Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Tập 323 : Khí Tức Chúa Tể! (2) (c1611-c1615)
❮ sautiếp ❯Chương 1611: Khí Tức Chúa Tể! (2)
Nhưng trong số mọi người đứng ở phía Tà Hoàng Triều có một vị Bán Thần đại tôn, lúc này không nhịn được cười lạnh châm chọc.
– Bạch Thiên Tôn, ngươi đường đường là Thiên Tôn, thân là người thượng vị, phải có chút phong độ của thượng cấp.
Ngươi ở chỗ này hô to đại náo, cùng người đàn bà chanh chua có gì khác biệt? Nếu ngươi thật sự có mặt mũi, có dám lấy bảo vật phòng hộ của ngươi xuống, lại kêu một câu tương tự đi!
Bán Thần mở miệng này, là một nam tử trung niên, cũng khôi ngô giống như Quảng Mục Thiên Tôn.
Hắn còn là đệ tử của Quảng Mục.
– Ngươi là ai?
Bạch Tiểu Thuần liếc mắt nhìn Bán Thần vừa nói chuyện này.
Trong lòng hắn chợt cảnh giác.
Hắn cảm thấy gia hỏa này ngôn từ có chút sắc bén, thoạt nhìn tuy là một hán tử cường tráng, nhưng trên thực tế mồm mép cũng không đơn giản.
– Tại hạ là Lý Đông Hạo!
– Được, ta lấy pháp bảo xuống.
Tới đi, Lý Đông Hạn, ngươi tới đánh ta một quyền! Ngươi không đánh ta, ta có thể đánh ngươi.
Bạch Tiểu Thuần trừng mắt, lập tức mở miệng.
Những lời lẽ vô sỉ của hắn, cho dù là đám người của Thánh Hoàng Triều cũng cảm thấy nghe không nổi nữa…
Bản thân hắn là Thiên Tôn, bảo một Bán Thần đi đánh một quyền.
Cho dù Bạch Tiểu Thuần không có bảo vật phòng hộ, nhưng có sự chuẩn bị.
Bán Thần một quyền hạ xuống, lấy lực đạo chủng Thiên Tôn của hắn, cũng có thể chấn động khiến Lý Đông Hạo này bị trọng thương.
Cũng giống như đạo lý một tu sĩ Trúc Cơ, kêu người phàm đi đánh một quyền vậy…
Lý Đông Hạo cũng bị lời nói của Bạch Tiểu Thuần làm cho luống cuống.
Hắn càng giận dữ hơn, đang muốn mở miệng.
Nhưng vào lúc này, cột ánh sáng từ Tà Hoàng Triều tới đã tiêu tan.
Theo một nhóm tu sĩ cuối cùng tới chỗ cây quạt này, chung quy số lượng người đã vượt quá bốn mươi chín người…
Sau đó, đột nhiên toàn bộ quạt tàn, thật giống như bị động phải cấm chế nào đó.
Tất cả xương quạt, mặt quạt còn sót lại, thậm chí tất cả bên trong cây quạt này, ở trong một tích tắc này, đều bạo phát ra ánh sáng mãnh liệt!
Tia sáng này mãnh liệt tới mức trình độ, chớp mắt đã chói lòa.
Vào giờ phút này, khiến cho trong đầu tất cả mọi người đều ầm một tiếng, mất đi tất cả ý thức!
Cho dù bản thân đám người Bạch Tiểu Thuần là Thiên Tôn, cũng không cách nào tránh khỏi.
Ở trong tia sáng chói mắt kia, toàn thân bọn họ chấn động.
Cuối cùng, bọn họ cũng giống như những Bán Thần cùng Thiên Nhân kia, hoàn toàn không có một chút sức chống cự nào, lại trực tiếp mất đi ý thức!
Ở trong tia sáng này, toàn bộ quạt tàn, giống như bên trong tinh không tối tăm, đột nhiên xuất hiện một ngôi sao sáng ngời!
Ánh sáng ngôi sao này, thậm chí cũng che giấu người khổng lồ Chúa Tể ở bên cạnh, còn làm cho vô số tu sĩ bên trong Tiên Vực của Vĩnh Hằng, lúc này sau khi ngẩng đầu lên, kinh ngạc la lên thất thanh!
– Đó là ánh sáng gì vậy?
– Trời ạ, đây là… Đây là thế nào!
– Là cái quạt tàn kia.
Nó lại có thể tản ra ánh sáng như vậy!
Ở Tà Hoàng Triều, Thánh Hoàng Triều, ở trên năm Tiên Vực lớn này, lúc này có vô số người nhận thấy được sự khác thường trên trời cao.
Tâm thần mỗi người đều bị chấn động.
Bọn họ còn cảm nhận được trên quạt tàn sáng ngời giống như ngôi sao này, có khí tức mênh mông không có cách nào hình dung, ùn ùn kéo đến, hạ xuống toàn bộ Tiên Vực của Vĩnh Hằng!
Sau khi đám Thiên Tôn như Trần Tô, Công Tôn Uyển Nhi hiện tại đang ở lại trên Tiên Vực của Vĩnh Hằng cảm nhận được khí tức này, ở một tích tắc này, tâm thần của bọn họ chợt dâng lên sóng lớn ngập trời.
– Khí tức này… vượt qua Thái Cổ!
Thế giới chấn động, thiên địa biến sắc.
Tất cả Thánh Hoàng Triều, Tà Hoàng Triều đều hoảng sợ.
Nhất là hai người Thánh Hoàng cùng Tà Hoàng, sau khi cảm nhận được khí tức này, trong lòng của bọn họ giống như long trời lở đất.
Thần sắc hai người hoàn toàn đại biến.
Trong nháy mắt bọn họ biến mất ở trong hoàng cung của từng người.
Thời điểm bọn họ xuất hiện, thình lình ở trên trời cao, ở bên ngoài cây quạt này!
Đối mặt với ánh sáng khiến cho tâm thần bọn họ cũng phải chấn động, bọn họ căn bản không có cách nào lại tiếp tục tới gần, càng không cần phải nói tới chuyện bước đi vào.
Bên trong tia sáng này tản ra khí tức, lại là ngọn nguồn khiến cho thần sắc bọn họ lúc này phải đại biến!
– Khí tức của Chúa Tể!
– Đáng chết.
Đây không phải là pháp bảo Thái Cổ.
Đây là chí bảo do một vị Chúa Tể đã từng ngã xuống, lưu lại!
Pháp bảo Thái Cổ cùng pháp bảo Chúa Tể, đây hoàn toàn là hai khái niệm khác biệt.
Phải biết rằng chí bảo Thái Cổ xuất hiện, Thánh Hoàng cùng Tà Hoàng mặc dù cũng động tâm, nhưng sẽ không quá mức lưu ý.
Nhưng nếu là chí bảo của Chúa Tể… Thậm chí có thể khiến cho toàn bộ phạm vi hai đại hoàng triều khai chiến tranh đoạt!
Dù sao bất luận là Thánh Hoàng hay Tà Hoàng, đều dừng lại ở Thái Cổ đã quá lâu, vẫn không nhìn thấy được con đường phía trước.
Một chí bảo của Chúa Tể, có khả năng nhất định mang đến cho bọn họ hi vọng cùng phương hướng đột phá.
Nhưng hôm nay, trơ mắt nhìn cái hi vọng này biến mất, hai người có chút phát cuồng.
Nhưng mặc cho bọn họ ra tay như thế nào, cũng vẫn không có cách nào đánh phá được ánh sáng chói lòa này, không có cách nào tới gần dù chỉ nửa bước!
Cho dù sau một hồi lâu, tia sáng này biến mất, nhưng lại có vách ngăn vô hình, ngăn cản tất cả người ngoài bước vào.
Có thể có tạo hóa thu được chí bảo này, chỉ có những người hiện tại tồn tại ở bên trong, bị Tà Hoàng cùng Thánh Hoàng, lấy hai mắt tràn ngập tơ máu, nhìn chằm chằm vào…!
Khiến cho trong lòng bọn họ có chút tốt hơn một chút, là lần này đi vào, đều là Thiên Tôn cùng Bán Thần bọn họ rất xem trọng.
Về phương diện này nếu như có người đột phá, đối với bọn họ mà nói, cũng là chuyện tốt.
– Bạch Tiểu Thuần, đáng chết.
Ta không ngờ cũng để cho hắn tiến vào đây!
Mà khi ánh mắt Thánh Hoàng, rơi vào trên người Bạch Tiểu Thuần, hắn cũng hối hận muốn xanh cả ruột
Ở trong tâm tình phức tạp hối hận, tiếc nuối đến cực hạn của Thánh Hoàng cùng Tà Hoàng, mọi người ở trên cây quạt chậm rãi thức tỉnh.
Sau khi tỉnh lại, bốn phía xung quanh bọn họ xuất hiện sương mù, rất nhanh lại che đi tầm mắt của Thánh Hoàng cùng Tà Hoàng ở bên ngoài!
Mà sau khi mỗi người thức tỉnh lại, trong mắt đều lộ ra sự chấn động, hít thở dồn dập.
Đồng thời, thân thể bọn họ còn kích động run rẩy.
Thời điểm nhìn về phía cây quạt, ánh mắt bọn họ sự cuồng nhiệt lộ ra nhất từ trước tới nay.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn
Chương 1612: Cơ Duyên Truyền Thừa! (1)
Cho dù là đám Thiên Tôn Cổ Thiên Quân cũng như vậy.
Thậm chí vì tu vi cường hãn, sự cuồng nhiệt hi vọng của bọn họ giống như còn lớn hơn so với những người khác.
Vì vậy sự cuồng nhiệt, từ lâu đã ngập trời.
Bạch Tiểu Thuần cũng giống như vậy.
Vừa rồi hắn nhìn như mất đi ý thức, nhưng trên thực tế, lại có một đạo ý chí ở trong đầu của tất cả mọi người, đều lưu lại những tin tức tỉ mỉ cùng đáp án có liên quan tới cây quạt này.
Tất cả những điều này, khiến cho ánh mắt hắn trợn trừng.
Hắn nằm mơ cũng không nghĩ tới, quạt tàn này… Cùng với phán đoán của mình trước đó, lại hoàn toàn khác nhau.
Đây căn bản cũng không phải là khắp nơi chôn những nguy cơ.
Đối với đám người bọn họ mà nói, đây sợ là một lần… tạo hóa tuyệt thế, cả đời này bọn họ cũng rất khó có thể gặp được!
– Trở thành… chủ nhân của quạt tàn này!
Tim Bạch Tiểu Thuần đập loạn, ngực nhấp nhô lên xuống.
Chợt bên cạnh hắn có tiếng gào thét, chợt vang lên.
Từng bóng người, rốt cuộc lao thẳng đến những cái xương quạt này, mỗi người lựa chọn một cái, nhanh chóng lao đi!
– Theo lời đồn đại… Là thật…
Bạch Tiểu Thuần nhìn mọi người bên cạnh, bao gồm đám người Quảng Mục Thiên Tôn, lúc này đều không lại dây dưa cùng mình nữa, mà trong mắt lộ ra sự cuồng nhiệt.
Từng người bước vào một con đường xương quạt.
Trái tim của hắn đập thình thịch.
Lúc này trong đầu của hắn còn đang vang vọng dư âm của thần niệm truyền tới trước đó.
Tâm thần hắn dâng lên gió bão, thật lâu không tiêu tan.
Cây quạt này thực sự không phải là chí bảo Thái Cổ, mà là… Một thế giới chi bảo đến từ một vị Chúa Tể nào đó!
Chúa Tể Cảnh, đối với vô số tu sĩ trong toàn bộ Tiên Vực của Vĩnh Hằng mà nói, đây là một cảnh giới đủ để cho bọn họ điên cuồng, khiến cho bọn họ nguyện ý bỏ ra tất cả để có thể thu hoạch được!
Bất luận là tu sĩ Ngưng Khí, hay hai vị Hoàng giả Thái Cổ, đều như vậy!
Phải biết rằng từ cổ chí kim, trong toàn bộ tinh không này, cũng chỉ xuất hiện qua ba vị Chúa Tể.
Ba người này ngã xuống, diễn hóa ra Tà Hoàng Triều, Thánh Hoàng Triều cùng với Khôi Hoàng Triều vốn nên xuất hiện!
Có thể tưởng tượng được, Chúa Tể Cảnh đó là tồn tại chí cao vô thượng tới mức nào!
Mặc dù trong Chúa Tể Cảnh cũng có mạnh yếu.
Ví dụ như người khổng lồ đứng ở bên ngoài Tiên Vực của Vĩnh Hằng, giống như tử vong, lại giống như đang ngủ say.
Hiển nhiên hắn chính là người mạnh nhất trong Chúa Tể.
Gọi hắn là chí tôn, cũng hoàn toàn không khoa trương!
Mà phóng tầm mắt ra toàn bộ bên trong tinh không, vốn tồn tại vô số thế giới.
Ở trong bất kỳ một thế giới nào, cũng có thể sinh ra Chúa Tể.
Cho đến hiện tại, theo một trận tai họa lớn hạ xuống, kẻ địch Thiên Ngoại trong truyền thuyết của Tiên Vực Vĩnh Hằng, vị người khổng lồ Chúa Tể kia đích thân hủy diệt toàn bộ tinh không này, sau đó ở bên trong biển sao mênh mông này, tất cả thế giới, tất cả tồn tại, đều trở thành tối tăm, trở thành tử vong.
Mà cây quạt này, lại là một vị Chúa Tể nào đó năm đó, cho dù hình thần câu diệt, nhưng lại lưu truyền thừa chi bảo này lại.
Mặc dù pháp bảo này đã không trọn vẹn, chỉ còn lại có phân nửa, nhưng nó vẫn là… Truyền thừa chi bảo!
Cái gọi là truyền thừa, chính là chính thống!
Đây là một… truyền thừa chính thống của một vị Chúa Tể nào đó… chí bảo kinh thiên!
Chủ nhân ban đầu của nó, vị Chúa Tể không rõ kia sau khi ngã xuống, lại trước sau phiêu đãng ở trong tinh không tối tăm này, từng năm từng tháng, vòng đi vòng lại.
Có lẽ vì ở bên trong bầu trời sao này không có sinh linh, cho nên nó trước sau không được mở ra.
Cho đến hiện tại, nó cũng không có tìm được người chủ nhân thứ hai!
Mà muốn trở thành chủ nhân của nó, trở thành truyền nhân cách một thế hệ của vị Chúa Tể không biết kia, thu được biện pháp chính thống của hắn, chỉ có một!
– Bảo quạt này… Mỗi một cây xương quạt đều là một con đường truyền thừa.
Trên mỗi một con đường đều tồn tại trăm cửa ải.
Thời gian mở ra là ba tháng.
Ở trong ba tháng này, ai xông cửa ải nhiều nhất… Người đó chính là chủ nhân của pháp bảo này!
– Dựa theo cách nói của ý chí vừa rồi truyền vào đầu óc ta, trăm cửa ải này, ở trên mỗi một con đường xương quạt đều là giống nhau.
Đồng thời mỗi khi xông qua một cửa ải, đều sẽ thu được một ít phần thưởng… Dù sao, mục đích của pháp bảo này là để tìm ra người thừa kế, mà không phải là giết chóc!
Bạch Tiểu Thuần hít vào một hơi.
Điểm này, cũng chính là một nguyên nhân khác khiến cho những tu sĩ tới từ Tà Hoàng Triều cùng Thánh Hoàng Triều đó phấn chấn kích động.
Cũng chính là trọng điểm khiến những tu sĩ Thiên Nhân đó đều cuồng nhiệt.
Bọn họ không cầu có thể cùng Thiên Tôn cướp giật trở thành chủ nhân của cây quạt, thu được đạo chính thống của Chúa Tể.
Điều bọn họ muốn, là phần thưởng sau khi xông qua cửa ải.
Mặc dù rốt cuộc sẽ thưởng cái gì, về điểm này không có người nào biết.
Nhưng đây là bảo vật của Chúa Tể.
Nghĩ đến cho dù lại là phần thưởng rất nhỏ, cũng đều đủ để khiến cho Thiên Nhân thậm chí Bán Thần mừng rỡ như điên.
Mắt thấy gần như tất cả mọi người ở bốn phía xung quanh, lúc này đều một người một cái con đường xương quạt, nhanh chóng lao đi.
Người nhanh nhất đã nhìn không thấy bóng dáng.
Bạch Tiểu Thuần cũng vội vàng lựa chọn một con đường xương quạt trống không, nhanh chóng tới gần.
Theo con đường xương quạt, Bạch Tiểu Thuần một đường đi về phía trước.
Không bao lâu hắn đã đến chỗ vị trí mặt quạt.
Hắn đang muốn bước vào.
Nhưng vào lúc này, bỗng nhiên, phía xa có một xương quạt đột nhiên tản ra ánh sáng.
Trong nháy mắt, bóng dáng của một vị tu sĩ Thiên Nhân Thánh Hoàng Triều đã bị truyền tống đi ra, sau khi rơi xuống còn phun ra một búng máu, lảo đảo lui ra phía sau vài bước.
Trong mắt hắn mang theo sự không cam lòng, ngồi xuống khoanh chân, bắt đầu ngồi tĩnh tọa điều dưỡng.
Sau khi Bạch Tiểu Thuần nhìn thấy được cảnh tượng như vậy, trong lòng hắn thất kinh.
– Gia hỏa này thoạt nhìn là thất bại? Hắn nói như thế nào cũng là Thiên Nhân.
Đây là thất bại ở cửa ải thứ mấy vậy?
Bạch Tiểu Thuần lập tức cảnh giác, không hành động thiếu suy nghĩ.
Mà hắn thoáng lắc mình một cái, rút lui trở về, đến bên cạnh vị tu sĩ Thiên Nhân kia.
Tu sĩ này vừa nhìn thấy Bạch Tiểu Thuần.
Cho dù Bạch Tiểu Thuần là người của thế giới Thông Thiên, nhưng tu vi Thiên Tôn, hắn không thể nào bỏ qua.
Hắn vội vàng đứng dậy bái kiến.
– Ngươi ở bên trong gặp phải cái gì? Thất bại? Cửa ải thứ mấy?
Bạch Tiểu Thuần vội vàng hỏi.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn
Chương 1613: Cơ Duyên Truyền Thừa! (2)
Tu sĩ Thiên Nhân này có chút do dự, nhưng không dám giấu diếm, nhỏ giọng nói thật.
Hắn là ở cửa thứ nhất, chỉ kém một chút liền có thể thông qua, lại thất bại ở nơi đó.
Mà dựa theo sự miêu tả của hắn, bên trong cửa thứ nhất xuất hiện, là năm khôi lỗi cảnh giới Thiên Nhân.
Lúc này Bạch Tiểu Thuần mới thở phào nhẹ nhõm.
Nhất là ở trong quá trình này, bốn phía xung quanh lục tục lại có bảy tám Thiên Nhân bị chật vật truyền tống đi ra.
Mặc dù đều có mức độ thương thế khác nhau, nhưng lại đều không có nguy hiểm cho sinh mạng.
Sau đó, trong lòng Bạch Tiểu Thuần càng thêm chắc chắn, hắn liền sửa lại hành trang một chút, lại lấy từ trong túi đựng đồ ra một ít áo giáp phòng hộ, một lần nữa mặc lên người.
Lúc này hắn mới hít một hơi thật sâu, một lần nữa bước vào xương quạt, đến vị trí sát biên giới, sau đó bước một bước về phía chỗ mặt quạt phía trước.
Trong chớp mắt khi bước chân của Bạch Tiểu Thuần hạ xuống, bên tai hắn truyền đến tiếng nổ lớn.
Thế giới trước mắt còn bỗng nhiên hoa lên một cái.
Khi tất cả rõ ràng, hắn rốt cuộc xuất hiện ở một chỗ vòng tròn trên quảng trường.
Quảng trường này tràn ngập uy áp.
Phía trước hắn còn có một bức tượng to lớn.
Bức tượng kia nửa người nửa thú, rất dữ tợn.
Đồng thời, cũng có một sự hung tàn đập vào mặt.
Ở trên người bức tượng kia, có năm con khỉ lông đỏ, đang ngồi ở chỗ đó, giống như nhắm mắt ngồi tĩnh tọa.
Lúc này hai mắt bọn chúng chợt mở ra, lộ ra màu đỏ đậm.
Trong ánh mắt còn mang theo sự điên cuồng.
Bọn chúng chợt nhìn về phía Bạch Tiểu Thuần.
Thân thể chúng thoáng một cái, hóa thành năm đạo hồng quang, lao thẳng đến chỗ Bạch Tiểu Thuần
Vừa mới bắt đầu Bạch Tiểu Thuần bị dọa cho giật mình.
Ở đây thật sự ngăn cách thần thức.
Năm con khỉ này thoạt nhìn hung tàn quỷ dị, vì thần thức bị cắt đứt, sóng dao động tu vi cũng không có cách nào kiểm tra ra được.
Thân thể hắn lập tức lui lại phía sau.
Nhưng ở trong lúc rút lui, Bạch Tiểu Thuần trợn trừng mắt.
– Tuy rằng không nhìn ra tu vi của bọn chúng, nhưng tốc độ này… ũng quá chậm.
– Quả nhiên cửa ải này không phải căn cứ vào tu vi mỗi người khác nhau mà thay đổi, mà là cố định…
Ánh mắt Bạch Tiểu Thuần nhất thời sáng lên, trong lòng dâng lên một cảm giác hào hùng.
Lúc này thân thể hắn bỗng nhiên quay ngược lại, dừng lại.
Sau đó, hắn lao thẳng đến chỗ năm con khỉ đang phóng tới.
– Người cản ta… chết!
Bạch Tiểu Thuần hô to một tiếng.
Hắn chỉ cảm thấy những lời này từ trong miệng mình nói ra, tràn ngập hào tình vạn trượng.
Tốc độ của hắn quá nhanh, thậm chí cũng dâng lên gió bão, một đường những trong tiếng nổ lớn, hắn trực tiếp lại va chạm cùng với năm con khỉ này.
Căn bản cũng không cần Bạch Tiểu Thuần đi triển khai thần thông thuật pháp.
Chỉ là khí thế dâng lên trong lúc lao ra, liền khiến cho có ba con trong năm con khỉ này, không đợi Bạch Tiểu Thuần tới gần, đã không chịu nổi, thân thể ầm một tiếng tự mình nổ tung ra, hóa thành một mảnh sương mù.
Hai con khỉ khác miễn cưỡng chống đỡ được trong một cái chớp mắt, đã bị Bạch Tiểu Thuần gào thét lao qua.
Trong những tiếng ầm ầm vang vọng, chúng cũng trở thành sương mù.
Cảm nhận được sự dễ dàng này, lúc này bóng người Bạch Tiểu Thuần xuất hiện ở đỉnh đầu của bức tượng kia, chắp tay sau lưng, thần sắc ngạo nghễ, vung tay áo một cái.
– Dám ngăn cản đường đi của Bạch Tiểu Thuần ta, nhất định… phải tan thành mây khói.
Bạch Tiểu Thuần hờ hững mở miệng.
Sau đó, hắn chỉ cảm thấy hăng hái, đang muốn đi về phía trước.
Nhưng năm con khỉ đã hình thành sương mù, lúc này ngưng tụ lại chung một chỗ, hóa thành một viên đan dược.
Đan dược này thoạt nhìn trong suốt lấp lánh, tràn ngập hương vị khác thường.
Sau khi viên đan được bị Bạch Tiểu Thuần bắt lại, hắn mặc dù không biết tên của đan dược này, nhưng dựa vào hiểu biết của hắn đối với dược đạo, hắn rất nhanh đã nhìn ra được, một viên đan dược này đối với tu sĩ Thiên Nhân mà nói, vượt qua tiên đan, hoàn toàn không có một chút tạp chất!
Một viên đan dược này có thể so sánh với mười viên tiên đan cảnh giới Thiên Nhân ở Tiên Vực của Vĩnh Hằng!
Sau khi thu hồi đan dược này, tinh thần Bạch Tiểu Thuần chấn hưng.
Rất nhanh, thế giới trước mắt hắn biến mất.
Xuất hiện ở trước mắt hắn vẫn là con đường xương quạt.
Lần này Bạch Tiểu Thuần không chút do dự, chợt lao về phía trước.
Rất nhanh, cửa thứ hai, cửa thứ ba…
Qua từng cửa ải một, ở trước mặt Bạch Tiểu Thuần, tất cả bị bẻ gãy nghiền nát, bị hắn lấy thế như chẻ tre vậy, trực tiếp liền đi tới cửa thứ sáu!
Cửa thứ sáu này không giống với mấy cửa ải trước đó.
Chỗ không gian của cửa ải này là một mảnh hư vô.
Trên đó có chín bậc thang, tản ra uy áp kinh người.
Sau khi Bạch Tiểu Thuần đi tới chỗ bậc thang thứ tám, ở trong một bước cuối cùng này, hắn phát hiện ra bí mật của cửa thứ sáu này.
Cửa ải này, chính là căn cứ vào tu vi khác nhau của mỗi người, xuất hiện áp chế khác nhau!
– Vậy cũng không ngăn cản được ta!
Bạch Tiểu Thuần hừ một tiếng, lực lượng thân thể của hắn cường hãn vô cùng, đối với mức độ áp chế này, tuy có không khỏe, nhưng vẫn đi ra một bước cuối cùng, xông qua cửa thứ sáu!
Sau khi thế giới của cửa thứ sáu, mơ hồ ở trước mắt Bạch Tiểu Thuần.
Khi hắn một lần nữa trở lại trên con đường xương quạt, trong tay hắn xuất hiện thêm một mảnh lông chim.
Cái lông chim này nhìn như tầm thường, chính là vật cửa thứ sáu thưởng.
Bạch Tiểu Thuần xem không hiểu lông chim này có tác dụng gì.
Đại thể phân tích ra, đây có lẽ là một nguyên liệu luyện khí.
Sau khi thu hồi, hắn tiếp tục đi về phía trước, đi tới cửa thứ bảy.
Chỉ là độ khó của cửa thứ bảy này lớn hơn một chút.
Thử thách không phải là tu vi.
Hình như thử thách chính là trực giác sau khi thần thức bị cắt đứt.
Bởi vì cửa thứ bảy này chính là một chỗ mê cung.
– Ta chán ghét mê cung…
Một lúc lâu sau, bóng dáng của Bạch Tiểu Thuần bị mạnh mẽ truyền tống trở về trên quảng trường nơi tay cầm của cây quạt.
Xông qua ải thất bại, hắn cảm thấy đầu mình cũng muốn hôn mê.
Ở bên trong mê cung của cửa thứ bảy này, hắn tìm kiếm hồi lâu, cũng không tìm được con đường chính xác.
Hết lần này tới lần khác, mỗi một cửa ải, tối đa chỉ có thời gian một canh giờ.
Một khi vượt quá, bản thân sẽ bị truyền tống ra.
Trong lúc Bạch Tiểu Thuần đang phiền muộn, bốn phía xung quanh lục tục có tu sĩ Thiên Nhân cùng với Bán Thần, bị truyền tống trở về.
Phần lớn bọn họ đều bị đánh ra ở trên cửa thứ sáu.
Đến nay, có thể đi qua tầng thứ sáu chỉ có bảy người!
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn
Chương 1614: Hận Nhất Người Khác Dối Trá!
Ngoại trừ đám Thiên Tôn Bạch Tiểu Thuần ra, tu vi Bán Thần chỉ có một mình Hải Thần Đại Tôn.
– Đáng chết.
Ở đây quá khó khăn.
Nhất là cửa thứ sáu này, căn bản là đi không qua được!
– Loại thử thách này, căn bản cũng không phải là chuẩn bị cho những Thiên Nhân chúng ta.
Cửa thứ sáu này… Muốn đi qua, thế nào cũng phải là Thiên Tôn mới có thể làm được.
Cho dù là Bán Thần… cũng không phải người người đều có thể qua!
– Ta nhất định phải đi qua.
Thưởng ở đây thật sự quá kinh người.
Nhất là cửa thứ năm này, lại có thể thưởng chính là một bình Thối Mạch Dịch, phẩm chất còn đạt đến tuyệt phẩm.
Cái này ở bên ngoài, một giọt cũng có thể giá trị hơn vạn linh thạch!
Lúc này trên quảng trường, tu sĩ Tà Hoàng Triều cùng Thánh Hoàng Triều, từng người ở một bên, đều đang nghị luận với nhau.
Mặc dù mỗi người đều không thất bại ở cùng cửa ải, nhưng bọn họ này mặt mày hớn hở, khó nén vẻ mặt hưng phấn, không thể nghi ngờ vẫn biểu lộ ra sự kích động của bọn họ trong thời khắc này.
– Thưởng của cửa thứ năm đã là Thối Mạch Dịch.
Như vậy cửa thứ sáu, cửa thứ bảy thậm chí các cửa ải phía sau, sẽ là cái gì… Nhất định là bảo vật càng hiếm quý hơn so với Thối Mạch Dịch!
– Chúng ta sợ là không thể biết được điều này.
Chỉ có điều ta trước đó nhìn thấy được Quảng Mục Thiên Tôn đi nhanh nhất.
Đã đến cửa ải thứ mười!
– Ta cũng thấy được Quảng Mục Thiên Tôn bước vào cửa ải thứ mười.
Về phần các Thiên Tôn khác đều ở cửa ải thứ bảy, cửa ải thứ tám, đến nay còn chưa có đi ra.
Bạch Tiểu Thuần ở một bên, nghe được bốn phía xung quanh bàn luận, trong lòng rất không vui, còn có một chút cảm giác bất an.
– Quảng Mục Thiên Tôn này đi như thế nào lại nhanh như vậy! Nhìn khổ người hắn lớn như vậy, đầu cũng không linh hoạt mới đúng.
Nhưng hắn lại có thể đi ra khỏi mê cung?
Bạch Tiểu Thuần không cam lòng.
Đồng thời, cảm giác không ổn trong lòng hắn càng thêm mãnh liệt.
Thật ra hắn cảm thấy, cứ đi xuống như thế, lần tranh đoạt này, mình sợ rằng không tranh hơn những gia hỏa này.
Tuy có chút không cam lòng, nhưng Bạch Tiểu Thuần suy nghĩ một chút, sau đó thở dài.
– Mà thôi mà thôi.
Càng về sau độ khó càng lớn.
Ta dù sao vừa thăng cấp Thiên Tôn, không có từng trải phong phú bằng những lão gia hỏa kia.
Không tranh hơn thì không tranh hơn.
Ta yên lặng xông qua cửa ải của mình.
Cuối cùng cho dù không thể trở thành chủ nhân của cây quạt, không thu được truyền thừa, nhưng thưởng cũng sẽ không ít.
Trong lòng Bạch Tiểu Thuần chua chát, an ủi mình một hồi.
Sau đó trong đầu hắn bắt đầu cân nhắc về mê cung ở cửa ải thứ bảy.
Nhưng vào lúc này, bỗng nhiên có hai mảnh xương quạt, lần lượt ở vị trí cửa ải thứ bảy cùng cửa ải thứ tám lục tục có ánh sáng truyền tống truyền ra.
Rất nhanh, thân ảnh hai người Cổ Thiên Quân cùng Nguyên Yêu Tử bọn họ đã bị truyền tống đến trên quảng trường.
Lúc hai người trước sau hạ xuống, sắc mặt hai bên đều có chút khó coi.
Từng người đều nhíu mày, đến ngồi xuống ở một bên, đều đang suy nghĩ sâu xa.
Bạch Tiểu Thuần cẩn thận nhìn, Cổ Thiên Quân là thất bại ở cửa thứ tám.
Nguyên Yêu Tử này nhìn như gia hỏa thông minh, lại có thể cũng dừng lại ở cửa thứ bảy.
– Tầng thứ bảy này có cái gì không đúng.
Bạch Tiểu Thuần nhất thời vô cùng kinh ngạc.
Hắn quyết định lại quan sát một chút.
Rất nhanh, mấy vị Thiên Tôn khác đều lục tục truyền tống trở về.
Trong đó Tư Mã Vân Hoa cũng bị đập ở cửa thứ bảy.
Về phần Phệ Linh Thượng Nhân lại là từ cửa thứ tám trở về.
Bạch Tiểu Thuần cảm thấy mình càng xem càng không hiểu.
Lúc này tâm tư hắn ngứa ngáy khó chịu, suy nghĩ có nên đi tìm Cổ Thiên Quân xin chỉ giáo một chút hay không? Nhưng suy nghĩ một chút, Cổ Thiên Quân này luôn luôn nhìn mình không vừa mắt.
Loại chuyện này, sợ là hắn không có khả năng tự nói với mình.
Nghĩ tới đây, Bạch Tiểu Thuần thở dài, nhíu mày.
Về phần Tư Mã Vân Hoa, sau khi cắn răng, không biết cùng Cổ Thiên Quân như khai thông thế nào, lại trả cái giá lớn thế nào.
Sau khi biết được quá trình Cổ Thiên Quân xông cửa thứ bảy, trong mắt hắn xuất hiện tinh quang, lại lao về phía cửa thứ bảy.
Mà Nguyên Yêu Tử cũng lựa chọn tương tự, đang cùng Phệ Linh Thượng Nhân đạt được giao dịch nào đó.
Sau đó, hắn cũng biết được mấu chốt để vượt qua cửa ải.
Ánh mắt lóe sáng lên, cùng Tư Mã Vân Hoa gần như đồng thời, lại tiến vào cửa thứ bảy.
Cảnh tượng như vậy, khiến cho Bạch Tiểu Thuần cũng có chút lo lắng.
Nhất là hai vị này, lại có thể chỉ dùng thời gian nửa nén hương, lại ngửa mặt lên trời cười to xuất hiện ở chỗ thông đạo của xương quạt.
Bộ dạng này rõ ràng đã xông qua được cửa ải.
Điêu này khiến cho Bạch Tiểu Thuần hít thở cũng trở nên dồn dập hơn một ít.
– Nhanh như vậy sao?
Ý nghĩ của Bạch Tiểu Thuần xoay chuyển trăm vòng, nhanh chóng cân nhắc mấu chốt bên trong.
Bỗng nhiên, ở tại cửa ải thứ mười có ánh sáng mạnh mẽ phóng lên cao.
Trong chớp mắt khi tia sáng này khuếch tán, một đạo ý chí từ bên trong toàn bộ cây quạt này, bạo phát ra, lướt ngang qua xung quanh.
Sau đó ở trong đầu mỗi người đều vang lên một âm thanh đầy vẻ uy nghiêm.
– Người đầu tiên vượt qua cửa ải thứ mười đã xuất hiện, lấy được thân phận chuẩn tử, kéo dài hai canh giờ tới lúc hắn xông qua ải!
Theo ý chí này vang vọng, tâm thần tất cả mọi người trên quảng trường đều chấn động.
Cùng lúc đó, có ánh sáng truyền tống từ chỗ vị trí xương quạt cửa ải thứ mười, bỗng nhiên tản ra.
Ngay sau đó bóng dáng Quảng Mục Thiên Tôn xuất hiện ở trên quảng trường.
Thân thể giống như tháp sắt của hắn vừa xuất hiện trong chớp mắt, hình như toàn bộ cây quạt này đều rung một chút.
Mơ hồ, dường như ánh sáng ở bốn phía xung quanh hắn đều có chút vặn vẹo, giống như một cục đá ném vào trên mặt nước, khiến cho tất cả những người nhìn thấy được, đều giật mình.
Đây không phải là vì tu vi cường hãn của Quảng Mục tạo thành.
Đây rõ ràng… Là bởi vì hắn xông qua cửa ải thứ mười, thu được cái gọi là thân phận chuẩn tử, quạt tàn Chúa Tể này tán thành đối với hắn ở trình độ nhất định!
Nhất là bên trong ý chí vừa rồi biểu đạt ra, hiển nhiên Quảng Mục Thiên Tôn này đã có đặc quyền kéo dài thời gian lúc xông qua ải!
Có thể tưởng tượng được, nếu không có gì bất ngờ, như vậy sau khi xông qua những cửa ải tiếp theo, đến sau tầng hai mươi, sợ là còn có đặc quyền mới.
Để cho hắn một đường nhận được, đi tiếp về phía trước, như vậy cuối cùng ở ba tháng sau, Quảng Mục Thiên Tôn này có khả năng cực lớn, trở thành chủ nhân của cái quạt này!
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn
Chương 1615: Cho Cây Quạt Luyện Luyện Linh (1)
Một khi Quảng Mục Thiên Tôn làm đến một điểm này, chỉ sợ cũng ngay cả Tà Hoàng cũng không thể lộ liễu trực tiếp cướp giật.
Nhưng bất luận là mượn, lại hoặc là cùng Quảng Mục giao dịch, tạo hóa như vậy, nhất định khiến cho Quảng Mục Thiên Tôn ở đây, trong tương lai, trở thành người có khả năng được chọn thăng cấp Thái Cổ nhất!
Tất cả những điều này, trong lòng mọi người ở đây đầu biết rõ.
Bản thân Quảng Mục Thiên Tôn tất nhiên cũng sẽ hiểu được.
Sau khi đi ra khỏi ánh sáng truyền tống, hắn vui sướng, tâm tình kích động phấn chấn.
Mặc dù ở trên thần sắc không có lộ ra, nhưng loại nhất cử nhất động này dẫn dắt khí tức muốn chiếm bảo quạt, vẫn biểu lộ không thể nghi ngờ.
Bạch Tiểu Thuần cũng hít vào một hơi, trong lòng ghen tuông càng nhiều hơn.
Hắn khẽ hừ một tiếng, quay đầu lại muốn không để ý tới.
Nhưng hắn ở đây mặc dù tránh, nhưng lúc này Quảng Mục Thiên Tôn hăng hái.
Lúc lại nhìn về phía Bạch Tiểu Thuần, ánh mắt hắn lóe lên.
Cũng không biết hắn làm như thế nào, theo trong mắt có ánh sáng thôi diễn chớp động, hắn bỗng nhiên cười.
– Bạch Tiểu Thuần, hóa ra ngươi bị nhốt ở trong cửa thứ bảy.
Thực sự là một phế vật, hiện tại trong tất cả Thiên Tôn, chỉ còn có ngươi không xông qua cửa thứ bảy.
Lời Quảng Mục Thiên Tôn vừa nói ra, mọi người xung quanh đều có chút sửng sốt.
Phải biết rằng từ đầu đến cuối, Quảng Mục Thiên Tôn này vẫn là lần đầu tiên trở về.
Những thời gian khác hắn đều đang xông qua cửa ải.
Nhưng rốt cuộc đối với những người bên ngoài cửa ải, hắn lại rõ như lòng bàn tay.
Điều này khiến người ta nổi lên nghi ngờ.
Bạch Tiểu Thuần cũng chợt ngẩng đầu nhìn về phía Quảng Mục Thiên Tôn.
Lời trong miệng Quảng Mục nói ra, đã để lộ ra một trọng điểm!
Đó chính là, hắn hình như có thể dựa vào thủ đoạn nào đó, không cần nhìn, cũng biết được số cửa ải của mọi người!
Mắt thấy được sự suy đoán trong mắt Bạch Tiểu Thuần, Quảng Mục Thiên Tôn cười ha hả.
Trong thần sắc hắn càng mang theo hàn quang.
– Bạch Tiểu Thuần, trước đó ngươi không phải là muốn chúng ta đánh ngươi sao? Không cần nóng nảy.
Chờ sau khi bản tôn trở thành chủ nhân của bảo quạt này, ta sẽ thỏa mãn yêu cầu của ngươi!
Nói tới đây, trong tiếng cười Quảng Mục Thiên Tôn này đến một bên, ngồi xuống khoanh chân, thổ nạp tĩnh dưỡng.
Bốn phía xung quanh hoàn toàn yên tĩnh.
Lúc này bất luận là tu sĩ Tà Hoàng Triều hay Thánh Hoàng Triều, đều đã ý thức được rõ ràng, thân phận chuẩn tử này, hình như thu được đặc quyền, không phải đơn giản chỉ là kéo dài một canh giờ trong lúc xông qua ải như vậy.
Tâm thần Bạch Tiểu Thuần càng rung chuyển.
Lúc này ghen tuông cùng với hoảng sợ trong lòng, giống như sóng lớn, đang cuồn cuộn không ngừng.
– Đây là cái truyền thừa gì chứ? Đây rõ ràng là dối trá!
– Đáng chết.
Cả đời này, ta hận nhất người khác dối trá!
– Dựa vào thủ đoạn dối trá, tính là bản lĩnh gì!
Bạch Tiểu Thuần nổi giận, trong lòng thầm hét lên.
– Bạch Tiểu Thuần ta đường đường là Thiên Tôn, làm việc quang minh lỗi lạc, rất khinh bỉ những kẻ dối trá!
Trong mắt Bạch Tiểu Thuần bốc hỏa.
Thật ra, thủ đoạn của đối phương khiến cho hắn từ hâm mộ đố kị, biến thành phẫn nộ.
Còn có loại cảm giác bị người ta xem thường, cùng với uy hiếp đến từ Quảng Mục Thiên Tôn, khiến cho Bạch Tiểu Thuần hung hăng cắn răng một cái.
– Không được.
Cứ tiếp tục như thế nữa, ta sẽ gặp nguy hiểm.
Bất kể như thế nào cũng không thể để cho lão tặc Quảng Mục này thành công được!
Bạch Tiểu Thuần lộ ra thần sắc nghiêm nghị, trong mắt dần dần xuất hiện tơ máu.
Hắn khổ sở suy nghĩ cân nhắc biện pháp.
Nhưng chính hắn cũng biết, mặc dù đều là Thiên Tôn, nhưng mình thế đơn lực bạc.
Đồng thời, mình lại vừa thăng cấp, cho dù là đánh một trận, những người này không sợ chết… Bọn họ có thể được Tà Hoàng cứu sống lại.
Nhưng mình ở đây, vì không thể đặt đạo chủng đặt ở chỗ của Thánh Hoàng, cho nên một khi gặp nguy hiểm, chính là sinh tử thật sự.
– Quá khi dễ người!
Bạch Tiểu Thuần càng nghĩ càng thấy rằng đối phương quá đáng.
Trong đầu hắn đều đang suy nghĩ biện pháp đối phó, một nén hương qua đi.
Quảng Mục Thiên Tôn đang khoanh chân chợt đứng lên, lạnh lùng liếc mắt nhìn về phía Bạch Tiểu Thuần.
Sau đó hắn đi theo xương quạt, lao thẳng đến cửa ải thứ mười một.
Những người khác ở bốn phía xung quanh đều mang theo vẻ hâm mộ nhìn theo bóng lưng của Quảng Mục Thiên Tôn.
Cũng bởi vì chuyện Quảng Mục thu được đặc quyền, từng người đều bị kích thích một chút.
Lúc này bọn họ đều cắn răng, lần lượt bước vào xương quạt, tiếp tục xông qua ải.
Rất nhanh, bốn phía xung quanh chỉ còn lại có ba tới năm người.
Bạch Tiểu Thuần ngồi ở chỗ đó, tơ máu trong mắt càng lúc càng nhiều.
– Nếu như một người trong số bọn họ, ta còn có thể đánh một chút.
Nhưng hôm nay đánh thì không thể đánh được.
Cổ Thiên Quân cùng Tư Mã Vân Hoa cũng sẽ không tương trợ… Như vậy biện pháp duy nhất, chính là ngăn cản Quảng Mục thu được pháp bảo này!
– Biện pháp muốn ngăn cản của hắn, cũng chỉ có thể là ta sớm trở thành chủ nhân của pháp bảo!
Sau khi Bạch Tiểu Thuần càng nghĩ, đã nghĩ đến không ít chủ ý.
Nhưng khả năng thành công của mỗi một chủ ý, đều rất là mong manh.
– Chỉ có một biện pháp!
Bạch Tiểu Thuần hung hăng cắn răng một cái.
– Sau khi luyện linh pháp bảo mười lần, có thể xóa đi tất cả dấu vết trên đó.
Nếu như có thể luyện linh cây quạt này, thật sự ở lần mười lần, có thể xóa đi ấn ký trên cây quạt, nói không chừng ta có thể nắm lấy cơ hội… in xuống thần thức của ta vào trên cây quạt này!
– Kể từ đó, một khi thành công, ta có thể trở thành chủ nhân của cây quạt!
Sau khi Bạch Tiểu Thuần cân nhắc đến điểm này, nhất thời tim đập nhanh chóng, hoàn toàn động lòng.
Hắn thậm chí cũng quên mất mục đích của mình chính là muốn ngăn cản Quảng Mục Thiên Tôn.
Lúc này trong đầu của hắn vô cùng nóng bỏng, hai mắt còn phát ra ánh sáng.
– Nếu như ta trở thành chủ nhân của cây quạt này…
Bạch Tiểu Thuần kích động phấn chấn, hít thở càng thêm gấp gáp, thật lâu mới bình phục lại.
Hắn bắt đầu cân nhắc xem nên thực hiện như thế nào.
Cây quạt này thật sự quá lớn, Bạch Tiểu Thuần bình thường luyện linh, đều ném pháp bảo vào bên trong Quy Văn Oa.
Nhưng hôm nay muốn đi luyện cây quạt này, hắn có chút rầu rĩ, không biết nên luyện thế nào.
– Cây quạt này lại không thể thu nhỏ lại… Không biết đội Quy Văn Oa lên trên cây quạt này, có tác dụng hay không…
Nghĩ tới đây, tâm tư Bạch Tiểu Thuần ngứa ngáy khó chịu.
Nhưng hắn cẩn thận, không hành động thiếu suy nghĩ.
Bốn phía xung quanh nơi đây vẫn còn có người.
Một khi để cho bọn họ thấy được, ảnh hưởng quá lớn.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)

![[Dịch] Nghịch Thiên Tà Thần [Dịch] Nghịch Thiên Tà Thần](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/04/Audio-Nghich-Thien-Ta-Than.jpg)








