1. Home
  2. Truyện Kiếm tu
  3. Ngạo Thế Cửu Trọng Thiên
  4. Tập 269 : Báo thù không cần lý do (c1341-c1345)

Ngạo Thế Cửu Trọng Thiên

Tập 269 : Báo thù không cần lý do (c1341-c1345)

❮ sau
tiếp ❯

Chương 1341: Báo thù không cần lý do

“Câm miệng!” Hắc y nhân quay đầu, lạnh lùng nhìn hắn một cái: “Ngươi không phải là chó, sủa nhặng xị cái gì?”

“Ngươi… mắng ta là chó?” Hoàng bào lão giả trong phút chốc đã tức đến run rẩy cả người: “Càn rỡ! Giáo huấn tên cuồng đồ này cho ta!”

Mấy ngàn năm rồi, ai dám chửi mình như vậy?

Hiện giờ nghe được một câu đó, hoàng bào lão giả gần như muốn tức ngất xỉu.

Ra lệnh một tiếng, mấy vị chí tôn cưỡi truy phong thú gầm rống xông tới.

Mọi người đã chờ đợi mệnh lệnh này từ lâu rồi!

Tên gia hỏa hắc bài này quá kiêu ngạo rồi.

Tất cả mọi người đều muốn giáo huấn hắn!

Biết ngươi là cao thủ, nhưng cho dù ngươi là cao thủ đi nữa… Có thể dùng sức một người, chống đỡ nhiều chí tôn như vậy? Giỡn à?

Hắn y nhân thản nhiên đứng đó, cơ nhục trên mặt vừa động, tựa hồ mỉm cười một cái, tiếp đó thản nhiên nói: “Các ngươi tạo ra nợ máu, tất sẽ có người tới đòi.. Ta vốn không muốn lắm chuyện làm thay… Bất quá, nếu các ngươi dâng tới cửa, ta cũng không khách khí nữa!”

Phất ống tay áo lên, hai ống tay bay ra ngoài giống như lưu thủy hành vân.

Một đám sương mù lam sắc kỳ dị vô sắc vô vị, trước tiên vây quanh đám người Sở Dương mười trượng, tiếp đó phốc một tiếng, đột nhiên tràn ngập toàn bộ đỉnh núi!

Truy phong thú cùng chủ nhân của chúng, xông vọt vào! Vọt vào trong đám sương mù lam sắc này!

Ngay sau đó, chuyện kinh khủng đã xảy ra!

Tất cả chí tôn tiến vào sương mù lam sắc và tọa kỵ của bọn hắn, đột nhiên vô thanh vô tức ngã gục xuống đất.

Ngay sau đó, bất kể là người hay là thú, đều đồng loạt co giật hai cái, sau đó nằm thẳng cẳng… Từ trên người bốc lên một làn khói lam nhạt, hòa tan vào trong đám sương mù lam sắc xung quanh đám người Sở Dương.

Sương mù lam sắc lại càng thêm nồng đậm.

Mà ba bốn mươi người cùng ba bốn mươi con truy phong thú tiến vào phạm vi này lại cả đám té trên mặt đất, trên người không ngừng bốc lên làn khói lam nhạt, giống như đang bốc hơi…

Bất kể là người hay là thú, cơ nhục trên người bằng mắt thường cũng có thể nhìn thấy được tốc độ héo rút đi…

Theo sương mù lam sắc càng ngày càng nhiều, đám chí tôn và truy phong thú đã vô thanh vô tức biến thành một bộ xương khô…

Tiếp đó, đùng một tiếng, xương cốt trắng bệch lại bạo phát ra một đám khói lam sắc càng nồng đậm hơn, hóa thành một đám bột phấn trắng xóa, rơi vãi khắp mặt đất.

Lại một đám khói nhẹ bay lên, ngay cả bột phấn, cũng biến mất không thấy tăm hơi đâu nữa.

Toàn bộ 33 vị chí tôn cùng 33 con bát cấp linh thú truy phong, ngay cả một chút cặn bã cũng không còn, đã biến mất vào trong thiên địa.

Thậm chí, ngay cả nội hạch linh thú cũng bị hoàn tan rồi, hóa thành một đám khói lam sắc.

Tất cả mọi người mở to mắt mà nhìn, há hốc miệng, nhìn cảnh tượng quỷ dị này, liều mạng dụi mắt.

Trong đó một vị chí tôn lục phẩm xông tới rất gần, một bàn tay đã tiếp xúc tới sương mù lam sắc, lập tức nhìn thấy cảnh tượng này, nhanh chóng rút tay về, nhảy khỏi lưng truy phong thú, lăn trở lại, nhưng lại phát hiện cánh tay của mình đã bắt đầu bốc lên khói lam sắc.

Liều mạng vận công ngăn cản, nhưng không thể có tác dụng gì.

Rống lớn một tiếng, rút kiếm ra khỏi vỏ, chém rụng cánh tay của mình, tận vai.

Máu tươi cuồng phun.

Cánh tay rơi trên mặt đất, phút chốc hóa thành lam yên biến mất.

Cùng lúc đó, tọa kỵ của hắn, cũng hóa thành một đám sương mù lam sắc rồi.

Trên đỉnh núi, gió núi gào thét, nhưng đám sương mù lam sắc này không ngờ không tiêu tan, ẩn ước còn có xu thế khuếch tán ra ngoài.

Một vùng tịch mịch.

“Chí tôn Tiêu Hồn yên! Ngươi là Vũ Tuyệt Thành!” Hoàng bào lão giả thất thanh kêu lên giống như gặp phải quỷ, tiếp đó hốt hoảng lùi về phía sau mấy bước, sắc mặt trắng bệch!

Giờ phút này, sương mờ trên mặt hắc y nhân đã không còn.

Hoàng bào lão giả rốt cuộc cũng biết hắc y nhân này là ai, khó trách lại cảm thấy có chút quen mặt… Trong gia tộc, còn lưu một bức họa của hắn….

Nhưng không nhận ra còn tốt, vừa nhận ra, vị chí tôn bát phẩm này đã muốn khóc.

Ai có thể dự đoán được, tìm bừa một vật hi sinh, lại có thể chọc tới vị sát thần này?

Đúng vậy, một trăm vị chí tôn hợp lực, cho dù là Ninh Thiên Nhai cùng Bố Lưu Tình cũng phải luống cuống tay chân.

Nhưng đó tuyệt đối không bao gồm Vũ Tuyệt Thành!

Độc công của Vũ Tuyệt Thành căn bản không quan tâm địch nhân nhiều ít bao nhiêu.

Chỉ cần không phải cửu phẩm chí tôn thì tuyệt đối không ngăn cản được độc của Vũ Tuyệt Thành! Cho dù có một vạn người cùng xông lên, hắn cũng có thể làm gỏi cả vạn người cùng một lúc!

Hắc y nhân đương nhiên chính là Vũ Tuyệt Thành, chỉ thấy hắn có chút kinh ngạc, nói: “Thì ra các ngươi gọi loại chất độc này là Chí tôn Tiêu Hồn yên… Ta vẫn luôn gọi nó là Như Mộng Như Huyễn Nhất Phiến Lam.

Các ngươi xem, đám sương mù lam sắc này, không phải là màu sắc như mộng như ảo sao?”

Hoàng y lão nhân muốn khóc.

Các vị chí tôn dùng một ánh mắt kính sợ nhìn sương mù trên không trung mà không tiêu tan, nhịn không được lại rùng mình một cái.

Đúng vậy, loại nhan sắc này đích thật là như mộng như ảo, chỉ nhìn màu sắc này, đích xác khiến cho người ta thoải mái… Nhưng đây chính là thứ lấy mạng đó.

Hơn nữa, bên trong đó, còn có một phần rất lớn là thiêu đốt chí tôn ra mà dung nhập vào…

Khiến cho người ta suy nghĩ một chút cũng cảm thấy sợ hãi mà muốn nôn mửa.

Thứ nguy hiểm như vậy, không ngờ lại tên là Như Mộng Như Huyễn Nhất Phiến Lam….

“Nhất Phiến Lam vừa xuất, nhân sinh như mộng như ảo, toàn bộ đều không thực.” Vũ Tuyệt Thành nhàn nhạt giải thích

Sắc mặt hoàng bào lão giả như muốn khóc, thanh âm khàn khàn, gian nan nói: “Thì ra là Vũ tiền bối đại gia quang lâm… Vãn bối… vãn bối Trần gia Trần Thiên Tinh có lễ.

Chỉ là… ha ha, mấy vị tiểu huynh đệ này… ha ha.. ít nhiều có chút hiểu lầm… Mong Vũ tiền bối… hiểu cho….”

“Hiểu lầm, ta biết.” Vũ Tuyệt Thành gật đầu: “Chỉ cần các ngươi có thể cứu sống tiểu tử này, ta liền coi chuyện này chưa từng phát sinh! Tha thứ cho các ngươi!”

Nói xong Vũ Tuyệt Thành liền chỉ ngón tay về phía Ngụy Vô Nhan.

Hoàng bào lão giả Trần Thiên Tinh giờ khắc này thật chỉ muốn tát vào mặt mình mấy cái.

Cứu sống?

Chính hắn biết rõ, mình đã dùng bao nhiêu lực lượng!

Chớ nói là một vị nhị phẩm chí tôn!

Cho dù là tứ phẩm ngũ phẩm chí tôn, chỉ sợ cũng khó có khả năng sống sót! Một chưởng đó không đánh nát nhừ tên tiểu tử này đương trường đã là phi thường may mắn rồi…

Giờ khắc này, Ánh mắt Trần Thiên Tinh nhìn đám người Sở Dương tràn đầy hối hận!

Bất lực, hối hận!

Nếu sớm biết bọn hắn có quan hệ với Vũ Tuyệt Thành, hơn nữa Vũ Tuyệt Thành còn đang ở phụ cận… Lão tử thà cho mấy tên tiểu tử bọn hắn dập đầu vài cái, thả bọn hắn đi cũng tuyệt đối không dám có ý đồ với bọn hắn….

“Cái này, ngươi chết không thể sống lại….” Trần Thiên Tinh nuốt nước miếng: “Xin tiền bối nén bi thương… Trần thị gia tộc chúng ta nguyện ý bồi thường… Chỉ cần tiền bối có thể hài lòng….”

“Đúng nha, đương nhiên phải nén bi thương.” Vũ Tuyệt Thành thản nhiên nói: “Chỉ là người đã chết! Đã chết… sẽ có cái giá! Ngươi nói đúng hay không? Đây là huyết hải thầm cừu đó.”

Trần Thiên Tinh liên tục gật đầu, sắc mặt đắng nghét: “Đúng đúng đúng.”

Nhưng trong lòng lại ủy khuất tới cực điểm, các ngươi chỉ chết một người, chúng ta bên này… 33 người đã hồn quy địa phủ, mười hai người kia có Vũ Tuyệt Thành ngươi ở đây, phỏng chừng giải dược cũng không lấy được rồi, đó là tất chết không thể nghi ngờ….”

Các ngươi chết người chính là huyết hải thâm cừu, chúng ta không phải cũng chết người? Hơn nữa… còn chết nhiều hơn?

Nhưng những lời này, có đánh chết hắn cung không dám nói ra miệng!

“Sở Dương, ngươi… Tính toàn xử trí hắn thế nào?” Vũ Tuyệt Thành nhìn Sở Dương vẫn trầm mặc chiếu cố Ngụy Vô Nhan, nói.

“Ta vừa hạ huyết thệ, ngươi hẳn là nghe được!” Hai mắt Sở Dương chậm rãi đỏ lên: “Ta muốn khiến hắn trơ mắt nhìn toàn tộc Trần gia mất mạng, chó gà không tha!”

“Được!” Vũ Tuyệt Thành trầm giọng nói: “Vậy trước tiên thả hắn đi?”

Sở Dương nói từng chữ một: “Thù này phải tự tay báo! Ta muốn tự tay báo thù cho Vô Nhan! Vô luận như thế nào, cho dù táng tận thiên lương, tổn thương thiên hòa… Ta cũng muốn Trần thị gia tộc tan thành mây khói!”

Trần Thiên Tính lớn tiếng kêu lên: “các hạ, lời này của ngươi rất không đúng rồi! Các ngươi chỉ chết một người, chúng ta bên này đã chết hơn bốn mươi người… Huynh đệ ngươi chết, ta hiểu rõ thương thế và nỗi đau của ngươi, nhưng chúng ta chết, không phải là huynh đệ? Không phải thân thể huyết nhục hậu thế?”

Nhưng lời này, nếu là trước đó, hắn tuyệt đối sẽ không chịu nói.

Bởi vì nó tương đương với cầu xin tha thứ.

Nhưng giờ phút này, hắn không thể không nói.

Bởi vì người này có quan hệ mật thiết với Vũ Tuyệt Thành, nếu muốn diệt vong Trần gia thì đúng là không phải trò đùa.

Sở Dương cười thảm một tiếng nói: “Cho nên, chúng ta đều phải báo thù.

Không chết không dừng! Điều này đều dựng lên bằng thực lực! Nếu như các ngươi có thể giết ta báo thù, ta cũng không oán hận!”

“Nhưng ta muốn giết các ngươi, báo thù cho huynh đệ… cũng là lý thường phải làm!”

“Ở trong lòng ngươi, chúng ta bên này đều chết toàn bộ… cũng không bằng một người của các ngươi.

Trong lòng ta cũng thế!” Sở Dương chậm rãi ngẩng đầu: “Sự tình tiên căn hậu quả, ai đúng ai sai, ta không muốn nhiều lời.

Ta chỉ nói một câu: Cho dù giết cả tộc Trần gia các ngươi, chó gà không tha, cũng khó tiêu mối hận trong lòng ta!”

Trần Thiên Tinh ngẩn ngơ.

Sở Dương nói không sai.

Thậm chí, cho dù đối phương không để ý đúng sai, nguyên nhân sự tình diễn ra, đương nhiên là do Trần gia không nói lý.

Nhưng đối phương lại hoàn toàn không để ý tới điều này nữa.

Ta muốn báo thù, muốn giết ngươi, không cần lý do! Lý do gì cũng không cần.

Thậm chí không cần đại nghĩa, không cần nhân tâm gì.

Chỉ cần một câu là đủ: Huynh đệ của ta đã chết!

Đây là một lý do đủ để gạt bỏ tất cả mọi lý do khác, tất cả mọi lời biện giải.

Trên đỉnh núi, bóng người chợt lóe, một thanh âm dịu dàng kêu lên: “Đại ca, đại ca, ngươi không sao chứ?”

Chỉ thấy một tiểu oa nhi trắng ngần chạy vội tới.

Chạy vào trong đám sương mù lam sắc.

Mọi người giật mình, chỉ thấy tiểu nữ oa này này không ngờ thản nhiên như không, tiếp đó vui vẻ kêu lên: “Đại ca! ngươi không việc gì, thật sự tốt quá…”

“Ta không việc gì… Chỉ là Ngụy huynh….” Sở Dương ảm đạm nhíu mày, nghiến răng.

Gắng gượng bức nước mắt trong hốc mắt trở lại.

Trong mắt bốc lên một đám sương mù.

“Ngụy đại ca? Bị… bị làm sao vậy?” Sở Nhạc Nhi chấn động, lập tức nhìn thấy Ngụy Vô Nhan: “… Sư phụ, ngươi mau cứu Ngụy đại ca!”

Ánh mắt Trần Thiên Tính khép lại, trong lòng suy sụp vô hạn, thì ra tiểu nữ oa này là đồ đệ Vũ Tuyệt Thành.

Mà người kia, lại là đại ca tiểu nữ oa này….

Vận khí lão phu thật sự là hết thuốc, chọc phải tổ ong đất rồi….


Chương 1342: Nguyện quân có kiếp sau

Sở Nhạc Nhi bám lấy cánh tay Vũ Tuyệt Thành, Vũ Tuyệt Thành ảm đạm thở dài.

Năm đó hắn được xưng là Độc y, không chỉ có độc thuật cao cường mà y thuật cũng cực kỳ cao minh! Chỉ cần liếc mắt nhìn qua đã biết Ngụy Vô Nhan hết thuốc chữa rồi.

Đôi mắt Sở Nhạc Nhi ửng hồng, nghẹn ngào muốn khóc.

“Nếu ngươi không muốn ta giết bọn hắn, vậy ta để bọn hắn cút đi cho rồi.” Vũ Tuyệt Thành nói với Sở Dương.

“Càng nhanh càng tốt!” Sở Dương gật đầu, xoay người thản nhiên nói: “Trần gia, Trần Thiên Tinh, nhớ kỹ! Ta tên là Sở Dương! Nhất định sẽ có một ngày, khi Sở Dương ta tới Trần gia, đó sẽ là lúc Trần gia diệt tộc!”

Trần Thiên Tinh hừ lạnh một tiếng, muốn sỉ nhục mấy câu, nhưng môi mấp máy, cuối cùng vẫn không nói ra.

Vung tay lên, quát: “Chúng ta đi!”

Lập tức rời khỏi.

Vũ Tuyệt Thành nhíu mày, quát: “Cứ đi như vậy? Quy củ giang hồ, quên sạch rồi sao?”

Trần Thiên Tinh hận gần như hộc máu, giơ bàn tay lên, tự mình chém đứt một ngón tay út của mình, rơi trên mặt đất.

Cả người run rẩy nói: “Vũ tiền bối, như vậy đã đủ chưa?”

Vũ Tuyệt Thành vô tình lắc đầu: “Chưa đủ!”

Trần Thiên Tinh hít sâu một hơi, lại chặt hai đầu ngón tay: “Tiền bối? Cảm thấy đã… được chưa?”

Vũ Tuyệt Thành nhíu mày: “Lần thứ ba không khiến ta hài lòng, ta đích thân động thủ!”

Trần Thiên Tinh hét lớn một tiếng, dựng chưởng như đao, rắc một tiếng, chém cánh tay trái mình xuống, sâu tận vai, máu tươi đầm đìa ném xuống đất, cả người run rầy từng chặp, sắc mặt trắng bệch, nói từng chữ một: “Hẳn là khiến tiền bối hài lòng rồi chứ?”

Sắc mặt Vũ Tuyệt Thành phát lạnh: “Thái độ tôn kính một chút cho ta! Lão phu là giữ các ngươi lại cho Sở Dương! Nếu không, ngươi cảm thấy từng này đã đủ khiến ta hài lòng sao? Quỳ xuống dập dầu! Sau đó cút!”

Trong cổ họng Trần thiên Tinh thở hồng hộc từng hơi.

Đám người phía sau cũng lộ vẻ mặt giận dữ.

Giết người bất quá chỉ là đầu rơi xuống đất, Vũ Tuyệt Thành cũng hơi quá đáng rồi.

Trần Thiên Tinh thân là thất tổ Trần gia, đã ba lượt đoạn chỉ cụt tay, không ngờ còn phải dập đầu cầu xin tha thứ mới bằng lòng buông tha?

Vũ Tuyệt Thành hé mắt, điềm nhiên nói: “Không dập đầu, tất cả đều chết!”

Trần Thiên Tinh gầm lên một tiếng, phun ra một ngụm tiên huyết, cong chân quỳ xuống: “Vũ tiền bối, Thiên Tinh bái biệt!”

Đám người mình tuyệt đối không thể chết ở chỗ này, nếu ngay cả trở về cũng không có, tương lai người ta tìm tới cửa rồi, gia tộc hoàn toàn không có chuẩn bị, thật sự là tai họa ngập đầu…

“Cút!” Vũ Tuyệt Thành lạnh lùng phun ra một chữ.

Thân hình Trần Thiên Tinh run rẩy, phun ra mấy ngụm máu tươi, không ngờ không đứng dậy, thân hình run lên, hôn mê bât tỉnh.

Đám người còn lại của Trần gia lặng lẽ cõng Trần Thiên Tinh lên, cấp tốc lui ra ngoài.

Từ đầu tới cuối Sở Dương không hề ngẩng đầu.

Ba người Vạn Nhân Kiệt hận đến hốc mắt gần như xuất huyết, nhìn đám người Trần gia rời đi, răng nghiến ken két.

“Nhạc Nhi, lấy Nguyệt Hoa thiên bảo của ngươi, phối hợp với Bổ Thiên ngọc của Sở Dương, thu thập hồn phách cho hắn!” Vũ Tuyệt Thành nói.

Dưới sự chỉ huy của Vũ Tuyệt Thành, Sở Dương toàn lực phối hợp, vận công giúp Ngụy Vô Nhan dung hợp Nguyệt Hoa thiên bảo và Bổ Thiên ngọc.

Ở bên người Ngụy Vô Nhan, chậm rãi tụ lại một vầng quang uy trắng muốt.

Tạo thành một cái lồng, bao vây thân thể hắn bên trong.

Tiếp đó, từng điểm từng điểm hư ảnh vỡ vụn từ trong thân thể Ngụy Vô Nhan bay ra, ở bên trong vầng quang huy này, chậm rãi hợp thành hình dạng một con người.

Mảnh vỡ hư ảnh tụ lại càng lúc càng nhiều, chậm rãi biến thành tướng mạo Ngụy Vô Nhan.

Nước trong mắt Sở Nhạc Nhi không kìm được chảy ra.

Thật lâu sau, mãnh vụn không bay ra nữa, hư ảnh thân thể Ngụy Vô Nhan cũng khôi phục toàn bộ.

Chỉ thấy hắn mở to mắt, tựa hồ nhìn thấy đám người Sở Dương, trên gương mặt hư ảo, không ngờ lộ ra một nụ cười vui mừng.

“Ngụy huynh….” Sở Dương hít sâu một hơi: “Tâm nguyện của ngươi… hoàn thành….”

Hư ảnh Ngụy Vô Nhan liên tục gật đầu, ánh mắt bức thiết.

Vô Nhan kiếm vốn đã theo linh hồn của hắn biến thành từng mảnh nhỏ.

Nhưng giờ phút này, trên tay hư ảnh Ngụy Vô Nhan, rõ ràng vẫn cầm một thanh kiếm, Vô Nhan kiếm!

Trong lòng Sở Dương đau đớn cực điểm!

Ngay mới đêm hôm qua!

Mới đêm hôm qua thôi! Những lời nói của Ngụy Vô Nhan vẫn còn như văng vẳng bên tai.

Ngụy Vô Nhan nói: Ta sẽ không chủ động tìm chết nữa!

Kỳ thật ta cũng không nỡ bỏ các ngươi!

Ta thực luyến tiếc mẹ con bọn họ, nhưng hiện tại, ta có huynh đệ, cũng luyến tiếc.

Tuy ta sẽ không chủ động tìm chết, nhưng nếu như ta bỏ mình trong chiến đấu… Vẫn thỉnh cầu ngươi, thỏa mãn nguyện vọng của ta, ban cho ta, Thiên Biện lan!

Nghĩ tới đây… Lòng Sở Dương như bị đao cắt!

Trái tim Ngụy Vô Nhan nguội lạnh, đã sớm ôm lòng tử chí! Chúng ta thật vất vả mới khuyên được hắn không chủ động tìm chết nữa, thật vất vả mới tạo cho hắn một mục tiêu để sống, cũng khiến cho hắn có vướng bận mới…

Nhưng lúc này đây, hắn đã bỏ mình rồi!

Nhân sinh trêu cợt, thật sự là khiến người ta không biết nói gì tới cực điểm! Dở khóc dờ cười, lại vô lực bất đắc dĩ!

Nếu nhất định phải chết, tại sao phải đợi tới lúc hắn có lại hi vọng và ký thác?

Đối với hắn mà nói, đối với các huynh đệ mà nói, chẳng phải là quá tàn nhẫn? Quá tàn nhẫn rồi?!!

Trong mắt hư ảnh Ngụy Vô Nhan, lộ ra bức thiết.

Sở Dương vô lực nhắm hai mắt lại.

Vũ Tuyệt Thành thở dài một tiếng, hai tay dùng sức, phát huy tới cực hạn tu vi chí tôn cửu phẩm đỉnh phong, chậm rãi tạo thành một khí trường…

Chậm rãi đè ép!

Hư ảnh Ngụy Vô Nhan trong phút chốc đã bị dồn ép tới phía trên thân thể hắn, nhưng lại không thể tiến vào.

Vũ Tuyệt Thành hừ một tiếng, toàn lực ép xuống!

Hư ảnh Ngụy Vô Nhan tiến vào trong thân thể của hắn.

Hoàn hồn, đương nhiên không có khả năng… Nhưng lại co thể xây dựng một loại hiện tượng trước khi chết!

“Mau!” Khuôn mặt Vũ Tuyệt Thành đỏ bừng, hiển nhiên đã dốc hết toàn lực.

Đúng lúc này, thân thể Ngụy Vô Nhan chấn động, khỏe miệng lại chảy ra máu tươi, hai mắt như trợn như không…

Sở Dương xuất thủ như điện, một cánh Thiên Biện lan lập tức rơi vào trong miệng Ngụy Vô Nhan.

Tiếp đó, Thiên Biện lan lập tức hóa thành thất thải lưu quang, biến mất.

Vũ Tuyệt Thành ho khan một tiếng, chậm rãi thu công, sắc mặt càng có thêm một vẻ mệt mỏi.

Hồn phách đã bị đánh nát rồi, người chết đã chết đến không thể chết thêm lần nữa, lại phải dùng ngoại lực mạnh mẽ ép hồn phách quay trở lại thân thể tử vong… Vận công cực hạn như vậy, cho dù là Vũ Tuyệt Thành cũng không kiên trì được bao lâu.

Theo Vũ Tuyệt Thành thu công, trên thân thể Ngụy Vô Nhan chậm rãi bay lên hư ảnh vừa rồi,giờ phút này, rõ ràng có thể nhìn thấy, Ngụy Vô Nhan thần tình vui mừng, ở trên đầu hắn, có một cánh hoa thập sắc.

Ánh mắt hắn cảm kích nhìn Sở Dương, lưu luyến lướt qua gương mặt các huynh đệ, lộ một nụ cười.

Đôi môi mấp máy.

Hắn nói không ra tiếng, nhưng Sở Dương vẫn có thể nhìn ra được, Ngụy Vô Nhan đang nói điều gì.

“Nga nhi, Tiểu Triển…. ta tới đây….”

Đó là tên vong thê và hài nhi của hắn!

Giờ khắc này, sắc mặt Ngụy Vô Nhan ảm đạm, mang theo kỳ vọng, cũng mang theo một chút không yên.

Sở Dương chỉ cảm thấy hốc mắt ươn ướt, lớn tiếng nói: “Ngụy huynh, không phải ngươi không còn mặt mũi gặp thê nhi ngươi nữa! Ngươi chỉ bị lừa gạt, không phải bản thân ngươi sai lầm!”

“Hơn nữa đại thù đã báo!”

“Ngươi có thể ngẩng cao đầu đi tìm bọn họ! chiếu cố bọn họ! Nói cho bọn họ biết tin tức này!”

“ngươi biết không?”

Hư ảnh Ngụy Vô Nhan lộ ra một vẻ thả lỏng, gật gật đầu với Sở Dương.

“Ngụy huynh, chúc ngươi một nhà đoàn tụ!” Sở Dương ôm quyền: “Nếu có kiếp sau, chúng ta lại làm huynh đệ!”

Ba người Vạn Nhân Kiệt, Thành Độc Ảnh, Bao Bất Hoàng cùng ôm quyền hành lễ: “Ngụy huynh, chúc ngươi một nhà đoàn tụ! Nếu có kiếp sau, chúng ta lại làm huynh đệ!”

Thanh âm Sở Nhạc Nhi nghẹn ngào: “Ngụy đại ca, chúc ngươi sớm ngày đoàn tụ tẩu tử và chất nhi….”

Trong hư ảnh, Ngụy Vô Nhan hai tay ôm quyền, hướng về phía mọi người cúi người thật sâu, tiếp đó đứng lên, thi lễ thật sâu với Vũ Tuyệt Thành.

Vũ Tuyệt Thành mỉm cười phất tay.

Thân hình Ngụy Vô Nhan bay lên, mang theo vẻ mặt lưu luyến, vẫy tay tạm biệt đám người Sở Dương.

Tiếp đó, càng bay càng cao, dần dần biến mất trong thiên địa.

Mờ mịt thiên địa, tựa hồ có một tiếng thở dài nhàn nhạt lặng lẽ tiêu tán… Đúng là tiếng thở dài trong lòng Ngụy Vô Nhan….

Sở Dương thở dài thật sâu…..

Sở Nhạc Nhi khóc, rúc vào trong lòng Sở Dương, ánh mắt đều sưng lên: “Đại ca, ngươi nói Ngụy đại ca có thể đoàn tụ với thê tử và nhi tử của hắn không?”

“Có, nhất định có thể!” Sở Dương vỗ về mái tóc Sở Nhạc Nhi, nhẹ giọng nói.

Tựa hồ đang an ủi Sở Nhạc Nhi, nhưng Sở Dương cũng chính đang an ủi mình….

Thật sự hi vọng… Ngươi có thể tìm được!

Thật sự hi vọng… Ta hi vọng kiếp sau của các ngươi, hạnh phúc tới tột đỉnh….

Tiễn Ngụy Vô Nhan đi, tất cả mọi người đều có chút trầm mặc đi.

Vạn Nhân Kiệt, Thành Độc Ảnh và Bao Bất Hoàn đang ra sức đào huyết, muốn đưa thi thể Ngụy Vô Nhan nhập thổ vi an.

Bọn họ không hề sử dụng tu vi, chỉ dùng hai cánh tay và trường kiếm, dùng phương thức nguyên thủy nhất để đào.

Tựa hồ một khắc khi Ngụy Vô Nhan chưa xuống mồ, hắn vẫn còn ở bên cạnh mình, còn là huynh đệ của mình… Tuy biết rõ không có khả năng, nhưng ba người vẫn chấp nhất làm như vậy.

Khiến cho cái loại cảm giác huynh đệ vẫn còn tồn tại bên mình, có thể dừng lại thêm một khắc.

Cũng tốt.

Sở Dương ngẩn ngơ ngẩng đầu, nhìn trời xanh.

Giờ khắc này, hắn có một nỗi phẫn hận vô tận! Phẫn hận vận mệnh, phẫn hận trời xanh!

Nếu nhất định muốn hắn chết, vì sao phải cho hắn hi vọng và vướng bận?

Nếu cho hi vọng và vướng bận, vì sao khi hắn vừa mới có được vướng bận và ký thác sống sót, lại tàn nhẫn để hắn hcết đi?

Vũ Tuyệt Thành nhìn Sở Dương đứng thẳng bên người: “Sao vậy?”

Sở Dương hít một hơi, thản nhiên nói: “Không có gì, chỉ là hiện tại cảm thấy được cái gì gọi là thiên ý, cái gì gọi là vận mệnh, thật sự là khốn kiếp vô cùng!”

Vũ Tuyệt Thành cũng học hắn hít sâu một hơi, tràn đầy đồng cảm nói: “Đúng vậy, quả thực là khốn kiếp vô cùng… Năm đó….”

Hắn nói tới hai chữ năm đó, đột nhiên ngậm miệng lại.

Sở Dương biết, hắn tức cảnh sinh tình, lại nhớ lại huynh đệ năm đó, huynh đệ cửu kiếp năm đó! Sở Dương không quay đầu lại nhìn, vẫn có thể cảm giác được, môi Vũ Tuyệt Thành đang run rẩy.

Sở Dương có thể cảm nhận được, trong lòng Vũ Tuyệt Thành đang thống khổ giống như lăng trì máu tươi đầm đìa….

Thật lâu sau, ngay cả Sở Dương cũng không thể tưởng được, Vũ Tuyệt Thành cuối cùng cũng có thể nói ra những lời này. tuy hắn đã cố gắng kiềm chế, khiến cho mình thật bình tĩnh, nhưng thanh âm của hắn run rẩy, ngay cả Sở Nhạc Nhi cũng có thể nghe ra được….: ” Năm đó…. ta cũng có huynh đệ như vậy… ta cũng có!”

Hắn ngẩng đầu lên, nhắm mắt lại, nhẹ giọng nói: “Bọn họ…Có kiếp sau sao?”

Những lời này rất khẽ, tựa hồ đang hỏi Sở Dương, đang hỏi trời xanh, đang hỏi chính mình…

Thanh âm dư vận theo gió phiêu tán vào trong thiên địa.


Chương 1343: Tùy tiện tâm sự?

Mỗi một lần nhắc tới huynh đệ mình, Vũ Tuyệt Thành luôn luôn dùng sương mù che giấu khuôn mặt mình đi.

Hắn không muốn bất luận kẻ nào biểu tình khi đó của hắn.

Hắn hoài niệm, hắn chấp nhất, nhưng cũng kiêu ngạo.

Người trong thiên hạ, không hiểu nỗi đau của ta, không hiểu nỗi khổ của ta, không hiểu cô độc của ta, không hiểu kiêu ngạo của ta, không hiểu niềm vui của ta!

Nhìn thấy bộ dáng thống khổ đó của Vũ Tuyệt Thành, Sở Dương vốn trong lòng vô cùng rối rắn, nhưng cũng không nhịn được mà thở dài một hơi.

Ngụy Vô Nhan tuy đã chết, nhưng kiếp sau của hắn, cũng là do mình tự tay trao cho hắn.

Từ lúc Hồng Vô Lượng bỏ mình cho tới bây giờ, cũng không bao nhiêu thời gian.

Dựa theo lý lẽ bình thường, thê tử Ngụy Vô Nhan nếu thật sự chết oan, oan hồn bất diệt, thì vô cùng có khả năng còn tồn tại.

Đương nhiên, về phần nhi tử Ngụy Vô Nhan… Có lẽ đã sớm biến mất trong luân hồi rồi….

Một hài tử còn chưa đầy một tuổi, có thể có oán hận gì?

Nhưng thê tử Ngụy Vô Nhan lại khác.

Cho nên Ngụy Vô Nhan lần này chết đi, chỉ cần dốc công sức tìm kiếm, hoặc là nếu như trong tối tăm có dẫn dắt… Thì, Ngụy Vô Nhan cùng thê tử của hắn tương ngộ, cũng không phải chuyện xa vời gì!

Sở Dương bi thống, nhưng trong lòng nhiều ít có chút an ủi.

Nhưng, Vũ Tuyệt Thành lại gặp khó rồi.

Ngụy Vô Nhan chết, khiến cho Vũ Tuyệt Thành sầu tư, khiến cho hắn nhớ tới huynh đệ của mình.

Những huynh đệ đó, đều là huynh đệ chân chính.

Cảm tình của Vũ Tuyệt Thành đối với các huynh đệ, cho tới bây giờ, vạn năm cũng không phai nhạt, có thể thấy được!

Bọn họ có kiếp sau sao?

Vấn đề này, Sở Dương thật sự có thể trả lời được!

Nhưng hắn lại không biết làm thế nào mới tốt.

Bởi vì bên trong còn liên lụy tới một nhân vật cực kỳ bi thảm! Một tuyệt thế anh hùng khiến cho người ta muốn khóc!

Nếu như nhân vật này lộ diện, chân tướng rõ ràng khắp thiên hạ, với tính cách của Vũ Tuyệt Thành, xấu hổ tự sát là còn nhẹ.

Sở Dương cũng chỉ có thể thở dài một hơi, không biết nói gì.

Ánh mắt Vũ Tuyệt Thành nhìn ba người Vạn Nhân Kiệt đang dùng phương pháp nguyên thủy nhất đào mộ, trong ánh mắt không ngờ lại có ý hâm mộ nồng đậm.

Ta cũng nhớ các huynh đệ của ta, các huynh đệ đã chết, nhưng ta ngay cả tư cách đào mộ cho bọn họ cũng không có…

Vũ Tuyệt Thành buồn bã thở dài: “Sở Dương, ngươi làm chuyện này… Rất quen thuộc… Hơn nữa… ngươi cũng giống như rất tin tưởng, sự tình kiếp sau…..”

Hắn cười khổ một tiếng: “Sở Dương, ngươi cũng biết lai lịch của ta.

Ngươi cũng biết chuyện của ta, ta hỏi ngươi một câu!”

Sở Dương trong lòng nhảy dựng lên, nói: “Cái gì?”

“Thế giới kia, thật sự tồn tại sao?” Vũ Tuyệt Thành hỏi.

“Nhất định tồn tại!” Sở Dương nghĩ nghĩ, cẩn thận hồi đáp: “Trên đời này có rất nhiều chuyện thực thần kỳ, không thể hiểu nổi… Nhưng chúng ta biết, có một số chuyện huyền diệu, thật sự tồn tại.

Nếu như là người thường, đương nhiên là sẽ được giáo dục từ nhỏ, rằng không có cái thế giới đó.

Nhưng tới cấp độ chúng ta, đã có thể tu luyện hồn phách… tự nhiên biết, có lẽ… thật sự có một… thế giới kia!”

“Nói ví dụ như, chúng ta bây giờ cũng biết, ở trên chúng ta còn có một Thiên Khuyết… Đây mới thực sự là cường giả, hoặc là nói… Một địa phương trong truyền thuyết, có cái gọi là thần tiên!”

“Đã có thần tiên, vậy đương nhiên có quỷ hồn.” Sở Dương khẽ nói.

“Nếu thật sự có thế giới như vậy, thật sự có nhân quả luân hồi, vậy….” Vũ Tuyệt Thành trầm mặc, ở trên mặt hắn, tựa hồ có một tầng sương mù bao phủ trong nháy mắt, nhẹ giọng nói: “Ngươi nói… tám huynh đệ của ta…bọn họ có kiếp sau không?”

“Bọn họ có thể cũng tồn tại dưới thế giới đó hay không?”

“Nếu có một ngày, thân thể ta chết đi… ta có thể tìm được bọn họ hay không?”

Vũ Tuyệt Thành thì thào tự hỏi.

Sở Dương không phản bác được.

Ở cái thế giới kia, có thể tìm được bọn họ sao? Đương nhiên không thể tìm được! Bởi vì cửu kiếp hiện tại… đều đang ở chiến trường vực ngoại!

Nhưng Sở Dương lại không thể nào trả lời, một khi trả lời, Vũ Tuyệt Thành sẽ hỏi: Làm sao ngươi biết được?

“Ta đi nơi nào… mới có thể tìm được huynh đệ của ta?” Vũ Tuyệt Thành hỏi: “Thiên Biện lan kia… có thể hữu dụng với ta sao?”

Sở Dương: “…”

“Bọn họ ở nơi nào?” Thanh âm Vũ Tuyệt Thành càng lúc càng nhỏ: “Bọn họ còn nhớ được ta hay không?”

Sở Dương chỉ cảm thấy lòng mình cũng rối rắm theo, hít một hơi thật sâu, nói: “Truyền thuyết từ xưa… Người tốt đều lên trời… Người tốt đều là tinh tú trên bầu trời… Cho nên, ở một nơi nào đó trên Cửu Trọng Thiên Khuyết… Có thể chính là nơi… anh linh tồn tại?”

Vũ Tuyệt Thành trầm mặc, tựa hồ đang suy nghĩ những lời này của Sở Dương, tựa hồ đang trầm tư, đang nghiền ngẫm.

Sở Dương có chút hận mình lắm miệng, nói quá nhiều rồi.

Nhưng nhìn tinh thần Vũ Tuyệt Thành chán nản, nghĩ tới mình cũng có huynh đệ… cũng có chút vạn phần không đành lòng.

Hiện tại, tuy không thể cho hắn biết toàn bộ chân tướng, nhưng cho dù là an ủi hắn một chút cũng tốt, Sở Dương tự an ủi mình.

Vũ Tuyệt Thành cười ha hả, trầm giọng nói: “Nhớ năm đó, sảng khoái, cùng nhau tung ca trường khiếu, gió bão phong ba, cùng nhau thúc ngựa giang hồ, đối cường địch, cùng nhau xuất sinh nhập tử, lâm nguy nan, cùng nhau đối mặt rừng đao biển lửa… Huynh có việc, đệ bạt đao chạy tới.

Đệ gặp nạn, huynh cửu tử không sờn!”

“Một năm đó, trúng phải gian kế, bị nhốt trong Thương Long hạp, trong gió tuyết, các huynh đệ gào thét xông pha, máu tươi đầm đìa, vì một mình ta, huynh đệ mười người gần như toàn quân bị diệt… Sau đó chữa thương, ám khí trên người đại ca lấy ra được ba mươi hai món.

Hôm đó, huynh đệ mười người cùng nhau nhảy ra khỏi Thương Long hạp, thân thể suếu, cơ hồ đứng không vững, nhưng mắt nhìn thế gian lại có một cảm giác, huynh đệ ở bên, ta chính là vô địch thiên hạ!”

“Nhưng bây giờ… chỉ còn một mình ta!”

“Hiện giờ chỉ còn một mình ta… Huynh đệ, có biết ta nhớ các ngươi?”

“Hiện giờ ta lẻ loi một mình trên thế gian này, bị thương bị người ta đánh, bị ủy khuất… Cũng không có người bảo vệ, cũng không có người ra mặt vì ta… Ha ha….”

Thanh âm Vũ Tuyệt Thành càng lúc càng thấp tựa hồ thanh âm vừa mới ra khỏi miệng, đã tan rã trong gió, bién mất vô tung.

Hắn chính là tuyệt đại cao thủ đương thời, đương nhiên không cần người khác ra mặt cho hắn.

Nhưng lúc trước Đồ Đạo chi chiến, bị Pháp Tôn ám toán, thân thụ trọng thương.

Sau khi bị thương, hắn đã vô số lần nhớ tới chuyện tình năm đó, các huynh đệ ra mặt cho mình! Vô số lần hồi tưởng: Nếu như huynh đệ của ta còn đây? Nếu như huynh đệ ta còn ở đay!

Sẽ như thế nào?

Chỉ sợ đều sớm xông lên! Mặc hắn Pháp Tôn gì gì, giờ phút này cũng phải nằm thẳng cẳng trên đất!

Nếu huynh đệ ta còn ở đây, ai dám gạt ta? Ai dám lừa ta?!

Cái loại cảm giác có huynh đệ ra mặt vì mình… Thật sự rất ấm áp! Rất ấm áp!

Mỗi lần nghĩ như vậy, Vũ Tuyệt Thành đã mấy vạn tuổi lại cảm thấy mình thật cô độc, thật tịch mịch, thậm chí cũng giống như một hài tử không có chỗ nương tựa giữa thế gian mênh mông này… Trong lòng đau xót, khiến hắn rất muốn khóc lớn một hồi.

Nhưng huynh đệ đều mất, cho dù muốn khóc… cũng không có chỗ để khóc!

Sở Dương có chút xuất thần, nhìn hư không trước mặt, lẩm bẩm nói: “Cùng nhau tung ca trường khiếu, cùng nhau thúc ngựa giang hồ, cùng nhau xuất sinh nhập tử, cùng nhau rừng đao biển lửa…. Huynh có việc, đệ rút đao chạy tới! Đệ gặp nạn, huynh cửu tử không sờn! Huynh đệ ở bên, ta là vô địch thiên hạ…!”

Những lời này, từ trong miệng Vũ Tuyệt Thành nói ra, tràn đầy tinh thần chán nản, nhưng từ trong miệng Sở Dương nói ra, lại tràn đầu thỏa mãn, hào khí xua mây.

Vũ Tuyệt Thành nói, là huynh đệ của hắn, Sở Dương nói, lại là huynh đệ của mình.

Hai người cùng nói một câu, nhưng khiến cho người ta có cảm giác, một cái là trên trời, một cái là dưới đất.

Một cái thu phong đìu hiu, thê lương khắp chốn.

Một cái vạn trượng ánh nắng, chói chang mùa hè!

Vũ Tuyệt Thành thở dài, quay đầu lại nhìn thoáng qua.

Tuy không nhìn thấy ánh mắt hắn, cũng không nhìn thấy vẻ mặt hắn, nhưng Sở Dương vẫn có thể cảm nhận được, trong ánh mắt đó tràn đầu ao ước hâm mộ.

“Năm đó… Chúng ta đều giống như ngươi hiện tại….” Vũ Tuyệt Thành tựa hồ không cam lòng xác minh điều gì đó.

Những lời này nói rất hữu lực, nặng nề, tựa hồ giống như tức giận: “So với ngươi còn thỏa mãn hơn!”

Sở Dương trầm giọng nói: “Ta tin!”

Khi trong lòng có tình cảm như vậy, bất luận kẻ nào cũng cảm thấy mình hạnh phúc hơn người khác, thỏa mãn hơn người khác!

“Sở Dương chúng ta tùy tiện tâm sự một chút?” Vũ Tuyệt Thành trầm mặc một chút, nói.

“Được.” Trong lòng Sở Dương cười khổ một tiếng.

Vũ Tuyệt Thành vừa mới cảm khái một chút, vừa mới hồi ức một phen: Vì cái gì?

Đến cấp độ cao thủ như vậy rồi, nhất cử nhất động, đều gần như khế hợp với đại đạo quỹ tích, làm gì có “tùy tiện tâm sự”?

Vũ Tuyệt Thành vừa nói câu này ra khỏi miệng, Sở Dương đã biết, hắn sẽ nói ra suy nghĩ của mình! Hơn nữa, chỉ sợ… chỉ sợ là chuyện tình mình lo lắng nhất!

Đã sắp xảy ra!

Nhưng đã nói “tùy tiện tâm sự” nhưng Vũ Tuyệt Thành vẫn không nói gì, thật lâu sau mới nói: “Nhạc Nhi, ngươi lên vách núi kia đi, đừng để bất luận kẻ nào tiếp cận.

Ta thương nghị chút sự tình với đại ca ngươi.”

Sở Nhạc Nhi giống như mới tỉnh lại từ trong mộng, vâng một tiếng, đứng lên, đi ra ngoài.

Sở Nhạc Nhi vẫn luôn ở bên cạnh, nhưng tinh thần không có, chỉ nhìn thi thể Ngụy Vô Nhan mà nghẹn ngào, hoàn toàn không nghe được nửa câu mà Vũ Tuyệt Thành và Sở Dương nói.

Nhưng Vũ Tuyệt Thành vẫn sai nàng đi ra ngoài.

Nhìn Sở Nhạc Nhi đi xa, nhìn ba người Vạn Nhân Kiệt vẫn đang bận bịu như cũ, Vũ Tuyệt Thành nói: “Sở Dương…. nGươi biết ta muốn nói gì không?”

Sở Dương cười khổ một tiếng: “Đang rửa tay lắng nghe.”

“Sở Dương, hiện tại ngươi bao nhiêu tuổi rồi?” Vũ Tuyệt Thành trầm mặc rất lâu, mới hỏi.

Khi khỏi những lời này, sương mù trên mặt hắn tựa hồ lại càng nồng đậm.

“Mới tròn hai mươi!” Sở Dương ngơ ngác một chút, nói.

“Vừa tròn hai mưoi… ha ha….” Vũ Tuyệt Thành khẽ cười hai tiếng, nói: “Hơn ba năm trước, ngươi chưa đầy mười tám, độc thân điên đảo Hạ Tam Thiên… Được gọi là Sở diêm vương.

Thật không ngờ đấy.”

Trong lòng Sở Dương chấn động.

“Hai năm trước, ngươi chưa đầy mười chín.”

“Hiện tại ngươi mới tròn hai mươi!”

“Nhưng tu vi của ngươi đã đạt tới chí tôn nhị phẩm, kiếm trung chí tôn, nhị phẩm!” Vũ Tuyệt Thành nói: ” Hơn nữa, ngươi tới Thượng Tam Thiên, còn chưa tới hai năm!”

Thanh âm Vũ Tuyệt Thành thực mờ ảo nói: “Ngươi không có xuất thân đại gia tộc, trên người cũng không có loại khí tức của siêu cấp thiên tài địa bảo….”

“Nhưng ngươi lại có được thành tựu như vậy….”

Thanh âm Vũ Tuyệt Thành thực bình tĩnh, thực vững vàng, nhưng trong lòng Sở Dương lại cảm thấy trái tim chấn động kịch liệt.


Chương 1344: Giải bỏ bí mật

Xem ra đoạn thời gian ở Sở gia, Vũ Tuyệt Thành đúng là biết được không ít chuyện về mình.

Sở gia có Sở Phi Yên, có Mạc Khinh Vũ, có phụ mẫu của mình, hiện giờ còn có Vô Thương, Nhuế Bất Thông, Mặc Lệ Nhi…

Nếu như Vũ Tuyệt Thành muốn tìm hiểu, thật sự có thể xâu chuỗi tất cả những chiến tích của mình ở Thượng Trung Hạ Tam Thiên lại!

Sẽ hiểu được một Sở Dương đầy đủ!

“Sở Hùng Thành sở dĩ khôi phục, là ngươi cho Huyền Băng ngọc tâm và Huyền Dương ngọc tâm.

Tu vi Sở Phi Lăng đột tiến, là bởi vì ngươi cho một viên đan dược….”

Thanh âm Vũ Tuyệt Thành càng lúc càng chậm, sương mù trên mặt cũng càng lúc càng dày.

Sở Dương đã sớm không thấy rõ ánh mắt hắn nữa, cũng không thấy rõ khuôn mặt hắn, hiện tại, ngay cả tóc cũng không nhìn ra nữa rồi.

“Thương thế của Phong Nguyệt, cũng khỏi nhanh.

Trên tay Mạc Khinh Vũ, có một cây đao ngươi tặng, đích thật là tuyệt thế thần binh… Mà sau đó ngươi lại đột nhiên biến hóa thành thần y…. Bệnh của Nhạc Nhi, ngươi một tay chữa khỏi, hơn nữa ngươi còn đoạt được Bổ Thiên ngọc….”

“Lúc trước Đồ Đạo chi chiến, Phong Nguyệt vốn đã vô lực tái chiến, nhưng Nguyệt Linh Tuyết hộ pháp trong chốc lát, bọn họ lại đột nhiên trở nên sinh long hoạt hổ….”

“Nghe nói, ở Trung Tam thiên, ngươi còn có bảy tám hảo huynh đệ, sinh tử cùng hưởng, họa phúc cùng chia….”

Sở Dương cười khổ, nghe Vũ Tuyệt Thành phân tích.

Hắn lặng lẽ chờ đợi, chờ Vũ Tuyệt Thành vạch trần chân tướng.

Nhưng Vũ Tuyệt Thành nói tới đây, đột nhiên ngậm miệng không nói nữa.

Chỉ rơi vào trầm tư thật lâu…

Loại không khí này, ép cho Sở Dương hít thở không thông….

“Vừa rồi, ta từng nói tới huynh đệ của ta….” Vũ Tuyệt Thành nói: “Sở Dương, nói cho ta một chút về mấy huynh đệ của ngươi?”

Sở Dương bất đắc dĩ, nói: “Cho dù ta không nói… ngươi cũng biết hết rồi.

Với kinh nghiệm và lịch duyệt của ngươi, muốn khiến Khinh Vũ kể cho ngươi mấy câu chuyện cũ chi tiết một chút… tuyệt đối không có bất cứ vấn đề gì….”

Vũ Tuyệt Thành cười ha ha: “Không hoàn toàn là Khinh Vũ, còn có Vô Thương và Bất THông, bọn họ đang ở Sở gia đó.

Hai tên tiểu tử này, sau khi trở về liền theo ta luyện võ.”

Sở Dương ừ một tiếng.

“Vô Thương uy mãnh bá đạo, khí thế so với tứ đệ ta chẳng kém hơn!”

“Nghe nói ngươi còn có một huynh đệ, tên là Cố Độc Hành.

Tên đã chiếm hai chữ Độc Hành, bài danh lão nhị.

Bén nhọn lãnh khốc, vô kiên bất khả tồi!” Vũ Tuyệt Thành nói: “So với nhị ca ta, cũng không kém hơn bao nhiêu.”

“Nghe nói, ca ca Mạc Thiên Cơ của Mạc Khinh Vũ, tên đã chiếm hai chữ Thiên Cơ, bày mưu nghĩ kế, quyết chiến ngoài ngàn dặm.

ĐIều này lại khiến ta nhớ tới ngũ đệ.

Tây Môn Vạn Lý!”

Vũ Tuyệt Thành dừng lại một chút, nói: “Sở Dương, nếu có một ngày, ngươi vì một việc mà phải hi sinh huynh đệ của ngươi, ngươi sẽ làm thế nào?”

Sở Dương im lặng không nói, thật lâu sau nói: “Lời ta nói bây giờ, ngươi tin sao?”

Vũ Tuyệt Thành nói từng chữ một: “Ta tin! Chỉ cần ngươi nói, ta sẽ tin!”

Trong lòng Sở Dương đấu tranh mãnh liệt, gần như muốn thốt lên: Ta sẽ không đả thương huynh đệ của ta!

Nhưng lời còn chưa nói ra, đã nuốt trở lại, thản nhiên nói: “Thế giới này, vẫn chưa thể bức ta tới mức đó!”

Vũ Tuyệt Thành tựa hồ đang cười.

Nhưng một đám sương mù khiến Sở Dương không nhìn thấy vẻ mặt của hắn.

Sau đó Vũ Tuyệt Thành nói: “Sở Dương, ta kể cho ngươi một câu chuyện cũ nhé? Một câu chuyện thật đầy đủ.”

Sở Dương thở dài: “Ta chăm chú lắng nghe.”

Thế là Vũ Tuyệt Thành dùng một khẩu khí rất chậm rãi, kể lại một câu chuyện cũ.

Đó là một thiếu niên mới bắt đầu ly khai gia tộc.Hắn tiến bộ, trưởng thành, kết giao huynh đệ, bằng hữu, sau đó cùng các huynh đệ lang bạt… Lão đại đối với hắn như thế nào, đối với các huynh đệ của hắn thế nào, những chuyện cùng nhau trải qua….

Vũ Tuyệt Thành kể.

Sở Dương lặng im lắng nghe.

Câi chuyện cũ này, Sở Dương biết Vũ Tuyệt Thành đang kể cái gì.

Vũ Tuyệt Thành cũng biết Sở Dương biết mình kể cái gì.

Hai người đều hiểu lẫn nhau.

Câu chuyện đã kể rất lâu, nhưng Vũ Tuyệt Thành kể từ lúc bắt đầu, không hề có tạm dừng, thực lưu loát.

Tựa như tất cả đều khắc ở trong đầu hắn.

Ngàn ngàn vạn vạn năm đều không phai nhạt.

Câu chuyện rốt cuộc cũng đến thời điểm kết thúc, các huynh đệ thống nhất đại lục, nhưng vừa kể tới đây, Vũ Tuyệt Thành liền đột nhiên dừng lại.

Hắn buồn bã thở dài, nói: “Sở Dương, nếu như câu chuyệnnày chấm dứt ở đây, thì hoàn mỹ biết bao.”

Sở Dương tràn đầy đồng cảm.

Đúng vậy, nếu như nó chậm dứt ở đoạn Vũ Tuyệt Thành dừng lại, câu chuyện này quả thực hoàn mỹ tới cực điểm!

Tài tử giai nhân, anh hùng can đảm, sinh tử gắn bó, hoa phúc cùng hưởng! Cùng chung phấn đấu, rốt cuộc đạt được mục tiêu của mình… Thành công!

“Sở Dương, ngươi nói xem, vị lão đại trong câu chuyện này, có thể vì một chuyện gì đó, bất đắc dĩ mà g**t ch*t các huynh đệ của mình?” Vũ Tuyệt Thành hỏi.

Sở Dương im lặng không nói.

Thật lâu sau, Vũ Tuyệt Thành rốt cuộc đứng dậy: “Ta hi vọng có một ngày, ngươi có thể cho ta đáp án!”

Thân thể hắn đứng trên đỉnh núi, cô độc tịch mịch: “Đây là hi vọng duy nhất của ta, cũng là cơ hội duy nhất của ta!”

Sở Dương trầm mặc.

Vũ Tuyệt Thành thản nhiên nói: “Tới một ngày nào đó, nếu ngươi không cho ta đáp án, ta sẽ giết ngươi!”

Vũ Tuyệt Thành lãnh đạm nói: “Tử đại nhân đã rời đi, trên đời này không có một Tử đại nhân thứ hai bảo vệ ngươi.

Nếu ta muốn giết ngươi, cho dù ngươi là cửu phẩm chí tôn, cho dù có Ninh Thiên Nhai Phong Nguyệt hợp lực bảo hộ ngươi, ngươi cũng khó thoát khỏi cái chết!”

Sở Dương thản nhiên nói: “Ta cũng muốn biết đáp án! Nhưng ngươi uy h**p ta cũng vô dụng: Ngươi uy h**p ta, ta có biết cũng không nói cho ngươi!”

Vũ Tuyệt Thành hừ một tiếng, Sở Dương nói: “Vũ tiền bối, ta với ngươi làm một cuộc giao dịch, thế nào?”

“Giao dịch gì?” Vũ Tuyệt Thành nhướng mày hỏi.

“Giao dịch là… Trong khoảng thời gian này, ngươi không được nhiễu loạn kế hoạch của ta, cũng không được can thiệp vào hành động của ta… Ta càng không hi vọng nhận được áp lực từ ngươi.”

“Đợi… đến khi chín muồi, có lẽ… ngươi còn có..”

Sở Dương cắn răng một cái: “… Có thể… gặp lại tám huynh đệ của ngươi!”

Cả người Vũ Tuyệt Thành chấn động mãnh liệt, sương mù trên mặt đột nhiên tan rã, bất giác chộp lấy bả vai Sở Dương, nói: “Cái gì?”

Bả vai Sở Dương bị hắn nắm là kêu răng rắc, nhưng vẫn bất động thanh sắc: “Ngươi không hề nghe lầm!”

Vũ Tuyệt Thành chậm rãi buông tay xuống, kinh ngạc nhìn Sở Dương, không kìm được lui lịa hai bước, đột nhiên ngửa mặt lêntrời thét dài.

Vừa thét, thiên địa phong vân động!

“Ta chờ!” Vũ Tuyệt Thành trầm giọng nói.

Trong mắt hắn đột nhiên cahỷ ra nước, không chút dấu hiệu báo trước.

Điều này khiến hắn cảm thấy thập phần chật vật, muốn nói gì đó, lại cảm thấy cổhọng nghẹn ngào, nói không ra lời, vội vàng ngậm miệng, thật lâu sau mới khàn khàn nói: “Bao lâu…. cũng chờ!”

Sở Dương chỉ cảm thấy trong lòng chua xót, nói: “Bất quá… Thực lực của ngươi phải tăng lên!”

Vũ Tuyệt Thành ngẩng mặt lên, nước mắt trên mặt đột nhiên bốc hơi thành sương mù, thoáng chốc, thần thái đã trở nên phấn chấn vô cùng!

Tựa hồ, ở trước mặt mọi người, lại xuất hiện vị quý công tử tiêu sái, vừa cuồng vừa tà mấy vạn năm trước!

“Thực lực phải tăng lên….” Vũ Tuyệt Thành chậm rãi nói: “Nói như vậy, tu vi của ta đã tụt hậu rồi… Cũng là nói… Bọn họ không ở vị diện này, nói cách khác….”

“Nói cách khác, ngươi cần cố gắng!” Sở Dương mỉm cười, cắt ngang lời hắn.

Vũ Tuyệt Thành ngạc nhiên, tiếp đó gạt đầu mỉm cười: “Đúng! Ta nên cố gắng….”

Trong mắt hắn toát lên một khao khát.

Đây là lần đầu tiên trong mấy vạn năm, trong mắt Vũ Tuyệt Thành xuất hiện loại thần sắc này.

Hắn thậm chí đều không hỏi tới, cũng không có bất cứ hoài nghi gì.

Bỏi vì hắn không dám.

Hắn không dám khiến cho một tia hi vọng vừa mới xuất hiện này, lại vì mình truy vấn mà tan biến! Hắn tình nguyên ngu ngốc tin tưởng!

“Kỳ thật, ta cũng không biết… Điều này đối với ngươi là chuyện tốt hay là chuyện xấu….” Trong lòng Sở Dương lặng lẽ nói một câu.

“Vũ tiền bối, thỉnh giáo một vấn đề! Cửu Trọng Thiên đại lục, nơi phúc trạch thâm hậu nhất là nơi nào?” Sở Dương hỏi.

“Nơi phúc trách thâm hậu nhất?” Vũ Tuyệt Thành nhíu mày: “Mấy vạn năm biến đổi phong thủy, làm sao có thể nói chuẩn được chứ?”

Ánh mắt Sở Dương sáng ngời: “Nói như vậy….”

“Nơi ở của cửu đại gia tộc, đương nhiên chính là địa phương phúc trạch thâm hậu nhất!” Vũ Tuyệt Thành ngạo nghễ nói: “Cửu đại gia tộc tuyển chọn, chẳng lẽ chỉ để chơi?”

Một câu này, lại giống một tiếng sét đánh bên tai Sở Dương.

Nơi ở cửu đại gia tộc!

Nói như vậy, Dạ gia bài danh đệ nhất cửu đại gia tộc, chính là nơi phúc duyên thâm hậu nhất!

Thê thê dạ sắc hàn!

Thì ra là thế, thì ra là cái Dạ này!

Tử khí đông lai xử, minh nguyện xuất quan sơn, thiên địa đồng quang thì, thê thê dạ sắc hàn!

Dạ gia, thiên địa đồng quang, một nơi thần bí, cần cơ duyên!

Trong phút chốc, Sở Dương chỉ cảmthấy đám sương mù trước mắt như rẽ ra, lộ ra quang mang sáng ngời!

Hiểu rồi!

Giờ khắc này, vui sướng trong lòng thật sự không lời nào miêu tả được. thật muốn ngửa mặt lên trời thét dài một tiếng.

Quay mặt nhìn lên, lại lập tức lặng đi một chút.

Sắc trời đã tối.

Ngụy Vô Nhan đã nhập thổ vi an!

Giờ phút này, ba người Vạn Nhân Kiệt đang đắp đất lên phần mộ.

Tâm tình Sở Dương trong phút chốc lại trở nên trầm trọng.

Nắm lấy một tảng đá lớn, mạnh mẽ đặt xuống, trở thành một khối bia đá, dựng đứng trên mộ phần Ngụy Vô Nhan.

Chí hữu Ngụy Vô Nhan chi mộ!

Mộ bia rất bình thường, không có gì đặc biệt!

Sở Dương nghĩ nghĩ, lại vung chỉ như bay, tiếp tục khắc một hàng chữ lên trên.

Nhân gian quân tử, thiên hạ anh hùng, tại quân diện tiền, câu thị vô nhan!

Nhìn hàng chữ này, ba người Vạn Nhân Kiệt đều lộ ra thần sắc kiêu ngạo.

Đúng vậy, trên thế gian này, ai có thể giống như Ngụy Vô Nhan? Vì báo đáp ân sư, ngàn năm như một ngày! Vì hổ thẹn với thê nhi, đến chết không ngừng nghỉ!

Cho dù bởi vì một âm mưu, nhưng phẩm cách Ngụy Vô Nhan vẫn có thể thấy rõ!

“Sở Dương, khi nào giết đến Trần thị gia tộc, ba người ta nhất định phải đi!” Vạn Nhân Kiệt lớn tiếng nói.

Thành Độc Ảnh cùng Bao Bất Hoàn cũng lộ vẻ mặt kiên quyết!

“Được!” Sở Dương xúc động đáp ứng, đột nhiên nhìn thấy một thứ trong tay Vạn Nhân Kiệt: “Đây là cái gì?”

Vạn Nhân Kiệt giơ tay lên, trong tay, không ngờ là một cánh tay đứt!

“Là tay của Ngụy Vô Nhan! Ta cắt xuống!” Vạn Nhân Kiệt nghiến răng nghiến lợi: “Đến lúc đó, ta muốn dùng tay của Ngụy Vô Nhan, từng chưởng từng chưởng đập nát đầu đám người Trần gia, để hắn đích thân báo thù! Sau đó lại chôn ở chỗ này!”

Sở Dương trầm mặc một chút: “Đưa ta! Để cho ta đi!”


Chương 1345: Mỗi người một ngả!

Dưới chân núi, nhìn thấy thi thể mười hai con truy phong thú, nội hạch đều đã bị lấy đi, chỉ còn lại thân thể huyết nhục, bị vứt chỏng chơ bên đường.

Ba người Vạn Nhân Kiệt đều có chút thê lương.

Một đường trầm mặc mà đi, không ngừng quay đầu nhìn sang bên cạnh mình, tựa như hi vọng có thể nhìn thấy Ngụy Vô Nhan vẫn còn đang ở bên cạnh.

Trong cảm giác, hắn vẫn còn ở bên, nhưng đưa mắt tìm kiếm, lại tìm không thấy.

Loại cảm giác này thật khiến trong lòng đau đớn khó chịu.

Nhớ tới một năm vừa qua, cùng Ngụy Vô Nhan lưu lạc giang hồ, xuất sinh nhập tử vô số lần… Hiện giờ, thật vất vả mới thoát khỏi tuyệt cảnh phải chết.

Nhưng mới thoát được chẳng bao lâu, Ngụy Vô Nhan đã chết oan chết uổng…

Cuối cùng cũng tới cái tửu quán nhỏ mà mọi người nói tới lúc trước, ngồi xuống chỗ của mình, gọi rượu và thức ăn, lúc nâng chén muốn uống, lại nhớ tới lúc trước, người đề nghị mình tới đây uống rượu chính là Ngụy Vô Nhan, ai nấy đều có cảm giác nuốt không trôi.

Lặng lẽ tưới một chén rượu xuống đất, trong phút chốc, tửu quán đã tràn ngập mùi rượu.

Vô Nhan, ngươi có thể uống được không?

Từng này, đã đủ cho ngươi say chưa?

Không đủ, ta rót nữa!

Rượu thơm trong suốt rơi trên mặt đất, lập tức bị bùn đất tham lam hút lấy.

Chẳng mấy chốc, Bao Bất Hoàn đột nhiên khàn giọng khóc lớn, Vạn Nhân Kiệt cùng Thành Độc Ảnh ảm đạm cúi đầu, hốc mắt ửng hồng.

Vũ Tuyệt Thành trầm mặc, không nói một lời, biểu hiện ra tính cách nhẫn nại hiếm có của hắn.

Nếu như là bởi vì cái khác, chỉ sợ hắn đã sớm không kiên nhẫn rồi, duy chỉ có tình nghĩa huynh đệ chân thật nhất thế gian này, mới khiến Vũ Tuyệt Thành biểu hiện ra một chút khoan dung hiếm thấy.

Thậm chí là thưởng thức.

Tựa như đoạn thời gian này có nhiều thêm một chút, nhiều thêm một chút, cho dù dài đằng đẵng, cũng không quan trọng.

Chủ quán nhìn mấy người quái dị này mà sợ hãi, không dám nói lời nào.

Thật lâu sau, Vạn Nhân Kiệt gượng cười một tiếng, nói: “Ta biết, người giang hồ… một khi bước lên con đường này thì sẽ phải chuẩn bị cho ngày hôm nay… Ngụy Vô Nhan chẳng qua là đi sớm một ngày thôi.

Hơn nữa, còn hoàn thành tâm nguyện mà đi… Đừng bi thương nữa.

Sớm hay muộn gì, ta và ngươi cũng sẽ đi theo hắn… Lớn tuổi như vậy rồi còn có bộ dáng như đàn bà.

Để cho người ta chê cười… Nào, ăn cơm đi.”

Hai mắt Thành Độc Ảnh ửng hồng, nâng chén rượu lên, nói: “Không sai, Vô Nhan từng nói qua, muốn ở chỗ này không say không nghỉ, hôm nay, chúng ta liền không say không nghỉ.”

Mọi người nâng chén rượu, uống một hơi cạn sạch, một cỗ nhiệt lưu tràn vào lồng ngực, trong phút chốc, máu tươi tựa hồ đang bốc cháy!

“Nếu bọn Hình Nhất biết… vừa mới ly khai, Vô Nhan đã….” Bao Bất Hoàn một hơi cạn mấy chén rượu, nói: “Bốn người bọn họ chỉ sợ sẽ đánh chết chúng ta.”

Vạn Nhân Kiệt cười mà giống như khóc, nói: “Bị bọn họ đánh một trận, ta cầu còn không được….”

Một hồi, Vạn Nhân Kiệt ba người không sử dụng tu vi áp chế, không ngờ uống một hơi hết mười lăm vò rượu, say mèm, bị Sở Dương khiêng vào trong phòng khách của tửu quán.

Sở Dương khép cửa đi ra, vẫn nghe thấy bên trong mơ hồ có người nói nhảm, hết lời này tới lời khác.

“Vô Nhan, cạn thêm chén nữa!”

“Lão Ngụy, nào… cùng ta say một trận….”

“Lão Ngụy, con mẹ ngươi, thì ra ngươi không chết… Nào, lão tử cùng ngươi uống một vò….”

….

Tựa hồ trong cơn say, bọn họ vẫn đang uống rượu với Ngụy Vô Nhan, trò truyện với nhau thật vui, tâm đầu ý hợp, cùng vui cùng cười, cùng nhau đối mặt phong vân thế gian…

Sở Dương chỉ cảm thấy trái tim mình có chút run rẩy, nhẹ nhàng đóng cửa phòng, đi tới trong viện tử tửu quán, nhìn lên sao trời, thở dài vô tận.

Bóng người chợt lóe, Vũ Tuyệt Thành lặng lẽ xuất hiện phía sau hắn.

“Ngươi có tính toán gì không?” Vũ Tuyệt Thành lặng lẽ hỏi.

“Tiền bối có ý định gì không?” Sở Dương hỏi lại.

“Ta định mang theo Nhạc Nhi lịch lãm giang hồ.” Vũ Tuyệt Thành thản nhiên nói, nhìn thoáng qua Sở Dương, nói: “Đương nhiên ngươi không thể đi theo.”

Sở Dương gật đầu: “Không sai, ta không thể đi theo.”

Là người Nhạc Nhi dựa dẫm nhất, Sở Dương tuyệt đối không thể đi lịch lãm cùng nàng.

Có hắn bên người, Sở Nhạc Nhi cái gì cũng không muốn làm, hết thảy đều đổ hết lên người hắn.

Đối với Sở Dương, Sở Nhạc Nhi đã có một loại tâm lý ỷ lại.

ĐIểm này, cả Vũ Tuyệt Thành lẫn Sở Dương đều rất rõ ràng.

“Ba người Vạn Nhân Kiệt, đii theo ngươi được không?” Sở Dương nói: “Ta vốn muốn để bọn hắn trực tiếp trở về Đông Nam… Nhưng hiện tại ngươi đã tới đây, đi theo ngươi, tựa hồ cũng không tệ!”

Vũ Tuyệt Thành trầm mặc một hồi, trong thần sắc có chút không tình nguyện, tiếp đó lại nhớ tới bộ dáng bi thương thống khổ vì huynh đệ của ba người bọn hắn, trong lòng lại mềm ra, nói: “Được!”

Sau đó hỏi: “Ngươi thì sao?”Rồi lập tức lắc đầu tự trào: “Ta không nên hỏi.

Bất kể ngươi đi nơi nào, đều không sao cả.

Cho dù gặp chuyện, cũng sẽ gặp dữ hóa lành….”

Có lẽ, chỉ có mình Sở Dương là minh bạch những lời này, cười khổ một tiếng: “Ngươi hình như rất tin tưởng vào ta!”

Vũ Tuyệt Thành mỉm cười, giống như định liều từ trước, nói: “Ngươi đã không đi cùng chúng ta, vậy xin mời.”

Không ngờ trực tiếp hạ lệnh trục khách!

Nhưng hắn là không quên, Nhạc Nhi vơ vét một đống thiên tài địa bảo của Dạ gia là muốn tặng cho Sở Dương.

Ở trong lòng Vũ Tuyệt Thành, đồ của mình có thể tặng ra ngoài, nhưng đồ của đồ nhi… làm sao có thể tặng?

Cho nên, vẫn vội vàng đuổi tên gia hỏa này đi thì hơn.

Lại nói, mình đối diện với hắn, trong lòng thế nào cũng có chút không htoải mái…

Sở Dương ngạc nhiên: “Bây giờ còn là đêm khuya mà? Ngươi thế nào cũng phải để ta cáo biệt với Nhạc Nhi chứ?”

“Cáo cái gì? Vũ Tuyệt Thành mắt lộ hung quang: “Cút!”

Gầm lên một tiếng, một cỗ khí lưu cuồng bắn, Sở Dương thực bi ai phát hiện mình đã bay lên trời, không hề tự chủ được, quay cuồng trên không trung, không biết đã bay được bao xa, đợi đến khi rơi xuống đất còn ngã rầm một cái, như chó ăn phân, lúc đứng lên đã thấy, không ngờ đã ở một ngọn núi khác…

Một tiếng gầm này, không ngờ đẩy mình đi mấy chục dặm?

Trong lòng Sở Dương kinhhãi, âm tầm suy tư: Vũ Tuyệt Thành tuyệt đối không phải là chí tôn cửu cấp! Chí tôn cửu cấp tuyệt đối không thể kinh khủng như vậy!

Chẳng lẽ hắn đã vượt qua cấp độ mà đại lục này có thể thừa nhận?

Nhưng làm sao vẫn còn ở nơi này?

Sở Dương không biết, hắn đã đúng rồi! Vũ Tuyệt Thành đích xác đã vượt qua cái phạm trù này, nhưng vì báo thù mới lưu lại đại lục.

Cái giá chính là: Cứ một đoạn thời gian ngắn, sẽ phải hứng chịu một lần thiên địa trứng phạt…

Xoa mông đứng lên, Sở Dương không biết làm sao, đành lên đường.

Nếu mình lại quay về… Chỉ sợ có thể bị lão hàng này đánh chết tươi luôn….

Vừa rồi nói chuyện, trong lòng lão hàng kia không chỉ động sát khí dưới trăm lần…

Thi lễ với Ngụy Vô Nhan chi mộ trên đỉnh núi xa xa: “Ngụy huynh… Kiếp sau gặp lại!”

Sở Dương triển khai thân pháp, biến mất trong bóng đêm nhanh như một tia chớp.

….

Sáng sớm hôm sau, Sở Nhạc Nhi rời giường đã không thấy tăm hơi đại ca mình đâu, giận dữ, oán tránh Vũ Tuyệt Thành một hồi.

Vũ Tuyệt Thành xòe xòe tay bất đắc dĩ: “Đại ca ngươi muốn đi, ta cũng không có cách nào.”

Sở Nhạc Nhi tức giận đá cục đá nhỏ dưới chân: “Xú đại ca! Ta hận ngươi chết ngươi!”

Vũ Tuyệt Thành lại lắp bắp kinh hãi: “Nhạc Nhi, giới chỉ trữ vật của ngươi… thế nào lại đổi thành cái khác? Nhỏ hơn?”

Sở Nhạc Nhi mở to đôi mắt trong suốt của mình: “Đại ca cho ta một cái giới chỉ, ta liền đổi với hắn….”

“Đổi?” Vũ Tuyệt Thành như bị sét đánh, ánh mắt đều trợn lên: “Đồ bên trong thì sao?”

“Cũng ở trong nhẫn luôn….” Sở Nhạc Nhi thiên chân vô tà nói: “Nó vốn là cho đại ca mà….”

Vũ Tuyệt Thành lập tức không biết nói gì tới cực điểm.

Mình vội vàng đuổi tên hỗn đản kia đi, đề phòng như phòng cướp, còn không phải vì chuyện này? Hiện tại… Vũ Tuyệt Thành khóc không ra nước mắt rồi, muốn đuổi theo cũng không biết nên đuổi về phương nào nữa…

“Đại ca còn tặng ta rất nhiều lễ vật, đều ở trong này.” Sở Nhạc Nhi mặt mày hớn hở, rất là thỏa mãn.

“Lễ vật?” Vũ Tuyệt Thành nhếch miệng lên, thầm nghĩ, tên hỗn đản kia chiếm tiện nghi lớn rồi, chỉ tặng mấy thứ dỗ dành tiểu hài tử, nhiều nữa cũng chẳng đáng tiền.

“Ta xem xem!” Vũ Tuyệt Thành cầm lấy giới chỉ xem xét, sau một hồi lâu, vẫn chết lặng không nói nên lời.

Bên trong là một chồng lớn tử tinh tinh tâm, còn có mấy khối tử tinh ngọc tủy lớn, ngoài ra còn có mấy bình đan dược.

Vừa lấy đan dược ra, Vũ Tuyệt Thành liền lập tức hít một hơi lạnh.

Là một kẻ từng trải, sống mấy vạn năm rồi, Vũ Tuyệt Thành liếc mắt một cái cũng có thể nhận ra mấy loại đan dược này.

Có thể gia tăng tu vi, có thể gia tăng tinh thần lực, có thể khôi phục sinh cơ, còn có ba viên Cửu Trọng đan bản không hoàn chỉnh.

Chỉ ba viên Cửu Trọng đan này thôi, cũng có thể đền bù lại toàn bộ tổn thất của Sở Nhạc Nhi rồi!

Huống chi còn có nhiều đan dược khác, còn có một đống tử tinh tâm như núi? Còn có tử tinh ngọc tủy… bên trong tử tinh ngọc tủy, không ngờ còn có hai viên tử tinh chi hồn….”

Vũ Tuyệt Thành ngây người một hồi lâu, mới chẹp miệng nói: “Không lỗ vốn….”

Đừng nói là không lỗ vốn, phải nói là chiếm đại tiện nghi!

Vũ Tuyệt Thành cố nhiên trân trọng đệ tử có thừa, nhưng Sở Dương yêu thương muội muội, lại càng tới tận trong xương.

Thế nào lại có thể để muội muội chịu thua thiệt?

“Đúng rồi, đại ca còn cho ta một túi rượu.. Nói là cho năm người chúng ta.

Nói mỗi một lần, bốn người mỗi người uống một chén, ta uống hai chén… Bảo ngài nhìn ta uống.”

Sở Nhạc Nhi bĩu môi nói: “Đại ca không ngờ đã bắt đầu cho ta uống rượu rồi….”

“Lấy ra ta xem!” Vũ Tuyệt Thành không tin Sở Dương muốn bồi dưỡng muội muội uống rượu, dựa theo sự cưng chiều của con hàng này, nếu Sở Nhạc Nhi biến thành nữ tửu quỷ, Sở Dương tuyệt đối sẽ là kẻ đầu tiên tìm mình liều mạng, như thế nào lại để cho muội muội mình uống rượu?

Rượu này, nhất định có huyền cơ.

Sở Dương lấy ra một cái túi lớn, nặng khoảng chừng mười cân.

Vũ Tuyệt Thành tiếp lấy, mở ra thì ngửi thấy một mùi thơm ngát, uống một ngụm, lập tức ngảy dựng lên giống như lửa thiêu vào mông: “Cái này cái này… nhiều như vậy?”

Vũ Tuyệt Thành xem như có nhận thức đối với sự hào phóng của Sở Dương.

Sau khi chấn kinh hồi lâu mới khôi phục lại tinh thần: Thứ này là đồ tốt nha.

Sở Dương kiếm được từ chỗ nào nhỉ? Một chén rượu, một trăm năm tu vi…

Hơn nữa là chén nhỏ.

Chỗ này khoảng chừng mười cân…

Cái này…

Sở Nhạc Nhi gãi đầu gãi tai, nhìn sư phụ uống một ngụm rượu đã ngây ngẩn cả cười, không khỏi nổi lòng hiều kỳ: “Sư phụ….”

Vũ Tuyệt Thành không có phản ứng gì.

Sở Dương lập tức tò mò, cầm láy túi da, ừng ực một tiếng đã uống hết một ngụm lớn.

Vũ Tuyệt Thành rốt cuộc bừng tỉnh, lại nhìn thấy cảnh tượng như vậy, không khỏi sợ hết hồn, vội vàng đoạt lại túi rượu: “Ôi ôi, cô nãi nãi của ta ơi…ngươi muốn hù chết ta… Rượu này không thể uống như vậy… Trời của ta ơi…”

❮ sau
tiếp ❯

Avatar

Bình luận gần đây
https://audiosite.net
Nguyen Dinh Tuan Anh 23 giờ trước
Bộ này còn làm tiếp không ad ơi
https://audiosite.net
Gin 23 giờ trước
Bộ này còn tiếp k ad ơi
https://audiosite.net
Gin 23 giờ trước
Cho mình hỏi bộ này còn làm tiếp không
https://audiosite.net
Đã xong nhé bạn ^^
https://audiosite.net
Chinh Đàm 3 ngày trước
Xong chưa ad ơi
https://audiosite.net
Hihi Khó nói lém bạn cái này do bên Trung thui bạn. Khả năng cao là không bạn ^^ Lần này người Bảo Lãnh cho cậu này là 1 trong Gia Tộc đình đám bên Trung đó... Nếu không đúng luật đến 2028 mới mãn hạn cơ bạn :P
https://audiosite.net
Cảm ơn bạn thích bộ này ^^! Dạo này hơn bận bạn à, ừm chưa có nhé. Mình đang viết dở bộ Vu Chi Nguyên rùi bạn :D Có lẽ lần này mình sẽ không bán sang bên Trung nữa.. thử đăng tại Việt Nam coi sao ^^
https://audiosite.net
haizz lại cháy file này rồi :Z Bạn đợi mình chút nhé đang liên hệ mới CTV upload bộ này nhé
https://audiosite.net
Chinh Đàm 4 ngày trước
Ad ơi sửa lại sever đi Bị lỗi rồi
https://audiosite.net
Chinh Đàm 4 ngày trước
Có tập mới chưa ad ơi
https://audiosite.net
Nguyen Tuan 5 ngày trước
bộ này cuốn quá, em nghe đc 500 chap rồi, mong ad không drop
https://audiosite.net
Tất cả bộ truyện bạn báo lỗi đã cập nhật thêm Sever Độc QUyền HMT nhé - Mình gửi bạn LT - Thỉnh vào trang cá nhân quy đổi Vip nhé Tuấn ^^!
Khí Linh xin chào!
Lotus
Chat Box