1. Home
  2. Truyện Kiếm tu
  3. Ngạo Thế Cửu Trọng Thiên
  4. Tập 251 : Uy lực của Phong Kỳ Lương (c1251-c1255)

Ngạo Thế Cửu Trọng Thiên

Tập 251 : Uy lực của Phong Kỳ Lương (c1251-c1255)

❮ sau
tiếp ❯

Chương 1251: Uy lực của Phong Kỳ Lương

Càng về sau, tạp chất cơ bản đã bị bài trừ hết, chỉ đơn thuần là tăng tu vi mà thôi.

Nhưng đây là lần đầu tiên Thiết Bổ Thiên thăng cấp chóng mặt như vậy, tâm tình há có thể không kích động? Cuồng tăng như vậy, bất cứ kẻ nào cũng không thể bình tĩnh được.

Hoàng đế bệ hạ hưng phấn vận công hết lần này tới lần khác…. giống như một tiểu hài tử vừa mới có được một món đồ chơi mới vậy… Sau đó nhập địch!

Lâm vào trong điều tức thật sâu.

Sở Dương thật sự là bị nghẹn tới chảy máu mũi.

Nhìn một nữ nhân quốc sắc thiên hương, phong hoa tuyệt đại, hơn nữa còn là nữ nhân rất yêu m*nh tr*n như nhộng trước mắt…. Vậy mà mình cái gì cũng không được làm…

Loại hình phạt này quả thực so với ăn xuân dược không chỗ phát tiết còn khó chịu hơn.

Ăn xuân dược không có chỗ phát tiết còn có chút an ủi, bởi vì không có chỗ phát tiết… Nhưng hiện tại vấn đề là… có chỗ mà phát tiết không được.

Buồn bực chết mất.

Nhưng sự buồn bực của Sở ngự tọa đã nhanh chóng bị chấn kinh thay thế.

Tu vi Thiết Bổ Thiên liên tiếp tăng lên, có thể trực tiếp nói là một bước lên mây! Tốc độ như vậy khiến cho ngay cả Sở Dương cũng cảm thấy kh*ng b*.

Đêm nay, Sở Dương liên tục pha rượu loãng cho Thiết Bổ Thiên, sau đó lại cho nàng uống hết, gia tăng tu vi.

Sau đó lại lợi dụng tám mươi loại thiên tài địa bảo trong Cửu Kiếp không gian, cố bản bồi nguyên cho Thiết Bổ Thiên, phối hơp với được lực của rượu Tuyết Lệ Hàn cho.

Thậm chí, mỗi một lần đều dùng tới hồng mông tử khí quán thông kinh mạch cho Thiết Bổ Thiên, mỗi một lần đều dùng tới tiên linh khí của thương khung kim thủ, cùng cố nguyên hồn và gia tăng tu vi cho Thiết Bổ Thiên.

Quá trình cứ như vậy lặp đi lặp lại chín lần!

Thủ đoạn gia tăng tu vi như vậy, tài nguyên nhiều như vậy, ở trên Cửu Trọng Thiên đại lục này, tuyệt đối có thể nói là khoáng cổ tuyệt kim.

Nhưng mỗi một lần, cũng khiến Sở Dương cảm thấy cực kỳ chấn kinh!

Lần đầu gia tăng, chủ yếu là dựa vào nguyên tắc cẩn thận.

Sở Dương pha thật loãng rượu của Tuyết Lệ Hàn, khiến Thiết Bổ Thiên tăng từ vương tọa tam phẩm lên tới vương tọa ngũ phẩm.

Lần thứ hai, liều lượng lại lớn một chút, kết quả là xoạt một tiếng, tăng thẳng tới cửu phẩm.

Tốc độ như vậy, khiến cho Sở Dương suýt chút nữa cắn lưỡi.

Lần thứ ba, lên tới hoàng tọa tứ phẩm rồi.

Nếu như có người bên cạnh nhìn thấy tu vi có thể tăng lên như thế, thế nào cũng phải sợ tới choáng váng đầu óc.

Trong thiên địa, không ngờ lại phát sinh chuyện như vậy.

Cái gì gọi là một bước lên trời? Chính là như vậy.

Sau lần thứ chín, Thiết Bổ Thiên thuận lợi đột phá thánh cấp nhất phẩm.

Trở thành cao thủ không hơn không kém!

Sở Dương cảm thấy kh*ng b* nhất cũng không phải là tiến cảnh của Thiết Bổ Thiên, bởi vì cảnh giới Thiết Bổ Thiên tăng lên đã nằm trong dự liệu của hắn.

Rượu hắn pha loãng rát nhiều, nhiều đến mức so với chính hắn uống cũng không khác biệt bao nhiêu.

Sở Dương uống hết nhiều như vậy, lập tức thánh cấp cửu phẩm sơ cấp tăng lên tới đỉnh phong.

Nhưng Thiết Bổ Thiên uống nhiều như vậy, lại có thể từ vương tọa tam phẩm tăng lên tới hai mươi lăm giai vi!

Đó cũng không không phải là tư chất Thiết Bổ Thiên tốt hơn Sở Dương, mà là vì giai vị Sở Dương cao, theo giai vị càng cao đột phá lại càng khó.

Nói cách khác, vương tọa cửu phẩm đánh vương tọa bát phẩm, đánh được hai đã là không tệ rồi.

Nhưng hoàng tọa cửu phẩm đánh hoàng tọa tam phẩm, lại có thể vs bốn người trở lên.

Mà quân cấp cửu phẩm đánh bát phẩm, lại có thể đánh gấp mười trở lên.

Thánh cấp cửu phẩm đánh thánh cấp bát phẩm, ít nhất cũng có thể vs năm ngươi người trở lên!

Đó là chưa kể tới giai vị đặc thù của đao hoàng kiếm đế.

Thứ hai, đó là vì thiên tài địa bảo mà Sở Dương dùng thật sự nhiều lắm. trong cơ thể tự nhiên kháng dược tính.

Nhưng Thiết Bổ Thiên tuy là đế vương nhân gian, nhưng không có kỳ ngộ giống như Sở Dương.

Huống chi, còn có vô cùng vô tận tài nguyên vốn không thuộc vế thế giới này hiệp trợ?

Sở Dương kinh khủng nhất chính là, bình cảnh mà Thiết Bổ Thiên gặp phải mỗi khi đột phá giai vị.

Mỗi lần Sở Dương tăng cấp, thường thường đều một mạch tăng lên mấy giai vị liền.

Nhưng có thể khiến hắn cảm nhận được bình cảnh giai vị, thường thường chỉ có một số cửa ải tối hậu.

Nhưng từ lúc Thiết Bổ Thiên thăng cấp cho tới bây giờ, mỗi một lần thăng cấp đều gặp phải bình cảnh.

Mỗi một lần đều phải tự mình cắn răng vượt qua.

Sở Dương cực kỳ buồn bực và kinh ngạc.

Người khác đều không hề gặp phải tình huống thế này.

Tỷ như đám người Nhuế Bất Thông Đổng Vô Thương, cũng từng thăng cấp kiểu nhảy vọt như Thiết Bổ Thiên nhưng lại không gặp phải tình huống này.

Hai mươi lăm cái giai vị, hai mươi lăm lần khổ hình! Hơn nữa là khổ hình kinh người!

Thật là làm khó vị nhất đại đế vương yểu điệu này, không hiểu thế nào mà nàng chống đỡ được.

Đến cuối cùng, cũng chính là cực hạn thừa nhận của Thiết Bổ Thiên.

Cũng tới cực hạn của dược hiệu.

Rốt cuộc cũng ngừng lại.

Thánh cấp nhất phẩm!

Mặc dù Thiết Bổ Thiên liên tục đột phá nhiều giai vị như vậy, mặc dù có Sở Dương kiệt lực bảo vệ, nhưng thân hồn cũng cảm nhận được vô tận mệt mỏi.

Ngay cả khi rời khỏi chiếc bồn tắm cuối cùng, cũng là Sở Dương ôm ra.

Vừa mới ly khai bồn tắm đã lập tức chìm vào giấc ngủ, ngay cả Sở Dương đặt nàng lên giường, đắp chăn cho nàng lúc nào cũng không biết.

Mà lúc này, sắc trời đã đến thời điểm hắc ám cuối cùng trước khi bình minh lên

Tảo triều, tuyệt đối lại không lên được.

Sở Dương chỉ có chạy vội đi tìm Phong Kỳ Lương, bảo hắn tuyên bố hủy bỏ tảo triệu.

Khi nhìn thấy Phong Kỳ Lương, Sở Dương bị vị thất nương này ọda cho hoảng sợ.

Chỉ thấy cả người Phong Kỳ Lương bị bọc trong một lớp tạp chất bẩn thỉu giống như bùn đen, đang luyện công.

Sở Dương vỗ vỗ trán mình, thở dài một tiếng, cảm thấy cực độ không biết nói gì.

Trời ạ..

Mình quên mất một việc…

Quên bảo Phong Kỳ Lương phải tắm rửa.

Kết quá là vị tổng quản đại nội đại nhân này trở lại hoàng cung, sau khi xác định vô sự liền uống rượu vào.

Sau đó đương nhiên là cũng giống với Sở Dương uống lần đầu tiên, cả người bài tiết ra vô tận tạp chất.

Nhưng sau khi Phong tổng quản cảm nhận được kỳ hiệu của thứ rượu này, lại kích động tới run rẩy cả người, càng thêm cẩn thận, chỉ sợ tẩy sạch mấy thứ này lại ảnh hưởng tới tu vi tăng lên, không ngờ không dám tám rửa…

Cứ như vậy để chất bẩn bám lên người.

Đến khi Sở Dương tìm được, hắn đã không cần tắm nữa rồi.

Bởi vì mấy thứ này đã thấm ướt, đóng dính với quần áo trên người rồi.

Hơn nữa còn đang có mồ hôi không ngừng toát ra, không ngừng dày lên…

Cái mùi thối này, theo gió tỏa đi ba mươi dặm!

Sở Dương đi vào, bị hun cho cái xíu ngã, liên khan nôn khan, chật vật bỏ chạy.

Cái thứ mùi này, cho dù là một con chồn chuyên đánh rắm thối… chui vào đây cũng bị hun cho thối nhừ!

Trước ánh mắt khinh bỉ của Sở Dương, Phong tổng quản rất xấu hổ, bóc từng mảng từng mảng tạp chất thối hoắc rên người mình ra…

Phong Kỳ Lương tuyệt đối là một người cẩn thận.

Hắn không ngờ còn lấy một cái chậu rửa mặt, cậy từng mảng từng mảng chất bẩn trên người xuống, lại cẩn thận đặt vào trong chậu, xem xem trên người mình rốt cuộc có bao nhiêu tạp chất…

Cuối cùng nhìn lại, đã đầy một chậu.

Sở Dương đã sớm trèo l*n đ*nh một cây đại thụ, ngửa đầu nhìn trời, tham lam hít thở từng ngụm từng ngụm không khí mát mẻ. không dám cúi đầu, vừa cúi đầu xuống liền thấy bộ dáng Phong tổng quản đang cậy lớp vỏ của mình, Sở Dương sợ mình sẽ cuồng thổ từ trên ngọn cây xuống dưới đất.

“Ha ha, trừ đi mười lăm cân của cái chậu, mấy thứ này tổng cộng tám cân bốn lượng ba tiễn rưỡi!” Thanh âm Phong Kỳ Lương truyền tới, không ngờ rất có vẻ kiêu ngạo: “Đều là từ trên người ta cậy xuống….”

Sở Dương nôn khan một tiếng: “Mau đi thông báo, nói hôm này hủy tảo triều….”

Sau đó xoạt một tiếng, bỏ đi không để lại dấu vết…

Thật sự là chịu không nổi nữa.

Phong Kỳ Lương vội vàng đáp ứng một tiếng, nhìn lại thời gian cũng ngây người ra: Qua thời gian tảo triều rồi.

Vội vàng thay một bộ quần áo khác rồi chạy như bay tới thông báo.

Nhưng Phong tổng quản đã quên mất, mình mới chỉ cậy mấy thứ kia xuống thôi, còn chưa tắm rửa.

Trên người vẫn hôi thối không chịu nổi.

Nhưng bản thân Phong Kỳ Lương ngửi mãi cũng thành quen.

Bởi vì hắn sợ người khác phát hiện, cho nên đóng kín tất cả các cửa phòng mình lại, bị cái thứ mùi này om cho một đêm, hắn đã chẳng ngửi thấy cái mùi gì nữa rồi…

Một đường vội vàng đi tới đại điện.

Phong đại tổng quản căn bản không biết, tất cả những chỗ được hắn đi qua, đều khiến cho hoàng cung rung chuyển một trận.

Đám thái giám cung nữ ven đường bị Phong đại tổng quản đi qua xong liền vội vàng bịt mũi, chạy tới một chỗ nào đó cuồng thổ như điên.

Phong tổng quản làm sao vậy? Cho dù lả rơi xuống hầm cầu không tắm cũng không thể thối như vậy chứ….

Một đường mang theo mùi hương đậm đã chạy tới đại điện, Phong Kỳ Lương hô lớn: “Bệ hạ truyền khẩu dụ….”

Quần thần đứng trang nghiêm.

Sau đó mọi người cùng khịt khịt mũi: cái thứ mùi gì vậy… Như thế nào từ xa bay tới, càng lúc càng đậm….

Chỉ thấy Phong tổng quản mang theo một thứ mùi có thể tàn sát nhân gian, sắc mặt bình thản như không, ngông nghênh đi tới chính giữa đám người, uy nghiêm nói: “Bệ hạ khẩu dụ, hôm nay hủy tảo triều….”

Chỉ đáng thương cho Lý các lão tuổi già sức yếu, ho khan một tiếng, th* d*c một hơi, lập tức một mùi tanh tưởi sộc vào mũi… Lý các lão lập tức trợn trắng mắt, tắt thở ngã rầm một cái xuống đất.

Phong tổng quản lấy làm kỳ: “Lý các lão làm sao vậy?”

Tất cả mọi người đều dùng một loại ánh mắt như nhìn quái vật nhìn hắn: Làm sao vậy? Ngươi còn hỏi làm sao vậy?

Lại thấy mọi người đều ngừng hô hấp, liên tục thối lui mấy bước tránh hắn như tránh rắn rết, sau đó có người trực tiếp quay đầu chạy ra khỏi đại điện, không thèm quay đầu lại một cái, sau dó lại nghe thấy tiếng nôn mửa ồng ộc truyền tới.

Lúc này, Lý các lão ngất xỉu đột nhiên tỉnh lại, vội vàng bò ra ngoài.

Đáng thương lão đầu nhi này hai mắt trắng dã, chòm râu run run, thở không ra hơi: “Thối chết lão phu rồi… thối chết lão phu rồi….”

Văn võ bá quan đồng loạt muốn xỉu.

Phong Kỳ Lương tổng quản, chỉ với một mùi hương của bản thân đã chinh phục toàn bộ đám tinh anh đỉnh cấp cao nhất Thiết Vân đế quốc!

Loại công tích này, trước nay chưa từng có, trở thành có một không hai thiên cổ!

Phong Kỳ Lương còn đang gãi gãi đầu buồn bực, làm sao hôm nay lại nói nghỉ tảo triều mà chẳng ai tới hỏi nguyên nhân? Lại không biết mọi người không bị hắn thối chết đã phải đốt hương cảm tạ thần phật rồi.

Làm gì có kẻ nào chán sống, liều mạng chạy tới hỏi nguyên nhân này nọ nữa.

Ngày tảo triều hôm nay, hoàng đế bệ hạ phát hiện thiếu rất nhiều đại thần, nghe nói toàn bộ đều là cáo ôm nghỉ bệnh… còn những người lên triều, thần sắc cũng vàng vọt, đành buồn bực hỏi một chút, ai cũng ngượng ngùng ko muốn nói rõ…

Cũng không thể nói là hôm qua mình lên tảo triều bị thối cho không ăn nổi một thứ gì chứ?

Cũng bởi vì việc này mà mọi người cùng có chung một nhận thức: Thái giám… chưa nói cái gì khác.. chỉ tính riêng… cái thứ mùi kia thôi… cũng là cổ kim nhất tuyệt rồi!


Chương 1252: Ly biệt

Một đêm này, Sở Dương nằm trong chăn, ôm Thiết Bổ Thiên, nhìn giai nhân ngủ yên trong lòng mình, trong lòng chẳng những không dâng lên d*c v*ng, mà ngược lại còn cảm thấy hạnh phúc và thỏa mãn vô hạn, cùng một loại tâm tình yên vui.

Là nữ nhân, ta ôn nhu! Là đế vương ta mạnh mẽ! Là người, ta không hối hận! Đây chính là Thiết Bổ Thiên, nữ nhân của mình!

Hắn không khỏi nhớ tới Mạc Khinh Vũ.

Đây là lần đầu tiên hắn nghĩ tới Mạc Khinh Vũ sau khi tới Thiết Vân thành.

Không không phải là không muốn nghĩ, mà là không dám nghĩ tới.

Cho dù nghĩ tới, cũng lập tức ép buộc mình không được nghĩ tới nữa.

Khi vừa tới, trong lòng Sở Dương không yên.

Hắn ép mình không được nghĩ tới Mạc Khinh Vũ nữa, bởi vì… Hắn cảm thấy, nếu mình ở cùng với Thiết Bổ Thiên, lại nghĩ tới Mạc Khinh Vũ, trong lòng sẽ áy náy, sẽ không yên.

Hơn nữa, điều này đối với Thiết Bổ Thiên mà nói, chính là một loại khinh nhờn.

Nhưng Thiết Bổ Thiên đã có nhi tử của mình rồi, mình có thể làm thế nào đây? Vứt bỏ thê tử? Hay là mang nhi tử đi? Vứt bỏ Thiết Bổ Thiên ở lại Hạ Tam Thiên?

Ta còn là người sao?

Nhưng vì Thiết Bổ Thiên mà buông bỏ Mạc Khinh Vũ… Cũng là vấn đề đó: Sở Dương, ngươi còn là người sao?

Nhưng lại có một vấn đề: Một mình ngươi, lại chia trái tim thành mấy phần, đối với Mạc Khinh Vũ cũng được, đối với Thiết Bổ Thiên cũng tốt, đối Ô Thiến Thiến với cũng thế, đều không công bằng!

Bởi vì các nàng đều không giữ lại điều gì, toàn tâm toàn ý yêu ngươi!

Mặc dù ở thế giới này, chuyện ba vợ bốn nàng hầu là chuyện bình thường, nhưng ngươi thật sự có thể toàn tâm toàn ý đối với mỗi người sao?

Nhưng hiện tại, hắn lại khai mở tâm tư của mình, không hề trốn tránh, đối diện với nội tâm của mình.

Sớm hay muộn gì cũng phải đối mặt, vậy thì đối mặt càng sớm càng tốt!

Đúng vậy, khi ở với Mạc Khinh Vũ, nhớ tới nữ nhân khác, đối với Mạc Khinh Vũ mà nói, chính là một loại khinh nhờn.

Nhưng hiện tại Sở Dương biết, khi ở cùng với Thiết Bổ Thiên, nhớ tới nữ nhân khác, đối với Thiết Bổ Thiên, chẳng lẽ không phải là một loại khinh nhờn?

Nghĩ đi nghĩ lại, Sở Dương có chút tâm loạn như ma, nhịn không được thở dài một hơi.

Đó… đều là những hảo nữ tử tuyệt đại thiên kiêu!

Ta, chính là một người hoa tâm như vậy?

Sở Dương tự hỏi trong lòng.

Hoa tâm sao? Thật tình nói không tới.

Nếu như nói trong những cô gái này, có người nào đó khiến cho Sở Dương thừa nhận mình đã hoa tâm, thì đó chính là Tử Tà Tình.

Mình vô tình hữu ý chọc ghẹo hay là ẩn giấu cái loại ái mộ kia ở tận sâu trong đáy lòng… Đây đích xác là hoa tâm rồi.

Nhưng đối với Ô Thiến Thiến và Thiết Bổ Thiên, Sở Dương làm sao có thể nói tới hai chữ hoa tâm?

Cho dù không hoa tâm, nhưng hiện tại, nếu để cho mình lựa chọn lấy hay bỏ, mình có thể buông tha người nào đây?

Mang theo một bụng tâm tư phức tạp, Sở Dương chìm vào giấc ngủ….

Mãi cho tới buổi chiều, Thiết Bổ Thiên mới khôi phục bình thường..

Nàng lập tức cảm nhận được kỳ quái.

Sở Dương nằm ngủ bên cạnh mình, còn hàng này không ngờ cũng ngủ một ngày?

Đang kỳ quái thì lại nghe Sở Dương thở dài một hơi.

Thì ra con hàng này không ngủ?

“Làm sao vậy?” Thiết Bổ Thiên hôn nhu hỏi.

Sở Dương trở mình, ôm nàng vào trong lòng, thấp giọng nói: “Điềm Điềm, có phải ngươi cảm thấy ta rất hoa tâm?”

Thiết Bổ Thiên lặng đi một chút, nghĩ một lát rồi nói: “Ta không biết.

Ta không cảm thấy vậy.”

Nàng thở dài nói: “Ở trên đời này, cũng có rất nhiều phu thê đều chung thủy với nhau cho tới lúc chết, suốt đời không có hai lòng.

Mà nữ nhân chúng ta, đều khâm phục nam nhân như vậy…. Cũng khát vọng nam nhân của mình đối với mình như vậy.”

“Nhưng nam nhân như vậy lại không nhất định là nam nhân mà mình yêu.” Thiết Bổ Thiên nhẹ giọng nói: “Ngươi biết không, năm đó sau trận chiến ấy, có tới hơn một ngàn vạn tướng sĩ táng thân ở đó.”

“Nhất là nam nhân ở khu vực điều động chủ lực của Đại Triệu, gần như biến thành động vật quý hiếm, có rất nhiều kỹ viện cũng phải đổi nghề.”

“Đổi nghề?” Sở Dương ngạc nhiên.

“Đổi nghề.” Trên mặt Thiết Bổ Thiên lộ ra một vẻ dở khóc dở cười: “Ngươi hẳn là hiểu ý ta.”

“Cho nên, một vị nữ tử như ta, thân làm hoàng đế cũng không thể không hạ chiếu, cổ vũ nam tử đa hôn.

Bằng không tỉ lệ nam nữ mất cân đối nghiêm trọng như vậy sẽ khiến thiên hạ đại loạn….”

Thiết Bổ Thiên mỉm cười nhàn nhạt: “Được rồi, hoàng đế bệ hạ ta đây cũng coi như phải nếm hậu quả rồi.

Bây giờ cũng biến thành tiểu thiếp của người ta mất rồi.”

Tâm tình Sở Dương vốn đang trầm trọng, nghe được lời này, trong lòng bỗng nhiên dâng lên một cỗ tà hỏa và một loại hưng phấn khó hiểu.

Thiết Bổ Thiên hiển nhiên không biết những lời mình vừa nói gây ra hậu quả gì. nàng nhìn Sở Dương, thực nghiêm túc nói: “Sở Dương, nữ tử rất yếu đuối, cũng rất mềm yếu. ở trong loạn thế, chúng ta có thể sẽ ghen tỵ, có thể sẽ cáu kỉnh, nhưng… đối với thế đạo như vậy, chúng ta không thể làm gì được.

Cho nên.. Nếu ngươi có thể bảo vệ chúng ta, che chở chúng ta….”

Nàng khẽ nói: “Ta không cho phép ngươi hoa tâm lạm tình, nhưng nếu có người cũng thích, cũng yêu ngươi như chúng ta, hãy cho nàng hạnh phúc và một chỗ dựa an toàn như chúng ta.”

Sở Dương gật đầu, lời nói Thiết Bổ Thiên có vẻ rất đại độ, nhưng Sở Dương biết, miệng nàng tuy nói vậy, nhưng trong lòng lại không phải như thế.

Không cho phép ngươi hoa tâm l*m t*nh, nhưng đối với người cũng thích, cũng yêu ngươi như chúng ta…

Ý tứ lời này rất sâu.

Thiết Bổ Thiên tự nhận là một kẻ đến sau, cho nên tuy nàng phản đối, nhưng cũng không thể phản đối.

Phản đối là phủ nhận chính bản thân nàng.

Cho nên… Những lời này ý tứ chính là: Trừ mấy người hiện tại ra, người khác, một người ngươi cũng đừng nghĩ tới!

“Nữ nhân lòng dạ hẹp hỏi!” Sở Dương nhéo nhéo mũi nàng, cố ý giận ra mặt: “.”Bất quá, muốn làm tiểu thiếp thì cũng phải có giác ngộ của tiểu thiếp.

Hầu hạ không tốt bản đạn nhân, bản đại nhân có thể bán ngươi đi bất cứ lúc nào… Hiện tại, ngươi còn đợi cái gì?”

Thiết Bổ Thiên xấu hổ, đấm hắn một cái: “Đáng ghét!”

Sở Dương cười hắc hắc, xoay người lên: “Đại thần ta đây tới hầu hạ hoàng đế bệ hạ, còn tiểu thiếp ngươi phải tới hầu hạ nam nhân của ngươi đi….”

Lại là một buổi tối.

Hai người đang ăn cơm, Sở Dương như có điều suy nghĩ: “Liền quan tới Băng Tâm Triệt Ngọc Cốt của ngươi? Hay là liên quan tới Đế Vương Thần công của ngươi? Làm sao ngươi lại thường xuyên phải đột phá bình cảnh như thế?”

Thiết Bổ Thiên dừng lại một chút, nở một nụ cười: “Ta còn tưởng ngươi không hỏi.

Đúng vậy, là do liên quan tới Băng tâm Triệt Ngọc cốt của ta.

Bởi vì sau khi phục dụng Cửu Trọng đan của ngươi, Băng Tâm Ngọc Cốt có chút thành tựu.

Hơn nữa, môn công phu này chính là một môn công phu từ xưa tới nay chưa có một ai luyện tới đại thành.

Sư phụ ta cũng chỉ có khẩu quyết trước khi đại thành.

Cho nên ta chỉ có thể khống chế tu vi của mình, mỗi khi tới thời điểm phá quan, đều phải cẩn thận thể nghiệm… Chỉ sợ vạn nhất tương lai không còn đường để đi, lại không có chút kinh nghiệm nào….”

Thiết Bổ Thiên cười khổ.

Sở Dương lập tức hiểu rõ trong lòng.

Khẩu quyết của Lan Mai Tiên không hoàn chỉnh.

Mà Thiết Bổ Thiên hiển nhiên đang cố gắng tự thể nghiệm.

Chuẩn bị cho tương lai khi đột phá lên tới bước cuối cùng, cũng có thể tự mở một con đường cho mình…

Sở Dương thở dài.

Thiết Bổ Thiên cũng thở dài…

Hai người cũng biết đối phương thở dài cái gì.

“Buông bỏ môn thần công này được không?”

“Không thể buông bỏ… Hiện giờ đi tới một bước này.

Ta cảm nhận được, nếu cứ tiếp tục, chính là Tha Tâm Thông trong truyền thuyết.” Thiết Bổ Thiên nói.

Trong lòng Sở Dương kích động.

Thiết Bổ Thiên mặc dù không nói rõ, nhưng… hắn hiểu được ý tứ Bổ Thiên” Ta tu luyện tới Tha Thâm Thông, thậm chí tại cảnh giới cao hơn, ta sẽ có thể chân chính tới giúp ngươi!

Tha Tâm Thông: Lấy lòng ta, nhìn lòng người, nhìn một cái không sót chút gì!

Lại qua một tháng bình an vô sự, Thiết Bổ Thiên xử lý triều chính hàng ngày.

Vị Vương thừa tướng dĩ vãng chịu đủ thánh sủng, đã bị Thiết Bổ Thiên bãi miễn chức quan, khu trừ ra khỏi triều đình.

Đối với sự nghi hoặ cuả triều thần, Thiết Bổ Thiên cường ngạnh không giải thích điều gì.

Hoàng đế bệ hạ càng ngày càng bá đạo uy nghiêm, văn võ bá quan nơm nớp lo sợ.

Mà Vương thừa tướng cũng không có kêu oan, hiển nhiên bản thân hắn đã biết, có thể giữ lại tính mạng già trẻ một nhà, đã là Thiết Bổ Thiên hạ thủ lưu tình rồi.

Lúc nhàn hạt, Sở Dương cùng Phong Kỳ Lương lại luận bàn với Thiết Bổ Thiên, củng cố tu vi. bất kể là Thiết Bổ Thiên hay là Phong Kỳ Lương, đều tiến bộ cực nhanh…

Từ sau khi Thiết Bổ Thiên tẩy gân phạt tủy, nàng lại càng lộ ra diện mạo xinh đẹp kinh người.

Sở Dương thường xuyên ngắm nhìn tới hoa mắt thần mê.

Làn dan vốn trắng nõn, hiện tại lại càng trở nên trong suốt như ngọc, gần như có một loại cảm giác trong suốt.

Khi ba người luyện công, Tiểu tử Thiết Dương kia thường xuyên lười nhác ngồi một bên nhìn, thỉnh thoảng lại ngáp dài một cái.

Khi Sở Dương nói muốn dạy hắn luyện công, tiểu tử kia kien quyết phản đối, lắc đầu như trống bỏi.

“Không nên không nên, công phu của các ngươi không mạnh….” Tiểu tử kia phồng miệng lên: “Không thích hợp với ta… Ta có công pháp, chỉ chờ ta đầy hai tuổi là bắt đầu tu luyện.”

Sở Dương trừng mắt, tiểu tử kia lại bắt đầu làm nũng: “Phụ thân, ngươi phải tin tưởng ta chứ…”.

Sở ngự tọa bất đắc dĩ chịu thua.

Tiểu tử kia đắc ý cười.

Thật vất vả mới thoải mái được vài ngày, làm sao lại đi luyện công được? Đúng là không thú vị… hơn nữa, ta luyện môn công phu kia hay hơn.

Nửa tháng nháy mắt đã trôi qua.

Đêm này, sắp phải ly biệt, hai người im lặng ôm nhau, không ngờ không làm gì cả, một câu cũng không nói.

Truyện FULL

“Ta chờ ngươi.

Phải bảo trọng.”

Sáng sớm, hoàng đế bệ hạ bắt đầu nam tuần, tinh kỳ rợp trời, nghi thức khổng lồ.

Hoàng đế bệ hạ một thân hoàng bào uy nghiêm, sải bước long liễn, bắt đầu lần tuần du thiên hạ đầu tiên trong đời nàng.

Từ xa xôi truyền tới một tiếng thét dài, càng lúc càng xa, thanh chấn thiên không

Thiết Bổ Thiên cũng không quay đầu lại, ngồi ngay ngắn trong long liễn, nhắm mắt lại, khóe mắt, một giọt nước mắt lặng lẽ chảy xuống.

Ta thê tử ngươi, nhưng ta còn là hoàng đế của thiên hạ này.

Ngươi … phải bảo trọng.


Chương 1253: Nhược yếu đăng tuyệt đính, nhu tố độ thế phiệt

(Muốn leo lên tuyệt đỉnh, phải làm độ thế phiệt.

Độ thế phiệt = bè độ thế)

Trong khi Sở Dương đang ở cùng Thiết Bổ Thiên dưới Hạ Tam Thiên, phía trên Cửu Trọng Thiên Khuyết cũng đang diễn ra một hồi tiễn biệt.

Nhìn Tử Tà Tình bạch y bạch bào, dưới sự hộ tống của thị vệ Yêu Hoàng cung, một đường đi về phía nam, ánh mắt Yêu Hậu ngưng trọng.

“Không thể tưởng được, thoát thai hoán cốt tàn khốc như thế, nàng vẫn có thể chống đỡ được.” Trong mắt bạch y mỹ phụ bên cạnh có một tia kính nể: “Năm đó, ta chỉ vượt qua sáu lần trong 81 lần phân hồn của Phân Hồn thai, đã phải cường hành yêu cầu ngưng lại….”

Mắt phượng Yêu Hậu lành lạnh nhìn muội muội của mình, nói: “Đây là trong lòng ngươi căn bản không kiên định, nói gì tới bỏ yêu thành người?”

Bạch y mỹ phụ xấu hổ, nói: “Bất quá, điều này cũng chứng tỏ tâm ý kiên định của Tử Tà Tình đối với người nàng yêu.

Kinh thiên động địa.

Hiện giờ cuối cùng cũng hoàn tâm nguyện, ta cũng rất vui mừng, an ủi.

Chỉ hi vọng nàng có thể cùng người nàng yêu đầu gối tay ấp, hạnh phúc khoái hoạt mà sống.”

“Ha ha ha….” Yêu Hậu không ngờ lại nở một nụ cười hiếm thấy.

Vừa cười vừa trêu chọc muội muội mình: “Mộng Mộng, ngươi quả nhiên vẫn còn đang mơ mộng… đơn giản thuần khiết giống hệt với ngươi lúc trẻ, thật sự là tức cười chết ta.

Ngươi thật nghĩ rằng, Tử Tà Tình vì nam nhân kia mới trải qua thống khổ như thế?”

Bạch y mỹ phụ lập tức kinh ngạc, ngẩn ra: “Nói vậy là ý gì? Chẳng lẽ nàng không phải vì nam nhân của nàng?”

“Có lẽ đây là một nguyên nhân, nhưng… đó cũng không phải là nguyên nhân chủ yếu!” Ánh mắt Yêu Hậu âm trầm: “Bổn hậu chỉ có thể nói, nữ tử này tương lai sẽ là một người cực kỳ đáng sợ.”

“Chín chín tám mươi mốt lần phân hồn trong Phần Hồn thai, chín chín tám mươi mốt lần tâm tạng phá liệt trong Toái Tâm tuyền, chín chín tám mươi mốt lần Diệt Yêu lôi tôi luyện trong Đoàn Yêu quật….”

Yêu Hậu khẽ cười: “Không đơn giản, không đơn giản.” Bạn đang đọc truyện được copy tại

Truyện FULL

Bạch y mỹ phụ không hiểu chút nào, hỏi: “Đại tỷ, chẳng lẽ bên trong có huyền cơ gì sao?”

“Đương nhiên là có!” Yêu Hậu âm trầm nói: “Ngươi cũng tu luyện qua Thiên Yêu bí điển, hẳn là còn nhớ rõ câu nói đầu tiên trong Thiên Yêu bí điển.”

“Câu đầu tiên, ta đương nhiên nhớ rõ.” Bạch y mỹ phụ không chút nghĩ ngợi: “Thiên Yêu bản vô pháp, càn khôn tiện thị gia, nhược yếu đăng tuyệt đỉnh, nhu tố độ thế phiệt!”

“Đúng, chính là ba chữ độ thế phiệt!” Ánh mắt Yêu Hậu chớp động.

“Không hiểu.

Hơn nữa ta cũng cho rằng mấy câu đó không có tác dụng gì.” Bạch y mỹ phụ lại nhíu hai hàng my xinh đẹp tuyệt trần: “Hơn nữa, phiệt chỉ là thứ dùng trong nước, trèo lên tuyệt đỉnh lại là hướng chỗ cao mà đi, căn bản không thông, hay là tiền nhân vì gieo vần là viết lung tung!”

( Phiệt = cái bè)

“Nói vớ vẩn!” Yêu Hậu tức giận mắng: “Tiên hiền phải trải qua mấy ngàn đời thăm dò tích lũy mới sáng tạo ra Thiên Yêu bí điển.

Bên trong không có một thứ gì, một chữ nào không có ý nghĩ cả!”

“Nhược yếu đăng tuyệt đỉnh, nhu tố độ thế phiệt!” Yêu Hậu trầm giọng nói: “Từng có một vị đại năng từng nói.

Hồng trần nhân thế vốn là một cái khổ hải.

Mỗi người, đều đang chìm chìm nổi nổi trong đó, không có ngoại lệ.”

“Ngươi hiểu chưa?” Yêu Hậu thản nhiên nói: “Độ thế phiệt, chính là nhân thân!”

“Yêu tộc ta và ngươi vì sao ban đầu tu luyện phải hóa hình thành người? Hơn nữa, hóa hình còn là một quan ải khẩn yếu nhất?” Yêu Hậu nói: “Tất cả mọi người đều đang giãy dụa trong bể khổ, nhưng chỉ có người giãy dụa trong bể khổ mới có thể đi tới bờ đối diện khổ hải!”

“Đây cũng chính là lai lịch của độ thế phiệt!”

“Cho dù là Thiên yêu nhất tộc chúng ta, muốn đạt tới tồn tại cao nhất, trước tiên cũng phải hóa thân thành người! Mới có thể trùng kích tầng cấp tối cao.” Mí mắt Yêu Hậu cụp xuống, hờ hững nói.

“Nhược yếu đăng tuyệt đỉnh, nhu tố độ thế phiệt.

Chính là ý tứ này!”

Bạch y mỹ phụ chấn kinh, mở to hai mắt mà nhìn: “Chỉ là, đây là trong Thiên Yêu bí điển, Thiên Yêu bí điển ở Cửu Trọng Thiên Khuyết, cũng chỉ có một nhà chúng ta mới có thể tu luyện.

Nếu Tử Tà Tình thật sự là vậy… vậy nàng làm sao lại biết được?”

Yêu Hậu trầm tư: “Ta cũng kỳ quái.

Bất quá, Tử Tà Tình bất đồng với chúng ta.

Chúng ta đến một bước cuối cùng, mới có thể làm chiếc độ thế phiệt này.

Hơn nữa trải qua vô tận hung hiểm, nhưng nàng lại ở giữa đường, thậm chí còn chưa tới, đã bắt đầu….”

Yêu Hậu quay đầu nhìn muội muội mình, nói: “Mộng Mộng, nếu ngươi không có việc gì thì hãy đi kéo gần khoảng cách với Tử Tà Tình.

Hiện giờ nàng vừa mói trải qua diệt yêu thành người.

Chính là lúc suy yếu nhất, không bằng ngươi đi bảo hộ nàng một thời gian ngắn, thế nào?”

Bạch y mỹ phụ gật đầu, nói: “Được!”

Tỷ muội hai người hiểu ý nhau cười.

“Mẫu hậu, không bằng ta đi bảo hộ Tử cô nương đi.”

Theo thanh âm, phía sau, một thanh niên bạch y đột nhiên hiện thân, phong thần tuấn lãng, ngọc thụ lâm phong.

“Ngươi đi? Không được!” Yêu Hậu nhíu mày: “Tuy Tử Tà Tình không hoàn toàn là vì nam nhân, nhưng bên trong nhất định cũng có nguyên nhân như vậy. ngươi đi nhất định chỉ khiến phản cảm.

Ngược lại còn khiến sự tình không thể thu thập nổi.”

Trong mắt thiếu niên kia léo lên quang mang, mỉm cười, nói: “Nếu như ta biến nàng thành còn dâu nàng, chẳng phải tất cả lại càng hay sao?”

Yêu Hậu cả giận nói: “Thúi lắm! Bảy vạn năm trước ngươi đã dây dưa với người ta lâu như vậy, người ta khi đó còn không có nam nhân, đã chẳng nhận ngươi.

Hiện tại có người trong lòng, ngươi cho rằng ngươi sẽ thành công?”

Thiếu niên suy sụp nói: “Chỉ là, thử thôi cũng tốt mà.”

Yêu Hậu cả giận, nói: “Ngươi thử bao nhiêu lần rồi? Bị nữ nhân đánh cũng không biết hoàn thủ.

Ta làm sao lại sinh ra một đứa nhi tử như ngươi…”

“Bị mỹ nhân đánh cũng là một loại hưởng thụ….” Thiếu niên yếu ớt kháng cự: “Thử một lần cuối cùng thôi mà.”

Yêu Hậu quay đầu đi, không thèm để ý nữa: “Mộng Mộng, chuyện này giao cho ngươi.”

Thiếu niên kia vội vàng khẩn cầu: “Cô cô, phải nói nhiều lời tốt cho ta đấy.

Có rảnh ta liền tới.”

Bạch y mỹ phụ cười khổ một tiếng.

……….

Trung Tam Thiên.

Trong động quật thần bí kia.

Các huynh đệ bế quan đã rất lâu rồi, lâu tới mức ngay cả Mạc Thiên Cơ cũng không thể tính toán ra số ngày.

Không thể không nói, cuộc sống như vậy quá buồn tẻ, khó mà chịu đựng được.

Tất cả mọi người đều là thiếu niên huyết khí phương cương, lúc đầu còn tốt, bây giờ nhìn thấy cự long do thiên địa nguyên khí hóa thành đang chậm rãi thu nhỏ lại, chậm rãi biến thành không, tâm tình mọi người cũng bắt đầu mạnh mẽ lên.

Rốt cuộc cũng tới rồi.

Thời gian luyện công đương nhiên phải luyện công.

Nhưng lúc rảnh rỗi, mọi người cũng không gì không đem ra nói chuyện.

Tình sử lãng mạn của Cố Độc Hành mặt lạnh cùng Cố Diệu Linh, dưới sự bức bách của huynh đệ, lăn qua lộn lại nói tới bảy lần.

Tình sử của Kỷ Mặc cũng bị nhai đi nhai lại mấy chục lần.

Nhất là chuyện Hô Duyên Ngạo Ba ngược đãi Kỷ Mặc, mọi người càng nghe hoài không chán.

Về phần Ngạo Tà Vân và Tạ Đan Quỳnh, mọi người càng đào móc tất tần tật mọi chuyện từ lúc còn đái dầm, trèo cây bắt tổ chim cho tới lúc lớn… Không gì là không moi ra.

Càng nói về sau, đề tài cũng dần dần càng ngày càng trầm trọng.

Nói tới thế gia phân tranh, huynh đệ phản bội, mọi người cùng thở dài.

Chỉ có Kỷ Mặc là rất hớn hở nói: “Cái này thì có sao, không phải là đánh một trận sao… Bản nhân chẳng thấy áp lực gì sất.”

Lời vừa nói ra, mọi người cùng khinh bỉ.

Kỷ Mặc cùng Kỷ Chú hai người cũng là vì gia chủ vị mà đánh nhau.

Bất quá hai con hàng này cũng vì tranh nhau gia chủ vị mà đánh nhau, mà là vì tranh quyền đoạt lợi.

Hai huynh đệ này đều là loại lười biếng đỉnh cấp.

Đối với những nhà khác, quả thực là trên trời dưới đất.

Cố Độc Hành còn đỡ hơn một chút.

Mà bây giờ, hắn mới chân chính cảm nhận được chỗ tốt khi Sở Dương xuất thủ g**t ch*t hai huynh đệ Cố gia.

Trong lòng cũng không phải rối rắm như vậy.

Ngạo Tà Vân lại cùng đám đường huynh đường đệ cạnh tranh.

Nhưng đại bộ phận đã bị những huynh đệ hiện tại giết,còn có một số bị phụ thân xử quyết.

La Khắc Địch cùng La Khắc Vũ căn bản không phát triển tới mức độ này.

Tạ Đan Quỳnh từ nhỏ đã được xác định, cũng không có ai cạnh tranh với hắn, ngược lại là nhẹ nhàng nhất.

Trong tất cả mọi người, khó chịu nhất chính là Mạc Thiên Cơ.

Mạc Thiên Cơ đã từng có một đoạn thời gian rất dài tranh đấu người sống ta chết với Mạc Thiên Vân.

Nơi này là không gian phong bế, rời xa hồng trận, tâm thần Mạc Thiên Cơ cũng dần dần trở nên trầm tĩnh.

Trong trầm tĩnh lại tự hỏi những chuyện từng phát sinh.

Tự hỏi tất cả…. Nhưng chuyện khiến mình sầu bi vui mừng…

Nhơ năm đó nhỏ tuổi, Mạc Thiên Vân chiếu cố mình.

Mình chịu thua thiệt, Mạc Thiên Vân nhỏ tuổi luôn nhảy ra: Ai dám bắt nạt nhị đệ ta?!

Khi đó… Mình an toàn cỡ nào, ỷ lại cỡ nào… Nhưng chẳng biết từ khi nào, hai huynh đệ đã trở thành người chết ta sống…

Tuy đến cuối cùng, Mạc Thiên Cơ chứng thực được đó chỉ là một tên dã chủng, không phải huyết mạch dòng chính… Nhưng…

Trong lòng Mạc Thiên Cơ nhớ tới, vẫn là đại ca năm đó.

Hắn cuối cùng đã chết, chết trong tranh đấu vứoi mình.

Mình từng rất ca hứng, từng bởi vì hắn chết mà cảm thấy thoải mái.

Nhưng hiện tại, chuyện cũ lần lượt ập tới, trong lòng bỗng thẫn thờ, vì sao xua đi không tan?

Nếu như năm đó, hắn không sinh biến hóa, mình căn bản không tranh đoạt với hắn! Nhưng vì sao hắn thay đổi!

Càng là người thông minh, có đôi khi lại càng dễ dàng để tâm tới những chuyện nhỏ nhặt.

Thần công chưởng khống thiên hạ của Mạc Thiên Cơ yêu cầu lớn nhất chính là tâm trí băng tuyết, mãi mãi bất định, tối kỵ tâm loạn.

Tầm vừa loạn, không ngờ không thể ngăn cản!

Hôm nay…

Chúng huynh đệ đang luyện công, đột nhiên nghe thấy một tiếng khàn giọng kêu lớn: “Đại ca! Vì sao ngươi lại biến thành như vậy?”

Mọi người sợ hãi bừng tỉnh, chỉ thấy Mạc Thiên Cơ phun ra một ngụm máu tươi.

Sau đó liên tục hộc máu, thân hình rầm một tiếng đã ngã xuống.

Chúng huynh đệ đại kinh thất sắc.

Hiện tại mọi người đều đã siêu việt thánh cấp.

Thiên địa nguyên khí khổng lồ, đều đã bị mọi người hấp thu.

Trong quan khẩu quan trọng như vậy, khi tu vi cao thâm như thế, Mạc Thiên Cơ không ngờ lại tẩu hỏa nhập ma.

Đây thật sự là chuyện tất cả mọi người tưởng tượng được.

Cố Độc Hành phản ứng đầu tiên, lắc mình tới phía sau người Mạc Thiên Cơ, đưa tay đặt lên lưng hắn, liên tục không ngừng truyền nguyên khí vào.

Lại cảm thấy kinh mạch trong cơ thể Mạc Thiên Cơ đã hỗn loạn thành một đống.

Lực lượng của Cố Độc Hành không ngờ không thể ngăn cản được.

“Tất cả lại đây!” Cố Độc Hành rống lớn.

Kỷ Mặc La Khắc Địch Tạ Đan Quỳnh đều lập tức tới trợ giúp.

“Thần long chi khí trong cơ thể hắn loạn rồi.” Chỉ trong nháy mắt, trên mặt Cố Độc Hành đã toát ra mồ hôi: “Loại tình huống này… thật sự không song rồi!”

Khi vừa mới bế quan, Mạc Thiên Cơ đã từng báo cho Cố Độc Hành, một đám niên khinh lực tráng buồn chán bế quan ở nơi này nhiều năm như vậy, nhất định sẽ xuất hiện vấn đề.

Cho nên hai người vẫn vì khả năng này mà chuẩn bị hồi lâu, thương nghị không ít đối sách.


Chương 1254: Lần dò xét cuối cùng của Mạc Thiên Cơ

“Thần long chi lực hỗn loạn, chi bằng dùng Thần long chi huyết.” Ngạo Tà Vân cắn răng nói: “Độc Hành, các ngươi đưa nguyên khí vào cũng vô ích.

Buông tay ra, để ta tới!”

Mọi người vội vàng buông tay ra.

Trong cơ thể Ngạo Tà Vân có huyết mạch chân long, thần long chi khí hỗn loạn, quả thực cũng chỉ có hắn mới trị liệu được.

Máu tươi điên cuồng trào ra miệng Mạc Thiên Cơ, ở sâu trong đáy mắt vô thần, cũng xẹt qua một tia an tâm.

Ngạo Tà Vân vận khởi thần công, tụ hợp huyết mạch chân long trong cơ thể, lập tức tiến tới bên người Mạc Thiên Cơ, xoẹt một tiếng, cắt một vết thật sâu vào uyển mạch của mình.

Máu tươi nóng ấm phun ra, rơi vào trong miệng Mạc Thiên Cơ.

Cố Độc Hành ở phía sau truyền nguyên khí vào cơ thể hắn, dẫn dắt thần long huyết mạch đi khắp cơ thể Mạc Thiên Cơ, bình ổn khí tức hỗn loạn.

Thật lâu sau, máu tươi trên cổ tay đã ngừng chảy.

Ngạo Tà Vân nhíu mày, lại cắt thêm vào miệng vết thương, lần này, lại càng cắt sâu hơn. ( mợ, tưởng tượng thôi cũng ghê hết cả răng rồi >”


Chương 1255: Úy công tử tinh tiến

Sở Dương cười ha ha, vừa rồi nói như vậy, rõ ràng đã đụng tới chỗ đau của con hàng này.

“Chẳng trách lại hổ báo như vậy.

Chậc chậc chậc…..” Úy công tử liếc mắt nhìn Sở Dương: “Thì ra đã là thành cấp cửu phẩm rồi… Chậc chậc.

Không tệ nha tiểu tử, ăn phải rắm thần tiên rồi? Thăng nhanh như vậy?”

“Chuyện!” Sở Dương mặt đầy thần khí, ưỡn ngực nói: “Hiện tại ngược đãi ngươi cũng dễ như chơi vậy.”

Úy công tử cười rộ lên ha hả: “Đợi lát nữa, luận bàn một chút?”

“Ta sẽ đánh chết ngươi rồi, lại chẳng nói được với Quân Lộc Lộc.” Sở Dương rất là khiêm tốn.

“Không sao cả.

Cứ coi như là ta theo ngươi học tập.” Úy công tử chớp chớp mắt.

Sở Dương nghi hoặc nhìn kỹ lại, có chút khó hiểu, con hàng này nhìn qua vẫn là cấp bậc thánh cấp nhị phẩm, luận bàn với mình? Thật muốn tìm khổ?

Nhớ tới năm đó mình ăn thua thiệt đưới tay Úy công tử, khí phách Sở ngự tọa lại dâng lên, phẫn nộ bùng phát!

“Được! Chờ ngươi xử lý xong chỗ này, ta với ngươi luận bàn, luận bàn!” Sở Dương nghiến răng nghiến lợi nói.

Trong khi hai người đang nói chuyện, đám người của Hồ sơn Bàng gia đã biến thành thi thể nằm trên đất.

Hắc y nhân cầm đầu trở về báo cáo.

“Các ngươi về trước đi.

Ta cùng vị lão đại này có chuyện muốn nói.” Úy công tử phất phất tay.

Vị hắc y nhân kia kính cẩn đáp ứng, cả đám không nhịn được ngẩng đầu lên liếc trộm, nhân vật có thể được Úy công tử gọi là “vị lão đại này”, ở Trung Tam Thiên này cũng không nhiều đâu.

Lọt vào trong tầm mắt, chỉ thấy một hắc y thiếu niên phong thần như ngọc, mà thiếu niên đó, lại đang gật đầu mỉm cười.

Thiếu niên tiêu sái và Úy công tử tiêu sát, giống hệt như huynh đệ ruột thịt vậy.

Đều hơn người, không phải người thường.

Chỉ nghe Úy công tử nói: “Đi thôi, chúng ta tìm một chỗ, đánh một trận ra trò.

Đã lâu không tìm được đối thủ thánh cấp trở lên rồi… Thực sự là ngứa tay.”

Xoạt một tiếng, hai người đồng thời biến mất.

Chỉ để lại đám hắc y nhân vừa hoàn thành xong công tác đao phủ đang trợn mắt há hốc miệng, tròng mắt gần như muốn rớt ra ngoài.

Cái gì? Thanh niên phong thần như ngọc, thậm chí có chút văn tĩnh gầy yếu kia, lại chính là một vị cao thủ thánh cấp?

“Hắc Tam, ta không nghe lầm chứ? Thánh cấp?” Một đại hán hắc y trong đó quay sang hỏi đồng bọn của mình.

“Ừm, ta cũng cảm thấy mình nghe lầm rồi.” Hắc Tam.

“Úy tọa nói làm sao sai được?” Tên còn lại.

“Trời ạ… Thánh cấp….”

Phương xa, trong sơn mạch.

” Nhất Điểm Hàn Quang Vạn Trượng Mang, Đồ Tẫn Thiên Hạ Hựu Hà Phương…!”

Sở Dương thi triển kiếm chiêu, đắc ý vô cùng, hung hăng công kích Úy công tử, Úy công tử liên tục lui về phía sau.

“Ha ha….” Sở ngự tọa hưng phấn dâng cao: “Úy huynh, ta sợ thương tổn ngươi, không dám dùng toàn lực.”

Úy công tử mỉm cười nhàn nhạt: “Vậy ngươi toàn lực xuất thủ đi.

Vừa vặn thử xem cực hạn của ta.”

“Được!” Sở Dương quát lớn một tiếng, lại tăng thêm mấy phần lực lượng.

Úy công tử vẫn như cũ vất vả ngăn cản: “Thêm mấy thành đi….”

Sở Dương đột nhiên cảm thấy có cái gì đó không ổn: Ta fuk, chẳng lẽ lại bị hố rồi…

Hiện tại tu vi sử dụng đã là kiếm thánh tam phẩm rồi.

Loại uy lực này cũng đủ để chém giết cao thủ thánh cấp ngũ phẩm rồi! Lúc mới đầu Úy công tử còn lảo đảo muốn ngã, nhưng cho tới bây giờ vẫn còn tràn ngập nguy cơ như vậy?

Tên gia hỏa này… không thăng cấp nhanh như vậy chứ?

Sở Dương quát lớn một tiếng, trường kiếm ầm ầm đánh tới.

Bốn chiêu cuối cùng Cửu Kiếp kiếm pháp toàn lực thi triển.

Phong ba chi lực, cự lãng chi lực, nhi thủy chi lực… Dùng bất cứ thủ đoạn tồi tệ nào công kích tới!

Úy công tử cười dài một tiếng: “Xem ta đây!”

Đột nhiên hai tay giang rộng, xoạt một tiếng.

Trên mặt đất trước mặt hắn bằng mắt thường cũng có thể thấy tốc độ dây leo mọc ra.

Trong phút chốc đã tạo thành một mảnh đất xanh biếc, bao phủ toàn bộ chiến trường!

Úy công tử cười hắc hắc, giương tay lên: “Xem chiêu!”

Tất cả dây leo mềm mại xanh biếc đều giống như có sinh mệnh, cuồn cuộn cuốn về phía Sở Dương.

Sở Dương chấn động. nằm mơ cũng không nghĩ tới lại có công phu kỳ quái như thế, Cửu Kiếp kiếm xoạt xoạt mấy tiếng, chặt đứt dây leo tá lả rơi xuống mặt đất, nhưng lại đột nhiên phát hiện ra, mình đã bị bao vây trong một hải dương màu xanh lục rồi.

Mà thân ảnh Úy công tử không biết đã ở nơi nào.

Chỉ có hải xương xanh lục không ngừng sinh trưởng, cuồng nộ tấn công về phía mình.

Hơn nữa, bên trên thân dây leo mới nọc ra còn có vô số gai nhọn, đánh úp tới giống như độc xà.

Những mãnh vụn bị chém đứt rơi xuống mặt đất, không ngờ trực tiếp cắm rễ xuống, thành ra càng chém lại càng nhiều hơn.

Sở Dương cực kỳ kinh ngạc, vừa vung kiếm chém điên cuồng vừa cả giận nói: “Đây là công phu gì?”

Một gốc dây leo xanh lục trước mặt rung lên, không ngờ đột nhiên biến thành bộ dáng Úy công tử.

Vô thanh vô thức xông tới, chưởng lực trầm trọng, rầm rầm rầm…

Sở Dương giận dữ: “Xem ta chặt đứt toàn bộ! Cả gốc lẫn rễ!”

Một chiêu này quả nhiên làm được.

Cây dây leo bị đánh bật cả gốc lẫn rễ, mất đi sinh mệnh lực, ngã vật xuống mặt đất.

Chỉ là, làm như vậy thì hao tổn quá lớn.

Chỉ nghe một tiếng thét dài, thân ảnh gầy gò của Úy công tử bạt thân bay lên: “Sở Dương, đón của ta một chiêu!”

“Vạn thủy thiên sơn ngã vi tôn, bát hoang lục hợp ngã thị vương!”

Thét dài một tiếng, thân ảnh Úy công tử cấp tốc xoay tròn trên không trung, biến thành một hư ảnh lục sắc, tiếp đó lại biến thành một đám mây lục sắc, điên cuồng áp xuống.

Thiên vạn đạo chưởng lực, thiên vạn đạo kình khí, vào giờ khắc này từ bốn phương tám hướng trên trời dưới đất công tích tới Sở Dương.

Những đạo kình khí này, mỗi một đạo lại bất đồng, có tà dị, có chính trực ngút trời, còn có uốn lượn mà tới, còn có cả xoắn ốc…

Thế công thiên kỳ bách quái.

“DKM!” Sở Dương mắng to một tiếng: “Ngươi được lắm….” Cửu Kiếp kiếm hai mươi chiêu điên cuồng xuất ra.

Rầm rầm rầm, thanh âm đinh tai nhức óng không ngừng vang lên, Sở Dương bay vụt ra ngoài giống như một quả bóng cao su.

Thân ảnh Úy công tử bồng bềnh lui về phía sau.

Đợi đến khi Sở ngự tọa đứng vững, mới phát hiện mình đã không nhìn thấy gì nữa rồi.

Thì ra ngay trong nháy mắt này, đã bị dây leo lục sắc bao phủ tầng tầng lớp lớp ở bên trong.

Đứng ở bên ngoài nhìn, chỉ thấy có một quả bóng sao su lục sắc lớn không gì sánh được.

“Phục hay không?” Thanh âm Úy công tử vang lên.

“Phục rồi!” Hảo hán không tính thua thiệt trước mắt.

Sở Dương sảng khoái nhận thua.

Đấu pháp kỳ dị như vậy, mình đúng là lần đầu tiên nhìn thấy.

Chẳng lẽ chính là bí kỹ của Tinh linh tộc?

Xoạt một tiếng, dây leo biến mất, Úy công tử khoanh tay đứng trước mặt hắn, như cười như không.

“Ngươi đó, lại chơi ta?” Sở Dương giận dữ nói.

“Sao lại nói thế được….” Úy công tử lắc lắc đầu: “La tự ngươi nói muốn đánh ta cho hả giận….”

Sở Dương ca thán một tiếng: “Ngươi đã hấp thụ đầy đủ truyền thừa cửa Tinh Linh tộc?”

Úy công tử gật gật dầu: “Không sai, ta đã thức tỉnh hoàn toàn thần hồn, huyết mạch và Tinh Linh bí kỹ.

Phục dụng cả Đại địa chi tâm mà tổ tiên truyền lưu mấy chục vạn năm.

Thực lực đương nhiên có thể tăng mạnh….”

Hắn mở trừng hai mắt: “Lúc đầu, nếu ta để lộ ra, chỉ sợ sẽ bị cửu địa gia tộc vây đánh tới chết, hoặc là bị bắt lại ép hỏi bí kỹ.

Đương nhiên không dám.

Nhưng hiện tại Cửu Kiếp kiếm chủ đã lấy được đoạn Cửu Kiếp kiếm thứ tư, ta đương nhiên phải nhanh chóng khôi phục thực lực cực mạnh.”

“Thì ra là thế!” Sở Dương nghiến răng nghiến lợi, oán hận nói: “Ngươi chơi ta được lắm!”

Úy công tử cười ha ha, sau đó lại thở dài: “Đáng tiếc, Sinh Mệnh chi tuyền của Tinh Linh nhất tộc ta đã sớm tuyệt tích rồi.

Nếu như có Sinh Mệnh chi tuyền, thực lực của ta còn có thể tiến thêm một bước dài, tới chí tôn lục phẩm hoặc thất phẩm! Như hiện tại, cũng chỉ là chí tôn tam phẩm đỉnh phong.”

Sinh Mệnh chi tuyền? Trong lòng Sở Dương vừa động.

“Chỉ là cho dù ngươi khôi phục truyền thừa Tinh Linh nhất tộc, cũng không thể thăng cấp nhanh như vậy chứ?” Sở Dương hồ nghi hỏi.

“Bản công tử chính là thiên địa tinh hoa, dựng dục hơn chín vạn năm mới sinh ra. chẳng lẽ khoảng thời gian này không tính?” Úy công tử nhướng mày.

“Quái vật!” Sở Dương sợ hãi than một tiếng.

“Khoảnh thời gian này thế nào?” Hai người tìm một rừng cây.

Sở Dương một chưởng chém đổ ba cây đại thụ, đặt mông ngồi xuống một gốc.

Úy công tử nhìn mà nhíu mày lại.

“Cũng bình thường.

Trúc Tử một mực bế quan.” Úy công tử lắc đầu cười khổ: “Ta thành thân với A Lộc.

Muốn tìm nàng chứng kiến mà còn không thấy xuất hiện.”

“Ngươi thành thân rồi?” Sở Dương thật sự kinh hãi: “Chẳng trách lần này gặp ngươi, so với trước kia khác biệt rất lớn.”

Trên mặt Úy công tử lộ ra nụ cười ôn hòa.

“Từ khi biến mất ở Vong Mệnh hồ, khoảng thời gian vừa rồi ngươi đi nơi nào?” Úy công tử hỏi.

“Đi Thượng Tam Thiên.” Sở Dương cười ha hả: “Ngươi thì sao?”

“Quả nhiên không ngoài sở liệu của ta.” Úy công tử khẽ cười: “Ta đi cực bắc hoang nguyên một chuyến, khôi phục đề cao tu vi, sau đó cũng không đi đâu nữa, chuyên tâm bồi tiếp A Lộc.”

“Ha ha, không thể nghĩ tới Úy huynh cũng là một người lãng mạn.” Sở Dương nói giỡn.

“Ha ha…quá đề cao ta rồi.” Úy công tử cười một tiếng, có chút than thở, nói: “Chuyện tình cảm, ngươi không hiểu đâu.”

“Ta không hiểu….”

Sở Dương cười khổ.

Hiện tại, trong lòng sắp bị tình cảm khiến cho rối rắm chết rồi, không ngờ còn óc người nói ta không hiểu tình cảm.

Hai người nói chuyện phiếm một hồi, Sở Dương phải rời đi rồi.

“Khi nào đi Thượng Tam Thiên?” Trước kia chia tay Úy công tử hỏi.

“Ngày thông đạo Cửu Trọng Thiên mở ra là ngày chúng ta giết lên Thượng Tam Thiên!” Sở Dương thản nhiên nói: “Đến lúc đó, trăm vạn dặm non sông Thượng Tam Thiên mặc ngươi tung hoành quát tháo!”

Ánh mắt Úy công tử sáng ngời, khoanh tay mà đứng.

Ánh mắt nhìn đám mây chân trời, thật lâu sau mới nói: “Được!”

Hai người vẫy tay tạm biệt.

trước khi chia tay, Sở Dương đưa cho Úy công tử hai cái cái bình, đặc biệt dặn dò: chờ ta đi rồi, ngươi mới được xem.

Hơn nữa phải lập tức uống hết.

Nhưng ta chưa đi xa, không thể động.

Úy công tử khinh thường, chẳng thèm ngó tới, cười nhạt đáp ứng.

Tiểu tử này rõ ràng vẫn khó chịu vừa rồi đùa giỡn hắn một vố, bây giờ không ngờ vẫn muốn làm ra vẻ thần thần bí bí.

Nhìn thân ảnh Sở Dương biến mất phía xa, Úy công tử cười cười, ôngs tay áo phất một cái, tiêu tiêu sái sai mở hai cái bình ra, cười hừ hừ, đưa mũi hít thử mấy hơi.

Vừa mới hít vào, cái mũi đã khẽ lay động: “Rượu thơm quá!”

Ngửa cổ, ực ực uống hết sạch.

Quá ít, chỉ có hai ba ngụm… Tên gia hỏa này quá keo kiệt đi.

Qủả nhiên cố ý chơi khăm ta…

Đang suy nghĩ xem có thêm đuổi theo Sở Dương đòi một chút rượu ngon hay không, trong đan điền đột nhiên có một cỗ nhiệt khí xông vọt lên, một đạo lực lượng cường đại lao tới như bài sơn đảo hải, hòa tan vào trong kinh mạch, toàn thân tu vi quay cuồng như sóng dữ, không ngờ không thể ngăn trở!

❮ sau
tiếp ❯

Avatar

Bình luận gần đây
https://audiosite.net
Đã xong nhé bạn ^^
https://audiosite.net
Chinh Đàm 1 ngày trước
Xong chưa ad ơi
https://audiosite.net
Hihi Khó nói lém bạn cái này do bên Trung thui bạn. Khả năng cao là không bạn ^^ Lần này người Bảo Lãnh cho cậu này là 1 trong Gia Tộc đình đám bên Trung đó... Nếu không đúng luật đến 2028 mới mãn hạn cơ bạn :P
https://audiosite.net
Cảm ơn bạn thích bộ này ^^! Dạo này hơn bận bạn à, ừm chưa có nhé. Mình đang viết dở bộ Vu Chi Nguyên rùi bạn :D Có lẽ lần này mình sẽ không bán sang bên Trung nữa.. thử đăng tại Việt Nam coi sao ^^
https://audiosite.net
haizz lại cháy file này rồi :Z Bạn đợi mình chút nhé đang liên hệ mới CTV upload bộ này nhé
https://audiosite.net
Chinh Đàm 2 ngày trước
Ad ơi sửa lại sever đi Bị lỗi rồi
https://audiosite.net
Chinh Đàm 2 ngày trước
Có tập mới chưa ad ơi
https://audiosite.net
Nguyen Tuan 3 ngày trước
bộ này cuốn quá, em nghe đc 500 chap rồi, mong ad không drop
https://audiosite.net
Tất cả bộ truyện bạn báo lỗi đã cập nhật thêm Sever Độc QUyền HMT nhé - Mình gửi bạn LT - Thỉnh vào trang cá nhân quy đổi Vip nhé Tuấn ^^!
https://audiosite.net
Chào bạn: Vinh Nguyen - Mình đã check rất kỹ không lỗi nhé :) Bạn kiểm tra lại Wifi hoặc 4g -5g nhé ^^! - Ngoài ra lúc lỗi bạn có ? chát box xem là lỗi ở đâu nhé Cậu.
https://audiosite.net
Mình không rõ lém...! Loay quay mk: 18 Hoặc 18+ 2 cái đó thui bạn.. !!!
https://audiosite.net
Nguyen Thuong 6 ngày trước
Mk là gì v
Khí Linh xin chào!
Lotus
Chat Box