- Home
- Truyện Kiếm tu
- Ngạo Thế Cửu Trọng Thiên
- Tập 242 : Tuyết trung hữu lệ tích tích hàn (c1206-c1210)
Ngạo Thế Cửu Trọng Thiên
Tập 242 : Tuyết trung hữu lệ tích tích hàn (c1206-c1210)
❮ sautiếp ❯Chương 1206: Tuyết trung hữu lệ tích tích hàn
Đả tự bởi: Diệp Linh Yên – Mộc Hà Sa – Truyện FULL
Trong khi Đông Nam còn đang ầm ĩ vụ gãi ngứa, Đổng Vô Thương cùng Nhuế Bất Thông đã vội vàng đánh xe, chạy thẳng một mạch về phía Đông Nam.
Dọc đường, bọn hắn cũng gặp phải không ít cường hào, muốn tới phân một chén canh.
Dù sao đoàn xe này cũng quá mức mê người.
Nhưng Huyết Thù hai người thuê cũng không phải bình thường, đương nhiên, nếu gặp phải hàng cứng, vẫn là Đổng tứ gia xuất thủ.
Một đao trong tay, vạn phu vô địch!
Tuy không phải dùng mặc đao của mình, nhưng tu vi đã tới cảnh giới như Đổng Vô Thương rồi, chỉ một cái ống tay áo cũng có thể biến thành đao, không khác biệt là mấy.
Đoạn đường này, lại biến thành hành trình lịch lãm của Đổng Vô Thương, trực tiếp đánh ra một đường về Đông Nam
Đoạn đường này, trực tiếp trở thành cuộc lịch lãm trưởng thành của đao thánh, thực lực Đổng Vô Thương cũng vù vù tăng vọt, Nhuế Bất Thông nhìn mà cũng phải thèm thuồng.
Không nói chuyện này nữa.
Bây giờ nói tới Sở Dương.
Đoạn đường xuyên qua Dạ châu này cũng khá dễ dàng.
Hắn còn tiện tay làm thịt không ít kẻ cháy nhà hôi của.
Bởi vì có không ít kẻ dám ngang nhiên chặn giữa ngã tư đường, thẩm vấn tất cả những người đi qua, thấy hàng mềm thì một đao cướp bóc tiền tài, thậm chí còn lấy ra một cái lý do rất đẹp đẽ: Ngươi chính là đồng đảng của vực ngoại thiên ma, chúng ta chỉ thay trời hành đạo, giữ gìn hòa bình đại lục.
Nhất là nhìn thấy đám phú thương giàu có, càng tuyệt đối không tha.
Đám người này quả thực quá đê tiện xấu xa, khiến người ta nghĩ mà giận sôi người! Nếu như thật sự là tác chiến với vực ngoại thiên ma, cho dù cướp đoạt thì đó cũng là một loại chính nghĩa.
Chỉ là, những người này căn bản chẳng phải chính nghĩa gì, cũng chẳng phải vì hòa bình nhân gian, mà là vì tư dục bản thân!
Không chỉ có đám võ giả như vậy mà ngay cả những dân cư binh thường không ngờ cũng có.
Thành ra đám phú hộ đi tới nơi nào cũng ít nhiều gập phải tai ương.
Sở Dương một đường đi tới, nhìn mà trong lòng tức giận, về sau trực tiếp đại khai sát giới!
Ta mặc kệ ngươi là võ giả hay là dân chúng bình thường, chỉ cần có hành vi như vậy, giết không tha!
Hắn lĩnh ngộ sâu sắc một đạo lý: Đê tiện, không chỉ tồn tại trong cao tầng, mà nó còn tồn tại ở khắp mọi nơi.
Một khi đã như vậy, gặp một tên giết một tên, giết tới đoạn tử tuyệt tôn là xong thôi!
Lần điên cuồng nhất chính là ở một nơi.
Nơi đó có một phú hộ, biệt danh là Lý Đại Nhãn.
Tên như ý nghĩa, hai mắt rất lớn.
Người này thủa nhỏ đã cơ khổ, nhưng dốc sức làm việc, tới năm hơn ba mươi tuổi, từ hai bàn tay trắng dựng nên một cơ nghiệp.
Hơn nữa, sau khi công thành danh toại, không những không vi phú bất nhân, mà ngược lại còn thích làm việc thiện.
Hướng thẳng quê nhà, chỉ cần gặp phải khó khăn, hắn đều khẳng khái giúp đỡ!
Nhưng một người như vậy, trong sự kiện vực ngoại thiên ma lần này, không ngờ lại bị những người mà hắn từng giúp đỡ khiến cho táng gia bại sản.
Không chỉ tài sản cả đời bị cuốn theo dòng nước, mà nhà cửa còn bị người ta thả cho một mồi lửa, thiêu cháy sạch sẽ.
Thậm chí còn bị chụp lên đầu cái mũ đồng đảng vực ngoại thiên ma
Lúc đầu chỉ có mấy kẻ quấy rối, những người khác từng chịu ân huệ của Lý Đại Nhãn ngượng ngùng không dám động thủ.
Nhưng về sau, toàn bộ thị trấn dứt khoát liên hợp lại, bắt đầu trị tên vực ngoại thiên ma Lý Đại Nhãn này.
Hơn nữa, còn có một loại hiện tượng kỳ quái, càng là người nhận ân huệ của hắn, lúc này lại càng thay đổi lập trường, càng hành hạ hắn ngoan độc hơn!
Tựa như không làm vậy không thể thoát khỏi bóng ma trong lòng, áy náy với người từng ban phát ân huệ cho mình.
Nếu đã phản bội rồi, vậy dứt khoát vứt lương tâm đi… Rốt cuộc cũng không còn gánh nặng nữa!
Không thể không nói, nhân tính đã thối tha tới mức nảy, thật sự còn không bằng chó má! Không khác gì súc sinh!
Sở Dương đi qua nơi này, tận mắt nhìn thấy một nhà bốn miệng ăn Lý Đại Nhãn bị trói lại, diễu phố.
Hai bên tiếng reo hò như sấm động.
Tất cả mọi người đều hò hét, đã bắt được vực ngoại thiên ma rồi.
Bất quá, cũng có một số lão nhân xì xào bàn tán, tức giận, nhưng không dám nói.
Sở Dương dùng thời gian cực ngắn điều tra ra sự thật.
Tiếp đó trực tiếp giận tím mặt, rút kiếm đại khai sát giới! Toàn bộ những người reo hò hai bên đường gần như đều bị đồ sát sạch sẽ.
Tiếp đó, lại nán lại ở nơi này một ngày thời gian, tuyệt đối không chỉ nghe từ một phía, mà là hỏi rõ tình huống mấy người, xách kiếm tới từng nhà từng nhà tìm kiếm.
Tất cả những kẻ tham dự đều không lọt lưới một tên, kiếm kiếm giết tuyệt!
Sát tâm trong lòng Sở Dương càng lúc càng nặng.
Hắn nhớ tới tất cả y sư trong Dược cốc, cứ như vậy chết oan chết uổng.
Giả như người tốt không hảo báo, từ nay về sau ai dám theo?
Nguyệt Linh Tuyết cùng Phong Vũ Nhu có thể tiếp tục lựa chọn làm người tốt.
Đó là bởi vì bọn họ có thực lực, làm như vậy cũng không có ai dám khi dễ.
Nhưng giống như Dược cốc,… Giống như Lý Đại Nhãn trước mắt… làm sao đây?
Sau khi trải qua việc này, cả đời này, Lý Đại Nhãn cho dù có đông sơn tái khởi, liệu hắn có còn dám làm một chuyện tốt nữa? Hắn còn dám phát nửa điểm thiện tâm sao?
Sở Dương nhìn một nhà Lý Đại Nhãn cầm theo lộ phí mình tặng, thiên ân vạn tạ rời khỏi nơi này, kiếm nơi định cư mới.
Sở Dương đứng trong gió đêm, đứng trên cổ đạo thê lương, chỉ cảm thấy từng đợt từng đợt giá rét.
Chỉ một câu chuyện vực ngoại thiên ma bịa đặt đã có thể khiến nhân tâm thiên hạ méo mó tới mức này! Nếu còn xuất hiện chuyện khác thì sao? Hay nếu như tồn tại giống như vực ngoại thiên ma thật sự tồn tại thì cả thiên hạ này sẽ ra sao đây?
Chỉ là mình một đường đi tới, cũng đã giết không dưới ngàn người rồi.
Nhưng, Cửu Trọng Thiên đại lục bao la bát ngát, còn có bao nhiêu chuyện như vậy đã phát sinh, đang phát sinh, thậm chí là… sắp phát sinh?
Đúng lúc nào, đột nhiên có người khẽ cười nói: “Có phải cảm thấy, thiên hạ này không ngờ lại đáng ghê tởm đến thế? Thật chỉ muốn giết hết cho thống khoái?”
Sở Dương chấn động!
Với tu vi của hắn mà nói, đã là thánh cấp cửu phẩm, hơn nữa còn là kiếm thánh cửu phẩm! không ngờ không hề phát hiện, bên cạnh mình từ lúc nào đã có thêm một người!
Trước đó hắn đã từng kiểm tra cẩn thận, xung quanh mấy trăm trượng, tuyệt đối không có ai tồn tại!
Ngoại trừ tu vi, thần hồn của hắn lại càng cường đại hơn.
Cho dù là chí tôn cửu phẩm, cũng chưa chắc đã hơn được hắn lực lượng thần hồn.
Vậy mà hắn vẫn không hề phát hiện.
Người này giống như quỷ mị vậy, vô thanh vô tức đã xuất hiện.
Không chỉ xuất hiện, mà còn nói chuyện với minh.
Sở Dương xoay người thật nhanh, quay đầu nhìn lại.
Đứng trước mặt hắn, là một hôi y nhân (hôi y= áo xám), đang chắp hai tay sau lưng, sóng vai mà đứng, ngẩng đầu nhìn trời, thần thái có chút nhàn nhã.
Hắn cứ như vậy đứng ở đó, nhưng lại khiến Sở Dương có một cảm giác: Ở đó chẳng có gì cả, chỉ có một cơn gió mát, chỉ là một vùng hư vô.
Sở Dương khẽ nở một nụ cười: “Tôn giá là ai?”
Trước tiên, hắn đã trấn định trở lại.
Nếu như người này muốn giết mình, mình tuyệt đối không may mắn thoát được.
Cho nên, là phúc thì không phải là họa, là họa thì không thể tránh được.
Vào giờ khắc này, hắn cũng đã xác định, hoặc cũng có thể nói… trong lòng nỗi lên một chút tâm tính lưu manh.!
Thích thì nhích!
Ai sợ ai chứ!
“Ta là ai?” Vị hôi y nhân kia tựa hồ thoáng mỉm cười, nói: “Ngươi thử nói xem? Sở Dương?”
Sở Dương đã dịch dung, tự tin trên thế gian không một ai có thể nhận ra thân phận, nhưng hôi y nhân này, lại trực tiếp gọi ra tên hắn!
Thanh âm này… Sở Dương đột nhiên cảm thấy quen thuộc, trong nháy mắt, trong đầu đã hiện ra một nhân vật, không khỏi lui lại một bước, kêu lên: “Là ngươi?”
Người nọ bật cười lớn, chậm rãi xoay người lại, nhìn Sở Dương, không ngờ nháy mắt hai cái,nói: “Chẳng lẽ không phải?”
Trong lòng Sở Dương choáng váng như bị sấm sét đánh trúng, trong phút chốc không ngờ có chút hoa mày chóng mặt!
Người trước mắt này, không ngờ chính là hắn.
Chính là lão giả đoán mệnh trong Thiên Cơ thành, chí hữu kiếp trước, đệ nhất tài tử được Cửu Trọng Thiên đại lục công nhận kiếp trước – Tuyết Lệ Hàn.
Chẳng qua lúc này, hắn đã không còn là vị tướng sĩ thần bí khó lường trong Thiên Cơ thành kia nữa, cũng không phải tài tử bạch y như tuyết, thơ kiếm động sơn hà trong kiếp trước.
Hắn giống như là một người khác, một thân hôi y, tướng mạo tầm thường.
Chỉ cần chớp mắt một cái, hắn cũng có thể biến mất trong biển người!
“Ngươi nhận ra ta.” Hôi y nhân khẽ cười nói.
Cổ họng Sở Dương thoáng lay động hai cái, cuối cùng nở một nụ cười.
Có trời mới biết, khi hắn nở ra một nụ cười này, khóe mắt hắn có chút ươn ướt, trong lòng có chút run rẩy.
Nếu như không ngoài dự liệu, kiếp trước kiếp này, chính là do người trước mắt này tạo ra cho mình!
Sở Dương không biết mình nên hận hắn, hay là nên cảm tạ hắn.
Hắn ảm đạm cười, nhẹ nhàng lắc đầu, nói: “Thật sự không biết, nên xưng hô với ngươi thế nào.
Hẳn là… Tuyết huynh? Hay là… đại sư? Hay là… Các hạ?”
Hôi y nhân trầm mặc một chút, nói: “Ta thích cái tên Tuyết Lệ Hàn kia.”
Sở Dương nói: “Ồ?”
Hôi y nhân nói: “Tuyết Lệ Hàn, tuyết trung hữu lệ, tích tích giai thị hàn.”
Sở Dương thản nhiên nói: “Tuyết tan chảy thành nước, đều là lệ.
Nếu tất cả đều là lệ, thì tâm quá lạnh.”
Hôi y nhân Tuyết Lệ Hàn nói: “Cho nên, sống trên đời này, cả đời đều là lệ, cả đời đều là khổ.”
Trong mắt Sở Dương chợt lóe lên tinh mang: “Ồ? Ý ngươi là, kiếp này của ta vẫn như cũ, đều là lệ? Đều là khổ? Kiếp trước kiếp này đều không bất đồng?”
“Oán niệm của ngươi đối với ta rất lớn.” Tuyết Lệ Hàn mỉm cười: “Tại sao không nghĩ tới một phương diện khác.
Tuyết chính là thiên địa tinh linh.
Hóa thành nước, tuy có thể là lệ, nhưng cũng có thể xoa dịu sinh linh.
Hơn nữa nó cũng không tan biến… Chẳng bao lâu sau sẽ lại hóa thành thiên địa linh khí, tiêu tán thành gió, tụ lại thành mây, một khi phong vân động, lại hóa thành mưa, hóa thành sương, hóa thành khói.
Hoặc là… một lần nữa hóa thành tuyết.”
“Phủ xuống thế gian!” Hôi y nhân bình tĩnh nhìn Sở Dương: “Một vòng hoàn chỉnh, mới là…. đại đạo chí cực!”
“Nhưng kiếp trước kiếp này, cuối cùng vẫn là một hồi đảo điên.” Sở Dương trầm mặc một lát, chậm rãi nói.
Bạn đang xem tại
Truyện FULL
–
“Kiếp tnrớc kiếp này, ai mà không có?”
Tuyết Lệ Hàn đưa tay bắt lấy một chiếc lá cây đang phiêu đãng theo gió xuân, thản nhiên nói: “Cho dù chỉ là một chiếc lá cây, cũng có kiếp trước kiếp này.
Trừ những bậc đại năng siêu thoát luân hồi, ngay cả thần tiên thánh nhân cũng có kiếp trước kiếp này.”
“Nhưng từ xưa tới nay, có thể nhớ rõ kiếp trước kiếp này, lại rõ ràng như thế, cũng chỉ có một mình ngươi.” Ánh mắt Tuyết Lệ Hàn giống như thấu triệt thế gian, nhìn Sở Dương nói: “Ngươi không chỉ trải qua kiếp trước kiếp này, mà còn hợp nhất kiếp trước kiếp này!”
“Hóa thành nghịch thiên chi lực, hóa thành thiên ngoại chi tâm! Hóa thành luân hồi chi ngoại, hóa thành tử tiêu chi hồn! ” Tuyết Lệ Hàn chậm rãi nói.
Trên mặt Sở Dương lộ ra một vẻ mơ hồ, nói: “Ngươi nói gì vậy, ta không hiểu.”
Tuyết Lệ Hàn cười.
“Nhưng ta vẫn thích Tuyết Lệ Hàn kiếp trước.” Sở Dương bùi ngùi nói: “Ta và ngươi lần đầu gặp mặt, chính là trong Tử Trúc lâm lất phất tuyết trắng.
Lúc ấy ngươi ngâm một câu thơ…: “Vạn cổ quỳnh tiêu bản vô nhan, nhất tràng tuyết lạc thiên tâm hàn: thế gian khô vinh thùy năng định, mộng ngoại hà nhân khả hồi thiên?”
Sở Dương thản nhiên nói: “Ta rất tưởng niệm Tuyết huynh ưu sầu kiếp trước, chứ không phải Tuyết Lệ Hàn nắm giữ hết thảy trước mắt.”
Ánh mắt Tuyết Lệ Hàn ngưng trọng, trong mắt thoáng hiện một vẻ mơ hồ, tựa như toàn bộ thế gian tang thương đều lần lượt xuất hiện trong một khắc này.
Thật lâu sau, hắn mới nở một nụ cười: “Sở huynh.”
Một tiếng Sở huynh, Sở Dương giống như trở về với kiếp trước, trong mát có chút mơ hồ và cảm khái, cười nói: “Tuyết huynh.”
Chương 1207: Người gấp Cửu Trọng Thiên
Đả tự bởi: Diệp Linh Yên – Mộc Hà Sa – Truyện FULL
Tuyết Lệ Hàn cười ha hả, vẫy tay một cái, xoay người mà đi.
Sở Dương lặng lẽ đi theo phía sau.
Hai người bước đi, không nhanh không chậm.
Sở Dương cũng không triển khai thân pháp gì cả, cứ như vậy dùng tốc độ của người thường mà bước đi, trong lòng hỗn loạn như ma, mơ hồ, chấn kinh, đủ các loại cảm xúc tràn ngập.
Đợi đến khi bình ổn được cảm xúc, muốn lên tiếng thì lại hoảng sợ cả kinh.
Chỉ thấy cây cối hai bên đường hóa thành tàn ảnh, không ngừng trôi về phía sau.
Mình cùng Tuyết Lệ Hàn vẫn chậm rãi bước đi từng bước, nhưng mỗi bước chân căn bản không hao phí nửa điểm khí lực này, không ngờ đã khiến hắn vượt qua khoảng cách ngàn dặm xa xôi!
Dần dần, thời tiết càng lúc càng rét lạnh.
Sau đó, trước mặt không ngờ đã là đại tuyết mãnh liệt.
Tung bay đầy trời.
Tuyết Lệ Hàn rốt cuộc cũng dừng bước, trước mặt bạch tuyết trắng xóa, một cước đạp xuống, có khi phải ngập tới eo.
Thấp thoáng trong tuyết trắng, là một mảnh Tử Trúc lâm, đứng thẳng tắp.
Khắp đồi núi đều là tuyết trắng, mảnh Tử Trúc Lâm nơi này lại trở nên chói mắt như vậy.
Cho dù đại bộ phần đều bị tuyết trắng bao phủ, nhưng cái màu tử sắc này vẫn khiến trong lòng người ta khẽ động như thế.
Tuyết trắng thật dày đọng lại trên cây trúc, thỉnh thoảng lại ào ào rơi xuống.
Cành trúc vốn bị ép cong lại một lần nữa bật đứng dậy, thẳng tắp vươn mình lên bầu trời.
Cảnh tượng trước mắt, cùng nơi gặp gỡ kiếp trước, thật sự quá giống!
Tinh thần Sở Dương thoáng hoảng hốt, nhìn chằm chằm về phía mảnh Tử Trúc lâm này, tựa hồ có thể nhìn ra, một bóng hồng dịu dàng sắp từ trong Tử Trúc lâm đạp lên tuyết trắng mà bước ra, nhìn thấy mình, thoáng kinh ngạc, sau đó đỏ mặt lên, nói: Quấy rầy tiên sinh rồi.
Tuyết Lệ Hàn thản nhiên cất bước, tiến thẳng vào trong Tử Trúc lâm, ống tay áo phất lên một cái, ba trượng tuyết đọng dưới chân lập tức ngưng thành băng ngọc.
Chính giữa chậm rãi nhô lên một cái ngọc thai băng tuyết, tựa như có người ở phía dưới đang chậm rãi đẩy lên vậy.
Sau đó, trước mặt hai người đều nhô lên hai chiếc ghế tựa ngọc thạch giống nhau như đúc, do băng tuyết chế thành, nhưng không ngờ lại tỏa ra hơi ấm, giống như noãn ngọc.
Trên ngọc thai đột nhiên xuất hiện một bầu, hai chén rượu.
Hương rượu tỏa ra bốn phía, hơi nước nghi ngút.
Không ngờ đã được hâm nóng sẵn rồi.
Đầy đủ mọi thứ, từ không biến có, so với ảo thuật còn ảo hơn.
“Sở huynh, mời!” Tuyết Lệ Hàn dựa theo vị trí kiếp trước mà ngồi xuống chiếc ghế thuộc về hắn.
Sở Dương đương nhiên ngồi đối diện với hắn. truyện được lấy tại
Chỉ cảm thấy chiếc ghế băng tuyết bên dưới ấm áp vô cùng, không ngờ có thể xua tan tất cả rét lạnh, không còn một điểm.
Trong phạm vi ba trượng, xuân phong dạt dào, khí hậu dễ chịu vô cùng.
Nhưng đây rõ ràng là ở giữa một vùng băng thiên
Sở Dương lâp tức có môt loại cảm giác như mộng như ảo.
“Đây là một môn tiểu thần thông, tên là “Chỉ Xích Khô Vinh” ( Thăng trầm gang tấc).
Tuyết Lệ Hàn mỉm cười, nói: “Sở huynh, cảnh tượng trước mắt, có cảm thấy quen thuộc?”
Ánh mắt Sở Dương có chút giật mình cười: “Quả thực rất quen thuộc.”
Tuyết Lệ Hàn khẽ cười, nhấc bầu rượu lên, rót cho Sở Dương một chén rượu, hương rượu ấm áp xuất hiện, mấy con ma tước (chim sẻ) líu rít bay xuống, không ngờ cứ lòng vòng xung quanh chén rượu một hồi, thật lâu ko chịu rời đi.
Trên mặt Tuyết Lệ Hàn nở một nụ cười, vung tay lên, trên mặt tuyết lại có một ít thóc.
Đám ma tước lập tức mổ như gà mổ thóc, nhặt thóc hết sức chuyên chú.
“Ngươi rốt cuộc là ai?” Sở Dương chăm chú nhìn đám ma tước trên mặt đất, nhẹ giọng hỏi.
“Ta là ai….” Tuyết Lệ Hàn khẽ cười, thản nhiên lắc đầu: “Uống rượu.”
Sở Dương nhấc chén lên, chỉ cảm thấy rượu trong chén xanh biếc, lại có chút đậm đặc.
Một hơi cạn sạch, chỉ cảm thấy cả người ầm một cái, giống như lửa nóng bốc lên, cả người thoáng chốc đã toát ra mồ hôi như tắm, không ngờ ẩn ước còn có mùi hôi.
Tuyết Lệ Hàn cười ha ha, thổi một hơi, tất cả những mùi khó chịu lập tức biến mất sạch sẽ.
Chỉ để lại Sở Dương cả người từ trong ra ngoài, thoải mái nói không nên lời.
“Đây là rượu của ta.” Tuyết Lệ Hàn chậm rãi nói: “Sau khi ủ rượu, ta liền đi ngao du thiên hạ.
Chờ đến ta trở về, rượu đã biến thành cao rượu.
Thứ ngươi hiện tại uống, là ta pha thêm nước rồi.”
Sở Dương ngạc nhiên nói: “Pha thêm nước? Tuyết huynh, hiếm thấy ngươi mời ta uống rượu một lần, không ngờ lại mời ta uống rượu giả pha nước?”
Tuyết Lệ Hàn mỉm cười, nói: “Rượu giả pha nước? Ha ha… ngươi nên biết, cho dù là rượu giả pha nước, nhưng kể cả là Cửu Trọng Thiên Khuyết trên kia, đủ tư cách để ta mời uống một chén, cũng chỉ đếm trên đầu ngón tay!”
Hắn dừng lại một chút, nói: “Huống chi, nếu như không pha nước, cho ngươi trực tiếp uống cao rượu thì cho dù ngươi là Cửu Kiếp kiếm chủ, chỉ cần nuốt một điểm lớn bằng hạt gạo, cũng có thể khiến ngươi nổ tung rồi!”
“Đây là ‘Thoát Thai tửu chân chính đó!” Tuyết Lệ Hàn vui vẻ nói.
“Thoát Thai tửu, ý là thoát thai hoán cốt?” Hai mắt Sở Dương sáng lên.
“Đúng vậy.”
Tuyết Lệ Hàn khẽ gật đầu: “Trong thiên hạ này, ngươi là người duy nhất được uống rượu của ta.”
Sở Dương mỉm cười: “Ta thực vinh hạnh.”
“Ngươi hiện tại đã tìm được đoạn Cửu Kiếp kiếm thứ tư.” Tuyết Lệ Hàn lại một lần nữa rót đầy chén cho hắn, nói: “Mà ta mang ngươi tới nơi này, đã là tây bắc.
Khoảng cách tới Phong Lôi thai bất quá chỉ còn một ngàn năm trăm dặm đường mà thôi.”
Sở Dương cười hắc hắc: “Nói như vậy, ta phải cảm tạ ngươi rồi.” Tên gia hỏa này, không ngờ cũng biết Phong Lôi thai có đoạn Cửu Kiếp kiếm thứ năm.
Sở Dương thầm hừ trong lòng một tiếng, một hơi cạnh sạch chén rượu, rượu tốt như vậy, bây giờ không uống còn đợi đến ngày tháng năm nào… Mặc dù pha nước, nhưng cũng không tồi, chỉ chỉ chén rượu, nói: “Rót rượu!”
Sắc mặt Tuyết Lệ Hàn có chút dở khóc dở cười, rót rượu cho Sở Dương, đột nhiên cười cười: “Từ xưa tới nay, chỉ sợ… có thể khiến ta đích thân rót rượu, cũng chỉ có một mình ngươi.
Trước kia không có, sau này lại càng không có.”
Sở Dương thản nhiên nói: “về sau nhất định sẽ có.”
Tuyết Lệ Hàn nói: “Ồ?”
Sở Dương nhướng mày lên, nói lại lần nữa: “Nhất định sẽ có.” Hắn nói: “Ta có rất nhiều huynh đệ.
Mỗi một người bọn họ đều đáng để ngươi rót rượu.”
Tuyết Lệ Hàn nghiêng nghiêng đầu, thú vị nhìn Sở Dương, đột nhiên cười lớn: “Người như vậy, nhiều một chút cũng là chuyện tốt.” Sở Dương nói: “Ngươi là Cửu Kiếp kiếm chủ hả?”
Tuyết Lệ Hàn lắc đầu: “Không phải.”
“Vậy, ngươi là người sáng tạo Cửu Kiếp kiếm?” Sở Dương nghiêng nghiêng đầu, ánh mắt bình tĩnh nhìn Tuyết Lệ Hàn.
Tuyết Lệ Hàn trầm mặc.
Thật lâu sau, nói: “Cũng không phải.
Cửu Kiếp kiếm không phải người như ta có thể sáng tạo ra.”
Sở Dương nhíu mày: “Vậy ngươi có liên quan gì tới Cửu Kiếp kiếm?”
Tuyết Lệ Hàn thản nhiên nói: “Cửu Kiếp kiếm, là ta đặt ở đại lục này.”
Sở Dương vẻ mặt kinh hãi: “Ngươi chính là người gấp Cửu Trọng Thiên?”
Tâm thần chấn động, rượu trong chén không ngờ sánh ra ngoài một chút, rơi xuống dưới gốc một cây tử trác.
Xoạt một tiếng, gốc tử trúc này đột nhiên lớn vùn vụt, vù một tiếng đã vươn cao lên tới mấy chục trượng, chân chính trở thành trúc vương.
Ngay sau đó, từ dưới mặt tuyết trắng xóa đột nhiên khẽ lay động, xoạt xoạt xoạt, từng ngọn từng ngọn măng bắt đầu đâm lên, xuất hiện, sau đó lại sinh trưởng, mọc lá, chậm rãi lớn lên.
Từng đoạn từng đoạn trúc xuất hiện, đâm thẳng lên trời.
Sưu sưu, liên tục cao tới mấy chục trượng, so với thắt lưng Sở Dương còn lớn gấp ba lần.
Đây… đây còn là cây trúc sao?
Tuyết Lệ Hàn có chút bất đắc dĩ, nhìn hắn nói: “Đúng, ta chính là người gấp Cửu Trọng Thiên mà ngươi nói.”
Sở Dương đã trấn định lại, cười hắc hắc: “Quả nhiên là… đại năng!”
Tuyết Lệ Hàn bất đắc dĩ cười khổ.
“Xin hỏi đại năng, hạ mình tới tìm tiểu tử là có chuyện gì quan trọng?” Sở Dương hít thật sâu một hơi, áp chế cảm giác chấn động trong lòng, lại chỉ cảm thấy trong ngực bức bối.
“Trong lòng người có rất nhiều nghi hoặc, có rất nhiều khó hiểu, có rất nhiều phẫn nộ và bất đắc đ*.” Tuyết Lệ Hàn nhẹ giọng nói: “Hôm nay ta tới đây, hay là… lần này ta tới Cửu Trọng Thiên đại lục, mục đích trọng yểu nhất, chính là giải bỏ mê hoặc trong lòng ngươi….”
Sở Dương cười cười tự giễu, nói: “Thì ra ta trọng yếu như vậy? Ta thật không biết đâu đấy.”
Tuyết Lệ Hàn khẽ cười rộ lên: “Ta vẫn chưa coi ngươi trở thành công cụ, mà là bằng hữu.”
“Bằng hữu? Ha hả….” Sở Dương bật cười, im lặng không nói.
Nhưng cánh tay cầm chén rượu, lại đột nhiên nổi lên gân xanh.
“Trong lòng ngươi không thoải mái.
Điều khiến ngươi cảm thấy khó chịu nhất chính là ngươi nghĩ rằng, kiếp trước kiếp này của ngươi, là do một tay ta thao túng.
Chẳng khác gì ta đang đùa bỡn ngươi, tạo thành bi kịch kiếp trước của ngươi, và kiếp này là đền bù của ngươi.
Ngươi cảm thấy mình giống như một quân cờ đã được an bài từ trước, người khác muốn ngươi thế nào, ngươi sẽ như thế đó, hoàn toàn không có lực tự chủ…”
Tuyết Lệ Hàn trầm giọng nói: “Vì thế, thậm chí đối với Cửu Kiếp kiếm, ngươi cũng có hoài nghi.”
“Cho rằng Cửu Kiếp kiếm chỉ là một cái bẫy.”
Hắn lại nói: “Ta không có nói sai chứ.”
Sở Dương trầm mặc một hồi, nói: “Kỳ thật, với tu vi thông thiên triệt địa của ngươi, không cần phải giải thích với ta gì cả.
Ngươi có biết, ta cho dù không thoải mái, cho dù không cam lòng, nhưng tất cả kiếpnày, ta cũng không nỡ phá hủy, vẫn muốn đi con đường đó.”
Hắn chậm rãi ngẩng đầu, trong mắt tinh quang sắc bén tỏa ra tứ phía, gằn từng chữ một: “Con đường mà ngươi đã an bài!”
Tuyết Lệ Hàn lắc đầu cười khổ, nhẹ giọng nói: “Với tu vi của ta, có thể dễ dàng gấp Cửu Trọng Thiên, phất tay một cái là có thể hủy diệt tất cả vị diện trong phạm vi mấy ức dặm xung quanh! Ta thật sự không cần phải giải thích với ngươi gì cả.
Nhưng… chính bởi vì không cần, ta giải thích cho ngươi mọi chuyện, mới là chân thành.”
Sở Dương lâm vào trầm mặc hồi lâu, sau đó, hắn mới thở ra một hơi thật dài… hắt ra một hơi, nhẹ nhàng nói: “Đa tạ.”
Một hơi này, tựa hồ thở ra hết tất cả nghẹn khuất buồn bực trong lòng.
Tuyết Lệ Hàn rất ngưng trọng nghe hai chữ này, sau đó dùng một ngữ khí nghiêm túc trịnh trọng, nói từng chữ một: “Không cần cảm tạ!”
Sở Dương cảm thấy cả người thoải mái, tư tưởng tựa hồ cũng linh hoạt hơn, dứt khoát giật lấy bầu rượu, nói: “Ngươi nói đi, ta chăm chú lắng nghe là được.”
Nhìn Sở Dương, căn bản không có chút ý tứ tôn kính nào, trong mắt Tuyết Lệ Hàn xuất hiện ý cười, chậm rãi nói: “Sự tình, nói rất dài dòng.
Phải nói từ… mười hai vạn năm trước….”
“Mươi hai vạn năm!” Sở Dương uống một ngụm, liên tục ho khan, nói: “Ngươi nói tiếp đi, không cần để ý tới ta.”
Quả thực không nghĩ tới giải thích chuyện của mình, không ngờ phải lội ngược dòng tới mười hai vạn năm trước…
Sở Dương suy nghĩ trong lòng: Mười hai vạn năm trước, ta rốt cuộc là một con hồ ly? Hay là một mảnh lá cây? Hay là…. ừm? Nếu cứ tính từng đời từng đời một, thật sự có thể khiến râu bổn đại gia biến màu thành tuyết trắng dưới đất mất thôi…
Chương 1208: Cửu kiếp nơi nào Kiếm chủ nơi đâu
Đả tự bởi: Diệp Linh Yên – Mộc Hà Sa – Truyện FULL
Tuyết Lệ Hàn trợn trắng mắt: “Còn hồ đồ hơn vạn lần?”
Sở Dương khẽ thở dài: “Đại ca, rốt cuộc hai người kia là ai?”
Tuyết Lệ Hàn lộ ra vẻ dở khóc dở cười: “Ngươi nghĩ ta dám hỏi à?”
Sở Dương nhấc chén rượu lên, liên tục uống cạn ba chén, mượn rượu tiêu sầu.
Chẳng nghĩ nhiều nữa, cứ uống rượu trước rồi hãy nói.
Rượu này đúng là hiếm khi được uống nha.
Tuyết Lệ Hàn lắc đầu cười cười, thản nhiên nhìn về phía xa, trong ánh mắt có chút mê man: “Đến khi nào, mới có thể đạt tới cảnh giới đó….”
Sở Dương bĩu môi nói: “Cảnh giới của ngươi hiện giờ đã cách xa giấc mộng của ta cả vạn dặm rồi.
Không ngờ ngươi vẫn còn mơ ước nữa.”
Tuyết Lệ Hàn nở nụ cười. xem tại
Cầm lấy bầu rượu, lại rót cho Sở Dương và mình một chén.
Cái bầu rượu này có thể bỏ vừa tay áo, xem bộ dáng có thể rót đầy đôi ba chén là sạch bách rồi.
Nhưng hiện tại đổ ra chừng ba mươi chén rồi mà bên trong không ngờ vẫn còn rượu, giống như rót mãi không cạn vậy.
“Sở huynh, hiện tại không còn hoài nghi ta đùa bỡn ngươi nữa chứ?” Tuyết Lệ Hàn mỉm cười nói.
“Không.” Sở Dương suy sụp nói: “Đương nhiên, ta cũng sẽ không hoài nghi hai vị đại năng kia.
Với tu vi của bọn hắn, nếu đặc biệt tới đùa bỡn ta như vậy… hơn nữa còn tính toán kỹ lưỡng kế hoạch từ mười hai vạn năm trước…. thì đúng là vô thương vinh quang mất rồi.”
“Ngươi tính là cái rắm gì! Bọn họ có thể rảnh hơi đùa giỡn ngươi?” Tuyết Lệ Hàn xuy một tiếng, nói: “Ngay cả ta, bọn họ cũng không có hứng thú nữa là.”
“Hứng thú cái gì?” Sở Dương đột nhiên mở trừng mắt, nghiên túc hỏi: “Là hứng thú? Hay là tính thú? Đùa giỡn ngươi thế nào?” Đột nhiên trong đầu xuất hiện một hình ảnh khó coi… Sở Dương híp mắt cười đểu.
“Cút!” Tuyết Lệ Hàn nổi giận mắng một tiếng.
Nhìn thấy vẻ mặt đê tiện của Sở Dương, thật muốn đánh cho tên khốn này một trận…
“Kỳ thật, ta căn bản không quan tâm mấy cái này.” Sở Dương khoan thai nói: “Ta không có nhiều kế hoạch lâu dài như vậy.
Thói quen của ta chính là, khi đi được bước nào, ta mới tính tới bước tiếp theo.
Nhưng khi ta còn chưa bước ra, khi còn chưa đứng vững, ta không bao giờ cân nhắc chuyện quá xa xôi đâu.”
Hắn nghiêm túc nói: “Suy nghĩ quá xa xôi sẽ khiến ta không tự chủ được mà sinh ra sợ hãi.
Mà một khi sợ hãi, thì cả đời này cũng không thể đạt tới mục tiêu mà ngươi muốn!”
Tuyết Lệ Hàn trầm mặc một chút, nói: “Có đạo lý.”
“Cho nên, vừa rồi ngươi kể cho ta về hai người kia, kể về lai lịch Cửu Kiếp kiếm, ta chỉ coi đó là một câu chuyện xưa.” Sở Dương tiêu sái nói: “Ta nghe qua, ta nhớ kỹ, chỉ vậy không hơn.”
Tuyết Lệ Hàn nở nụ cười: “Đây mới là ngươi.
Ta thích nhất chính là tính cách này của ngươi.
Có lẽ bản thân ngươi cho rằng đây là một loại tiêu sái, bất quá, trong mắt ta, đó cũng là một loại lực lượng.”
Sở Dương gật đầu: “Có lẽ ta hiện tại không nóng nảy, độc ác như kiếp trước, hơn nữa tính cách kiệt ngạo và oán hận cũng dần dần biến mất trong vô hình… Nhưng ta có thể cảm nhận, nó không hề biến mất, mà là ẩn trong tâm.”
“Tâm sẽ không thay đổi, nhưng có thể che giấu.” Sở Dương nói.
“Tâm này không đổi, cả đời này cũng không đổi.” Tuyết Lệ Hàn mỉm cười: “Kỳ thật, sở dĩ ta xuất hiện lúc này, cũng là vì nghi hoặc lúc trước của ngươi.”
“Chính như ngươi đang ở đây cảm thán nhân tình, ta không từng như thế sao? Bất quá, có hai câu nói, nhân tâm khả trụ, nhân tâm khả giáo (nhân tâm có thể tru diệt, cũng có thể giáo hóа).
Những lời này vẫn là chí lý đó.”
Tuyết Lệ Hàn nói: “Ở đại lục thời kỳ viễn cổ, tất cả mọi người đều như nhau.
Ai cũng không nghèo, ai cũng không giàu.
Khi đó tất cả mọi người trợ giúp lẫn nhau, cuối cùng khi tới một thời điểm nhất định, lại có phân ra mạnh yếu, giàu nghèo.
Người giàu có ức h**p người nghèo, sau đó lại có thống trị. “
“Phát triển cho tới bây giờ, cường giả càng mạnh, kẻ yếu càng yếu.
Vì thế mới có ganh đua.
Thế đạo lòng người vốn là tốt nhưng bị lợi ích xâm nhập cũng là không thể tránh được.
Nhưng thế giới hiện tại đã phát triển tới mức này, đó cũng là xu thế phát triển.
Cho nên, dưới tình huống như vậy, không thể nào dùng giáo hóa.
Bởi vì giáo hóa đã mất tác dụng.”
Tuyết Lệ Hàn thản nhiên nói: “Ở thời điểm như vậy, phải dùng thủ đoạn mạnh mẽ, dùng pháp trị cường quyền cứng rắn!”
“Pháp chế? Chấp pháp giả?” Tâm thần Sở Dương chấn động.
“Không sai.” Tuyết Lệ Hàn nói: “Chấp pháp giả hiện tại cũng đã biến chất.
Hơn nữa sử dụng cũng là tiêu chuẩn chấp pháp chín vạn năm trước.
Đã không còn thích hợp với hiện tại nữa.”
Sở Dương tự hỏi: “Không sai.
Pháp chế cũng có thể biến thiên theo thế đạo, có thể thay đổi tương ứng.”
“Thời loạn thế dùng luật thời loạn thế!” Tuyết Lệ Hàn nói: “Sau khi loạn thế, nghỉ ngơi lấy lại sức một thời gian ngắn, có thể thoáng thả lỏng.
Nhưng một khi tiến vào qũy đạo, càng phải chỉnh đốn lại một lần nữa.”
Sở Dương nhíu mày trầm tư.
“Ngươi có cảm tình rất sâu với mảnh đại lục này.
Đế quốc Hạ Tam Thiên, là do một tay ngươi dựng lên.
Thế gia Trung Tam Thiên, là ngươi một tay chỉnh đốn.
Trật tự Thượng Tam Thiên, cũng cần ngươi quy hoạch lại một lần nữa.”
Tuyết Lệ Hàn nói: “Cho nên ta mới cố ý lựa chọn thời khắc này mà cảnh tỉnh ngươi.”
Hắn nở một nụ cười ấm áp: “Tu vi của ngươi và ta hiện giờ chênh lệch như trời với đất, nhưng ta vẫn coi ngươi là bằng hữu.”
“Bằng hữu bất luận tu vi.” Sở Dương thản nhiên nói: “Ngươi có tâm này, ta cũng có.”
“Nếu ngươi không có, hôm nay đã chẳng gặp được ta.” Tuyết Lệ Hàn chậm rãi nói.
Đại tuyết giữa không trung lại lất phất rơi xuống.
Hai người đều im lặng một hồi lâu.
Nhưng hai người cũng biết, cuộc trò chuyện đã kết thúc.
Kế tiếp, đối với Sở Dương mà nói, mới là trọng yếu nhất.
Tuyết Lệ Hàn tùy ý để tuyết trắng đọng trên mặt mình, cũng không xua tan đi, nói: “Ta thích nhất tuyết…. Sở Dương, ta biết trong lòng ngươi có nhiều điều không hiểu.”
Hắn mỉm cười một chút: “Sau ngày hôm nay, ta sẽ phải quay về.
Cho nên hiện tại, ngươi có thể hỏi thoải mái.”
Sở Dương gật đầu, nói: “Thật sự ta có rất nhiều chuyện muốn hỏi ngươi.
Chuyện thứ nhất, chính là lịch đại cửu kiếp còn sống hay đã chết? Cửu kiếp bổ thiên có tồn tại hay không?”
Thần sắc Tuyết Lệ Hàn ngưng trọng, nghe thấy vấn đề Sở Dương hỏi đầu tiên lại là vấn đề này, không khỏi nghiêm túc hẳn lên.
Hắn trầm ngâm một chút, nói: “Cửu kiếp chưa chết!”
Sở Dương truy vấn: “Vậy bọn họ đang ở nơi nào?”
Ánh mắt Tuyết Lệ Hàn phức tạp: “Vực ngoại chiến trường, chuẩn bị chiến thiên ma!”
Sở Dương thở phào một hơi nhẹ nhõm.
Cửu kiếp chí tình, cảm động thiên địa! Nếu như nhân vật anh hùng như vậy cũng chết đi, hơn nữa còn là chết thảm, trong lòng Sở Dương tuyệt đối không có bất cứ thoải mái nào.
Hiện giờ cuối cùng cũng có thể thở phào nhẹ nhõm một hơi.
“Về phần cửu kiếp bổ thiên, chính là cửa ải lựa chọn cuối cùng.
Trong tất cả cửu kiếp, người có tạp niệm trong lòng, đều sẽ bị loại bỏ ở cửa ải này!”
Tuyết Lệ Hàn nhẹ giọng nói: “Cho nên cửu kiếp cũng không phải hoàn chỉnh.”
Sở Dương trầm mặc gật đầu, nhớ tới pháp tôn, nhớ tới Vũ Tuyệt Thành.
“Nói như vậy, cửu kiếp bổ thiên chính là một truyện cười? Kỳ thật, cũng không cần cửu kiếp bổ thiên?” Sở Dương có chút buồn bực hỏi.
“Bổ thiên, chỉ là một cái cớ.
Sự ổn định của đại lục, vạn năm một luân hồi.
Tất cả chỗ bất ổn, sau một vạn năm sẽ khôi phục nguyên trạng.” Tuyết Lệ Hàn thản nhiên nói.
“Lấy cớ….” Sở Dương cười khổ.
Vì một cái cớ mà khiến cho anh hùng hào kiệt chín vạn năm qua bồi mạng hết vào đó, đổ máu chém giết, đẫm máu phân tranh…
“Lấy cớ!” Tuyết Lệ Hàn ngẩng đầu, nhìn không trung, thản nhiên nói: “Mục tiêu của chúng ta, là bảo vệ vùng tinh không này, không cho vực ngoại thiên ma xâm chiếm! Nếu không, không chỉ có Cửu Trọng Thiên đại lục hóa thành hư vô, mà ngay cả tinh không quanh đây vạn ức dặm cũng sẽ lâm vào đồ thán! Mà Cửu Trọng Thiên đại lục, chính là một điểm lựa chọn trọng yếu nhất.
Lựa chọn nhân tài ưu tú nhất, đi vực ngoại, quyết chiến thiên ma!”
Sở Dương thở dài một hơi.
Trong lúc nhất thời, không ngờ cảm thấy thiên địa bao la, có một loại cơ hồ không biết nên đi con đường nào.
Đây là một thế cục khổng lồ,nhưng cái thế cục này, lại khiến cho người ta không thể hận nổi!
“Cho dù không lấy cớ như vậy, nhưng giang hồ vẫn là giang hồ.
Giang hồ sẽ vĩnh viễn không bao giờ đình chỉ chém giết!” Tuyết Lệ Hàn lạnh lùng nói: “Cho nên, chuyện này không cần nghĩ tới.”
“Không sai.” Sở Dương khẽ thở dài một tiếng: “Nhưng ta làm sao có thể không nghĩ tới… Ta cùng huynh đệ của ta… Đều nằm trong kiếp nạn này mà.”
Tuyết Lệ Hàn khẽ cười rộ lên.
“Vấn đề thứ ba, nếu lịch đại cửu kiếp đã ở vực ngoại, chuẩn bị chiến thiên ma.
Vậy lịch đại Cửu Kiếp kiếm chủ đã đi nơi nào?” Sở Dương hỏi.
Tuyết Lệ Hàn ngưng thần nhìn hắn, không nói gì hồi lâu.
Sở Dương không có thúc giục, cứ như vậy im lặng nhìn lại.
“Trừ Cửu Kiếp kiếm chủ đời thứ nhất ra.
Lịch đại Cửu Kiếp kiếm chủ đều… thân vẫn đạo tiêu, dùng bản thân khai thông thông đạo luân hồi, mở ra vực ngoại chi môn.
Lấy xương làm tường, lấy thịt trải đường, máu hóa thành gió, hồn làm mây xanh, tiễn huynh đệ của mình tới vực ngoại chiến thiên ma.
Giúp huynh đệ của mình trọng tổ nhục thân, thành bất tử kim thân.
Thành toàn huynh đệ của mình, quát tháo ngoại vực, thành chiến tích bất hủ.
Khiến huynh đệ của mình hưởng vinh hoa thọ cùng thiên địa, nhận lấy vinh quang chí cao vô thượng!”
Tuyết Lệ Hàn trầm giọng nói.
Sở Dương trong lòng ầm ầm chấn động, khẽ cúi đầu xuống, nước mắt tràn mi mà ra!
Ta biết mà, người vô tình vô nghĩa làm sao có thể trở thành Cửu Kiếp kiếm chủ! Ta biết mà, bên trong chắc chắn có bí mật! Ta biết mà, bên trong nhất định phải có nguyên nhân cường đại!
Ta biết mà…
Nhưng ta tuyệt đối không ngờ tới, nguyên nhân lại có thể bi tráng như vậy!
“Vậy vì sao ở thời khắc tối hậu, mỗi một vị Cửu Kiếp kiếm chủ đều phải đả kích nặng nề huynh đệ của mình–” Sở Dương thấp giọng hỏi.
Thanh âm của hắn thực nhỏ yếu, bởi vì nếu thanh âm quá lớn, hắn sợ sẽ khóc ra thành tiếng.
Anh hùng như thế!
Hán tử như thế!
Thân vẫn đạo tiêu… thành toàn huynh đệ.
“Vượt qua thông đạo luân hồi tới vực ngoại chiến trường, cần phải có oán lực cường đại hộ thân.
Nếu không sẽ bị cương phong thổi thành tro bụi.” Tuyết Lệ Hàn hít thật sâu một hơi.”Thương tâm oán hận, đều phải có.
Càng lớn càng tốt.
Trong lòng càng oán độc, bản thân lại càng an toàn!”
“Cửu Kiếp kiếm chủ thân mang Cửu Kiếp kiếm phá giải luân hồi, có năng lực giải phong vực ngoại.
Nhưng khi Cửu Kiếp kiếm chủ cũng không thể đạt tới yêu cầu cuối cùng, hắn sẽ phải đưa ra lựa chọn.”
“Lựa chọn thứ nhất.
Hy sinh huynh đệ, thành toàn cho mình.
Lấy máu tươi huyết nhục hồn phách chín vị huynh đệ của mình làm dẫn, kết họp lại với nhau, dùng oán hận chi lực cường đại cùng cửu kiếp hợp nhất chi hồn, mở ra thông đạo vực ngoại, đưa mình tới đó: Quát tháo vực ngoại, quyết chiến Thiên ma.”
“Lựa chọn thứ hai, đó chính là hi sinh bản thân, để chín vị huynh đệ mang theo oán hận vĩnh cửu đối với mình, vượt qua thông đạo, thân vẫn đạo tiêu, lưng chịu vạn cổ bêu danh cùng thiên trường hận, hồn phi phách tán.”
Tuyết Lệ Hàn trầm tĩnh nói: “Ta rất vui mừng, bảy vị Cửu Kiếp kiếm chủ đều lựa chọn hi sinh bản thân.”
Chương 1209: Kiếm bạo thương thiên Đông phương Tôn Liệt Dương
Đả tự bởi: Diệp Linh Yên – Mộc Hà Sa – Truyện FULL
Trong lòng Sở Dương cảm khái và đau đớn như bị đao xé.
“Vậy, theo ta được biết, sau cửu kiếp bổ thiên, Cửu Kiếp kiếm chủ vẫn còn sống.
Hơn nữa còn phải sống tới mấy tháng hoặc lâu hơn mới thần bí biến mất… Đây là chuyện gì?” Sở Dương thấp giọng hỏi.
“Sau khi cửu kiếp tiến vào thông đạo, oán lực hộ thân, nhưng thông đạo chưa ổn định, cho nên phải qua một thời gian ngắn nữa, đợi đến khi bọn họ tiếp nhận cương phong tẩy lễ xong, huyết nhục và linh hôn kiếm chủ mới có thể phát huy công dụng.” Tuyết Lệ Hàn nói: “Cho nên, sau khi các huynh đệ bị hắn giết, hắn còn phải chờ một thời gian ngắn nữa.”
Sở Dương cười khổ, lòng như đao cắt.
Chẳng trách đồn đãi cửu kiếp đều bị bổ thiên, chẳng trách mỗi vị Cửu Kiếp kiếm chủ đều thần bí biến mất sau khi cửu kiếp bổ thiên… Chẳng trách!
Chính hắn cũng là Cửu Kiếp kiếm chủ.
Hơn nữa còn là vị Cửu Kiếp kiếm chủ cuối cùng.
Tuy hắn không cần đưa ra lựa chọn như vậy, nhưng cũng có thể cảm nhận được tâm tình bất đắc dĩ của bảy vị Cửu Kiếp kiếm chủ kia. xem tại
Và cả thống khổ trong lòng bọn họ.
Cả đời cùng các huynh đệ nói cười, sóng vai phiêu bạt.
Tới thời khắc tối hậu, lại phải đưa ra lựa chọn tàn nhẫn như vậy.
Lựa chọn cũng không khó, thậm chí rất dễ dàng.
Đó chính là hi sinh bản thân thành toàn cho các huynh đệ.
Cho dù lưng chịu vạn cổ bêu danh, nhưng trong lòng cũng thoải mái.
Nhưng nan đề lớn nhất lại là… phải đích thân hủy diệt thân thể và sinh mệnh các huynh đệ.
Tuy đã biết rõ bọn họ sẽ sống lại ở bên kia, cũng bởi vì mình hi sinh mà nhận được lực lượng cường đại, nhưng dù sao cũng không tận mắt nhìn thấy, dù sao cũng phải tự tay phá hủy thân thể những huynh đệ từng đồng cam cộng khổ với mình.
Hơn nữa, tàn khốc nhất chính là, sau khi g**t ch*t huynh đệ mình, mỗi một vị Cửu Kiếp kiếm chủ đều phải sống thêm một thời gian ngắn, mới có thể hủy diệt bản thân.
Trong khoảng thời gian đó, bọn họ phải sống thế nào đây?
Sống như thế nào?
Chỉ sợ trái tim đã hoàn toàn vỡ nát rồi.
Nhưng hắn còn gắng gượng, gượng đến khi huynh đệ cần mình mới hiến ra tất cả bản thân.
Nỗi đau trong lòng, ai có thể hiểu?
Sở Dương nghĩ tới bản thân: Nếu có một ngày, phải đích tay dùng thủ pháp tàn khốc nhất g**t ch*t Cố Độc Hành, Đổng Vô Thương, Mạc Thiên Cơ… Mình sẽ thế nào đây?
Sau khi g**t ch*t huynh đệ của mình vẫn phải sống thêm một thời gian ngắn…
Sở Dương đột nhiên không rét mà run.
“Cửu Kiếp kiếm chủ đời thứ nhất, không làm như vậy, cho nên ngươi mới nhốt hắn dưới Vong Mệnh hồ?” Sở Dương cố gắng áp chế cảm xúc dâng trong lòng, nhàn nhạt hỏi.
“Đúng.
Đó là cũng khảo nghiệm đối với Cửu Kiếp kiếm chủ.” Tuyết Lệ Hàn cũng không che giấu, dứt khoát thừa nhận.
“Vậy khảo nghiệm… có mấy người thông qua rồi?” Sở Dương nhắm hai mắt lại.
Trong mắt có ánh lệ như muốn trào ra.
“Ba người thông qua, bốn người lựa chọn vô tình đạo.” Tuyết Lệ Hàn cảm thán một tiếng nói: “Tuy trước đó bọn họ đã lựa chọn vô tình đạo, nhưng tới thời khắc chân chính cuối cùng, bọn họ vẫn bước lên hữu tình đạo.”
Sở Dương cười thảm một tiếng: “Nhân tâm nhân tính, há chỉ một đường hữu tình vô tình có thể phân biệt? Có thể gạt bỏ?”
“Đúng.” Tuyết Lệ Hàn thừa nhận.
“Sau đó, Cửu Kiếp kiếm chủ lựa chọn vô tình đạo đều hối hận.” Tuyết Lệ Hàn thản nhiên nói: “Hối hận khi ở vong mệnh hồ, lựa chọn Vô Tình đạo.
Nếu như lúc đó lựa chọn hữu tình đạo thì trong quãng thời gian sau này, đã có thể hưởng thụ bao nhiêu khoái hoạt với các huynh đệ.”
“Nếu là ta, ta cũng sẽ hối hận.” Sở Dương khẽ nói.
Trong lòng hắn đột nhiên nhớ tới Vũ Tuyệt Thành.
Vũ Tuyệt Thành vì chuyện đó mà canh cánh trong lòng.
Đã mấy vạn năm rồi!
Nếu như biết chân tướng chuyện này… không ngờ là như thế.
Sở Dương dám cam đoan một vạn phần trăm: Một khi Vũ Tuyệt Thành biết chân tướng, lựa chọn đầu tiên chính là xấu hổ tự sát.
Sở Dương thở dài trong lòng một tiếng.
Xem ra việc này, cứ chôn trong đáy lòng mình thôi…
“Ta muốn biết, tên lịch đại Cửu Kiếp kiếm chủ.” Sở Dương khẽ thở ra một hơi thật dài.
Lắc lắc đầu mình, cố gắng bình tĩnh lại trong cơn choáng váng run rẩy.
“Cửu Kiếp kiếm chủ đời thứ nhất, tên là Lôi Kiếm.
Đời Cửu Kiếp kiếm chủ thứ hai tên là Phong Bạo.” Tuyết Lệ Hàn chậm rãi kể lại từng cái tên, giống như vô cùng quen thuộc: “Qua nhiều năm như vậy, ta cũng thường xuyên nhớ tới những cái tên này.
Tuy chưa bao giờ kết giao với một người trong số bọn họ… nhưng bọn họ thực sự là hảo hán tử! Đương nhiên, trừ vị đệ nhất.”
“Vị Cửu Kiếp kiếm chủ thứ ba tên là Mạnh Thương.
Vị Cửu Kiếp kiếm chủ thứ tư tên là Đoạn Thiên.
Vị Cửu Kiếp kiếm chủ thứ năm tên là Vân Đông, vị Cửu Kiếp kiếm chủ thứ sáu tên là Tần Phương, vị Cửu Kiếp kiếm chủ thứ bảy tên là Lâm Tôn, vị Cửu Kiếp kiếm chủ thứ tám tên là Quân Liệt!…”
Tuyết Lệ Hàn thuộc như lòng bàn tay, nói xong tên tám người này, vẫn chưa có ý dừng lại, nhìn Sở Dương, trầm giọng nói: “Vị Cửu Kiếp kiếm chủ thứ chín, tên là Sở Dương.”
Sở Dương hít thật sâu một hơi, lẩm bẩm nói: “Phong Bạo, Mạnh Thương, Đoạn Thiên, Vân Đông, Tần Phương, Lâm Tôn, Quân Liệt… Hảo hán tử! Hảo anh hùng!”
Tuyết Lệ Hàn cũng cảm thán một tiếng: “Không thể không nói, thế gian này có vô số hảo hán tử.
Có lẽ trong mắt rất nhiều người, những người này đều ngu ngốc, nhưng chính những người ngu ngốc đó, mới có thể sáng lập nên truyền thuyết bất hủ.
Trở thành trụ cột tinh thần cho toàn bộ nhân loại từ xưa tới nay! Mà cái gọi là kẻ thông minh, lại đều sớm tan biến vào trong dòng sông lịch sử, ngay cả cái tên cũng không để lại.”
“Trong cuộc sống, người ngốc nghếch mới đáng yêu.”
Sở Dương trầm giọng nói: “Đúng.”
Tuyết Lệ Hàn thở dài nói: “Ngươi có chú ý tới hay không, tên chín vị Cửu Kiếp kiếm chủ đều chỉ có hai chữ?”
Sở Dương cười khổ: “Ta đương nhiên chú ý tới.”
Tuyết Lệ Hàn nói: “Nhưng có một điểm, ngươi không chú ý tới, mà ta, mãi cho tới khi ngươi tìm được mảnh Cửu Kiếp kiếm đầu tiên ở kiếp trước, mới rốt cuộc hiểu ra.
Cảm thấy thiên ý thật đáng sợ.
Sở Dương nhíu mày: “Ô? Kỳ quặc trong tên bọn họ?”
Tuyết Lệ Hàn nở nụ cười nhàn nhạt, nói: “Ngươi thử nghĩ xem, nếu lấy chữ cuối cùng trong tên bọn họ, sắp xếp từ vị Cửu Kiếp kiếm chủ thứ nhất cho tới ngươi.
Thử xem có phát hiện gì không?”
Sở Dương lẩm bẩm: “Vị thứ nhất, Lôi Kiếm, chính là là Kiếm.
Vị thứ hai Phong Bạo, chính là Bạo, vị thứ ba Mạnh Thương, chính là Thương.
Vị thứ tư, Đoạn Thiên, chính là Thiên….”
Đột nhiên sợ hãi chấn động, nói: “Bốn người này chính là Kiếm Bạo Thương Thiên?! Vậy nếu tính cả ta vào năm chữ phía sau….” Tiếp đó chậm rãi ngồi xuống, đột nhiên ngây ngẩn sững sờ ở đó.
Giống như tượng đất.
Phía sau, Vân Đông Tần Phương Lâm Tôn Quân Liệt, cộng thêm mình nữa, chính là Đông Phương Tôn Liệt Dương!
Hợp tất cả lại với nhau, chính là chín chữ, một câu.
Kiếm Bạo Thương Thiên Đông Phương Tôn Liệt Dương.
“Kiếm Bạo Thương Thiên Đông Phương Tôn Liệt Dương….” Sở Dương thì thào, giống như đang r*n r* trong mơ, nói: “Đây là ý gì? Kiếm bạo thương thiên, đông phương tôn liệt dương? Hay là kiếm bạo thương thiên đông, phương tôn liệt dương? Hay là kiếm bạo thương thiên đông phương, tôn liệt dương?”
Tuyết Lệ Hàn cười khổ: “Đừng hỏi ta.
Ta cũng không biết.
Câu hỏi này chỉ có chờ tới tương lai, tự ngươi mới hiểu ra được.
Bất quá, đây chính là một câu đầy đủ, hơn nữa còn biểu thị cái gì đó.
Cái này tuyệt đối không thể nghi ngờ.”
“Vớ vẩn!” Sở Dương không chút khách khí nói: “Đương nhiên là có ẩn ý bên trong.
Nếu vô nghĩa thì làm vậy để làm gì?”
Tuyết Lệ Hàn vuốt vuốt mũi, chỉ biết cười khổ.
Bao nhiêu vạn năm rồi không có ai dám mắng mình như vậy?
Thật mới mẻ, hiện tại lại có người chỉ thẳng vào mặt Đế Quân Thiên Khuyết mà chửi mắng, nước bọt phun cả lên mặt.
Vậy mà mình còn không nổi giận…
Chuyện này nếu như để cho mấy tên gia hỏa trên Cửu Trọng Thiên Khuyết kia biết, chỉ sợ lập tức sẽ rớt sạch đám quai hàm đã tồn tại không biết bao nhiêu vạn năm mất….
“Còn gì không hiểu không?” Tuyết Lệ Hàn hừ mũi một tiếng.
“Có.” Sở Dương vội vàng nói: “Ta muốn hỏi, pháp tôn rốt cuộc là ai?”
“Trực tiếp hỏi vấn đề này?” Tuyết Lệ Hàn ngưng thần, thú vị nhìn hắn: “Ngươi có muốn ta nói cho ngươi biết, ngoài đoạn thứ năm ra, mấy đoạn Cửu Kiếp kiếm còn lại ở đâu không? Hay là trực tiếp lấy hết ra tặng cho ngươi nhé?”
Sở Dương vuốt vuốt mũi: “Khụ, kỳ thật ta sao cũng được.
Ngươi không nói cho ta ta cũng không sao cả.
Đương nhiên, nếu ngươi nói toàn bộ cho ta biết, ta càng không vấn đề gì.
Nếu trực tiếp mang tới toàn bộ cho ta… ta cũng chỉ có xấu hổ nhận lấy thôi.”
“Cút!” Tuyết Lệ Hàn cười mắng một tiếng: “Ngươi học được của ai cái da mặt dày như vậy? Kiếp trước ngươi đâu có bộ dạng như vậy?”
Sở Dương ngượng ngùng cười: “Kiếp này không phải càng đẹp trai hơn kiếp trước sao….”
Tuyết Lệ Hàn tắt tiếng đứng lên: “Nếu ngươi không hỏi gì nữa thì ta đi đây.
Ở Cửu Trọng Thiên Khuyết, chờ ngươi tới.
“Đợi một chút Sở Dương vội vàng ngăn lại: “Không phải nói, sau khi thiên địa phong bế, Cửu Kiếp kiếm lại có quyền ra vào tự do tam trọng thiên một lần sao? Ta làm sao lại không có?”
Tuyết Lệ Hàn hừ một tiếng, nói: “Chờ đến khi người tìm được đoạn thứ năm ngươi sẽ có một cơ hội ra vào tự do.
Thời gian ba tháng, phải trở về! Đây là quyền lợi một lần duy nhất.
Những thứ khác, phải chờ tới khi lấy được đoạn Cửu Kiếp kiếm thứ sáu.”
“Thì ra là thế.” Sở Dương hết sạch lo lắng, dõi mắt nhìn về phía Phong Lôi Thai cách đó ngàn dặm, lòng ngứa ngáy vô cùng.
Bây giờ đoạt lấy, chẳng phải là mình có thể xuống dưới đó?
Nhớ tới đám người Cố Độc Hành, Mạc Thiên Cơ, Ngạo Tà Vân, trong lòng Sở Dương lại kích động, nhớ tới Tần Bảo Thiện…
Trong lòng Sở Dương lại cảm thấy phúc tạp.
Nhớ tới mình thậm chí còn chưa từng gặp mặt nhi tử…
Sở Dương lại nhớ tới tình cảnh kết nghĩa với phụ thân Sở Phi Lăng…Mẹ nó, nói thế nào cũng phải gặp nhi tử.
Bằng không mười mấy hai mươi năm sau, mình lại kết bái với nhi tử thì đúng là lỗ lớn rồi….
“Không còn việc gì nữa chứ?” Tuyết Lệ Hàn có chút bất đắc dĩ.
“Đương nhiên có chuyện.” Sở Dương nói năng hùng hồn đầy lý lẽ: “Cái này dễ uống, lưu lại cho ta đi.
Dạy ta pha thế nào luôn….”
“Ngươi muốn? Không ngờ còn muốn rượu cao nguyên gốc? Chưa pha loãng?” Tuyết Lệ Hàn thật sự có chút chấn kinh nhìn vị tiểu huynh đệ của mình.
“Đúng.” Sở Dương thản nhiên như không: “Ngươi cũng từng nói, chúng ta là bằng hữu.
Của bằng hữu tức là của mình, huống chi là mấy chén rượu? Thế nào, ngươi nhỏ mọn như vậy à? Ngươi có cho hay không? Hay là để ta tới cướp?”
Nói xong liền vênh mặt trợn mắt, sắn tay áo, xem bộ dáng không ngờ chuẩn bị cướp trên giàn mướp.
Tựa hồ hắn căn bản không cân nhắc tới chuyện mình có đoạt được hay không.
Chương 1210: Bắt chẹt
Đả tự bởi: Diệp Linh Yên – Mộc Hà Sa – Truyện FULL
“Chỉ vài chén rượu?” Tuyết Lệ Hàn dở khóc dở cười: “Ngươi có biết, vừa rồi ngươi tổng cộng uống hết của ta mười sáu chén rượu, đã gia tăng cho ngươi ba trăm năm tu vi rồi? Hiện giờ không ngờ ngươi còn muốn cả cao rượu? Ngươi không sợ nổ tung mà chết à?”
“Không sợ!” Sở Dương vênh váo nói: “Cùng lắm thì mười tám năm sau lại làm một hảo hán!”
Tuyết Lệ Hàn tắt tiếng: “Ta nói này huynh đệ, ngươi không biết, thứ chúng ta vừa uống, chỉ là một vò cao rượu rất nhỏ, còn không tới nửa cân, lại còn bị bỏ thêm một trăm cân nước pha loãng… Mà mười sáu chén, lại gia tăng cho ngươi ba trăm năm tu vi!”
Ánh mắt Sở Dương sáng ngời: “Thì ra là thế! Vậy ngươi lại cho ta khoảng chục vò là được.”
Tuyết Lệ Hàn cả giận: “Một vò cũng không có!”
Sở Dương bám riết không tha: “Năm sáu vò cũng được.”
“Một giọt cũng không cho.” Tuyết Lệ Hàn kiên quyết.
“ít nhất cũng phải hai vò.” Sở Dương cả giận nói: “Đây cực hạn của ta, ít hơn ta không thèm!”
“Nhiều nhất một vò!” Tuyết Lệ Hàn nói: “Lấy thì lấy, không lấy thì thôi!”
“Thành giao!” Sở Dương vội vàng đồng ý: “Một vò thì một vò! Lấy ra!”
Tuyết Lệ Hàn trừng mắt mà nhìn.
Tức giận ném ra một vò, nói: “Ngươi bây giờ thật sự không biết xấu hổ.”
Sở Dương vội vàng ôm chầm lấy vò rượu, lập tức vứt vào Cửu Kiếp không gian, cười hắc hắc: “Nếu ta thích mặt mũi thì bầu rượu này đã cạn sạch rồi.
Đây chính rượu ngon một chén có thể gia tăng mấy chục năm tu vi nha.”
Nói xong lại nói: “Ngươi còn thứ gì tốt không? Dù sao bây giờ ngươi cũng phải về rồi, mà ta còn phải rất lâu nữa mới có thể chạy lên thăm ngươi.
Mà lên tới nơi rồi, cũng không biết có thể gặp được ngươi hay không… Dứt khoát lưu lại ít đồ đi.”
Đối với tên mặt dày như tường thành này, Tuyết Lệ Hàn cho dù sống cả trăm vạn năm, cũng không nhịn được mà có cảm giác hết đỡ.
Lắc đầu quầy quậy: “Không có.”
Sở Dương chưa từ bỏ ý định, giữa chặt lấy ống tay áo Tuyết Lệ Hàn, ra sức kéo một cái.
Xoạt một tiếng, cả ống tay áo đã bị xé xuống.
“Ngươi làm gì vậy?” Tuyết Lệ Hàn cả giận nói.
“Ta vốn tưởng áo người mặc là đao thương bất nhập… Thì ra không phải.” Sở Dương thất vọng nói.
Thì ra con hàng này định vơ vét quần áo mình.
Không ngờ còn muốn l*t s*ch.
Tuyết Lệ Hàn càng lúc càng cảm thấy nơi này không nên ở lâu, đối với mặt một tên cứng mềm không ăn, da mặt dày như tường thành, tâm đen như than này, cái cảm giác vô lực trong lòng càng lúc càng mãnh liệt, suy sụp nói: “Ngươi được lắm!”
Sở Dương vẫn chưa từ bỏ ý định: “Nếu không ngươi thu ta vào giới chỉ trữ vật của ngươi, ta tự lựa chọn.”
Tuyết Lệ Hàn hoảng sợ.
Con hàng này không ngờ muốn trực tiếp chui vào bảo khố của ta.
“Ta đi đây.” Thân hình Tuyết Lệ Hàn lóe lên một cái đã biến mất không thấy trăm hơi đâu nữa.
Sở Dương đảo tròng mắt, nhanh tay nhanh chân thu sạch ngọc thai, ghế ngồi trên mặt đất cùng bầu rượu vào trong Cửu Kiếp không gian, thì thào mắng: “Thật là nhỏ mọn.”
Bóng người chợt lóe, Tuyết Lệ Hàn lại xuất hiện, kinh ngạc nhìn bãi đất trống không, cả giận nói: “Cái bàn với bầu rựou của ta đâu?”
“Chúng đổi thành họ Sở rồi.” Sở Dương điềm nhiên nói: “Chỉ là mấy thứ tùy tiện dùng băng tuyết tạo thành, coi ngươi đau lòng kìa, còn ra dáng đại năng nữa không?”
“Ngươi biết cái gì!” Tuyết Lệ Hàn cả giận nói: “Đó là Thủy Hỏa ngọc và Càn Khôn hồ!”
Hai mắt Sở Dương sáng ngời, khiêm tốn thỉnh giáo: “Còn xin thỉnh giáo, cái gì gọi là Thủy Hỏa ngọc và Càn Khôn hồ?”
Tuyết Lệ Hàn lắc đầu thở dài, giơ tay, duỗi một ngón tay, cách không chỉ thẳng vào mũi Sở Dương, run rẩy hai cái, hung hăng gật đầu: “Ngươi được! Ngươi được lắm! Được được được….”
Sở Dương vô tội nói: “Ngươi đang kích lệ ta sao?”
Lời còn chưa dứt, Tuyết Lệ Hàn đã biến mất.
Tiếp đó trên chín tầng mây truyền tới một tiếng sét đánh, ẩn ước có thể thấy được kim quang chợt lóe lên cách đó ngàn vạn dặm rồi biến mất.
Tuyết Lệ Hàn rốt cuộc cũng đi thật rồi.
Đối với cái thế giới này, hắn thật sự không muốn ở lại một khắc nào nữa.
Tiếp tục ở lại, chỉ sợ ngay cả cái q**n l*t của mình cũng bị tên hỗn đản này vơ vét mất thôi.
Ta dù sao đường đường cũng là Đế Quân Thiên Khuyết… Trắng mông trở về thì còn ra cái gì…
“Lời lớn rồi.” Sở Dương thì thào lẩm bẩm, thần sắc vui sướng vô cùng: “về sớm là tốt! Ngươi ở đây, lão tử cả người khó chịu.
Ai bảo ngươi mạnh hơn ta nhiều như vậy….”
Nói xong liền lấy bầu rượu ra ngắm nghía: “Càn Khôn hồ? Hắc hắc… có thể đựng bao nhiêu đây? Ta xem nào….” Đưa thần thức vào dò xét, lập tức mừng rỡ.
Chỉ thấy bên trong là một không gian tối thui, chỉ là ở phía dưới cùng, còn lưu lại một ít rượu, chỉ chiếm một một góc không gian.
Text được lấy tại Truyện FULL
Theo như Tuyết Lệ Hàn nói, bên trong có ít nhất một vò rượu cao, dùng một trăm cân nước.
Tuyết Lệ Hàn uống hết ba bốn chén, ta uống hết mười sáu chén, cộng lại bất quá cũng chỉ hai mươi chén, tối đa cung chỉ bốn năm cân.
Như vậy, bên trong ít nhất cũng phải còn chín lăm chín sáu cân?
Vậy mà chỉ chiếm một chút không gian như vậy?
Nếu như chứa đầy thì chẳng phải sẽ tới vạn cân sao?
“Giàu to rồi!” Sở Dương cười toe toét: “Ta thích nhất chiếm tiện nghi.”
Nói xong liền lấy ra Thủy Hỏa ngọc trong miệng Tuyết Lệ Hàn, đặt trước mặt ngắm nghía một phen.
Sau đó rắc một tiếng, bẻ ra một khối, chỉ cảm thấy một cỗ linh khí nồng đậm đột nhiên phun ra, nhất thời xộc hết vào cả miệng mũi.
“Thật là lợi hại!” Sở Dương vội vàng ném chỗ Thủy Hỏa ngọc còn lại vào Cửu Kiếp không gian, lập tức vận chuyển thần công, thu cổ linh khí này vào đan điền, chỉ cảm thấy tu vi của mình ầm ầm tăng trưởng.
Cỗ linh khí này, bên trong ôn nhuận không ngờ còn mang theo một vẻ cuồng bạo.
Hai loại thuộc tính hoàn toàn bất đồng chạy trong kinh mạch.
Sở Dương giống như thời thời khắc khắc đều được hưởng thụ băng hỏa lưỡng trọng thiên, toàn thân vừa dễ chịu không nói nên lời lại vừa khó chịu tới muốn đánh nhau.
Loại tư vị này, thật sự khó miêu tả được.
Hơn nữa, theo linh khí được Cửu Trọng Thiên thần công thôi động, miếng Thủy Hỏa ngọc trong tay đã dần dần mất đi màu sắc.
Từ trong suốt, dần dần biến thành u ám… Sau đó…
Đến khi xuất hiện vết nứt, viên Thủy Hỏa ngọc lớn bằng lòng bàn tay này chậm rãi nhỏ đi, cuối cùng hóa thành một đống bột phấn.
Sở Dương phát hiện, tu vi của mình từ kiếm thánh cửu phẩm sơ cấp, một lèo leo lên tới kiếm thánh cửu phẩm đỉnh phong!
Khoảng cách tới đột phá nhất phẩm chí tôn, chỉ còn một bước là qua.
Sở Dương đứng lên, có chút cảm khái.
Từ hoàng cấp lên tới quân cấp, cơ bản là một phát nhảy tới mấy cấp.
Mà riêng cỗ lực lượng vừa rồi, cũng đủ để mình tăng từ hoàng tọa nhất phẩm lên tới thánh cấp nhị phẩm!
Nhưng hiện tại, ba trăm năm tu vi do rượu mang tới cộng thêm lực lượng khổng lồ của một khối Thủy Hỏa ngọc, mới có thể khiến mình từ thánh cấp cửu phẩm sơ cấp thăng lên tới cửu phẩm đỉnh phong.
Có thể tưởng tượng được, sau khi đạt tới chí tôn, mỗi một lần tăng cấp, sẽ phải gian nan tới mức nào! Chẳng trách đám chí tôn, ai nấy đều có một đống tuổi… Tu vi cao cường như vậy, đều là vô tận năm tháng tích lũy mà ra đó…
Nghĩ tới đây, trong lòng Sở Dương vừa động.
Nhớ tới ngày đó, mình tung ra một kích cuối cùng khi cứu Hàn Tiêu Nhiên.
Một kích đó đã là Sở Dương liều mạng rồi.
Thậm chí phần thắng rất nhỏ, tỉ lệ sống sót cũng tuyệt không lớn.
Nhưng ngay trong một khắc đó, Cửu Trọng Thiên thần công đột nhiên tự nhảy lên một cái.
Cũng chỉ là nhảy lên một cái, nhưng lại khiến cho uy lực kiếm chiêu tăng lên gấp đôi.
Nếu như toàn bộ Cửu Trọng Thiên thần công ba động, vậy kiếm chiêu sẽ cường đại tới mức nào đây.
Sở Dương nghĩ trong lòng, càng không thể chờ đợi nữa, tranh thủ thời gian thử nghiệm.
Nhớ rõ uy lực Cửu Trọng Thiên thần công kiếp trước, so với kiếp này vẫn còn mạnh hơn.
Vì sao sau khi mình hoàn toàn nghịch chuyển vận mệnh, Cửu Trọng Thiên thần công lại trở thành tầm thường như thế?
Chỉ có uy lực tầm thường như vậy?
Căn bản không đúng nha.
Bên trong nhất định có nguyên nhân nào đó, khiến cho mình không thể khai thác được lực lượng thần kỳ của Cửu Trọng Thiên thần công.
Mà Sở Dương hiện tại chính là đang thử khai phá bảo khố này.
Trên đỉnh đầu đại tuyết lại tung bay, trên mặt tuyết, Sở Dương đang cố gắng.
Đúng vào lúc này, đột nhiên ba một tiếng, một cục băng từ trên trời rớt xuống nện thẳng vào đầu hắn.
Sở Dương ngẩn ra, đưa ta bắt lấy, chộp cục băng vào trong tay.
Trên trời rơi tuyết rơi nước rơi băng cũng không có gì kỳ quái, nhưng hiện tại không ngờ lại rơi xuống một cục băng to tướng.
Mở lòng bàn tay ra, chỉ thấy khối băng ba một tiếng đã vỡ ra, bên trong lộ ra một tờ giấy đạm kim sắc.
Trong lòng Sở Dương vừa động, mở tờ giấy ra, chỉ thấy bên trên viết mấy chữ phiêu dật.
Đúng là bút tích của Tuyết Lệ Hàn.
Tên gia hỏa này không ngờ từ Cửu Trọng Thiên Khuyết ném thư xuống, không biết hao phí bao nhiêu khí lực cũng không muốn đích thân xuống gặp Sở Dương.
” Nhân sinh bản thị vô tình đạo, khước yếu chân tình úy tịch liêu: mạc đạo đan tâm tằng mẫn diệt, phóng nhãn vực ngoại hữu thiên kiêu.”
Sở Dương đầu tiên là cười cười, tiếp đó liền trầm tư.
Sống trên đời ai mà không có sinh lão bệnh tử.
Đây là luân hồi chi đạo, cũng là vô tình chi đạo.
Bất kể lão, bệnh, tử đều là vô tình.
Dù không tình nguyện, ngày đó rồi cũng sẽ tới.
Nhưng bên trong thế giới vô tình, lại tràn đầy chân tình yêu thương.
Chính như lịch đại Cửu Kiếp kiếm chủ, lịch đại cửu kiếp.
Thông đạo cuối cùng mà cửu kiếp vượt qua, đó là một vô tình đạo, nhưng Cửu Kiếp kiếm chủ lại dùng chân tình lớn lao, dùng chân tình khuynh tâm, mở ra, hộ tống!
Sở Dương biết, kỳ thật bài thơ này của Tuyết Lệ Hàn, quan trọng nhất là hai câu trước.
Hai câu phía sau thuần túy chỉ là thói quen của Tuyết Lệ Hàn.
Thêm hai câu vào chir để cho đủ thôi.
“Trước kia ta vẫn chấp nhất vô tình đạo, hữu tình đạo.” Sở Dương khẽ mỉm cười: “Nhưng thật ra ta sai rồi, hay là cả thiên hạ đều sai rồi.”
“Vô tình chính là đạo, hữu tình chính là nhân, thế đạo vô tình, thế nhân hữu tình.”
Sở Dương lắc đầu mỉm cười: “Thế nhân nhầm lẫn ở chỗ đem người và đạo ghép lại thành một.
Kỳ thật, trên đời vốn không đạo, thiên hạ người có tình.
Chính là như thế.”
Nghĩ thông suốt điểm này, Sở Dương lập tức cảm thấy cả người thoải mái.
Cảm ngộ này, tuy hiện tại không thể mang tới cho mình lợi ích rõ ràng, nhưng loại lợi ích vô hình này cũng đủ để theo bước chân mình cả đời rồi!
Cửu Trọng Thiên thần công trong cơ thể tựa hồ khẽ lay động, chậm rãi vận chuyển.
Trong lòng Sở Dương vừa động, vội vàng nắm lấy cơ hội thôi động.
Tu vi trong cơ thể nhảy chồm lên giống như trường giang địa hải, nhưng Sở Dương cũng phát hiện, năng lượng căn bản của Cửu Trọng Thiên thần công vẫn một mực ngủ đông trong đan điền đã thong thả lay động.
Cũng không mạnh mẽ.
Hơn nữa, một tia tử khí mông lung trong đan điền cũng chậm rãi lay động.
Chỉ khi tia tử khí này lay động, Cửu Trọng Thiên thần công mới có thể theo đó mà động.
Trước đó, hắn không ngờ chưa từng phát giác ra, linh khí trong đan điền của mình, từ khi nào lại có thêm một tia tử khí!








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)

![[Dịch] Nghịch Thiên Tà Thần [Dịch] Nghịch Thiên Tà Thần](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/04/Audio-Nghich-Thien-Ta-Than.jpg)


![[Dịch] Đại Thánh Truyện [Dịch] Đại Thánh Truyện](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Dai-Thanh-Truyen-dich.jpg)





