Ngạo Thế Cửu Trọng Thiên
Tập 239 : Ngàn vạn đừng bảo là ta nói (c1191-c1195)
❮ sautiếp ❯Chương 1191: Ngàn vạn đừng bảo là ta nói
Sở Nhạc Nhi vừa nói xong, trong phút chốc tất cả mọi người đều chấn kinh rồi.
Ánh mắt mọi người lập tức như biến thành đèn pha, nhìn chằm chằm hồng y tiểu cô nương như như minh châu mỹ ngọc trước mặt này.
Ừm, kỳ thật cũng không tính là tiểu cô nương nữa rồi, Mạc Khinh Vũ hiện tại, so với Sở Nhạc Nhi còn cao hơn một cái đầu, dáng người thon thả, đã có hình thức ban đầu của một tuyệt thế mỹ nhân rồi.
Cái gọi là hình thức ban đầu, à, chính là… đã trưởng thành rồi, chỉ là, còn thiếu chút hỏa hầu.
Dương Nhược Lan nhìn Mạc Khinh Vũ, chậm rãi há hốc miệng.
Sau đó nàng chậm rãi quay đầu, chậm rãi nhìn nhi tử, ánh mắt cứng lại.
Nàng nhớ tới lức trước, khi hai nhà đính hôn cho nhi tử, nhi tử đã nói một câu: “Ta có người yêu rồi, nàng là đệ tử của Ninh Thiên Nhai cùng Bố Lưu Tình….”
Dương Nhược Lan choáng váng muốn ngất.
Còn tưởng đệ tử Ninh chí tôn đã lớn rồi chứ: Trong tưởng tượng của Dương Nhược Lan, dù thế nào cũng phải mười tám hai mươi tuổi trở lên…
Không nghĩ tới lại là một tiểu la lỵ như thế…
Điều này khiến trong lòng Dương Nhược Lan cảm thấy sai lệch quá lớn.
“Sở mụ mụ khỏe không?” Mạc Khinh Vũ nhu thuận đi tới hành lê, cố gắng tạo thành bộ dáng một tiểu thư khuê các trầm ổn đoan trang, tranh thủ hảo cảm của mẹ chồng tương lai.
“À, khỏe khỏe, khỏe….” Dương Nhược Lan há hốc miệng, gượng gật đầu.
“Sở phụ thân khỏe không?” Mạc Khinh Vũ nhìn Sở Phi Lăng.
Khuôn mặt Sở Phi Lăng cũng biến hết cả dạng rồi: “Khỏe, khỏe khỏe, rất khỏe….”
Sau khi Sở Dương giới thiệu xong, mọi người uống trà, hàn huyên trong đại sảnh.
“Ngươi theo ta ra đây.” Dương Nhược Lan lườm nhi tử một cái.
Sở Dương vuốt vuốt mũi đi theo ra ngoài.
“Sao lại thế này?” Đi tới một chỗ vắng vẻ, khuôn mặt Dương Nhược Lan phát lạnh, trực tiếp hỏi.
“Sao lại thế này?” Sở Dương kinh ngạc.
“Tiểu Vũ… kia….” Dương Nhược Lan cả giận nói.
“Có gì đâu.” Sở Dương ngạc nhiên nói: “Mẹ, ngươi thấy không dễ coi? Không đáng yêu? Không xinh đẹp? Hay là… Không hài lòng chỗ nào?”
“Dễ coi! Cũng đáng yêu, lại càng xinh đẹp! Tất cả đều rất hài lòng!” Dương Nhược Lan cả giận nói: “Nhưng còn quá nhỏ!”
“Cái này có sao đâu?” Sở Dương không cho là đúng: “Kém mấy tuổi, đây là cũng là chuyện bình thường mà? Hiện tại tuổi thọ võ giả đều rất dài, phu thê cho dù kém mấy trăm tuổi, ở trên đời này cũng không phải là không có… Cái này có vấn đề gì sao?”
Thầm nghĩ, thế này ngài đã không chịu được rồi? Qua một đoạn thời gian nữa, tìm cho ngài một nàng dâu hơn ta cả vạn tuổi…
Dương Nhược Lan không biết nói gì: “Vậy… nữ tử mà ngươi nói ngươi ái mộ trước kia… Chính là nàng?”
“Đúng.” Sở Dương rất tự hào.
Ánh mắt Dương Nhược Lan nhìn nhi tử lập tức trở nên quái dị: “Nàng bao nhiêu tuổi?”
Sở Dương lập tức có chút chột dạ: “Khụ khụ… Hình như là mười ba tuổi….” Thầm nghĩ, còn kém nửa năm nữa mới mười ba.
“Ừm, nói cách khác, khi ngươi với nàng ái mộ nhau, nàng mới chỉ có chín tuổi?” Ánh mắt Dương Nhược Lan lóe sáng.
“Khụ!” Sở Dương vuốt mũi: “Đúng…..”
“Sau đó ngươi còn sinh tử gắn bó? Thề non hẹn biển?” Dương Nhược Lan nhìn nhi tử, giữa hai hàng lông mày, nổi lên mây sợi gân xanh.
“Khụ!… Cái này…” Sở Dương cực kỳ chật vật: “Thực ra, cái này… cái đó… Ai nha, cái này rất bình thường mà?”
“Rất bình thường?” Dương Nhược Lan gần như hết chỗ nói nổi.
Khó trách nhiều mỹ nữ như vậy theo đuổi nhi tử mình như vậy mà hắn đều không cần.
Thì ra.. là như vậy.
Có một loại… đối với ấu nữ… khụ khụ khụ….
Dương Nhược Lan lập tức cảm thấy có trách nhiệm vô cùng.
Nhi tử thoạt nhìn đẹp trai rạng ngời thế này, tại sao lại có loại sở thích… khiến người ta ghê tởm kia chứ?
Từ nhỏ đã không có cha mẹ bên cạnh, thành ra như vậy… Haiz, Dương Nhược Lan thở dài trong lòng một tiếng. kéo nhi tử lại, bắt đầu giáo đạo, tận tình khuyên bảo: “Dương Dương, lời này lẽ ra phải do phụ thân ngươi nói với ngươi… bất quá phụ thân ngươi ăn nói vụng về, hơn nữa… nữ hài tử này…”
Sổ ra một tràng…
Lúc đầu Sở Dương còn đang buồn bực, không hiểu gì cả, sau đó lại lo lắng bất an, cuối cùng mới hiểu ra… cuối cùng choáng váng ngơ ngác giống như bị sét đánh.
Sở ngự tọa khóc không ra nước mắt.
Ta ta ta ta… ta khi nào lại có cái bệnh này? Còn ấu nữ? Tâm tính không bình thường? Có chút không bình thường? Ham mê b**n th**?
Sở Dương nhìn mẫu thân đại nhân đang trách mắng thao thao bất tuyệt, ánh mắt dại ra.
Dương Nhược Lan đã nói ra rồi thì cũng không còn ngại ngùng gì nữa, thao thao bất tuyệt không ngừng, liệt kê ra nào là nguy hại, nào là thanh danh, nào là hậu quả….
Ánh mắt Sở Dương rốt cuộc cũng vô thần, vô thức đập đầu xuống cái bàn đá trước mặt.
Bang một tiếng thật lớn, mặt bàn đã bị táng ra một cái vết lõm lớn.
Dương Nhược Lan hoảng sợ, vộ vàng đỡ hắn dậy, trấn an nói: “Kỳ thật cũng không sao cả, không cần nghĩ ngợi như vậy….”
“Ô ô….” Sở ngự tọa khóc thật rồi.
Dương Nhược Lan lập tức luống cuống tay chân: “Tiểu nha đầu kia ta thích, chỉ là phải lớn hơn một chút…. Ừm, sau này chúng ta phải giữ kín bí mật.
Đợi sau này nàng lớn lên mới nhận.
Khi đó ai cũng không dám nói gì đúng không?”
Sở Dương nước mắt lưng tròng nói: “Mẹ… Ngài thật sự là quá anh mình….”
Dương Nhược Lan vỗ tay một cái, nói: “Được rồi, cứ như thế đi.”
Đột nhiên nhớ ra một chuyện, ngơ ngẩn nói: “Không xong! Ta quên không nói cho ngươi một đại sự.”
Sở Dương ỉu xìu nói: “Đại sự gì?”
Dương Nhược Lan nhìn xung quanh một chút, thấp giọng xuống, ghé miệng vào sát tai nhi tử, thần bí nói: “Ngươi phải đáp ứng trước, không thể được để lộ ra là ta nói cho ngươi biết.
Bằng không hậu quả cực cực không ổn.”
Thấy mẫu thân nói nghiêm trọng như thế, Sở Dương lập tức trụng trọng, nghiêm túc nói: “Chuyện gì?”
Dương Nhược Lan lại càng hạ thấp thanh âm, nói: “Khi ta với cha ngươi đi Hạ Tam Thiên tìm ngươi, gặp được sư muội của ta. ngươi biết không? Sư muội của ta chính là hoàng đế bệ hạ hiện tại của Thiết Vân đế quốc… Nghe nói, ngươi một mực vẫn nghĩ hắn là nam?… như thế như thế… Ta cho ngươi biết, sau lần đó, sư muội ta mang thai… Xú tiểu tử! Ta có tôn tử rồi… ngươi biết chưa?”
Hai mắt Sở Dương dại ra nhìn Dương Nhược Lan.
“Nhìn ta như vậy làm gì?” Dương Nhược Lan cả giận nói: “Nữ tử người ta thật tốt, vì ngươi mà cam nguyện đánh mất danh tiết.
Vì ngươi mà cam nguyện suốt đời không kết hôn.
Vì ngươi mà… cam nguyện….”
“Ặc….” Sở Dương gắng gượng xoa xoa huyệt thái dương.
“Ặc cái gì mà ặc!” Dương Nhược Lan cả giận nói: “Ngươi mau chóng đón hai mẹ con nàng đi! Tôn tử của ta, lưu lạc bên ngoài như vậy làm sao được? Ngươi có còn… một chút trách nhiệm của nam nhân nữa không?”
Sở Dương vô lực đáp ứng: “Nhưng hiện giờ Cửu Trọng Thiên đang phong bế….”
“Khi nào hết thì lập tức xuống dưới Hạ Tam Thiên đón về! Ta chỉ thương con dâu và tôn nhi của ta…” Dương Nhược Lan cảm thán xong lại nói: “Ngàn vạn đừng bảo là ta nói!”
“HIểu rồi.”
“Đi đi.”
“Vâng.
Ặc, mẹ, nếu nàng tới rồi, gọi ngươi là sư tỷ hay là….”
“Cút.”
“Phanh!”
“A….”
Ngay trong đêm hôm đó, Sở gia tổ chức tiệc rượu, đối ngoại tuyện bố là đại tôn nhi trở về, nhưng nguyên nhân thực, đương nhiên là chỉ có cao tầng Sở gia mới biết Bạn đang đọc truyện được copy tại
Truyện FULL
Sau khi cơm no rượu say, mọi người bắt đầu giải tán, tiến vào một căn biệt viện lớn mà Sở gia đặc biệt chuẩn bị.
Sở Dương đã lâu không về nhà, đương nhiên muốn tâm sự với cha mẹ mình.
Mới đi được hai bước, Mạc Khinh Vũ đã vội vàng đuổi theo: “Đợi một chút.”
“Sao vậy?” Sở Dương quay đầu lại.
Tiểu nha đầu hôm nay dị thường an tĩnh, câu nào câu nấy đề nhã nhặn tự nhiên, cao quý thanh lịch, cười không lộ răng, rất có ra dáng tiểu thư khuê các.
Nhưng bây giờ lại hai tay cầm mép váy, chân thấp chân cao đuổi theo.
“Ta… cái này… Sở mụ mụ có thích ta không?” Mạc Khinh Vũ xấu hổ, rát lo lắng, rất mong chờ hỏi.
“Rất thích!” Sở Dương gật đầu khẳng định: “Đương nhiên, nếu Tiểu Vũ khôi phục bản tính… cái bộ dáng hoạt bát đáng yêu đó… càng khiến người ta thích hơn!”
“Thật sao?” Mạc Khinh Vũ lập tức cao hứng phấn chấn, tiếp đó lại hừ một tiếng, vừa ngâm nga vừa đi mất.
Sở Dương vuốt vuốt mũi, cười khổ không thôi.
Đang định xoay người thì bên cạnh lại có một bàn tay kéo mình vào một chỗ vắng vẻ.
Sở Dương vừa quay đầu lại, à, chính là lão tử mình, Sở Phi Lăng.
“Ta có chuyện quan trọng phải nói cho ngươi!” Sắc mặt Sở Phi Lăng nghiêm nghị.
“Chuyện gì?” Sở Dương ngạc nhiên.
“Ngươi ngàn vạn lần đừng bảo là ta nói cho ngươi!” Sở Phi Lăng nghiêm túc nói: “Nhớ lấy nhớ lấy!”
“Hả?” Sở Dương chớp chớp mắt.
“Ừm, hiện tại ngươi cũng có nữ tử yêu mến, dẫn theo trử về, ta với mẹ ngươi đều rất vui mừng.” Sắc mặt Sở Phi Lăng trầm trọng, tựa hồ có điều cố kỵ, muốn nói lại thôi: “Nhưng có chuyện này, ta suy nghĩ từ lâu, vẫn cho rằng ngươi phải biết!”
“Rốt cuộc là chuyệngì?” Sở Dương nóng nảy.
“Ngàn vạn lần đừng bảo là ta nói! Sự tình là thế này, năm đó ta với mẫu thân ngươi đi Hạ Tam Thiên tìm ngươi, gặp sư muội mẫu thân ngươi, Điềm Điềm… Ừm, thì ra nàng chính là….”
Sở Phi Lăng hạ thấp giọng xuống, thần thần bí bí nói.
Sở Dương choáng váng: ” Đúng đúng đúng… ặc….”
“Sự tình chính là như vậy.” Sở Phi Lăng nói xong, vuốt râu mỉm cười: “Ngươi hiểu chưa?”
“Ta hiểu rồi!” Sở Dương gật đầu như gà mổ thóc.
Sở Phi Lăng rốt cuộc cũng yên tâm, xoay người muốn đi, lại quay đầu lại, không quên nhắc nhở: “Ngàn vạn lần đừng bảo là ta nói!”
“Nhìn thân ảnh phụ thân biến mất trong bóng tối, Sở Dương hai tay ôm đầu, ngồi chồm hổm trên mặt đất, khẽ r*n r*: “Ôi má ơi… ôi cha ơi….”
Thiệt tình không thể tưởng được, cha mẹ mình không ngờ đều biết rồi. hơn nữa ai nấy đều thần thần bí bí tới oanh tạc một phen, Sở Dương cảm giác mình thật muốn chết quách đi cho xong…
Trở lại tiểu viện, Dương Nhược Lan cùng Sở Phi Lăng đều sớm chờ ở đó, thấy nhi tử tiến vào, hai người đều cực kỳ hiền hòa: “Đã về rồi? Ừm, nói chuyện nói chuyện.
Ha ha….”
Ai náy đều ra vẻ đạo mạo, bộ dáng không trái với lương tâm, khiến cho Sở Dương trong lòng thầm buồn cười.
Mấy ngày kế tiếp, Sở Dương lần lượt bái phỏng đám người Sa Tâm Lượng cùng Tần Bảo Thiện.
Mọi người đoàn tụ một phen, nhưng Sa Tâm Lượng cùng Tần Bảo Thiện đều lén lút báo cho Sở Dương mấy câu: Ngàn vạn lần không nên tin chấp pháp giả.
Hiện tại, trong chấp pháp giả, đã ẩn ước xuất hiện một làn sóng: Diệt trừ Sở Dương!
Đối với điểm này, Sa Tâm Lượng cùng Tần Bảo Thiện đều cực kỳ lo lắng.
Sở Dương nghe xong, phản ứng trong lòng đầu tiên chính là: Thì ra Pháp Tôn thật sự chưa chết!
Chương 1192: Thử khứ tây bắc, mục tiêu phong
Hỡn nữa, theo lời Tần Bảo Thiện và Sa Tâm Lượng nói, tổng bộ chấp pháp giả đã cực kỳ bất mãn với chấp pháp giả đông nam.
Trong chấp pháp giả đông nam lại càng thêm bất mãn đối với Bình Sa Lĩnh phân bộ.
Hai người vô cùng có khả năng bị điều chuyển đi.
Hơn nữa, Đông Nam tổng chấp pháp Hàn Tiêu Nhiên cũng sẽ bị điều đi trong thời gian ngắn tới.
Sau đó, Sa Tâm Lượng tâm sự nặng nề, nói với Sở Dương: “Tiểu huynh đệ, hai người chúng ta ở nơi này, Sở gia các ngươi không có chuyện gì.
Đoạn thời gian trước, người của Tiêu gia tới tìm Sở gia gây chuyện, đều bị chúng ta dùng danh nghĩa chấp pháp giả đuổi trở về.
Bất quá, nếu chúng ta đi rồi… Haiz, ngươi về chuyển cáo cho Sở lão gia tử và Sở gia,… Sau này nên cẩn thận.”
Một bữa cơm, Tần Bảo Thiện cùng Sa Tâm Lượng đều uống say mèm, bất tỉnh nhân sự.
Sở Dương đưa hai người trở về, ngồi lại trong chấp pháp phân bộ một hồi lâu, sau đó mới trở về Sở gia.
Sa Tâm Lượng cùng Tần Bảo Thiện cũng không tính là người tốt lành gì, nhưng… hôm nay nói chuyện, trong lời nói lại biểu lộ ra nhiệt tình, thật sự khiến Sở Dương cảm thấy ấm áp, cảm động.
Về phần chấp pháp giả sẽ điều người nào tới trị Sở gia, hoặc là Tiêu gia chạy tới gây chuyện, Sở Dương không hề lo lắng một chút nào.
Có Vũ Tuyệt Thành cùng Phong Nguyệt ở nơi này… Nơi này đã xứng đáng với biệt danh “Bẫy rập lớn nhất thiên hạ” rồi.
Chỉ sợ Pháp Tôn có tới đây, nơi này cũng là tường đồng vách sắt.
Về tới nhà, Sở Dương an an ổn ổn ở lại nửa tháng.
Duy chỉ có Sở gia lão tổ tông Sở Tiếu Tâm là có chút quái dị.
Nhìn bao nhiêu cường giả tới như vậy, nhưng Sở Tiếu Tâm không ngờ cũng chỉ tới chào hỏi một chút, sau đó thản nhiên mà về, một lần nữa trở lại tiểu viện mà mình đang ẩn cư.
Phần lạnh nhạt này, khiến Sở Dương bội phục không thôi.
Càng khiến hắn không thể tưởng được chính là, thấy Sở Tiếu Tâm lạnh nhạt như vậy, Vũ Tuyệt Thành cùng Phong Nguyệt không ngờ lại thập phần thưởng thức.
Hơn nữa ba người không ngờ còn bắt đầu thường xuyên tới nói chuyện phiếm với Sở Tiếu Tâm, đi đi lại laiạ.
Đương nhiên, càng khiến Sở Dương không thể tưởng được chính là… Ba người này tới quá thường xuyên, đến Sở Tiếu Tâm cũng phải phát phiền rồi: ba người này cứ tới là uống lá trà trân quý của hắn.
Rốt cuộc tới một ngày, Sở lão tổ tông trừng mắt nghiến răng đuổi thẳng cổ Vũ Tuyệt Thành ra ngoài…
Vũ Tuyệt Thành bị người ta đá ra ngoài cửa, không ngững không thấy khó chịu mà ngược lại còn cười ha ha.
Từ đó về sau lại càng siêng năng mò tới…
Nhìn đám lão gia hỏa này qua lại với nhau, Sở Dương nhìn mà chẳng hiểu ra làm sao cả.
Ai dám đuổi Vũ Tuyệt Thành đi chứ? Thiên hạ này, chỉ sợ ngay cả cửu đại gia tộc, cũng không dám? Đuổi thẳng cổ hắn ra ngoài? Mẹ! Hắn mà mất hứng, phất tay một cái, toàn bộ phạm vi mấy trăm dặm đều trở thành tử địa, ai chịu nổi hậu quả như vậy?
Nhưng Sở Tiếu Tâm lại dám!
Không chỉ dám, mà còn cực kỳ hùng hổ, đuổi thẳng ra ngoài không chút khách khí.
Hơn nữa, bị đuổi như vậy mà Vũ Tuyệt Thành ngược lại còn càng thêm vui vẻ…
Càng thêm chăm chỉ, một ngày chạy tới mấy lần.
Không dạy dỗ đồ đệ, thì là chạy tới chơi xấu Sở Tiếu Tâm…
Đối với mấy cái này, Sở Dương trăm câu hỏi không có lời giải đáp.
Càng về sau, Sở Tiếu Tâm bất đắc dĩ, đành phải ngầm đồng ý.
Có đôi lúc, hai người cứ ngồi đối diện nhau mà uống trà.
Vũ Tuyệt Thành đi, không nói một lời, uống trà cả nửa ngày, đứng lên bước đi, Sở Tiếu Tâm cũng không tiễn.
Từ đầu tới cuối, hai người đều không nói một lời.
Phong Nguyệt có đôi lúc cũng giống vậy.
Không nói một lời, im lặng uống trà.
Đối với loại tình huống này, Sở Dương ẩn ước cũng hiểu được một tí, nhưng phần lớn đều không hiểu tí nào.
“Đây là một loại thê lương….Nơi này, mới là thế ngoại chân chính.” Có lần Sở Nhạc Nhi tò mò hỏi, Vũ Tuyệt Thành đã nói như vậy: “Không nghĩ tới Sở Tiếu Tâm lại là một thế ngoại nhân chân chính trong vạn trường hồng trần… Haiz, mấy cái này, các ngươi còn nhỏ, không thể hiểu, không thể hiểu.”
Sở Nhạc Nhi cái hiểu cái không, kể lại với Sở Dương.
Sở Dương im lặng hồi lâu, không nói gì.
Thê lương, cũng là một loại ý cảnh.
Nhất là sau khi đã trải qua phong ba sóng gió, trải qua thương hải tang điền, đều là người sống sót đối diện với loại thê lương đó… Cũng không biết đến rốt cuộc là hoài niệm, hay là cảm khái nữa?
Nửa tháng sau, Sở Dương rốt cuộc cũng quyết định khởi hành.
Lần này, Sở Nhạc Nhi cùng Mạc Khinh Vũ đều ở lại Sở gia.
Chỉ có Sở Dương, Đổng Vô Thương, Nhuế Bất Thông ba người ra lên đường.
Ngay cả Mặc Lệ Nhi cũng lưu lại.
Tất cả mọi người đều có chút không nỡ, nhưng bị Phong Nguyệt cùng Vũ Tuyệt Thành một câu giải quyết dứt khoát: Tuổi trẻ, không ra ngoài xông xảo, thành tựu một phen công lao sự nghiệp, còn đợi tới khi nào?
Nhi nữ tình trường, có thể thành đại sự gì? Cả đời cứ nán lại Bình Sa Lĩnh, sớm muộn gì cũng bị người ta tìm tới cửa diệt tộc!
Lúc gần lên đường, Phong Nguyệt kéo Sở Dương sang một bên, đặc biệt dặn dò.
“Ngươi thật sự không tính để một trong số chúng ta đi cùng?” Phong Nguyệt lo lắng nhìn Sở Dương: “Ngươi hiện tại đã đứng vào thế không đội trời chung với cửu đại gia tộc! Nếu bọn họ muốn giết ngươi… Cho dù cửu đại gia tộc tổn thất bốn năm trăm chí tôn, nhưng chia đều cho từng gia tộc, cũng bất quá chỉ là năm sáu chục vị mà thôi.
Hơn nữa, nếu bọn họ có thể phái ra ngoài nhiều như vậy thì giữ nhà khẳng định cũng không ít.
Dù sao căn cơ vẫn là quan trọng nhất.. Bằng vào tu vi hiện tại của các ngươi, thật chưa đủ để đặt vào mắt!”
“Nhưng nếu có các ngươi đi theo chúng ta… Chỉ sợ, thật sự trưởng thành không nổi.” Sở Dương nghiêm túc nói: “Nam nhi không ma luyện trong sinh tử… không thể thành đại sự.”
Nguyệt Linh Tuyết im lặng không nói gì.
“Nếu như các ngươi thật sự muốn ra ngoài, vậy phải chuẩn bị chạy trối chết bất cứ lúc nào. hơn nữa, ngàn vạn lần phải cẩn thận mấy người này.” Nguyệt Linh Tuyết trầm mặc một hồi lâu, sau đó mới liên tiếng.
“Mấy người này?” Sở Dương hỏi.
“Thần Vũ Mộ Dương Bất Hối kiếm, Thu Diệp Xuân Ba câu Nghênh Phong, Thương Khung thiên hạ Bào Hao khởi, hồi thủ dĩ thị Dạ Trầm Trầm!” Nguyệt Linh Tuyết ngâm một bài thơ, từng chữ một.
Sở Dương kinh ngạc: “Ồ?”
“Trong bài thơ này là tên chín người! Chín người này chính là nhi tử của cửu kiếp năm đó! người một tay sáng lập nên cửu đại gia tộc!” Nguyệt Linh Tuyết thản nhiên nói: “Tuy bọn họ đã không xuấ thế mấy vạn năm, nhưng một khi xuất hiện… Gia Cát Thương Khung lợi hại ra sao, ngươi cũng từng thấy rồi.
Mà Gia Cát Thương Khung, chính là Thương Khung trong đó!”
“Xin hỏi mấy người khác là ai?” Sở Dương hỏi.
” Tiêu Gia Tiêu Thần Vũ, Lăng gia Lăng Mộ Dương, Lan gia Lan Bất Hối, Diệp gia Diệp Thu Diệp, Lệ gia Lệ Xuân Ba, Trần gia Trần Nghênh Phong, Gia Cát gia tộc Gia Cát Thương Khung, Thạch gia Thạch Bào Hao.
Đương nhiên, đệ nhất cao thủ trong đó chính là Dạ Trầm Trầm!”
Nguyệt Linh Tuyết nói: “Ngươi lại đây, ta sẽ nói cho ngươi tập tính, diện mạo, thói quen, thanh âm… của bọn họ cho ngươi biết trước… Một khi gặp phải bọn họ, ngàn vạn lần chớ để bại lộ thân phận… Có thể chạy bao xa thì lập tức chạy bấy nhiêu.”
“Được.” Sở Dương cùng Đổng Vô Thương, Nhuế Bất Thông theo Nguyệt Linh Tuyết đi tới, ngưng thần lắng nghe, khắc ghi thật sâu từng chữ của Nguyệt Linh Tuyết nói ra vào trong lòng…
Tổ tiên đời thứ nhất của cửu đại gia tộc, người sáng lập cửu đại gia tộc…
Trong đó có mấy người là nhân vật mà Nguyệt Linh Tuyết cũng phải cẩn trọng giới thiệu…
Sở Dương nghe xong, rốt cuộc cũng có một chút ấn tượng, nhịn không được có chút buồn bực nói: “Đám nhị tổ đều chết sạch rồi, bây giờ đám nhất tổ này nhảy ra, bị giết sạch rồi, chắc không phải lại nhảy ra dám đặc tổ nào chứ?”
“Tuyệt đối không có khả năng nhảy ra đám đặc tổ nào đâu!” Nguyệt Linh Tuyết cười cười, tràn đầy thâm ý: “Bất quá,ngươi muốn giết những người này, không dễ dàng gì đâu.
Chính xác là phi thường không dễ.”
Hắn nheo mắt lại,nhìn Sở Dương cười nói: “Ít nhất, trước khi ngươi thành bảy tám đoạn, sẽ rất khó….”
Mặt Sở Dương nổi đầy gân xanh.
Bắt đầu cảm thấy, mấy ngày nau, mình một mực nói chuyện phiếm, bàn tâm cơ với Phong Nguyệt.
Hiện tại, không ngờ người ngay thẳng đơn giản như Nguyệt Linh Tuyết cũng bắt đầu chơi tâm cơ với mình rồi…
Thật sự là tự gây nghiệt không thể sống mà…
Lui ra ngoài, Nhuế Bất Thông có chút không hiểu, gãi đầu gãi tai nói: “Lão đại, chẳng lẽ chúng ta phải giết mấy lão gia hỏa này, trước tiên còn phải đem ngươi chém thành bảy tám đoạn hay sao? Cái này thì ta thật sự không hiểu nổi.
Chẳng lẽ lão đại cũng có bổn sự bất tử bất diệt?”
Sở Dương đá một cước, cả giận nói: “Ta không phải chim! Cút!”
“Ta cũng không phải chim mà!” Nhuế Bất Thông ủy khuất tới cực điểm, cả giận nói: “Ta giống chim chỗ nào chứ?”
Mặt Đổng Vô Thương không chút biểu tình, nói: “Trong đ*ng q**n giống!”
Nhuế Bất Thông giận dữ: “Trong đ*ng q**n ngươi mới giống!”
Sở Dương gầm lên một tiếng: “Cái cọ cái gì? Thằng nào chẳng giống! Lăn qua một bên!” Quay đầu về phía Đổng Vô Thương, nói: “Vô Thương, cái đó ngươi giống hay không, hẳn là để Mặc Lệ Nhi xem thì hơn….”
Đổng Vô Thương nghẹn họng trân trối: “Lão đại, ngươi….”
“Ta về chuẩn bị.” Sở Dương nhún nhún vai, đi mất.
Nhuế Bất Thông chớp chớp mắt ra hiệu châm chọc Đổng Vô Thương: “Lệ Nhi tỷ nhìn xong bảo sao?”
Đổng Vô Thương đen mặt lại, nói: “Lệ Nhi tỷ của ngươi nói, oa, thật giống một con phượng hoàng bất tử bất diệt….”
Nhuế Bất Thông giận tím mặt, hú lên quái dị, một quyền một cước lao tới, hai người lập tức lăn lộn, đánh nhau túi bụi.
Vừa lúc Mặc Lệ Nhi đi tới, kinh ngạc hỏi: “Các ngươi làm gì? Một ngày không đánh nhau là cảm thấy khó chịu hả?”
Nhuế Bất Thông kêu lên: “Lệ Nhi tỷ, tên hỗn đản này bảo ngươi nói hắn….”
Đổng Vô Thương giận dữ nhào tới: “Câm miệng!” Vung quyền hành hạ tàn bạo, Nhuế Bất Thông giãy dụa muốn nói, Đổng Vô Thương liều mạng ngăn cản.
Mặc Lệ Nhi đầy mặt nghi hoặc.
Đêm đó, Đổng Vô Thương bị Mặc Lệ Nhi đánh cho một trận thừa sống thiếu chết.
Mặc cô nương thực tức giận, cũng rất là ủy khuất, hung hăng xử lý Đổng Vô Thương.
Ta xem qua lúc nào…
Ba ngày sau, Sở Dương Đổng Vô Thương Nhuế Bất Thông ba người từ biệt thân nhân, trong ánh mắt đẫm lệ, ba người ba ngựa, từ đại môn Sở gia mà xuất phát, giống như một cơn gió xoáy, chẳng mấy chốc đã biến mất phía chân trời.
“Lão đại, chúng ta lần này đi chỗ nào?”
“Tây Bắc!”
“Tây Bắc? Xa không?”
“Từ đây tới đó, bốn vạn bảy ngàn dặm!”
“Xa như vậy… Trên đường nhất định sẽ rất vui vẻ.”
“Đúng, con chim bất tử ngươi chết đi sống lại, tất nhiên sẽ rất vui vẻ.”
“Oa ha ha ha….”
… Bạn đang đọc truyện được lấy tại
T.r.u.y.e.n.y.y
chấm cơm.
Ba người Sở Dương vung roi quất ngựa, ra khỏi Bình Sa Lĩnh!
Hiện giờ đã là lúc xuân về hoa nở, đại địa phủ một màu xanh mướt.
Phóng mắt nhìn chân trời, lộ ra một cảnh xuân sáng lạn.
Ba người đều có chút thoải mái vui vẻ.
Nhuế Bất Thông cùng Đổng Vô Thương hai người đều rất phấn chấn.
Bây giờ, kể từ lúc rời khỏi Trung Tam Thiên, mới chân chính là lần đầu tiên cùng lão đại sóng vai bước chân vào giang hồ!
Rong ruổi khắp Thượng Tam Thiên!
Sở Dương đi giữa, Đổng Vô Thương bên trái, Nhuế Bất Thông bên phải, huynh đệ ba người lưng thẳng tắp, dưới thân ngựa như rồng, cuốn theo khói bụi mù mịt, biến mất cuối chân trời.
Tây bắc, ta tới đây.
Phong Lôi thai!
Đoạn Cửu Kiếp kiếm thứ năm!
Ta tới đây!
Chương 1193: Chuyện đó cực kỳ kỳ quái!
Vẫn là ngày đêm kiêm trình, vẫn là quan lộ như bay!
Cảnh sắc đoạn đường này đi, so với lần trước Sở Dương tới Đông Nam, hoàn toàn không có gì khác biệt, nhưng tâm tình lại biến hóa long trời lở đất.
Lần trước, chính là lo lắng thấp thỏm về tương lai.
Nhưng lần này, lại là thỏa thuê mãn nguyện!
Sau Vạn Dược đại điển, trong thiên hạ, ai mà chẳng biết Sở Dương?”
Thiên hạ đệ nhất dược sư, Sở Dương!
Cửu đại gia tộc, ai mà chẳng biết Sở Dương? Ngoài Cửu Kiếp kiếm chủ, chính là địch nhân tiềm lực bài danh đệ nhất!
Dọc đường đi, ba người Sở Dương vừa đi vừa đàm tiếu, một đường hồi tưởng.
“Chính là chỗ này, ta cùng Nhạc Nhi đã gặp Ngụy Vô Nhan.” Sở Dương cười nói, trong nụ cười lại ẩn chứa một vẻ hồi tức và tưởng niệm không nói nên lời.
“Chính nơi này, Ngụy Vô Nhan cùng ba ngươi Vạn Nhân Kiệt đã đại chiến.”
“Nơi này, ta kết bạn Vạn Nhân Kiệt.”
“Nơi này, ta cứu Ngụy Vô Nhan, cũng đoạt được nội đan và độc nang của Nhân Diện Thải Hồng tri chu….”
“Nơi này, đại chiến với Tiêu gia.”
“Nơi này, lần đầu gặp Nguyệt Linh Tuyết, nhất thủ băng phong tam thiên lý….”
“Từ nơi này, tiến vào Hắc Huyết tùng lâm.”
Lại đi ngang qua Hắc Huyết tùng lâm, trong lòng Sở Dương buồn bã.
Ngọc bài trong lòng tựa hồ phát ra khí tức nóng rực, ấm áp, cũng như nhắc nhở hắn: Tha nhật vân đoan nhược tương kiến, thỉnh quân giang nam tảo lạc hoa.
Đoạn đường này thực an tĩnh, an tĩnh tới nỗi khiến cho ba người đều có chút không quan.
Từ khi rời khỏi Bình Sa Lĩnh, một đường đi ngang qua Đông Nam, mấy ngàn dặm đường, lướt qua Hắc Huyết tùng lâm, không ngờ đều không gặp chuyện gì.
Ngay cả một con linh thú lớn một chút cũng không.
Khiến cho ba người đi mà cứ như là đi du sơn ngoạn thủy, đều cảm thấy có chút không thú vị.
“Ở phía trước, tam đại gia tộc bao vây tiêu diệt sư phụ Hồng Vô Lượng của Ngụy Vô Nhan.
Mà ta cùng Nhạc Nhi, còn có Tử đại tỷ, ở nơi này, gặp….”
Nói tới đây, Sở Dương đột nhiên ngừng bặt.
Bởi vì hắn đã phát hiện ra một chuyện.
Trong lần đầu tiên mình tới đây, chỗ này dã lang thường lui tới, cơ bản là thành đàn.
Trong trí nhớ, ở nơi nà hẳn còn có một đàn dã lang rất lớn, lúc ấy Thất công tử Lan gian chính là bị mình ném cho sói ăn.
Nhưng hiện tại… bầy sói đâu? ( lang với sói là một nha)
Nơi này, không ngờ một con sói cũng không có?
Sở Dương kinh nghi bất định đánh giá xung quanh.
Nhuế Bất Thông hỏi: “Làm sao vậy?”
Sở Dương thản nhiên nói: “Không sao cả.
Ta suy nghĩ, dọc đường đi chúng ta gặp nhiều bầy sói như vậy, vì sao nơi này lại không có một con nào?”
Nhuế Bất Thông đánh giá bốn phía, nói: “Nói xũng đúng, nơi này núi cao rừng rậm, quả thực thích hợp cho bầy sói lui tới.
Nhưng bây giờ không có, ha ha, không phải bị người ta giết hết rồi chứ?”
“Ngươi nói không sai.” Một thanh âm trầm thấp nói: “Bầy sói đã bị giết sạch rồi.
Hơn nữa, chính là bị ta giết.”
Ba người ngẩn ra, chỉ thấy trước mặt nhoáng lên một cái đã xuất hiện một thanh y lão nhân.
Sắc mặt thanh y lão nhân này tái nhợt, thân hình cao gầy, trong mắt chớp động quang mang minh ám không ngừng, nhìn ba người.
Trong lòng ba người đều rùng mình, tu vi người này cực kỳ cao thâm, ba người căn bản không thể cảm giác được hắn xuất hiện trước mặt mình như thế nào.. Từ đó có thể biết được, tuyệt đối là một vị chí tôn, hơn nữa còn là chí tôn cao giai!
Ánh mắt thanh y lão nhân lướt qua khuôn mặt ba người, sau đó ánh mắt hắn lại dừng trên người Sở Dương.
“Tiểu oa nhi, vừa rồi ngươi nói, ngươi từng nhìn thấy tam đại gia tộc bao vây tiêu diệt sư phụ Hồng Vô Lượng của Ngụy Vô Nhan?” Thanh y lão nhân khoanh tay hỏi.
Trái tim Sở Dương khẽ nhảy thót lên.
Nhớ tới một chuyện: Song hồn liên hệ, vạn lý đồng tâm!
Chẳng lẽ lão đầu này chính là người sử dụng bí thuật trên người Lan Nhược Vân khi trước?
Sở Dương đảo tròng mắt, trong lòng lập tức có kế hoạch.
“Vâng.” Sở Dương không kiêu ngạo không siểm nịnh, nói: “Lúc ấy đi qua nơi này, vừa vặn nhìn thấy đại chiến.
Vãn bối không dám hiện thân, liền lén quan sát.
Bất quá cũng chỉ nhìn thoáng qua, lo sợ chọc phả phiền toái nên lập tức rời đi.”
Thanh bào lão giả trầm ngâm một chút, không ngờ không tiếp tục truy vấn, mà hỏi: “Ngươi tên gì?”
“Ta tên Cố Độc Hành.” Sở Dương thản nhiên nói: “Xin hỏi tiền bối là?”
“Cố Độc Hành…” Thanh y lão nhân cười mà như không cười, nói: “Cố Độc Hành… Tuổi còn trẻ, tu vi thánh cấp… Làm sao ta chưa từng nghe qua Thượng Tam Thiên lại xuất hiện một thiếu niên anh hùng như thế.”
“Đó là ngươi cô lậu quả văn!” Nhuế Bất Thông lẩm bẩm: “Cố nhị ca ta ở Trung Tam thiên chính là một trong tam đại nhân vật phong vân, làm sao có thể là hạng vô danh?”
Thanh bào lão giả mở mắt, thản nhiên nói: “Thì ra là tài tuấn Trung Tam thiên.”
Sở Dương nói: “Không dám, xá đệ nói năng thô lỗ, mong tiền bối thứ tội.”
Thanh y lão giả thoải mái nói: “Nếu như ngay cả chuyện này mà cũng tức giận thì ta đã bất thành khí rồi.” Quay đầu hỏi Sở Dương: “Cố Độc Hành, ở Trung Tam Thiên có một Cố gia? Ngươi lên Thượng Tam Thiên từ lúc nào?”
Sở Dương đến mắt cũng không chớp một cái, nói: “Cố thị gia tộc của vãn bối ở Trung Tam Thiên cũng coi như danh môn vọng tộc. ha ha… Một năm trước, theo người của chấp pháp giả lên Thượng Tam Thiên.”
Thanhy lão giả trầm ngâm một chút, nói: “Nói như vậy, ngươi là người của chấp pháp giả?”
“Vãn bối còn chưa có tư cách như vậy.
Bất quá, ân sư vãn bối chính là chấp pháp giả.” Sở Dương trả lời rất cẩn thận.
“Xin hỏi lệnh sư là ai?” Thanh y lão nhân hỏi.
Sở Dương lộ ra vẻ chần chừ, nói: “cái này….”
Thanh y lão giả cười rộ lên: “Lần trước, ngươi cũng chỉ đi ngang qua nơi này? Hay là mang theo sứ mệnh?”
Sở Dương cả kinh, lập tức lui lại ba bước: “Tiền bối nói, vãn bối không hiểu.”
Thanh y lão giả cười hắc hắc: “Lãng Nhất Lang mời được tam đại gia tộc tới bao vây tiêu diệt Hồng Vô Lượng, nhưng mình lại không phái một người… Hắc hắc… Ngươi là do hắn lén phái tới?”
Sắc mặt Sở Dương thay đổi: “Tiền bối nói, thứ cho vãn bối nghe không hiểu.”
Hắn thi lễ một cái: “Vãn bối cáo từ.”
Nhưng thân hình ba người vừa mới động, thanh y lão giả đã nhoáng lên một cái, chặn đường, nói: “Cố Độc Hành, ngươi chính là đệ tử Lãng Nhất Lang!”
Sở Dương cả kinh, nói: “Vãn bối không hiểu, vãn bối còn có chuyện quan trọng, sau này lại bái kiến tiền bối.”
Thanh y lão nhân lạnh lùng, nói: “Miệng ngươi cho dù kín cũng vô dụng!”
Sắc mặt Sở Dương lúc xanh lúc trắng, nói: “Vãn bối không hiểu tiền bối nói vậy là ý gì.”
Thanh y lão giả cười lạnh: “Lãng Nhất Lang chỉ sợ tam đại gia tộc bằng mặt không bằng lòng, vì thế mới phái ngươi tới xem xét.
Người phái đi, đương nhiên là đệ tử đắc ý, tin cậy nhất của mình.
Cho nên, ngươi cũng không phải chỉ là đi thoáng qua nhìn thấy, mà là nhìn thấy từ đầu tới cuối.”
Sở Dương im lặng không nói, thần sắc trên mặt có chút hoảng loạn.
“Ta chỉ hỏi ngươi, Lan Nhược Vân, Lan thất thiếu chết như thế nào?” Thanh y lão giả nhìn hắn chằm chằm, nói: “Ta chỉ muốn hỏi ngươi một chuyện này! Ngươi thành thật trả lời, xong là có thể rời đi! nếu không, cho dù là bản thân Lãng Nhất Lang ở nơi này, ta nói một tiếng, hắn cũng tuyệt đối không dám nhúc nhích!”
Sở Dương vội vàng nói: “Nhưng mà vẫn bối cũng chưa từng thấy qua….”
Thanh y lão giả kia còn chưa đợi hắn nói xong, đột nhiên ngắt lời, quát lớn một tiếng: “Lan Nhược Vân chính là ngươi giết!” Một tiếng quát này, cũng đã dùng tới thần lực khổng lồ không gì sánh kịp.
Sở Dương đại kinh thất sắc, cuống quít nói: “Tiền bối, Lan thất thiếu chết, không có liên quan tới ta… Hắn là… A?!”
Thanh y lão giả cười âm trầm: “Ngươi quả nhiên đã thấy!”
Lập tức khoanh tay, bước lên trước một bước: “Nói.
Không nói thì chết!”
Thần sắc trên mặt Sở Dương biến đổi, hiển nhiên đang đấu tranh trong lòng, nói: “Vãn bối có thể nói, nhưng… ta có hai yêu cầu.”
Thanh y lão nhân lạnh nhát nói: “Ngươi nói đi.”
Trong lòng hắn đã nôn nón vô cùng.
Hơn sáu ngàn tuổi, trong một lần ngoài ý muốn mới có được một đứa con trai duy nhất.
Nhưng nó lại chết rồi. mình theo tinh thần oán niệm tìm tới, không nghĩ tới lại tìm thấy trên người một đám dã lang, sau khi giết sạch bầy sói, tìm kiếm khắp nơi, nhưng không có bất cứ dấu vết nào..
Hiện giờ, cuối cùng cũng nhìn thấy ánh rạng động.
“Điều kiện thứ nhất, vãn bối nói ra, tiền bối không thể làm khó chúng ta.” Sở Dương nói.
“Không sao.
Chỉ cần ngươi nói ra, ta làm sao lại làm khó ngươi?” Thanh y lão giả nói.
“Điều kiện thứ hai, tiền bối không được tiết lộ là tại hạ nói.” Sở Dương trầm giọng nói: “Đối phương gia đại nghiệp lớn, vãn bối không dám chọc vào địch nhân như thế.”
“Được.”
Sở Dương khẽ thở phào một hơi: “Tiền bối nói không sai, sư phụ ta chính là Lãng chấp pháp.
Mà lần đó tới đây, quả thực cũng là kiểm tra một chút… tiến độ chuyện đó..”
Thanh y lão giả trên mặt lộ ra một loại biểu tình ‘quả nhiên không ngoài dự liệu của ta’.”Nói tiếp.”
“Sau khi tới đây, đại chiến một hồi, Hồng Vô Lượng cùng đồ đệ trọng thương đào tẩu, sau đó… Lúc đó là từ chỗ Lan thất thiếu canh giữ mà đột phá ra ngoài.” Sở Dương nói: “Hai người còn lại đều cực kỳ bất mãn.”
“Không thể nào?” Thanh y lão giả nhíu mày: “Với người của Lan gia phái tới lúc đó, chỉ một mình Lan gia cũng có vũ lực mạnh hơn Hồng Vô Lượng gấp bội… bị trọng thương, không ngờ còn có thể đột phá từ chỗ Lan gia?”
“Vâng… Bởi vì… Lan thất thiếu lúc đó… Khụ khụ… Gặp được một vị mỹ nữ…” Sở Dương có chút ngượng ngừng nói: “Quả thực là quốc sắc thiên hương…”.
Đối với tính nết của đứa con tư sinh kia, thanh y lão giả hiển nhiên rõ ràng hơn ai hết, gật gật đầu: “Vùng núi hoang vắng thế này, lấy đâu ra cực phẩm mỹ nữ?”
Sở Dương nói: “Cái này… vãn bối thật sự không biết… Bất quá, nghe nói Gia Cát Văn thiếu gia của Gia Cát gia tộc…Gần đây mới nạp một tiểu thiếp.”
Hai chuyện này, nhìn như không liên quan tới nhau, nhưng trong mắt thanh bào lão giả đã lóe lên sát khí, nói: “Nói tiếp.”
Sở Dương nói: “Lúc đó, công tử hai nhà kia chỉ trích Lan công tử bỏ bê nhiệm vụ, nhưng Lan công tử cũng không phục, hơn nữa còn xuất thủ trước, Gia Cát thiếu gia tựa hồ trọng thương….”
Thanh y lão giả suy nghĩ trong lòng: Với tính cách của lan Nhược Vân, loại chuyện này cũng không những có thể, mà còn là cực kỳ có khả năng…
Sau đó, vị thiếu gia của Gia Cát gia tộc kia tận lực ngăn trở xung đột, cũng giải thích với Lan thất thiếu….” Sở Dương cau mày: “Vốn sự tình tới đây là kết thúc.
Lúc ấy, ta cũng đứng ở xa… nhìn thấy người ba nhà kết bạn mà đi, định rời khỏi nơi này, trở về phục mệnh… Nhưng đột nhiên phát hiện, người ba nhà vốn sóng vai đi với nhau, người của Dạ gia và người của Gia Cát gia đột nhiên liên thủ phát động công kích, động thủ với Lan gia….”
“Chuyện này thật sự cực kỳ kỳ quái!” Sở Dương nhíu mày: “Ta cho tới bây giờ vẫn chưa nghĩ thông….”
Chương 1194: Vực ngoại thiên ma Sở Dương
Thanh y lão giả hừ một tiếng: “Kỳ quái? Cái này có gì kỳ quái?”
Sở Dương không đáp lại.
Thanh y lão giả nói: “Nói như vậy, g**t ch*t Lan Nhược Vân, chính là người của Gia Cát gia và Dạ gia?”
Sở Dương trù trừ một lúc, nói: “Cũng không hẳn.
Sau khi Lan công tử trọng thương không thể nhúc nhích… Nhìn thấy một vị cao thủ của Gia Cát gia tộc tựa hồ nói gì đó, sau đó chạy vào rừng, bắt ra một con….”
Sát khí trong mắt thanh y lão giả đại thịnh, nổi giận quát một tiếng: “Không cần nói nữa.”
Sở Dương lập tức nghe lời, câm như hến.
Thanh y lão giả mặt đen lại, không biết đang nghĩ cái gì.
Thật lâu sau, mới nsio giống như lẩm bẩm: “Cố Độc Hành, một khi sự tình tới thời khắc quan trọng, ngươi có nguyện làm chứng cho lão phu?”
Sở Dương đang suy nghĩ trong lòng tiếp theo nên nói thế nào, vừa nghe thanh y lão giả gọi Cố Độc Hành, suýt chút nữa phản ứng không kịp, cẩn thận nói: “Cái này, xin thứ cho vãn bối không thể làm chủ.
Hết thảy đều xem ý tứ sư tôn.”
Thanh y lão giả thản nhiên nói: “Đó là đương nhiên.
Đến lúc đó, ta nhất định sẽ tới tổng bộ chấp pháp giả tìm, bảo Lãng Nhất Lang đi ra!”
Sở Dương nói: “Nếu như sư tôn đáp ứng ra mặt, vãn bối đương nhiên nghĩa bất dung từ!”
Thanh y lão nhân cười nhàn nhạt, nói: “Tốt.”
Đột nhiên thân hình nhoáng lên một cái, biến mất vô tung ngay trước mặt ba người, thanh âm từ trong không trung văng vẳng truyền lại: “Đến lúc đó, ta sẽ tìm thầy trò các ngươi!”
Đổng Vô Thương cùng Nhuế Bất Thông vẫn phối hợp, không nói một lời.
Giờ phút này thấy thanh y lão nhân đi rồi, liền muốn hỏi gì đó.
Nhưng Sở Dương lại ngăn hai người lại, ba người trầm mặc mà đi, một đường vung roi quất ngựa, mãi cho đến khi đi được bốn năm trăm dặm đường, chạy tới đường lớn.
Sở Dương mới thở phào một hơi.
“Lão đại, chuyện này ta thật chẳng hiểu gì cả.” Nhuế Bất Thông nhẫn nhín hồi lâu, rốt cuộc cũng có thể hỏi rồi, vội vàng hỏi.
“Cái này có gì khó hiểu?” Sở Dương mỉm cười nhàn nhạt.
“Nói dối như vậy, quả thực rất dễ dàng bị vạch trần.
Vị nhân huynh kia nào có đồ đệ nào tên là Cố Độc Hành? Hai người chỉ cần đối chất, là lộ tẩy hết rồi.” Nhuế Bất Thông nói: “Đến lúc đó, người này sẽ tìm ngươi.
Vị Lãng Nhất Lang được xưng là tổng đường chủ Hình đường chấp pháp giả kia cũng sẽ tìm ngươi… Cái này quả thực không phù hợp với phong cách làm việc của lão đại ngươi.”
“Lộ tẩy mới tốt.” Sở Dương mỉm cười, nói: “Ta sợ nhất là vị Hình đường tổng chấp pháp này không tới tìm ta! Hắn tới tìm ta, thật sự là không thể tốt hơn rồi.”
Đổng Vô Thương cùng Nhuế Bất Thông lập tức cực kỳ nghi hoặc, buồn bực nhìn Sở Dương.
Sở Dương cười cười thần bí, làm mặt quỷ với hai người bọn họ.
Trong lòng Sở Dương hiện giờ đang nghĩ tới một câu nói.
“Tử Tinh thủ, chỉ có ở trong mỏ tử tinh phi thường dày đặc mới có thể tu luyện.
Sau khi tu luyện thành công, đi ra ngoài là có thể bảo trì uy lực của Tử Tinh thủ.
Nhưng một khi bị thương, hoặc là Tử Tinh thủ thần công bị đả kích trầm trọng, thì chỉ có trở lại chỗ tu luyện ban đầu mới có thể chân chính khôi phục.”
“Mà đoạn Cửu Kiếp kiếm thứ sáu, có một cái tên, tên là “Tử Khí Đông Lai.” Chỉ có ở loại địa phương này mới có thể giấu kín một vạn năm! nói cách khác, nơi có thể tu luyện Tử Tinh thủ, rất có thể sẽ tìm được đoạn Cửu Kiếp kiếm thứ sáu!
Trong lòng Sở Dương khẽ cười rộ lên.
Lãng Nhất Lang đang ở trong tổng bộ chấp pháp.
Với lực lượng của mình hiện tại, nếu đi tổng bộ chấp pháp, không thể nghi ngờ chính là muốn chết.
Nếu như hắn bị thanh y lão nhân này bức bách, rời núi đi tìm kiếm vị Cố Độc Hành này, đây mới thực là không gì tốt hơn!
Cho nên, khi Sở Dương vừa nhìn thấy vị thanh y lão nhân này, liền định ra kết hoạch như vậy.
Mặc dù có chút mạo hiểm, mà cũng dễ bị bóc trần dối trá, nhưng Sở Dương tình nguyện phiêu lưu như vậy.
Hắn muốn, chính là bị bóc trần!
Thanh y lão giả, nhất định chính là lão tử Lan Nhược Vân không thể nghi ngờ!
Lần này mặc dù hắn bán tín bán nghi lời Sở Dương nói, nhưng nhất định sẽ đi Gia Cát gia tộc cùng Dạ gia hỏi.
Một khi hỏi không được, nhất định sẽ khiến lão đầu nhi này càng thêm mù mờ không hiểu!
Cho nên, bước tiếp theo, hắn nhất định sẽ đi tìm Lãng Nhất Lang!
Tìm Lãng Nhất Lang, lời Sở Dương bịa đặt sẽ bị chọc thủng.
Mà với thực lực của vị thanh y lão giả này, hiển nhiên cũng chưa thần thông quảng đại tới mực có thể tìm ra vị Cố Độc Hành này khắp Cửu Trọng Thiên đại lục.
Phải là Hình đường tổng chấp pháp Lãng Nhất lang của chấp pháp giả hạ lệnh…Như thế, mình có thể từng bước tiếp cận lãng Nhất Lang!
Nhưng điều kiện tiên quyết chính là: Trải qua vô số chém giết huyết tinh!
Nhưng bước chân vào giang hồ, há có thể không chém giết?
Ba người Sở Dương một đường ngàn dặm xa xôi, từ Đông Nam một đường vắt chéo, hướng về phía Tây Bắc mà đi.
Hôm nay đã tiến vào lãnh địa Dạ gia.
Nhưng lại rõ ràng cảm nhận được, càng đi về phía này, không khí càng khẩn trương lên.
Ba người đều không rõ chuyện gì xảy ra, muốn tìm người hỏi một chút thì ai cũng đều đi lại vội vàng.
Lại qua mấy ngày, tựa hồ mỗi người đều có một tấm chân dung trong tay, ai nếu để có vẻ mặt oán giận.
Mắt thấy khoảng cách tới thành trấn phía trước không còn bao xa, người cũng dần dần tấp nập hơn, Đổng Vô Thương rốt cuộc cũng không nhịn được lưng đeo đao, giống như một tòa tháp sắt, nghênh ngang đi giữa đường, ngăn cản ba người giang hồ đang cầm một bức họa trong tay: “Ba vị! Có chuyện muốn thỉnh giáo!”
Ba người kia cảnh giác nhìn hắn: “Chuyện gì?”
Đổng Vô Thương chỉ vào bức họa cuộn tròn trong tay một người, nói: “Đây là cái gì?”
Một người trong đó thấy thái độ Đổng Vô Thương ngang ngược, bất mãn nói: “Sao phải nói cho ngươi biết?”
Lời còn chưa dứt, đã bị Đổng Vô Thương một tay túm cổ áo nhấc lên: “Hử?”
“Ta nói cho ngươi là được chứ gì.” Người nọ lập tức mềm ra.
Tên gia hỏa này tuổi không lớn, không ngờ còn chưa kịp nhìn thấy cái gì thì đã bị nhấc bổng lên.
Xem ra gặp phải cao thủ rồi.
“Đây là bức họa vạn ác ác tặc Sở Dương!” người nọ vẻ mặt oán hận, mở bức họa ra.
Sở Dương đang nghiêng đầu lắng nghe, nhìn thấy động tĩnh phía trước, lại nghe thấy những lời này, trong lòng vừa động, lập tức thay đổi dung mạo.
“Vạn ác ác tặc Sở Dương!” Đổng Vô Thương giận tím mặt: “Sở Dương làm sao lại thành vạn ác ác tặc rồi?”
Lúc này, người nọ lại không sợ hãi chút nào, nói: “Ác tặc Sở Dương không ngờ giết hết toàn bộ người của Dược cốc! Chư vị y sư Dược cốc là tiền bối đức cao vọng trọng thế nào chứ? Cứu vớt thiên hạ, tâm hoài muôn dân.
Hiện giờ, Sở Dương không ngờ lại phát rồ, giết hết bọn họ! Hỗn đản như thế, không phải là vạn ác ác tặc thì là cái gì?”
“Sở Dương giết toàn bộ người của Dược cốc?” Đổng Vô Thương cùng Nhuế Bất Thông hai mặt nhìn nhau.
Ngay cả Sở Dương đứng bên cạnh nghe cũng nhịn không được mà trợn trừng hai mắt.
Mở bức họa ra vừa nhìn, ba người lập tức đều ngơ ngẩn.
Trên đó đúng là bức họa của Sở Dương!
Mắt sáng mày kiếm, một thiếu niên thật anh tuấn! Bức tranh này không ngờ vẽ được bảy tám phần tướng mạo Sở Dương.
Hơn nữa, cái loại khí chất trầm ổn pha lẫn tà khí, hàm hậu pha lẫn tinh linh cổ quái, lại càng giống như đúc.
Ba người ngẩn ngơ.
“Sau khi Sở Dương vượt qua Vạn Dược đại điển, đoạt được ngôi vị thiên hạ đệ nhất y sư, được Dược cốc phong là đệ thất cung phụng, địa vị cao thượng, Nhưng ai cũng thật không ngờ tới, Sở Dương lại có thể rắp tâm hại người.
Đến là có mục đích, mục đích của hắn chính là giết Dược cốc!”
“Sau khi Sở Dương đi theo chúng vị cao nhân tiến vàoDược cốc, liền lợi dụng tín nhiệm của mọi người đối với hắn, không ngờ hạ độc nguồn nức trong Dược cốc, sau đó mỗi người một đao, tàn sát sạch sẽ bao nhiêu người tốt của Dược cốc như vây!”
“Hơn nữa, sau khi giết người, không ngờ còn phóng hỏa, đốt cháy sạch sẽ cả Dược cốc!”
“Hành vi bậc này, thật sự là phát rồ!”
“Ai cũng có thể giết hắn!”
Sau khi tìm hiểu một phen, ba người Sở Dương mới hiểu được sự tình từ đầu tới cuối!
Mấy tháng trước, Dược cốc bất ngờ bị diệt, việc này đã gây nên sóng to gió lớn khắp cả Cửu Trọng Thiên đại lục.
Nghe nói chấp pháp giả cùng cửu đại gia tộc cũng không dám thất lễ, lập tức triển khai điều tra kỹ lưỡng, sau đó hết thảy dấu vết tìm được đều cho thấy: Kẻ thủ ác chính là đệ thất cung phụng, thiên hạ đệ nhất y sư vừa lên ngôi, Sở Dương!
Thi thể mọi người Dược cốc đều được tìm thấy, duy chỉ có thiếu Sở Dương.
Từ điểm này bắt đầu đột phá, chậm rãi suy đoán ra, mới phát hiện, Sở Dương mới là hung thủ chân chính, tội ác ngập trời!
Mà sau đó, cẩn thận điều tra, rốt cuộc xác định, Sở Dương này không ngờ chính là vực ngoại thiên ma!
Cái gọi là vực ngoại thiên ma, chính là một tổ chức ác ma cực độ tà ác.
Ác ma này không khác gì người thường,nhưng từ trước tới nay đều lấy thịt người làm thức ăn, thông qua ăn thịt người để tăng cường thực lưc… Quả nhiên là tà ác tới cực điểm!
Mà Dược cốc mất tích mấy trăm người, những ngươi đó, chắc chắn là bị vị vực ngoại thiên ma Sở Dương này ăn mất rồi.
Vực ngoại thiên ma du đãng bên ngoài Cửu Trọng Thiên, vẫn muốn chiếm lấy Cửu Trọng Thiên, ăn sạch người của Cửu Trọng Thiên, biến Cửu Trọng Thiên trở thành nơi sinh sản ác ma.
Nhưng bởi vì chấp pháp giả, cửu địa gia tộc cùng Dược cốc hình thành thế chân vạc, tạo thành một thiết tam giác vững chắc không thể phá vỡ, cho nên hơn mười vạn năm qua mới đảm bảo được Cửu Trọng Thiên yên bình!
Hiện giờ, một trong thiết tam giác – Dược cốc bị Vực ngoại thiên ma dùng thủ đoạn hèn hạ như vậy diệt trừ tận gốc rồi!
Cứ như vậy, vực ngoại thiên ma xâm lấn đã ở ngay trước mắt.
Cho nên cửu đại gia tộc cùng chấp pháp giả đều liên hợp tuyên bố: Kêu gọi toàn bộ thiên hạ lùng bắt Sở Dương!
Sự tình trọng đại, mỗi một người trên Cửu Trọng Thiên đều có trách nhiệm g**t ch*t Sở Dương, đồng thời phải từ Sở Dương ép hỏi ra nơi hạ lạc, hành tung cùng kế hoạch của vực ngoại thiên ma!
Nhất định phải vì Cửu Trọng Thiên đại lục mà trừ khử mối họa khôn cùng này.
Sự tình nghiêm trọng bậc này, không ngờ cực kỳ hiếm thấy,chính Pháp Tôn đại nhân cũng đích thân hạ lệnh, đồng thời có cả ấn giám của Pháp Tôn đại nhân! Càng cường điệu tính chân thật của chuyện này!
Pháp Tôn đại nhân ấn giám lên danh sách truy bắt của chấp pháp giả, đây cũng là bằng chứng!
Trực tiếp đánh tan mọi nghi ngờ đối với chuyện này: Pháp Tôn đại nhân cũng chứng thực chuỵen này tồn tại rồi, các ngươi còn nói cái gì nữa? Ngươi còn hoài nghi chuyện này? Chẳng lẽ Pháp Tôn đại nhân còn không bằng ngươi?
Cho nên Pháp Tôn đại nhân vừa phát lệnh truy bắt, toàn bộ thiên hạ lập tức lòng người bàng hoàng, bắt đầu điên cuồn lùng bắt Sở Dương.
Nghe xong truyền thuyết kỳ dị như vậy, ba người Sở Dương đều ngây dại.
Nếu như dự đoán không sai, dược cốc bị diệt, tuyệt đối chính là Pháp Tôn cùng đám người chấp pháp giả làm.
Thật không ngờ, cái bô cứt lớn bằng trời này lại đổ hết lên đầu Sở Dương rồi.
Hơn nữa vu vạ cũng không có sơ hở! Muốn biện giải cũng khó có khả năng… Chẳng lẽ phải biện giải với người trong thiên hạ? Nói mình không phải là vực ngoại thiên ma? Trên đời này căn bản không có vực ngoại thiên ma gì gì? Tất cả đều là Pháp Tôn bịa đặt?
Nhưng ai tin đây?
Chương 1195: Tiến là núi đao, lui là biển lửa
Thử hỏi, người trong thiên hạ ai tin Sở Dương đây? Hay là tin Pháp Tôn đại nhân?
Đây là chuyện căn bản không cần phải bàn!
Ở Cửu Trọng Thiên này, Pháp Tôn đại nhân chính là tồn tại cao nhất! Tuyệt đối chân thật đáng tin!
Nếu như Pháp Tôn đại nhân nói nơi đó có vực ngoại thiên ma thì nơi đó nhất định có! Sở Dương ngươi nhất định là vực ngoại thiên ma! Ngươi nói không phải thì là không phải? Ngươi lấy ra chứng cứ!
Lấy ra chứng cứ rồi, cũng không có ai tin ngươi!
Ba người kia thấy ba người Sở Dương cũng không có làm khó mình, bức họa cũng không dám đòi nữa, vội vàng bỏ chạy nhanh như chớp
“Ta thật sự… không biết nói cái gì nữa rồi….” Nhuế Bất Thông bứt tóc, vẻ mặt suy sụp: “Ta xong con mẹ nó rồi, bịa đặt láo toét như vậy cũng mà bọn hắn cũng có thể làm ra được, không ngờ còn khiến toàn bộ thiên hạ tin tưởng nữa.. Thế giới này thật sự điên rồi!”
Đổng Vô Thương cùng Sở Dương cũng không biết nên nói gì.
Vực ngoại thiên ma…? Đó là cái thứ gì? Cái này không phải là quá đáng nữa rồi, mà là cực kỳ vớ vẩn!
Hơn nữa vớ vẩn tới cùng cực!
“Lão đại, lần này ngươi thật sự nguy hiểm rồi.” Đổng Vô Thương nhìn Sở Dương, nói từng chữ một.
Sở Dương không nói gì, chỉ thở dài một hơi.
Lần này không phải là nguy hiểm bình thường nữa, mà là bước bước nguy cơ! Sư tình không phải lớn bình thường.
Cái thông cáo này vừa phát ra, toàn bộ thiên hạ đã biến thành địch nhân của mình!
“Thật sự là vớ vẩn!” Nhuế Bất Thông tức giận nói: “Hơn mười vạn năm chưa từng nghe qua có cái gì là vực ngoại thiên ma.
Hiện giờ, Pháp Tôn vừa nói, không ngờ tất cả đều tin tưởng! Đám người kia ngu muội tới mức nào chứ?”
Sở Dương nhẹ nhàng nói: “Không phải là bọnhọ ngu muội, mà là uy vọng Pháp Tôn quá lớn!” Hắn thở dài một hơi, nói: “Một chiêu này thật sự quá ác độc, người trong thiên hạ, kỳ thật rất dễ lừa gạt….”
Ba người nhìn nhau, đều bó tay không biện pháp.
Loại tình huống này, tuyệt đối là bất ngờ.
Hiện tại, không chỉ có cửu đại gia tộc, mà là toàn bộ bộ thiên hạ đều là địch nhân của Sở Dương. hơn nữa, bên trong đó còn có không ít hảo hán tử nhiệt huyết. vạn nhất Sở Dương bị nhận ra thân phận, thì kết cục sẽ vô cùng thê thảm.
Một khi đánh trả, nhất định sẽ càng chứng thực vực ngoại thiên ma tàn bạo.
Nhưng nếu không đánh trả… Chẳng lẽ chờ chết sao?
“Không ổn!” Đổng Vô Thương nói: “Nếu bọn họ có thể làm như vậy, nói không chừng cũng có thể triệu tập nhân thủ vây công Đông Nam Sở gia… Như vậy….”
“Bên đó ta cũng không lo lắng.” Sở Dương nhíu mày nói: “Có Phong Nguyệt hai vị tiền bối cùng Vũ Tuyệt Thành ở nơi đó, có bao nhiêu người tới đi nữa, cũng chẳng làm nên chuyện gì.
Chẳng qua, dọc đường đi, ba huynh đệ chúng ta đều phải dịch dung cải trang rồi.
Trước tiên cứ né qua trận phong ba rồi nói sau.”
“Chỉ sợ dịch dung cải trang cũng chẳng làm nên chuyện gì.” Đổng Vô Thương thở dài.
Quả nhiên, ba người tiếp tục đi tới, người trên đường càng lúc càng đông đúc, chuyện liên quan tới Sở Dương cũng càng lúc càng nhiều, tin tức ngày càng xác thực tỉ mỉ.
Sở Dương lừa được Dược cốc tín nhiệm thế nào, tiềm nhập vào Dược cốc thế nào, hạ độc như thế nào, giết người thế nào, ăn thịt người thế nào, rời đi như thế nào… Đều vô cùng rành mạch rõ ràng.
Lẻn vào đại lục như thế nào… Ừm, thật lâu thật lâu trước kia, đã lẻn vào Cửu Trọng Thiên đại lục rồi.
Lúc đó, đại lục nà còn không có người họ Sở… thế là Sở gia xuất hiện.
Sở Dương thật ra chính là lão tổ tông Sở gia, nhưng bởi vì đặc tính ăn thịt người của vực ngoại thiên ma, cho nên mới bảo trì được dung mạo trường sinh bất lão… Ừm.
Tên vực ngoại thiên ma này đã chuẩn bị từ lâu, rốt cuộc mới lựa chọn cơ hội ở Vạn Dược đại điển…Tiến vào trong nội bộ Dược cốc.
Hơn nữa, nội bộ chấp pháp giả đã bắt đầu chỉnh đốn mạnh mẽ.
Tổng chấp pháp phân bộ Đông Nam Hàn Tiêu Nhiên không phân rõ trắng đen, dẫn tiến vực ngoại thiên ma làm dược sư, tham dự Vạn Dược đại điển, gây thành đại họa lần này, Tuy Hàn Tiêu Nhiên không biết chuyện, nhưng cũng không thể tránh khỏi trách nhiệm, điều chuyển khỏi Đông Nam, giáng cấp thành thiết bài chấp pháp giả, trở về tổng bộ chịu thẩm vấn.
Đám người Sa Tâm Lượng phụ trách cháp pháp đường phân bộ Bình Sa Lĩnh, làm việc thất trách, tất cả nhân viên phân bộ triệu hồi về tổng bộ, nhận trừng phạt.
Tần Bảo Thiện phụ trách chấp pháp phách mại đường Bình Sa Lĩnh, cùng những người phụ trách Huyết Thù đường… đều bị miẽn nhiệm tất cả chức vụ, trở về tổng bộ chịu thẩm vấn.
Vây cánh của vị vực ngoại thiên ma Sở Dương này: Có đám người Đổng Vô Thương, Nhuế Bất Thông… Đều bị vẽ hình truy nã khắp thiên hạ.
Theo phỏng đoán, hai người Đổng Vô Thương cùng Nhuế Bất Thông cũng là hóa thân của vực ngoại thiên ma…
Mạnh Siêu Nhiên, chính là sư phụ vực ngoại thiên ma Sở Dương, hẳn chính là vực ngoại thiên ma thế hệ trước… Thiên hạ đều có thể giết!
Thẳng đường đi tới, không ngừng nghe được mấy tin tức này, tâm Sở Dương như ngồi trên chảo lửa.
Mình không sao cả, thậm chí người nhà bên kia hắn cũng không lo lắng.
Có đám người Phong Nguyệt và Vũ Tuyệt Thành ở đó, cho dù Pháp Tôn đích thân giá lâm, cũng chẳng làm được gì.
Nhưng đám người Hàn Tiêu Nhiên Sa Tâm Lượng gặp chuyện lại khiến Sở Dương nổi giận đùng đùng!
Các ngươi đối phó ta thì cũng thôi, vì sao ngay cả người vô tội cũng muốn liên lụy?
“Làm sao bây giờ?”Sau khi nghe được tin tức của đám người Hàn Tiêu Nhiên, ba người dừng lại ở một tiểu trấn.
Đổng Vô Thương nhìn Sở Dương hỏi.
Sở Dương đứng trước cửa sổ, nhìn ra bóng đêm bên ngoài cửa sổ, bất động thật lâu.
“Khi ta ở chấp pháp phân bộ, Sa lão ca từng nói, có thể bọn họ sẽ bị thuyên chuyển đi.
Hiện giờ ta mới biết được, đó chỉ là an ủi ta, để ta không phải lo lắng.
Tình huống chân thực… là chịu thẩm vấn!”
Sở Dương lạnh giọng nói: “Sa lão cả cùng Tần lão ca đều từng giúp ta đại ân.
Mà Pháp Tôn hiệngiờ hận ta thấu xương.
Nếu như bọn họ thật sự bị áp giải tới tổng bộ chấp pháp chịu thẩm vấn thì đó chính là cửu tử nhất sinh.
Thậm chí ngay cả Hàn Tiêu Nhiên cũng khó thoát khỏi cái chết!”
“Cho nên, chuyện này, chúng ta nhất định phải quản!” Sở Dương nặng nề nói.
“Bất quá, chuyện này tuyệt đối là một cái bẫy!” Nhuế Bất Thông lộ ra vẻ nghiêm túc hiếm thấy, nói: “Lão đại ngươi không thể không nghĩ tới, chấp pháp giả để lộ tin tức này ra, chỉ sợ là để dụ ngươi xuất hiện giải cứu bọn họ.
Cho nên, trong đám người áp giải bọn họ, tuyệt đối cao thủ nhiều như vậy!”
“Hơn nữa, chúng ta rời khỏi Đông Nam, tin tức không hề được che giấu, cho nên bọn họ nhất định biết chúng ta đã ra ngoài, nhưng dọc đường này, thậm chí không có một ai chặn giết chúng ta.
Vậy chứng tỏ, tất cả bố trí của bọn họ đều ở nơi này! Đều ở trên con đường áp giải đám người Hàn Tiêu Nhiên.”
“Thứ nhất, chúng ta ở cách Đông Nam quá xa, Phong Nguyệt không thể trợ giúp kịp.
Thứ hai, chuyện này, ngươi cũng không kịp trở về gọi viện binh rồi!” Nhuế Bất Thông phân tích nói: “Dù sao chúng ta cũng không có thủ đoạn thông tin giống như chấp pháp giả và cửu đại gia tộc.
Cho nên, hết thảy mọi chuyện đều phải dựa vào bản thân chúng ta để hoàn thành. mà lực lượng ba người chúng ta… chống lại những cao thủ đó, thật sự là không khác gì đi chịu chết!”
“Không thể không nói, Nhuế Bất Thông phân tích như vậy, thật đúng là có tình có lý, vô cùng chuẩn xác.
Đoạn phân tích này khiến Sở Dương cùng Đổng Vô Thương đều phải nhìn hắn với cặp mắt khác xưa.
“Ta làm sao lại không biết.” Sở Dương nặng nề thở dài, trong ánh mắt chợt lộ ra vẻ kiên quyết.
“Không chỉ có như vậy.
Âm mưu lần này chính là vòng nọ đan xen vòng kia, hoàn toàn không có kẽ hở.
Cho dù chúng ta diệt sạch chấp pháp giả cùng cửu đại gia tộc, cũng phải đối mặt với toàn thiên hạ đuổi giết! Cực kỳ độc ác.”
Sở Dương im lặng, nói: “Nhưng nếu đổi lại là các ngươi, các ngươi có cứu hay không? Bọn họ giúp ta rất, rất nhiều… Vô luận thế nào ta cũng phải cứu bọn họ.
Cho dù là chết… Sở Dương ta cả đời này cũng không thẹn với lương tâm! Nếu không cứu bọn họ, trước tiên ta đã không vượt qua được cửa ải trong tâm rồi.”
“Cứu, là nhất định phải cứu.
Nhưng phải làm thế nào, cứu ra sao? Như thế nào mới ổn thỏa? Phải biết rằng, cho dù cứu bọn họ ra, bọn họ cũng tất giống với chúng ta.
Kẻ địch của thiên hạ.
Nửa bước khó đi! Sau này nên làm thế nào bây giờ?” Đổng Vô Thương trầm ngâm.
Tất cả mọi người đều cảm thấy, đây là một thế cục khó giải quyết.
Vô luận như thế nào, kết cục cũng đã định!
Cho dù cứu người ra rồi, làm thế nào mới có thể thay đổi quan niệm toàn bộ thiên hạ?
Điểm này tuyệt đối là bất lực.
“Phải xoay chuyển quan điểm toàn bộ thiên hạ.
Trừ phi….” Sở Dương thì thào lẩm bẩm, trong chợt lóe lên một đạo quang mang sắc bén, bàn tay phải đâm sâu vào vách tường!
“Trừ phi cái gì?” Đổng Vô Thương cùng Nhuế Bất Thông cùng truy vấn.
Sở Dương cười khổ một tiếng, sau đó lại thở dài một hơi.
Muốn xoay chuyển suy nghĩ của thiên hạ, chỉ có một cách mới làm được.
Đó chính là bại lộ thân phận Cửu Kiếp kiếm chủ của mình!
Mọi người đều biết, Cửu Kiếp kiếm chủ mới là cứu thế chủ của Cửu Trọng Thiên đại lục!
Bất luận kẻ nào cũng có thể điên đảo, thậm chí hủy diệt Cửu Trọng Thiên, duy chỉ có Cửu Kiếp kiếm chủ là không có khả năng.
Bởi vì Cửu Kiếp kiếm chủ chính là vì cứu thế mà sinh!
Bất kể có tạo ra bao nhiêu sát nghiệp, nhưng mục đích cuối cùng của Cửu Kiếp kiếm chủ vẫn chỉ có một.
Đó chính là bổ thiên!
Hơn nữa, chấp pháp giả chính là trợ lực của Cửu Kiếp kiếm chủ.
Thân phận Sở Dương vừa công khai, Pháp Tôn cũng không thể sống yên!
Cho nên, chỉ cần Sở Dương bộc lộ thân phận Cửu Kiếp kiếm chủ ra, chẳng khác nào hung hăng tát một cái vào mặt Pháp Tôn! Từ nay về sau, uy danh Pháp Tôn sẽ mất sạch.
Cứ như vậy, đủ loại tin đồn về vực ngoại thiên ma cũng tự nhiên mà sụp đổ.
Nhưng, bây giờ có thể bộ lộ thân phận Cửu Kiếp kiếm chủ của mình sao?
Sở Dương cười khổ trong lòng.
Đây không thể nghi ngờ chính là người si nói mộng.
Hiện tại công khai thân phận, kết cục chỉ có một, đó chính lập tức bị chấp pháp giả cùng người của cửu đại gia tộc tràn tới như thùy triều, g**t ch*t! Đối với tên vực ngoại thiên ma Sở Dương này, tuy cao thủ sẽ có không ít, nhưng tuyệt đỉnh cao thủ chân chính tuyệt đối sẽ không xuất động.
Nhưng một khi thân phận Cửu Kiếp kiếm chủ công khai… Đám đại nhân vật này tuyệt đối sẽ liều mạng, càng không quan tâm tới thân phận mà xuất thủ! Nhất định phải g**t ch*t Sở Dương.
Mà Sở Dương bây giờ, căn bản không có lực hoàn thủ.
Vấn đề là, một khi Cửu Kiếp kiếm chết, lời đồn sẽ thuận lý thành chương tiếp tục lan truyền: vực ngoại thiên ma không ngờ dám giả mạo Cửu Kiếp kiếm chủ!
Bởi vậy trừ mấy người Phong Nguyệt là biết ra, những người khác, đều sẽ bị biển người đè chết.
Mà Phong Nguyệt cùng Vũ Tuyệt Thành tuy cường đại, nhưng cũng không có khả năng tàn sát hết toàn bộ Cửu Trọng Thiên.
Cho nên, công phai thân phận, tuyệt đối bất khả thi!
Nhưng không công khai, lại bị đuổi đánh khắp nơi.
Chuyện này, không ngờ biến thành một loại tình thế, tiến tới không đường, lui về không lối.
“Tình huống hiện tại, chúng ta bị bức vào tuyệt lộ.
Tiến là núi đao, lui là biển lửa.” Sở Dương bình tĩnh nói: “Nhưng có một số việc, chúng ta nên làm, nhất định phải làm!”
“Khuya hôm nay, tập kích phân bộ chấp pháp đường bản địa.” Trong mắt Sở Dương lóe lên hàn quang sắc bén: “Ta muốn biết cụ thể lộ trình và hành trình của đám người áp giải Hàn Tiêu Nhiên và Sa Tâm Lượng.”
Text được lấy tại
Hắn đứng thẳng người, thản hiên nói: “Có một số việc, liên quan tới tình nghĩa, vô luận thế nào cũng phải làm! Ngay cả sinh tử… cuộc đời cũng có một số thời điểm, bất chấp sinh tử!”








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)

![[Dịch] Nghịch Thiên Tà Thần [Dịch] Nghịch Thiên Tà Thần](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/04/Audio-Nghich-Thien-Ta-Than.jpg)








