Ngạo Thế Cửu Trọng Thiên
Tập 265 : Chắp cánh khó thoát! (c1321-c1325)
❮ sautiếp ❯Chương 1321: Chắp cánh khó thoát!
Vòng mai phục thứ ba, rốt cuộc cũng vượt qua.
Lộ trình cũng đã đi được hai trăm dặm.
Cho tới bây giờ, đám người Ngụy Vô Nhan cùng bốn vị hình lại vẫn có cảm giác giống như đang nằm mơ.
Thật sự không thể tưởng được, trừ vòng thứ nhất dễ dàng vượt qua ra, vòng thứ hai và vòng thứ ba không ngờ đến một cái lông cũng không nhìn thấy, cứ như vậy tiến quân thần tốc, vượt thẳng qua.
“Đây là tâm lý!” Sở Dương mỉm cười nhàn nhạt: “Vượt qua vòng thứ ba này, ta cũng cơ bản xác định được chỉ số thông minh của người bố trí phòng tuyến đại khái ở trình độ nào… Bất quá, các ngươi đừng đắc ý, mấy ải kế tiếp, sẽ rất khó đi đấy.
Hơn nữa, nếu ta phỏng đoán không sai, bọn họ rất nhanh sẽ điều chỉnh lại… Đến lúc đó, ác chiến sẽ thường xuyên phát sinh.”
“Vẫn muốn dễ dàng tiến quân như vậy, nằm mơ cũng không đẹp như thế đâu.” Sở Dương cười cười.
Lập tức, tất cả mọi người đều mỉm cười tỏ vẻ hiểu ý.
Thần kinh vốn căng cứng cũng theo đó là thả lỏng hơn một chút.
“Kế tiếp, chúng ta nên làm như thế nào?” Lúc này, bốn vị hình lại đã khiêm tốn hỏi Sở Dương.
Trong lòng bốn người bội phục sát đất.
Chẳng trách chấp pháp giả toàn bộ thiên hạ đuổi giết Sở Dương mà vẫn không đắc thủ.
Chỉ cần xem thủ đoạn của hắn… trong chấp pháp giả mấy người có thể sánh vai với hắn?
“Kế tiếp nên đi như thế nào….” Sở Dương cười khổ: “Đi được bước nào hay bước đấy, bây giờ cho dù là thần tiên cũng không thể lập tức vạch ra kế hoạch trực tiếp vượt ải… Ai biết lộ tuyến phong tỏa của Lệ gia dài bao nhiêu….”
“Bất quá, ải kế tiếp cần có một chút vận khí….” Thân hình Sở Dương chợt lóe, biến mất vào trong rừng cây ven đường.
Lúc đi ra, đã biến thành bộ dáng Lệ Thông Thiên tồi.
Sở Dương hiện tại chỉ hận vì sao mình không nhớ kỹ thêm bộ dáng vài người.
Khiến mình bây giờ muốn hóa trang cũng không có mấy lựa chọn.
Đám người Ngụy Vô Nhan bên cạnh hắn cũng thay đổi tướng mạo.
Nhưng vốn không có vật tham chiếu, cho nên chỉ tùacute; hóa trang, chỉ cần không giống bộ dáng cũ là được.
Bốn vị chấp pháp giả nhìn mà trợn mắt há hốc miệng.
Nằm mơ cũng không nghĩ tới, Sở Dương lại còn món bổn sự này.
Dịch dung hóa trang, tất cả mọi người đều biết, nhưng nhiều nhất cũng chỉ là hóa trang thành một người lạ mặt, hoặc là trực tiếp đeo một tấm mặt nạ da người.
Nhưng giống như Sở Dương, trực tiếp hóa trang thành người đối phương quen thuộc… Thủ đoạn như vậy, mình thật sự là nằm mơ cũng không nghĩ tới.
Bất quá nhìn kỹ, vẫn có điểm khác với Lệ Thông Thiên chân chính.
Sở Dương nghiến răng nhếch miệng.
Loại hóa trang này đương nhiên cần phải có kỹ thuật, hơn nữa cần hiểu biết và khống chế cơ nhục cực kỳ tinh chuẩn.
Khuôn mặt mỗi người đều tuyệt đối không giống nhau.
Trời sinh đã như vậy, căn bản không thể giống được.
Muốn biến mình thành một người khác hoàn toàn, cái giá thống khổ thật sự là khó tưởng tượng được…
Thử nghĩ một chút, kéo xé cơ nhục của mình, điều chỉnh thành hình dạng khuôn mặt người khác, còn phải không để lộ…
Là có thể biết loại thống khổ này rồi.
Cho nên đối với dạng hóa trang thế này, Sở Dương cũng không thể kéo dài.
Một khi kéo dài như vậy, cơ nhục bị xé rách, thật sự có thể không khôi phục được, đến lúc đó… Vì loại thương thế này mà phải ăn Cửu Trọng Thiên thì đúng là thành trò cười rồi…
Sở Dương vung tay lên, nộ khí xung thiên vận khởi thân pháp, bay vụt về phía trước.
Tốc độ thật sự nhanh như thiểm điện!
Đám người Ngụy Vô Nhan bám theo sau hắn lại có chút đuối sức.
Chỉ có Sở Dương biết, thời gian địch nhân lưu cho mình không còn nhiều lắm.
Phải tốc chiến tốc thắng, xông qua đệ tứ quan rồi nói tiếp!
Hơn nữa, thừa dịp địch nhân ở đệ tứ quan hiện tại đã phân tán binh lực mà nhanh chóng vượt qua.
Cao thủ Lệ gia trông coi đệ tứ quan đang kỳ quái, làm sao phân ra hai phần ba nhân thủ tới trợ trận mà đến bây giờ vẫn không có tin tức gì tuyền về?
Chẳng lẽ đã bắt được?
Đang kỳ quái thì thấy phía trước bóng trắng chớp động, một thân ảnh lao tới nhanh như một tia chớp!
“Người nào!” Thủ vệ hoành đao quát hỏi.
“Là ta!” Một thanh âm âm trầm bạo nộ truyền đến, thanh âm rất quen thuộc, tiếp đó người đã tới phụ cận: “Người đâu? Ra hết đây cho ta!”
“Thì ra là lão tổ tông!” Thủ vệ vội vàng hành lễ.
Vung tay, huýt một tiếng ra hiệu.
Lập tức, xoạt xoạt xoạt, chui ra mười lăm mười sáu người.
“Thế nào chỉ có mấy người các ngươi?” Lệ Thông Thiên giận dữ: “Những người khác đi nơi nào rồi?”
“Đều bị Thất trưởng lão điều… qua bên kia.”Vị chí tôn thủ vệ này kỳ quái trong lòng: Không phải nghe nói Thông Thiên lão tổ tông sẽ không ra ngoài sao? Thế nào hiện tại lại chạy tới đây?”
“Hỗn trướng! Hắn biết cái gì!” Lệ Thông Thiên cuồng nộ: “Hắn chỉ biết dọn đường cho địch nhân chạy! Thành sự không có bại sự có thừa! Cả đời có làm được chuyện gì nên hồn?”
“Ặc….” Vị chí tôn này đầu nổi gân xanh.
Người dám mắng nhưng ta cũng không dám phụ họa đâu…
Xốc lại dũng khí mới nói: “Lão tổ tông, ngài ko phải… ở trong gia tộc? Cái này….”
Lệ Thông Thiên trừng mắt, hung thần ác sát: “Ta đi nơi nào còn cần ngươi phê chuẩn?”
“Không dám.” Vị chí tôn này trong lòng giật thót.
“Có phát hiện gì không?” Lão tổ tông hỏi: “Nhất là tên Tử Tiêu Yên kia?”
Người này bừng tỉnh đại ngộ, thì ra lão tổ tông vì việc này mà đến, nói cũng đúng… Lão tổ tông bị tên gia hỏa này hãm hại đến khổ… Đích thân tiến cử hắn với gia tộc, kết quả là để tên gia hỏa này chơi cho gia tộc một vố quá đau…
Trực tiếp khiến Thông Thiên lão tổ tông rơi vào tình thế cực kỳ khó xử!
Khó tránh lão tổ tông không nuốt trôi cục tức này, nếu là ta, ta cũng nuốt không nổi.
“Không có phát hiện gì!” Vị chí tôn này kinh sợ.
Lão tổ tông hiện giờ đang nổi nóng, đừng dại gì mà chọc vào hắn.
“Không có phát hiện gì? Ngươi ăn phân hả?” Lệ Thông Thiên vung tay một cái, đánh cho vị chí tôn này xoay tròn mấy vòng: “Người sống sờ sờ, to tướng như vậy mà ngươi nói không phát hiện?”
Vị chí tôn này lập tức ủy khuất muốn chết.
Đúng là người sống sờ sờ, nhưng hắn đâu có chạy qua chỗ ta chứ?
Ta đi nơi nào để tìm hắn đây?
“Tám người các ngươi! Còn không nhanh đi theo ta? Nhìn mấy tên củi mục này làm gì, muốn lây bệnh ngu xuẩn của bọn chúng hả!” Sở Dương sắm vai Lệ Thông Thiên, quay đầu lại gầm lên.
Tám người Ngụy Vô Nhan khúm núm, vội vàng chạy lại.
“Nếu có sơ hở, lão phu chém cái đầu chó của ngươi!” Sở Dương chỉ vào mũi vị chí tôn này, uy nghiêm gầm thét.
“Vâng, vâng!”
Vị chí tôn này ngẩng đầu lên, nhìn Thông Thiên lão tổ tông trước mặt mang theo chín người biến mất vô tung vô ảnh, căm tức lẩm bẩm: “Tử Tiêu Yên thì có liên quan gì tới ta… Hắn đâu có lừa ta! Trong lòng ngươi tức giận lại chạy tới đánh lão tử xả giận… lão tử nhổ vào…”
Bên cạnh có một người nói: “Người Thông Thiên lão tổ tông mang theo lần này… Thế nào lại lạ mặt như vậy? Một tên cũng không nhận ra….”
Người nói vô tâm, người nghe hữu ý, vị chí tôn kia lập tức bừng tỉnh: “Ngươi nói… ngươi không nhận ra người nào?”
Tên còn lại trầm trọng gật đầu.
“Hỏng rồi!” Vị chí tôn này vỗ đùi: “Sẽ không phải trúng kế chứ?”
Tất cả mọi người đều ngây người.
Vị chí tôn ày càng nghĩ càng thấy khả nghi: “Ta đang nghĩ Thông Thiên lão tổ tông làm sao lại xuất hiện ở nơi này….”
Đang muốn hạ quyết đoán…
Đột nhiên xoạt xoạt xoạt, vô số bạch y nhân đáp xuống nơi này.
Người cầm đầu chính là Thất trưởng lão.
Hiện tại râu tóc bạc phơ của Thất trưởng lão đều dựng đứng lên rồi.
Liên tục vồ hụt, chạy tới chạy lui như trâu, khiến cho vị Thất trưởng lão này có một loại cảm giác uất ức nghiêm trọng, giống như “Ta chính là một con rối gỗ, bị người ta nắm dây, muốn ta làm sao thì ta làm thế đó.”
Thật sự là không thể nhẫn nhịn nổi.
Nhất là vẻ cười nhạo ở sâu trong đáy mắt, khóe miệng bọn thuộc hạ, càng khiến cho Thất trưởng lão không dễ dàng tha thứ.
Ngài không phải nói tâm lý học? Nhân tính học? Còn kinh nghiệm giang hồ?
Kết quả là bị người ta bỡn cợt như một thằng ngốc.
Thích chưa? Còn lên mặt dạy dỗ người khác?
Thất trưởng lão lửa giận vạn trượng mà không có chỗ phát tiết.
“Nơi này có động tĩnh gì không?” Thất trưởng lão đen mặt lại.
“Vừa rồi vừa rồi… vừa rồi…”.
Trên mặt vị chí tôn này đổ mồ lạnh ròng ròng, thế nào vừa bị lừa thì Thất trưởng lão đã chạy tới rồi?
“Vừa rồi cái gì? Con mẹ ngươi nói lắp cái rắm!” Thất trưởng lão gầm lên.
“Vừa rồi Thông Thiên lão tổ tông mang theo người đi qua….”Vị chí tôn này đương nhiên không dám nói mấy người kia có thể là giả… Tục ngữ nói rồi, không biết không có tội.
“Thông Thiên lão tổ tông?” Thất trưởng lão ngẩn ra, lật tay tát một phát như trời giáng: “Thông Thiên lão tổ tông đang chỉ huy trùng kiến gia tộc, làm sao lại tới nơi này?”
“Thật mà….” Vị chí tôn này bị đánh cho xoay mấy vòng, chớp chớp mắt vô tội nói: “Thật mà….”
“Đánh con mẹ nó rắm!” Cơn giận của Thất trưởng lão rốt cuộc cũng có chỗ phát tiết, trái phải hai cái tát, đánh rất là có tiết tấu: “Ta đánh chết tên đui mù nhà ngươi….”
“Nếu không phải, đám người đó tuyệt đối là gian tế.
Có tất cả bao nhiêu người?” Tên còn lại dồn dập hỏi.
Đọc Truyện Online Tại Truyện FULL
“Chín người….” Vị chí tôn này vẻ mặt đau khổ, ôm khuôn mặt bị đánh sưng húp.
“Thế nào chỉ có chín người?” Người nọ nhíu mày: “Lãng Nhất Lang cộng thêm bốn hình lại của hắn, người cứu bọn hắn, còn có bốn người khác nữa… phải là mười người mới đúng.”
Ánh mắt hắn đột nhiên sáng ngời: “Chẳng lẽ Lãng Nhất Lang thương thế trầm trọng, đã chết?”
“Rốt cuộc là thế nào, cứ đuổi theo chẳng phải sẽ biết sao?” Thất trưởng lão vô cùng căm tức: “Chỉ đoán thì làm cái chim gì?”
“Nếu bây giờ lại đuổi, chỉ sợ lại bị đối phương dắt mũi đằng đông, bỏ chạy đằng tây, thoát luôn mất rồi.” Người nọ trầm ngâm một chút, không phải không có ý trào phúng, nói: “Dù sao kẻ đầu óc không tốt, gia tộc chúng ta vẫn có không ít.
Ngươi nói đúng không, thất ca?”
Thất trưởng lão mặt mũi đỏ bừng: “Ngươi….”
“Đừng cãi! Bây giờ nghe ta nói!” Người kia nói: “Tất cả mai phục phía trước, án binh bất động. ai gác ải nấy. Ải nào xảy ra chuyện, lấy đầu tạ tội!”
“Cứ nửa canh giờ, có hai vị chí tôn bay lên không trung quan sát núi rừng.
Nửa canh giờ sau có người thay ca mới được xuống.
Xảy ra chuyện trong khoảng thời gian ai theo dõi, lấy đầu tạ tội!”
“Vô luận chuyện gì cũng không được tự ý rời khỏi vị trí, người vi phạm, lấy đầu tạ tội!”
“Tất cả nhân viên, chỉ khi phát sinh chiến đấu với địch nhân mới được phát tín hiệu.
Về phần tung tích vớ vẩn… bỏ qua! Tường đồng vách sắt, cho dù bọn hắn có âm mưu quỷ kế cũng tuyệt đối trốn không thoát.
Hiện giờ, chúng ta lấy bất biến ứng vạn biến, cho dù bọn hắn mọc cánh cũng vô kế khả thi!”
“Mấy người chúng ta tùy tiện chọn một tuyến đường, đuổi theo.”
“Lập tức chấp hành!”
Theo đạo mệnh lệnh này, tất cả phòng tuyến Lệ gia đều cảnh giới sâm nghiêm.
Có thể nói, nếu đám người Sở Dương còn muốn thoải mái vượt quan, tuyệt đối là chuyện không thể nào!
Tình thế trong nháy mắt đã chuyển xấu!
Kế sách của Sở Dương đương nhiên khiến cho mọi người dễ dàng vượt tứ quan, nhưng sau khi địch nhân bị lừa gạt đủ kiểu, rốt cuộc cũng áp dụng đối sách chính xác nhất!
Dưới phương pháp nhìn như ngu ngốc này, mới thật sự là… chắp cánh khó thoát!
Chương 1322: Tuyệt cảnh
Sở Dương xé tan gió tuyết, bay về phía trước, trong lòng càng lúc càng lo âu.
Đại tuyết gió lạnh phả vào mặt, nhưng lại không thể xua tan một chút thất thần trong lòng hắn.
Rất lâu rồi hắn không có cảm xúc như vậy, kể cả lần đào vong ngàn dặm từ Trung Châu Đại Triệu trở về Thiết Vân.
Cho dù lần đó sinh tử tồn vong, nhưng hắn cũng không có cảm giác như thế.
Cảm giác như thế, chỉ có một lần ở trên Phong Lôi thai kiếp trước, đột nhiên bị bao vây, hoàn toàn tuyệt vọng!
Nhưng hiện tại, cái cảm giác này lại không tự chủ được mà dâng lên.
Chỉ có hắn mới biết, con đường kế tiếp nên đi như thế nào, thật sự là nửa điểm rõ ràng cũng không có.
Từ lúc bắt đầu đào tẩu, đột phá ải thứ nhất, ải thứ hai, ải thứ ba… thậm chí là ải thứ tư…
Mình chỉ lợi dụng điểm mù trong suy nghĩ của con người, lừa gạt chuẩn xác, lừa gạt liên tục…
Tựa hồ vận khí luôn đứng về phía mình.
Phía sau, bốn vị hình lại cùng Ngụy Vô Nhan đều tràn đầy tin tưởng, thần tình trên mặt phi thường thả lỏng.
Phong tỏa nghiêm mật như vậy, không ngờ lại bị Sở Dương dễ dàng đột phá.
Đi theo Sở Dương, nhất định có thể thoát ra!
Tất cả mọi người đều có chút lạc quan.
Nhưng duy chỉ có bản thân Sở Dương biết, giờ khắc gian nan nhất đã sắp đến.
Vận khí, không thể nào vĩnh viễn ủng hộ mình.
Mưu lợi, chỉ có thể được nhất thời, không thể nào hữu hiệu vĩnh viễn.
Muốn xông qua phong tỏa của Lệ gia, điểm mấu chốt nhất, vẫn là thực lưc! Nhưng hiện tại, cái mình thiếu sót nhất, lại chính là thực lực!
Đối phương xuất động một cỗ lực lượng khổng lồ.
Chỉ chí tôn, ít nhất cũng hơn một trăm vị, thậm chí là hai trăm, ba trăm!
Chí tôn tam phẩm trở lên, sẽ không thấp hơn năm mươi vị!
Nhưng cạnh mình, cũng chỉ có chí tôn nhất phẩm! Thực lực chênh lệch, đâu chỉ là ngàn lần?
Còn có một điểm mấu chốt nữa!
Nhân số!
Trong hoàn cảnh chạy trối chết như thế này, càng nhiều người, lại càng gia tăng khó khăn gấp bội.
Bạn đang đọc truyện được copy tại
Truyện FULL
Nếu chỉ có một mình Sở Dương, hắn có thể nắm chắc thoát thân.
Vô luận như thế nào cũng có thể tạo ra một đường sinh cơ, cho dù bị cửu phẩm chí tôn đuổi giết, Sở Dương cũng có tự tin đào thoát.
Nhưng hiện tại hắn không chỉ có một mình, hơn nữa cũng không phải là hai người.
Mà là còn mang theo tám người!
Trong đó, trừ huynh đệ của mình, còn có bốn vị hình lại!
Điều này khiến Sở Dương mâu thuẫn: Nếu bộc lộ thân phận Cửu Kiếp kiếm chủ, toàn lực đánh cược một lần, vị tất đã không có sinh cơ.
Nhưng… bốn vị hình lại tồn tại, vạn nhất sau khi ra ngoài, bọn hắn để lộ thì sao? Đây chính là chấp pháp giả!
Mà chấp pháp giả lại là đại địch của mình!
Nếu thật sự như vậy, chờ đợi thân nhân, gia tộc, huynh đệ mình chính là tai họa ngập đầu!
Nhưng nếu không bại lộ, thì tuyệt đối không có chút sinh cơ nào! Điểm này có thể xác định.
Có lẽ mình có thể thoát thân… Nhưng huynh đệ của mình thì sao?”
Loại mâu thuẫn này không ngừng tranh đấu trong lòng Sở Dương.
Không thể hòa hợp.
Nếu như là truy sát bình thường, với thần hồn và thần niệm cảm ứng cường đại của mình hiện giờ, hoàn toàn có thể tránh né, xu cát tị hung.
Nhưng tình huống bây giờ lại quá nguy hiểm: Tham chiến toàn là chí tôn.
Tới chí tôn, có thể che giấu hoàn toàn thần niệm! Đám người mình dựa vào che giấu thần niệm liên tục dùng kế, qua liền mấy quan.
Nhưng đối phương cũng có thể dùng điểm này để đối phó đám người mình.
Mình cũng không thể tra rõ tung tích và bố trí của đối phương.
Bốn phía đột nhiên yên tĩnh trở lại.
Trong thiên địa, trừ bông tuyết không ngừng phiêu tán, giống như tất cả mọi thanh âm đều biến mất.
Nhưng ngay vào giờ khắc này, trong lòng Sở Dương bỗng nhiên dâng lên cảm giác nguy hiểm mãnh liệt.
Hắn không chút do dự chuyển hướng, xông vào trong rừng rậm.
Ngay trong khoảnh khắc hắn tiến vào, kiếm linh cũng từ trong lớp tuyết đọng,vô thanh vô tức bay lên.
Sở Dương không chút do dự, chui thẳng vào trong
Đám người Ngụy Vô Nhan tuy không biết hắn có ý gì, nhưng vẫn đi theo phía sau hắn, đồng thời chui vào.
Tuyết không ngừng rơi xuống.
Nơi này khoảng cách tới đại lộ bên ngoài, còn chưa tới mười trượng!
Có thể nói là gần trong gang tấc.
Mọi người cùng nhìn ra bên ngoài.
Ngay sau đó, mọi người cùng nhắm hai mắt lại.
Trong lòng cảm thấy lạnh lẽo.
Chỉ thấy trên đại lộ phía sau, từng đạo từng đạo thân ảnh bạch y vù vù bay tới như gió lốc.
Một, hai… trong phút chốc, cả trăm người xé gió bay qua, đuổi thẳng về phía trước.
Ba người đầu lĩnh, rõ ràng đã có tu vi chí tôn ngũ phẩm trở lên, thân pháp nhanh tới cực điểm, tựa như một dải hư ảnh, vù một tiếng đã lướt qua.
Nếu như mọi người vẫn đứng ở trên đường, tuyệt đối sẽ bị đuổi kịp! Điểm này không thể nghi ngờ!
Nếu như mọi người hiện giờ vẫn trừng mắt quan sát, chỉ bằng vào cảm ứng cũng tuyệt đối bị đám chí tôn có giác quan thứ sáu nhạy bén này phát giác.
Tử vong, đã tới gần như thế!
Đám người này vừa mới đi qua, lập tức, vù một tiếng, trái phải song phương trên không đều có rất nhiều bạch y nhân xẹt qua, đuổi về phía trước giống như một cơn gió.
Một thanh âm ẩn ước vọng tới: “Tất cả tập trung thủ vững tại đệ ngũ quan.
Không được vọng động! Không có chiến đấu, kẻ nào vọng động, chém!”
Thanh âm lạnh như băng, tựa hồ so với tuyết bay trên trời còn lạnh lẽo hơn.
Trong lòng Sở Dương trầm xuống.
Biết tình thế hiểm ác nhất rốt cuộc cũng tới.
Đối phương hiển nhiên không muốn ganh đua chỉ số thông minh, sử dụng âm mưu quỷ kế với mình, mà trực tiếp dùng bất biến ứng vạn biến!
Mà tình huống mình lo lắng nhất, không ngờ lại tới nhanh như vậy.
Ngươi âm mưu hơn ta, ta chỉ so thực lực với ngươi.
Ngươi trí tuệ hơn ta, ta chỉ so nắm tay với ngươi.
Tình thế bây giờ thật đúng với câu: Tú tài gặp anh lính.
Bất kể như thế nào, người ta chỉ dùng đại đao trường kiếm tiếp đón ngươi.
Ngươi Tử viết? Người ta một đao? Ngươi thơ vân? Người ta cũng một đao.
Ngươi làm thơ, người ta cũng chém ngươi.
Ngươi viết văn, người ta cũng chém ngươi.
Ngươi cầu xin tha thứ, người ta càng chém ngươi.
Ngươi không để ý tới người ta… người ta vẫn hém ngươi!
Sở Dương vốn muốn lợi dung thân phận Lệ Thông Thiên vượt qua một ải nữa.
Nhưng trước mắt xem ra, không được nữa rồi!
Mọi người nhắm chặt hai mắt, thật lâu sau mới dám mở ra.
“Vừa rồi có ba trăm mười bảy người.” Sở Dương truyền âm vào trong tai mọi người: “Trong đó, thất phẩm chí tôn một người, lục phẩm chí tôn một người, ngũ phẩm chí tôn ba người, tứ phẩm chí tôn chín người, tam phẩm chí tôn mười lăm người, nhị phẩm chí tôn hai mươi người, nhất phẩm chí tôn bốn mươi người.
Còn lại đều là thánh cấp bát cửu phẩm!”
Kiếm linh đã thống kê thì cực kỳ tinh chuẩn!
Sắc mặt mọi người trầm trọng, không ai nói gì.
Thực lực như vậy, tính riêng chí tôn đã có hơn chín mươi người.
Vô luận người nào cũng có thực lực giết bọn họ!
Đó là còn chưa kể 227 vị thánh cấp bát cửu phẩm.
Chỉ cần dùng chiến thuật biển người cũng có thể đè chết bọn họ.
Bốn mươi vị chí tôn nhất phẩm, càng có thể mài chết… Về phần chí tôn lục thất phẩm, một người cũng có thể làm gỏi cả bọn.
Thực lực như thế, không thể trực tiếp chống cự!
Sở Dương cũng không muốn trực tiếp chống cự.
Nhưng vấn đề là, hiện tại ngay cả tránh né, chạy trốn cũng trở thành vấn đề lớn rồi!
Thanh âm Sở Dương liên tục truyền đến: “Đây chỉ là cao thủ bị chúng ta phế đi khi vượt qua bốn ải trước, còn chưa tính tới vô số cao thủ ở phía trước.
Xem ra Lệ gia lần này đã xuất động toàn lực rồi.
Thà dúng núi đập chết muỗi cũng không để chúng ta sông sót rời khỏi Tây Bắc!”
“Tính sơ sơ, hành động lần này, Lệ gia ít nhất phải xuất động tới hai trăm đến ba trăm chí tôn.
Về phần nhân thủ bình thường, ít nhất cũng phải trên vạn người!”
Trong lòng mọi người dâng lên một cảm giác tuyệt vọng!
Cái này, nên đi thế nào đây.
Lệ gia đóng đô ở Tây Bắc đã có một vạn năm! Một vạn năm tích lũy, giờ khắc này toàn lực đập lên lưng mọi người… Thật sự khiến cho người ta có một loại cảm giác hít thở không thông!
Mặt đất đột nhiên chấn động, mọi người hoảng sợ kinh dị.
Sở Dương hít sâu một hơi: “Đối phương lại có hành động mới… Phía trước, bọn họ đào một con hào sâu tới mấy chục dặm, ngang dọc trăm dặm.
Phòng ngừa chúng ta đào hầm chui qua.
Nơi đó rất có khả năng là đằng sau quan ải thứ năm.”
Tất cả mọi người đều hít một hơi lạnh.
Khủng khiếp như thế.
Mọi người vừa rồi còn tính toán trong lòng: Không trung không được, mặt đất không thông, hết cách, cũng chỉ có thể đào hầm mà đi thôi.
Nhưng không nghĩ tới đám người mình vừa có ý nghĩ này, đối phương đã đào hào sâu mấy ngàn trượng, tung hoành mấy trăm dặm!
Một vị hình lại không nhịn được tức giận mắng: “Đây chính là Cửu Khúc lĩnh!”
Mọi người im lặng.
Cửu Khúc lĩnh, cái tên này là nguyên nhân mọi người vẫn an toàn tới bây giờ.
Cửu Khúc lĩnh, nối liền địa mạch.
Chính là yếu đạo phải qua nếu muốn ra vào Tây Bắc.
Địa thế kiên cố, mức độ cứng rắn tuy không bằng Hắc Huyết tùng lâm, nhưng cũng không kém bao nhiêu.
Nếu muốn phá hủy sơn mạch hoặc là đào một cái chiến hào khổng lồ như phía trước, không có tu vi chí tôn lục phẩm vượt qua ranh giới tiên phảm trở lên, tuyệt đối không thể làm được!
Cho nên, Cửu Khúc lĩnh hai bên đại lộ cũng không phải người Lệ gia không muốn san bằng, mà là… thực lực chưa đủ.
Đây mới là điểm mấu chốt giúp đám người Sở Dương vượt liền mấy quan!
Nhưng hiện tại, cao thủ chí tôn lục phẩm trở lên của đối phương không ngờ không tiếc thân phận, không tiếc hao tổn tu vi, đích thân xuất thủ, cũng tuyệt luôn con đường chạy trốn cuối cùng của mọi người.
Cái chiến hào này hoàn toàn đánh nát ảo tưởng cuối cùng trong lòng mọi người!
Dưới tình huống như thế, mọi người chỉ có hai kết quả.
Thứ nhất, quay đầu chạy trốn tập thể, không có người nào thương vong.
Thứ hai, toàn quân bị diệt, không có người nào may mắn sống sót!
Vạn nhất bị vây công, thì đừng nghĩ tới chuyện phá vây nữa.
Mà chuyện bi ai nhất chính là: Mọi người hoàn toàn đơn độc! Trong không có lương thảo, ngoài không có viện binh! Tình huống ác liệt như thế, quả thực là bi ai tới cực điểm!
“Haiz.. Nếu như thủ tọa còn….” Một vị hình lại thở dài.
Mọi người im lặng.
Nếu như Lãng Nhất Lang còn sống, dựa vào tu vi lục phẩm chí tôn của hắn, có lẽ còn có một đường sinh cơ.
Nhưng hiêệ tại… cho dù nghĩ cũng không dám nữa.
“Đây là Cửu Khúc lĩnh, khoảng cách tới biên giới ra khỏi Tây Bắc, tiến vào đại lục còn bảy ngàn bảy trăm dặm!” Sở Dương khẽ nói.
Mọi người im lặng.
Vạn Nhân Kiệt sầu thảm nói: “Bây giờ còn nói gì lao ra Tây Bắc… Đừng nói là 7700 dặm, cho dù chỉ là bảy mươi thước cũng bất lực!”
Thành Độc Ảnh cười ha ha, nói: “Vốn lưu lạc ở đại lục, chỉ là thánh cấp thất bát phẩm đã cảm thấy thiên là lão đại, ta là lão nhị… hiện giờ thì ngon rồi.
Thăng cấp tới chí tôn nhất phẩm, lại cảm thấy, chí tôn nhất phẩm quả thực chẳng tính là cái rắm gì….”
Bao Bất Hoàn vẻ mặt đau khổ: “Nói rất đúng.
Mẹ nó, cũng không biết là đ*ng q**n con mẹ nào lại đẻ ra nhiều chí tôn như vậy… Con mẹ nó, thật như đang nằm mơ vậy! Nếu bao vây chúng ta chỉ có một ít vương tọa, hoàng tọa thì tốt biết bao.
Lão tử còn có thể đùa giỡn uy phong một phen, sau đó hùng dũng… nghênh ngang rời đi… Haiz…”
Chương 1323: Quyết không buông bỏ
Sở Dương mỉm cười, nhưng trong lại đang nghĩ: Đội hình cường đại của địch nhân trước mắt đã khiến tất cả mọi người mất đi tin tưởng… Đây không phải là dấu hiệu tốt!
“Sở Dương, người Lệ gia muốn bắt, chỉ là bốn người chúng ta!” Thần tình một vị hình lại đột nhiên trở nên nghiêm túc: “Không liên quan quá nhiều tới các ngươi.
Cho nên, chỉ cần chúng ta chết… Phòng tuyến của đối phương sẽ lơi lỏng hơn một chút.
Các ngươi có thể sẽ tìm được cơ hội chạy thoát!”
Hắn dừng lại một chút, nói: “Chín người chúng ta… Tách ra thôi!”
Đọc Truyện Kiếm Hiệp Hay Nhất:
Thân hình Sở Dương chấn động, nhìn bốn bị hình lại.
Khuôn mặt mặt bốn người đều trầm tĩnh nhìn hắn, thần sắc trong mắt rất bình tĩnh.
Rất hiển nhiên, vấn đề này không phải là đột ngột đưa ra.
Bốn người bọn hắn đã âm thầm thương lượng nhiều lần rồi.
Giờ phút này, rốt cuộc mới nói ra.
Bốn người mình dù sao cũng không có hi vọng chạy thoát, làm sao phải liên lụy tới hảo hữu.
Vào giờ khắc này, bốn người trong bất tri bất giác đã coi đám người Sở Dương là bằng hữu mà mình có thể phó thác sinh tử.
Vực ngoại thiên ma cái con mẹ nó!
Sở Dương trầm mặc một chút, nói: “Ở cùng các ngươi cũng được mười ngày rồi.
Thật xin lỗi, còn chưa thỉnh giáo tính danh các vị.”
Vị hình lại vừa lên tiếng cười cười: “Vào hình đường thì chúng ta không có tên nữa.”
Ta gọi là Hình Nhất, ba người bọn hắn có thể gọi là Hình Nhị, Hình Tam, Hình Tứ.”
Trong mắt hắn lộ ra vẻ ấm áp: “Huynh đệ chúng ta tổng cộng ba mươi sáu người! Chính là dùng tuổi để sắp xếp lớn nhỏ, chứ không phải dùng tu vi để luận thứ tự.
Bất quá, trong các huynh đệ, tu vi cao nhất chính là Hình Thập Thất, chí tôn tứ phẩm… ha ha, cũng không thay đổi được đại cục.”
Sở Dương gật đầu: “Ý ngươi là, nguyện vọng của Lãng thủ tọa, các ngươi sẽ không hoàn thành? Mặc mười huynh đệ các ngươi trầm oan đáy biển?”
Hình Nhất cười ha hả: “Có thể thoát, chúng ta đương nhiên phải hoàn thành.
Nhưng mắt nhìn thế cục hiện giờ, kết thúc thất bại, tin tưởng Lãng thủ tọa cũng không trách chúng ta.”
“Ta biết các ngươi nghĩ gì.” Sở Dương gật đầu: “Các ngươi là muốn tách chúng ta ra, không muốn liên lụy chúng ta.
Cho nên muốn dùng chính các ngươi để đổi lấy an toàn của chúng ta.”
“Ta rất cảm động.” Sở Dương trầm giọng nói: “Nhưng ta phải nói cho các ngươi biết vài chuyện.”
“Thứ nhất, chúng ta hiện giờ chính là một thể.
Lệ gia không có khả năng bỏ qua cho các ngươi, cũng không có khả năng bỏ qua cho chúng ta.
Chỉ khi chúng ta chết hết, chuyện bọn họ sát hại Lãng Nhất Lang, đối kháng chấp pháp giả mới có thể che giấu vĩnh viễn.”
“Cho nên, cho dù các ngươi chết rồi, bọn họ cũng sẽ tiếp tục đuổi theo chúng ta.”
“Thứ hai, nếu ở trong chiến đấu, các huynh đệ vì bảo hộ lẫn nhau mà chết, chúng ta vẫn có thể kiêu ngạo.
Nhưng nếu như khoanh tay nhìn các ngươi toi mạng… Đối với chúng ta, đó chính là một loại sỉ nhục.”
“Mọi người bây giờ là bằng hữu, chắc các ngươi cũng không muốn để bằng hữu của mình chịu loại sỉ nhục đó chứ?”
“Thứ ba, buông bỏ, chính là một loại tập tính.” Sở Dương cười ha hả, trong mắt có vẻ chấp nhất: “Có lẽ hôm nay các ngươi tìm chết, chúng ta có thể sống sót.
Nhưng xét đến cùng, vẫn là chúng ta buông bỏ các ngươi.
Hôm nay khi bất đắc dĩ, ta vì mạng sống mà buông bỏ các ngươi, vậy ngày mai, khi bất đắc dĩ, vì mạng sống, ta cũng có thể buông bỏ bọn họ?”
Nói xong, Sở Dương chỉ chỉ đám người Ngụy Vô Nhan.
“Tiếp tục như vậy… Một ngày nào đó, khi không thể trở mình, ta lại buông bỏ phụ mẫu, thê nhi của mình.
Bởi vì… lúc đó, buông bỏ đã thành một thói quen.”
“Nhưng đến cuối cùng, cho dù ta còn sống sốt, thì cũng chẳng khác gì loài cầm thú!”
Sở Dương trầm giọng nói: “Bất kể làm người hay làm việc, ta đều không thể buông bỏ.”
“Cho dù là tuyệt cảnh!”
Bốn người bọn Hình Nhất trầm mặc, nói: “Nếu Sở huynh đã nói như vậy, huynh đệ chúng ta sẽ cùng chết một chỗ! Ha ha… trên đường hoàng tuyền, có hảo huynh đệ làm bạn, cũng không phải tịch mịch rồi!”
“Sai!” Sở Dương thản nhiên nói: “Ai bảo các ngươi chúng ta chết chắc rồi?”
“Đã tới tình trạng này rồi, chẳng lẽ ngươi cho rằng chúng ta còn có thể thoát ra?” Hình Tam có chút kinh ngạc hỏi.
Đối mặt với thế cục như vậy, đừng nói là bốn người bọn họ, cho dù là Sở Dương hay là tràn đầy niềm tin như Ngụy Vô Nhan cùng đám người Vạn Nhân Kiệt cũng đã tuyệt vọng từ lâu!
“Hãy nghĩ tới câu ngạn ngữ: Trời không tuyệt đường người!” Thanh âm Sở Dương chậm rãi, nói từng chữ một: “Tuyệt cảnh, có lẽ có, nhưng bên trong tuyệt cảnh, nhất định sẽ có sinh cơ.
Nếu sau khi thân hãm tuyệt cảnh,ngay cả tâm cũng lâm vào tuyệt cảnh, chấp nhận tuyệt cảnh, đó mới thực sự là vạn kiếp bất phục!”
“Sinh cơ!” Hình Nhất cười khổ nói: “Sở huynh, ta thừa nhận ngươi nói rất có đạo lý.
Nhưng… trước mắt chúng ta, đâu có chút sinh cơ nào? Trong không có lương thảo, ngoài không có viện binh.
Thiên la địa võng, bị cường địch mạnh gấp vạn lần bao vây, hơn nữa nơi này còn là địa bản doanh của người ta….”
“Tuy nhìn từ bền ngoài, chúng ta đang lâm vào tuyệt cảnh… Nhưng cẩn thận nghĩ lại, chúng ta vẫn có rất nhiều sinh cơ.” Sở Dương giơ mười đầu ngón tay lên nói: “Ngươi xem, hiện tại toàn bộ đại lục, Lệ gia chẳng khác gì cái bia cho mọi người chỉ trích.
Bát đại gia tộc từng bước ép sát.
Ngay trước khi chúng ta tiến vào Tây Bắc, biên giới Tây Bắc đã bắt đầu bị bát đại gia tộc lấn chiếm như tằm ăn rỗi.”
“Bát đại gia tộc cao thủ, nhất định có người tiềm nhập Tây Bắc.
Chỉ cần chúng ta liên hệ được với một nhà là có thêm mấy phần sinh cơ.
Đây là thứ nhất.”
“Thứ hai, khí hậu Tây Bắc rét lạnh, cả người lẫn vật đều khó sống.
Nhưng linh khí lại dày đặc, cho nên, nhất định có không ít cao thủ ẩn cư không xuất thế ở nơi này.
Nếu chúng ta có thể tìm được một hai người, cũng không phải là điều không thể?”
“Thứ ba, vì sao chúng ta nhất định phải cắm đầu xông ra?” Sở Dương nói: “Mục tiêu của chúng ta, không phải là xông ra, mà là sống sót.
Vậy, chúng ta hiện tại hoàn toàn có thể quay đầu trở lại.
Tuy vẫn trở ngại trùng trùng, nhưng so với lực cản xông ra ngoài thì nhỏ hơn cản ngàn vạn lần! Chúng ta không khó để giữ mạng!”
“Cái này hoàn toàn dựa vào lượng lượng bản thân chúng ta!”
“Về phần lương thảo… Chúng ta đều có tu vi chí tôn, ít nhất linh khí hóa thủy tất cả mọi người đều biết.
Khát thì không thể khát chết chúng ta.
Mà đói… Với tu vi của chúng ta, cho dù ba tháng không ăn, cũng không thể đói chết.
Chẳng lẽ chín vị chí tôn chúng ta, trong ba tháng lại không bắt được một con thỏ? Cho nên vô luạn thế nào cũng không thể đói chết.”
“Tây Bắc rất lớn.” Sở Dương nói: “Diện tích bao la ức vạn dặm.
Mặc dù Lệ gia đóng đô ở đây cả vạn năm, nhưng tuyệt đối không thể nào nhét hết vào lòng bàn tay của mình được.
Huống chi nếu bức bách chúng ta, chúng ta quay đầu tiến thẳng Chính Bắc, tiến vào hoang nguyên mênh mông.
Nơi đó chính là đất của Tam Tinh thánh tộc.
Lệ gia cho dù trâu bò cũng không dám chọc vào đâu.”
“Cho nên, chúng ta có rất nhiều đường sống sót!” Sở Dương nghiêm túc nói: “Tử lộ cũng chỉ có một, vậy vì sao chúng ta cứ phải cắm đầu vào tử lộ chứ?”
“Quân tử báo thù mười năm vẫn chưa muộn.
Chuyện Lãng thủ tọa, chậm lại một chút có làm sao? So với táng thân ở nơi này vẫn không tốt hơn sao?”
Theo lời Sở Dương nói, thần sắc trên mặt mọi người dần dần bình tĩnh trở lại.
Không sai, đúng như lời Sở Dương nói, mọi người quả thật không phải không có hi vọng.
Tuy rằng rất xa vời, nhưng ít nhất, cũng có hi vọng rồi.
“Một khi đã vậy, chúng ta nên làm gì bây giờ?” Hình Nhất tinh thần chấn động.
“Hiện tại cần thế này, thế này….” Sở Dương cố gắng xoay chuyển suy nghĩ, tìm kiếm kế sách, chậm rãi, gần như là nói ra từng chữ một.
Mọi người nghe xong, trong mắt không khỏi đều mê hoặc, lo lắng, còn có chút,… hưng phấn.
Đệ ngũ quan.
Người của Lệ gia có thể nói là đề phòng sâm nghiêm, trên không, cứ cách ba mươi dặm lại có hai vị chí tôn đứng lơ lửng giữa không trung, quan sát động tĩnh xung quanh.
Trên mặt đất, tất cả mai phục lại càng thêm bí mật, ôm cây đợi thỏ.
Ngay cả trong rừng rậm hai bên, cũng đều bị bạch y nhân phủ kín, phòng bị nghiêm mật.
Hai vị chí tôn lục phẩm, một khi chí tôn thất phẩm ba người đang khoanh tay đứng ở một góc khuất cách quan ải không xa,
“Lần này, bày ra trận thế như vậy rồi mà còn để bọn họ vượt qua đệ ngũ quan, ba người chúng ta cũng không cần sống thêm nữa.” Vị thất phẩm chí tôn nặng nề nói.
Người này chính là kẻ đánh trọng thương Lãng Nhất Lang lúc trước, Lệ gia Lệ Khinh Lôi!
Tên còn lại gật đầu, nói: “Khinh Vân thế nào rồi?”
Sắc mặt Lệ Khinh Lôi trần xuống, nói: “Hắn trúng Tử Tinh thủ của Lãng Nhất Lang, ngay hôm sau đã bắt đầu khô kiệt toàn thân! nếu kéo dài thêm một ngày nữa, cả người bị Tử Tinh hóa, có muốn giải thoát cho hắn cũng khó.
Ta đã… dùng tu vi chí tôn thất phẩm, mạnh mẽ chấn nát thiên linh cái của hắn! Tiễn hắn… đi rồi.”
Hai vị chí tôn lục phẩm ảm đạm cúi đầu: “Thù này, nhất định phải báo!”
Lệ Khinh Lôi ừm một tiếng, nói: “Khinh Phong, Khinh Vũ.
Chúng ta cùng Khinh Vân đều là người cùng trang lứa, đều là chi thứ gia tộc, một đường chiến đấu cho tới hôm nay… Ta biết tình cảm của các ngươi, nhưng các ngươi có biết không, ta đích thân giết Khinh Vân… Cảm giác trong lòng ta… ha ha….”
Hắc lắc lắc đầu: “Thật như….”
“Chúng ta hiểu.
Chúng ta sẽ không trách Khinh Lôi ngươi.” Lệ Khinh Phong và Lệ Khinh Vũ cùng trầm giọng nói: “Đều là tên Lãng Nhất Lang trời đánh đó!”
“Cho nên lần này, vô luận thế nào cũng không được để hắn chạy thoát!” Ánh mắt Lệ Khinh Lôi hung ác: “Thương thế của Lãng Nhất Lang… nhất định là đã chết… Bất quá, nếu như Lãng Nhất Lang đã chết, vậy cũng chỉ còn lại chín tên nhất phẩm chí tôn.
Như thế nào… lại có chiến lực mạnh như vậy?”
Hắn rất tự tin vào chiêu số của mình.
Lẽ ra với thương thế của Lãng Nhất Lang lúc đó, tuyệt đối phải chết không thể nghi ngờ.
Nhưng hiện tại một loạt sự tình lại khiến hắn ít nhiều có chút nghi thần nghi quỷ.
Đúng vào lúc này, vị chí tôn trên không truyền âm vọng xuống: “Có người đến!”
“Mấy người?”
“Chỉ có một!”
“Một?” Ba người đều kinh ngạc, thế nào chỉ có một?
Trước mặt tất cả mọi người, một bóng người thản nhiên đi tới.
Người này bạch y bồng bềnh, mặt như quan ngọc, phong thần tuấn lãng, chính là một mỹ nam tử.
Cứ như vậy bước đi, dẫm nát tuyết đọng mà lại như thần tiên trên trời, bước chậm trong mây.
Một vẻ tiêu sái phiêu dật cứ tự nhiên mà sinh ra.
Chính là Sở Dương.
Hắn bạch y bồng bềnh, chỉ trong chốc lát đã tới trước đệ ngũ quan.
“Người phía trước dừng bước!” Trong rừng, một thanh âm vang lên, tiếp đó, xoạt xoạt mấy tiếng, mấy người đã nhảy ra.
Sở Dương ôn hòa nói: “Thỉnh cầu thông báo, tại hạ Sở Dương, có chuyện quan trọng muốn thương lượng với chư vị tiền bối Lệ gia.”
Chương 1324: Lưỡi nở hoa sen
“Sở Dương? Vực ngoại thiên ma?” Người Lệ gia đương nhiên tin tức linh thông, vừa nghe thấy cái tên này liền lập tức biết người này chính là Sở thần y, Sở thiên ma vừa khuấy lên phong vân khắp toàn bộ đại lục.
“Sở Dương thì đúng, còn vực ngoại thiên ma thì không dám nhận.” Sở Dương tiêu sái cười: “Dám hỏi nơi này, do ai chủ trì?”
“Mặc kệ là ai chủ trì, trước cứ bắt hắn!” Một thanh âm giống như kim thiết va chạm, oang oang truyền tới.
Mấy vị chí tôn áp sát bên người, Sở Dương không hề phản kháng chút nào.
Ngay lập tức đã bị phong tỏa đan điền và khí huyết vận hành.
Mấy vị chí tôn cũng yên tâm, thở phào nhẹ nhõm một hơi.
Bên trong có người nói: “Dẫn hắn vào đi!”
Lập tức có người dẫn theo Sở Dương đi vào.
Tuy Sở Dương bị phong tỏa đan điền và khí huyết, nhưng lại không trở ngại tới hành động bình thường, không nhanh không chậm đi vào
Qua một khúc cua là một trướng bồng trắng toát.
Giờ phút này, ba người đều từ trong trướng bồng đi ra, ba cắp mặt đều nhìn Sở Dương, sắc bén như đao.
“Nói, mục đích của ngươi!” Lệ Khinh Lôi đứng ở giữa, nhàn nhạt hỏi.
“Ta lần này không phản kháng, đương nhiên là đến hợp tác với Lệ gia.” Sở Dương khẽ cười: “Xin hỏi các hạ là?”
Lệ Khinh Lôi nở một nụ cười quái dị: “Ngươi không biết ta là ai? Ngươi không biết ta?”
Sở Dương mê hoặc lắc đầu.
“Nhưng ta lại nhận ra ngươi!” Lệ Khinh Lôi trào phúng, nói: “Nếu như mắt lão phu chưa có mờ, hôm đó, bạch y nhân cứu đám người Lãng Nhất Lang trong thời khắc mấu chốt nhất, chính là ngươi?”
Sở Dương lập tức tỏ vẻ sợ hãi, cả kinh: “Tiền bối thật sự tuệ nhãn như đuốc! Chỉ tiếc vãn bối hai mắt vụng về, không ngờ không nhìn thấy tiền bối ở nơi nào.”
Trong mắt hai vị chí tôn lục phẩm còn lại đều chớp động sát khí.
“Giết hắn đi! Nói nhiều với hắn làm gì?” Lệ Khinh Phong lạnh lùng nói.
“Bình tĩnh một chút, chớ vội! Bây giờ hắn đang nằm trong tay chúng ta, muốn chém giết mổ xẻ, cũng không vội nhất thời.” Lệ Khinh Lôi nhẹ nhàng khoát tay: “Nói, mục đích ngươi tới đây là gì?”
Sở Dương ngang nhiên nói: “Thứ nhất, chính là nói chuyện với tiền bối, song phương chúng ta có thể hợp tác với nhau.”
“Hợp tác?” Lệ Khinh Lôi cười khẽ: “Hợp tác như thế nào?”
Sở Dương nói: “Đầu tiên ta phải giải thích một chút.
Lúc trước sở dĩ xuất thủ, chính là vì trong đám người bị vây công có bốn người là bằng hữu của ta! Tiền bối tin tức linh thông, đương nhiên cũng biết, bốn người kia là ai? Có quan hệ gì với ta?”
Lệ Khinh Lôi chắp tay sau lưng: “Không sai! Ngụy Vô Nhan, Vạn Nhân Kiệt, Thành Độc Ảnh, Bao Bất hoàn, thật sự có quan hệ không ít với người.”
“Cho nên khi bọn họ thân hãm hiểm cảnh, ta không thể không cứu bọn họ.” Sở Dương thành thật nói: “Trong giang hộ phải lấy nghĩa khí làm trọng.
Tin tưởng nếu đổi lại là tiền bối, nhất định cũng sẽ lựa chọn xuất thủ mà không chút do dự.”
“Không sai!” Lệ Khinh Lôi lại gật đầu.
“Hơn nữa, đại cừu nhân của tiền bối, chấp pháp giả hình đường thủ tọa Lãng Nhất Lang hiện tại đã chết dưới trọng chưởng của tiền bối!” Sở Dương khẽ cười: “Mà bốn vị hình lại còn lại, cũng đã trở thành người của ta!”
“Thành người của ngươi?” Lệ Khinh Lôi nhíu mày.
“Đúng.
Muốn khống chế người, có rất nhiều biện pháp, tỷ như dụng độc.” Sở Dương cười nhàn nhạt: “Độc dược cách một thời gian ngắn lại phải dùng giải dược một lần.”
Lệ Khinh Lôi hừ một tiếng, chẳng nói đúng sai: “Nói tiếp.”
“Băn khoăn của tiền bối, đơn giản là sau khi chúng ta ra ngoài, tìm chấp pháp giả thông báo tin tức Lệ gia đối kháng chấp pháp giả, dẫn tới tai họa ngập đầu.” Sở Dương không kiêu ngạo không siểm nịnh, nói: “Nhưng chỉ cần chúng ta đạt thành hợp tác, chút băn khoăn này đương nhiên sẽ tự biến mất.”
Thần sắc trong mắt Lệ Khinh Lôi biến ào không ngừng.
“Chấp pháp giả lùng bắt vực ngoại thiên ma khắp thiên hạ, khiến ta muôn đời không thể thoát khỏi cái tội danh này!” Sở Dương hít sâu một hơi: “Ta và chấp pháp giả tuyệt đối là không thể hợp tác, đời đời kiếp kiếp! TIền bối là người thông minh, biết được lời ta nói, không hề dối trá.”
“Đúng! Quả thực là như thế.” Lệ Khinh Lôi thừa nhận
“Tình thế Lệ gia bây giờ, tiền bối rõ ràng hơn ta.
Cửu Kiếp kiếm chủ sắp xuất thế, Lệ gia phải đối đầu với bát đại gia tộc là chấp pháp giả.
Nhưng Cửu Kiếp kiếm chủ lại vừa mới xuất hiện, thực lực nhất định còn nhỏ yếu, cho nên tuy nội tình Lệ gia khổng lồ, nhưng tuyệt đối không phải là đối thủ của toàn bộ bát địa gia tộc và chấp pháp giả!” Sở Dương nói.
“Đúng!” Lệ Khinh Lôi nhíu mày, nhưng vẫn gật đầu.
“Trước mắt, biên giới Lệ gia đã bị bát đại gia tộc lấn chiếm không ít! Đối mặt với tình huống như vậy, Lệ gia chỉ có thể co cụm lại, lại không thể phản kích, có thể nói là cực kỳ uất ức.”
“Không sai!”
“Hiện tại nhìn Lệ gia có vẻ an toàn! Nhưng về lâu về dài, tình cảnh của Lệ gia nguy như trứng xếp chồng lên nhau!” Sở Dương nói: “Một khi bất cẩn, chính là thuyền chìm thân vong, toàn tộc bị diệt! Đây cũng không phải là điều không thể!”
“Nói không sai.”
Theo Sở Dương từng bước kể ra, vẻ diễu cợt trong mắt Lệ Khinh Lôi càng nồng đậm.
“Mà trước mắt, bát đại gia tộc cùng chấp pháp giả liên thủ, đến bao vây tiêu diệt ta.” Sở Dương nói: “Cho nên, căn bản mà nói, chúng ta song phương đều có chung địch nhân!”
“Đúng!”
“Địch nhân của địch nhân chính là bằng hữu!” Sở Dương nói: “Tiền bối chắc cũng tán thành câu này!”
“Đương nhiên!” Lệ Khinh Lôi âm trầm nói.
“Mà tư liệu của ta, tiền bối chắc chắn cũng rõ ràng.” Sở Dương ngạo nghễ nói: “Đối diện với chấp pháp giả và bát đại gia tộc, Sở Dương ta cũng không phải không có sức liều mạng!”
Trong mắt Lệ Khinh Lôi lóe lên thần sắc kỳ dị, nói: “Ồ?”
“Tiền bối nên biết, trận chiến Đồ Đạo của bát đại gia tộc!” Khóe miệng Sở Dương hơi nhếch lên: “Bảy trăm chí tôn, không một người may mắn sống sót! Đều đã chết oan chết uổng! Mà tuyệt thế cao thủ sáng tạo ra kỳ tích huy hoàng này, chính là người của phe a! Trước mắt, đang ở Đông Nam Bình Sa lĩnh Sở gia.”
Sở Dương thản nhiên nói: “Đương nhiên, nàng cũng bị thương.
Bất quá, trải qua khoảng thời gian này, cũng khôi phục được hơn phân nửa.”
Ánh mắt Lệ Khinh Lôi thoáng lóe sáng, nói: “Ta tin!”
Đồ Đạo chi chiến, tuy bát đại gia tộc cực lực che giấu, nhưng đại sự nhu vậy làm sao có thể che kín được? Nhất là đại gia tộc mánh lới thông thiên như Lệ gia, càng không có khả năng giấu giếm được.
“Còn có Phong Nguyệt nhị vị tôn giả, trước mắt, cũng đang ở nhà ta!” Sở Dương nói.
Sắc mặt Lệ Khinh Lôi trở nên thận trọng: “Không sai.”
“Vũ Tuyệt Thành, một trong cừu kiếp năm đó đang ở Sở gia ta! Điểm này bí mật với người khác, nhưng đối với Lệ gia, chắc chắn không phải bí mật.”
“Đúng, ta biết chuyện này.” Lệ Khinh Lôi thở dài một hơi.
Mỗi một cái tên được Sở Dương nói ra, không ai không phải là đại nhân vật lật tay một cái là có thể chấn động thiên hạ…. Những cái tên này, chỉ cần xuất hiện một cái thôi cũng đủ để phong vân biến sắc, huống chi là tụ hợp lại với nhau
“Tiền bối hắn cũng biết Bố Lưu Tình Ninh Thiên Nhai hai vị chí tôn đang liên minh với chúng ta.” Sở Dương khẽ cười cười: “Đệ tử chung của hai người bọn họ, chính là vị hôn thê của tại hạ.”
Trên mặt Sở Dương mang theo một vẻ ngạo ngễ, liên tiếp nói.
“Đệ tử của Phong Nguyệt chí tôn, cũng là hồng nhân tri kỷ của tại hạ.”
“Độc y Vũ Tuyệt Thành cũng là sư phụ của muội muội ta.”
“Vị tuyệt thế cao nhân một trận chiến tàn sát hết bảy trăm trí tôn, cũng là bằng hữu tri kỷ của ta!”
Lệ Khinh Lôi im lặng Bạn đang đọc truyện tại
Truyện FULL
– FULL
Nhưng hai người Lệ Khinh Phong và Lệ Khinh Vũ bên cạnh lại càng ngày càng chấn kinh!
Nội tình sau lưng thiếu niên này, không ngờ lại cường đại như thế!
Tuyệt thế cao nhân có thể tàn sát sạch bảy trăm chí tôn trong một trận chiến! Độc y Vũ Tuyệt Thành – một trong cửu kiếp năm đó! Ninh Thiên Nhai Bố Lưu Tình! Nguyệt Linh Tuyết Phong Vũ Nhu!
Toàn bộ nhân vật đứng trên đỉnh kim tự tháp thiên hạ, quá nửa đền đứng đằng sau lưng hắn!
Đám người này, tùy tiện một người thôi cũng đủ khiến Lệ gia phải nghênh đón từ xa rồi.
Sở Dương mỉm cười: “Chúng ta không phải đối thủ của chấp pháp giả toàn thiên hạ, lại càng không phải đối thủ của chấp pháp giả và bát đại gia tộc liên thủ! Nhưng lực lượng của chúng ta, muốn tự bảo vệ mình lại không có bất cứ vấn đề gì! Cho dù là Pháp Tôn đích thân tới, thủy tổ bát đại gia tộc tới, nhưng nếu chúng ta chỉ cầu bảo vệ bản thân, bọn họ cũng chỉ có thể giương mắt mà nhìn, không làm gì được!”
“Cho nên, hôm nay, nếu không phải bị Lệ gia các ngươi bức vào đường cùng mạt lộ.
Ta cũng không muốn hợp tác với Lệ gia các ngươi!” Sở Dương mỉm cười: “Dù sao, hợp tác với các ngươi chính là đối kháng với khắp thiên hạ.
Mạo hiểm quá lớn.
Mà gia tộc chúng ta, lại không có cửu kiếp….”
Lệ Khinh Lôi khẽ thở hắt ra một hơi: “Nói như vậy…. Hiện tại ngươi đến đàm phán với chúng ta, chính là vô cùng nể mặt chúng ta?”
Sở Dương khẽ cười: “Đương nhiên, thứ nhất, ta đang bị vây khốn, không thoát ra được.”
“Nếu song phương chúng ta tiếp tục đối nghịch, ta đương nhiên khó thoát khỏi cái chết.
Nhưng Lệ gia các ngươi, trừ bát đại gia tộc và chấp pháp giả ra, còn rước thêm địch nhân là phe chúng ta!”
“Thứ hai, song phương chúng ta hợp tác, lợi ích đối với ta, cũng chỉ là tạm thời giữ được tính mạng, nhưng đối với Lệ gia các ngươi mà nói, chính là đại kế lâu dài.
Nếu không, ta làm sao lại thúc thủ chịu trói tới gặp ngươi?”
Sở Dương chỉ vào mi tâm mình, cười ha hả: “Nơi này chính là một đạo kim tuyến.
Thấy không? Đó là song hồn liên hệ, sinh tử đồng tâm.
Tiền bối phải biết, nó là cái gì… Ha ha, đây là do vị bằng hữu tri kỷ một trận giết sạch bảy trăm chí tôn kia lưu lại.
Nếu như ta chết, cho dù ngàn vạn dặm… Tiền bối nghĩ rằng có thể che giấu chân tướng?”
Sắc mặt Lệ Khinh Lôi có chút khó coi.
Lệ Khinh Phong và Lệ Khinh Vũ quay sang nhìn nhau, từ lửa giận phừng phừng, biến thành trầm tư.
Lời đối phương nói, không có một câu nói dối.
Hơn nữa, đối phương cũng thật sự bị gia tộc mình dồn tới mức sơn cùng thủy tận, mới chịu tạm nhân nượng vì lợi ích toàn cục… Nếu thật sự hợp tác với đối phương, đối với Lệ gia trước mắt mà nói, đích xác là một chuyện tốt.
Nhưng nghĩ tới nghĩ lui, trong lòng lại cứ cảm thấy có cái gì đó không đúng.
“Cùng một trận tuyến, há tất phải khổ sở tương tàn!” Sở Dương nghiêm túc nói.
“Ha ha, ta thừa nhận, ngươi nói đều là sự thật.” Lệ Khinh Lôi nheo mắt lại: “Nhưng ta không tin ngươi! Không tin ngươi lại hợp tác với chúng ta.”
Hắn nheo mắt lại: “Thứ nhất, ta không tin kim tuyến của ngươi.
Thứ hai, ta không tin hình lại của Lãng Nhất Lang lại trở thành người của ngươi.
Ta càng không tin, sau khi ta thả ngươi đi rồi, ngươi sẽ tuân thủ lời hứa.”
Lệ Khinh Lôi cười âm trầm: “Chuyện phản bội nuốt ời… Lão phu cũng gặp nhiều rồi.
Đối với các ngươi mà nói, truyền bá tin tức, khiến chúng ta cùng chấp pháp giả huyết chiến, tựa hồ lại càng có lợi hơn! Ta rất khó tin tưởng ngươi, sau khi ra ngoài lại không làm như vậy!”
Chương 1325: Đàm phán tan vỡ
Sở Dương mỉm cười: “Người tương giao với người, bất kể là hợp tác hay là bằng hữu, cơ bản nhất chính là tín nhiệm.
Ta đã nói hết, ngươi không tin, ta cũng không có cách nào.”
Hắn hé mắt, lóe lên quang mang sắc bén, nhưng khẩu khí vẫn thản nhiên nói: “Cùng lắm thì chúng ta quyết một trận tử chiến là được!”
Sở Dương diễu cợt nhìn Lệ Khinh Lôi: “Ta dám, nhưng không biết Lệ gia có dám hay không!”
Lệ Khinh Lôi lập tức bị kiềm hãm.
Nếu như Sở Dương nói ra những lời này ngay từ đầu, Lệ Khinh Lôi chỉ coi là một cái rắm, trực tiếp cười nhạt! Cũng khinh thường nói thêm, trực tiếp xuất thủ g**t ch*t tên tiểu tử khoác lác không biết ngượng này!
Nhưng hiện tại, lại có chút tiến thoái lưỡng nan.
Ngoài miệng tuy nói đều không tin, nhưng trong lòng há lại không có cố kỵ? Bên kia, chỉ cửu phẩm đỉnh phong chí tôn cũng đã có trên sáu vị rồi! Tính đi tính lại mấy lần, Lệ Khinh Lôi vẫn cảm thấy chuyện này thà tin còn hơn không.
Vạn nhất khiến gia tộc chọc thêm cường thù đại địch trong thời điểm như thế này… Mình thật sự có chết trăm lần cũng không đủ đền tội.
Nhưng ngoài miệng vẫn cố mạnh miệng, nói: “Sở Dương, nếu là đàm phán thì chớ có gây sự.
Người nghĩ Lệ gia chúng ta thật sự không dám giết ngươi sao? Cho dù ngươi có chí tôn đằng sau thì sao? Nên biết cá chết lưới rách, đều không may mắn tồn tại!”
Trong lòng Sở Dương thở phào nhẹ nhõm một hơi, thầm nghĩ: Nếu ngươi dám giết, vì sao còn đứng bất động ở đó? Mạnh miệng thì ai chẳng biết.
Nhưng ngoài miệng đương nhiên sẽ không nổi nóng, nói: “Vậy ngươi vừa nói, là có ý gì?”
Lệ Khinh Lôi chỉ cảm thấy trong ngực bức bách, gần như có chút nén giận nói: ” Bất quá… Tuy ta không tin ngươi, nhưng lại rất muốn hợp tác với nguiơ!”
Hắn mỉm cười, tìm một lý do cho mình: “Chính như lời ngươi nói, hợp tác cùng có lợi!”
Sở Dương nói: “Ồ? Ngươi không tin, nhưng lại muốn hợp tác.
Không biết hợp tác như thế nào mới tính là hợp tác?”
Lệ Khinh Lôi nói: “Ta chỉ có một điều kiện! Chỉ cần ngươi làm được, ta liền tin tưởng ngươi.
Lập tức dùng nghi lễ cao cấp nhất tiếp đón các ngươi, càng dùng nghi thức long trọng, hộ tống các ngươi rời khỏi Tây Bắc, một đường hộ tống các ngươi an toàn trở về Đông Nam!”
Sở Dương nhíu mày: “Điều kiện? Điều kiện gì?”
Ánh mắt Lệ Khinh Lôi lộ ra sát khí: “Chỉ cần ngươi một đao chém đầu bốn tên hình lại kia ngay trước mặt ta! Ta sẽ tin tưởng ngươi, hơn nữa chấp nhận mọi hợp tác!”
“Điều kiện này cũng không khó.
Hơn nữa cũng là điều kiện tiên quyết để song phương hợp tác.
Như vậy, cho dù ngươi ra ngoài nói Lệ gia chúng ta giết Lãng Nhất Lang, chấp pháp giả cũng không tin tưởng! Bởi vì ngươi là địch nhân của bọn hắn.”
Lệ Khinh Lôi nói: “Mà chúng ta lại càng thêm an tâm! Về phần sau khi ngươi ra ngoài, hợp tác với chúng ta cũng được, không hợp tác với chúng ta cũng tốt.
Có một câu ngươi nói rất đúng, chúng ta bây giờ, cũng không muốn trêu trọc vào địch nhân như ngươi!”
Lệ Khinh Lôi nói những lời này, có thể nói là nhượng bộ ngàn trượng rồi!
Miệng hắn nói không tin kim tuyến song hồ liên hệ, sinh tử đồng tâm, nhưng trong lòng vẫn cố kỵ, hơn nữa, hắn cũng thừa nhận tuyệt đại bộ phận lời Sở Dương nói.
Cho nên, vừa lui liền trực tiếp thối lui tới điểm mấu chốt nhất.
Theo hắn, điều kiện như vậy, đối với mình mà nói, có thể nói là thành thật công bằng với nhau rồi.
Mà đối với Sở Dương mà nói, cũng thật sự quá dễ dàng.
Thậm chí trên mặt hắn cũng lộ ra một nụ cười giống như hợp tác đã thành công.
Hắn có thể dự liệu được vẻ mặt thở phào nhẹ nhõm của đối phương.
Chính như lời hắn nói: Hắn cũng không tin Sở Dương sẽ thật sự tuân thủ lời hứa, nhưng hiện tại Lệ gia lại thật sự không thể mở thêm một chiến tuyến nào nữa.
Sở Dương rời đi, sau này hợp tác hay không đều được.
Nói ngắn gọn, mình bán cho hắn một đại nhân tình.
Sau này không là địch, đó với là đại cát. hơn nữa, còn giải quyết tai họa sau này của Lệ gia!
Sắc mặt Sở Dương rất khó coi, cười lạnh một tiếng: “Ngươi đang uy h**p ta? Đây tính là điều kiện gì?”
Lệ Khinh Lôi hít một hơi, nói: “Bên phía ngươi, có mấy vị chí tôn cửu phẩm điên phong! Chỉ là bốn vị chí tôn nhất phẩm, đối với thực lực của ngươi, căn bản không thể tạo thành ảnh hưởng gì! Lưu lại cũng không thể điên đảo càn khôn, giết, cũng không ảnh hưởng tới thực lực!”
“Chỉ cần ngươi giết bọn họ, Lệ gia chúng ta sẽ phụ trách an toàn bảy ngàn dặm cho các ngươi!”
“Ta không hiểu vì sao ngươi còn chần chừ?”
Lệ Khinh Lôi thật sự có chút không hiểu.
Theo hắn, đây đã là lựa chọn tốt nhất, nếu đổi lại là hắn, chỉ sợ đã lập tức kéo bốn người kia tới, một đao chém chết rồi.
Trước bảo trụ tính mạng mình rồi nói tiếp… Cho dù hôm nay g**t ch*t, ngày mai giết trở lại báo thù cho bọn họ là được…
“Ta không làm được!” Sở Dương khẽ lắc đầu: “Bọn họ đã quy phục ta, chính là người của ta! nếu như là người của ta, ta sẽ bảo hộ bọn hứn! Đừng nói bọn họ là chí tôn nhất phẩm, cho dù bọn họ chỉ là thư sinh văn nhược… chỉ cần bọn họ quy phục ta, ta cũng có nghĩa vụ, trách nhiệm bảo hộ an toàn của bọn họ
“Thật sự không bảo hộ được, đó là vấn đề thực lực.
Còn nếu ngay cả bảo hộ cũng không… Đó chính là vấn đề thái độ!”
“Có lẽ các ngươi sẽ nghĩ rằng, hi sinh vài người, bảo hộ những người trọng yếu, chính là chuyện rất bình thường, nhẹ nhàng.
Nhưng các ngươi không phải Sở Dương ta!” Sở Dương mỉm cười nói.
Ánh mắt Lệ Khinh Lôi sắc bén giống như chim ưng, nhìn chằm chằm Sở Dương, thản nhiên ói: “Nhưng nếu ngươi không tiếp nhận, chúng ta sẽ phải khai chiến! Nếu ngươi chấp nhận điều kiện đó, chín người có thể sống năm! Nếu như ngươi không tiếp nhận, toàn quân bị diệt là điều có thể dự doán, Phải biết rằng, một khi đạt tới loại tình trạng này, đã dắc tội thì không ngại đắc tội tới cùng! Nếu chúng ta đã không còn cố kỵ, cho dù ngươi có lục đại chí tôn làm chỗ dựa, Lệ gia chúng ta muốn giết ngươi cũng dễ như trở bàn tay!”
“Vì sao ngươi phải cố chấp như thế!”
Lệ Khinh Lôi có chút diễu cợt, mang theo một tia trào phúng: “Chẳng lẽ…. ngươi còn muốn làm anh hùng?”
Sở Dương thản nhiên nói: “Đừng nói anh hùng… cho dù là kiêu hùng, cũng không có đạo lý dễ dàng lấy thủ hạ mình ra trao đổi điều kiện… Bọn họ có thể chết trận, nhưng nếu đem ra làm điều kiện trao đổi, tuyệt đối không được.”
Lệ Khinh Lôi thật sự ngây người rồi.
Mình đã vì lợi ích toàn cục mà nhân nhương tới mức độ này rồi mà hắn không ngờ vẫn còn lắc đầu? Giờ khắc này, Lệ Khinh Lôi thậm chí cũng cảm thấy có chút ủy khuất rồi.
Ủy khuất vô cùng!
Ngươi còn muốn thế nào?
Cho dù là bốn người vốn không thuộc phe ngươi, ngươi cũng không muốn giết! Đang ở trong tình thế nguy ngập, đảo mắt là mất mạng, không ngờ còn cứng đầu cứng cổ, cố đấm ăn xôi kỳ kèo điều kiện?
Ngươi cho Lệ gia chúng ta là kẻ ngốc sao?
Nếu như ta đáp ứng ngươi rồi, sau này ngươi có truyền bá tin tức hay không, chẳng phải đều phụ thuộc vào tâm tình các ngươi sao? An nguy toàn bộ Lệ gia,, chẳng lẽ lại phải xem tâm tình các ngươi tốt hay không?
“Ngươi rốt cuộc muốn thế nào?” Lệ Khinh Lôi có chút nổi nóng rồi.
“Điều kiện của ta, chỉ có thế!” Sở Dương không lùi nửa bước: “Tránh đường, để chúng ta đi! Giết người là chuyện không thể.”
“To gan….” Đồng tử Lệ Khinh Lôi co rụt lại, cười gằn: “Dưới thiên la địa võng của Lệ gia chúng ta, hãm sâu vào tuyệt cảnh tất chết, không ngờ còn có gan dám đùa bỡn ta… Ha ha, Sở thiên ma, ngươi thật khiến ta thấy bội phục đó.”
Sát khí trong mắt hắn càng lúc càng nồng đậm, dần đần gần như ngưng tụ thành thực chá.
“Muốn nghĩa khí… thì phải trả giá rất nhiều!” Lệ Khinh Lôi gằn từng chữ một.
“Đúng vậy….” Sở Dương bất đắc dĩ nói: “Mà ta đang liều mạng của mình…”
Hắn ngẩng đầu: “Xem ra, Lệ gia các ngươi không chuẩn bị hợp tác với ta rồi?”
“Là ngươi không muốn hợp tác với Lệ gia chúng ta!” Thanh âm Lệ Khinh Lôi từ giận dữ biến thành bình tĩnh, chứng tỏ hắn đã sắp xuất thủ.
“Được, một khi đã vậy thì không cần nói thêm gì nữa.
Giải bỏ cấm chế cho ta, để ta trở về, chúng ta quyết một trận tử chiến, dựa vào thủ đoạn của mình đi.” Sở Dương bất đắc dĩ cười.
“Giải cấm chế cho ngươi? Thả ngươi trở về? Ha ha ha….” Lệ Khinh Lôi nhìn Sở Dương giống như nhìn một thắng ngốc, đột nhiên ở một nụ cuòi quái dị: “Miệng thịt béo chạy tới tận miệng,… ta làm sao lại không ăn?”
Sở Dương giận dữ: “Chẳng lẽ ngưoi muốn giữ ta lại đây? Hai quân giao chiến không chém sứ giả! Ngươi làm sao lại đê tiện hạ lưu như vậy?”
“Ta cũng không muốn hai quân giao chiến, cũng không muốn thật sự giết ngươi.” Trong mắt Lệ Khinh Lôi có chút buồn bực: “Ta không thể không thừa nhận, lời ngươi vừa nói đã phát huy tác dụng! Chúng ta đích xác cũng cố kỵ thế lực sau lưng ngươi.”
Trong mắt hắn b*n r* hai luồng quang mang giống như đao phong: “Nhưng ngươi chủ động tìm tới cửa… ta làm sao có thể thịt rơi khỏi miệng…. Sở Dương, ha ha, đành phải ủy khuất ngươi mấy ngày vậy.”
Hắn quay đầu lại: “Giam giữ tên tiểu tử này, trông coi nghiêm mật, không biết điều thì cho hắn biết mùi.
Lập tức truyền thư, mời nhị tổ tới, thi triển khống hồn chi pháp, triệt để nắm giữ miếng thịt trên trời rơi xuống này!”
Sở Dương biến sắc.
Khống hồn chi pháp.
Đây là một trong những pháp môn âm độc nhất.
Chính là sử dụng tu vi chí tôn thần nguyên vĩnh cố, thi triển nguyện lực giam cầm, khống chế hoàn toàn một người, rút đi một phần hồn phách của đối phương, đem đi luyện hóa.
Từ đó về sau, cho dù xa cách ngàn dặm, chỉ cần tâm động một cái là có thể khiến cho đối phương sống không bằng chết.
Nói cách khác, một khi trúng phải khống hồn chi pháp, từ đó về sau sẽ biến thành nô lệ của người khác!
Pháp môn âm độc như vậy, chỉ khi nhân loại muốn thu phục linh thú cao cấp mới sử dụng.
Về phần dùng trên con người người thì gần như không cần thiết.
Bởi vì tư tưởng con người có rất nhiều tạp niệm, khó khống chế, lại dễ phản phệ, Có rất ít người đi làm như vậy, dù sao nếu k nghe lời, cứ giết là được.
Nếu có thể thi triển khống hồn chi pháp, chẳng lẽ lại không giết được?
Trước mắt, chi tôn của Lệ gia có thể sử dụng khống hồn chi pháp, cũng chỉ có mấy vị.
Trừ lão tổ tông cùng hộ vệ bên người, cũng chỉ có một mình nhị tổ Lệ Tương Tư! Cho nên Lệ Khinh Lôi mới phát ra mệnh lệnh này.
Hai vị chí tôn nhe răng cười gằn tiến tới, trên mặt Sở Dương rốt cuộc cũng lộ vẻ kinh hoảng, liên tiếp lui về phía sau, quát: “Chẳng lẽ các ngươi thật muốn thi tiển loại độc công táng tận lương tâm này? Chẳng lẽ không sợ bị người trong thiên hạ phỉ nhổ?”
“Người trong thiên hạ phỉ nhổ?” Lệ Khinh Lôi tàn nhãn cười lớn: “Khống chế được ngươi chẳng khác nào khống chế được thế lực sau lưng ngươi.
Chuyện tốt như vậy, Lệ gia ta chỉ biết được làm vua thua làm giặc, có liên quan gì tới người trong thiên hạ đâu?”
Hai vị chí tôn cười lại, vươn tay, một phải một trái, túm lấy bả vai Sở Dương!
Sở Dương cả giận: “Một khi đã vậy, ta không khách khí nữa!”
Lệ Khinh Lôi cười ha ha, tiểu tử này đã lọt vào tay chúng ta, tu vi đều bị phong bế, không ngờ còn dám khoác lác không biết ngượng.
Trong tiếng cười, thân thể Sở Dương chấn động, đột nhiên một đạo kiếm quang lăng lệ lóe sáng!








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)

![[Dịch] Nghịch Thiên Tà Thần [Dịch] Nghịch Thiên Tà Thần](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/04/Audio-Nghich-Thien-Ta-Than.jpg)








