Ngạo Thế Cửu Trọng Thiên
Tập 261 : Chuyện năm đó (c1301-c1305)
❮ sautiếp ❯Chương 1301: Chuyện năm đó
“Ta là Ngụy Vô Nhan!” Trong mắt Ngụy Vô Nhan lóe lên cừu hận thấu xương: “Ta từng là đồ đệ Hồng Vô Lượng, nhưng hiện đã không phải nữa.” Hắn ngẩng đầu lên: “Không phải ta xin ngươi khoan dung, mà là vì Hồng Vô Lượng đê tiện vô sỉ, dơ bẩn hạ lưu! Ta với hắn có thù không đội trời chung!”
Lãng Nhất Lang hắc hắc cười lạnh: “Một ngàn năm… Không ngờ ngươi mới phát hiện hắn đê tiện hạ lưu?”
Nói xong hắn vung tay lên, mười người đồng loạt từ trên bay xuống.
Đám người Ngụy Vô Nhan không nhúc nhích, cũng không bỏ trốn.
Bốn người mình bất quá chỉ là chí tôn nhất phẩm.
Hơn nữa cũng đang trong tình trạng kiệt sức, trước mắt, đừng nói là chiến đấu, cho dù là đứng thôi cũng rất miễn cưỡng rồi.
Còn đối phương đều cao thủ chí tôn nhất phẩm trở lên! Trong đó có mấy vị, càng là nhân vật nhị phẩm tam phẩm.
Về phần vị Lãng Nhất Lang cầm đầu này, càng thêm sâu không lường được!
Gặp nhau dưới tình huống như vậy, thật đúng là một chút hi vọng chạy trốn cũng không có.
Thân hình Lãng Nhất Lang lướt đi trên mặt tuyết như lưu thủy hành vân, đứng trước mặt Ngụy Vô Nhan, đánh giá hắn từ trên xuống dưới một lượt, gật gật đầu, trong mắt mang theo mệt mỏi và cô độc thật sâu, dùng một thanh âm mệt mỏi nói: “Ngụy Vô Nhan, chắc… ngươi cũng biết ta.”
Ngụy Vô Nhan lạnh lùng, nói: “Lãng thủ tọa thần uy hiển hách, hậu sinh tiểu tử có thể nào không biết.”
Lãng Nhất Lang nở một nụ cười, nhưng tuy hắn cười, nhưng thần tình lại bi thương cô độc.
Hắn ảm đạm nói: ” Ta đang nói, chuyện giữa ta và Hồng Vô Lượng.”
Ngụy Vô Nhan trầm mặc.
Chuyện này hắn đương nhiên biết, hơn nữa Hồng Vô Lượng không chỉ từng nói qua một lần.
Nhưng từ khi hành động của Hồng Vô Lượng khiến hình tượng của hắn trong lòng Ngụy Vô Nhan sụp đổ.
Ngụy Vô Nhan hiện tại thật sự không thể xác định, trong hai người, ai trái ai phải?
Lãng Nhất Lang thở dài một tiếng, thản nhiên nói: “Từ khi phát hiện ra ngươi, ta liền một đường bố trí, khiến cho ngươi lần lượt thay đổi lộ tuyến, khiến cho ngươi chạy tới nơi tuyết nguyên Tây bắc hoang vu này… Nơi này, có phải ngươi cảm thấy rất quen thuộc?”
Ngụy Vô Nhan trầm mặc một chút, nói: “Không sai, quả thực rất quen thuộc.”
Lãng Nhất Lang khẽ gật đầu: “Ừm.
Ngươi ở nơi này lớn lên, đương nhiên sẽ có cảm giác quen thuộc…”
Ngụy Vô Nhan trầm mặc, trên khuôn mặt có một vẻ thẫn thờ mơ hồ.
Đúng vậy, mình lớn lên ở nơi này, nhà mình, gốc rễ mình đều ở chỗ này.
Chỉ là vì tránh né cường địch mới đi theo Hồng Vô Lượng, chạy trối chết mấy vạn dặm…
Rời khỏi nơi này…
Ba người Vạn Nhân Kiệt bừng tỉnh đại ngộ.
Vì sao khi tới Tây bắc, trong hoàn cảnh ác liệt như thế, Ngụy Vô Nhan lại có thể như cá gặp nước, lần lượt thoát khỏi truy binh.
Thì ra là thế!
Tây Bắc, chính là cố hương Ngụy Vô Nhan.
Nhưng không chỉ Ngụy Vô Nhan lộ vẻ buồn bã, ngay cả trên mặt Lãng Nhất Lang, không ngờ cũng lộ ra thần sắc thẫn thờ.
“Không chỉ ngươi… Cố hương của ta, cũng ở nơi này.” Lãng Nhất Lang trầm thấp nói: “Cố hương Hồng Vô Lượng, cũng ở nơi này… Người ta yêu sâu đậm nhất… Cố hương của nàng cũng ở nơi này!”
“Đều ở nơi này!”
Thanh âm Lãng Nhất Lang trở nên thực trống rỗng, thực hư vô, tựa như đang tự nói chuyện với bản thân mình, lẩm bẩm: “Cho nên ta không biết bày ra thiên la địa võng, xuất động toàn bộ lực lượng chấp pháp đường, phát động cửu đại gia tộc bao vây chặn đánh, cũng phải bức ngươi tới nơi này.”
“Bởi vì ta muốn giải quyết tất cả ân oán tại cố hương!”
“Thì ra là thế!” Ngụy Vô Nhan bình tĩnh nói: “Cho nên ngươi mới ra lệnh, không được thương hại tính mạng chúng ta, nhất định phải bắt sống?”
Lãng Nhất Lang mệt mỏi mỉm cười, lắc lắc đầu: “Với chút thực lực của các ngươi, ngươi cho rằng thật sự có thể chạy tới tận nơi này?”
Ngụy Vô Nhan cười rộ lên: “Cho dù chúng ta không thể, nhưng việc ngươi làm, cũng quá đùa cợt chúng ta đó!”
Lãng Nhất Lang nhíu mày, nói: “Đối với điều này, ta phi thường xin lỗi.”
Hắn dừng một chút nói: “Nhưng… Đây là… tâm nguyện gần hai ngàn năm của ta… Cho nên… Cho dù gian nan, ta cũng phải làm.
Cho dù phải xin lỗi khắp cả thiên hạ, ta cũng phải làm.”
Ngụy Vô Nhan không nói
Hắn hiểu được ý tứ Lãng Nhất Lang: Cho dù xin lỗi khắp thiên hạ, cũng phải làm! Huống chi chỉ là bốn người các ngươi?
Toàn thân Lãng Nhất Lang mang theo một vẻ mệt mỏi tử thể xác tới linh hồn, loại mệt mỏi này giống như một lữ nhân lưu lạc trong sa mạc, không ăn không uống, tiêu hao hết thể lực vậy. khiến cho người ta vừa nhìn thấy đã thấy cảm động lây….
Tựa hồ mình cũng mệt mỏi… Mệt mỏi đối với cuộc đời này…
Không còn ý nghĩa gì nữa.
“Sở Dương có phải vực ngoại thiên ma hay không… Ta mặc kệ.” Lãng Nhất Lang chắp hai tay sau người, hợp lại trong tay áo, nói: “Bốn người các ngươi ta cũng ko muốn giết.”
“Nhưng chuyện năm đó, chỉ có một mình Ngụy Vô Nhan ngươi chứng kiến!”
Hắn nói xong liền quay đầu, nói: “Mời ba vị tìm một chỗ nghỉ tạm.” Tiếp đó ánh mắt chợt lóe, nói: “Phải lấy lễ đối đãi, không thể vô lễ!”
Lập tức một vị chí tôn tiến tới, ầm một tiếng, đánh ra một cái động lớn dưới vách đá, sau đó mấy người mang theo ba người Vạn Nhân Kiệt tiến vào, ngồi nghỉ ngơi! Quả nhiên không làm khó bọn họ.
Bên ngoài sơn động, trong đại tuyết mù trời, chỉ có hai người Lãng Nhất Lang và Ngụy Vô Nhan.
“Ngươi phải hợp tác một chút, bởi vì nếu ngươi không hợp tác, ba vị huynh đệ xích đảm trung tâm của ngươi sẽ vì ngươi mà chết!” Lãng Nhất Lang bình thản nói.
“Ngươi!” Ngụy Vô Nhan tức giận quát một tiếng.
“Ta chỉ nói một lần.” Thanh âm Lãng Nhất Lang tiêu điều.
Ngụy Vô Nhan suy sụp cúi đầu xuống: “Ngươi muốn ta hợp tác thế nào?”
Lãng Nhất Lang bắt được thóp Ngụy Vô Nhan, nếu chỉ có một mình Ngụy Vô Nhan, hắn sớm đã không luyến tiếc gì cuộc đời này nữa rồi, nói không chừng hiện tại cũng đã liều mạng rồi.
Nhưng tính mạng ba người Vạn Nhân Kiệt lại nằm trong tay Lãng Nhất Lang.
Ngụy Vô Nhan cũng không dám hành động thiếu suy nghĩ, thậm chí ngay cả ho khan một tiếng cũng không dám.
Ba người Vạn Nhân Kiệt trân trọng mình, cùng mình xuất sinh nhập tử, Ngụy Vô Nhan cũng có thể làm được, vì bọn họ mà không tiếc tất cả!
Bao gồm bất cứ chuyện gì.
“Đi theo ta.” Lãng Nhất Lang khoanh tay bước đi chậm rãi trong gió tuyết, từng bước từng bước đi lên vách núi.
Ngụy Vô Nhan nhắm mắt theo đuổi, giẫm lên dấu chân Lãng Nhất Lang mà đi.
Đột nhiên trong lòng Ngụy Vô Nhan có một cảm giác kỳ diệu, đạp lên dấu chân của hắn mà đi… lại nghĩ tới vận mệnh của mình, so với Lãng Nhất Lang, có khác biệt chỗ nào?
Vận mệnh hai người, chẳng phải đều giống nhau?
Đều bởi vì Hồng Vô Lượng mà nhà tan cửa nát, cô độc cả đời!
Nghĩ tới đây, Ngụy Vô Nhan lại thở dài một hơi.
“Một ngàn bảy trăm năm trước, phía trên vách núi này, có một gốc hoa mai.
Mỗi lần đại tuyết rơi xuống, hoa mai cũng theo đó mà nở, ở trong đại tuyết trắng xóa, tựa như dùng thành một thể.
Ai cũng không biết khi nào hoa nở, cũng không biết khi nào hoa tàn, tới đi vô tung.”
Thanh âm Lãng Nhất Lang mệt mỏi nói: “Hiện giờ, cả cây hoa mai đó cũng không còn nữa rồi.”
Hắn đứng ở nơi cao, đưa mắt nhìn bốn phía.
Sau đó chậm rãi ngồi xuống, phủi phủi tuyết đọng trên người: “Ngụy Vô Nhan, ngồi xuống đi.
Kiên nhẫn một chút, nghe ta kể một câu chuyện cũ.”
Ngụy Vô Nhan giữ im lặng, ngồi xuống ngay trước người hắn.
“Câu chuyện này, ta đã chôn trong lòng hơn một ngàn năm… Ta chưa từng kể với bất kỳ ai! Hôm nay, khi ân oán chấm dứt, lại muốn để câu chuyện này khắp thiên hạ đều biết.
Nếu không, ít nhất cũng phải có một người liên quan làm chứng!”
Lãng Nhất Lang mỉm cười nhàn nhạt.
Ngụy Vô Nhan hít thật sâu một hơi, từ khi Lãng Nhất Lang xuất hiện, hắn đã từ trong thanh âm Lãng Nhất Lang mà nghe ra một vẻ đau thương, cô độc tịch mịch.
Cùng với một loại… đau đớn thấu xương!
Tựa hồ trong lòng người này, cất giấu vô số đau đớn huyết lệ!
Nhưng trong lòng có chút kỳ quái: Lãng Nhất Lang luôn luôn nói, hôm nay ân oán sẽ chấm dứt.
Nhưng Hồng Vô Lượng còn không biết đang ẩn náu ở nơi nào, hôm nay làm sao có thể làm rõ tất cả ân oán? Ngươi chỉ kể cho ta một câu chuyện cũ, chẳng lẽ có thể chấm dứt tát cả ân oán sao?
Lãng Nhất Lang cười khổ nói: “Một ngàn bảy trăm năm trước, ở chính triền núi này, hướng đông năm mươi dặm, có một cái thôn nhỏ.
Nó tên là Hồng gia thôn, mà nhà của ta, chính là khác họ duy nhất trong Hồng gia thôn.”
“Một ngày, Hồng gia thôn đột nhiên bị đại biến, toàn bộ người trong thôn chết oan chết uổng.
Chỉ có hai thiếu niên trốn thoát, từ đó về sống nương tựa lẫn nhau.
Bọn họ trải qua thiên tân vạn khổ, xông ra Tây Bắc, quyết chí thề báo thù.
Hai người hướng thiên phát thệ, kết thành huynh đệ, nhất một một kiếp, sinh tử gắn bó! Vĩnh viễn không phản bội!”
“Cuối cùng, hai huynh đệ đều có kỳ ngộ, cuối cùng tách ra.
Gặp lại, đã là ba mươi năm sau, hai người đều bái được danh sư, tu luyện ra một thân công phu.”
Ngụy Vô Nhan biết, Lãng Nhất Lang nói chính là bản thân hắn và Hồng Vô Lượng.
Nhưng câu chuyện xưa này, rõ ràng cùng câu chuyện của Hồng Vô Lượng có khác biệt rất lớn.
“Hai người gặp mặt, đương nhiên là vui mừng vô cùng, từ đó về sau lại kết bạn, bước chân vào giang hồ.
Lúc đầu, hai người phàm thu được cái gì, đều đặt chung một chỗ, hai người chia đều.
Nhưng lúc đó tu vi Hồng Vô Lượng cao hơn, kiếm được nhiều, ta kiếm được ít.
Hồng Vô Lượng dần dần có chút không thoải mái… Sau khi ta chủ động đề xuất, Hồng Vô Lượng chiếm phần nhiều.”
“Cuối cùng tới một ngày, hai huynh đệ gặp phải một toán cướp đang đánh cướp một đoàn xe.
Hồng Vô Lượng không có ý định can thiệp, nhưng ta khi đó lại nhớ tới mối hận diệt tộc.
Vì thế… ta liền xông tới, người của đoàn xe đã chết sạch, chỉ còn lại một thiếu nữ, bởi vì xinh đẹp cho nên bọn cướp không giết, mà là muốn cướp về núi.”
“Ta cứu thiếu nữ kia… Giết sạch bọn cướp.
Bất quá, hai người chúng ta mang theo một nữ tử yếu nhược, làm sao lên đường? Nhưng nếu mặc nàng tự sinh tự diệt, phụ mẫu nàng đều mất, cả nhà chết sạch, làm thế nào sinh tồn?”
Nhưng Hồng Vô Lượng vốn không nhiệt ình với chuyện này, vừa nhìn thấy dung nhan nữ tử này xong, liền lại trở nên nhiệt tình.
Đề nghị hai người chúng ta dạy nữ tử này công phu.
Trong thoảng thời gian ngắn gia tăng thực lực, chỉ cần có chút công phu rồi thì không còn là trói buộc nữa.
Đối với quyết định này, ta và nử tử kia đều thập phần đồng ý.”
“Thời gian cứu như vậy trôi qua, tuy Hồng Vô Lượng vẫn cố ý biểu hiện cường thế, nhưng nữ tử kia càng ngày càng ỷ lại vào ta.
Mà ta cũng…Nửa năm sau, rốt cuộc ta và nữ tử kia nói ra ý định chung thân, trao đổi tín vật! Hai người ước định, chờ báo đại thù xong liền ẩn cư núi rừng, không xuất thế ngoại.
Lặng lẽ bên nhau, yên bình mà sống.”
“Lúc đó hai người chúng ta đều cảm thấy hạnh phúc và thỏa mãn, tưạ hồ thiên địa này, cũng trở nên đẹp đẽ.”
Lãng Nhất Lang nói tới đây, vốn là chuyện trai tài gái sắc tài tử giai nhân, nhưng thanh âm của hắn lại đột nhiên trở nên âm trầm phẫn hận.
Một cỗ khí tức lạnh lẽo khiến Ngụy Vô Nhan nghe mà rợn tóc gáy.
Chương 1302: Hận đầy ngực!
“Nếu định chung thân rồi, vô luận thế nào cũng phải trở về tế tổ.” Thanh âm Lãng Nhất Lang càng lúc càng mệt mỏi, càng lúc càng âm trầm.
“Ta nói với Hồng Vô Lượng chuyện này, Hồng Vô Lượng liền tỏ vẻ chân thành chúc phúc cho chúng ta.
Sau đó lại đưa chúng ta mỗi người một khối tử tinh làm hạ lễ.
Khi đó tu vi chúng ta cũng không cao… Tử tinh, bình thường rất khó có được.”
“Ta cùng Hà nhi đều rất cảm kích hắn.
Cho rằng Hồng Vô Lượng thực sự rất có phong độ, rất có khí lượng.”
Nói tới đây, Lan Nhược liền hắc hắc cười lạnh hai tiếng.
Nhưng trong lúc lơ đãng, hắn đã nói ra một cái tên: Hà nhi.
“Thế là ba người chúng ta kết bạn đồng hành, quay về nơi này.
Ta mang theo Hà nhi tế bái phụ mẫu ta, sau đó Hồng Vô Lượng ân cần nấu cơm, ta dẫn theo Hà nhi, hai người chúng ta tới nơi này.
Dưới chính gốc cây hoa mai đó, hai người nói nói chuyện rất lâu… Ta vĩnh viễn nhớ kỹ ngày đó.”
“Ngày đó, hoa mai nở, nhưng cũng rất điêu linh.
Dưới tuyết rơi, hai người chúng ta ôm nhau dưới gốc mai, mãi cho đến khi thân thể bị bông tuyết và hoa mai phủ kín…”
“Cho tới bây giờ, mỗi khi ta tới đây, tựa hồ vẫn có thể ngửi thấy cái mùi hoa mai nhàn nhạt ngày đó…”
Lãng Nhất Lang xuất thần nhìn về phương xa, nhìn bông tuyết bay tán loạn trong không trung, khẩu khí giống như đang nằm mộng.
Ánh mắt hắn lưu luyến ôn nhu, nhìn về bên phải.
Tựa hồ gốc hoa mai ngày đó, hiện giờ vẫn còn tồn tại.
Vẫn tỏa ra mùi hoa mai.
Mà cô nương đó, vẫn còn nằm trong lòng mình.
Ánh mắt hắn mông lung, môi khẽ run run không thể nhìn thấy, hít một hơi thật sâu, sau đó lại thờ hắt ra, cứ như vậy ba lượt, rốt cuộc mới nói: “Buổi tối hôm đó… Hồng Vô Lượng rất nhiệt tình đãi rượu, chúc mừng cho chúng ta… Ngày đó, ta cao hứng uống rất nhiều, uống rất nhiều!”
Khi nói tới ba chữ cuối cùng “Uống rất nhiều”, Lãng Nhất Lang đột nhiên gằn từng chữ một, khuôn mặt méo mó.
Ngụy Vô Nhan ban đầu còn có biểu tình thong dong đạm mạc, nhưng dần dần, cũng phải khẩn trương lên.
Text được lấy tại
Hắn biết, câu chuyện này đã tới bước ngoặt trọng yếu.
Đối với Hồng Vô Lượng, đối với người sư phụ đó của mình, khả năng nhẫn nhịn và sự đê tiện vô sỉ của hắn, Ngụy Vô Nhan biết quá rõ.
Hơn nữa, ngụy trang của Hồng Vô Lượng cũng gần như đến mức lừa gạt chính bản thân hắn, thật sự là nhất tuyệt!
Theo như Lãng Nhất Lang kể, rõ ràng có thể nghe ra được, Hồng Vô Lượng cùng Lãng Nhất Lang hai người đều thích nữ tử này, mà bây giờ, nữ tử này lại đính hôn với Lãng Nhất Lang, hơn nữa còn quay trở về tế tổ…
Nếu như Hồng Vô Lượng còn không sử dụng thủ đoạn nữa thì đó không phải là Hồng Vô Lượng nữa rồi
“Sáng sớm ngày thứ hai tỉnh dậy, ta kích động đi tìm Hà nhi, lại như bị một gậy giángvào đầu: Ta không ngờ nhìn thấy Hồng Vô Lượng từ trong phòng Hà nhi đi ra!”
“Đi ra!”
Lãng Nhất Lang cười rộ lên, đó là một một nụ cười bi thảm tới tan nát cõi lòng, không thể nào khóc nổi, chỉ có thể cười.
“Sau đó, Hà nhi nói cho ta biết… Nàng đột nhiên phát hiện, người nàng thích không phải là ta, mà là… Hồng Vô Lượng.
Cầu xin ta tha thứ, cầu ta thành toàn cho nàng… Người ta yêu nhất, hôm qua còn thề non hẹn biển, qua một đêm đã trở thành nữ nhân của người khác! Muốn ta thành toàn bọn họ! Thành toàn!”
“Lúc đó, Hà nhi bưng một chén rượu, nói, chỉ cần ta uống hết chén rượu này, là chứng minh ta chúc phúc nàng.
Nàng sẽ hạnh phúc!”
“Lúc đó ta quá ngu ngốc! Con mẹ nó, ta thật sự là một tên ngu ngốc! Thiên hạ đệ nhất ngu ngốc, đồ ngu ngốc đáng chết nhất! Chính là ta, Lãng Nhất Lang! Ta không ngờ chỉ cười thảm một tiếng, tiếp nhận chén rượu, một hơi cạn sạch, cắn răng chúc phúc mấy câu rồi bỏ đi.
Tìm một nơi để khóc, để phát tiết, để mắng, để nổi điên… Ta biết mình bị thương tổn, ta thề rằng, hai người đó, ta sẽ không tha thứ cho một ai, nhưng khi đó, ta căn bản không nghĩ tới… Hà nhi còn thảm hơn ta nhiều lắm.”
“Ta căn bản không quay đầu lại, ta cũng không biết, ở sau lưng ta, trên mặt Hà nhi là biểu tình gì.
Bây gời nghĩ lại, nàng khi đó, sẽ có biểu tình gì? Ngụy Vô Nhan, ngươi nói đi, khi đó, nàng nhìn ta đoạn tuyệt mà đi, sẽ có biểu tình gì?”
Lãng Nhất Lang nhìn Ngụy Vô Nhan, trong ánh mắt mệt mỏi tràn đầy dữ tợn và nghi vấn.
Trong lòng Ngụy Vô Nhan giật mình, đột nhiên cảm thấy áp lực không nói nên lời…
Sẽ có biểu tình gì? Ngụy Vô Nhan tuyệt đối tin tưởng, nữ tử đáng thương kia, khi nhìn thấy Lãng Nhất Lang đoạn tình mà đi, biểu tình trên mặt tuyệt đối đủ khiến bất cứ một kẻ ý chí sắt đá nào cũng phải thống khổ!
“Qua hơn một năm, Hồng Vô Lượng cùng Hà nhi thành thân, ta vốn không muốn đi, ta hận bọn hắn, nhưng ta thật sự không bỏ được… Ta, ta… không ngờ ta lại đi chúc mừng.
Ta…. Ta ta…. Ta thật đáng chết… Kỳ thật, ta chỉ muốn nhìn nàng một lần..
“Lúc đó ta rất hận! Nhưng ta thật sự rất nhớ nàng! Thật sự rất nhớ nàng! Người hiểu không?”
“Vào buổi tối hôm đó, Hồng Vô Lượng rốt cuộc cũng uống say.
Mà ta và lại Hà nhi rốt cuộc cũng có cơ hội nói chuyện.
Ta cũng uống rất nhiều, ta cầm lấy tay nàng hỏi: Vì sao? Vì sao? Tại sao đối xử với ta như vậy…”
“Ta rất đau đớn! Ta muốn giết người!”
“Nhưng Hà nhi chỉ tuyệt vọng nhìn ta, nàng mặc hỉ phục đỏ tươi, trong mắt chỉ có tử tịch và tuyệt vọng, sau đó hỏi ta: ngươi thật sự không biết chuyện gì xảy ra đêm hôm đó?”
“Hồng Vô Lượng chó má, đêm hôm đó đã hạ độc trong thức ăn và c**ng b** Hà nhi! Còn uy h**p nàng, nếu như nàng không thành thân với hắn, sẽ không cho ta giải dược!”
“Hà nhi đáng thương, cứ như vậy đáp ứng hắn.
Mà chén rượu ta uống đó, chính là giải dược!”
“Ta rốt cuộc biết được chân tướng, cũng đánh nhau trong hôn lễ của nàng! Hồng Vô Lượng mời tới rất nhiều cao thủ… Nhưng lúc đó ta bất chấp! Ta muốn mang Hà nhi đi! Ta muốn giết Hồng Vô Lượng!”
“Nhưng ta cô chưởng nan địch quần hùng, bị bọn hắn bắt được.
Hồng Vô Lượng muốn giết ta….” Hà nhi quỳ xuống để van cầu hắn, chỉ cần thả ta đi, nàng sẽ hầu hạ Hồng Vô Lượng cả đời, nếu không thả ta đi, nàng liền chết ở nơi này…. Hắc hắc… hắc hắc….”
Lãng Nhất Lang nở một nụ cười đau đớn, cười được hai tiếng, đột nhiên khóc nấc lên, nức nở, cuối cùng biến thành gào khóc!
Áp lực hơn một ngàn năm rốt cuộc cũng được phóng thích….
Ngụy Vô Nhan nhìn vị tiền bối trước mắt, một vị chí tôn, chấp pháp giả hình đường thủ tọa đại nhân, cứ như vậy khóc như một hài tử trước mặt mình.
Trong lòng không khỏi đau xót, cũng nhớ tới thê nhi mình, ko nhịn được sống mũi cay cay, nước mắt từng giọt từng giọt rơi xuống….
“Hà nhi hi sinh cuộc đời nàng, để ta có thể chạy trốn như một con chó!”
“Khi ta bị ném ra ngoài, giống hệt như một con chó! Một con chó tứ cố vô thân! Con chó dựa vào người yêu hi sinh mới đổi được cơ hội sinh tồn!”
Nói tới đây, Lãng Nhất Lang ha ha cười thảm, miệng há rộng, từng tiếng từng tiếng nặng nề, giống như trâu rừng đang rít gào trầm đục.
Ngụy Vô Nhan ảm đạm thở dài.
So ra, mình cùng Lãng Nhất Lang… thật không biết ai thảm hơn ai.
“Từ đó về sau, ta tìm tất cả mọi cơ hội, đối đầu với Hồng Vô Lượng, vô số lần muốn giết hắn! Nhưng lúc đó, bởi vì nghĩ rằng lúc trước Hà nhi phản bội ta, ta sa sút quá lâu rồi.
Trong khi đó, Hồng Vô Lượng vẫn đang tinh tiến, ta vốn không bằng hắn, đoạn thời gian đó sa sút, khoảng cách lại càng lớn… Ta thủy chung không phải đối thủ của hắn.
Hết lần này tới lần khác… Mỗi một lần chỉ có thể miễn cưỡng bảo trụ nửa cái mạng, đào tẩu như chó….”
“Hồng Vô Lượng giỏi ngụy trang, hơn nữa giả vờ là giang hồ đại hào, tiêu tiền như nước, bằng hữu cũng rất nhiều.
Mà hắn tiêu xài, tuyệt đại bộ phận đều là thứ ta và Hà nhi năm đó kiếm được… Tên tiểu nhân đê tiện!”
“Ta cứ sống vô tri vô giác như vậy.
Trừ báo thù ra, không còn nghĩ tới bất cứ điều gì. chỉ luyện công, báo thù bị đánh thương, lại điên cuồng luyện công, lại đi báo thù….” Nhưng qua vài năm sau, chờ đến khi ta nắm chắc rồi, khi lại đi tìm hắn báo thù, lại bất ngờ phát hiện, Hà nhi đã chết! Chết ngay trước khi ta lên đường một ngày!”
“Đã chết!”
Hai mắt Lãng Nhất Lang đỏ lừ, rít gào một tiếng, đất tuyết trong phạm vi mấy trăm trượng đều bị chấn tung lên trời, vỡ nát…
“Mà ngày tới tới, không ngờ chính là lễ tang của nàng!”
“Ta liều lĩnh, xông vào!”
“Ngày đó đánh nhau… Khi đó, Hồng Vô Lượng đã không phải đối thủ của ta… Nhưng bằng hữu hắn quá đông, mọi người cùng nhau động thủ… Ta bị bức bỏ chạy.
Màn đêm buông xuống, ta lén lút quay trở lại, mở mộ phần của nàng… Ta bế nàng ra… Giấc mộng suốt đời ta, chính là đưa Hà nhi thoát khỏi Hồng Vô Lượng: Cứu nàng trở về! Ta rốt cuộc cũng làm được, mang về, là thi thể của Hà nhi!”
“Nhưng ta biết, cho dù chết, Hà nhi cũng quyết không cho phép mình nằm trong phần mộ mang tên Hồng Vô Lượng chi thê! Cho nên ta cũng không cho phép!”
“Thi thể Hà nhi, khắp nơi đều là thương tích! Nàng không phải bệnh chết! Không phải! Nàng bị Hồng Vô Lượng đánh chết! Tên khốn kiếp lang tâm cẩu phế đó…!”
Lãng Nhất Lang thở hồng hộc, hai mắt đỏ lừ.
“Kể từ khi đó, Hồng Vô Lượng chiêu mộ hảo thủ, làm khó ta, nói ta nhục nhã hắn… hắc hắc….”
“Ta mai danh ẩn tích, mang theo thi cốt Hà nhi cao chạy xa bay.
Ta dùng tất cả biện pháp, gia nhập chấp pháp giả, thủ từ mọi thủ đoạn, leo lên trong chấp pháp giả…”
“Hồng Vô Lượng biết ta mưu đồ đối phó hắn… Đoạn thời gian đó, hắn cũng điên cuồng luyện công, không tiếc thủ đoạn lôi kéo cao thủ….”
“Rốt cuộc, khi ta trở thành chấp pháp giả hình đường phó tọa, phát hiện một nơi bí mật, hơn nữa chiếm được truyền thừa bí mật… hắc hắc… trong một lần quyết chiến với Hồng Vô Lượng, ta đánh hắn một chưởng Tử Tinh thủ!”
“Lần đó ta có thể giết hắn, nhưng ta không giết.
Cố tình để cho hắn đào tẩu.
Ta muốn hắn mang theo Tử Tinh thủ tra tấn hắn cả đời! Chết ngay? Nào có chuyện dễ dàng như thế!”
Lãng Nhất Lang nở một nụ cười dữ tợn, mang theo thâm trầm oán độc: “Nào có chuyện dễ dàng như vậy! Nếu cứ để hắn chết như vậy, đau khổ ta và Hà nhi chịu bao nhiêu năm, chẳng phải uống phí sao? Hà nhi tuyệt đối không cho phép!”
Chương 1303: Báo đại thù!
“Sự tình sau này, ngươi cũng biết rồi.” Lãng Nhất Lang im lặng hồi lâu mới nói những lời này: “Ta không tưởng được, vận khí Hồng Vô Lượng lại tốt như vậy.
Khi hắn đang khốn khó kiếm tử tinh, không ngờ lại thu được một hảo đồ đệ, mà đồ đệ này, không ngờ lại phụng dưỡng hắn suốt một ngàn năm!”
Lồng ngực gầy yếu của Lãng Nhất Lang khẽ phập phồng, sau một hồi lâu mới lặng lẽ nhấc ống tay áo lên lau nước mắt: “Chuyện cũ đã nói xong rồi, trong đó, có một người đáng thương nhất, một kẻ hèn hạ nhất, một người ngu xuẩn nhất! Chính là ba người này đã hợp thành một bi kịch diễn ra hơn một ngàn sáu trăm năm qua! Ngụy Vô Nhan… Ngươi có… điều gì muốn nói không?”
Không ngờ hắn lại nhẹ nhàng nở một nụ cười xuất thần.
Ngụy Vô Nhan ảm đạm cúi đầu, thì thào vô lực nói: “Ngươi vẫn nói mình là một kẻ ngu ngốc, nhưng ngươi đâu có biết rằng, người ngu nhất, chính là ta! Ngươi tốt hơn ta, ít nhất ngươi vẫn cừu hận, hơn nữa chỉ là người yêu, con không phải thê tử… Còn chưa có hậu nhân…”
Lãng Nhất Lang nhíu mày: “Ồ?”
“Ta bị hắn lừa cả đời… Ha ha….” Ngụy Vô Nhan cười thê thảm: “Người nhà của ta chết thảm, phụ mẫu đều mất, thê tử bị hắn đích thân g**t ch*t, con trai ruột còn trong tã lót, cũng bị hắn b*p ch*t.
Mà sau đó, ta còn hầu hạ hắn một ngàn năm… Ai ngu? Ha ha ha… Ngươi ngu? Ngươi ngu cái gì? Ngươi ngu hơn ta sao?”
Lãng Nhất Lang trầm mặc một hồi lâu, rốt cuộc nói: “Thì ra ngươi cũng thảm như vậy.”
Ngụy Vô Nhan vừa cười, vừa rơi lệ: “Ngươi có thấy, cảm giác đồng bệnh tương liên rất thoải mái?”
Lãng Nhất Lang lập tức cũng nở một nụ cười, vừa cười, nước mắt thê lương vừa chầm chậm chảy xuống, sầu thảm nói: “Quả thực rất thoải mái!”
Thật lâu sau, Lãng Nhất Lang hít sâu một hơi, nói: “Lại nói, vận mệnh của ngươi bi thảm, cũng là vì ta.”
Ngụy Vô Nhan trầm mặc thật lâu, khẽ lắc đầu: “Có lẽ, bất quá… Ta không trách ngươi được.”
Lãng Nhất Lang thở dài một hơi.
“Cừu hận khiến cho ta điên cuồng!” Lãng Nhất Lang trầm giọng nói
“Quả thực điên cuồng!” Ngụy Vô Nhan cười thảm một tiếng.
“Nhưng hôm nay, chúng ta có thể không phải điên cuồng nữa….” Lãng Nhất Lang bốc một nắm tuyết, nắm trong lòng bàn tay, dùng sức xoa xoa lên khuôn mặt mình, thản nhiên nói: “Hôm nay phải kết thúc ân oán, cho nên, trước khóc một trận.
Khóc xong rồi, hiểu được tất cả, Ngụy Vô Nhan, nếu ngươi có khổ đại thù sâu, ta có thể giúp ngươi một chút.”
Ngụy Vô Nhan ngạc nhiên: “Ngươi?”
Lãng Nhất Lang cười lớn: “Chẳng lẽ ta nói kết thúc ân oán, là nói xuông hay sao?”
Khi nói chuyện, hắn chợt cất tiếng cười cuồng tiếu, tràn đầy sảng khoái.
Trong tiếng cười, thân hình chợt lướt đi, chớp mắt đã không thấy, tiếp đó, ở trong gió tuyết mờ mịt xa xa chậm rãi đi tới, trên tay nắm một sơi dây thừng, tựa hồ đang kéo cái gì đó, một đường lôi xềnh xệch về phía này.
Gần tới nơi, cổ tay phát lực, quát: “Tiếp lấy!”
Một cái bóng đen bay thẳng về phía Ngụy Vô Nhan.
Ngụy Vô Nhan đưa tiếp lấy, cả người không khỏi chấn động!
Lãng Nhất Lang kéo tới, không ngờ là một người!
Hồng Vô Lượng!
Giờ phút này, Hồng Vô Lượng hai mắt vô thần, sắc mặt trắng bệch, thân thể cuộn tròn lại, chốc chốc lại phát run, nào còn chút phong thái cao thủ khi xưa.
“Lần trước, sau khi bức hắn ra, hắn vẫn một mực bị ta giam khống.
Ta một đường tra tấn, không cho hắn nửa khối tử tinh, nhìn hắn ăn xin, nhìn hắn bị người khác khi dễ, nhìn hắn bị người ta phỉ nhổ… Ngày nào, ta cũng cao hứng vui vẻ giống như ăn mừng năm mới!..”
Lãng Nhất Lang nghiến răng.
“Nhưng chuyện năm đó, không có người chứng kiến thì kết thúc làm sao được!” Lãng Nhất Lang hắc hắc cười thảm: “Cho nên, vừa biết được tin tức của ngươi, ta liền dùng tất cả mọi biện pháp, bức ngươi tới nơi này! Chớ trách ta thủ đoạn âm độc… Bởi vì ta muốn ở nơi này, tại địa phương khởi đầu, dưới sự chứng kiến của một người có quan hệ với song phương… Dưới sự chứng kiến của thiên địa thần linh, kết thúc mối ân oán này!”
“Nếu ngươi nói sớm… Cũng không cần bức ta tới đây!” Ngụy Vô Nhan thản nhiên nói.
“Nhưng ta sợ ngươi không tới!” Lãng Nhất Lang hừ một tiếng.
“Ta tin tưởng, phụ lão song phương đều nhìn tới nơi này! Hà nhi trên trời có linh, đang lặng lẽ nhìn! Nhìn tên cặn bã này gặp phải báo tứng! Nhìn tên bại hoại này bị trừng phạt!”
Lãng Nhất Lang ngửa mặt lên trời thét dài: “Các ngươi thấy được không? Các ngươi thấy được không?”
Cả người Ngụy Vô Nhan run rẩy, nhìn chằm chằm Hồng Vô Lượng, nghiến răng nghiến lợi!
Lãng Nhất Lang vỗ mấy chưởng lên người Hồng Vô Lượng, trong miệng Hồng Vô Lượng lập tức toát ra một đám bạch khí, ánh mắt cũng trở nên linh hoạt.
Ngay sau đó, hắn liền nhìn thấy Ngụy Vô Nhan, không nhịn được cả người run lên, ánh mắt né tránh, né tránh ánh mắt Ngụy Vô Nhan, quay đầu lại thì nhìn thấy Lãng Nhất Lang, ánh mắt vốn có chút áy náy, không ngờ đột nhiên trở nên dữ tợn.
Lãng Nhất Lang hít sâu một hơi, thanh âm kỳ dị trở nên nhu hòa: “Hồng Vô Lượng, mấy ngày nay có thoải mái không?”
Hồng Vô Lượng thở hổn hển mấy hơi, đột nhiên kêu to: “Lãng Nhất Lang! Có gan thì ngươi giết ta đi!”
“Giết ngươi… Đương nhiên phải giết!” Ánh mắt Lãng Nhất Lang lạnh lẽ, nói: “Bất quá, trước khi ngươi chết, ta lại có một việc phải làm rõ ràng!”
Hồng Vô Lượng cười hắc hắc: “Ngươi nói đi!”
“Năm đó, Hà nhi đã là thê tử ngươi, cũng theo ngươi mười mấy năm, vì sao ngươi lại đánh chết nàng?” Ánh mắt Lãng Nhất Lang chậm rãi đỏ lên.
“Hắc hắc hắc… lão bà của ta, ta muốn đánh chết thì đánh chết, mắc mớ gì tới ngươi?” Hồng Vô Lượng ác độc cười: “Thế nào, ngươi đau lòng?”
Thân thể Lãng Nhất Lang khẽ run lên: “Ta muốn biết nguyên nhân!”
“Ngươi muốn biết nguyên nhân?” Hồng Vô Lượng run rẩy, lại mang theo một giọng nói mỉa mai ác độc, nhìn Lãng Nhất Lang: “Ngươi tính là thứ gì? Làm sao ta phải nói cho ngươi?”
Lãng Nhất Lang thở dài: “Ngươi nói hay không!?”
Hồng Vô Lượng cười ha ha: “Dù sao ta cũng phải chết, vì sao ta phải nói? Vì sao trước khi chết, ta còn phải thỏa mãn tâm nguyện của ngươi? Ta chết đi, cũng phải khiến ngươi lưu lại tiếc nuối vĩnh viễn!”
Đọc Truyện Online Tại Truyện FULL
Hắn cười tàn nhẫn nói: “Tiện tỳ đó! Chính là ta muốn đánh chết ả! Chính là muốn hành hạ chết ả! Dùng ngàn vạn thủ đoạn hành hạ chết, ngươi biết không, bắt đầu từ ngày ả gả cho ta, ta đã bắt đầu tra tấn! Tra tấn hơn mười năm, không gián đoạn một ngày! Chính là ta hành hạ chết ả, làm sao? Ngươi đau lòng? Ngươi đau lòng nhưng ngươi vẫn là gian phu! Ả dù chết cũng là lão bà của ta! Thế nào… ngươi muốn báo thù?”
Y phục cả người Lãng Nhất Lang không gió mà bay, hắn nghiến răng nói: “Ngươi sẽ phải nói!”
Hồng Vô Lượng phun một ngụm nước miếng tới: “Ngươi nằm mơ đi! Hồng Vô Lượng ta cả đời vô sỉ đê tiện, nhưng thân xương cốt này vẫn còn cứng lắm! Lãng Nhất Lang, ngươi không tin sao? Cứ thử xem, thử xem ta nói hay không nói!”
Lãng Nhất Lang lạnh lùng cười, vung tay một chưởng, tuyệt động trên mặt đất liền xoạt xoạt lún xuống.
Hắn vỗ liền hai chưởng, mặt đất lập tức trở nên cứng rắn như sắt thép.
Sau đó hắn đã kéo Hồng Vô Lượng tới, ném lên đó, điềm nhiên nói: “Ngươi nói hay không?”
Hồng Vô Lượng cười lạnh hắc hắc, mắng: “Gian phu!”
Lãng Nhất Lang gật đầu: “Được!”
Lấy từ trong người ra một chiếc bình ngọc nhỏ, đổ ra một viên thuốc thơm ngát, ngay sau đó, hắn liền nắm lấy cằm Hồng Vô Lượng, Hồng Vô Lượng không tự chủ được há miệng, viên thuốc lập tức rơi vào trong miệng.
Lãng Nhất Lang lắc lư bình ngọc trong tay, cười tàn khốc: “Trong này còn có mười viên! Ta dùng ba trăm vạn tử tinh, đổi lấy mười một viên Bách Linh hoàn, toàn bộ đều là chuẩn bị cho ngươi đó!”
Ngụy Vô Nhan đứng bên cạnh, độ tnhiên cảm thấy rợn tóc gáy.
Bách Linh hoàn không phải độc dược, mà là một loại linh dược thế gian hiếm thấy! Chính là một trong những đan dược thần kỳ, cao cấp nhất của chấp pháp giả.
Sử dụng Bách Linh hoàn, có thể gia tăng tu vi, trong thời gian ngắn, khiến tinh thần lực thăng một cấp, k*ch th*ch thần kinh toàn thân, khiến cho thần kinh mẫn cảm hơn bình thường tới cả trăm lần!
Loại thuốc này, nếu dùng ở thời điểm trùng kích bình cảnh, cảm ngộ cảnh giới, thật đúng là trăm lần trăm linh.
Được khen ngợi là phá giới thần đan!
Hiện giờ, Bách Linh hoàn không ngờ lại bị Lãng Nhất Lang lấy ra đối phó Hồng Vô Lượng.
Ngụy Vô Nhan đương nhiên sẽ không ngu ngốc cho rằng Lãng Nhất Lang đang giúp Hồng Vô Lượng tấn cấp.
Hắn đang lợi dụng Bách Linh hoàn khiến cho tinh thần Hồng Vô Lượng rơi vào trạng thái hưng phấn dị thường, không thể ngất đi, khiến cho thần kinh xúc cảm toàn thân hắn đạt tới trạng thái mẫn cảm nhất, phải chịu thống khổ mức độ lớn nhất!
Trong lúc nói chuyện, Lãng Nhất Lang đã trợ giúp Hồng Vô Lượng vận công, phát tán dược hiệu của Bách Linh hoàn.
Chỉ thấy sắc mặt Hồng Vô Lượng từ trắng bệch, bằng mắt thường cũng có thể thấy được tốc độ hồng nhuận, lập tức biến thành thần thái sáng láng, tinh thần phấn chấn.
Nhưng ánh mắt Hồng Vô Lượng lại càng thêm kinh hãi.
“Ta cũng không thích tra tấn ngươi!” Lãng Nhất Lang cười tàn nhẫn: “Chịu đựng, lúc nào không nhịn được nữa thì nói ra điều ta muốn biết! Ta cho ngươi thống khoái!”
Nói xong, không đợi Hồng Vô Lượng mở miệng, hắn đã nắm lấy tay Hồng Vô Lượng, đặt lên mặt đất, tay phải nắm một khối đá lớn, hung hăng đập xuống!
Huyết nhục bay tứ tung!
Hét thảm một tiếng!
Tuy Hồng Vô Lượng nghiến chặt răng, nhưng vẫn quá coi thường cái uy lực của “thần kinh mẫn cảm gấp trăm lần”.
Hắn chỉ cảm thấy một cơn đau đớn tới cực điểm từ tay truyền tới.
Sắc mặt Lãng Nhất Lang lạnh lẽo, tựa như sắt thép, tảng đá trong tay cũng liên tiếp giáng xuống, Hồng Vô Lượng không ngừng kêu thảm!
Hắn bi ai nhất chính là, dùng tới Bách Linh hoàn rồi, cho dù đau đớn tới mức bình thường đã phải ngất đi một trăm lần thì hắn cũng không thể ngất đi, hơn nữa một mực duy trì trạng thái tỉnh táo, cảm nhận thống khổ!
Cả người hắn run rẩy, sắc mặt đỏ bừng, tinh thần tràn đầy.
Lãng Nhất Lang giống như đang làm một chuyện nhàn nhã, tảng đá trong tay không ngừng vung lên, giáng xuống… trong mắt mang theo vẻ sảng khoái khi đại thù được báo…
Hắn thật cẩn thận, tuần tự, đánh nát nhừ từng khớp xương một trên ngón tay Hồng Vô Lượng! Tuyệt đối không chút lộn xộn!
Mỗi một lần tảng đá nện xuống, Lãng Nhất Lang liền thấp giọng nói một câu: “Hà nhi! Rốt cuộc ta cũng báo thù cho ngươi rồi! Ngươi thấy được không?”
Chương 1304: Kết thúc rồi?
Tiếng kêu thảm thiết của Hồng Vô Lượng càng lúc càng thê thảm.
Ánh mắt Lãng Nhất Lang càng lúc càng thâm tình.
Ngụy Vô Nhan lúc đầu còn nhìn, trong lòng tràn đầy thư sướng, nhưng dần dần, lại bắt đầu quay đi chỗ khác, càng về cuối, còn quay lưng lại.
Người này là đại cừu nhân của mình!
Bi kịch cả đời mình, cũng bởi vì hắn mà ra!
Nhưng, vì sao trong lòng mình… Vẫn có một chút không đành lòng?
Tảng đá lần lượt đập xuống, rốt cuộc biến thành bụi phấn.
Mà tay trái Hồng Vô Lượng cũng biến thành một đống thịt nát.
Thanh âm kêu thảm của Hồng Vô Lượng cũng dần dần nhỏ xuống, rốt cuộc hai mắt trợn trừng, hôn mê bất tỉnh.
Lãng Nhất Lang không chút hoang mang, lại lấy ra một viên Bách Linh đan ném vào miệng Hồng Vô Lượng, giúp hắn hành công, phát tán dược lực.
Sau đó lại khiến hắn tỉnh táo lại, một lần nữa khôi phục lại bộ dáng hồng hào…
Sau đó, hắn lại nhặt một khối đá dưới mặt đất lên.
Cầm lấy tay phải Hồng Vô Lượng, duỗi thẳng năm đầu ngón tay, tỉ mỉ ước lượng một chút, sau đó hung hăng giáng khối đá xuống…
Hắn không hề truy hỏi: “Ngươi có nói hay không?”, chỉ giáng từng nhát từng nhát xuống!
Tựa hồ, chuyện này chính là lạc thú lớn nhất của hắn.
Ánh mắt hắn chấp nhất, cổ tay ổn định.
Trước mắt, huyết nhục bay tứ tung, tựa như một bức hoa tuyệt mỹ, khiến cho hắn vui vẻ thoải mái.
Hắn lặng lẽ lẩm bẩm: “Hà nhi, ngươi thấy được không? Hà nhi, ngươi thấy được không?”
Hồng Vô Lượng thê lương gào rống, da mặt vặn vẹo, biến thành đủ loại hình dạng bất đồng quái dị…
Lãng Nhất Lang vừa hành hạ Hồng Vô Lượng, vừa lẩm bẩm, đột nhiên lệ rơi đầy mặt.
Ngụy Vô Nhan rốt cuộc cũng không nhịn được, nói: “Lãng tiền bối, nếu ngươi thật sự muốn tra tấn hắn, hình phạt tàn khốc như phân cân thác cốt thủ các loại, vẫn còn không ít mà? Ngươi làm chủ hình đường, hẳn là biết được rất nhiều? Vì sao…”
Vì sao không dùng loại phương pháp bình thường nhất, ghê rợn nhất?
Những lời này hắn không nói ra.
Lãng Nhất Lang vừa nghe đã hiểu.
Lãng Nhất Lang vừa không ngừng giáng khối đá xuống, vừa rơi nước mắt, vừa nức nở nói: “Hà nhi tu vi thấp kém, ta dùng những phương pháp đó… Nàng xem không hiểu… Nếu ta báo thù nàng, ta phải dùng… phương thức mà nàng có thể hiểu được!”
“Nàng đang nhìn, nàng đang cười, ta có thể cảm nhận được!” Lãng Nhất Lang cắn môi, nước mắt không ngừng rơi xuống, hung hăng giáng xuống…
Ngụy Vô Nhan thở dài một tiếng.
“Vô Nhan! Vô Nhan! A…..” Hồng Vô Lượng kêu thảm, đột nhiên gọi tên Ngụy Vô Nhan giống như điên: “Nể tình sư đồ chúng ta, ngươi giết ta đi! Ngươi giết ta đi! Ngươi giết đi, ta van ngươi…”
Thân hình Ngụy Vô Nhan run rẩy.
Trước mắt, bóng dáng thê nhi đã chết chợt hiện lên, hắn nổi điên, gầm lên: “Vậy khi ngươi giết thê tử ta, giết nhi tử ta, có nghĩ tới ngươi là sư phụ ta?”
“Ta sai rồi… Xin ngươi giết ta… Ngươi giết ta, báo thù cho nhi tử và lão bà đi….” Hồng Vô Lượng thê thảm hét lên.
Đúng vào lúc này, Lãng Nhất Lang đánh ra một chỉ, cả người Ngụy Vô Nhan chấn động, không thể cử động mảy may.
“Tuy ngươi không nhất định bị hắn kích động, nhưng ta không muốn mạo hiểm! Ta muốn tra tấn hắn tới chết!” Lãng Nhất Lang thản nhiên nói: “Cho nên đành phải ủy khuất ngươi. ngươi chỉ nhìn thôi là được rồi!”
Hồng Vô Lượng mắng to: “Lãng Nhất Lang! Ngươi là đồ súc sinh! Ngươi là tên vương bát đản… Ngươi là đồ gian phu! Ta hận không thể….”
Nhưng lập tức, tiếng mắng chửi của hắn đã biến thành tiếng kêu gào thảm thiết.
Thật lâu sau, Lãng Nhất Lang đã đập nát hai cánh tay Hồng Vô Lượng thành thịt vụn, đột nhiên ngừng tay, hỏi: “Ngươi có đói không?”
Nói xong liền lấy ra một cây đao, xoẹt xoẹt mấy đao đã cắt thịt vụn xuống, cắt thành mấy khối, nắm lấy cằm Hồng Vô Lượng, nhét từng khối từng khối thịt vụn vào miệng Hồng Vô Lượng, áy náy nói: “Ta quên mất, cũng nên cho ngươi ăn chút gì đó, không ăn gì thì sao chịu được tra tấn?”
Miệng Hồng Vô Lượng kêu ô ô, liều mạng muốn nhổ ra.
Bạn đang đọc truyện tại
–
Nhưng Lãng Nhất Lang vừa nhét, vừa vận công giúp hắn tiêu hóa, Hồng Vô Lượng kêu cũng kêu không nổi, nhổ cũng nhổ không ra, muốn ngất lại càng là hi vọng xa vời…
Bất quá, chỉ trong chốc lát, bụng Hồng Vô Lượng đã trướng lên, không ngờ đã nuốt trọn một cánh tay của mình rồi.
“Ăn no rồi, chúng ta lại tiếp tục công việc! Hồng Vô Lượng, ngươi ngàn vạn lần không nên xin tha, ta sẽ thất vọng đó!” Lãng Nhất Lang nghiến răng, khẽ vươn tay, lại kéo chân Hồng Vô Lượng tới.
“Ta sẽ cho ngươi, từng miếng từng miếng, ăn hết thịt trên người ngươi!” Lãng Nhất Lang hung hăng nói.
“Không… Lãng Nhất Lang… Lãng huynh đệ… Ta xin lỗi ngươi… ta không phải với người… Ngươi tha cho ta đi… Ngươi giết ta đi….” Hồng Vô Lượng rốt cuộc cũng sụp đổ.
Có trời mới biết ăn thịt mình có cảm giác thế nào?
Hồng Vô Lượng rốt cuộc cũng không chịu nổi nữa.
“Ngươi biết ta muốn gì!” Lãng Nhất Lang cầm một khối đá, giáng lên chân trái Hồng Vô Lượng, nói: “Nói chậm, ta sẽ cho ngươi ăn chân mình.”
“Ta nói… Nhưng… Sau khi ta nói xong, xin ngươi cho ta thống khoái! Xin ngươi!” Hồng Vô Lượng nước mắt nước mũi chảy ra: “Ngươi nói quá chậm rồi!” Lãng Nhất Lang lại hung hăng giáng tảng đá xuống: “Bây giờ là ta định đoạt! Được rồi, chỉ cần ngươi nói ra chi tiết, ta sẽ giết ngươi! cho ngươi thống khoái!”
“Nói lời giữ lời?” Ánh mắt Hồng Vô Lượng sáng ngời.
Thật không ngờ tới, đường đường một vị chí tôn, muốn chết cũng biến thành hi vọng xa vời!
“Phanh!” Lãng Nhất Lang giáng xuống một nhát, một đầu ngón chân ba một tiếng, vỡ vụn, thành thịt nát: “Ngươi không tin thì đừng có nói!”
“Ta nói!”….” Hồng Vô Lượng đau đến cả ngươi run rẩy, khẽ hít một hơi lạnh, nói: “Ta nói… là như vậy… Ngày đó, ta ta… mười sáu năm sau khi ta thành thân cùng Hà nhi… Ta ta…. đánh cướp một phú hộ.
Hitz…”
Hắn vừa nói, vừa hít hơi lạnh, run rẩy: “Ta cướp được một khối tử tinh tâm… Ta ta, ta mời người biến khối tử tinh tâm này thành một…. kiện trang sức, ta… Ta rất cao hứng về nhà, tặng nó cho nàng….”
Hồng Vô Lượng đột nhiên gào khóc: “Ta cũng yêu nàng! Ngươi biết không… Ta cũng hi vọng nàng vui vẻ… Nhiều năm như vậy, ta vẫn cẩn thận chăm sóc nàng….”
“Chỉ là khi ta lòng đầy vui sướng tặng nàng món trang sức đó, nàng lại mất hứng.
Ta uống rượu trong phòng khách, nàng ở trong phòng, càng uống, ta càng buồn bực, vì sao ta hao tổn tâm cơ chiều chuộng nàng, nàng vẫn không vui?”
“Đúng lúc đó, ta nghe nàng khẽ đọc một bài thơ.
Ta… ta nghe xong, hơi rượu bốc lên, đột nhiên trở nên cuồng bạo, xông vào đánh nàng, không nghĩ tới… không nghĩ tới lại đánh chết nàng…”
Hồng Vô Lượng gào khóc, nước mắt nước mũi cùng chảy: “Ta thật không muốn đánh chết nàng… Chỉ là khi ta đánh nàng, nàng không chỉ không né tránh, ngược lại còn đưa người cho ta đánh… ta ta ta… ta lại uống quá nhiều….”
Yết hầu Lãng Nhất Lang khẽ lên xuống, run rẩy nói: “Một bài thơ…?”
“Nàng nói… Tung đắc thiên hộc châu, bất phục cựu hồng trang; dịch cầu vô giới bảo, nan đắc hữu tình lang!” Hồng Vô Lượng khẽ ngâm, kêu thảm, đột nhiên rống lớn: “Chỉ là bốn câu thơ này, cũng chẳng có gì! Chỉ là sau khi nàng đọc xong, không ngờ lại lặp lại ba chữ, hữu tình lang! Lang! Lang! Con mẹ nó! Ta có chỗ nào không tốt với nàng… Nàng đến chết vẫn còn nhắc tới ngươi… Ngươi có cái gì tốt? Ngươi là tên vương bát đản, ngươi có gì tốt? Ngươi có điểm gì tốt hơn ta?…”
Lãng Nhất Lang đã ngây người.
Dịch cầu vô giới bảo, nan đắc hữu tình lang! ( Dễ có vô giá bảo, khó được hữu tình lang)
Hữu tình lang!
Lang!
Không thể nghĩ tới, Hà nhi chết, lại là vì vậy.
Bởi vì mình!
Đột nhiên gào lớn một tiếng, lệ rơi đầy bặt, vung khối đá lên, hung hăng đập xuống, vừa đập, trong tim vừa chảy máu, cuồng khiếu: “Hà nhi! Hà nhi! Hà nhi!… Hà nhi của ta….!”
Tiếng hắn gào thê lương, giống như một cô lang bị thương giữa tuyết nguyên, ngẩng đầu lên trời mà rít gào.
Cái loại cảm giác tan nát cõi lòng, trái vỡ thành từng mảnh…
Lãng Nhất Lang cuồng khiếu, nhưng Hồng Vô Lượng dưới đả kích điên cuồng, không ngờ lại hưng phấn lên, gầm lớn: “Nàng là của ta! Nàng là của ta! Là của ta…”
Hai người đều kêu gào giống như đang vùng vẫy tranh giành sự sống, kêu gào thảm thiết, giống như đang chiến đấu, xem thanh âm ai lớn hơn.
Tảng đá trên tay Lãng Nhất Lang nhanh chóng vỡ nát, hắn lại vơ lấy một khối khác, hung hăng nện xuống, huyết nhục văng tung tóe khắp nơi, tiếng gào của hắn truyền đi rất xa, xuyên tận chín tầng mây…
Trên không trung,bông tuyết lớn dần, tiếng gió cũng càng trở nên thê lương…
Thật lâu sau..
Không còn bất cứ thanh âm gì nữa…
Lãng Nhất Lang mờ mịt ném tảng đá ướt đẫm máu tươi trong tay đi.
Tảng đá ba một tiếng, rơi trên mặt đất, trái tim của hắn, cũng theo nó mà run rẩy…
Trên mặt đất, Hồng Vô Lượng từ đầu tới chân đã biến thành một đống thịt vụn.
Trong thời điểm điên cuồng mất kiểm soát, Lãng Nhất Lang đã đánh nát toàn thân Hồng Vô Lượng thành thịt vụn!
Hồng Vô Lượng vĩnh viễn biến mất khỏi thế gian này!
Ngụy Vô Nhan vẫn không thể nhúc nhích, trong hốc mắt lại lặng lẽ chảy ra hai hàng nước mắt, đột nhiên cảm thấy trong lòng trống rỗng, không có bất cứ cảm giác gì, tựa hồ lẻ loi một mình đứng giữa hoang nguyên vạn dặm hoang vu không người…
Lãng Nhất Lang đứng lên, thân hình loạng choạng, lại ngồi xuống.
Hắn ngơ ngác một hồi, ánh mắt trống rỗng, thật lâu sau, hắn dùng hai tay ôm đầu, che mặt, ngồi chồm hổm, cuộn tròn thân thể lại, đột nhiên khóc rống lên….
“Báo thù rồi… ô ô… ta báo thù cho ngươi rồi… Hà nhi….”
Tiếng gió thê lương, không ngừng vang vọng khắp không trung, tựa như trời xanh đang phát ra một tiếng thở dài…
Thật lâu sau, Lãng Nhất Lang mới run run, xoay người lại, vỗ lên người Ngụy Vô Nhan một cái, Ngụy Vô Nhan cảm thấy mình có thể cử động, quay sang, đang muốn nói chuyện thì lập tức chấn động.
Chỉ thấy Lãng Nhất Lang trước mắt, mặt đầy nếp nhăn, già yếu lụm khụm.
Mái tóc vừa rồi còn đen nhánh, không ngờ đã biến thành hoa râm.
Tựa như chỉ trong nháy mắt, hắn đã già đi mấy ngàn tuổi!
“Đều kết thúc rồi….” Lãng Nhất Lang thở dài, khi nói những lời này, môi lại khẽ run run.
Thân thể hắn tựa hồ co rúm lại, ôm lấy cánh tay, tựa hồ khó chịu nổi giá lạnh, ngồi xổm xuống, lại cúi đầu, thở dài một tiếng: “Đều kết thúc rồi….”
“Đúng vậy… đều kết thúc rồi….” Ngụy Vô Nhan lặp lại một câu này.
Hắn hiểu rất rõ trạng thái của Lãng Nhất Lang.
Bởi vì trong lòng hắn hiện giờ, cũng tràn ngập một cảm giác hụt hẫng, trống rỗng…
Hai người ngơ ngẩn không nói gì.
Đột nhiên một thanh âm thản nhiên nói: “Không, còn chưa chấm dứt! Lãng thủ tọa, thật sự lâu rồi không gặp!”
Chương 1305: Tình thế ác liệt
Thanh âm này vừa vang lên, Ngụy Vô Nhan lập tức giật mình.
Vượt ra khỏi dự liệu!
Bất ngờ không phải là vì người này bỗng nhiên xuất hiện, mà là bởi vì… với tu vi của Lãng Nhất Lang, không ngờ không phát hiện người này ẩn thân gần đây?
Lãng Nhất Lang không hề động đậy, toàn thân không có một chút cử động nào.
Nhưng khí chất cả người hắn lại đột nhiên biến đổi! Giống như lợi tiễn rời cung, bén nhọn vô cùng!
Hơn nữa, trên người hắn, cái loại khí tức vô tình ngoan lệ của người chấp chưởng hình phạt cũng một lần quay trở về!
Hắn cũng xoay người, thản nhiên nói: “Lệ? Lệ Khinh Vân?”
Thanh âm kia ha ha cười lớn: “Quả nhiên không hổ là Lãng thủ tọa! Cố nhân từ biệt, hai trăm năm không gặp, không ngờ vẫn nhớ rõ thanh âm lão hủ!”
Theo tiếng cười, một bạch y lão giả bỗng không xuất hiện trước mặt hai người.
“Lệ Khinh Vân, Lệ gia các ngươi tới đây làm gì?” Thần sắc Lãng Nhất Lang bất động, nhàn nhạt hỏi.
“Ha ha, ý tứ Lãng thủ tọa, có phải là hỏi lão thủ có nghe được câu chuyện cảm động đau lòng của Lãng thủ tọa?” Lệ Khinh Vân híp mắt cười nói.
Những lời này có chút thiếu lễ độ, hơn nữa cũng thừa nhận mình một mực nghe lén bên cạnh.
Sắc mặt Lãng Nhất Lang lạnh xuống, thản nhiên nói: “Có phải rất thú vị ko?”
“Thú vị thì thật không có.
Bất quá không nghĩ tới câu chuyện của Lãng thủ tọa lại bi thảm như thế.” Lệ Khinh Vân nói: “Lão phu nghe mà trong lòng cũng cảm động.”
Lãng Nhất Lang nở một nụ cười quái dị: “Thì ra mục tiêu của Lệ gia các ngươi là ta! Lệ Khinh Vân, người ngay không nói tiếng lóng, nói lý do của ngươi đi.” Bạn đang đọc truyện được lấy tại
T.r.u.y.e.n.y.y
chấm cơm.
Lệ Khinh Vân thở dài một tiếng, nói: “Lãng thủ tọa, lão hủ lần này tới đây, thứ nhất là hiệp trợ Lãng thủ tọa vây bắt đồng đảng vực ngoại thiên ma, thứ hai là muốn mời Lãng thủ toạn tới Lệ gia chơi một chút, để Lệ gia chúng ta tận tình địa chủ!”
Lãng Nhất Lang chắp hai tay sau lưng, ngẩng đầu nhìn trời, khẽ nói: “Nếu ta không đi thì sao?”
Ánh mắt Lệ Khinh Vân chớp động, nói: “Khụ, Lãng thủ tọa nên đáp ứng thì tốt hơn! Nơi này hẻo lánh, núi cao vực sâu, vạn nhất lạc đường ở nơi này, thật khó mà tìm được đường ra đó.”
Lãng Nhất Lang cười rộ lên.
Đúng vào lúc này, bóng người chớp lên, chín vị thủ hạ của Lãng Nhất Lang cùng đám người Vạn Nhân Kiệt cũng phát hiện dị thường, tung người bay lên. ( chắc tác giả lộn rồi, lần trước là 10 mà =.=”)
Trải qua khoảng thời gian vừa rồi, đám người Vạn Nhân Kiệt cơ bản đã khôi phục thể lực.
Hơn nữa, đám chấp pháp giả mặt lạnh vô tình trong truyền thuyết này cũng không có địch ý với bọn họ, thậm chí còn chuẩn bị chút lương khô và nước, cho ba người ăn.
Điều này khiến ba người đều ngạc nhiên.
Xem ra trước khi Lãng Nhất Lang tới đây, thật không có ý định truy bắt bọn họ, chỉ là muốn hoàn thành tâm nguyện mà thôi.
Vạn Nhân Kiệt đi tới bên người Ngụy Vô Nhan, ánh mắt nghi vấn nhìn hắn một cái.
Ngụy Vô Nhan cười sầu thảm: “Ta không sao.”
Ba người Vạn Nhân Kiệt yên lòng.
Giờ phút này, đối diện với mười bốn người, cũng chỉ có một mình Lệ Khinh Vân mà thôi.
“Trận thế thật lớn nha! Lãng thủ tọa xuất hành quả nhiên là tiền hô hậu ủng! Chấp pháp giả ba mươi sáu kim bài hình lại, không ngờ lại có tới chín vị đi theo!” Ánh mắt Lệ Khinh Vân chớp động, cười ha hả, thần thái thoải mái.
Lãng Nhất Lang thản nhiên nói: “Cho người của ngươi xuất hiện đi, đừng nói nhảm nữa! Bổn tọa cũng không muốn nghe ngươi lảm nhảm! Muốn mời Lãng Nhất Lang ta tới làm khách Lệ gia các ngươi, Lệ gia các ngươi còn chưa có mặt mũi lớn như vậy! “
Lệ Khinh Vân cất tiếng trường khiếu, cười ha ha: “Lãng thủ tọa không nể tình rồi! Các huynh đệ, cho Lãng thủ tọa thấy thành ý của chúng ta đi!”
Lập tức, vô số tiếng thét dài từ bốn phương tám hướng vang lên, cùng hưởng ứng: “Mời Lãng thủ tọa tới Lệ gia một chuyến!”
Bóng người liên tục chớp động, xuất hiện.
Đông Nam Tây Bắc, bốn phương tám hướng, bạch y nhân đồng loạt tiến tới.
Trong lòng Ngụy Vô Nhan trầm xuống, đối phương có khoảng hai trăm người! Hơn nữa, ai nấy đều là cao thủ!
Với thực lực hiện giờ của Lãng Nhất Lang, căn bản không thể đối đầu với đối phương.
Khuôn mặt Lãng Nhất Lang lạnh lùng, không nói một lời, ánh mắt dần trở nên tàn nhẫn như kền kền ăn xác!
Vây kín tứ phía, thành một vòng vây khổng lồ, vây mọi người bên trong.
Lệ Khinh Vân khẽ cười nhàn nhạt: “Lãng thủ tọa, Lệ gia ta xuất động một vị chí tôn lục phẩm, một vị chí tôn ngũ phẩm, hai vị chí tôn tứ phẩm, năm vị chí tôn tam phẩm, năm vị chí tôn nhị phẩm, mười vị chí tôn nhất phẩm, năm mươi người thánh cấp cửu phẩm, một trăm bốn ngươi người thánh cấp bát phẩm! Dùng đội hình lớn như vậy đã là thành ý vô hạn rồi.
Mời Lãng thủ tọa tới Lệ gia làm khách!”
Lãng Nhất Lang hắc hắc cười lạnh: “Đội hình không nhỏ, bất quá, Lệ gia còn chưa đủ tư cách!”
“Có đủ tư cách hay không, Lãng thủ tọa sẽ biết ngay thôi!” Trong mắt Lệ Khinh Vân lóe lên lệ quang.
Thực lực song phương chênh lệch quá lớn.
Lãng Nhất Lang thì trang bị nhẹ nhàng, ngàn dặm mà tới, còn Lệ gia lại rõ ràng đã sớm dự mưu, chuẩn bị kỹ càng! Hiện tại đội hình lộ diện, bên phe Lãng Nhất Lang rơi vào hoàn cảnh nguy hiểm, khó có cơ hội hoàn thủ!
Lãng Nhất Lang cũng chín vị thủ hạ, đều thần sắc bất động, tựa hồ quá quen rồi, căn bản không để trong lòng.
Trên mặt chỉ có vẻ hờ hững!
Bọn họ chấp chưởng Hình đường đã lâu, việc làm quanh năm suốt tháng chính là tra tấn hoặc là giết người! Dần dà lâu dài, tâm tính đã sớm tôi luyện như sắt thép.
Đối với chuyện sống hay chết, đã không còn quan tâm nữa.
Bất kể là tính mạng người khác hay là tính mạng mình, trong bắt bọnhọ, đều chỉ có vẻ hờ hững.
Lệ Khinh Vân cười nhẹ, đó là một nụ cười nắm đại cục trong tay.
Trong mắt hắn, Lãng Nhất Lang chắp cánh khó thoát.
Mà thật sự đúng là như thế!
Trong gió tuyết đầy trời, một bóng trắng nhẹ nhàng bay tới, khi chỉ còn cách mấy trăm trượng mới hạ xuống, áp sát mặt đất mà lướt tới.
Chính là Sở Dương!
Hắn bám theo đội ngũ Lệ gia đã liên tục mấy ngày rồi, sau đó xác định phương hướng mục tiêu, tìm tới nơi này.
Nhưng đối phương người đông thế mạnh, cao thủ nhiều như mây, Sở Dương cũng không dám bại lộ tung tích.
Mãi cho tới vừa rồi, những người này đột nhiên xuất hiện, căn bản không để ý tới phía sau, Sở Dương mới nhân cơ hội này tiếp cận tới.
Giờ phút này, nhìn thế cục trước mắt, Sở Dương thoáng nhíu mày.
Cục diện thế này, quả thực là nằm ngoài dự đoán.
Ác liệt tới cực điểm!
Cho dù có thêm mình, bên phe Lãng Nhất Lang cũng không có bất cứ chút phần thắng nào!
Nhưng Sở Dương cũng không thể không nghĩ biện pháp: Bất kể là vì mỏ tử tinh chứa đoạn Cửu Kiếp kiếm thứ sáu hay là vì bốn người Ngụy Vô Nhan Vạn Nhân Kiệt, hắn cũng không thể khoanh tay đứng nhìn!
Nhưng hiện tại, trong đầu Sở Dương nhoáng cái đã xuất hiện mười kế sách, đối chiếu với thế cục trước mắt, không ngờ không dùng được cái nào!
Thật sự hết đường xoay sở!
“Phải làm như thế nào mới có thể thoát khỏi vòng vây này?” Trong lòng Sở Dương cấp tốc tự hỏi, nhìn địa hình xung quanh, nơi này chỉ là một vùng sơn lâm, trong đại tuyết, mặc dù có nhấp nhô, nhưng lại không lớn.
Điểm chết người chính là, ngay cả cây cối rậm rạp đều không có.
Hơn nữa, nơi này là Tây Bắc, bình thường thủ đoạn nằm trong đống tuyết có thể che giấu, nhưng trong mắt đám người địa đầu xà Lệ gia, cách này khẳng định không có tác dụng!
Hơn nữa, Sở Dương còn đau đầu một chuyện, cũng chính bởi chuyện này mà Sở Dương thật muốn chửi con mẹ nó đám người Lệ gia.
Ngụy Vô Nhan và Lãng Nhất Lang, hai người đều vừa mới báo thù, trong lòng trống rỗng, trong thời điểm này, cho dù người khác không giết, không đối phó bọn họ, chỉ sợ bọn họ cũng có loại khuynh hướng tự sát.
Bây giờ lại phải lâm vào vòng tử chiến tất chết không nghi ngờ.
Đối với hai người mà nói, quả thực là buồn ngủ lại gặp chiếu manh.
Chỉ sợ cho dù Sở Dương nghĩ ra biện pháp, bọn họ cũng chưa chắc đã chịu đi.
Đây mới là điều khiến Sở Dương đau đầu nhất.
Nếu như bọn hắn thật sự muốn phá vây, Sở Dương hiện tại lại nội ứng ngoại hợp, ít nhất cũng có nắm chắc tám phần cơ hội thoát đi, về phần sau khi chạy thoát…. Có bị đuổi kịp hay không thì đó là chuyện sau này rồi.
Nhưng phá vây… là có nắm chắc!
Nhưng vạn nhất hai tên này dở chứng gàn bướng ra, không thèm sống nữa… cho dù là Sở Dương xuất thủ, nhiều nhất cũng sẽ bị hai người liên lụy, chết ở chỗ này!
Chuyện này phải làm thế nào? Nhất thời Sở Dương gần như lo trắng tóc.
Đối diện, mùi thuốc súng càng lúc càng nồng nặc.
“Các ngươi chỉ muốn đối phó ta.” Lãng Nhất Lang bất động thánh sắc, thản nhiên nói: “Trước tiên để bốn người này rời đi! Bốn người này không liên quan gì tới ta.”
Lệ Khinh Vân hiển nhiên cũng không muốn sinh thêm sự cố, muốn lưu lại bốn người này, chỉ sợ phải trả thêm cái giá không nhỏ, gật đầu nói: “Tuy bốn người này là đồng đảng vực ngoại thiên ma, nhưng không liên quan tới Lệ gia chúng ta.
Nếu bốn vị muốn rời khỏi, hiện tại mời đi.”
“Lãng tiền bối giúp ta báo đại thù, vào giờ khắc này, Ngụy Vô Nhan ta há có thể tham sống sợ chết rời đi?” Quả không ngoài dự liệu của Sở Dương.
Ngụy Vô Nhan xúc động nói: “Vạn huynh, các ngươi có thể rời đi.”
Vạn Nhân Kiệt khó chịu nói: “Chẳng lẽ ba người chúng ta chính là ham sống sợ chết sao?” Thành Độc Ảnh và Bao Bất Hoàn liên tục gật đầu đồng ý: “Lão đại nói rất đúng!”
Phía xa, Sở Dương hoàn toàn không biết nói gì, cúi đầu…
Đúng là bốn tên cơ bắp…
Thật sự muốn ta tức chết mà mà.
Nếu các ngươi ra ngoài trước, chỉ còn lại đám người Lãng Nhất Lang, bọn họ hợp tác nhiều năm, bên trong đều có sự ăn ý, phá vây cũng dễ dàng hơn một chút.
Thật sự không được, thời khắc tối hậu ta đột nhiên xuất động cướp Lãng Nhất Lang, cũng rất có khả năng thành công.
Dù sao Lệ gia tuyệt đối không nỡ g**t ch*t Lãng Nhất Lang…
Nhưng bốn người các ngươi đều ở nơi này, thật sự là khiến Sở Dương không biết hạ thủ thế nào.
Ca có bổn sự thông thiên cũng không thể cùng lúc cướp năm người từ trong tay lục phẩm chí tôn được….
Đây không phải là muốn bực chết ta sao….
“Hay! Hay cho một lòng trung can nghĩa đảm! Hay cho một giang hồ nam nhi!” Lệ Khinh Vân cười lạnh: “Rượu mời không uống lại thích uống rượu phạt, một khi đã vậy, lão hủ sẽ thành toàn cho các ngươi, cho các ngươi làm anh hùng!”
Vung tay lên, quát: “Chém bốn tên này thành tám khối!”
Trong đám người Lệ gia, bốn người lặng lẽ đi ra, khom người nói: “Chờ lệnh!”
Lệ Khinh Vân nói: “Chuẩn!”
Bốn người đồng loạt xoay người, mở rộng cước bộ, đi về phía này, mục tiêu chính là bốn người Ngụy Vô Nhan.
Khuôn mặt Lãng Nhất Lang lãnh khốc, quát: “Người Lãng Nhất Lang ta bảo vệ, các ngươi dám động? Kim bài lại! Đánh chết bốn kẻ này cho ta!”
Hắc y chớp động, chín kim bài hình lại đồng loạt xuất động!
Đại chiến hết sức căng thẳng.
Lệ Khinh Vân quát: “Không cần để ý thân phận chấp pháp giả, giết sạch! Ta chỉ muốn một mình Lãng Nhất Lang sống!”
Một tiếng thét dài, hơn hai trăm người Lệ gia đồng loạt xuất thủ.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)

![[Dịch] Nghịch Thiên Tà Thần [Dịch] Nghịch Thiên Tà Thần](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/04/Audio-Nghich-Thien-Ta-Than.jpg)








