan vỡ ra.

Hắn phun ra máu tươi, mặt đất dưới chân hắn xuất hiện từng vết nứt.

Rất nhanh, ở dưới một tiếng nổ lớn, bốn phía xung quanh hắn lõm xuống thành một hố sâu.

Nhất Niệm Vĩnh Hằng

Nhĩ Căn


Chương 1713: Không Thể Trêu Vào (1)

Một áp lực khiến cho hắn không chịu nổi, đang từ trên thanh đại kiếm này không ngừng hạ xuống.

Hình như chỉ cần hắn có chút thả lỏng, sẽ bị thanh đại kiếm này trực tiếp chém xuống!

Phải biết rằng Bạch Tiểu Thuần là tu vi Thiên Tôn trung kỳ, vốn có thể trấn áp Tuyệt Địa Thiên Tôn này.

Hiện tại hắn ra tay chính là đại kiếm bắc mạch.

Kể từ đó, đây cũng không phải là trấn áp, đây là… Nghiền ép!

– Hỏi lại ngươi một câu, Tuyệt Địa, ngươi có biết sai hay không!

Giọng nói của Bạch Tiểu Thuần băng lạnh.

Lúc này hắn kiêu ngạo nhìn thiên hạ.

Thậm chí trong mắt hắn đã xuất hiện hàn quang sát cơ.

– Bạch Tiểu Thuần, ta không tin ngươi dám giết ta!

Tuyệt Địa Thiên Tôn cho dù nghẹn đỏ mặt, cũng vẫn điên cuồng hét lên.

Hắn không phải là không muốn né tránh.

Thật ra, một chưởng niệm lực của Bạch Tiểu Thuần trước đó, không chỉ khiến cho phúc địa sụp đổ, còn hình thành một loại phong ấn, phong tỏa bốn phía xung quanh nơi này.

Trừ phi là tu vi vượt quá hắn, nếu không căn bản là không có cách nào rời khỏi đây.

Nhưng Tuyệt Địa vẫn không phục.

Hắn tin tưởng, Bạch Tiểu Thuần không dám giết người.

Một khi thật sự giết chết mình, cho dù có thể sống lại, nhưng điều này dù sao cũng liên quan đến mâu thuẫn giữa Tà Hoàng Triều cùng Thánh Hoàng Triều.

Hắn tin tưởng, cho dù là người không có lý trí đi nữa, ở trên chuyện này cũng sẽ cân nhắc.

– Ta không dám sao?

Bạch Tiểu Thuần nghe vậy liền trừng mắt.

Sau đó hắn tức giận cười rộ lên.

– Cũng được.

Xem ra ngươi đã quên mất thân phận của ta.

Như vậy ta sẽ khiến cho ngươi nhìn rõ một chút, Bạch mỗ có dám giết người hay không!

Trong lúc Bạch Tiểu Thuần tức giận cười ngược, khí tức trên người hắn lại bạo phát ra.

Lần này hai tay hắn bấm quyết, sát cơ trong mắt trở nên ngập trời.

Chợt hắn chỉ vào thanh đại kiếm bắc mạch.

Nhất thời thanh đại kiếm bắc mạch này bắt đầu chấn động.

Một kiếm khí kinh thiên động địa, ở dưới tu vi Thiên Tôn trung kỳ của Bạch Tiểu Thuần gia tăng, đủ để chém giết Thiên Tôn sơ kỳ, đột nhiên bạo phát.

Trong lúc kiếm khí này khuếch tán, thân thể Tuyệt Địa Thiên Tôn chợt run rẩy.

Hắn vốn đã đến tình trạng cực hạn, lúc này bị kiếm khí này trùng kích.

Ngũ tạng lục phủ đều đang run rẩy.

Máu tươi điên cuồng phun ra.

Trong một cái chớp mắt, thanh đại kiếm bắc mạch treo ở trên đỉnh đầu hắn, chợt tăng lên, biến thành kích thước cả nghìn trượng, giống như mang theo uy lực của một thế giới, trực tiếp liền hướng về phía Tuyệt Địa Thiên Tôn, bỗng nhiên chém xuống!

Nhìn khí thế của hắn, rõ ràng là muốn giết người!

– Bạch Tiểu Thuần, ngươi…

Thần sắc Tuyệt Địa Thiên Tôn đại biến.

Thời điểm hắn mở miệng, bên trong thân thể của hắn lại tản ra vòng ánh sáng bảy màu, hóa thành bảy con rồng lớn, trong tiếng rít gào lao thẳng đến thanh đại kiếm, muốn đi chống lại.

Cùng lúc đó, từ bên trong túi trữ vật của hắn còn bay ra vô số pháp bảo, hình thành phòng hộ.

Điều này còn chưa kết thúc.

Hắn còn sử dụng ra đòn sát thủ.

Lúc này trán hắn nổi gân xanh.

Tiếp sau đó, hắn lại trực tiếp huyễn hóa ra một con trâu lớn màu đen.

Con trâu lớn màu đen này vừa ra, ma khí trùng thiên.

Lúc này nó chợt gầm khẽ, một đầu lao về phía đại kiếm.

Đây chính là thần thông bảo toàn tính mạng của hắn, Ma Ngưu Hám Thiên!

Đối với hắn mà nói, đòn sát thủ này đơn giản là không cần, thật sự tiêu hao cực lớn.

Cho dù bản thân hắn là Thiên Tôn sơ kỳ, cũng đều có chút ăn không tiêu.

Về phần niệm pháp, tu vi áp chế, cũng như nhau.

Nhưng bây giờ hắn đã không chú ý được quá nhiều điều như vậy.

Hắn chỉ có thể toàn lực ứng phó.

Trong tiếng nổ lớn, thiên địa chấn động.

Tất cả mọi người ở bốn phía xung quanh nhìn thây cảnh tượng như vậy đều liên tục hít sâu.

Bọn họ chỉ thấy bảy con rồng lớn với màu sắc khác nhau, vừa tiếp xúc với thanh đại kiếm, căn bản là hoàn toàn không có cách nào ngăn cản được, nhất thời lại tan vỡ nổ tung ra.

Sau đó lại là những pháp bảo này, đều không làm nên được chuyện gì!

Ở dưới những tiếng nổ lớn liên tiếp vang lên, đại kiếm bắc mạch ngưng tụ ra thế của vạn quân, dường như có thể xé rách hư vô, nổ lớn, trực tiếp lại cùng với con ma ngưu màu đen kia, va chạm vào nhau!

Trong tiếng nổ lớn, đại kiếm bắc mạch lần đầu dừng lại.

Nhưng cũng chỉ là dừng lại một chút.

Ở trong tiếng hừ lạnh của Bạch Tiểu Thuần, ở dưới tu vi khuếch tán ra, trong nháy mắt xuyên qua ma ngư, lao thẳng đến Tuyệt Địa Thiên Tôn!

Giữa hai người, thật sự chênh lệch quá lớn.

Ở trước mặt chênh lệch chiến lực tuyệt đối này, tất cả thủ đoạn của Tuyệt Địa Thiên Tôn căn bản chỉ là châu chấu đá xe.

Ầm ầm.

Dưới tiếng động lớn vang lên, theo pháp bảo vỡ nát diệt vong, thuật pháp tiêu tan, thần thông tan vỡ.

Theo đại kiếm bắc mạch đón đầu bổ tới, trong lòng Tuyệt Địa Thiên Tôi chợt dâng lên sóng lớn kinh thiên.

– Đáng chết.

Hắn là người của thế giới Thông Thiên.

Hắn không phải là Thiên Tôn của Thánh Hoàng Triều!

– Hắn muốn giết ta.

Là thật sự muốn giết chết.

Thậm chí mục đích của hắn, chính là muốn lựa chọn để Tà Hoàng Triều cùng Thánh Hoàng Triều phát sinh chiến tranh!

Tuyệt Địa Thiên Tôn ở dưới nguy cơ sinh tử, hít thở dồn dập.

Cho dù Tà Hoàng có thể dùng đạo chủng khiến cho hắn sống lại, nhưng Tuyệt Địa Thiên Tôn lại biết rõ ràng, mỗi lần sống lại, mình cũng sẽ vĩnh cửu tổn thất một phần chiến lực.

Hơn nữa, đối với sự nâng cao tu vi sau này, cũng sẽ tạo thành ảnh hưởng.

Trừ phi là thật sự đến mức độ hẳn phải chết, bằng không không có ai nguyện ý lựa chọn tử vong!

Lúc này, sau khi xác định Bạch Tiểu Thuần trước mắt cái là người điên, Tuyệt Địa Thiên Tôn nhất thời lại sợ hãi.

Thậm chí trong lòng hắn cũng đang hối hận.

Trước đó vì sao mình lại có ý nghĩ đi vơ vét tài sản của Bạch Tiểu Thuần này.

Suy nghĩ đang xoay chuyển ở trong đầu của hắn.

Đồng thời, thanh đại kiếm kia đã ầm ầm ép xuống.

Tuyệt Địa Thiên Tôn chỉ cảm thấy một nguy cơ sinh tử mãnh liệt, ở trong tâm thần khuếch tán ra.

Thậm chí trán hắn cũng xuất hiện một vết máu, giống như toàn thân sẽ bị chém thành hai khúc!

– Bạch Tiểu Thuần, ngươi có thể dẫn theo người của thế giới Thông Thiên đi!

Ở trong sinh tử này ép xuống, Tuyệt Địa Thiên Tôn hung hăng cắn răng một cái, đột nhiên mở miệng.

Hắn nói ra những lời này, không muốn nhận sai, cũng phải nhận lầm.

Chỉ là loại thái độ này, Bạch Tiểu Thuần không thể tiếp nhận.

Hôm nay hắn tới đây, chính là để lập uy, chính là muốn để cho tất cả mọi người biết, Bạch Tiểu Thuần hắn đã không còn là Thiên Tôn sơ kỳ.

Nếu như còn mạo phạm hắn, hắn chính là một kẻ điên dám giết người.

Nhất Niệm Vĩnh Hằng

Nhĩ Căn


Chương 1714: Không Thể Trêu Vào (2)

Chỉ có điều trên thực tế, trong lòng Bạch Tiểu Thuần cũng biết, trừ phi là vạn bất đắc dĩ, nếu không chém giết Thiên Tôn, chuyện này quá lớn.

Một khi xuất hiện, Thánh Hoàng tất nhiên sẽ nắm lấy điểm này, nhúng tay vào chuyện luyện linh ở Vân Hải Châu.

Bạch Tiểu Thuần tất nhiên không thể cho Thánh Hoàng có cơ hội này.

Nhưng nếu lại buông tha Tuyệt Địa Thiên Tôn như thế, Bạch Tiểu Thuần cảm thấy không cam lòng.

Cho nên lúc này cho dù Tuyệt Địa Thiên Tôn nói ra lời chịu thua, nhưng ánh mắt Bạch Tiểu Thuần lóe lên, sát khí vẫn còn.

Đại kiếm gào thét, tiếp tục chém xuống!

– Không giết ngươi, cũng phải hù chết ngươi!

Trong lòng Bạch Tiểu Thuần thầm hừ lạnh.

Dáng vẻ của hắn, khí thế của hắn, sát khí của hắn, tất cả những điều này đều không có cái nào thật hơn.

Điều này khiến cho trong lòng Tuyệt Địa Thiên Tôn vô cùng lo lắng.

– Đáng chết, đáng chết, ta cũng đã thả người!

Trong lòng Tuyệt Địa Thiên Tôn gầm khẽ, tất cả tu vi vận chuyển, nhưng vết nứt trên trán vẫn càng lúc càng lớn.

Mắt thấy toàn thân sẽ bị chấn động sụp đổ, lúc này hắn đã không chú ý được chuyện gì khác nữa.

Hắn cắn răng mở miệng.

– Ta… biết sai rồi!

Ba chữ này từ trong miệng Tuyệt Địa Thiên Tôn truyền ra.

Trong nháy mắt, ánh mắt Bạch Tiểu Thuần lạnh lùng, đại kiếm vẫn không có thay đổi thế đi.

Trong tiếng nổ lớn, đầu Tuyệt Địa Thiên Tôn lại trực tiếp rạn nứt.

Hắn không có cách nào khống chế được cảm giác đau đớn mãnh liệt.

Điều này khiến cho Tuyệt Địa Thiên Tôn phát ra tiếng gào thét, nhưng lại hết đường xoay xở.

– Bạch Tiểu Thuần, chúng ta không có thù oán!

Trong lòng Tuyệt Địa Thiên Tôn đã phát điên.

Hắn cảm thấy Bạch Tiểu Thuần này còn điên cuồng hơn cả kẻ điên.

Lúc này hắn đã tuyệt vọng, biết chạy trời không khỏi nắng.

Hết lần này tới lần khác, ở trong nháy mắt khi Tuyệt Địa Thiên Tôn mất đi hy vọng, Bạch Tiểu Thuần khống chế đại kiếm bắc mạch, đột nhiên nghiêng đi.

Hắn không chém ở trên đầu Tuyệt Địa Thiên Tôn, mà trực tiếp xẹt qua vai trái của hắn!

Trong máu tươi rơi ra, Tuyệt Địa Thiên Tôn kêu lên một tiếng rên rỉ.

Thân thể hắn ở dưới đại kiếm dâng lên trùng kích, vội vàng lui lại phía sau.

Sắc mặt hắn tái nhợt, nhanh chóng cầm máu.

Sau đó hắn thở hổn hển, ngẩng đầu nhìn chằm chằm vào Bạch Tiểu Thuần.

Lúc này, trong lòng hắn tuy có oán khí, nhưng phần nhiều lại là cảm giác vui mừng khi sống sót sau tai nạn.

Nhất là nhìn thấy được trong ánh mắt Bạch Tiểu Thuần vẫn còn sát khí, trong lòng Tuyệt Địa Thiên Tôn kinh hoàng.

– Nhân lúc ta không thay đổi chủ ý, cút nhanh lên.

Nếu trong lòng không phục, Bạch mỗ ở Vân Hải Châu chờ ngươi!

Bạch Tiểu Thuần chỉ một cái về phía thanh đại kiếm bắc mạch.

Thanh kiếm này hóa thành một đạo lưu quang thu nhỏ lại, trở lại trong tay Bạch Tiểu Thuần.

Sau khi được Bạch Tiểu Thuần nắm chặt, mũi kiếm run rẩy, tản ra tiếng kiếm kèm theo sự rét lạnh.

Trong lòng Tuyệt Địa Thiên Tôn thầm thở dài, hô lên đúng là gặp xui xẻo.

Không có người nào nguyện ý đi trêu chọc một người điên.

Không nói tới cái giá phải trả quá lớn.

Thậm chí còn sẽ chọc tới lửa dính thân.

Hiện tại tuy có chút chật vật cùng mất mặt, nhưng đối phương dù sao cũng là Thiên Tôn trung kỳ.

Nghĩ như vậy, trong lòng Tuyệt Địa Thiên Tôn lại cảm thấy được an ủi không ít.

Lúc này hắn không nói được một lời, cầm cánh tay bị chém đứt, xoay người hóa thành một đạo cầu vồng, nhanh chóng đi xa.

Bạch Tiểu Thuần lạnh lùng đưa mắt nhìn Tuyệt Địa Thiên Tôn rời đi.

Hắn cao ngạo chắp tay sau lưng, cúi đầu nhìn về phía mặt đất.

Giờ khắc này, ở bắc bộ này, Bạch Tiểu Thuần đã là người đứng đầu.

Ánh mắt của hắn nhìn xuống.

Tất cả tu sĩ của Tà Hoàng Triều ở bốn phía xung quanh, đều lập tức cúi đầu cung kính bái kiến.

Mặc dù Bạch Tiểu Thuần không thuộc về Tà Hoàng Triều, nhưng ở Tiên Vực của Vĩnh Hằng, tôn kính cường giả, đã là một loại bản năng của tất cả tu sĩ.

Thậm chí cũng không cần Bạch Tiểu Thuần nói cái gì.

Rất nhanh, có người của thế giới Thông Thiên bị Tuyệt Địa Thiên Tôn bắt được, tất cả những người đó đều được đưa tới.

Khi Bạch Tiểu Thuần dẫn theo tất cả mọi người, trở lại Vân Hải Châu.

Trận chiến của hắn cùng với Tuyệt Địa Thiên Tôn, cũng đã sớm truyền ra bắc bộ.

Đám người Đại Thiên Sư đều từ ám tử của bọn họ ở trong mấy châu bắc bộ, thu được tin tức này.

Đối với cách làm của Bạch Tiểu Thuần, đám người Đại Thiên Sư chỉ có cười khổ.

Chỉ có điều cẩn thận suy nghĩ một chút, bọn họ cũng đều cho rằng chuyện này cũng có tác dụng tích cực.

Tối thiểu, ở trên phương diện lập uy, thực sự có thể hình thành chấn áp.

Mặc dù cũng có một chút tai hại.

Nhưng tổng thể mà nói, vẫn có thể uy hiếp không ít hạng người đạo chích.

Trên tổng thể, theo chuyện này khuếch tán ra, còn có thể khiến cho người của thế giới Thông Thiên ở nơi khác, tăng thêm hi vọng đối với Vân Hải Châu.

Giải quyết xong chuyện của Tuyệt Địa Thiên Tôn, theo thời gian trôi qua, phong ba do Huyền Cửu Quận đã từng đưa tới, cũng từ từ lắng xuống.

Bạch Tiểu Thuần đối với điều này cũng có nghi ngờ.

Mặc dù hắn không nhìn ra Tà Hoàng cùng Thánh Hoàng đối với điều này có hành động gì, nhưng trong lòng hắn luôn có một loại cảm giác, chuyện liên quan tới Huyền Cửu Quận, hình như trước khi chuyện này phát sinh, Tà Hoàng cùng Thánh Hoàng hẳn đã có dự liệu.

Bạch Tiểu Thuần trầm ngâm hồi lâu.

Chuyện này hắn không có manh mối gì.

Có thể Công Tôn Uyển Nhi biết được một ít tình hình gì đó, nhưng lại rời khỏi Tiên Vực thứ hai.

Bạch Tiểu Thuần cũng chỉ có thể chôn xuống nghi ngờ trong lòng.

– Hiện tại tu vi đã là Thiên Tôn trung kỳ.

Ở cửa ải thứ năm mươi mốt này, ta cũng có thể xông vào một lần.

Hơn nữa, nhìn tình hình thế này, khí linh của chiếc quạt tàn này chắc là đang ngủ say.

Sau khi Bạch Tiểu Thuần trầm ngâm một hồi, liền có quyết đoán.

Hắn không tiếp tục nghi thần nghi quỷ nữa, mà trở lại trên xương quạt của quạt tàn, bắt đầu tiếp tục xông qua ải.

Thời gian thoáng một cái, hai tháng đã trôi qua.

Trong vòng hai tháng này, Bạch Tiểu Thuần ngoại trừ thỉnh thoảng quay về Tiên Vực thứ hai một chuyến, còn lại phần lớn thời gian hắn đều ở trên cửa ải, không ngừng nỗ lực.

Cho đến cuối cùng, hắn từ cửa ải thứ năm mươi mốt trực tiếp lại xông qua cửa ải thứ năm mươi tám!

Tốc độ cực nhanh, vượt qua rất xa so với trước kia.

Dù sao Bạch Tiểu Thuần hiện nay, ở trên phương diện chiến lực, đã tăng cao cực lớn.

Đồng thời, hắn đối với những cửa ải, cũng đã thích ứng.

Chỉ có điều cẩn thận cùng cẩn thận, vẫn là chuyện không thể thiếu.

Thật ra theo thời gian ngày lại ngày trôi qua, Bạch Tiểu Thuần cũng đang tính toán ngày khí linh thức tỉnh.

Lại như vậy, sau khi xông qua cửa ải thứ năm mươi tám, Bạch Tiểu Thuần lập tức dừng lại trở về.

Nhất Niệm Vĩnh Hằng

Nhĩ Căn


Chương 1715: Ta Phải Giết Chết Ngươi!

Tương tự với phán đoán của Bạch Tiểu Thuần.

Sau khi hắn trở về được mấy ngày, khí linh thức tỉnh.

Nhưng nó lại không có phát hiện ra Bạch Tiểu Thuần.

Khí linh hóa thành đồng tử này rất tức giận.

Nhưng nó lại không có cách nào.

Nó chỉ có thể cho rằng Bạch Tiểu Thuần vận khí tốt.

Đợi hồi lâu, cho đến khi bản thân lại ngủ say, nó cũng không thấy được Bạch Tiểu Thuần.

Cứ như vậy, ở dưới suy nghĩ của Bạch Tiểu Thuần, vòng đi vòng lại.

Lợi dụng trong lúc khí linh ngủ say, Bạch Tiểu Thuần lại trực tiếp xông qua cửa ải thứ năm mươi chín, cửa ải thứ sáu mươi… còn bước vào đến trong cửa ải thứ sáu mươi bảy quan, cho đến khi thông qua.

– Hừ hừ, Bạch Tiểu Thuần ta muốn xông qua cửa ải, khí linh làm sao có thể lại ngăn cản được ta!

Bạch Tiểu Thuần còn đang đắc ý.

Đồng thời, khí linh thức tỉnh lần thứ hai, cũng không nhìn thấy Bạch Tiểu Thuần.

Nhưng nó lại phát hiện ra, số cửa ải Bạch Tiểu Thuần vượt qua, lần sau cao hơn lần trước.

Khí linh hóa thành đồng tử mắt đỏ ngầu.

Nó không biết đã trả cái giá lớn thế nào, lại cứng rắn trì hoãn thời gian mình chìm vào giấc ngủ lại một chút.

– Bạch Tiểu Thuần vô sỉ, ta cũng không tin lần này đợi không được ngươi!

Mắt của đồng tử khí linh đỏ đậm.

Ở trong sự chờ đợi dày vò này, cuối cùng vào một tháng sau, Bạch Tiểu Thuần chờ đợi tính toán thời gian sau đó một lần nữa đi tới trên quạt tàn.

– Khí linh này chắc hẳn lại ngủ say mới đúng.

Xuất hiện ở trên quạt tàn, Bạch Tiểu Thuần nhìn mọi nơi một chút.

Sau đó, thân thể thoáng một cái lao thẳng đến xương quạt, rất nhanh đã đến vị trí cửa ải thứ 68.

Hắn đứng ở nơi đó, lại quan sát bốn phía một hồi, lúc này hắn mới cất bước tiến vào bên trong.

Mới vừa vào đi, Bạch Tiểu Thuần không đợi thấy rõ cửa của thế giới này, nhất thời lại giật mình một cái.

Ở một tích tắc này, một sát cơ mãnh liệt vượt qua rất xa so với các cửa ải trước đó, ầm ầm bạo phát ra, giống như có gió bão từ bốn phía xung quanh tản ra.

Chúng dường như đang chờ Bạch Tiểu Thuần.

Trong chớp mắt khi hắn xuất hiện, chúng lập tức lao đến.

Hơi thở của Bạch Tiểu Thuần chợt ngừng lại.

Ở trong một chớp mắt này cảm giác nguy cơ lại trực tiếp đạt tới đỉnh phong.

Trong đầu hắn càng trống rỗng.

Hắn không có thời gian để suy nghĩ nhiều.

Tu vi Thiên Tôn trung kỳ cùng với lực lượng thân thể, ở một tích tắc này bạo phát ra mười hai thành, cứng rắn na di thân thể về phía sau ba trượng!

Gần như lại ở trong nháy mắt Bạch Tiểu Thuần na di, thân thể hắn trực tiếp truyền đến đau đớn mãnh liệt do bị xé rách liên tục.

Dường như có từng lưỡi dao sắc bén muốn hắn thiên đao vạn quả thân thể.

Máu thịt ở trên gần nửa người, trong nháy mắt bay ngang.

Cảm giác đau đớn mãnh liệt này khiến cho Bạch Tiểu Thuần phát ra một tiếng hét thảm.

Đây là kết quả sau khi hắn đã na di.

Về phần địa phương hắn vốn đứng, lúc này hư vô cũng tan vỡ ra.

Bạch Tiểu Thuần hoảng sợ nhìn thấy được, những thứ gọi là lưỡi dao sắc bén, chính là từng mảnh lá cây.

Bất kỳ một cái lá cây nào cũng tản ra chiến lực giống như Thiên Tôn.

Ở đây có hơn mấy ngàn vạn.

Chúng đi qua nơi nào, gió bão tàn sát bừa bãi ở nơi đó.

Cảnh tượng như vậy, khiến cho Bạch Tiểu Thuần lại trực tiếp run rẩy.

Trong lòng hắn đau thương than một tiếng.

Hắn biết mình nhất định là trúng kế.

Nếu không cửa ải này không có khả năng nghịch thiên như vậy.

– Khí linh đáng chết, nhất định là ngươi!

Trong lúc Bạch Tiểu Thuần gầm thét giận dữ, hắn thử rời khỏi nơi này.

Khi hắn phát hiện truyền tống mất đi hiệu lực, hắn lập tức hoàn toàn xác định đối với phán đoán của mình.

Lúc này đang run rẩy, Bạch Tiểu Thuần không chú ý tới đau đớn mãnh liệt của thân thể.

Hắn nhanh chóng lui về phía sau.

Năng lực khôi phục của Bất Tử Trường Sinh Công, trong nháy mắt đạt tới cực hạn.

Cùng lúc đó, hơn mấy nghìn vạn lá cây này bỗng nhiên chuyển phương hướng, lao thẳng đến chỗ Bạch Tiểu Thuần.

Còn chưa kết thúc.

Lúc này, sau lưng Bạch Tiểu Thuần lại còn có một mảnh lá cây giống như gió bão, còn mang theo sát cơ vô tận, ầm ầm tới gần.

Phía xa… Còn có mảnh thứ ba, mảnh thứ tư, mảnh thứ năm cho đến mảnh gió bão lá cây thứ chín, từ bốn phía xung quanh gào thét đến, bao vây Bạch Tiểu Thuần ở bên trong, giống như muốn hoàn toàn diệt sạch hắn.

Trận gió bão do những chiếc lá cây hình thành này, chính là bắt nguồn từ vị trí một cây đại thụ lớn che trời ở cuối tầm nhìn.

Cây đại thụ này giống như có thể chống trời.

Thân cây tráng kiện.

Gió bão lá cây hóa thành, chính là từ trên thân nó bay ra!

Cửa ải thứ sáu mươi tám này chỉ có một thân cây.

Chỉ là vốn cây này không khủng khiếp như vậy.

Nhưng hôm nay, không biết khí linh đồng tử này bố trí như thế nào, cây đại thụ này đã héo rũ gần như tử vong.

Nhưng càng là như vậy, lá cây trên người nó lại càng cường hãn không có cách nào hình dung.

Lúc này cho dù Bạch Tiểu Thuần một quyền liền có thể giết chết cây đại thụ này.

Nhưng hết lần này tới lần khác đối với hắn mà nói, lá cây ở bốn phía xung quanh giống như chính là tử kiếp.

Trên thực tế đừng nói là Bạch Tiểu Thuần, cho dù là Thiên Tôn đại viên mãn, cũng khó có thể ở chỗ này đối đầu!

Trừ khi là Hoàng giả Thái Cổ, mới có khả năng miễn cưỡng trấn áp một chút!

– Đáng chết, nó đây là muốn giết chết ta à!

Thời điểm Bạch Tiểu Thuần ở đây lo lắng, trên cái cây lớn khô héo kia, khí linh hóa thành đồng tử, cùng cáo cây này tạm thời dung hợp lại với nhau.

Thật ra quyền hạn của Bạch Tiểu Thuần hiện tại không nhỏ, tu vi lại cao, có thể mơ hồ phát hiện chỗ của đồng tử.

Vì che giấu, nó chỉ có thể dung hòa cùng cửa ải một chỗ, mới có thể lừa gạt được Bạch Tiểu Thuần.

– Chính là muốn giết chết ngươi!

Đồng tử này nghiến răng nghiến lợi, nhìn chằm chằm vào Bạch Tiểu Thuần.

Trong lòng nó còn có sự tuyệt đối.

Thật sự trước đây, ở thời điểm Bạch Tiểu Thuần đột phá tu vi, lĩnh ngộ đạo thời gian, nó bị kích thích quá mạnh mẽ, cho nên nó cũng muốn phát điên.

Nó bỏ ra cái giá cực kỳ lớn, không tiếc giảm đi độ khó của một ít cửa ải phía sau, còn cái cửa ải thứ sáu mươi tám này sau đó sẽ bị sụp đổ, lúc này mới cải tạo đem ở đây, thành một tuyệt cảnh cho Thiên Tôn!

– Ta cũng không tin, lần này ngươi còn có thể xông qua.

Nếu ngươi còn có thể phá được tận, nãi nãi của ngươi, lão tử lại thật sự cùng một họ với ngươi!

Khí linh đồng tử cười lạnh.

Lần này nó nắm chắc mười phần.

Nó kết luận không có biến hóa nào khác nữa, lúc này mới chắp tay sau lưng, trong sự đắc ý ngạo nghễ nhìn lại.

Nhất Niệm Vĩnh Hằng

Nhĩ Căn

❮ sau
tiếp ❯

Avatar

Bình luận gần đây
https://audiosite.net
Đã xong nhé bạn ^^
https://audiosite.net
Chinh Đàm 2 ngày trước
Xong chưa ad ơi
https://audiosite.net
Hihi Khó nói lém bạn cái này do bên Trung thui bạn. Khả năng cao là không bạn ^^ Lần này người Bảo Lãnh cho cậu này là 1 trong Gia Tộc đình đám bên Trung đó... Nếu không đúng luật đến 2028 mới mãn hạn cơ bạn :P
https://audiosite.net
Cảm ơn bạn thích bộ này ^^! Dạo này hơn bận bạn à, ừm chưa có nhé. Mình đang viết dở bộ Vu Chi Nguyên rùi bạn :D Có lẽ lần này mình sẽ không bán sang bên Trung nữa.. thử đăng tại Việt Nam coi sao ^^
https://audiosite.net
haizz lại cháy file này rồi :Z Bạn đợi mình chút nhé đang liên hệ mới CTV upload bộ này nhé
https://audiosite.net
Chinh Đàm 2 ngày trước
Ad ơi sửa lại sever đi Bị lỗi rồi
https://audiosite.net
Chinh Đàm 2 ngày trước
Có tập mới chưa ad ơi
https://audiosite.net
Nguyen Tuan 3 ngày trước
bộ này cuốn quá, em nghe đc 500 chap rồi, mong ad không drop
https://audiosite.net
Tất cả bộ truyện bạn báo lỗi đã cập nhật thêm Sever Độc QUyền HMT nhé - Mình gửi bạn LT - Thỉnh vào trang cá nhân quy đổi Vip nhé Tuấn ^^!
https://audiosite.net
Chào bạn: Vinh Nguyen - Mình đã check rất kỹ không lỗi nhé :) Bạn kiểm tra lại Wifi hoặc 4g -5g nhé ^^! - Ngoài ra lúc lỗi bạn có ? chát box xem là lỗi ở đâu nhé Cậu.
https://audiosite.net
Mình không rõ lém...! Loay quay mk: 18 Hoặc 18+ 2 cái đó thui bạn.. !!!
https://audiosite.net
Nguyen Thuong 6 ngày trước
Mk là gì v
Khí Linh xin chào!
Lotus
Chat Box