1. Home
  2. Truyện Kiếm tu
  3. Ngạo Thế Cửu Trọng Thiên
  4. Tập 272 : Thiên ma truyền thừa (c1356-c1360)

Ngạo Thế Cửu Trọng Thiên

Tập 272 : Thiên ma truyền thừa (c1356-c1360)

❮ sau
tiếp ❯

Chương 1356: Thiên ma truyền thừa

Dạ Túy chẹp chẹp miệng, nhắm mắt lại cảm thụ một chút, nói: “Quả thực có hương vị thần long trong truyền thuyết… Bất quá… Ngươi đã tiêu hóa toàn bộ rồi, vô dụng… thật đáng tiếc.”

Lại chẹp chẹp miệng.

Nhìn bộ dáng hắn, nếu như trong thân thể Sở Dương còn có thần long chi lực, hắn tuyệt đối có thể ăn tươi nuốt sống Sở Dương rồi.

Sở Dương rùng hết cả mình, con hàng này thực có can đảm ăn thịt người a! Vội vàng đắp thuốc lên chỗ vừa bị hắn cắn.

Trong lòng chửi mắng kiếm linh té tát.

Kiếm linh vẻ mặt vô tội: “Hắn không cắn thử một phát, làm sao lại tin tưởng được?”

Sở Dương căm tức nói: “Nhưng trên người ta thế nào lại có mùi vị thần long?”

Kiếm linh vẻ mặt không biết nói gì: “Chắc là mùi vị Ngạo Tà Vân đó.”

Sở Dương cứng họng.

Dạ Túy ghen tỵ tới mức hai mắt đỏ lên: “Chuyện tốt như vậy, sao lại rơi lên người ta chứ? Muốn người đuổi giết không phải dễ dàng lắm sao? Ta tùy tiện lượn một vòng lãnh địa mẫy đại gia tộc, giết vài tên trọng yếu, không phải là bị đuổi giết cuồn cuộn không ngừng sao? Haiz….”

Sở Dương cười khổ một tiếng: “Đây chỉ là vận khí mà thôi.”

“Đây quả thực là vận *** chó nghịch thiên!” Dạ Túy giận dữ nói.

Xem ra, hắn vẫn còn canh cánh trong lòng vì sao vân khí tốt như vậy không rơi lên người hắn.

“Kỳ thật, ta cũng nên cảm khí cái vận khí này thay đổi ta. nếu không có chuyện này, ta chỉ là một khúc củi mục thôi….” Sở Dương tiếp tục dựa theo kịch bản mà kiếm linh đã vạch ra, cảm xúc vô cùng: “Ngươi nào biết, trước đó, ta dừng lại ở võ tông, sống chết không thể tiến thêm.

Tất cả mọi người đều nói, đời này của ta, đến võ tông là hết rồi….”

Quả nhiên, Dạ Túy vừa nghe xong lời này, ánh mắt liền đôt nhiên tỏa sáng, từ từ dò xét cẩn thận Sở Dương một phen, sau đó mới cười rộ lên: “Thì ra ngươi cũng từng là một khúc củi mục…”

“Đúng vậy, chẳng lẽ ngươi cũng thế?” Sở Dương lập tức bắt bệnh bốc thuốc.

Sắc mặt Dạ Túy trở nên âm trầm.

Ánh mắt chớp động quang mang ác độc, chậm rãi nói: “Đó là sỉ nhục suốt đời ta, vĩnh viễn không bao giờ quên được…”

Sở Dương thở dài: “Tất cả mọi người đều có chuyện cũ đau đớn…Haiz….”

Tiếng thở dài này lại càng khiến Dạ Túy có một cảm giác đồng bệnh tương liên.

Cùng lúc đó, trên đỉnh núi, hôii y nhân nọ cũng thở ra một hơi thật dài, ánh mắt lộ ra thần sắc hứng thú, tựa hồ rất có hứng thú với chuyện của Dạ Túy.

Lập tức phất tay lên một cái, một cỗ tinh thần ý thức nhàn nhạt đã lất phất rơi xuống…

“Bất quá, chuyện cũ đau đớn của ta, lại không thể nói cho ngươi nghe.

Bất quá, nghĩ lại cũng cảm thấy kinh ngạc, cũng là củi mục… Ha ha… Về phần như thế nào mà trở nên mạnh mẽ, chết cũng không thể nói cho ngươi được.” Miệng Dạ Túy rất kín.

Sở Dương có chút thất vọng, thầm nghĩ, xem ra vẫn không cạy được miệng hắn.

Trong Cửu Kiếp không gian, kiếm linh cũng thất vọng thở dài

Đột nhiên, Dạ Túy lại thở dài một tiếng, đột nhiên thay đổi ý định, nói: “Bất quá… nói cũng không sao cả.

Dù sao sau ngày hôm nay, ta và ngươi đã là người xa lạ, nói cho ngươi cũng không sao cả.”

Sở Dương ngạc nhiên.

Hắn làm sao lại thay đổi chủ ý?

Một khắc trước còn nói: Ta chết cũng không thể nói cho ngươi.

Ngay sau đó đã biến thành: Nói cho ngươi cũng không sao cả…

Ta fuk, vị Dạ đại công tử này có bệnh thần kinh hay sao? Như thế nào mà chuyện mâu thuẫn như vậy cũng làm được.

Chỉ thấy Dạ Túy nghiến chặt răng, nói: “năm đó, ta vừa mới ra đời đã được xưng tụng là thiên tài kinh mạch thông suốt.

Mà ta từ nhỏ đã cảm thấy hứng thú với kiếm.

Một đường tiến cảnh nhanh kinh người.

Tới năm 15 tuổi đã trở thành kiếm vương! Ở toàn bộ Cửu Trọng Thiên chính là độc nhất vô nhị.”

“Gia tộc lập ta là đại công tử, bảo ta phát dương quang đại Dạ gia.

Ta cũng thỏa thê mãn chí.”

“Nhưng sau 15 tuổi, vô luận ta tu luyện thế nào, lại phát hiện thủy chung không thể tiến thêm một bước nữa! Ta từng nửa tháng liên tục không ăn không uống, chỉ luyện kiếm.

Thậm chí luyện tới gẫy mấy thanh kiếm….”

“Nhưng vẫn không có hiệu quả chút nào!”

“Cho tới khi ta mười tám tuổi.

Gia tộc rốt cuộc cũng hết kiên nhẫn.

Mời cung phụng Dược cốc tới xem cho ta, mới biết được, ta có một đoạn kinh mạch trời sinh nhỏ hẹp.

Tuy chỉ là một đoạn, nhưng cả đời không thể cải thiện.

Nói cách khác, ta đến kiếm vương nhất phẩm chính là đỉnh cao nhất cuộc đời! Hơn nữa, không thuốc gì trị được!”

“Sau khi gia tộc biết chuyện này, lập tức hủy bỏ địa vị đại công tử của ta.”

“Đoạn thời gian đó, tuy ta vẫn tu luyện chết đi sống lại mỗi ngày, nhưng không có một ai quan tâm tới ta.” Dạ Túy cắn răng, hung hăng cười cười: “Năm đó ta 24 tuổi, mùa đông, tất cả gia tộc đều đang ăn mừng năm mới, không ngờ không ai cho ta biết.

Ta lén trốn ra khỏi gia tộc, chạy tới nơi này!”

Hắn chỉ dưới chân: “Trong đêm giao thừa, ta một mình lên Bảo Tháp sơn, chỉ chạy như điên, không có mục đích, thậm chí đã muốn chết đi cho xong.”

“Sau đó, ta cũng không biết chuyện gì xảy ra, đi tới một ngã rẽ, thuận đường mà đi, đột nhiên xông vào một đám sương mù.

Trong mây mù, phát hiện ra một cái cửa động.

Lúc đó trời rất lạnh, ta liền chui vào. hơn nữa không thể phủ nhận một điều, nơi đó tựa hồ đang kêu gọi ta bước vào….”

“Sai khi đi vào, ta liền phát hiện một bộ thi thể kỳ quái.” Dạ Túy nghiêng nghiêng đầu, trên mặt lộ ra một vẻ dữ tợn, nói: “Là thi thể… vô cùng kỳ quái.

Thế nào cũng không phải người, như là một con hầu tử… Ừm bị một thanh kiếm g**t ch*t.

Thanh kiếm đó đâm vào ngực thi thể.”

“Ta liền kỳ quái? Trong động thế nào lại có một thi thể, trên thi thể còn có kiếm? Người nọ g**t ch*t quái vật rồi, vì sao còn không lấy kiếm ra?”

“Đúng vào lúc đó, thanh kiếm kia đột nhiên chấn động, ta rõ ràng nghe được có người đang nói chuyện với ta, nói: “Rút thanh kiếm này lên, ngươi sẽ có được thiên hạ!”

“Lúc đó ta liền nghĩ, ta là phế vật con mẹ nó rồi, còn cái gì mà có được thiên hạ… Thế là không rút lên.” Dạ Túy thở dài một tiếng: “Hiện tại ta thật hối hận! Lúc đó, nếu ta rút thanh kiếm đó lên, thành tựu hiện giờ đây chỉ thế này.”

Kết quả này thật sự vượt ra ngoài dự liệu của Sở Dương.

Không rút kiếm.

Theo Dạ Túy kể lại, Sở Dương cùng kiếm linh đều nhất trí rằng: Thanh kiếm kia, có thể chính là binh khí của vực ngoại thiên ma, trong đó ẩn chứa ma tính.

Chỉ sợ Dạ Túy cũng bởi vì thanh kiếm này mà có thành tựu hiện tại.

Nhưng tuyệt đối không ngờ tới, hắn không rút kiếm!

Dạ Túy thở dài một hồi lâu, nói: “Lúc đó, trong lòng ta cũng cực kỳ sợ hãi, cảm thấy, cảm thấy chuyện này có cái gì đó tà quái.

Sau đó ta phát hiện, trên mặt đất còn có nửa thanh vỏ kiếm, ta liền nghĩ, nếu không ta lấy nửa thanh vỏ kiếm này trước đi?”

“Thế là ta cầm lấy nửa thanh vỏ kiếm đó.

Nhưng vừa cầm trong tay, tinh thần của ta đột nhiên hôn mê.

Thanh kiếm kia tựa hồ có lực lượng có linh tính, lôi kéo ta về phía thanh kiếm.

Ta muốn ném xuống, nhưng lại không ném được, cực lực giãy dụa, không ngờ đập đầu vào vách động, hôn mê bất tỉnh.

Lại không chú ý tới vỏ kiếm trên mặt đất không ngờ lại dựng lên, ta đặt mông ngồi xuống…”

Dạ Túy nói tới đây, Sở Dương liền cảm thấy rùng cả mình.

Suy nghĩ một chút, nếu nửa thanh vỏ kiếm cắm trên mặt đất? Đặt mông ngồi lên? Nếu như ngồi thật chuẩn…

Sở ngự tọa đột nhiên cảm thấy lỗ ass phát rợn, không nhịn được đưa tay ôm đít.

“Chờ đến khi ta tỉnh lại, cả người máu đen, vỏ kiếm cũng thấy nữa…”

Dạ Túy tiếp tục nói.

Sở Dương càng có có môt loại cảm giác rùng mình: Vô nghĩa, đương nhiên là không thấy! Nó chui vào con mẹ đó rồi….

“Ta còn có một loại cảm giống, vẫn như cũ có lực lượng lôi kéo ta cầm lấy thanh kiêm.

Ta quá sợ hãi, lăn lê bò toài ra ngoài… Bản thân cũng không biết làm thế nào mà hạ sơn, về tới nhà.

Trong nhà vẫn đang liên hoan ăn mừng như trước… Không một ai chú ý tới ta toàn thân máu đen, cũng không người nào biết ta ra ngoài, và trở lại.”

Dạ Túy cười khổ một tiếng: “Có lẽ bọn họ biết, chỉ là không thèm để ý….”

“Chờ đến khi ta về nhà, trôi qua vìa ngày, ta mới phát hiện, đoạn vỏ kiếm kia cũng không biến mất, mà là theo máu tươi, hòa tan vào cơ thể ta.”

Sở Dương trợn trắng mắt, thầm nghĩ Chỉ sợ tuyệt đối không phải theo máu tươi của ngươi mà vào đâu.

Mà là ngươi… trực tiếp dưới một tình huống cơ duyênn xảo hợp, để nó chui qua lỗ….

Nghe Dạ Túy kể tới đây, Sở Dương đột nhiên tràn đầy khâm phục vùng thiên địa này.

Ngươi nói phải có bao nhiêu trùng hợp, mới có thể tạo thành vị Dạ Túy kinh thiên động địa hiện tại? Loại kỳ ngộ này, tuyệt đối là nghĩ tới rách da đầu… cũng tuyệt đối không cũng nghĩ ra được!

“Hơn nữa ở trên vỏ kiếm, có nửa trước một bộ tâm pháp, cùng nửa trước một bộ kiếm pháp.”

“Mà nửa còn lại, lại nằm trên chính thanh kiếm mà ta không rút ra kia.

Mà nửa phần sau, không ngờ mới là phần quan trọng nhất….” Dạ Túy nói tới đây liền vô cùng buồn bực: “Hơn nữa, trên thân thanh kiếm còn có một đại bí mật! Đó mới càng thêm đáng tiếc!”

“Haiz, trong thân thể có nửa thanh vỏ kiếm, loại cảm giác này thật sự là….” Dạ Túy thở dài: “Ta lúc đầu trong lòng còn rất bất an, nhưng ta lập tức phát hiện, kinh mạch của ta đột nhiên bình thường!”

“Ta lại bắt đầu tinh tiến! Hơn nữa, những kinh mạch nhỏ hạch đã khôi phục bình thường.

Ta liền đoán rằng, liệu có phải vì nửa thanh vỏ kiếm kia không? Vì thế ta liền thử tu luyện nửa bộ tâm pháp trên đó…”

“Không nghĩ tới, vừa thử một lần, tu vi ta đột nhiên tăng mạnh, tốc độ tu luyện, không ngờ đạt tới gấp mười lần bình thường!”

Dạ Túy nặng nề nói: “Nửa bộ tâm pháp này, có tên là… Thiên Ma đại pháp!”

Bốn chữ Thiên Ma đại pháp vừa ra khỏi miệng, sắc mặt kiếm linh trong Cửu Kiếp không gian đã biến đổi.

Sở Dương thậm chí có thể cảm giác được, kiếm linh đang sợ hãi.

Nhịn không được trong lòng cũng rùng mình một cái chẳng lẽ Thiên Ma đại pháp này… thật sự kh*ng b* như vậy?

“Thiên Ma đại pháp hữu hiệu, ta đương nhiên cao hứng, vì thế lại một lần nữa bắt đầu phối hợp với Thiên Ma đại pháp, tập luyện nửa bộ kiếm pháp.

Thiên Ma Lục Linh kiếm! Mới biết được, đây tuyệt đối là đệ nhất công pháp, đệ nhất kiếm pháp toàn bộ Cửu Trọng Thiên!”

“Uy lực lớn đến mức độ ko thể tưởng tượng được.

Ta mới biết được, mình bỏ lỡ cơ duyên lớn nhường nào!”

Truyện FULL

“Truyền thuyết, môn công pháp này luyện tới cảnh giới cao thâm, một kiếm xuất, thiên hạ sinh linh đều bị tàn sát sạch sẽ!”

“Ta từng nhiều lần tưởng tượng, có thể tàn sát sát toàn bộ những tên hỗn trướng trong thiên hạ này!”

Sở Dương rùng mình một cái, thầm nghĩ, may mà ngươi không có được bản đầy đủ.

Nếu không, Cửu Trọng Thiên này chẳng phải sớm xong rồi sao?


Chương 1357: Trở mặt vô tình

“Ta từng quay lại tìm kiếm, nhưng bởi vì lúc đó thần trí mơ hồ, căn bản là chạy loạn, không thể nhớ rõ vị trí, cho tới bây giờ, hơn mười năm qua đi, ta vẫn không thể tìm lại được địa phương kỳ quái kia!”

Dạ Túy nói tới đây, hôi y nhân trên đỉnh núi kia cũng thở dài, lẩm bẩm, nói: “Thì ra là thế, chẳng trách tên gia hỏa này cứ hai ba ngày lại mò tới đây một lần… thì ra là thế….”

“Sau khi có được kỳ ngộ này, ta giữ kín không nói ra, vất vả tu luyện: Trong ba tháng liền trở thành kiếm đế! Gia tộc luận võ, ta ngang trời xuất hiện, chém chết vị đại công tử đã thay thế ta! Đồng thời, cũng lần lượt đánh bại từng huynh đệ đồng bối, g**t ch*t sáu huynh đệ đồng bối! Trong đó hai người chính là huynh đệ cùng một mẹ với ta! Đoạt lấy đại công tử vị!”

Dạ Túy tiếp tục kể, trong mắt lộ ra vẻ sảng khoái.

Sở Dương có chút thở dài: Cho dù bọn họ từng làm chuyện không đúng, nhưng dù sao cũng là huynh đệ ruột thịt của người! Ngươi cứ giết như vậy? Hơn nữa không hề cảm thấy áy náy?

“Sau đó ta mới phát hiện, tính tình của ta kỳ thật cũng theo công pháp mà thay đổi.

Trở nên lãnh khốc, trở nên vô tình! Trở nên coi mạng người như cỏ rác! Mỗi một lần giết người, đều cảm thấy nhiệt huyết sôii trào, vô cùng hưng phấn…”

“Tu vi của ta tăng tiến càng lúc càng nhanh, nhưng tâm tính của ta cũng càng ngày càng trở nên lạnh lùng.” Dạ Túy nói tới đây, tựa hồ chạm phải chỗ mềm trong lòng, không ngờ khẽ thở dài một tiếng: “Kỳ thật, năm đó ta cũng… từng là một người ôn lương đôn hậu.

Hơn nữa còn tràn đầy mộng tưởng với nhân sinh.”

“Ta từng muốn dùng lực lượng của mình giúp cho thiên hạ hùng bá thiên hạ, bảo bộ phụ mẫu huynh đệ tỷ muội ta, từng muốn dùng lực lượng của ta để trợ giúp thật nhiều người, khiến cho tất cả mọi người truyền tụng mỹ danh của ta….”

“Ta còn từng nghĩ tới, chờ đến khi ta luyện thành công, liền thành gia lập thất, kiều thê mỹ thiếp, vui vẻ mỹ mãn.”

Nhưng từ khi ta luyện Thiên Ma đại pháp và Thiên Ma Lục Linh kiếm này, lại càng ngày càng trở nên lạnh như băng, nữ nhân đẹp thế nào, trong mắt ta bất quá cũng chỉ là một sinh vật chờ ta giết thôi.”

“Trừ luyện kiếm, chỉ có giết người là ta còn có chút kh*** c*m.

Không ngờ không hứng thú với việc gì nữa.

Cho tới bây giờ, ta vẫn chưa cưới vợ, nữ nhân trên đời chỉ khiến ta ghê tởm….”

“Hơn nữa, ngay tại vừa rồi bị đuổi giết, thân thể nhiều chỗ bị thương, thống khổ cực hạn, bên trong vỏ kiếm kia không ngờ lại phát ra vô số ma khí, cải tạo thân thể ta, chữa trị vết thương.” Nhưng theo từng điểm từng điểm ma khí tràn ra, ta đều có thể cảm nhận được mình đang càng lúc càng bạo ngược…”.

Dạ Túy có chút thống khổ nói: “Năm đó ta cũng từng bạch bào trường ca, lương tiêu mãi túy, ánh tuấn niên thiếu, ôn lương thư sinh….”

Ba người cùng thở dài… Bạn đang đọc truyện được copy tại

Truyện FULL

Một người kể, hai người nghe, một ở trước mặt, một bí mật ẩn mình gần đó.

Trong lòng hai người nghe cùng dâng lên một ý nghĩ: “Vực ngoại thiên ma này, quả nhiên đáng sợ! Sau đó cùng dâng lên ý niệm thứ hai trong đầu: Thì ra trong ngọn núi này lại có một thanh kiếm như vậy!

Một thanh ma kiếm!

Đúng vào lúc này, cả người Dạ Túy đột nhiên run lên, nhảy dựng lên một cái, nhìn Sở Dương giống như gặp phải quỷ: “Ngươi…. tên hỗn đản nhà ngươi! Ngươi đã làm gì ta?”

Sở Dương có chút choáng váng, không hiểu ra làm sao, nói: “Ta làm gì ngươi?” Đột nhiên giận dữ: “Ta có thể làm gì ngươi?” ( Nghe như thông ass =]])

Dạ Túy kinh hãi: “Tên vương bát đản nhà ngươi, không ngờ thi triển yêu pháp với ta!”

Hắn không thể không kinh hãi.

Bởi vì hắn đột nhiên phát hiện, dưới tình huống bất tri bất giác, mình không ngờ đã nói ra bí mật lớn nhất trong lòng mình rồi!

Đây chính là bí mật tuyệt đối mà mình dựa vào để dựng thân bảo mệnh!

Trước đó, trừ mình ra, toàn bộ Cửu Trọng Thiên không có một người nào biết được!

“Sở Dương! Ngươi quả nhiên là vực ngoại thiên ma! Không thể tưởng được ngươi còn có mê hoặc nhân tâm chi thuật….” Mặt Dạ Túy lộ ra sát khí.

Đầu óc Sở Dương choáng váng: “Ngươi có biết, đây chính là ngươi tự kể không?”

Dạ Túy cười lạnh: “Ta đương nhiên biết, nhưng ta càng biết, ngươi là vực ngoại thiên ma! Ta hiện tại phải trừ hại cho Cửu Trọng Thiên!”

Sở Dương hoàn toàn hồ đồ.

Hồ đồ thật sự rồi.

Con mẹ nó… Rốt cuộc là chuyện gì xảy ra.

Ta đâu có ép ngươi nói ra.

“Sở Dương, không ngờ ngươi lại dùng loại thủ đoạn bỉ ổi này với ta! Nạp mạng đi!” Dạ Túy hét lớn một tiếng, trường kiếm rời vỏ, ma khí lập tức đại trướng.

Sở Dương luống cuống tay chân nhảy dựng lên, hoàn toàn không hiểu chuyện gì xảy ra, rút kiếm vừa đỡ vừa gầm lên: “Ngươi rốt cuộc làm sao vậy?”

Dạ Túy không đáp, nhưng kiếm chiêu càng ngày càng lăng lệ, vẻ mặt hung ác, không ngờ lộ ra tư thế chỉ hận không thể một kiếm chém Sở Dương thành phấn vụn!

Sở Dương từng bước lui về phía sau, theo bản năng xuất ra nhu thủy kiếm ý, liên tục chống đỡ đối phương tiến công.

Nhưng hiên tại, không biết tại sao, tu vi Sở Dương đột nhiên tăng vọt.

Trận chiến vừa rồi, Sở Dương còn có thể chống đỡ được, nhưng hiện tại không ngờ đã lực bất tòng tâm

Ánh mắt Dạ Túy càng lúc càng tàn nhẫn: “Sở Dương, ta với ngươi thế bất lưỡng cập!”

Sở Dương thật sự là oan uổng muốn chết.

Gặp phải loại thần kinh thế này, thật sự là chuyện đủ khiến bất cứ nào cũng phải bất đắc dĩ.

Một khắc trước còn ngồi cùng nói, tâm sự mọi chuyện, không gì giấu nhau, ngay sau đó liền rút kiếm giết người, không lưu tình chút nào…

Ta thật sự bó tay rồi…

“Xem Thiên Ma Lục Linh kiếm đệ nhất kiếm! Thiên Ma Hàng Thế!” Dạ Túy tung người nhảy lên, lăng không đánh xuống.

Có thể nhìn thấy rõ ràng một đạo ma khí nhàn nhạt đã hòa trộn trên kiếm, trong quang mang, bổ tới như một tia chớp.

Kiếm thế vừa hiện, xung quanh Sở Dương, không ngờ cũng lập tức bị ma khí phong tỏa.

Sở Dương hít sâu một hơi, Thiết Bích Đồng Tường ngang trời xuất hiện, tiếp đó chính là Cửu Tiêu Phong Vân!

Ầm một tiếng nổ lớn.

Thân hình Dạ Túy lay động, Sở Dương liên tục lui ra ngoài bảy tám bước.

Khóe miệng không ngờ rỉ ra máu tươi.

Tên hỗn đản này, không ngờ bất chấp thương thế, hiện tại đã có thể phát huy ra lực lượng kiếm trung chí tôn tam phẩm rồi, hơn nữa còn đang liên tục gia tăng!

Vừa rồi va chạm một cái, nếu không phải Cửu Kiếp kiếm chủ kỳ diệu vô song, tình diệu hơn xa loại Thiên Ma Lục Linh kiếm vứt đi kia… Sở Dương gần như đã bị một kiếm vừa rồi chấn cho ngất xỉu rồi…

“Thiên Ma Lục Linh kiếm, đệ nhị thức! Thiên Ma Triển Sí!”

“Thiên Ma Lục Linh kiếm, đệ tam thức! Thiên Ma Đồ Đao!”

“Đệ tứ thức, Thiên Ma Nhiễm Huyết!”

“Đệ ngũ thức,…..”

Sở Dương quái khiếu một tiếng, oa oa hộc máu, xoay người bỏ chạy.

Từng bước lui về phía sau, tới một ngã ba, Sở Dương hốt hoảng chọn bừa lấy một đường, chạy như điên.

Mụ mụ nó, tên hỗn đản này đã tăng lên tới kiếm trung chí tôn tam phẩm đỉnh phong rồi… Cái này thì bản kiếm chủ lấy gì ra đỡ!

“Trốn đi đâu!” Hai mắt Dạ Túy đỏ lừ: “Hôm nay không giết ngươi, ta thề không làm người!”

Gắt gao đuổi theo.

Sở Dương vừa đào tẩu vừa cực kỳ buồn bực, trong lòng bi phẫn vô hạn, đây rốt cuộc là chuyện gì?

Sở ngự tọa đương nhiên không biết, thần thức Dạ Túy vừa rồi bị người ta khống chế, mới nói ra bí mật lớn nhất của mình.

Dưới tình huống hoàn toàn không biết gì cả, Sở Dương bị đổ bô phân lên đầu rồi.

Hiện giờ người kia đã triệt hồi thần thức, Dạ Túy thấy bí mật lớn nhất của mình đã bị Sở Dương biết hết rồi, há có thể không vừa tức giận vừa lo lắng, lại có chút mất mặt…

Giờ phút này, đã tới mức không giết người không bỏ qua rồi…

Trên đỉnh núi, hôi y nhân ôm bụng cười đến không thở nổi: “Đáng đời tên tiểu tử chỉ biết chiếm tiện nghi người khác.

Hôm nay cho người biết, có một số tiện nghi không thể tùy tiện chiếm….”

Hai người một đuổi một chạy, trong phút chốc đã loanh quanh mấy vòng.

Nơi này địa hình phức tạp tới mức khó tưởng tượng nổi.

Nhưng Sở Dương chạy trốn phía trước, Dạ Túy đuổi theo phía sau, lại không hề thả lỏng nửa điểm.

Sở Dương lập tức minh bạch: Tên gia hỏa này thường xuyên tới đây, hiểu rõ địa thế mấy tầng dưới như lòng bàn tay.

Ta cứ tiếp tục chạy ở mấy tầng dưới này, chỉ sợ cuối cùng vẫn bị hắn đuổi kịp thôi…

Vừa nghĩ tới đây, không chạy xuống dưới nữa, khi chạy tới một ngã rẽ tiếp theo, hắn liền tung người nhảy, theo sơn đạo nhảy lên.

Dạ Túy giận dữ đuổi theo: “Đừng chạy! Mau mau để ta giết ngươi! Ta muốn nuốt hết huyết nhục của ngươi, xem xem có thể chuyển hóa ra long nguyên không.”

Sở Dương thật sự sợ tới nổi da gà, cuồng mắng một câu b**n th**, dưới chân lại càng thêm điên cuồng bỏ chạy…

Chỉ trong phúc chốc, trải qua mấy ngã rẽ giống như mê cung, Sở Dương đã chạy tới tầng năm, ẩn vào trong mây mù, Dạ Túy vẫn như cũ đuổi theo đằng sau, nhưng khoảng cách lại thoáng kéo xa hơn.

Rốt cuộc khi tới tầng thứ sáu, Sở Dương chỉ cảm thấy thân thể đột nhiên trầm xuống, sức ép lên người đột nhiên gia tăng gấp mấy trăm lần, gắng gượng đổi hướng một lần, gia tăng cước bộ đảo bảy tám vòng lớn, mãi cho tới khi không nhìn thấy bóng dáng Dạ Túy đâu nữa, lúc này mới thở phào một hơi, dựa lưng vào thạch bích nghỉ ngơi một chút.

Thanh âm mắng to của Dạ Túy gần như là gần trong gang tấc, hắn cũng đang không ngừng truy đuổi, tìm kiếm thân ảnh của Sở Dương.

Bất quá, tuy Sở Dương trốn ở cách hắn không xa, nhưng hắn sống chết vẫn không thể tìm được.

“Ngọn núi này quả nhiên có cổ quái!” Sở Dương thở phào nhẹ nhõm một hơi, trong lòng lẩm bẩm nói: “Ngươi cứ ở đó mà tìm đi! Mệt chết luôn là tốt nhất!”

Nhanh chóng phục dùng một viên Cửu Trọng đan bản không hoàn chỉnh, vận công chữa thương, lập tức phát hiện trên cánh tay mình có từng tia từng tia hắc khí bị bức ra.

Ma khí!

Sở Dương không nhịn được ngẩn ra.

Khi giao chiến trong rừng cây, Dạ Túy vẫn không thể bức ra ma khí, chứ đừng nói là xâm nhập thân thể.

Nhưng hiên tại, không ngờ đã đến mức độ này?

Chẳng lẽ cuộc chiến đấu hôm nay, lại xúc tiến Dạ Túy nhiều như vậy?

Sở Dương càng ngày càng cảm thấy, Dạ Trầm Trầm này lưu lại, tuyệt đối là một tai họa! Nhưng bây giờ thật sự là bất lực.

Giờ phút này mình còn đang trốn hắn… Lấy gì ra giết hắn?

“Như thế nào mới có thể giết hắn?” Sở Dương nhíu mày, cố gắng suy nghĩ.

Hiện tại hắn đã thay đổi chủ ý, mượn Dạ Túy tiến vào Dạ gia đã tuyệt đối không có khả năng.

Một khi đã vậy… giết có gì đáng tiếc?

“Ngươi muốn giết hắn?” Một thanh âm nhẹ nhàng vang lên ngay bên tai Sở Dương.

Sở Dương thậm chí còn có thể cảm nhận được hơi ấm phả vào tai mình…

Một bàn tay, nhẹ nhàng đặt lên vai hắn, không ngờ còn vỗ vỗ…

Trong lúc nhất thời, Sở Dương hồn vía lên mây, lưng toát mồ hôi lạnh, lông tóc cả người dựng đứng lên, xoạt một tiếng nhảy ra ngoài: “Là ai?”

Quay đầu lại, chỉ thấy một hôi y nhân đang híp mắt, thần tình thú vị nhìn mình.


Chương 1358: Tra tấn bức cung

Cả người Sở Dương lập tức thả lỏng: “Mẹ ơi.

Thì ra là lão nhân gia… ” Phốc một tiếng, ngồi phệt xuống đất, cả người ướt đẫm mồ hôi.

Vừa rồi cả kinh thật không nhẹ.

Gần như cả tim cũng muốn nhảy lên cổ họng.

Người này là một người quen!

Một người quen đã lây không gặp!

Ninh Thiên Nhai!

Sở Dương hoàn toàn yên lòng.

Lão tử an toàn… rốt cuộc cũng an toàn.

“Làm sao ngươi lại ở đây?” Ninh Thiên Nhai nhíu mày nhìn Sở Dương: “Ngươi tới đây làm gì?”

Sở Dương hừ hừ một tiếng, nhanh chóng xử lý vết thương trên người mình: “Ta còn chưa hỏi ngươi đó, làm sao ngươi lại ở chỗ này?”

Đối mặt với Ninh Thiên Nhai, tuyệt đối thoải mái hơn đối mặt Bố Lưu Tình nhiều lắm.

Trong cảm giác của Sở Dương, Bố Lưu Tình không hề dễ nói chuyện, nhưng Ninh Thiên Nhai lại không như vậy. hơn nữa, Mạc Khinh Vũ cũng từng kể, Ninh Thiên Nhai là người cưng chiều đồ đệ nhất.

“Ta ở chỗ này, đương nhiên có chuyện! Ta có lý do không thể không đến!” Ninh Thiên Nhai thực không thoải mái.

Tên tiểu tử này mỗi lần gặp mình đều không hề tôn kính gì cả.

Quá tùy tiện…

Lần trước ở Trung Tam Thiên cực bắc hoang nguyên, cũng bị tên gia hỏa này chơi cho một vố…

“Ta tới nơi này, đương nhiên cũng có chuyện.

Ta cũng có lý do không thể không đến!” Sở Dương trợn trừng mắt, xử lý thỏa đáng thương thế của mình rồi ngẩng đầu lên.

Ninh Thiên Nhai thở hộc hộc nói: “Hỗn trướng, nêu không phải bởi vì các ngươi, ta thế nào lại tới đây….”

Sở Dương kỳ quái nói: “Bởi vì chúng ta?”

Ninh Thiên Nhai thở dài: “Chứ còn vì ai nữa.”

Ngày đó, trước khi Đồ Đạo chi chiến diễn ra, Ninh Thiên Nhai bị Pháp Tôn và Vũ Tuyệt Thành liên thủ đánh lén, thân thụ trọng thương, trong thời gian ngắn không thể khôi phục, đành phải lén tìm một địa phương ẩn mình.

Nhưng khi cửu kiếp trộm vận, khí vận khổng lồ kia, Ninh Thiên Nhai cũng được hưởng một phần.

Mượn dùng khí vận chi lực, Ninh Thiên Nhai vượt qua nguy cơ ban đầu, thương thế có chút chuyển biến tốt đẹp, lực phá hoại của kiếm cương cũng dần dần biến mất khỏi thân thể hắn.

Sau đó mới bắt đầu khôi phục chân chính.

Ninh Thiên Nhai thân là đệ nhất cao thủ thiên hạ, đương nhiên biết được nơi nào có ích với thương thế mình nhất.

Thế là ngày đêm kiêm trình chạy tới Bảo Tháp sơn…. Khí vận lâm thể, Ninh Thiên Nhai tuy không biết tại sao, nhưng khẳng định biết, có liên quan tới Cửu Kiếp kiếm chủ!

Nếu Cửu Kiếp kiếm chủ đã làm chuyện này, vậy ở trong lòng Ninh Thiên Nhai, nguy cơ bên kia đương nhiên cũng được hóa giải rồi.

Cho nên hắn an tâm dưỡng thương.

Dù sao đồ đệ có Bố Lưu Tình chiếu cố, Ninh Thiên Nhai rất yên tâm.

Thẳng cho tới mấy tháng sau, thương thế khôi phục hơn phân nửa, Ninh Thiên Nhai mới ra ngoài một lần.

Trong lúc vô ý liền nghe được chuyện về Đồ Đạo chi chiến, lập tức hoảng sợ ngây người.

Nhưng kết quả và diễn biến của Đồ Đạo chi chiến đó, không một ai biết.

Ninh Thiên Nhai tìm hiểu nhiều mặt, cuối cùng biết được đám nhị tổ và mấy trăm vị chí tôn của bát đại gia tộc đều chết aon chết uổng.

Còn tình huống bên phe Sở Dương, lại không một ai biết.

Qua một thời gian ngắn, lại nghe tin Phong Nguyệt còn sống.

Nhưng lại không hề nghe được tin tức của Bố Lưu Tình.

Ninh Thiên Nhai lòng nóng như lửa đốt, suýt chút nữa khiến thương thế phản phục.

Đành phải tĩnh tâm lại, toàn lực khôi phục trước.

Hiện giờ mình mới khôi phục được mấy ngày, đang chuẩn ra ngoài thì may mắn thế nào mà Sở Dương lại tự mò tới cửa.

Nghe Ninh Thiên Nhai kể, Sở Dương mới biết được, Trước Đồ Đạo chi chiến ngoài Thiên Cơ thành ngày đó, Ninh Thiên Nhai không ngờ cũng tham chiến!

“Vậy thương thế ngươi hiện tại sao rồi?” Sở Dương hỏi.

“Hiện tại đương nhiên không có việc gì rồi.” Ninh Thiên Nhai có chút đắc ý: “Nếu luận tới tu vi chân thực, Vũ Tuyệt Thành cùng ta không chênh lệch nhiều lắm, hơn nữa đến cấp bậc như chúng ta rồi, chỉ cần hắn không đánh tới nội tạng ta, đối với ta cũng không tổn hại gì.

Chỉ có một kích của kiếm cương mới khiến ta bất ngờ thôi….”

“Lần sau tái kiến Vũ Tuyệt Thành, nhất định phải có một trận chiến!” Ninh Thiên Nhai cười hắc hắc: “Cũng không thể để tên hỗn đản này chiếm tiện nghi không được.”

Sở Dương mấp máy miệng, nhưng cuối cùng vẫn không nói gì.

“Đúng rồi, Bố Lưu Tình đâu? Hắn thế nào? Tiểu Vũ đâu?” Ninh Thiên Nhai hứng phấn bừng bừng hỏi.

Bên ngoài, thanh âm gào thét của Dạ Túy chốc chôc lại tiếp cận, chốc chốc lại rời xa.

“Tiểu Vũ hiện tại đang ở nhà ta.

Rất an toàn.” Sở Dương nói.

Ninh Thiên Nhai lập tức cảm thấy không ổn: “Lão Bố thì sao?”

Sở Dương thở dài: “Bố tiền bối tham dự Đồ Đạo chi chiến, đảm nhiệm chủ lực, dùng lực một người chiến Vũ Tuyệt Thành, Pháp Tôn, nhị tổ bát đại gia tộc, còn có hơn sáu trăm vị chí tôn cao thủ của chấp pháp giả và bát đại gia tộc….”

Sắc mặt Ninh Thiên Nhai trắng bệch.

Đội hình như vậy, cho dù hai người hắn và Bố Lưu Tình liên thủ, một khi hãm thân vào đó, cũng hữu tử vô sinh…

Nói như vậy, chẳng lẽ Bố Lưu Tình hắn…

“Rốt cuộc thế nào?” Ninh Thiên Nhai khẽ gầm lên một tiếng.

“Bố chí tôn, hắn… Sau trận chiến đó, hắn… hắn thăng thiên rồi!” Sở Dương thở dài.

“A?!” Ninh Thiên Nhai lập tức ngây ra như phỗng: “Chẳng lẽ… chẳng lẽ… Lão Bố hắn hồn phi phách tán? Bằng không, ta ở nơi này làm sao lại không có cảm ứng?”

Sở Dương lẩm bẩm nói: “Hắn chỉ lên trời thôi…”

“Hỗn trướng!” Hai mắt Ninh Thiên Nhai đỏ lên: “Là ai giết hắn?” Bạn đang đọc truyện tại

Hắn túm lấy cổ áo Sở Dương, hung hăng lắc lắc: “Cho dù ta bị cấm chế, không thể tham dự kiếm chủ Cửu Trọng Thiên chiến, nhưng ta nhất định phải đồ sát cả nhà kẻ sát hại lão Bố, chó gà không tha!”

Sở Dương bị hắn lắc cho gân cốt toàn thân muốn rời ra: “Ai nói… Bố Lưu Tình bị giết?”

Ninh Thiên Nhai thoáng ngơ ngẩn: “Ngươi nói gì?”

Sở Dương trợn trắng mắt, nói: “Ta nói… hắn lên trời, chứ đâu có nói hắn chết rồi….”

Ninh Thiên Nhai lập tức ngây ra như phỗng: “Cái này, là ý gì?”

“Khụ, hắn băng linh hãm thiên phá toái hư không rồi.” Sở Dương xoa xoa bả vai.

Ninh Thiên Nhai run rẩy một hồi, đột nhiên cả khuôn mặt đỏ bừng, tiếp đó giận tím mặt, một tay túm lấy Sở Dương: “Hỗn trướng! Không ngờ dám trêu chọc lão phu! Xem ra ta không đánh ngươi 3800 cái không được….”

Sở Dương giãy dụa kêu lên: “Từ đầu tới cuối ta đâu có nói hắn chết… là ngươi tự nói….”

Lời còn chưa dứt, Ninh Thiên Nhai đã một chưởng đánh xuống.

Sở Dương hét thảm một tiếng, rõ ràng cảm nhận được mông mình đã nở thành tám cánh hoa!

Cái này tuyệt đối không phải là hình dung, mà là tám cánh hoa thật sự.

Hai bên mông, mỗi bên bốn cánh….

Sở Dương kêu gào thảm thiết, thanh âm cũng thay đổi: “Ngươi… Chính ngươi hiểu lầm còn tránh ai? Đáng thương ta còn bị trọng thương..,.”

Ninh Thiên Nhai không hề để ý chút nào, lại ba một chưởng.

Một chưởng này lại đánh cho tám cánh hoa khôi phục lại thành hai, tiếp đó lại một chưởng, nứt thành tám cánh hoa hình dạng bất đồng….

Ba ba ba ba….

Sở Dương chết đi sống lại…

“Chậm đã!” Sở Dương run run, rốt cuộc cũng nhớ ra một chuyện: “Nếu ngươi đánh ta, về ta sẽ đánh đồ đệ ngươi!”

Ninh Thiên Nhai lập tức giật mình, dừng lại một chút, đột nhiên giận tím mặt: “Ngươi còn dám uy h**p ta… Trái tim đồ đệ ta đã sớm bị ngươi trộm đi rồi, sớm muộn gì cũng thành lão bà ngươi, ngươi đánh lão bà ngươi thì liên quan gì tới ta!”

Ba ba ba…

Càng ngày càng nặng…

Sở Dương thảm không nói nổi, giãy dụa kêu lên: “Tha mạng….”

“Không tha!”

“Trước khi thăng thiên, Bố tiền bối để lại cho ngươi một câu….” Sở Dương r*n r* nói.

Ninh Thiên Nhai lập tức ngừng tay: “Nói cái gì?”

Đúng vào lúc này, thanh âm Dạ Túy truyền đến: “Sở Dương, nạp mạng đi….”

Ninh Thiên Nhai nhíu mày, một trảo tóm lấy hai khối thịt trên mông Sở Dương, nhấc lên, cứ như vậy mang hắn theo,xoạt một tiếng bay ra ngoài.

Sở Dương cực kỳ khó chịu, bất mãn nói: “Làm thịt hắn luôn không phải xong rồi sao? Thanh tịnh luôn?”

“Ta tự tay giết hắn?” Ninh Thiên Nhai hừ một tiếng: “Như vậy không phải là cho hắn mặt mũi sao?”

Sở Dương nhất thởi bị những lời này khiến cho choáng váng.

Trong nháy mắt đã tiến vào trong mây mù dập dờn, Sở Dương chỉ cảm thấy mình một đường vù vù bay lên, cũng dần dần cảm thấy không khí lạnh đi…

Phía dưới, tiếng Dạ Túy quát tháo, đương nhiên cũng còn nghe thấy nữa.

Dạ Túy điên cuồng tìm kiếm một hồi, lúc này mới phẫn nộ dừng tay, tự mình tìm kiếm đường ra, sau đó một đường cấp tốc trở về gia tộc.

Phải triệu tập cao thủ tới.

Thứ nhất, giáo huấn cho mấy tên hỗn đản Gia Cát Hồn kia một trận.

Thứ hai, canh giữ đường xuất sơn ở Bảo Tháp sơn.

Vô luận tiểu tử kia có chui ra từ hướng nào cũng tuyệt đối không được để hắn sống sót trở về!

Dạ Túy nghiến răng nghiến lợi, Sở Dương biết đại bí mật của mình, nếu còn sống sót rời khỏi Bảo Tháp sơn, vậy bí mật của mình còn gọi là bí mật sao?

Khó đảm bảo hắn không truyền ra khắp thiên hạ cùng biết…

Sở Dương chỉ là vực ngoại thiên ma giả, nhưng mình tựa hồ so với hắn còn chính quy hơn… Ít nhất mình cũng có được truyền thừa.

Thân ảnh Dạ Túy chớp mắt đã biến mất phía đường trời…

Mà giờ khắc này, ở trên đỉnh Bảo Tháp sơn, Sở Dương lại gặp phải một hồi tra tấn bức cung dã man.

“Nói may, trước khi phá toái hư không, Bố Lưu Tình nói cái gì?” Ninh Thiên Nhai có chút không nhẫn nhịn nổi.

Sở Dương chỉ cảm thấy cái mông mình giờ khắc này đã không phải là tám cánh hoa nữa, mà đã biến thành mười bảy mười tám cánh hoa rồi, r*n r* nói: “Bố chí tôn lúc đó cười ha ha, nói… nói….”

“Nói cái gì?” Ninh Thiên Nhai truy hỏi.

“Bố chí tôn nói: Ninh Thiên Nhai, lão hỗn đản nhà ngươi, đấu với lão tử một vạn bốn ngàn năm, lần nào cũng bị lão tử đánh cho bẹp lép như con tép, lần nào ta cũng đánh chết lão hỗn đản ngươi, lão không râu… lão bất tử….” Sở Dương r*n r*, ác độc nói, tiếp đó nói: “Xin ngươi ngàn vạn lần phải tin tưởng, Bố Lưu Tình thực sự nói như vậy.”

Khuôn mặt Ninh Thiên Nhai đã biến dạng rồi, tức tới lệch mũi: “Ta tin! Ta tin! Ta tin cái con bà ngoại ngươi!”

Ngay sau đó lại tra tấn nghiêm hình một hồi, Sở Dương ngay cả kêu gào thảm thiết cũng không phát ra được, nhưng trong miệng rút cuộc cũng phun ra một đám hắc khí, vội vàng xin tha: “Được rồi được rồi… Ma khí thật sự hết rồi… bức ra rồi, không cần….”

Ninh Thiên Nhai cuồng nộ: “Tên tiểu tử ngươi lại lợi dụng ta bức ma khí ra ngoài….”


Chương 1359: Bảo Tháp sơn thần bí khó lường

Sở Dương chết đi sống lại rốt cuộc cũng cung khai.

Vừa rồi trong lúc lơ đãng, ma khí của Dạ Túy đã xâm nhập thân thể hắn, bởi vì đây là lần đầu tiên tiếp xúc cho nên Sở Dương nhất thời chịu thua thiệt.

Tuy lập tức khu trừ, nhưng còn có một bộ phận tiến vào nội tạng.

Dưới sự nỗ lực của kiếm linh, Sở Dương một mặt nói giỡn một chút cho không khí thoải mái, một mặt lại lợi dụng vô thượng thần uy của Ninh Thiên Nhai dẫn vào thân thể, kiếm linh gia dĩ vận dụng, thành công bức ma khí ra khỏi cơ thể!

Đến tận lúc này, mới hoàn toàn thoải mái.

Nhưng lực lượng của Ninh Thiên Nhai đâu dễ dàng mượn như vậy?

Tuy hắn biết rõ Sở Dương đang làm cái gì, cũng cố ý phối hợp giúp Sở Dương bức ma khí ra, nhưng trong lòng cũng thật sự tức giận, còn có chút quẫn bách…

May mà lão phu tu dưỡng tốt, định lực cao, nếu không thật sự bị tiểu tử ngươi lừa khóc rồi.

Như vậy, lão phu còn thể diện gì đi gặp người khác?

Cho nên lửa giận của Ninh chí tôn cũng không hơn không kém.

Hiện giờ,biết tiểu tử này không có việc gì nữa rồi, Ninh Thiên Nhai còn không hung hăng ngược đãi một phen thì đợi đến khi nào nữa?

“Ngươi nhận, hay không nhận tội?” Ninh chí tôn uy nghiêm hỏi.

“Ta nhận… Đại nhân, đừng đánh nữa… ta nhận… ta nhận toàn bộ….” Sở ngự tọa nước mắt nước mũi tèm lem.

“Mau mau khai ra!”

“Tuân lệnh… Đại nhân có thể dừng tay một chút không… tiểu nhân đau mông vô cùng….”

Ninh Thiên Nhai lập tức buồn cười, hung hăng vỗ một cái nữa, nghe tiếng kêu gào thảm thiết giống như beo bị chọc tiết của kẻ nào đó mới chịu dừng tay.

“Nhanh lên!”

“Vâng vâng… Lúc đó Bố chí tôn nói, nhìn thấy lão Ninh, nói cho hắn biết.

Tranh đoạt đệ nhất thiên hạ một vạn bốn ngàn năm, kỳ thật ta sớm biết, ta không bằng hắn! Bất quá, lần này vẫn là ta thắng một bậc.

Ha ha… Ta ở trên đó chờ hắn tìm ta tính sổ!”

Sở Dương rốt cuộc cung khai từ đầu chí cuối.

Những lời Phong Nguyệt kể lại, được hắn nói lại không sót chữ nào.

“Tên hỗn đản này!” Trên mặt Ninh Thiên Nhai vẫn lộ một nụ cười: “Kỳ thật ta đã sớm biết hắn sẽ nói như vậy….”

Sở Dương trợn trắng mắt: Ngươi sớm biết, còn muốn ta nói cái gì? Ngươi rảnh tới đau trứng à?

Nhưng đương nhiên không dám nói ra miệng, ai oán xoa mông, chỉ cảm thấy càng xoa càng đau… Cũng không thể vì hai cái mông mà ăn một viên Cửu Trọng đan bản không hoàn chỉnh chứ?

Thế cũng quá phí phạm rồi…

Ninh Thiên Nhai ngồi một bên, trên mặt nở một nụ cười nhàn nhạt: “Cửu Trọng Thiên Khuyết… Cửu Trọng Thiên Khuyết…. Lão Bố lên đó, cũng phải chịu khổ thôi… ha ha ha….”

“Vì sao?” Sở Dương tò mò hỏi.

“Trên Cửu Trọng Thiên Khuyết… Tu vi như chúng ta, quá yếu!” Ninh Thiên Nhai cười cười: “Nhiều năm trước, ta từng lên đó một lần….”

“Đi lên một lần….” Sở Dương há hốc miệng.

“Không sai, từng lên một lần.” Ninh Thiên Nhai thở dài: “Chỗ đó rất tốt… Linh khí nhiều, hoàn cảnh đẹp, linh thảo linh dược khắp nơi đều có, nhưng cao thủ cũng nhiều đến dọa người…”

Mới lên được ba ngày, ta đã bị người ta ném xuống, bắt ta trông coi Cửu Trọng Thiên này…”

Ninh Thiên Nhai có chút hồi tưởng, nói: “Nhìn Cửu Kiếp kiếm chủ công thành đại cáo, ngày kiếm chủ công thành, cũng là ngày ta lên trời….”

“Thì ra là thế.” Sở Dương bừng tỉnh đại ngộ.

Trong cảm giác của mình, tu vi Ninh Thiên Nhai hẳn là mạnh hơn những người khác không ít, nhưng nhìn thực tế lại là ngang bằng.

Sở Dương đã sớm cảm thấy quái rồi.

“Thì ra ngươi áp chế tu vi?” Sở Dương hỏi.

“Không sai.

Nếu phóng thích toàn bộ tu vi của ta, chỉ sợ nháy mắt đã phá toái hư không mà đi rồi.” Ninh Thiên Nhai cười cười, sờ cằm nói: “Nếu lão Bố biết chuyện này, chỉ sợ sẽ phi thường buồn bực.”

“Ta nghe cũng buồn bực.” Sở Dương trợn trắng mắt: “Nói xong ta rồi, nói ngươi đi.”

“Vẫn chưa xong… Tiểu Vũ thế nào?” Ninh Thiên Nhai bám riết không tha.

Rơi vào đường cùng, Sở Dương đành phải kể lại từ đầu chí cuối tình huống tất cả mọi người.

Ninh Thiên Nhai lúc này mới yên tâm.

“Ngươi nhờ cơ duyên xảo hợp với đi tới Bảo Tháp sơn này, duyên pháp chung quy cũng đạt tới mức nhất định rồi.” Thanh âm Ninh Thiên Nhai trở nên thận trọng: “Ta biết ngươi nhất định sẽ tới, nhưng không biết ngươi lại tới sớm như vậy.

Mà ngươi càng tới sớm, phúc duyên của ngươi lại càng lớn!”

“Phúc duyên?” Sở Dương khó hiểu hỏi.

“Không sai,phúc duyên!” Ninh Thiên Nhai gật đầu khẳng định: “Ngươi có phát hiện không, chỉ cần ngươi đi từ phương bắc tới, là không thể nhìn thấy Bảo Tháp sơn này? Nhưng nếu ngươi không ở phương bắc, đến từ bất cứ một phương hướng nào, đều có thể nhìn thấy.”

“Không sai, ta cũng phát hiện chuyện này, đây là vì cái gì?” Sở Dương lập tức bị dẫn ra nghi hoặc lớn nhất trong lòng.

Ninh Thiên Nhai cười nhạt một tiếng: “Bảo Tháp chi sơn, âm dương chi điên, ngũ tầng phúc địa, cửu tầng phiên thiên!”

“Đây chính là bảo sơn của Cửu Trọng Thiên đại lục!”

Sở Dương lặng lẽ ghi nhớ.

“Chỗ kỳ diệu của Bảo Tháp sơn này chính là ám hợp âm dương, ẩn chứa vô số bí mật! Hơn nữa, ngọn núi này bề ngoài thoạt nhìn như không nhỏ, nhưng so với đại lục này mà nói, vẫn không tính là gì cả.

Sơn mạch tung hoành mấy ngàn mấy vạn dặm, trên đại lục này chỗ nào chẳng có.”

“Nhưng chờ đến khi ngươi chân chính tiến vào Bảo Tháp sơn rồi, ngươi sẽ biết, ngọn núi này, không chỉ lớn như về ngoài.

Bên trong ẩn chứa càn khôn! Mà điểm này, chính là đệ nhất đại bí mật của Bảo Tháp sơn!”

“Bảo Tháp sơn chia chín tầng, tầng một tầng hai chính là cơ sở.

Bắt đầu từ tầng thứ ba, mỗi một tầng đều có thiên biến vạn hóa! Mà ngay cả ta, cũng đoán không ra, thậm chí ta ở trên núi lâu như vậy, ngay cả một phần trăm cũng không thể hiểu được.”

“Cho nên, từ xưa tới nay không biết có bao nhiêu người đã tới Bảo Tháp sơn này.

Có người đến rồi đi.

Nhưng có rất nhiều người lạc đương ở bên trong, ngay cả tu vi chí tôn cũng không ra được.

Về sau đói chết ở nơi này.”

Ninh Thiên Nhai thở dài một tiéng: “Cho dù là chí tôn, có thể ba tháng không ăn, thậm chí ba năm không ăn, nhưng dù sao cũng phải ăn cơm.

Chỉ dựa vào hấp thu thiên địa linh khí thì không thể sống nổi.

So sánh với người thường, chí tôn cũng chỉ có thể nhịn đói thêm một thời gian ngắn mà thôi.”

“Bởi vì ngọn núi này không thể mạnh mẽ đột phá.

Cho dù lấy tu vi ta hiện giờ, cũng không thể phá hư một tảng đá trên ngọn núi này… Phi thân bay lên, cũng chỉ bay trong mây mù, căn bản không thấy rõ phương hướng, có bay cũng bay không ra.

Lần đần tiên Dạ Trầm Trầm lần đầu tiên tới nơi này, từng lòng vòng hơn hai tháng không ra được.

Bất kể là phi thân bay tán loạn thế nào, đến cuối cùng vẫn bất đắc dĩ phát hiện, từ đầu tới cuối, chỉ có thể lòng vòng trong một tấc vuông, không hơn.”

Trong lòng Sở Dương hoảng sợ: Chỉ một ngọn núi như vậy, không ngờ lại ẩn chứa huyền cơ khó lường như vậy?

Ninh Thiên Nhai nói: “Bảo Tháp sơn, mỗi một tầng đều có càn khôn, có thiên địa.”

“Bảo Tháp sơn một mặt u minh, một mặt dương gian.

Chính là đại bí mật thứ hai! Nói cách khác, từ phương khắc tới, cho dù là gần trong gang tấc, cũng không nhìn thấy, đâm đầu vào, cũng có thể xuyên sơn mà qua, cho dù là người thường.

Nhưng từ phía nam tới, cho dù là chí tôn, thậm chí là cửu phẩm chí tôn, cũng phải từng bước trèo lên!”

“Đại bí mật thứ ba của Bảo Tháp sơn, nó hấp thu thiên địa linh khí bất kể ngày đêm.

Ở trên Bảo Tháp sơn, mức độ linh khí nồng đậm, chính là đứng đầu Cửu Trọng Thiên! Nhưng người bình thường, tối ta cũng chỉ có thể tu luyện ở chỗ này ba năm.

Sau ba năm, bất kể ngươi không tình nguyện ra sao, cũng chỉ có thể chờ ba năm sau lại tới.”

“Mà sau khi ta bị thường,một khi khôi phục năng lực hành động, liền lập tức tới nơi này, chính là vì thế.”

“Dạ thị gia tộc Dạ Trầm Trầm, cách ba năm lại tới nơi này bế quan ba năm, cũng là vì thế!”

“Lẽ ra, hấp thu linh khí mấy chục vạn năm, trên núi hẳn là phải có vô số thiên tài địa bảo mới đúng.

Nhưng trên thực tế, không có bất luận một ai, có thể phát hiện một gốc cây thảo dược nào trên Bảo Tháp sơn cả!”

Sở Dương nghe mà ngây người.

Bạn đang đọc truyện tại

Truyện FULL

– FULL

Thật sự không tưởng được, cả một ngọn núi, không ngờ ẩn giấu nhiều thần bí như vậy.

“Hơn nữa, bên trong này, tràn đầy kỳ ngộ.

Nhưng không phải người bình thường có thể gặp được… Không có cơ duyên, cho dù thiên đại kỳ ngộ trước mắt cũng không thể phát hiện ra… Dạ Túy có thể chiếm được truyền thừa thiên ma ở nơi này, thật sự là đến ta cũng bất ngờ.”

“Bất quá, truyền thừa thiên ma thực sự không phải thứ vốn có của Bảo Tháp sơn… Cho nên Dạ Túy lấy được, cũng coi như là có lý do rồi.”

“Đại bí mật thứ tư của Bảo Tháp sơn, mỗi một tầng đều có yêu cầu.

Tỷ như Dạ Túy vừa rồi, ta mang ngươi tới tầng thứ tám, hắn chỉ có thể rời đi.

Bởi vì với tu vi của hắn, chỉ có thể đến tầng thứ tư!”

“Chấp pháp giả… Lãng Nhất Lang của chấp pháp giả từng cứ cách ba năm thời gian lại tới nơi này.

Bất quá, tên đó cũng coi như là một dị số, mỗi một lần tới, đều từ phương bắc mà tới, trước tiên xuyên sơn mà qua, sau đó lại tới Dạ thị gia tộc, lại từ Dạ thị gia tộc bắc thượng, tìm ngọn núi này, tiến vào…”

Sở Dương chỉ cảm thấy trong lòng ầm ầm chấn động!

Chấp pháp giả, Lãng Nhất Lang!

Cứ ba năm lại tới đây một lần!

Thân thể hắn khẽ lay động, không nhịn được phệt mông ngồi xuống đất.

Nhưng mông hắn vẫn còn đang nở thành mấy cánh hoa, vừa ngồi xuống lập tức ngửa mặt lên trời thét dài, bi thảm…

Nhưng trong lòng rốt cuộc cũng hiểu rõ!

Giờ khắc này, Sở Dương chỉ hận không thể hung hăng tát vào mặt mình mấy trăm cái!

Ta thật ngu xuẩn, quá ngu xuẩn!

Ta chỉ nghĩ trăm phương ngàn kế muốn trà trộn vào Dạ thị gia tộc, căn bản chưa từng nghĩ tới đi tìm kiếm nơi tử tinh dày đặc, phúc duyên thâm hậu bên ngoài Dạ thị gia tộc.

Tìm cả nửa ngày, rốt cuộc là ở nơi này.

Chẳng trách Lãng Nhất Lang nói: Không phải dễ dàng tìm được, mà là phải có kỳ ngộ nhất định, mới có thể phát hiện nơi đó.

Thì ra là thế, hình đường chấp pháp giả ở phương bắc, mỗi lần hắn đều từ phương bắc mà tới, đươngnhiên không thể nhìn thấy, mà phải xuyên qua, đi tới phía nam, sau đó lại chuyển hướng mà đi, mới có thể tới nơi đây…

Sở Dương thản thở: Nơi phúc duyên thâm hậu, Bảo Tháp sơn này được xưng là đệ nhất thiên hạ đại bí mật, há không phải là nơi phúc duyên thâm hậu nhất thiên hạ?

Thê thê bóng dạ hàn…

Nơi này, ai nói không phải thuộc lãnh địa Dạ thị gia tộc?

Về phần, tử khí đông lai xử, minh nguyên xuất quan sơn… thiên địa đồng quang… ba câu này….

Buổi tối mình nhìn ánh trăng là được.

Cái này đúng là đi mòn giày sắt tìm không thấy, đến khi có được chẳng mất công….

Sở Dương gần như muốn ngửa mặt lên trời thét dài, biểu đạt hưng phấn trong lòng.


Chương 1360: Chí cao vô thượng, đại đạo chi môn

“Ninh lão, mỗi lần đến đây, Lãng Nhất Lang lại đi tầng nào?” Hai mắt Sở Dương tỏa sáng hỏi.

“Tầng thứ tư… ngươi hỏi cái này làm gì?” Ninh Thiên Nhai vừa đáp lời xong liền kinh ngạc hỏi.

“Thì ra là tầng thứ tư…..” Sở Dương cười hắc hắc: “Mỗi lần, là từ phương hướng nào tiến vào? Bế quan ở chỗ nào?”

Ninh Thiên Nhai trợn trắng mắt: “Cái này làm sao ta biết?”

Sở Dương ngạc nhiên.

Ninh Thiên Nhai nói: “Đây cũng là đệ ngũ đại bí mật của Bảo Tháp sơn.

Mỗi một người tiến vào Bảo Tháp sơn, sau khi vượt qua ba tầng đầu, trên cơ bản đường đi của mỗi người đều không tái diễn.

Nói cách khác, rất khó tìm được đường người khác đã đi, có lẽ là có đoạn đường giống nhau, nhưng nhất định phần lớn con đường là bất đồng!”

“Cho nên ngọn núi này được một số người gọi là: Nhân sinh chi lộ! Ai đi đường người đó, không hề giống nhau, mà Bảo Tháp sơn, chính là như thé.”

Trong lòng Sở Dương lại chấn động.

Nhân sinh chi lộ.

Không sai.

Nhân sinh chi lộ, nhân sinh chi lộ của mỗi một người, đều bất đồng.

Có lẽ có một số đoạn, sẽ có trùng lặp, nhưng chỉ cần vượt qua đoạn đường đó, vậy lại hoàn toàn bất đồng!

Trong cuộc sống, từ xưa tới nay, không có bất cứ hai người nào lại có nhân sinh hoàn toàn giống nhau cả!

Bảo Tháp sơn này, chẳng lẽ là ẩn chứa một ý tứ nào đó? Ám chỉ cái gì?

Sở Dương càng nghĩ, càng cảm thấy, ngọn núi này kỳ thật chính là nhân sinh!

Rất nhiều người từng tới, nhưng mỗi người lại đi một con đường bất đồng.

Tuyệt đối không có bất cứ trùng lặp nào.

Có một số người lạc đường, ngay cả chí tôn, cũng có thể lạc đường mà chết bên trong!

Trên nhân sinh chi lộ, có bao nhiêu người lạc đường? Có bao nhiêu người cả đời cũng không tìm thấy con đường mà mình muốn đi, con đường mà minh nên đi?

Thật sự là quá nhiều.

Nghĩ tới đây, Sở Dương có chút thở dài, nói: “Chắc hẳn, có thể leo lên ngọn núi này, đều là cao thủ.”

“Đương nhiên.” Ninh Thiên Nhai nói.

“Vậy, sau khi đi vào, những người này khẳng định đều chết không ít, có thể bình an ra ngoài lại ít hơn?” Sở Dương lại hỏi.

“Không.” Ninh Thiên Nhai nói: “Người chết ở chỗ này đương nhiên không ít, nhưng người sống ra ngoài lại càng nhiều hơn.”

“Ồ?” Sở Dương hỏi: “Chẳng lẽ nhiều người như vậy, đều tìm ra được con đường của mình?”

Trên mặt Ninh Thiên Nhai lộ vẻ cười khổ: “Có thể thông hành không bị ngăn trở trên ngọn núi này, từ xưa tới nay còn chưa có một ai.

Có rất nhiều người sở dĩ ra ngoài được, là bởi vì vừa tiến vào đã mơ hồ, tiếp đó liền lạc đường.

Nhưng bọn hắn vừa mơ hồ, vừa lạc đường, cứ thế mơ mơ màng đã thoát được ra ngoài….”

“Tiến vào không biết đi như thế nào, nhưng đi ra ngoài, lại cũng chẳng biết thế nào mà ra được.

Tất cả đều u mê, không tự chủ được… Người như vậy, chiếm tuyệt đại đa số.”

Ninh Thiên Nhai cười khổ nói.

Sở Dương cũng cười khổ không thôi.

Đó ngược lại là ý nghĩa chân chính.

Bất quá, người như vậy trong cuộc sống thật sự không ít.

Cả đời u mê, không tìm thấy con đường của mình, xông phía đông, nghó phía tên, sau đó liền hoàn toàn mơ hồ, muốn ra thế nào thì ra thế đó… Cứ như vậy đi tới cuối nhân sinh.

“Người chân chính chết ở bên trong, đều là những người có niềm tin nhân sinh kiên định, đều có một loại ý chí kiên ccường, không đạt được mục đích thể không bỏ qua.

Cho nên bọn hắn một mực tiến lên không ngừng nghỉ, hướng về phía mục tiêu mà đi tới, nhưng bọn hắn quá cố chấp.

Chỉ lo tiến tới, lại xem nhẹ tất cả, cho nên đợi đến khi bọn họ phát hiện mình thật sự không thể tiến lên nữa, muốn lui lại thì bọn họ đã không lui được nữa rồi.”

“Bởi vì bọn họ không lưu lại đường lui cho mình!”

“Người có thể chân chính tỉnh táo đi lên, chân chính tỉnh táo đi xuống ngọn núi này, từ xưa tới nay, cũng không nhiều.

Hơn nữa, những người này đều là người tuyệt đỉnh thông minh, hoặc là biết tự thỏa mãn.”

“Như Dạ Trầm Trầm, mỗi một lần đến bế quan ba năm, đều là ở cùng một chỗ.

Sau khi nếm mùi lần đầu tiên, địa phương khác hắn căn bản không đi.

Ba năm sau, đường cũ rời đi.

Người có thể lấy được thành tựu trên ngọn núi này, đều là loại người như vậy.”

Ninh Thiên Nhai nói.

“Cái này không đúng.

Dạ Túy cũng không phải hạng người dễ dàng thấy đủ.

Nhưng hắn vẫn có thể qua lại tự nhiên.” Sở Dương nói.

Ninh Thiên Nhai cười nhạt: “Bốn tầng dưới, cũng coi như là qua lại tự nhiên? Lại nói, mục tiêu của hắn vĩnh viễn ở một tầng đó, tìm được thanh kiếm kia.

Thanh kiếm đó chính là mục tiêu cao nhất trong cuộc đời hắn, mục tiêu thấp như vậy, còn đi lạc đường được sao?”

Ninh Thiên Nhai nói xong, Sở Dương đột nhiên như có điều suy nghĩ, chậm rãi nói: “Vậy cũng có chút không hợp lẽ thường.

Như lời ngài nói, Dạ Trầm Trầm, Lãng Nhất Lang, những người này bởi vì không tham lam, cho nên mỗi lần đều có thể theo đường cũ mà về.

Người như vậy rất dễ dàng thỏa mãn.”

“Nếu dễ dàng thỏa mãn, hoặc là khuyết thiếu ý chí trùng kích đỉnh phong, đây chẳng phải là nói, người như thế vĩnh viễn không có khả năng đạt tới đỉnh phong trên nhân sinh chi lộ?”

Ninh Thiên Nhai gật đầu, tán dương nói: “Không sai, chính là như thế.”

Sở Dương nói: “Chỉ là lúc trước ngươi nói, những người có mục tiêu rõ ràng, có kiên nhẫn, có nghị lực, lại lần lượt lạc đường, chết đói… Vậy không phải nói, người có dã tâm có kiên nhẫn, có mục tiêu hơn nữa còn kiên trì bền bỉ, cuối cùng đều không có kết cục tốt?”

Trong mắt Ninh Thiên Nhai b*n r* một đạo tinh mang, chậm rãi nói: “Người lý giải sai lời ta nói!”

“Tuyệt đối không sai!” Sở Dương nói: “Nếu là như vậy, chúng ta phấn đấu cả đời, còn có ý nghĩa gì?”

Ninh Thiên Nhai trầm mặc một chút, nói: “Ngươi sai rồi, ngươi vẫn chưa hiểu rõ lời ta nói.”

Lần này, hắn không đợi Sở Dương phản bác, đã tiếp tục nói tiếp: “Ta vừa nói chính là… Bọn họ quá cố chấp, chỉ lo tiến lên, lại xem nhẹ tất cả.

Cho nên đợi đến khi bọn họ phát hiện mình thật sự không thể tiến lên nữa, muốn lui lại thì đã không lui được nữa rồi.

Đúng không?”

Sở Dương nghĩ nghĩ, nói: “Không sai, chính là như thế.

Chính là câu này.”

Ninh Thiên Nhai chậm rãi đứng dậy, nói: “Ngươi đi theo ta, chúng ta lên bên trên.”

Sở Dương đứng lên, đii theo phía sau Ninh Thiên Nhai, vừa mới di chuyển một bước, đột nhiên toàn thân như bị sét đánh, chỉ cảm thấy cả người đột nhiên phải gánh chịu vạn ức cân trọng lượng, ép hắn trực tiếp thở không nổi, phốc một tiếng ngồi xuống đất.

Ninh Thiên Nhai bật cười: “Ta quên mất, tu vi ngươi hiện tại còn không chịu được áp lực Bảo Tháp sơn tầng thứ tám!” Vươn tay cầm lấy tay Sở Dương, nhẹ nhàng phát lực, Sở Dương liền cảm thấy một cỗ lực lượng ấm áp tiến vào cơ thể mình, tiếp đó đứng lên, đã không còn loại cảm giác kh*ng b* khi nãy nữa.

Ninh Thiên Nhai kéo tay hắn,thản nhiên nói: “Bảo Tháp sơn, cửu tầng tiêm, nhất bộ nhất đăng thiên, đăng thiên hà kỳ nan, bất nan như hà tố thần tiên!”

Sở Dương cười khổ,

Đi theo phía sau Ninh Thiên Nhai, tiến lên phía trước.

Mới đi được mấy trượng đã nhìn ở trong sương mù phía trước, xuất hiện một lối rẽ.

Cước bộ Ninh Thiên Nhai chậm rãi, kéo Sở Dương, lập tức đi lên một con đường.

Đối với những lối rẽ khác làm như không thấy.

Đi vào con đường này, Ninh Thiên Nhai cũng không quay đầu lại, đi thẳng một mạch về phía, lại đi tới một ngã rẽ thứ hai, sau đó lại tiến vào không chút suy tư, mãi cho tới đi đến ngã rẽ thứ ba, mới dừng lại.

“Ta hỏi ngươi, vừa rồi chúng ta đi qua ngã rẽ thứ nhất, có mấy con đường?” Ninh Thiên Nhai hỏi.

Tâm niệm Sở Dương vừa chuyển, nói: “Có bảy lối rẽ, chúng ta lựa chọn một trong số đó.”

Ninh Thiên Nhai nói: “Vậy sáu con đường còn lại, như thế nào?”

Sở Dương trợn mắt liu lưỡi: “Không nhớ kỹ.”

“Ngã rẽ thứ hai có mấy con đường?”

“Có bảy.

À, không, là tám.”

“Có giống với ngã rẽ đầu tiên không?”

“Không giống.”

“Không cùng một chỗ, làm sao có thể giống?”

Sở Dương ngạc nhiên.

“Ngươi quay đầu lại xem.” Ninh Thiên Nhai nói.

Sở Dương nghe vậy liền quay đầu lại, chỉ thấy ở phía sau mình, vẫn là một ngã rẽ, đứng ở trên con đường nhỏ dài, Sở Dương không ngờ không thể nào phân biệt, mình là từ con đường nào đi tới.

“Khi ngươi tới, là đi bằng con đường nào?” Ninh Thiên Nhai hỏi.

“Cái này….” Sở Dương cố gắng nhớ lại, nhưng chỉ cảm thấy thần trí mơ hồ, căn bản không nghĩ ra.

“Nếu ngươi muốn đi về, nếu chỉ có bản thân ngươi, ngươi sẽ đi con đường nào?” Ninh Thiên Nhai hỏi.

Trên trán Sở Dương toát mồ hôi, từng giọt từng giọt rơi xuống.

“Tại sao không trả lời? Ngay cả đường về ngươi cũng quên rồi?” Ninh Thiên Nhai nói: “Không phải ngươi có mục tiêu rất rõ ràng sao? Không phải ngươi có nghị lực rất kiên định sao? Không phải ngươi có dã tâm đạt tới đỉnh phong sao? Thế nào, ngay cả chính ngươi ra sao, ngươi cũng không biết?”

Cả người Sở Dương đầm đìa mồ hôi lạnh.

Thần sắc Ninh Thiên Nhai đột nhiên dịu xuống: “Hiện tại, ngươi đã hiểu chưa?”

Sở Dương hít thật sâu một hơi: “Ta vẫn có chút mê hoặc.”

Nhưng lần này, đối với mê hoặc của hắn, Ninh Thiên Nhai lại nở một nụ cười tán dương, nói: “Nói đi, nói nghi hoặc của ngươi.”

Sở Dương nói: “Ta nói không nên lời, nói ngắn gọn, rất mê hoặc, rất mơ hồ, không biết cảm giác gì.

Cũng không biết đi như thế nào, không biết ngừng như thế nào….”

“Chúng tỏ ngươi còn không có mục tiêu và kiên định!” Ninh Thiên Nhai thở dài.

“Đi, chúng ta trở về.”

Lần này, Ninh Thiên Nhai kéo tay Sở Dương, tựa như nhàn hạ đạp bước, tựa hồ tùy tiện tìm một con đường rồi bước lên, sau đó lại tiến vào ngã rẽ thứ hai.

Khi tới ngã rẽ thứ ba, Sở Dương rõ ràng phát hiện, lại nhớ được địa phương hai người vừa nói chuyện lúc trước.

“Ngồi xuống đi, vẫn ngồi ở vị trí của ngươi.

Nơi đó, chính là chỗ ta bế quan tu luyện.

Ngươi sẽ không cảm nhận được áp lực.” Ninh Thiên Nhai híp mắt cười.

Sở Dương nghe lời ngồi xuống, nói: “Xin Ninh lão chỉ giáo!”

Ninh Thiên Nhai có chút chế nhạo: “Đây là lần đầu tiên ta nghe thấy tiểu tử ngươi nói chuyện với ta tôn kính như vậy đó!”

Sở Dương cười khổ.

Bởi vì hắn thật sự cảm nhận được rồi.

Mình đã chạm tới một cánh cửa, nhưng không biết làm thế nào mới mở ra được. mà Ninh Thiên Nhai lại đã thấm nhuần tất cả.

Chỉ bằng vào điểm này, Ninh Thiên Nhai đã khiến mình phải thật sự tôn kính từ nội tâm!

Ninh Thiên Nhai cũng khoanh chân ngồi xuống trước mặt hắn, trầm giọng nói: “Kế tiếp, lời ta muốn nói với ngươi, tuy bình dị dễ hiểu, nhưng, hi vọng ngươi dụng tâm nhớ kỹ.

Bởi vì đây cũng là chí cao vô thượng, đại đạo chi môn! Chỉ có vượt qua cảnh cửa đó, mới có tư cách nói tới đại đạo!”

❮ sau
tiếp ❯

Avatar

Bình luận gần đây
https://audiosite.net
Đã xong nhé bạn ^^
https://audiosite.net
Chinh Đàm 1 ngày trước
Xong chưa ad ơi
https://audiosite.net
Hihi Khó nói lém bạn cái này do bên Trung thui bạn. Khả năng cao là không bạn ^^ Lần này người Bảo Lãnh cho cậu này là 1 trong Gia Tộc đình đám bên Trung đó... Nếu không đúng luật đến 2028 mới mãn hạn cơ bạn :P
https://audiosite.net
Cảm ơn bạn thích bộ này ^^! Dạo này hơn bận bạn à, ừm chưa có nhé. Mình đang viết dở bộ Vu Chi Nguyên rùi bạn :D Có lẽ lần này mình sẽ không bán sang bên Trung nữa.. thử đăng tại Việt Nam coi sao ^^
https://audiosite.net
haizz lại cháy file này rồi :Z Bạn đợi mình chút nhé đang liên hệ mới CTV upload bộ này nhé
https://audiosite.net
Chinh Đàm 2 ngày trước
Ad ơi sửa lại sever đi Bị lỗi rồi
https://audiosite.net
Chinh Đàm 2 ngày trước
Có tập mới chưa ad ơi
https://audiosite.net
Nguyen Tuan 3 ngày trước
bộ này cuốn quá, em nghe đc 500 chap rồi, mong ad không drop
https://audiosite.net
Tất cả bộ truyện bạn báo lỗi đã cập nhật thêm Sever Độc QUyền HMT nhé - Mình gửi bạn LT - Thỉnh vào trang cá nhân quy đổi Vip nhé Tuấn ^^!
https://audiosite.net
Chào bạn: Vinh Nguyen - Mình đã check rất kỹ không lỗi nhé :) Bạn kiểm tra lại Wifi hoặc 4g -5g nhé ^^! - Ngoài ra lúc lỗi bạn có ? chát box xem là lỗi ở đâu nhé Cậu.
https://audiosite.net
Mình không rõ lém...! Loay quay mk: 18 Hoặc 18+ 2 cái đó thui bạn.. !!!
https://audiosite.net
Nguyen Thuong 6 ngày trước
Mk là gì v
Khí Linh xin chào!
Lotus
Chat Box