1. Home
  2. Truyện Kiếm tu
  3. Ngạo Thế Cửu Trọng Thiên
  4. Tập 258 : Ấm ức tu luyện đại phát tài (c1286-c1290)

Ngạo Thế Cửu Trọng Thiên

Tập 258 : Ấm ức tu luyện đại phát tài (c1286-c1290)

❮ sau
tiếp ❯

Chương 1286: Ấm ức tu luyện đại phát tài

Một đêm cứ trôi qua thập phần quỷ dị như vậy!

Hai vị chí tôn phụ trách giám thị thật sự là như bị tra tấn cả đêm! Nếu là giám thị người khác, dù nói thế nào cũng có thể chợp mắt nghỉ ngơi chốc lát.

Nhưng giám thị vị truyền nhân Tử Tinh thế gian này, không ngờ gần như không thể chợp mắt suốt đêm!

Thậm chí còn không chớp mắt một cái!

Suốt cả đêm, chỉ có thể nhìn con hàng này nằm chổng vó trong bể bơi, không ngừng hấp thu tử tinh.

Đám thị nữ yêu kiều khả ái thì không ngừng chạy tới chạy lui, vận chuyển tử tinh vào trong phòng.

Giống như bầy chuột chuyển nhà vậy!

Sau đó là nhìn đống tử tinh bằng mắt thường cũng có thể cảm nhận được tốc độ ảm đạm, cuối cùng biến thành bột phấn.

Rốt cuộc, trời đã sáng.

Sở Dương ào một tiếng đã từ trong bề bơi nhảy ra.

Hai vị chí tôn ẩn trong bóng tối rõ ràng phát hiện, vị truyền nhân Tử Tinh thế gia này cả người không ngờ ánh lên một sắc tím, ngay cả cơ nhục cũng biến thành màu tím rồi!

Nhất là cánh tay bên phải, lại càng thêm tử quang chớp động!

Tựa hồ cả người, đã biến thành một khối tử tinh khổng lồ.

Chỉ nghe hắn thì thào lẩm bẩm: “Một vạn khối tử tinh, rốt cuộc cũng khiến Tử Tinh Khám Tham thủ gia tăng tới cảnh giới có thể toàn lực thăm dò.

Xem ra hôm nay sẽ có thể gia tăng rất nhiều tiến độ.”

Hai người đang ẩn nấp lập tức chấn động trong lòng: Tử Tinh Khám Tham thủ? Cần vô số năng lượng tử tinh hỗ trợ?

Thì ra là thế.

“Loại ôn tuyền này, quả nhiên có thể trợ giúp gia cố Tử Tinh Khám Tham thủ!” Chỉ nghe vị truyền nhân Tử Tinh thế gia này lại lẩm bẩm nói: “Đáng tiếc… Nhiệt độ nước hơi thấp… Như vậy khó tránh khỏi khiến tốc độ khai thác chậm đi.

Bất quá, loại thiên địa ôn tuyền thuần thúy này có thể đạt hiệu quả như vậy đã là rất tốt rồi.

Ta cũng không cần quá nghiêm khắc.

Tuy khiến tốc độ khai thác chậm đi, nhưng dù sao cũng có thời gian, hơn nữa lại an toàn….”

Vị truyền nhân Tử Tinh thế gia này vừa thì thào tự nói vừa mặc quần áp, sau đó chạy vụt ra ngoài như gió lốc: “Ta phải đi thử uy lực một chút mới được… Xem có có thể đào bao nhiêu….”

Ngay sau đó, bóng người đã biến mất vô tung vô ảnh.

….

“Tử tinh là để luyện Tử Tinh Khám Tham thủ? Mà Tử Tinh Khám Tham thủ lại dùng để đào mỏ tử tinh?” Lệ Vô Ba nhíu mày nhìn hai vị chí tôn trước mặt.

“Là nghe hắn nói như vậy.

Hơn nữa, nhìn dáng vẻ của hắn, hẳn không phải là nói dối.” Hai vị chí tôn nghĩ một lát, nghiêm túc trả lời.

“Ừm… Hắn nói ôn tuyền có thể trợ giúp Tử Tinh Khám Tham thủ? Nhưng nhiệt độ không đủ cao?” Trong mắt Lệ Vô Ba lóe lên quang mang.

Bạn đang đọc truyện được lấy tại

T.r.u.y.e.n.y.y

chấm cơm.

“Vâng.

Bất quá, hắn cũng nói qua, tốc độ như vậy tuy hơi chậm,nhưng không cần quá nghiêm khắc.

Hắn còn nói hắn có thời gian, từ lời này mà xem, hẳn là tính toán ở lại Lệ gia chúng ta lâu dài rồi.” Hai vị chí tôn cẩn thận nói.

“Vậy không được.”Ánh mắt Lệ Vô Ba chớp động: “Hắn có thời gian, nhưng thời gian của chúng ta đã không còn nhiều.

Cửu Kiếp kiếm chủ đã tiến quân Thượng Tam Thiên, nói không ngừng ngay lập tức sẽ tới Lệ gia chúng ta.

Chiến tranh với bát đại gia tộc tùy thời có thể bùng phát, làm sao có thể kèo dài được?”

Lệ Vô Ba nghĩ một lát, quyết định thật nhanh: “Ta lập tức cho người nới địa tâm ôn tuyền nhãn lớn hơn một chút.”

“Gia chủ anh minh!”

Lệ Vô Ba nhếch miệng mỉm cười, trên mặt cũng có ẩn ước lộ vẻ khổ sáp: “Haiz… Một đêm, một vạn tử tinh… Tốc độ này… cũng quá….”

Hắn không nói gì nữa, chỉ thở dài một tiếng.

Nhưng tất cả mọi người đều hiểu ý tứ của hắn.

Chỉ một ngày một đêm, một vạn tử tinh đã biến thành bột phấn!

Đây là tiêu hao khổng lồ cỡ nào?

Tuy sản lượng mỏ tử tinh một ngày hoàn toàn có thể thỏa mãn tiêu hao này, nhưng… những người còn lại của gia tộc thì sao? Trước mắt mà nói, mỏ tử tinh một ngày cũng chỉ có thể sản xuất ra một vạn hai ngàn khối tử tinh mà thôi.

Lúc trước, con số này đã khiến người Lệ gia tự hào vô cùng.

Nhưng hiện tại, lại là cười khổ không thôi.

Xem ra, chỉ cần cái mỏ tử tinh khổng lồ kia không khai thác ra một ngày thì vị truyền nhân Tử Tinh thế gia kia lại ở lại đây một ngày, toàn bộ Lệ gia khổng lồ, cũng là toàn bộ gia tộc, sẽ phải làm không công cho người ta một ngày!

Đến một chút tiền công… cũng gần như không có.

“Phải xem mỏ tử tinh rồi!” Hai mắt Lệ Vô Ba thoáng híp lại.

Một viên tử tinh tâm, có thể tương đương với một ngàn khối tử tinh bình thường! Một khối tử tinh ngọc tủy có thể tương đương với một ngàn khối tử tinh tâm.

Về phần tử tinh chi hồn và thánh tinh, thần tinh, đều tuyệt đối không thể dùng cái gọi là ‘giá trị’ để đánh giá!

Chỉ cần cái mỏ tử tinh khổng lồ bị khai thác thành công, tổn hại hiện giờ… có tính là cái gì?

Bên kia, Sở Dương đã tiến vào trong mỏ tử tinh khổng lồ kia.

Khi quá quan, chỉ kiêu ngạo giương giương thân phận bài lên, là có thể nghênh ngang bước tới, kẻ nào dám ngăn trở?

Cuối cùng cũng đi tới mỏ tử tinh hạch tâm.

Sở Dương hít sâu một hơi, lập tức áp bàn tay phải lên vết xước nho nhỏ hôm qua mới để lại!

“Kiếm linh, khi nào ngươi mới có thể triển khai hành động?” Trong ý thức không gian, Sở Dương có chút nóng nảy khó kiềm chế nổi.

“Không vội, chỉ cần ngươi tạo ra một khe hở nho nhỏ là ta có thể tiến vào.” Kiếm linh rất trầm ổn.

“Kín như bưng thế này, một khi có một khe hở, liệu có thể trực tiếp nổ tung từ trong ra ngoài hay không? Như vậy, chúng ta thật sự làm không công cho Lệ gia rồi.” Sở Dương có chút lo lắng.

“Tuyệt đối sẽ không.” Kiếm linh rất tin tưởng: “Chuyện trộm đạo thế này, ta làm nhiều rồi.

Một khi vào, ta liền từ bên trong lấp lại khe hở.

Sau đó ngươi ở bên ngoài giả bộ dùng hết sức công phu tiếp tục khoan là được rồi.”

Sở Dương yên tâm gật đầu: “Thật tốt quá.

Nhất định phải nhớ kỹ, ngươi nhất định phải bắt đầu từ phía trên… Đúng rồi, Cửu Kiếp không gian có đủ dùng không?”

Tên gia hỏa này không ngờ lo lắng tới vấn đề dung lượng của Cửu Kiếp không gian rồi…

“Hoàn toàn không thành vấn đề!” Kiếm linh không chút do dự, lập tức cam đoan.

“Ừm, tốt! Ta bắt đầu hành động!”

Thật lâu sau, Tử đại nhân lại mệt mỏi nằm vật ra mặt đất giống như chó chết, toàn thân không có nửa điểm khí lực, há miệng kêu: “Người đâu…”

Một vị chí tôn đã sớm đằng xa, chăm chú giám sát, lập tức nhảy vọt tới: “Tử đại nhân?”

“Trước tiên dùng bút lông, đánh một cái ký hiệu vào chỗ ta vừa mới đào được… Lần nào tới đây cũng phải tìm hồi lâu, thế là thế nào?” Tử địa nhân không chút khách khí quát lớn.

“Vâng.”

“Nhanh chóng lấy cho ta chút tử tinh, lấy thêm một chút thiên tài địa bảo khôi phục thực lực…. Con bà nó, Lệ gia các ngươi ngay cả một chút tinh tế cũng không có? Ta đào một lần là thoát lực một lần, không ngờ không sớm chuẩn bị một chút?”

“Vâng, ta lập tức đi lấy ngay.”

Một đống lớn tử tinh đã được đặt trước mặt Tử đại nhân.

Tử đại nhân vừa vận công hấp thụ tử tinh chi lực, vừa uống trà, vừa ăn thiên tài địa bảo: thiên linh dược đặc sản Tây Bắt – Linh Lung tuyết liên tử.

Chỉ thấy hắn ăn như ăn lạc, nhai rôm rốp.

Thật vất vả, ba canh giờ sau, tử địa nhân đã hấp thu sạch bảy ngàn khối tử tinh.

Buổi chiều lại một lần nữa thi triển một lần đào mỏ thần công….

Sau đó cả người lại mềm nhũn ra như một đống bùn: “Cõng… cõng ta trở về… nghỉ ngơi….”

Sở Dương hai mắt vô thần, bộ dáng hư thoát, vô lực kêu: “Ta… ta… không xong… đừng quên chuẩn bị một vạn khối tử tinh, đem tới chỗ ở của ta… Nhiều một chút cũng được… Tiến độ hôm nay thật sự… quá lớn….”

Lập tức có một vị chí tôn cẩn thận cõng hắn lên, một đường bình ổn đưa trở về.

Trong lòng than thở, vị Tử đại nhân này kỳ thật cũng là người nhiệt huyết… làm việc đến độ mệt nhũn người ra.

Ta có thể rõ ràng cảm nhận được, trong cơ thể của hắn ngay cả một chút khí lực cũng không còn nữa rồi…

Sở Dương vừa đi xong, gia chủ Lệ gia Lệ Vô Ba lập tức mang theo một đám lão đầu tới xem xét.

Vừa nhìn, tất cả mọi người đều vui mừng quá đỗi.

Hôm qua mệt thành như vậy, nhưng chỉ có thể đào được một cái lỗ nhỏ như mũi kim mà thôi.

Nhưng hôm nay, không ngờ lại lớn bằng hạt lạc rồi!

So với tiến độ ngày hôm qua, ít nhất cũng nhanh gấp trăm lần! Trở lên!

Xem ra một vạn bảy ngàn khối tử tinh này cũng không vô ích nha.

Hiệu quả quá rõ ràng rồi.

Ngay hôm qua là mũi kim, hôm nay đã là hạt lạc rồi…

Khoảng cách từ hạt lạc cho tới hoàn toàn đả thông thật sự xa không thể chạm tới, khoảng cách từ đả thông cho tới đào ra một thông đạo đủ một người ra vào, lại càng giống như trên trời dưới đất…

Nhưng Lệ Vô Ba vẫn có chút thỏa mãn!

Một vạn năm qua, Lệ gia không thể lưu lại một vết xước lên nó.

Hiện giờ lại có phát triển lớn như vậy! Há có thể mất hứng?

“Tất cả mọi người về đi! Việc này nhất định phải giữ kín tuyệt đối!” Đối diện với mọi người đi theo, Lệ gia chủ hạ lệnh đẳng cấp cao nhất!

“Kế tiếp, chúng ta phải toàn lực trợ giúp chuyện này.

Chuyện khác, tạm thời gạt hết sang một bên!”

“Vâng, gia chủ.” Một lão giả bên cạnh nói: “Bất quá… Đối với chuyện các đại gia tộc đang tiễu trừ vực ngoại thiên ma Sở Dương, ý tứ gia chủ….”

“Vực ngoại thiên ma cái rắm!” Lệ Vô Ba cười nhạt: “Chưa từng nghe nói qua! Hơn nữa, bọn họ nguyện ý tiễu sát thì đi mà tiễu sát.

Lệ gia chúng ta làm ra vẻ là được… Sớm muộn gì cũng là địch.

Thực lực bọn hắn hao tổn càng nhiều càng tốt.

Thực lực chúng ta càng bảo toàn càng tốt!”

“Vâng.”

“Đối với Tử Tiêu Yên này.

Nhất định phải giám sát nghiêm mật!” Ánh mắt Lệ Vô Ba chớp động: “Định ra một số kế hoạch, tranh thủ thời gian bắt đầu! Nếu mỏ tử tinh này đã có thể khai thác mà kế hoạch còn không có tiến triển, nhanh chóng g**t ch*t hắn!”

“Vâng!”

Sau khi trở về, Sở Dương trực tiếp nhảy vào trong bể bơi, sau đó lại bắt đầu hấp thu tử tinh…

Đương nhiên, gan bàn chân vẫn tiếp xúc với miệng địa tâm chi hỏa, cả người lập tức thoải mái, lẩm bẩm: “Chẳng lẽ là ảo giác? Địa tâm chi hỏa hôm nay làm sao lại nóng hơn bình thường nhỉ?”

Hai vị chí tôn âm thầm nhìn nhau mà cười…

Ở ngay trong nhà cừu địch, nguy cơ tứ phía, Sở Dương bắt đầu kiếp tu hành lớn nhất đời hắn.

Hơn nữa, còn dưới tầng tầng giám sát.

Cho tới nay, tất cả mọi người chỉ hấp thu thiên nguyên khí mà tu luyện.

Nhưng Sở Dương hôm nay mới phát hiện, tu luyện bằng thiên nguyên khí trước kia thật sự quá đơn điệu rồi.

Chỉ có dung hợp địa nguyên khí và thiên nguyên khí, mới có một cảm giác tu luyện chân chính.


Chương 1287: Bảo tàng bên trong!

Mà Sở Dương hiện tại, đã chân chính có một loại cảm giác tu luyện như vậy!

Địa tâm nguyên khí cứ từ từ tiến vào, dần dần hòa tan vào bên trong nguyên khí khí khổng lồ của cơ thể.

Dần dần, Sở Dương cũng cảm thấy, nguyên khí của mình lại có thêm một loại hoạt bát giống như sinh mệnh vậy.

Giống như địa địa khổ hạn đã lâu, đột nhiên đón tiếp một cơn mưa xuân.

Tuy cơn mưa xuân này không lớn, nhưng lại hơn ở chỗ tưới mát vạn vật trong vô thanh vô tức.

Đó là một loại cảm xúc gần như là xúc động!

Sở Dương đột nhiên có một cảm giác, vạn vật đều có sinh mệnh lực! Kể cả đại địa, trường không, kể cả phong vân lôi điện, bao gồm tất cả mọi thực vật, thậm chí là tảng đá, kim loại.

Khi ngươi không thể kích phát, bọn chúng chỉ là vật chết.

Nhưng nếu ngươi kích phát, bọn chúng đều cảm xúc của riêng mình.

Thiên địa nguyên khí cũng như vậy!

Tỷ như một vùng đại địa khô hạn, một vạn năm không có một hạt mưa, nhưng địa địa vẫn là đại địa, một khi trời mưa, đại địa có thể biểu hiện ra cảm xúc… Khiến bất luận kẻ nào, dù có ý chí sắt đá, cũng phải cảm động! ( nói thật là mềnh cũng chẳng hiểu lão tác giả đang viết gì)

Sở Dương có chút trầm mê, hưởng thụ loại cảm giác này!

Dần dần, hắn cảm nhận được tinh thần của mình, tựa hồ đang thăng hoa… tính mạng của mình, tựa hồ đang niết bàn, tiến vào một lĩnh vực mới mẻ…

Tinh thần lực của hắn, đột nhiên tăng trưởng điên cuồng.

Loại tốc độ tăng trưởng này, khiến cho kiếm linh ở trong Cửu Kiếp không gian cũng phải cảm thấy kh*ng b*.

Từ sau lần thôn phệ tinh thần lực của Cửu Kiếp kiếm chủ đời thứ nhất dưới đáy Vong Mệnh hồ, tinh thần lực của Sở Dương vẫn một mực không tăng trưởng.

Hay là nói, cho dù có, so sánh với tinh thần lực nguyên bản, cũng tuyệt đối chẳng đáng kể tới.

Nhưng lần này, nó lại tăng trưởng giống như núi lở sóng thần.

Đại hải rất lớn, nếu đổ một gáo nước vào đại hải, thần tiên cũng chẳng biết đại hải dâng lên bao nhiêu.

Nhưng nếu ngươi đem toàn bộ nước trong Trường giang Hoàng hà, đổ vào đại hải trong vòng một đêm thì sao?

Nếu không nhìn thấy đại hải bành trướng, thì đúng là ngu ngốc rồi.

Sở Dương hiện tại tăng trưởng, cũng chính là loại đạo lý này.

“Hắn lại một lần nữa đột phá tâm cảnh, nó sẽ giúp hắn rút ngắn được rất nhiều, rất nhiều thời gian… tiếp xúc tới đại đạo chân chính!”

Mấy ngày kế tiếp, Sở Dương vẫn duy trì tuần hoàn như vậy: Phá giải mỏ tử tinh, trở về nghi ngơi, luyện công giống như cuồng nhân…

Sở Dương hoàn toàn tiến vào trạng thái luyện công điên cuồng từ trước tới nay chưa từng có!

Vô số địa tâm nguyên khí bị hắn hút vào cơ thể.

Sở Dương không cảm nhận được tu vi của mình tăng trưởng, chỉ cảm thấy nguyên khí trong cơ thể mình đang biến hóa!

Số địa tâm nguyên khí này, đều hòa tan vào bên trong thiên nguyên khí vốn có, khiến nó thay đổi từng điểm từng điểm!

Dần dần lột xác thành… thiên địa nguyên khí chân chính!

Sở Dương cảm thụ được mình mỗi ngày đều trở bên bất đồng.

Không hề biến dạng, duy chỉ có biến hóa chính là hai tia Hồng Mông chân ti trong đan điền Sở Dương.

Tia đầu tiên càng ngày càng sung mãn, tới tận khi hoàn toàn bão hòa mới đình chỉ tăng trưởng.

Ngay sau đó, tia thứ hai cũng bắt đầu thong thả dài ra….

Chỉ trong bảy ngày thời gian, tia Hồng Mông chân ti thứ hai đã tương đương với tia Hồng Mông chân ti thứ nhất trước khi tới Lệ gia.

Nhưng Sở Dương càng ngày cảm cảm thấy lực lượng địa tâm chi hỏa phía dưới không đủ để mình hấp thụ nữa. cái lỗ này, quá nhỏ rồi.

Thế là sau một hồi oán giận, Lệ gia lại lặng lẽ phái người gia tăng độ lớn gấp đôi!

Nhiệt độ như vậy, ước chừng có thể luộc chín cả thịt rồi, mọi người cũng vì thoải mái chứ chưa từng có người nào lại đem nước tắm đun nóng tới mức như vậy.

Cho nên Sở Dương coi như là đệ nhất nhân Lệ gia rồi…

Đương nhiên, để hồi báo, hôm sau khi Sở Dương đào mỏ tử tinh, rốt cuộc cũng biến lỗ thủng kia lớn như cái chén rượu.

Tiến độ như vậy, khiến cho tất cả Lệ gia đều vui mừng khôn xiết!

Không một ai biết, bên trong cái lỗ hổng kia, có một khe hở bằng thường không thể nhìn thấy, đã dâm thật sâu vào bên trong…

Đó là lực lượng Cửu Kiếp kiếm, từ ngày đâu tiên đã bắt đầu xuyên thấu vào bên trong.

Hiện giờ đã tới sát thành công rồi…

Ngày thứ mười một!

Sở Dương cố ý dặn dò: “Hôm nay phải ở lại đây tăng ca, quá lâu rồi không có tiến triển gì lớn, cho nên có chút nôn nóng, muốn tăng ca thử xem có nhanh hơn ko.”

Lệ gia chủ đương nhiên là vui mừng quá đỗi, cầu còn không được.

“Bất quá, đừng để bất luận kẻ nào tới quấy rầy ta.

Khi ta vận Tử Tinh Khám Tham thủ, phi thường dễ dàng bị quấy nhiễu.

Phải bảo trì im lặng tuyệt đối! Nếu một khi bị quấy nhiễu, chỉ sợ sẽ tẩu hỏa nhập ma.

Tuy không đến mức bỏ mệnh… Nhưng trong vòng nửa năm một năm khó mà khôi phục được….”

Đối với điều này, Lệ gia lập tức đáp lại: Bất luận kẻ nào, cũng không được phép tiếp cận Tử đại nhân!

Người tới gần, bất kể là ai, nhất định chém không tha!

“Nhưng phải cung ứng tử tinh và linh được kịp thời cho ta, đặt ở phía sau lưng ta tầm năm thước là được.”

Sở Dương đưa ra yêu cầu mới.

Hiện tại, ở phía sau lưng Sở Dương chính là một tấm lông chồn, phía sau lông chồn chính là một núi tử tinh.

Mỗi khi Sở ngự tọa mệt mỏi, có thể trực tiếp nằm xuống, nằm lên tấm thảm lông chồn mềm mại ấm áp, sau đó duỗi hai tay một cái là có thể chạm vào tử tinh…

Đây quả thực là thế giới lý tưởng, quần áo tận nơi, cơm tận miệng.

Sau một ngày rưỡi….

Sở Dương chỉ cảm thấy trong lòng bàn tay nhẹ bẫng, Cửu Kiếp kiếm khẽ chấn động, vô cùng hưng phấn…

Trong lòng Sở Dương chấn động!

Đã thông!

Thứ này quả thực là bền chắc từ trước tới nay chưa từng có, với lực lượng của Cửu Kiếp kiếm, không ngờ cũng phải công kích chừng mười một ngày! Tính sơ sơ, thứ này dày ít nhất cũng phải ba mươi trượng!

“Ta đi đây!” kiếm linh nói.

“Chậm đã!” Sở Dương vội vàng hét lên trong ý thức: “Mang ta cùng đi!”

Kiếm linh lập tức không biết nói gì: “Ngươi đi làm sao?”

“Ngươi để ý thức ta bám lên người ngươi.

Như vậy không phải ta có thể vào cùng ngươi sao? Coi như thỏa mãn một chút lòng hiếu kỳ thôi….” Sở Dương cười ha ha.

Kiếm linh hừ một tiếng: “Được rồi.”

Ngay sau đó, kiếm linh vô thanh vô tức, vô hình vô ảnh chui ra.

Từ trong lòng bàn tay Sở Dương, hóa thành một thứ giống như sợi tóc, chui vào trong không gian cực kỳ chật hẹp kia… Bạn đang đọc truyện tại

Truyện FULL

– FULL

Sở Dương áp tay phải vào miệng lỗ hổng to như chén trà, một thân tử khí di thiên…

Một cỗ ý thức, cũng theo đó mà chui vào….

Người bên ngoài quan sát, chỉ thấy vị truyền nhân Tử Tinh thế gia này đang toàn lực ứng phó, dùng một tư thế liều mạng đào sâu vào…

Cái lỗ thủng nhỏ xíu bị kiếm linh dùng hồn lực, mạnh mẽ lấp lại bằng hồn lực.

Đây là để bảo đảm!

Đây là nhờ có tinh thần lực vô tận của kiếm linh.

Trừ kiếm linh và Sở Dương ra, cho dù là tất cả chí tôn cửu phẩm đỉnh phong của thiên hạ tề tụ về đây, đồng tâm hiệp lực liên thủ, cũng tuyệt đối không truyền vào được một chút tinh thần lực nào!

Hai con hàng này rõ ràng là muốn ăn mảnh!

Hơn nữa là một lần vỡ bụng, bữa tiệc siêu cấp xa hoa, lớn nhất từ trước tới nay!

Vừa tiến vào xong, kiếm linh cùng Sở Dương lập tức cảm thấy hoa hết cả mắt, trước mắt chi chít là tử tinh tâm! Hơn nữa chỉ có một nửa là bị bao phủ trong nguyên thạch, địa bộ phần đều lõa lồ ra ngoài…

Sở Dương nuốt nước miếng ừng ực, thúc giục kiếm linh xuyên thẳng lên phía trên.

“Không bằng thu chỗ tử tinh tâm này trước….” Kiếm linh có chút không nỡ nói.

Nhìn nhiều bảo bối như vậy, bản năng kiếm linh lại dâng lên ý tham lam.

“Không được, những thứ này đều ở phía dưới cùng, vừa động tới là bên trên sụp xuống.

Tốt nhất là đào từ phía trên trước….” Sở Dương kiên quyết ngăn cản.

Trong lòng thầm hô may mắn.

Mẹ nó, may mà ta cùng chui vào, nếu không tên hỗn đản này lại làm hỏng đại sự của ta.

Kiếm linh lưu luyến không nỡ tiến về phía trước, lách qua khe đất đá, nhích từng chút từng chút một, chui lên trên…

Mới chui được hơn mười trượng, kiếm linh liền bình tĩnh lại: mẹ nó, tử tinh tâm tính là cái rắm gì? Tất cả nơi này đều là tử tinh tâm! Còn có tử tinh ngọc tủy, từng khối từng khối… nhỏ thì lớn bằng lòng bàn tay, to thì lớn bằng thân con chó…

Sau đó tốc độ liền nhanh hơn, cứ chui tới trên đỉnh rồi nói tiếp.

Đi được nửa canh giờ, rốt cuộc cũng tới đỉnh! Vừa nhìn lên trên, chỉ thấy một đỉnh nhọn hình ngũ giác, tràn ngập sương mù lấp lánh ánh tím, không biết cao bao nhiêu, không biết xa bao nhiêu.

Kiếm linh hai tay vung lên, từng khối lớn tử tinh tâm bị dẫm dưới chân bỗng nhiên biến mất, tiến vào Cửu Kiếp không gian.

Sở Dương đứng trong Cửu Kiếp không gian chờ đợi, đột nhiên thấy thanh âm ầm ầm rào rào không ngừng vang lên.

Tử tinh từ trên đầu trút xuống như mưa!

Từng khối từng khối, giống như mưa đá, rơi rụng không ngừng.

Tất cả đều là tử tinh tâm, trong chớp mắt không ngờ đã chồng lên thành một ngọn núi nhỏ.

Sở Dương trừng mắt ngây ngốc.

Tuy đã sớm có suy đoán, sớm có chuẩn bị, nhưng tử tinh tâm trước mắt, bất kể là phẩm chất hay là số lượng, đều vượt qua dự tính trong lòng lúc trước!

Khiến cho Sở Dương chấn kinh một hồi!

Mưa tử tinh tâm liên tục rơi nửa canh giờ, tiếp đó lại chuyển qua mưa tử tinh ngọc tủy.

Vừa bắt đầu thì từng khối từng khói, hết khối này tới khối khác…

Sau đó là từng trận trừng trận, hết trận này tới trận khác…

Tiếp đó là từng mảng từng mảng, hết mảng này tới…

Táng cho Cửu Kiếp không gian ầm ầm rung động, táng cho Sở ngự tọa đầu váng mắt hoa, mắt trợn mồm há hốc, trong lòng nở hoa…

Cũng may mà kiếm linh khống chế Cửu Kiếp không gian rất tốt, tử tinh rơi xuống xếp thành một đống, tử tinh ngọc tủy xếp thành đống khác… gọn gàn ngăn nắp, nước sông không phạm nước giêgns.

Tử tinh ngọc tủy rơi một hồi, mưa tử tinh tâm cuồng bạo lại một lần nữa bắt đầu, liên tục từng trận, say đó lại bắt đầu rơi xuống tử tinh ngọc tủy…

Một canh giờ trôi qua….

Tính sơ sơ, cho tới hiện tại, tử tinh tâm rơi xuống đạt tới chừng mười vạn! Mà tử tinh ngọc tủy, ít nhất cũng phải một vạn rồi!

Phía trên chỉ mới hạ xuống một cái đỉnh nhọn.

Kiếm linh vừa rồi còn thèm nhỏ dãi tử tinh tâm, hiện giờ đã hoàn toàn coi khinh rồi.

Hắn thậm chí còn mắng, đám tử tinh tâm này thật sự là vướng chân vướng tay quá thể.

Sau khi quét sạch mấy trượng tử tinh tâm, lại tới tử tinh ngọc tủy.

Nhưng tử tinh ngọc tủy dù sao cũng là bộ vị hạch tâm, ở giữa, chung quanh có tử tinh tâm bao quanh… mỗi một lần, kiếm linh đều phải thu tử tinh tâm trước, sau đó mới thu lấy tử tinh ngọc tủy.

Điều này khiến kiếm linh rất khó chịu.

Quá vướng tay rồi….


Chương 1288: Lộng xảo thành chuyên

Giờ phút này, kiếm linh hoàn toàn quên mất, chính tử tinh tâm mà nó đang coi là rác rưởi, ở bên ngoài, mỗi một khối đều là bảo bối khó gặp.

Kiếm linh vận chuyển không biết mệt mỏi, thu tất cả tử tinh tâm và tử tinh ngọc tủy vào trong Cửu Kiếp không gian.

Nhưng không thể phủ nhận một điều, không có thật thể, chỉ trông vào linh hồn lực để thu mấy thứ này, đích thực là hao phí tinh thần.

Nhất là mấy thứ này phi thường nặng!

Hơn nữa lại nhiều vô số.

Sau ba canh giờ…

Kiếm linh gần như là hai chân run rẩy, từ bên trong bò ra.

Trước tiên là về tới Cửu Kiếp không gian.

Sau khi tiến vào, lập tức an vị trong Thối Hồn trì, quay mặt nhìn về phía hai mươi tám chữ lớn mà Tuyết Lệ Hàn từng dùng luân hồi thần quang viết xuống, chìm vào trạng thái điều tức.

Cả mỏ tử tinh này, sau khi bị hắn vơ vét, ước chừng độ cao đã tụt xuống năm mươi trượng rồi.

Nói cách khác, bảo tàng này, năm mươi trượng phần trên cùng đã bị đào rỗng rồi.

Nhưng những điều này, từ bên ngoài căn bản chẳng thể nhìn ra nổi….

Số lượng như vậy, tinh thuần như vậy, Sở Dương thực có nắm chắc: Cho dù là người như Tuyết Lệ Hàn, nhìn thấy bảo tàng như vậy, chỉ sợ cũng phải chấn động!

Chỉ đơn thuần tính tới giá trị tài phú đã tuyệt đối là con số trên trời!

Vơ vét còn chưa được một phần trăm, ngay cả kiếm linh cũng mệt gần chết…

Khiến Sở Dương cảm thấy tiếc nuối chính là, thu nhiều như vậy rồi, không ngờ còn chưa nhìn thấy tử tinh chi hồn nó ra cái dạng gì.

Bất quá, tử tinh ngọc tủy đã càng ngày càng nhiều, càng ngày càng dày đặc, trầm trọng, xuống chút nữa, chính là tử tinh chi hồn rồi…

Truyền nhân Tử Tinh thế gia Tử đại nhân tăng ca ở nơi này liền một mạch ba ngày.

Ba ngày sau, Tử đại nhân cả người xụi lơ, được khiêng trở về như thường lệ.

Đám người Lệ Vô Ba thường xuyên tới đây xem xét tiến độ.

“Có hiệu quả! Có hiệu quả!” Lệ Vô Ba gần như là kích động hô lên một tiếng, hưng phấn đến độ đồng tử có chút giãn ra.

Đám lão nhân của Lệ thị gia tộc đi với hắn, ai nấy đều tươi cười rạng rỡ.

“Lần trước tới xem, chỉ lớn bằng chén rượu, lần này không ngờ đã lớn bằng nắm tay!”

Thanh âm Lệ Vô Ba có chút kích động: “Điều này khiến ta thật sự nhìn thấy hi vọng! Hi vọng lớn lao!”

Bên cạnh, vị chí tôn chuyên môn giám sát nói: “Vâng, hơn nữa ba ngày nay, vị Tử đại nhân kia gần như làm việc không ngủ không nghỉ… Gia chủ, vị Tử đại nhân này đích thân là cuồng nhân làm việc!”

Trong mắt Lệ Vô Ba lóe lên thần quang, ừ một tiếng.

“Bất quá vị Tử đại nhân này cũng tiêu hao quá nhiều tử tinh….” Vị chí tôn này nhìn từng đống từng đống bột phấn tử tinh trên mặt đất, có chút đau lòng không nói nên lời: “Chỉ trong vòng ba ngày, Tử đại nhân đã tiêu hao hết chín vạn tử tinh!”

“Chín vạn tử tinh! Ba ngày!” Lệ Vô Ba đau lòng tới da mặt run rẩy.

Không thể không đau lòng.

Liên tục mười một ngày, trước kia ngày đầu tiên là một vạn tử tinh, ngày hôm sau liền biến thành một vạn bảy.

Sau đó tăng lên, cho tới bây giờ tổng cộng ước chừng đã tiêu hao ba mươi vạn tử tinh rồi!

Nhìn lỗ thủng chỉ sâu nửa xích, lớn bằng nắm tay trước mặt.

Lệ Vô Ba lại có một cảm giác muốn hộc máu.

Ba mươi vạn tử tinh, chỉ đổi lấy một cái lỗ thủng lớn từng này…

Cái này… cũng quá đắt rồi…

“Án chiếu theo tốc độ này.

Muốn hoàn toàn đả thông, ít nhất cũng phải cần một ức tử tinh!” Vị chí tôn kia hít thật sâu một hơi, ngưng trọng nói.

Một ức tử tinh!

Ít nhất!

Thân hình Lệ Vô Ba khẽ run rẩy.

Tất cả mọi người cùng biến sắc! Một ức tử tinh đó, chứ ko phải là một vạn đâu.

Sắc mặt Lệ Vô Ba trở nên âm trầm, chậm rãi nói: “Tam tổ đại nhân! Ngài có thể dùng tu vi toàn thân, chém một kiếm vào lỗ hổng này không?”

Lời vừa nói ra, ánh mắt tất cả mọi người đều tỏa sáng.

Đúng vậy, trước kia không thể lay động, nhưng đó là trước kia, trên mặt không có lỗ thủng như vậy.

Nhưng hiện tại đã xuất hiện lỗ thủng, chẳng lẽ không thể mạnh mẽ mượn lỗ thủng này để đả phá?

Chuyện này, theo lý luận mà nói, hoàn toàn có thể được.

Chỉ cần có hiệu quả, từ nay về sau có thể không cần tiêu phí nhiều tử tinh như vậy!

Vì sao mình không nghĩ tới sớm hơn chứ?

Vị tam tổ đại nhân này là một lão giả dáng người cao lớn, luôn luôn chắp hai tay sau lưng quan sát, thần thái siêu nhiên.

Giờ phút này, nghe Lệ Vô Ba nói xong, chậm rãi há miệng nói: “Cũng được, lão phu dốc hết toàn lực xuất thủ một lần.

Các ngươi trước tiên lui lại một chút.”

Không cần hắn nói, tất cả mọi người đồng loạt lui ra ngoài năm mươi trượng.

Chỉ có một mình tam tổ đại nhân đứng trước thạch trụ chọc trời!

Tam tổ đại nhân hít một hơi, lập tức thương một tiếng, trường kiếm rời vỏ, kiếm quang chớp động trên mũi kiếm, sáng ngời!

Tiếp đó, hắn liền quát lớn một tiếng tựa như phích lịch kinh thiên, kiếm quang như cuồng long, mãnh liệt đâm tới!

Tất cả mọi người đều nín hơi ngừng thở mà nhìn…

Ngay sau đó!

Âm!

Rắc rắc!

“AAAA….”

Ầm, là tiếng nổ do va chạm!

Rắc rắc một tiếng, lại là thanh âm bội kiếm tùy thân cả đời của tam tổ đại nhân bể nát.

Về phần một tiếng “A” cuối cùng, thì chính là thanh âm kêu thảm thiết của tam tổ đại nhân.

Trước mắt bao người, chỉ thấy trên mặt đất bốc lên vụ khí mãnh liệt hình nấm, toàn bộ mỏ tử tinh hạch tâm rung lên mấy cái.

Tiếp đó, thân thể tam tổ đại nhân bắn ngược ra giống như quả bóng cao su, không ngừng thổ ra máu tươi!

Mọi người chấn động!

Vội vàng đỡ lấy tam tổ đại nhân, vừa nhìn thấy không biết nên nói gì: Tam tổ đại nhân đích thật là dùng tới tu vi cả đời, đâm ra một kiếm này!

Nhưng cũng chính vì như vậy mà bị lực lượng khổng lồ phản phệ.

Hiện giờ xương cốt cả người tam tổ đại nhân đã gãy lìa bảy thành!

Lâm vào hôn mê sâu, vô cùng nghiêm trọng!

“Mau gọi y sư!” Lệ Vô Ba đau lòng hét lớn một tiếng.

Nhưng đúng vào lúc này, một thanh âm khác chấn kinh vang lên: “Gia chủ! Ngài mau tới xem! Cái này cái này….”

Lệ Vô Ba và mọi người cùng nhau xoay người, chạy tới như bay, đi tới lỗ thủng lúc trước.

Vừa nhìn một cái, tất cả mọi người đều chết lặng.

Vốn tưởng sau một kiếm kinh thiên như vậy, cho dù không thể đào sâu thêm thì ít nhất cũng phải lưu lại một điểm dấu vết.

Nhưng hiện tại, nó lại khiến tất cả mọi người choáng váng rồi…

Không có, không có gì cả!

Ngay cả một vết xước cũng không có!

Tất cả mọi người thất vọng.

Xem ra ngoài vị truyền nhân Tử Tinh thế gia kia, trên đời này, không có người thứ hai làm nổi rồi.

Bát phẩm chí tôn toàn lực một kích… không ngờ bị phản cho sinh tử không rõ…

“A… Đây là có chuyện gì?” Một vị chí tôn đứng gần nhất hét lớn một tiếng, giống như nhìn thấy heo bay vậy.

Mọi người vội vàng xúm lại, vừa nhìn tới, tất cả mọi người cùng chấn động.

Giờ khắc này, một cảm giác muốn tự sát đột nhiên dâng lên trong lòng mọi người.

Chỉ thấy lỗ thủng lớn bằng nắm tay này, không ngờ bắng mắt thường cũng có thể thấy tốc độ khôi phục, chậm rãi thu nhỏ lại…. Cuối cùng khôi phục tới kích thước cái chén của bốn năm ngày trước thì dừng lại!

Mọi người ngây ra như phỗng!

Chết tiệt… đây là chuyện gì!

“Thì ra là thế… dùng lực lượng mạnh mẽ phá khai, chỉ có thể khiến nó càng vững chắc hơn…. hơn nữa, còn có thể mượn lực lượng công kích để khôi phục bản thân….” Nghĩ tới mấy năm gần đây mình không ngừng cho cao thủ công kích thứ này… Lệ Vô Ba giờ khắc này thật muốn rút kiếm tự sát: Đây chẳng phải là không ngừng cung cấp lực lượng cho thứ này, khiến nó cường đại hơn sao?

Mọi người bừng tỉnh đại ngộ.

Cả đám buồn như cha chết mẹ chết.

“Cái này làm sao bây giờ? Tính tình vị Tử địa nhân kia vốn không tốt… Lần này, e rằng hắn sẽ… nổi cơn lôi đình rồi….” Vị chí tôn kia lắp bắp nói.

“Khụ, các ngươi thu xếp đi… Khụ, trong khoảng thời gian này… Ta không hề tới đây!” Lệ Vô Ba ho khan mấy tiếng, xấu hổ xoay người bỏ đi.

Chỉ sợ vị truyền nhân Tử Tinh thế gia kia sẽ tới đây ngay bây giờ.

Nếu là như vậy, bị chửi cho như xối máu chó lên đầu chắc chắn chính là mình rồi… Nhanh chóng chuồn thì hơn…

“Khụ, các ngươi phải nhớ kỹ, trong khoảng thời gian này, ta cũng không tới đây….” Mấy lão nhân vội vàng chạy ra ngoài.

“Khụ… ta cũng vậy….”

Nhìn các vị đại lão gia tộc cả đám ai nấy đều bỏ chạy như bị chó đuổi, biến mất vô tung vô ảnh, vị chí tôn phụ trách mỏ tử tinh khóc không ra nước mắt, các ngươi đều đi rồi… ta thì sao đây?”

Mình là đốc giám, tuyệt đối không thoát được….

Sáng sớm ngày hôm say.

Tiếng rít gào của Tử đại nhân vang vọng khắp cả mỏ tử tinh, thậm chí, là toàn bộ Lệ thị gia tộc, bất kể là ở chỗ nào, cũng có thể nghe thấy tiếng Tử đại nhân chửi bới.

“Đây là chuyện gì? Đây là chuyện gì? Hỗn trướng vương bát đản! Đây là chuyện gì?” Sở Dương đích thật là giận điên lên… Mình vất vả lắm mới đào ra một cái lỗ, đám người này không biết giờ trò gì, ngay cả khe nứt cho kiếm linh chui ra chui vào cũng bị lấp mất rồi…

Tuy chỉ là tạm thời, nhưng Sở ngự tọa vẫn cảm thấy cực kỳ tức giận!

Một vị chí tôn đốc giám mỏ tử tinh mặt mày đau khổ đứng bên cạnh, cẩn thận giải thích.

“Đánh con mẹ nó rắm!” Sở Dương quay đầu lại, nổi giận cuồng mắng, khiến cho lão nhân đáng thương mặt mày ướt dẫm nước bọt của Tử đại nhân: “Bọn chúng rảnh rỗi không có việc gì? Cho dù rảnh trứng… cũng con mẹ nó không thể tới đây tiêu khiển chứ… Ta không phải đã sớm nói rồi, một khi bắt đầu thì không kẻ nào được nhúng tay? Bọn hắn xem như làm cảnh hả?”

“Gia chủ? Gia chủ tính là cái rắm hả? Không cần tiền đồ nữa? Không cần tử tôn sao? Chết rồi là xong hết hả?”

“Thành sự không đủ, bại sự có thừa!”

“Thoát nhìn mặt mày khôn khéo.

Trên thực tế đều là một lũ đầu bã đậu!”

“Tên Lệ Vô Ba này quả thực là thiên hạ đệ nhất ngu ngốc từ trước tới nay! Siêu cấp bại não mãi mãi không có đối thủ! Ngu ngốc độc nhất vô nhị Cửu Trọng Thiên!” Thanh âm Sở Dương chấn động tới thiên địa: “Sống bại não như hắn, làm sao còn chưa chết đi cho chật chỗ!”

Toàn bộ Lệ thị gia tộc đều chấn kinh rồi.

Ai vậy, dám lôi tên gia chủ ả mắng như điên vậy? Thật là trâu bò nha…

Mặt Lệ Vô Ba nổi gân xanh, ngồi trong thư phòng, nghiến răng ken két, cửa sổ cũng đã đóng chặt, cố gắng không để thanh âm chửi mắng kia không truyền vào trong tai.

“Gia chủ, ai to gan như vậy? Ta đi giết hắn!” Một tên thị vệ ân cần hỏi.

“Cút qua một bên! Ngươi biết cái gì?” Lệ Vô Ba tát một cái, tên thị vệ ý đồ vuốt mông ngựa lập tức bị đánh bay ra ngoài.

Lệ Vô Ba ôm lấy đầu mình, thở dài một hơi: Mẹ nó… đúng là chữa lợn lành thành lợn què…


Chương 1289: Người luyện công cách vách!

Cổ họng vị truyền nhân Tử Tinh thế gia này đúng là quá khỏe.

Hắn mắng to không ngừng miệng ước chừng nửa canh giờ, không ngờ vẫn chưa có dấu hiệu ngừng lại.

Mỗi một câu đều không hề lặp lại, ô ngôn uế ngữ ùn ùn, thậm chí có thể viết thành bảo điển chửi bới hay nhất từ trước tới nay.

Khiến cho người của Lệ thị gia tộc được đại khai “nhĩ giới” một lần.

Thế nên, sau khi trải qua việc này, đám đàn bà chanh chua của Lệ thị gia tộc mỗi khi chửi đổng lên, bỗng không lại có thêm không ít từ ngữ mới mẻ, đủ khiến người ta giận sôi lên…

Toàn bộ mỏ tử tinh, đều bị hắn chấn cho run bần bật.

Tất cả mọi người đều câm như hến!

Không phải không thể phẩn bác, mà là… cảm thấy mình chưa đủ phân lượng.

Hơn nữa, cũng đang lo lắng, vạn nhất khiến vị Tử đại gia này nổi cơn lôi đình, đột nhiên giở tính gàn bướng ra, lão tử không giúp các ngươi khai thác đó! Muốn giết thì cứ giết, muốn chém thì cứ chém!

Như vậy thì không xong rồi.

Hơn nữa, xem tính cách vị Tử đại nhân này, thật sự rất có khả năng làm thật đấy.

Hắn một thân một mình trong Lệ thị gia tộc, ngay cả gia chủ của Lệ thị gia tộc cũng bị hắn lôi ra chửi té tát, còn có chuyện gì mà vị đại nhân bưu hãn này không dám làm?

Mọi người rất sáng suốt lựa chọn im lặng, không phản bác.

Sở Dương oán giận một hồi, rốt cuộc mới tiếp tục công việc của mình.

Tất cả mọi người đều thở phào nhẹ nhõm một hơi: Nguy hiểm quá nguy hiểm quá… Vị Tử đại gia này không có phủi mông bỏ việc…

Nhưng lại không biết rằng, vị Tử đại nhân này không những không bỏ gánh, mà cho dù toàn bộ Lệ thị gia tộc có ngăn cản, hắn cũng tiếp tục khai thác….

Text được lấy tại

Bảo tàng lớn như vậy… Sở Dương làm sao có thể yên tâm để rơi vào tay địch nhân?

Đào sâu một lần nữa, Sở Dương rốt cuộc thở phào nhẹ nhõm một hơi.

Khe hở kia tuy bị lấp kín, nhưng dù sao cũng không chắc chắn như ban đầu.

Chỉ dùng hai canh giờ đã có thể đả thông một lần nữa.

Kiếm linh đương nhiên vội vàng chui vào, vơ vét tứ phía.

Dựa theo yêu cầu của kiếm chủ đại nhân, thực hiện chính sách tam sạch: Vơ sạch, vét sạch, lấy sạch! Ngay cả một mẩu tử tinh vụn… cũng không được để lại cho bọn hắn!

Kiếm linh bắt đầu làm kiếp c* li, nhưng lại… làm một tên c* li vô cùng cao hứng phấn chấn! Trong Cửu Kiếp không gian, thanh âm rào rào rầm rầm lại bắt đầu vang lên không ngừng.

Mưa tử tinh tâm, mưa tử tinh ngọc tủy….

Lần này, Sở Dương rõ ràng phát hiện, càng về sau, tử tinh ngọc tủy khai thác ra đã không phải là từng khối từng khối, mà đã biến thành từng tảng từng tảng… khối nặng nhất, đã lên tới mấy ngàn cân!

Chỉ riêng một khối như vậy đã ẩn chứa năng lượng tương đương với mấy ức tử tinh bình thường rồi… Hơn nữa, về phương diện độ tinh thuần, còn thuần khiết hơn vô số lần!

Hơn nữa đâu chỉ là một khối thôi? Mà là khoảng chừng mấy trăm, mấy ngàn khối.

Tử đại nhân lại bắt đầu tăng ca, hơn nữa lần này tăng ca liền một mạch ba ngày.

Lần này đương nhiên lại hao phí của Lệ thị gia tộc sáu vạn tử tinh.

Nhưng lần này, Lệ thị gia tộc không còn ai tiếc tử tinh nữa rồi, ngược lại còn lo lắng: Tử đại nhân liều mạng như vậy, có thể mệt chết luôn hay không?

Đương nhiên, mệt chết hay không thì chúng ta chẳng quan tâm, lo lắng nhất chính là… chớ để mỏ tử tinh chưa khai thác được mà vị Tử đại nhân này đã mệt chết… Như vậy đúng là hỏng bét hết cả rồi.

Không có một ai biết, tòa bảo khố khổng lồ này kỳ thật đã sớm bị khai mở, hơn nữa bảo tàng kinh thiên bên trong, đã bị vị Tử đại nhân cần cù chăm chỉ này chuyển hết vào túi riêng rồi.

Tất cả đám người Lệ gia đang kiễng chân trông ngóng chỉ sợ nằm mơ cũng không thể nghĩ tới, thứ mình đang trông ngóng đã… chỉ còn lại một cái vỏ… Cái gì cũng không còn…

Khi vị quản sự chí tôn kia treo một nụ cười nịnh bợ trên mặt, dè dặt xun xoe tiến tới, yêu cầu Tử đại nhân đi ngủ ngơi một hồi, không cần phải liều mạng như thế, bảo trọng thân thể của mình.

Sở Dương lập tức giậm chân tức giận mắng: “Ta không tăng ca thì làm gì đây? Đám óc heo kia khiến chỗ này bị bít lại.

Nếu ta không tranh thủ thời gian đả thông nó, hai ba ngày sau nó khôi phục lại như cũ… chẳng phải là kiếm củi ba năm thiêu một giờ sao?”

Vị chí tôn này khúm núm, vác cái mặt dính đầy nước bọt nhanh chóng chuồn mất.

Thật sự là hảo tâm ko được hảo báo… Làm tiếp đi, làm tới mệt chết luôn… Coi như ta xui xẻo.

Ba ngày sau, Tử đại nhân cả người hư thoát, bị khiêng trở về như thường lệ.

Trước khi đi không ngờ còn nói lại một câu: “Nhớ kỹ, nếu còn có kẻ nào dám tới phá hư…. Lão tử đập đầu chết luôn ở chỗ này!”

Những lời này kỳ thật chẳng cần hắn phải nói… Ai rảnh hơi tới đau trứng như vậy, còn đi mỏ tử tinh ăn chửi?

Ngay cả gia chủ cũng mắng như xối máu chó lên đầu…

Sau khi trở về.

Tử đại nhân lần này nghỉ ngơi một mạch hai ngày liền, khiến Lệ thị gia tộc trên dưới đều nóng lòng như lửa đốt, nhưng không một ai dám nói ra…

Sở Dương cũng không muốn nghỉ ngơi đâu, nhất là vào thời khắc mấu chốt thế này.

Nhưng làm việc trong sáu ngày với cường độ siêu cấp như vậy, kiếm linh cũng chịu không thấu.

Nhất định phải khôi phục lại.

Hơn nữa kiếm linh phát hiện, từ khi tinh thần lực phải làm việc với cường độ cao như vậy, tinh thần lực của mình tựa hồ cũng đang tăng trưởng…

Kiếm linh đang khôi phục, tuy Sở Dương không tình nguyên nghỉ ngơi, nhưng chỉ có thể nhân cơ hội này, toàn lực hấp thu địa tâm chi hỏa, đại địa chi lực!

Cho nên trong hai ngày này, ở trong mắt người bên ngoài, vị Tử đại nhân này chỉ cắm đầu vào trong bể bơi, không ra ngoài nửa bước.

Cái này quả thực quá kỳ quái rồi!

Chưa từng thấy qua kẻ nào nghiệm tắm như vậy… Con mẹ nó, ngươi đòi tới nhiều mỹ nữ hầu hạ như vậy, muốn cứ nửa ngày lại có một người hầu hạ mình.

Đến bây giờ ngay cả cái góc giường cũng không động tới…

Điều này cũng quá quỷ dị rồi….

Nhưng không có kẻ nào dám hỏi.

Nhất là khi Tử đại nhân vừa mới khôi phục lại được một chút, chuyện làm đầu tiên không ngờ lại là vung tay đánh ra một chưởng, đánh ra một lỗ thủng lớn nên nóc nhà….

Địa phương đánh tới vừa vặn chính là chỗ hai vị chí tôn ẩn thân.

Mười ngày đều trốn ở đây mà không bị phát hiện, nào nghĩ tới hôm nay lại bị tập kích?

Kinh hô một tiếng, rầm rầm, hai vị chí tôn phốc phốc rơi xuống.

Chỉ thấy Tử đại nhân vẫn nhắm mắt, thả mình nằm trong bể như nửa sống nửa chết, dùng một thanh âm lười biếng nói: “Các ngươi xem lâu như vậy, hẳn là đủ rồi… Trở về bảo Lệ gia chủ, ta tắm rửa, thích được nữ nhân nhìn, về phần nam nhân… thôi miễn đi.”

Nói xong câu đó, hắn không nói thêm gì nữa.

Từ đầu tới cuối không hề mở mắt.

Hai vị chí tôn chỉ biết cười khổ.

Đành phải rời đi hồi bẩm Lệ Vô Ba.

Lệ Vô Ba cũng không có cách nào.

Phất phất tay cho hai người này lui ra, nhưng cũng triệt tiêu giám sát đối với Tử đại nhân.

Chí tôn ngũ phẩm cũng bị phát hiện, chẳng lẽ đối phó với vị Tử đại nhân c* li này còn phải phiền tới các vị lão tổ tông hay sao?

Chỉ cần chú ý ngoại vi một chút là được…

Hơn nữa, Tử Tiêu Yên này thoạt nhìn chính là một con hàng tính tình nóng nảy táo bạo, hoàn toàn là hình mẫu cơ bắp.

Hắn đáng để sử dụng tâm cơ sao?

Không thể không nói, thanh thế Tử đại nhân tạo ra mấy ngày hôm nay đã hoàn toàn chứng minh mình là “ngu ngốc, toàn cơ bắp..”… loại hình tượng vô cùng chất phác!

Nếu đối phó với người như vậy còn phải như thân lâm đại địch, chuẩn bị sẵn sàng đón chờ quân địch… thì đúng là quá để mắt tới hắn rồi…

Sở Dương có thể thanh tịnh hơn rồi.

Nhưng hắn lại sinh ra hứng thú rất lớn đối với người cách vách của mình.

Trong phạm vi thần thức hắn khống chế, hàng xóm ngay bên cạnh đương nhiên là đối phương được chiếu cố nhiều nhất. hơn nữa, Sở Dương cũng biết, chỗ ở của mình, chính là một trong những căn phòng trọng yếu nhất.

Vậy ở bên cạnh mình, há có thể kém được?

Nhưng khiến cho hắn có chút giật mình, người ở bên trái, thật sự là có chút…. b**n th**!

Ngày nào cũng như ngày nào, từ sáng sớm đã vang lên thanh âm luyện công, dày vò các loại.

Tuy người nọ đã cực lực khống chế thanh âm, nhưng Sở Dương làm sao có thể không nghe ra được?

Mấy hôm nay, quả thực đến hắn cũng phải bái phục nghị lực và khả năng nhẫn nại của người này.

Sáng sớm bắt đầu luyện công, kình phong vù vù, không hề dừng lại một khắc, toàn lực đánh khoảng hai canh giờ.

Sau hai canh giờ, dưới cường độ tu luyện kh*ng b* như vậy, nguyên khí trong cơ thể gần nhu tiêu hao sạch sẽ, sau đó lại bắt đầu các loại huấn luyện cường độ cao.

Tỷ như chạy phụ trọng tỷ như diễn luyện các phương thức tự ngược…

Sở Dương có thể khẳng định, phụ trọng của người này ít nhất cũng phải trên ba ngàn cân!

Hơn nữa, đây chỉ là đeo thêm sau khi tập luyện khởi động.

Căn cứ vào tiếng bước chân của người này, chỉ sợ trên người lúc nào cũng phải có phụ trọng không dưới năn trăm cân. bất kể là ăn cơm ngủ nghỉ, đều đeo như vậy.

Sau huấn luyện, căn cứ vào hơi thở, chính là thởi gian hô hấp thổ nạp, thổ nạp một canh giờ xong, lại bắt đầu một vòng mới.

Một ngày ít nhất là bốn lượt!

Sở Dương tính toán, trong vòng một ngày, thời gian người này nghỉ ngơi chân chính, tuyệt đối không nhiều hơn một canh giờ.

Hơn nữa một khu huấn luyện, liền toàn lực ứng phó!

So với võ giả bình thường luyện công, trên thời gian đã ước chừng gấp bốn, còn trên cường độ thì thật không biết gấp bao nhiêu lần!

Trên đời lại có người như vậy?

Điên cuồng luyện công như thế, quả thực là chẳng khác nào tàn phá bản thân! Nếu điều kiện thân thể không đủ mạnh, chỉ sợ có thể luyện chết cả mình rồi.

Nhưng người cách vách hiển nhiên đều tiến bộ mỗi ngày….

Theo Sở Dương phỏng đoán trong lòng, điều kiện thân thể như vậy, nếu không có Cửu Trọng đan bản không hoàn chỉnh duy trì, trong các huynh đệ của mình, chỉ có thân thể một người mới có thể tiếp nhận cường độ như vậy.

Chính là Đổng Vô Thương.

Đây là cường độ tiên thiên quyết định, không liên quan tơi tinh thần lực và sức chiến đấu.

Chính là tiên thân ban ân!

Chiến lực Cố Độc Hành vị tất đã thấp hơn Đổng Vô Thương, nhưng thuần thúy luận tới phương diện cường độ huấn luyện, thì còn xa mới bằng.

Nhưng cho dù là Đổng Vô Thương, cứ luyện công điên cuồng như vậy, sớm muộn gì hắn cũng bị luyện chết.

Đổng Vô Thương đã luyện công vô cùng liều mạn rồi, nhưng so sánh người cách vách này vẫn còn xa mới bằng.

Một lần hắn ngẫu nhiên liều mạng như vậy, còn bị Sở Dương ngăn cản, làm như vậy, trong thời gian ngắn sẽ thu được hiệu quả lớn nhất, nhưng… về lâu dài mà nói, lại chẳng khác nào tự sát.

Một khi thân thể xuất hiện tín hiệu không chịu đựng nổi, người này sẽ sụp đổ.

Nhưng hiện tại, người cách vách này là sao lại liều mạng như vậy?

Sở Dương không khống chế được lòng hiếu kỳ, hỏi: “Người ở vách vách là ai?”


Chương 1290: Lệ Hùng Đồ chấp nhất

Bị Tử đại nhân uy h**p, tất cả thiếu nữ đều sợ tới mức tránh ở gian ngoài, câm như hến, cả đám đều dỏng lỗ tai lên nghe ngóng động tĩnh bên trong.

Chỉ sợ thiếu một lỗ tai không dùng được lại không nghe thấy bên trong, như vậy thì phiền to rồi…

Vị Tử đại gia này ngay cả gia chủ cũng dám chửi tét tát, nếu thật sự giết mấy người mình, toàn bộ Lệ thị gia tộc chỉ sợ chẳng có mấy người đi hỏi tội, hơn nữa còn tâng bốc vài câu: “Giết hay lắm! Loại như vậy giữ lại làm gì… ta đã sớm muốn giết rồi….”

Hiện giờ câu này vừa nói ra, mấy thiếu nữ đương nhiên là nghe được đầu tiên.

Một bạch y thiếu nữ co rúm người lại, nói: “Cách vách, chính là chỗ ở của hai vị thiếu gia.”

“Ồ?” mí mắt Sở Dương khẽ động: “Vào đây trả lời!”

“Phía bên phải chính là đại công tử Lệ Tuyệt.

Ở bên trái là tiểu thiếu gia Lệ Hùng Đồ.” Bạch y thiếu nữ dè dặt đi tới, cúi đầu nói.

Sau khi Lệ Hùng Đồ nhận tổ quy tông xong, vẫn chưa tham gia bài danh gia tộc.

Cho nên tất cả hạ nhân Lệ gia đều tôn xưng là tiểu thiếu gia.

“Lệ Hùng Đồ?” Ánh mắt Sở Dương không khỏi lóe lên, chính là hắn?

“Vâng.

Từ khi tiểu thiếu gia trở về, vẫn được công nhận là cuồng nhân luyện công của gia tộc.

Tiểu thiếu gia chăm chỉ cố gắng, trong toàn bộ Lệ gia chúng ta, cũng là số một.” Trên mặt bạch y thiếu nữu có vẻ tán thưởng và hâm mộ.

Nam nhân nỗ lực phấn đấu, bất kể là ở thế giới này cũng đều được nữ nhân coi trọng.

Mà ở thế này, cái gọi là phấn đấu, chính là luyện công!

“Ồ….” Sở Dương như có điều suy nghĩ, phất phất tay: “Ngươi lui xuống đi.”

Bạch y thiếu nữ dạ một tiếng, nhẹ nhàng đi ra ngoài.

Đối với vị Tử đại gia này, mấy thiếu nữ đều có chút kỳ quái.

Khi hắn điểm danh muốn nữ tử mỹ mạo hầu hạ, cả đám đều bi thương và tuyệt vọng, cho rằng lần này nhất định khó thoát khỏi bị lăng nhục.

Không nghĩ tới tên gia hỏa này sau khi đòi mấy người mình tới xong, đến một ánh mắt cũng chẳng thèm liếc nhìn một cái.

Đây là chuyện gì? Mấy thiếu nữ sau khi tìm được đường sống trong chốt chết, ngược lại còn có chút buồn bực, liệu có phải tên gia hỏa này căn bản không có loại… năng lực kia.. Cố ý gọi mấy mỹ nữ tới là để giữ thể diện?

Vừa nghĩ như vậy, tất cả mọi người đều cảm thấy có thể lắm.

Vì thế mấy vị thiếu nữ lại càng thêm cẩn thận.

Nghe nói người như thế thường có tâm lý rất b**n th**… Chúng ta nhất định phải cẩn thận, chớ để hắn nổi điên lên…

Hít thật sâu mộ thơi, hấp thu một đợt địa tâm chi hỏa, cảm nhận thấy hỏa lực dưới chân đã yếu đi một chút, Sở Dương nhảy vọt ra khỏi bể nước, sau đó mặc quần áo vào.

Ừm, một thân bạch bào.

Đây là lần đầu tiên Sở Dương mặc quần áo màu sắc khác, kể từ khi lên Thượng Tam Thiên này.

Một mực đều là hắc y.

Hơn nữa là hắc y Ô Thiến Thiến làm.

Kể từ khi biết trong vạt áo có mấy chữ đó, mỗi một lần khi Sở Dương thay quần áo, trong lòng đều hiện lên mấy chữ giống như ma chú: Sở Dương, Thiến Thiến thích ngươi.

Kết quả là bỏ hết ý định ban đầu, lại mặc hắc y do Ô Thiến Thiến làm…

Nghĩ tới đây, hắn lại nhớ tới Ô Thiến Thiến vì bảo vệ mình là chịu một chưởng của cửu phẩm chí tôn, cho tới bây giờ vẫn nằm trong Cửu Kiếp không gian, không rõ sống chết.

Tâm tình Sở Dương không nhịn được lại có chút trầm trọng.

Haiz, Cửu Tử Hoàn Hồn thảo.

“Ta đi ra ngoài một chút, gặp vị tiểu thiếu gia này một lát.

Đừng đi theo ta.” Sở Dương phân phó mấy câu rồi thản nhiên đi ra ngoài.

Mấy thiếu nữ thấy hắn hôm nay không ngờ lại ra ngoài, đều cả kinh.

Nghe xong một câu này lập tức lại an tâm trở lại.

Sở Dương nhẹ nhàng lướt ra ngoài giống như một làn khói.

Trong căn nhà bên cạnh, dưới tinh quang chiếu rọi, thân hình khôi khô của Lệ Hùng Đồ lại càng có vẻ cao lớn uy mãnh.

Trong thời tiết vô cùng giá lạnh như vậy, hắn không ngờ chỉ mặc một chiếc quần đùi.

Giờ phút này, tu vi toàn thân hắn đều bị tiêu hao sạch sẽ, chỉ dùng lực lượng thân thể thuần thúy, di chuyển một khối tinh thần thiết khổng lồ trên mặt đất.

Khối tinh thần thiết này, Sở Dương có thể nhìn ra, ít nhất cũng phải năm ngàn cân trở lên.

Nếu như tu vi Lệ Hùng Đồ còn, nhấc lên hoàn toàn không có bất cứ vấn đề gì.

Nhưng hiện tại, trong kinh mạch hắn đến một chút nguyên khí cũng không có, hơn nữa lực lượng thân thể cũng bị hao tổn hơn phân nửa rồi.

Cơ bắp cả người Lệ Hùng Đồ nổi lên cuồn cuộn, gầm lên một tiếng, nhấc tinh thần thiết lên khỏi mặt đất.

Cả người Lệ Hùng Đồ run rẩy, lại hừ một tiếng, chậm rãi nhấc tinh thần thiết lên… quá đầu…

Trog mắt Sở Dương lộ ra một tia tán thưởng khí lực thật lớn.

Người bình thường đều phải ra sức hét lớn một tiếng, phun trọc khí trong lồng ngực ra.

Phải biết rằng bốn chữ ‘khai thanh thổ khí’ thực sự không phải là tùy tiện nói chơi.

Trước khi phát lực, khai thanh thổ khí thứ nhất có thể gia tăng niềm tin, thứ hai có thể giúp bài xuất trọc khí trong cơ thể, thanh âm càng lớn thì lực lượng càng lớn…

Nhưng Lệ Hùng Đồ lại không làm như vậy, hiển nhiên là sợ quấy rầy người khác nghỉ ngơi.

Hắn có thể ở nơi này đã chứng tỏ Lệ thị gia tộc rất coi trọng hắn.

Hắn căn bản không cần quan tâm, nhưng hắn vẫn chú ý tới điểm này, khiến Sở Dương phải tán thưởng.

Sau đó Lệ Hùng Đồ cứ giơ như vậy, điều chỉnh hô hấp một chút, bắt đầu chậm rãi đi vòng quanh.

Mỗi một bước đi, đại địa dưới chân đều chấn động không ngừng.

Sở Dương chú ý tới, ở trên người trên tay Lệ Hùng Đồ có buộc không ít những túi to làm bằng da thú, Bên trong túi hẳn đều là những kim loại nặng!

Trên cổ chân, buộc hai cái túi lớn, mỗi một bước, khi chạm xuống đất, đều đạp cho mặt đất run rẩy.

Nếu dựa theo điểm này, sức nặng toàn thân Lệ Hùng Đồ hiện tại, ít nhất cũng phải lên tới tám ngàn cân!

Chỉ dùng lực lượng thân thể để chịu đựng trọng lượng như vậy, tên gia hỏa này quả nhiên là luyện công không muốn sống nữa!

Chỉ thấy Lệ Hùng Đồ đi càng lúc càng nhanh, trên th*n th* tr*n tr** ồ ạt đổ ra mồ hôi, từng đám từng đám sương mù màu trắng từ trên người hắn bốc lên.

Sở Dương cẩn thận thăm dò tu vi Lệ Hùng Đồ một chút, không khỏi sợ nhảy dựng lên!

Lệ Hùng Đồ hẳn là tiến vào Thượng Tam Thiên cùng lúc với đám người Đổng Vô Thương.

Hiện giờ không ngờ đã có tu vi thánh cấp ngũ phẩm rồi!

Làm sao có thể nhanh như vậy?

Trong lòng Sở Dương thực sự chấn kinh.

Đổng Vô Thương hiện tại hẳn là đã đột phá chí tôn nhất phẩm, nhưng tu vi Đổng Vô Thương cũng là nhờ hưởng ké Nhuế Bất Thông.

Hơn nữa còn có mình trợ giúp vô số inh dược, thậm chí là linh dược không thuộc về vị diện này, không tiếc giá nào gia tăng mà lên.

Nhưng Lệ Hùng Đồ lại không có tài nguyên như vậy.

Hắn hiên tại đừng nói là có tu vi thánh cấp ngũ phẩm, cho dù là quân cấp ngũ phẩm đã là nằm ngoài dự đoán của người ta rồi!

Phải biết rằng, khi Lệ Hùng Đồ lên đây, cũng chỉ có tu vi hoàng tọa tam tứ phẩm mà thôi.

Nhưng Lệ Hùng Đồ ở trước mặt Sở Dương, lại chính là tu vi thánh cấp ngũ phẩm! Điều này khiến Sở Dương cảm thấy thực sự kinh ngạc.

Chỉ thấy Lệ Hùng Đồ bước đi, mồ hôi vừa đổ ra như mưa, thân thể run rẩy không ngừng, tựa hồ ngay lập tức sẽ ngã xuống, nhưng thủy chung vẫn không hề ngã xuống.

Toàn bộ cơ thể của hắn đang run rẩy…

Sở Dương pháthiện, mỗi khi Lệ Hùng Đồ sắp không duy trì nổi, trong miệng sẽ hung hăng nói tới một thứ gì đó.

Hết sắc chăm chú lắng nghe.

“Ta có thể làm được!” Lệ Hùng Đồ thở gấp lẩm bẩm.

“Gia tộc kỳ vọng ta quá lớn…. Ta không cố gắng là khinh thường chính mình!”

“Ta muốn báo thù!”

“Đổng Vô Thương… không biết hiện tại ngươi có tu vi gì.. ta muốn chiến một trận với ngươi!”

‘Đổng Vô Thương… Ta muốn cùng ngươi chiến một trận!”

“Vô duyên vô cớ trọng dụng… vì cái gì?”

“Vì cái gì?”

“Vì cái gì? Ta không thoải mái!”

Lệ Hùng Đồ rít gào trầm thấp, thanh âm của hắn khe khẽ mơ hồ, chỉ có hắn nghe được.

Càng về sau, thể lực hiển nhiên đã đạt tới cực hạn, rống một câu mới đi được một bước.

Hắn tựa như một con kiến bi tráng mà bất đắc dĩ, đang cõng cả một ngọn núi lớn, ra sức tiến về phía trước!

Trong lòng Sở Dương khẽ khẽ thở dài.

Tiếp đó, Lệ Hùng Đồ liên tục ương ngạnh di chuyển cước bộ… Cuối cùng, hai chân hắn không chịu nổi sức nặng như thế nữa, phốc một tiếng, chân trái quỳ xuống.

Cả người hắn run rẩy, vẫn giơ tinh thần thiết lên, môi run run, nửa quỳ trên mặt đất: “Một ngàn ba trăm năm mươi tám bước, so với lần trước, hơn năm bước… Lần trước, ta không đứng lên được.

Nhưng lần này, ta muốn đứng lên!”

Hắn không ngừng ra sức gầm nhẹ, kiệt lực vậ khỏi chút khí lực cuối cùng còn sót lại, muốn đứng lên.

Nhưng hắn thật sự đã không còn khí lực, chỉ đứng như vậy đã đáng quý rồi, chứ đừng nói tới cái gì mà đứng dậy hay không đứng dậy.

Thật lâu sau, trong cổ hắn phát ra một tiếng hừ trầm thấp, thân thể khôi ngô chậm rãi ngã xuống, quỳ rạp trên mặt đất, tinh thần thiét trầm trọng liền đè lên người hắn.

Thở hồng hộc trầm trọng, giờ khắc này, ánh mắt Lệ Hùng Đồ đã dữ tợn mà cuồng dã.

Trong phòng có một bạch y thiếu nữ vội vàng chạy tới, trong mắt tràn ngập ôn nhu và đau lòng, bưng một chén nước đi tới bên người Lệ Hùng Đồ, ôn nhu nói: “Thần công không phải ngày một ngày hai luyện thành.

Thiếu gia, ngươi đã rất cố gắng rồi, sớm muộn gì cũng cũng thành công thôi…”

Lệ Hùng Đồ cười thảm một tiếng, uống cạn chén nước, đột nhiên vận công, rầm một tiếng, tinh thần thiết trên người hắn đổ xuống.

Hắn mạnh mẽ đứng dậy.

“Thần công không phải ngày một ngày hai luyện thành, ta đương nhiên biết, nhưng thời gian của ta không còn nhiều nữa.

Đối thủ của ta, ai nấy đều là loại b**n th**!” Lệ Đông Hải thản nhiên nói: “Ta muốn vượt qua bọn họ! Cho dù ta liều mạng như vậy, so với bọn họ, cũng chưa chắc đã vượt qua được!”

Bạchy thiếu nữ đau lòng nói: “Thiếu gia, ngươi luôn nói đối thủ của ngươi… đối thủ của ngươi rốt cuộc là ai? Là thiếu gia mấy đại gia tộc kia sao?”

“Bọn hắn làm sao xứng làm đối thủ của ta!” Lệ Hùng Đồ hừ một tiếng: “Đối thủ của ta… Người đáng để ta tôn trọng mới là đối thủ của ta.

Thiếu gia cửu đại gia tộc… Hắc hắc… Nếu bọn họ cũng có xuất thân giống đối thủ của ta, đám thiếu gia đó đã sớm chết không có chỗ chôn rồi!”

Ánh mắt bạch y thiếu nữ có chút ngây ra, lo lắng vô cùng nói: “Địch nhân nhu vậy, gia tộc xuất động mấy cao thủ, giết bọn họ không phải tốt rồi sao? Ngươi làm sao phải tra tấn mình như thế?” Bạn đang đọc truyện được copy tại

Truyện FULL

“Thúi lắm!” Lệ Hùng Đồ thở hồng hộc, lạnh lùng nói: “Đối thủ của ta chính là anh hùng, hảo hán tử! Bọn họ là đối thủ của ta, chứ không phải địch nhân! Đối thủ của ta, ta phải dốc hết toàn lực chiến thắng, đánh bại hắn! Nếu có một ngày chết trong tay bọn họ, ta cũng không oán hận! Tin tưởng nếu như bọn họ chết trong tay ta, bọn họ cũng không có gì tiếc nuối!

“Đường đường chính chính chiến thắng bọn họ, đây mới là Lệ Hùng Đồ ta! Mượn lực người khác đánh bại đối thủ! Ta tính là cái rắm gì?”

❮ sau
tiếp ❯

Avatar

Bình luận gần đây
https://audiosite.net
Đã xong nhé bạn ^^
https://audiosite.net
Chinh Đàm 1 ngày trước
Xong chưa ad ơi
https://audiosite.net
Hihi Khó nói lém bạn cái này do bên Trung thui bạn. Khả năng cao là không bạn ^^ Lần này người Bảo Lãnh cho cậu này là 1 trong Gia Tộc đình đám bên Trung đó... Nếu không đúng luật đến 2028 mới mãn hạn cơ bạn :P
https://audiosite.net
Cảm ơn bạn thích bộ này ^^! Dạo này hơn bận bạn à, ừm chưa có nhé. Mình đang viết dở bộ Vu Chi Nguyên rùi bạn :D Có lẽ lần này mình sẽ không bán sang bên Trung nữa.. thử đăng tại Việt Nam coi sao ^^
https://audiosite.net
haizz lại cháy file này rồi :Z Bạn đợi mình chút nhé đang liên hệ mới CTV upload bộ này nhé
https://audiosite.net
Chinh Đàm 2 ngày trước
Ad ơi sửa lại sever đi Bị lỗi rồi
https://audiosite.net
Chinh Đàm 2 ngày trước
Có tập mới chưa ad ơi
https://audiosite.net
Nguyen Tuan 3 ngày trước
bộ này cuốn quá, em nghe đc 500 chap rồi, mong ad không drop
https://audiosite.net
Tất cả bộ truyện bạn báo lỗi đã cập nhật thêm Sever Độc QUyền HMT nhé - Mình gửi bạn LT - Thỉnh vào trang cá nhân quy đổi Vip nhé Tuấn ^^!
https://audiosite.net
Chào bạn: Vinh Nguyen - Mình đã check rất kỹ không lỗi nhé :) Bạn kiểm tra lại Wifi hoặc 4g -5g nhé ^^! - Ngoài ra lúc lỗi bạn có ? chát box xem là lỗi ở đâu nhé Cậu.
https://audiosite.net
Mình không rõ lém...! Loay quay mk: 18 Hoặc 18+ 2 cái đó thui bạn.. !!!
https://audiosite.net
Nguyen Thuong 6 ngày trước
Mk là gì v
Khí Linh xin chào!
Lotus
Chat Box