1. Home
  2. Truyện Kiếm tu
  3. Ngạo Thế Cửu Trọng Thiên
  4. Tập 236 : Trực giác của Khinh Vũ (c1176-c1180)

Ngạo Thế Cửu Trọng Thiên

Tập 236 : Trực giác của Khinh Vũ (c1176-c1180)

❮ sau
tiếp ❯

Chương 1176: Trực giác của Khinh Vũ

Nhìn thấy hai người Phong Nguyệt vẫn nhìn chằm chằm vào mình, Gia Cát Thương Khung có chút sốt ruột: “Chi bằng giao tình tốt đẹp giữa Gia Cát gia tộc và hai vị tiền bối, thì Gia Cát gia tộc đã không thể làm ra chuyện vong ân phụ nghĩa như thể.

Còn chuyện ta tự mình ra tay thì lại càng không thể!”

Hắn nghiêm túc nói: “Hai vị tiền bối hẳn là hiểu cách làm người của Gia Cát Thương Khung ta! Nếu nói chuyện khác thì còn có thể, nhưng chuyện này… xin hai vị tiền bối minh xét!”

Nguyệt Linh Tuyết chậm rãi dịch chuyển ánh mắt khỏi người hắn, nhàn nhạt nói: “Nếu không phải ngươi, thì không sao, ta đi điều tra là được.

Nhưng có câu làm sau chi bàng nói trước, nếu bị ta tra ra là gia tộc các ngươi làm, thì…hắc hắc…”

“Nếu như vậy, vãn bối cam tâm tình nguyện tiếp nhận bất kì trừng phạt nào của tiền bối!” Gia Cát Thương Khung nghiêm nghị nói.

“Không, ta sẽ không trừng phạt ngươi.” Nguyệt Linh Tuyết cười ha ha, trong mắt lộ ra vẻ thương cảm: “Vợ chồng chúng ta sống cả đời, mãi cho đến năm trước mới thu được một người đệ tử… Nếu là các ngươi làm, như vậy, Gia Cát, gia tộc tuyệt đối sẽ không có một con chó, một con gà nào còn sống sót!”

Phong Vũ Nhu nhàn nhạt nói: “Ngươi hôm nay phủ nhận, thì tới lúc đó cũng chớ trách bọn ta không niệm tình cũ.”

Khuôn mặt Gia Cát Thương Khung đỏ lên một hồi, mồ hôi lạnh trên trán thấm ra, ấp úng, nhưng lại kiên quyết nói: “Nếu hai vị tiền bối thật sự điều tra ra, mọi chuyện xuất phát từ Gia Cát gia tộc, như vậy…”

Hắn cắn răng một cái: “Nên làm như thế nào, thì làm như thể đó là được, chúng ta cũng sẽ không oán hận câu nào!”

Nguyệt Linh Tuyết hừ một tiếng: “Cho dù đến lúc đó các ngươi oán hận… thì có tác dụng gì sao?!”

Gia Cát Thương Khung hít một hơi thật sâu, muốn nói gì đó, nhưng cuối cùng cũng không nói.

“Ngươi đi đi!” Nguyệt Linh Tuyết nhàn nhạt nói: “Tính tình của ta bây giờ rất không tốt.

Vì ta bị thương nên không muốn động khí, lại càng không muốn động thủ.

Nhưng mà, trong khoảng thời gian Gia Cát gia tộc các ngươi nên trung thực một chút! Chớ chọc giận ta!”

Nàng điềm nhiên nói: “Cuộc chiến Tinh Vân Sơn, ta sẽ thanh toán từng gia tộc trong Bát đại gia tộc các ngươi! Gia Cát gia tộc nếu muốn tránh khỏi, thì trong bảy ngày cho ta một thuyết pháp!”

“Đưa ra không được! Thì bảy ngày sau chúng ta rời Thiên Cơ thành, sẽ diệt Gia Cát gia tộc trước!”

Nói xong, Nguyệt Linh Tuyết dựa vào ghế, nhắm mắt lại, nói: “Đi đi!”

Phong Vũ Nhu ôn nhu khuyên: “Chớ tức giận, ngươi bây giờ còn thụ thương… nóng giận hại đến thân thể, bất lợi cho thương thế.” Nguyệt Linh Tuyết hừ một tiếng.

“Một khi đã như vậy, tại hạ xin cáo từ.” Gia Cát Thương Khung xấu hổ nói: “Gia tộc tất nhiên sẽ thương nghị, cho tiền bối một thuyết Nguyệt Linh Tuyết nhắm mắt không nói.

Gia Cát Thương Khung trù trừ một chút: “Chỉ là… nghe nói nhà ta còn có một vị huyền tôn… thất lạc trong này…”

Phong Vũ Nhu cười lạnh một tiếng tiêu: “Cả đồ đệ của ta cũng chết, huyền tôn của ngươi tính là thứ gì?! Nếu ngươi không đi, thì để ta tiễn ngươi đi!

Gia Cát Thương Khung cười khan một tiếng, nói: “Nếu như thế, ta cũng xin cáo từ, ngày khác lại đến bái kiến hai vị tiền bối.”

Cúi người lui về phía sau hai bước, thân thể lóe lên, biển mất không còn thấy bóng dáng tăm hơi.

Nguyệt Linh Tuyết trầm mặt, cái gì cũng không nói.

Đợi đến khi xác định Gia Cát Thương Khung đã đi xa, Nguyệt Linh Tuyết mới mạnh mẽ lay động một chút, sắc mặt xoạt một tiếng biến thành trắng bệch, ùng ục một tiếng đã mang một ngụm máu tươi sắp phun ra tới nuốt trở về.

“Hẳn là không có việc gì.” Phong Vũ Nhu đau lòng khàn khàn nói.

Vừa rồi Gia Cát Thương Khung ở đây, nhìn như không hề động thủ, nhưng hai người Phong Nguyệt lại cần triệu tập tất cả tinh khí thần trí ứng phó, hơi có một chút không đúng là có thể bị Gia Cát Thương Khung phát hiện hai người kỳ thật đã là nỏ mạnh hết đà!

Một khi bị phát hiện, như vậy hôm nay không có người nào có thể sống sót!

Hung hiểm trong đó, thật sự là khó có thể nói hết.

Ngắn ngủn một phút đồng hồ, Nguyệt Linh Tuyết đã tiêu hao đến mức muốn phun máu.

Nếu không phải để hai chân vào trong tuyết, vụng trộm hấp thụ đại địa khí, chỉ sợ không thể chổng đỡ đến bây giờ.

Hôm nay, Gia Cát Thương Khung bị dọa đi, tâm thần hai người buông lỏng, lập tức chống đỡ không nỗi.

Dọa lùi Gia Cát Thương Khung, cũng đã hoàn thành một bước cuối cùng! Mang một nhân tố không xác định tiêu trừ sạch sẽ!

Bằng không, qua mấy ngày nữa mọi người rời khỏi Thiên Cơ thành, sẽ gặp phong hiểm lớn hơn bây giờ rất nhiều!

Sở Dương kiêu ngạo cường thế, cộng thêm Phong Nguyệt trấn định và đe dọa, hơn nữa lại trực tiếp nhắm ngay Gia Cát Thương Khung, người cầm lái cao nhất Gia Cát gia tộc.

Hôm nay Phong Nguyệt cố ý lộ ra bộ dạng thương thế trầm trọng, là một chiêu càng thêm tuyệt diệu!

Không có có bất kỳ người nào, mà sau khi đối phó gần tám trăm tên Chí Tôn vây công lại không bị thương!

Gia Cát Thương Khung hôm nay sở dĩ bị lừa, nguyên nhân lớn nhất chính là Phong Nguyệt cho hắn một loại cảm giác: Bị thương rất nặng, nhưng chắc chắn có năng lực ra tay!

Gia Cát Thương Khung không hề nắm chắc mang Phong Nguyệt bị thương g**t ch*t.

Hai người này chỉ cần chạy trốn một người, rồi ngày sau khôi phục trở lại thì kết cục của Gia Cát gia tộc chính là diệt tộc!

Gia Cát Thương Khung không thể mạo hiểm như thế.

Vạn năm cơ nghiệp, sao có thể vì xúc động nhất thời mà buông tha?

Bọn người Sở Dương và Đổng Vô Thương đã đi tới, Nhuế Bất Thông giơ ngón tay cái: “Nguyệt tiền bối quả nhiên cao minh! Bất động thanh sắc đã đem Gia Cát Thương Khung không ai bì nổi dọa chạy.”

Sở Dương hừ một tiếng trừng hắn: “Chớ có nói bậy! Cái gì gọi là bất động thanh sắc? Nguyệt tiền bối có thể làm tới mức tay trói gà không chặt dọa chạy cửu phẩm Chí Tôn Gia Cát Thương Khung, là do uy danh hiển hách vạn năm ở Cửu Trọng Thiên! Ngươi cho rằng, người nào cũng có thể một câu dọa Gia Cát Thương Khung chạy mất hả?”

Đọc Truyện Online Tại Truyện FULL

Nhuế Bất Thông ngượng ngùng cười: “Kỳ thật ta cảm thấy hiện tại ta đi xuống Trung Tam Thiên, cũng có thể dậm chân một cái làm phong vân biến sắc! Cũng có thể dùng một câu dọa lùi một gia tộc… tỷ như Cổ gia của Cổ lão nhị.

Ta hiện tại cũng là Chí Tôn, mặc dù chỉ là nhất phẩm.”

Đổng Vô Thương cười ha ha: “Ngươi mẹ nó nếu đi Hạ Tam Thiên, cũng có thể dọa lùi một cái vương quốc! Nếu đi tới một gia tộc thì có thể dọa chết! Nói những lời này có ý nghĩa gì không? Có thời gian rảnh rỗi nói chuyện vô nghĩa còn không bằng đi luyện công, bằng không, lão tử cùng ngươi luyện? Không ngờ muốn dọa lùi Cổ lão nhị… Thật sự là không biết sống chết.”

Nhuế Bất Thông đỏ mặt tía tai, hú lên quái dị: “Luyện thì luyện! Lão tử thực lực tăng nhiều, ngươi cho ràng ta vẫn còn sợ Đổng lão tứ ngươi hả?”

“Ngươi xưng lão tứ với ai?!” Đổng Vô Thương giận tím mặt, vừa vặn hôm nay khỏi hẳn, nghe vậy rút Mặc Đao ra, hai người lăn lăn lộn lộn đánh nhau ì xèo.

Nguyệt Linh Tuyết nhìn bọn người Sở Dương và Mạc Khinh Vũ, nói: “Các ngươi mới là người trong cuộc, ngươi thấy người ra tay có phải hắn không?”

Sở Dương trầm ngâm.

Hắn biết, những lời này cực kỳ quan trọng.

Phong Nguyệt bây giờ nhìn thì bình tình, nhưng áp lực thực ra rất lớn.

Vì chuyện đồ đệ mà Phong Vũ Nhu đều thở dài thở ngắn lấy nước mắt rửa mặt mỗi đêm.

Một khi biết Gia Cát Thương Khung đã hạ thủ, như vậy thì chờ cho Phong Nguyệt khỏi hẳn, Gia Cát gia tộc diệt tộc chi là khoảnh khắc!

“Dáng người không giống, ánh mắt cũng có khác nhau.

Thân cao và béo gầy.

Sở Dương chậm rãi nói: “Về cảm giác với thần thức… Hình như giống nhau một chút, nhưng không giống lại nhiều hơn.”

Nguyệt Linh Tuyết nhíu mày.

Lời Sở Dương nói là sự thật, hiện tại hắn hận gia Gia Cát tộc thấu xương nhưng vì chuyện người áo đen kia, mà giựt giây Phong Nguyệt ra tay, thì không phải Sở Dương không phải làm được, mà là hắn không xác định được.

Nếu thật không phải là Gia Cát Thương Khung, chẳng phải là hắc y nhân kia thể vĩnh viễn nhơn nhơn ở ngoài? Hơn trên đầu sẽ vĩnh viễn treo một thanh cương đao?

Hiện tại thì có vẻ tốt, nhưng về sau thì hậu hoạn vô cùng.

Dù sao thì Gia Cát gia tộc cũng ở ngoài sáng, mà người áo đen kia lại ở trong tối.

Những người khác cũng đều tỏ vẻ không thể xác định.

Lông mày Nguyệt Linh Tuyết càng ngày càng nhíu, thì thào nói: “Nếu thật không phải là Gia Cát Thương Khung, như vậy thì từ đâu chui ra một vị cao thủ cửu phẩm Chí Tôn?”

Ngay lúc đó, Mạc Khinh Vũ một mực tựa bên người Sở Dương sợ hãi nhấc tay, nói: “Ta có thể nói không?”

“Ngươi nói đi.” Phong Vũ Nhu rất yêu mến Hồng Y tiểu cô nương này, phá lệ hòa ái với nàng.

“Là như vầy, ta cảm thấy, người vừa nãy chính là người áo đen kia!” Mạc Khinh Vũ nói.

“A?” Phong Vũ Nhu thắc mắc: “Chứng cớ?”

“Không có chứng cớ!” Mạc Khinh Vũ nói: “Trực giác của ta nói đó chính là hắn!”

“Trực giác?” Phong Vũ Nhu cười khổ.

Tuy nữ nhân có trực giác là chuyện rất nhiều người nói, nhưng… nữ nhân, cũng không là tiểu nha đầu ngươi đúng không?

Trực giác của người khác đều không thấy gì, mà trực giác của ngươi lại bảo là hắn?

Cười v**t v* tóc Mạc Khinh Vũ, lại xoay người ngồi xuống.

“Ta nói là thật!” Mạc Khinh Vũ lo lắng nói.

Nguyệt Linh Tuyết cười khổ, tiêu: “Khinh Vũ, không cần lo cho những chuyện này, vào phòng xem Thiển Thiển tỷ ngươi đi.”

Nhưng Sở Dương trong nội tâm lại vừa động.

Mạc Khinh Vũ mặc dù tuổi còn nhỏ, nhưng tuyệt đối sẽ không đem chuyện này ra nói giỡn.

Nàng hẳn là biết nặng nhẹ!

Nhưng hiện tại nàng lại nói ra, hơn nữa, trực giác của nàng mách bảo đó là Gia Cát Thương Khung!

Sở Dương đột nhiên nhớ tới giấc mộng của Mạc Khinh Vũ.

Nhất là rạng sáng khi ngủ với mình, Mạc Khinh Vũ từng nói ra câu nói kia.

Câu kia làm cho mình khắc cốt minh tâm, vinh viễn cũng khó quên: “Sở Dương, nếu có kiếp sau, ta hi vọng ngươi thấy ta tốt hơn, tốt hơn kiểm.”

Mạc Khinh Vũ có thể mơ giấc mơ có quan hệ vói kiếp trước, thì trực giác của nàng nhạy cảm hơn thường nhân một chút thì sao? Cũng không phải không có khả năng?

Sở Dương trầm tư, quả quyết: “Ta tin tưởng lời của Khinh Vũ! Hắc y nhân, chính là Gia Cát Thương Khung!”

Mọi người hiện lên vẻ kinh sợ trong chốc lát.

Hai mắt Mạc Khinh Vũ tỏa sáng nhìn Sở Dương, ở thời điểm bị người hoài nghi, người mình thích nhất lại khẳng định mình đúng, giờ khắc này nàng như muốn hung hăng nhào tới hôn hắn một ngụm.

“Chí Tôn, có thể tùy tâm sở dục cải biến thân thể và thần niệm khí chất.

Cái này cũng không lạ! Cho nên, muốn tìm chứng cớ thì thật không có.” Sở Dương bình tình nói: “Nhưng mà, lúc Hắc y nhân đến, lại nói một câu: Hôm nay ta chỉ giết Sở Dương, không muốn giết những người khác.”

Sở Dương nhàn nhạt nói: “Đây là vì sao?”


Chương 1177: Ông trời ơi!

“Hắn chỉ muốn giết ta, không muốn giết người vô tội.” Sở Dương thản nhiên nói: “Ai là vô tội? Hơn nữa, hắn ra tay với Khinh Vũ và Thiến Thiến, rõ ràng đã hạ thủ lưu tình.

Đến cuối cùng, nếu không phải Thiến Thiến hết sức bổ nhào vào người của ta, căn bản sẽ không bị thương nặng!”

“Sau lưng Khinh Vũ có Ninh Bổ, sau lưng Nhạc Nhi có Tử, sau lưng Thiến Thiến có các ngươi.”

“Hắn hiểu chúng ta rất rõ.” Sở Dương chậm rãi nói: “Nếu là người của gia tộc khác, hoặc người không thuộc chín đại gia tộc, thì lúc đó muốn giết ba người này nhất.

Bởi vì giết xong thì người không may đầu tiên, chính là gia tộc Gia Cát.

Bởi vì đây là Thiên Cơ Thành, đại bản doanh của gia tộc Gia Cát!”

Hắn nói xong những lời này, tất cả mọi người đều trầm mặc lại.

Bởi vì ý của Sở Dương trong những lời này, đà rất rõ ràng.

“Ta tới nói vài câu.” Sở Nhạc Nhi từ trong góc chui ra, trên mặt mang theo một loại lãnh ý không hiểu, nói: “Ta cũng không thể xác định kẻ áo đen là ai. nhưng vừa rồi khi hắn vừa xuất hiện, trong nội tâm của ta đã cảm thấy rất không thoải mái.”

Nguyệt Linh Tuyết và Phong Vũ Nhu chậm rãi gật đầu, nói: “Một khi đã như vậy, từ nay về sau, tất cả mọi người cũng không cần phải nhắc lại chuyện này nữa.”

Hắn nhắm lại hai mắt: “Chờ chúng ta hồi phục, tự nhiên sẽ có hành động.

Sở Dương thấy hướng Sở Nhạc Nhi vừa ra ngoài, đúng là nơi giam giữ Gia Cát Trường Trường.

Bên kia, Đổng Vô Thương và Nhuế Bất Thông đã đánh tới mức sảng khoái.

Không thể không nói, lúc này Nhuế Bất Thông đích thực đã trấn áp Đổng Vô Thương.

Thực lực Chí Tôn nhất phẩm, đổi phó một Thánh cấp thất phẩm, ngay cả hắn là đao thánh đi nữa, thì cũng vô cùng thoải mái.

Nhưng, Nhuế Bất Thông lại chưa hề cảm thấy thoải mái.

Đổng Vô Thương hung hãn dà bá đạo, trong trận chiến hắn mới chính thức được lĩnh giáo.

Thực lực Chí Tôn nhất phẩm, không ngờ lại bị Đổng Vô Thương bức cho trói chân trói tay.

Bởi vì hắn cũng không dám dùng toàn lực, lại không thể không toàn lực ứng phó.

Dùng toàn lực công kích và toàn lực ứng phó, hiển nhiên là hai việc khác nhau.

Bị Đổng Vô Thương làm lồng lộn như ngựa như khỉ, lúc lên trên, lúc xuống dưới, chỉ trong chốc lát đã mồ hôi đầm đìa, liên tục xin tha: “Tứ ca… Tứ ca… Tứ ca ta sai rồi, ta thực sai rồi ta… Ngài tha cho ta đi…”

Đổng Vô Thương cũng rất kinh hãi, bởi vì hắn đã ra toàn lực.

Không thể tưởng được Nhuế Bất Thông lại có thể chổng đỡ nổi.

Nếu như là chiến đấu chân chính, thì chỉ sợ mình đã sớm thất bại.

Hơn nữa còn vong mạng!

Đổng Vô Thương ở Đao Hoàng thất phẩm, có thể chiến thắng Quân cấp một hai phẩm.

Đao Quân thất phẩm liều mạng, có thể chiến thắng Thánh cấp nhất phẩm, hôm nay Đao Thánh thất phẩm, đấu với Chí Tôn nhất phẩm như Nhuế Bất Thông, lại không hề toàn lực công kích mà đã cổ hết sức!

Nhìn hai người dừng tay, Nhuế Bất Thông hú lên quái dị như gặp quỷ rồi chật vật bỏ trốn, tinh thần của Đổng Vô thương rất ngưng

Nguyệt Linh Tuyết tựa hồ biết Đổng Vô Thương đang suy nghĩ cái gì, mỉm cười nói: “Vô Thương, Chí Tôn… và dưới Chí Tôn khác nhau.

Loại khác nhau này, chỉ có khi ngươi xông lên Chí Tôn thì mới có thể lĩnh hội.”

Đổng Vô Thương suy tư một hồi, nghiêm mặt nói: “Vâng.”

Ngay vào lúc này, một tiếng kêu thảm thiết giống như đã bị áp chế rất lâu rồi mới đột nhiên truyền ra.

Âm thanh thảm thiết bi thảm, sự thống khổ trong đó quả thực làm cho người ta sởn hết cả gai ốc.

Gia Cát Trường Trường!

Vừa vang lên, tiếng hét thảm lại đột nhiên ngừng lại, hình như lại bị cái gì đó đè nén.

Dường như tiếng hét thảm này là do bị thống khổ đè nén quá lâu rồi mới phát ra, nhưng vừa phát ra lại tiếp tục bị đè nén.

Bạn đang đọc truyện tại

Sở Dương chấn động trong nội tâm, cùng bọn người Đổng Vô Thương đồng thời đi qua.

Vừa thấy, mấy người đã run lên.

Toàn thân Gia Cát Trường Trường vài lẽ đã nứt ra toàn bộ. tất cả các sợi gân đều đã lòi ra ngoài.

Da thịt, cổ họng, cái trán nứt ra, máu thịt ở trong, gần như trong suốt…

Thống khổ như vậy, đã không thể hình dung bằng thiên đao vạn quả, thảm nhất là vẫn còn những thử khác.

Ở trên người của hắn, gân mạch không ngừng phồng lên, một khi phồng lên thì máu thịt tiếp xúc với nó sẽ bị nứt.

Máu thịt vỡ ra, máu tươi chảy ra, mà máu thịt bị vỡ sẽ lập tức biến thành một màu xám kì dị.

Ngay lập tức sinh ra một loài sâu nhung nhúc, liều mạng chui vào trong người Gia Cát Trường Trường…

Sau khi chui vào lập tức quấy đạp trong đó, cắn nuốt máu thịt.

Mà ở bên ngoài thì có một tầng giòi bọ bao trùm lên, quay cuồng nhúc! nhích…

Gia Cát Trường Trường miệng há lớn, lại kêu không ra tiếng.

Hắn cũng không bị bất cứ cấm chế gì, nhưng một tiếng cũng không kêu được, hoàn toàn bị thống khổ khổng chế.

Làm cho người ta sởn hết cả gai ốc chính là những chỗ bị phá hư trên người của hắn sẽ được tái sinh.

Bị giày vò rồi tái sinh.. Những, giòi bọ chui vào trong người hắn sau khi cắn phá, sẽ chết đi rồi lại sinh sôi một lớp giòi bọ mới…

Nói đơn giản là hắn không chết.

Hắn sống để thừa nhận loại trừng phạt này.

“Nhạc Nhi!” Sở Dương hét lớn một tiếng: “Ngươi làm như thế nào?!”

Sở Nhạc Nhi tiến đến, rõ ràng rất nghi hoặc: “Làm sao vậy?”

Đi vào bên trong xem xét, đột nhiên “A”, một tiếng sợ hãi, hai tay bưng kín con mắt, kinh hoảng nói: “Tại sao có thể như vậy?”

Bọn người Đổng Vô Thương nhìn Sở Nhạc Nhi như gặp quỷ, cảnh tượng còn thảm hơn địa ngục gấp trăm lần là do Sở Nhạc Nhi làm ra? “

“Rốt cuộc đã dùng độc gì?” Sở Dương hỏi.

“Ta… ta hận hắn thương tổn cha ta, chỉ hạ vài loại độc cho hắn… Hạ độc xong ta liền rời đi, không nghĩ tới hắn lại như vậy…” Trái tim Sở Nhạc Nhi nhảy bang bang, tuyệt đối không ngờ mấy loại độc mình hạ lại dẫn tới tình trạng này.

“Có, Đoạn Phách Liệt Hồn Tán, Cửu Sinh Cửu Tử đan, Phân Cân Thác Cốt Phấn, Vạn Niên Thi Độc, hủ độc, cổ độc… Vạn Thiên Hóa Thân Cổ… Cuối là Tiên Thiên chỉ Lai…

Sở Nhạc Nhi lẩm bẩm nói: “Ta đem những loại độc nghe nói có thể làm cho người ta sống không bằng chết… đều hợp lại một chỗ… ” Mọi người nghẹn họng nhìn trân trối, chỉ cảm thấy rét run từng đợt.

Thật là nàng!

Tiểu cô nương thuần khiết đáng yêu co rúm thẹn thùng, làm cho người ta thoạt nhìn cũng thấy nàng giống một con thỏ nhỏ, lại tạo ra địa ngục nhân gian!

Ngay cả Nguyệt Linh Tuyết và Phong Vũ Nhu vừa mới đi tới, cũng sợ run cả người.

Con mắt nhìn Sở Nhạc Nhi, giống như nhìn một quái vật, một ác ma.

“Những độc này… ngươi lấy từ đâu?” Sở Dương trợn mắt hỏi.

“Không từ đâu cả…” Sở Nhạc Nhi vô tội nói: “Ta chỉ cần vận chuyển Độc công, muốn dùng độc gì thì dùng độc đó… Điểm này ngươi cũng biết…”

“A trời ạ…” Sở Dương hai tay ôm đầu: “Ta tự tay dạy ra một cái gì… A, trời ạ.”

“Ta giết hắn.” Đổng Vô Thương tiện tay cắm một cây côn gãy vào trái tim Gia Cát Trường Trường.

Chỉ một kích trái tim Gia Cát Trường Trường, đã lập tức nát thành bột mịn.

Nhưng thân thể lại vẫn còn tiếp tục thống khổ.

“Vô ích.” Nguyệt Linh Tuyết lộ ra thần sắc kiêng kị: “Những độc chất này, có một bộ phận, đều là do Vũ Tuyệt Thành tưởng tượng ra.

Vũ Tuyệt Thành không có Tiên Thiên Độc Thể, cho nên hắn mặc dù biết những độc chất này tác dụng mạnh mẽ nhưng bản thân hắn lại bất lực… Những độc chất này, có chết cũng không hữu dụng.

Bởi vì, có Cửu Sinh Cửu Tử Đan và Đoạn Phách Liệt Hồn Tán, thi độc, hủ độc và Vạn Thiên Hóa Thân Cổ… Cho dù người đã chết, hồn phách cũng sẽ bị giam cầm trong thân thể, tiếp tục thừa nhận tra

Trên đầu Đổng Vô Thương xuất hiện mồ hôi lạnh: “Lại có độc bực này…”

Loại độc chất này, bá đạo đến tình trạng gì đây? Thiên cổ gian nan duy nhất tử! Nhưng dưới độc này, rõ ràng cả chết cũng không.

“Thiêu hắn sạch sẽ… ngay cả xương cốt cũng thành tro thì hắn có thể giải thoát.

Nhưng phải triệt để biến mất… Bằng không, dù là cháy sạch chỉ còn lại có một khối xương, hồn phách cũng sẽ tiếp tục ở trong đó, thừa nhận thống khổ liệt hồn đoạn phách…”

Tất cả mọi người đều mang ánh mắt đăm đăm, ngây ra như phỗng.

Người khởi xướng là Sở Nhạc Nhi lại bịt mắt núp ở trong ngực Sở Dương, cả nhìn cũng không dám…

“Ta xem xem, ta xem xem!” Một cái thanh âm hưng phấn truyền đến. đó là Vũ Tuyệt Thành.

Giờ phút này sau lưng Mạnh Siêu Nhiên toàn là mồ hôi lạnh.

Xương sống và xương chậu của Vũ Tuyệt Thành vừa mới khép lại, động đậy sẽ tạo ra thống khổ gấp bội, những chỗ gãy bắt đầu ma xát với nhau, loại thống khổ này, không khác cực hình!

Nhưng hắn rõ ràng không để ý tới thống khổ, cũng th*c m*nh Siêu Nhiên còng mình đi tới.

Đau đến mật chảy đầy mồ hôi lạnh, toàn thân cũng đau đến chảy mồ hôi hột, nhưng vẻ mặt lại vô cùng hưng phấn.

Vị độc y năm đó há to miệng mở to hai mắt nhìn, kêu lên ôi ôi, lộ ra sự nóng bỏng như người phàm gập được thần tiên vậy!

“Ông trời ơi…” Vị độc y này trừng mắt mở miệng kêu lên: “Đây là công tích vĩ đại… thiên tiên tạo hóa… quỷ phủ thần công… Thật sự là để cho lão phu ta bội phục sát đất… Tâm phục khẩu phục bội phục…”

Mọi người lại run rẩy một cái, quay đầu dùng một loại ánh mắt kỳ dị nhìn tổ tông dùng độc của Cửu Trọng Thiên.

“Quá vĩ đại!” Vũ Tuyệt Thành vẫn đau đến mặt đổ đầy mồ hôi, nhưng thân thể rõ ràng lại hưng phấn vặn vẹo.

Gương mật của mọi người co rút từng đợt: Đại ca ngài chẳng lẽ không biết thương thế của ngươi bây giờ vặn vẹo như vậy chỉnh là kiểm củi ba năm thiêu một giờ sao?

Ngẫm lại cảm giác của Vũ Tuyệt Thành hiện tại, trên mặt mọi người đều đổ mồ hôi như thác nước.

Xương sống hoàn toàn vỡ vụn, xương chậu hoàn toàn vỡ vụn, còn hoa chân múa tay vui sướng uốn éo mông?

Sẽ có cảm giác gì?

“Cái này cái này cái này… Đây là Đoạn Phách Liệt Hồn Tán… Ông trời ơi… Cái này cái này cái này… Đây là Cửu Sinh Cửu Tử Đan ông trời ơi… Đây là Phân Cân Thác Cốt Phấn ông trời ơi… Đây là Hủ Độc Thi Độc còn có cổ độc, ông trời ơi… Lại cả Vạn Thiên Hóa Thân cổ ông trời… Đây là thần công của vị đại năng long trời lỡ đất nào… A, ông trời ơi…”


Chương 1178: Cho dù là thần tiên, cũng muốn độc nghìn vạn dặm!

Mọi người ngây ra như phỗng.

Nhuế Bất Thông rốt cục không nhịn được mấy chữ “ông trời ơi”, chuyển vào một bó củi lớn, ném xuống đất, rồi đi lấy hai thùng dầu, xa xa dùng một cây trường côn khẩy gỗ vào thân thể Gia Cát Trường Trường, tưới dầu lên rồi đốt.

Ngọn lửa hừng hực bốc lên, mang theo một mùi gay mũi.

Thân thể Gia Cát Trường Trường, ở trong lửa vẫn còn co rút, vặn vẹo, thân thể đã cháy đen nhưng vẫn còn uốn éo…

Sở Nhạc Nhi toàn thân run rẩy rúc vào trong ngực Sở Dương, Mạc Khinh Vũ cũng rúc vào bên kia.

Hai tiểu nha đầu giống như bồ câu mất sạch lông vũ, lạnh run người.

Mọi người không biễt nói gì.

Thật sự là không biết nói cái gì cho phải… Người khởi xướng còn không biết kết quả sẽ như thế này.

Hiện tại rõ ràng tất cả mọi người cũng không kinh hãi bằng người khởi xướng…

Bên kia đốt, bên này Vũ Tuyệt Thành lải nhải truy vấn: “Là ai dùng độc? Sao lại thiêu rồi? Hỗn đản! Ai bảo ngươi đốt? Là ai dùng độc? Ai ai ai?”

Mọi người không nói gì, mọi ánh mắt đều nhìn vào Sở Nhạc Nhi.

Vũ Tuyệt Thành theo ánh mắt của mọi người nhìn lại, thấy được một tiểu cô nương sắc mặt tái nhợt, con mắt còn có nước mắt.

Không khỏi chấn động một cái, không thể tin nói: “Chẳng lẽ… Nàng… A?”

“Khục khục có được một quyển sách gọi là Thiên Hạ Độc Cương.

Lại thấy tiểu khục…” Sở Dương ho khan vài tiếng, nói: “Là như vầy, vô tình ta muội của ta có hứng thú với việc dụng độc, nên ta đưa cho nàng, để cho nàng tự luyện… Về sau, Tử đại nhân tới, cũng chỉ dẫn nàng một chút… Khục khục… Hình như là như vậy.”

Vũ Tuyệt Thành hô hấp dồn dập, hai con mắt như muốn lồi ra, nhìn chằm chằm vào Sở Nhạc Nhi, trong cổ họng ôi ôi liên tục… Thiên Hạ Độc Cương?… Tự luyện? Ngạch ha ha a…”

Đã khống chế không nổi nữa, vị độc y này trợn trắng mắt, lại trợn trắng mắt, muốn nói gì đó lại mạnh mẽ cắn vào đầu lưỡi của mình sau đó muốn há miệng nói chuyện, khuôn mặt lại đỏ bừng, sau một khắc… hắn cũng đã hôn mê bất tỉnh.

Cũng trách không được hắn, hắn nghiên cứu độc dược cả đời, tất cả tâm thần đều rót vào độc cương, mặc dù nói kỹ xảo dụng độc của hắn thiên biến vạn hóa, cực kỳ thuần thục nhưng mấy loại độc mấu chốt này hắn căn bản không thể vận dụng.

Mình nghĩ ra là một chuyện, nhưng có thể dùng được hay không, mới là mấu chốt.

Hôm nay, tiểu nha đầu này chỉ tự học theo một quyển sách… Không ngờ lại dùng ra được?

Gặp loại chuyện này, chỉ sợ Khiêu Vũ đại nhân không bị thương cũng sẽ ngất đi, huống chi là đã bị trọng thương sẵn rồi?

Mạnh Siêu Nhiên vội vàng đưa hắn trở về, Sở Dương theo vào kiểm tra cho hắn, không khỏi tắc luỡi.

Xương cốt vừa mới khép lại của hắn đã hoàn toàn vỡ ra.

Sở Dương thở dài, tuy có thể giải thích tâm tình của Vũ Tuyệt Thành, nhưng vẫn không biết nên khóc hay cười.

Xử lý thương thế cho Vũ Tuyệt Thành một chút, Sở Dương vừa muốn đi ra ngoài, liền thấy Vũ Tuyệt Thành mở mắt.

Giờ khắc này, cái loại bi phẫn và nghẹn khuất trong mắt Vũ Tuyệt Thành đã hoàn toàn biến mất.

Sau đó hắn nhìn Sở Dương, lẳng lặng địa nói: “Chờ ta một chút.”

Sau đó hắn nhắm mắt lại.

Sở Dương ngồi xuống ngay bên cạnh.

Sau đó, hắn nhìn thấy một cảnh tượng kinh người!

Từ trên người Vũ Tuyệt Thành, xuất hiện một đóa Bạch Vân, quay vòng quanh người Vũ Tuyệt Thành, mỗi khi chuyển một vòng, Bạch Vân cũng thu nhỏ lại một chút, chờ quay tới chân hắn, Bạch Vân đã biến mất vô tung vô ảnh.

Lập tức, một cơn gió tươi mát nổi lên.

Tươi mát như gió ngày xuân, như thấm vào ruột gan.

Nhưng cơn gió này chỉ thổi vào người Vũ Tuyệt Thành.

Mà mấy chỗ đã khô quắt trên người Vũ Tuyệt Thành đã bắt đầu khôi phục bằng tốc độ mắt thường có thể thấy được, làn da hắn cứ khôi phục sinh cơ như vậy.

Khuôn mặt hắn cũng dần dần hồng nhuận.

Đợi cho Thần Phong dừng lại, Sở Dương rõ ràng nghe được tiếng ‘kẽo kẹt kẽo kẹt”.

Hình như phát ra từ trong thân thể Vũ Tuyệt Thành, tựa như cốt cách đang trở về vị trí cũ rồi khép lại.

Vũ Tuyệt Thành rốt cục mở mắt nhìn Sở Dương, mỉm cười, lại ngồi dậy từ trên giường.

Sau một khắc, hắn hoạt động cánh tay, nhúc nhích cái chân, cảm thụ một chút, thử thăm dò rồi đứng lên.

Sau đó hắn đi thử vài bước, càng đi càng thông thuận.

Sở Dương mở to hai mắt, nhìn kỳ tích trước mắt, hắn cảm thấy đầu óc của mình đã bị đông cứng, nói không ra lời.

Thương thế của Vũ Tuyệt Thành ở giai đoạn hiện giờ trừ Cửu Trọng Đan ra, thế gian, không còn bất kỳ dược vật gì có thể chữa khỏi cho hắn ngay lập tức.

Nhưng hiện tại, kỳ tích cũng xuất hiện ở trước mắt hắn.

Vũ Tuyệt Thành thậm chí không dùng bất kỳ đan dược gì, chỉ dựa vào một cổ Thần Phong, một đóa Lưu Vân, cũng đã hồi phục toàn bộ.

Đây là chuyện gì xảy ra?

“Có phải ngươi cảm thấy rất thần kỳ không?” Vũ Tuyệt Thành nhìn Sở Dương, mỉm cười hỏi.

“Đúng vậy, quá thần kỳ.” Sở Dương gật gật đầu.

“Cái này cũng không thần kỳ!” Trong mắt Vũ Tuyệt Thành có vẻ nghi ngờ, có buồn rầu, có hoài niệm… Hắn mang thần sắc phức tạp, nói: “Tổ tiên của ta, chính là Thần Phong và Lưu Vân… Lúc trước, khi ta bị lừa vào thời điểm Cửu Kiếp, tổ tiên ta đã rời khỏi Cửu Trọng Thiên Đại Lục.”

“Thời khắc cuối cùng, ta sở dĩ có thể còn sống, sống đến tận bây giờ, chính là do tổ tiên ta đã tính trước, ta sẽ có mấy kiếp nạn nên mỗi người ban cho ta ba cỗ sinh mệnh nguyên khí…”

“Sinh mệnh nguyên khí của Thần Phong và Lưu Vân?” Sở Dương hoảng sợ nói.

“Đúng vậy, ta có sinh mệnh nguyên khí của tổ tiên trong người, cho nên, lúc trước tuy thân thể của ta bị hủy diệt, nhưng vẫn có thể chạy ra khỏi Bổ Thiên Động, hơn nữa, trong một đoạn thời gian tương đối dài, ta cũng dần dần khôi phục thân thể.”

Vũ Tuyệt Thành nhàn nhạt cười cười: “Ta đã dùng mất hai cỗ Thần Phong, hai đóa Lưu Vân.”

“Loại sinh mệnh nguyên khí này chỉ cần tồn tại trong thân thể ta, tổ tiên sẽ không có tổn thất.

Nhưng chỉ cần ta vận dụng, tổ tiên sẽ bị suy yếu và thương tổn ở một trình độ nhất định.

Cho nên, không phải tình huống vạn bất đắc dĩ, ta cũng không dám vận dụng.

Mà cũng không nỡ vận dụng.”

“Hôm nay, đây là đóa Lưu Vân thứ ba và cỗ Thần Phong thứ ma.” Vũ Tuyệt Thành chăm chú nhìn Sở Dương: “Ngươi hiểu ý của ta không?”

“Hiểu.” Sở Dương gật đầu.

“Do ta bị thương quá nặng, nên sinh mệnh nguyên khí của tổ tiên chỉ có thể khôi phục thương thế, tu vi chỉ có thể khôi phục nửa thành mà thôi.” Vũ Tuyệt Thành cảm thụ một chút, nặng nề nói ra: “Nhưng, cũng không cần nữa, nhất là sau khi phát hiện được tiểu nha đầu này.”

Hắn cười hắc hắc hai tiếng: “Hoàn toàn bằng tự học, lại có thể thông hiểu Thiên Hạ Độc Cương! Hơn nữa, có thể tự động ngưng kết ra mấy loại độc đó, thiên tài bực này, ta sao có thể buông tha?”

Hắn nặng nề nói: “Loại độc này, chính là chuyện ăn năn lớn nhất trong cuộc đời ta, sự quan trọng của nó với ta còn hơn cả tính mạng!”

Sở Dương thử thăm dò nói ra: “Ý của tiền bối là?”

Ánh mắt Vũ Tuyệt Thành chớp động, nói: “Ngươi gọi nha đầu kia đến, ta xem xem.”

Sở Dương gật gật đầu, nói: “Tốt.” Đứng dậy đi tới cửa bên cạnh, nói: “Nhạc Nhi, ngươi vào đây.”

Sở Nhạc Nhi đáp ứng, nhanh chóng chạy tới.

Tiến vào trong cửa, chứng kiến Vũ Tuyệt Thành đã đứng lên, tiểu nha đầu cũng bị chấn động mạnh, há to miệng ra, a một tiếng nói: “Sao lại đứng lên rồi?”

Đọc Truyện Kiếm Hiệp Hay Nhất:

“Sao lại đứng lên thì không quan trọng, quan trọng là… ngươi.” Vũ Tuyệt Thành cười nói: “Nha đầu, tới, ta xem ngươi.”

Sở Nhạc Nhi nghi hoặc nhìn thoáng qua Sở Dương, Sở Dương nhẹ gật đầu. cổ vũ

Sở Nhạc Nhi cũng mềm mại đi tới.

“Nha đầu, ta hỏi ngươi, Thiên Hạ Độc Cương là tự ngươi tu luyện?” Vũ Tuyệt Thành hòa ái hỏi.

“Đúng vậy.” Sở Nhạc Nhi gật gật đầu: “Có đôi khi đại ca cũng giải thích giúp ta.

Nhưng mà mấy ngày này ta tự đọc, độc thuộc lòng rồi tự mình thí nghiệm.”

“Hắn giải thích giúp ngươi?” Vũ Tuyệt Thành nhướng mí mắt, liếc nhìn Sở Dương, chẳng thèm ngó tới nói: “Hắn giúp ngươi giải thích thì có cái rắm gì? Hắn là người mà cả cái rắm cũng không hiểu.”

Sở Dương cười khổ.

“Đại ca là người ta tôn kính nhất!” Sở Nhạc Nhi xụ mặt xuống, nhìn thiên hạ độc y uy chấn thiên hạ, có chút ít cảnh cáo nói.

“Ngạch khục khục khục… “Vũ Tuyệt Thành mạnh mẽ ho khan một chút, trợn mắt há hốc mồm nhìn tiểu nha đầu.

Tiểu nha đầu thần sắc kiên quyết, nói: “Bất luận người nào dám vũ nhục đại ca của ta, đều phải xin lỗi!”

“Xin lỗi?” Vũ Tuyệt Thành hôn mê: “Chẳng lẽ thần tiên vũ nhục hắn, cũng phải xin lỗi?”

Sở Nhạc Nhi bĩu môi một cái, nói: “Thần tiên thì như thế nào? Coi như là cao hơn thần tiên thì vũ nhục đại ca của ta, cũng phải nói lời xin lỗi!”

Sở Nhạc Nhi thản nhiên nói: “Độc của ta hiện tại có thể độc chết người, trong tương lai chưa hẳn không thể độc chết thần tiên! Coi như là thế giới sau khi phá toái hư không, chỉ cần có độc dược phù hợp, chẳng lẽ không thể nhất độc thiên vạn lý?”

Vũ Tuyệt Thành kinh hãi, có chút nghẹn họng trân trối nhìn Sở Nhạc Nhi.

Coi như là thế giới sau khi phá toái hư không, chỉ cần có độc dược phù hợp, chẳng lẽ không thể nhất độc thiên vạn lý?

Những lời này, làm cho hắn chấn động đế không gì sánh kịp!

Mình chưa bao giờ nghĩ tới, độc của mình cũng có thể độc chết tiên nhân! Chứ đừng nói là dùng độc công, đi tàn sát thế giới phía trên Cửu Trọng Thiên!

Nhưng tiểu nha đầu này, tư tưởng lại điên cuồng như thế!

Chỉ vì người khác vũ nhục đại ca nàng, mà lại muốn… nhất độc thiên vạn lý?

Oa *** đỡ được! Tính cách như vậy, ta thực yêu mến!

Sau một khắc, Vũ Tuyệt Thành đột nhiên hớn hở, không ngờ lại cúi người với Sở Dương: “Xin lỗi, Sở huynh đệ, ta không nên vũ nhục ngươi, ta xin lỗi ngươi.

Mong ngươi tha thứ cho ta.”

Sở Dương lại càng hoảng sợ, nhìn xem Vũ Tuyệt Thành ở trước mặt mình cúi người đến mức cái trán muốn dán xuống mặt đất, hắn trừng to mắt, lông mi bay lên đến tận trán, thốt ra hai chữ:”Ta kháo!”

Vũ Tuyệt Thành trợn trắng mắt, không thể tưởng được lần đầu tiên mình thành tâm thành ý xin lỗi như vậy, lại đổi được hai chữ…

“Nha đầu, để ta xem thể chất của ngươi.” Vũ Tuyệt Thành mỉm cười, duỗi ngón tay ra, đặt lên uyển mạch của Sở Nhạc Nhi.


Chương 1179: Vũ Tuyệt Thành thu đồ đệ

“Tại sao phải xem thể chất của ta?” Sở Nhạc Nhi lại lùi về phía sau hai bước, có vẻ cảnh giác: “Sao ai cũng muốn xem thể chất của ta thế?”

Vũ Tuyệt Thành sững sờ, nói: “Ta chỉ xem thôi, không có ý gì khác.

Đại ca ngươi cũng có ở bên cạnh, ta còn có thể hại ngươi sao?”

Sở Nhạc Nhi hừ một tiếng, nói: “Nói vậy cũng không đúng.”

Rồi nhìn Sở Dương xin giúp đỡ: “Đại ca…”

Sở Dương biết đây chỉ sợ là kỳ ngộ lớn nhất của Sở Nhạc Nhi! Trước mắt là người sáng tác Thiên Hạ Độc Cương! Độc công của hắn tuyệt đối là xuất thần nhập hóa!

“Nhạc Nhi, Khiêu Vũ tiền bối chính là tiền bối cao nhân, hơn nữa, Thiên Hạ Độc Cương ngươi luyện không phải có rất nhiều chỗ không rõ sao? Khiêu Vũ chính là người sáng tác ra quyển sách kia.”

Sở Nhạc Nhi méo mó gật đầu, nói: “Được rồi, vậy thì cho ngươi xem.” Thanh âm giống như đang ban ơn cho Vũ Tuyệt Thành vậy.

Vũ Tuyệt Thành hưng phấn nói: “Tốt tốt!”

Hắn vươn tay, đặt lên uyển mạch Sở Nhạc Nhi.

Lập tức, sắc mặt của hắn khẽ giật mình, thốt lên: “Tiên Thiên Không Linh Chi Thể?”

Sắc mặt lập tức thận trọng, lập tức, tựa như đã nhận ra cái gì đó, hắn đột nhiên lại là chấn động: “Không chỉ là Tiên Thiên Không Linh Chi Thể, mà còn có tu vi thánh cấp? Tuổi nhỏ như thế…”

Lập tức, hắn run rẩy một cái, cả kinh kêu lên: “A, ông trời ơi… Tiên Thiên Độc Mạch, Tiên Thiên Độc Thể, Tiên Thiên Chi Lai… A, ông trời ơi…”

“Khục khục khục…” Sở Dương muốn cười, nhưng cũng không thể cười, đành phải ho khan vài tiếng.

Nhắc nhở lão nhân này một chút: Ngài là hậu nhân Thần Phong, mấy vạn năm trước là một trong Cửu Kiếp, siêu việt Chí Tôn cao thủ… Đừng cả kinh như vậy có được không? Chú ý thân phận của ngươi, phải có phong độ, phải có phong độ.

Nhưng Vũ Tuyệt Thành rõ ràng là đã đem “phong độ”, và “thân phận”, ném lên chín từng mây.

Hắn vẫn trừng mắt rung động tiếp tục bắt mạch, một chồng kinh hô liên thanh: “A, ông trời ơi… A, ông trời ơi… Thì ra là thế! Thì ra là thế! Thì ra thế gian này, lại thật sự có loại người này, loại thể chất này! A, ông trời ơi…”

Sở Nhạc Nhi tròng mắt trợn trừng, có chút sợ hãi trở lại bên người Sở Dương, ôm lấy người hắn, nói nhỏ: “Đại ca, lão đầu nhi này có phải điên rồi hay không?”

“Khục, Nhạc Nhi tư chất của ngươi quá tốt, cho nên làm hắn bị chấn kinh!” Sở Dương vội ho một tiếng, nhỏ giọng giải thích: “Nhạc Nhi ngươi phải kiêu ngạo mới đúng, có thể đem độc y Vũ Tuyệt Thành làm cho khiếp sợ thành cái dạng này… phỏng chừng từ xưa đến nay, cũng chỉ có một mình ngươi.”

Sở Nhạc Nhi ‘A, một tiếng, nói ra: “Thì ra thể chất của ta lại là thứ tốt… Từ khi sinh ra đã bị lăn qua lăn lại, bị giằng co trong đau khổ hơn mười mấy năm.

Mỗi ngày đều tới địa ngục chơi vài lần, lại có thể làm người ta khiếp sợ thành cái dạng này…”

Sở Dương khục một tiếng: “Đúng vậy, không trải qua khó khăn, ngươi làm sao có thể gặp cầu vồng.

Đau khổ của ngươi đã qua, trước mặt của ngươi bây giờ là một con đường dẫn thẳng tới cầu vồng!”

“Hi hi…” Sở Nhạc Nhi mím môi nở nụ cười.

“Sở Dương! Ta có chuyện muốn nói với ngươi!” Bên kia, Vũ Tuyệt Thành quát to một tiếng.

“Hả, chuyện gì?” Sở Dương kỳ thật biết rất rõ chuyện gì sắp xảy ra, lại còn giả bộ hồ đồ.

“Để muội muội của ngươi bái ta làm thầy!” Vũ Tuyệt Thành trong mắt phát sáng, một phát nắm lấy tay Sở Dương, tay kia như kìm sắt kẹp lên bả vai Sở Dương: “Để cho nha đầu bái ta làm thầy!”

Dùng sức lớn đến mức bả vai Sở Dương kêu lên ken két.

“Ta kháo… ngươi buông tay ra trước… Bả vai ta sắp nát…” Sở Dương lập tức đau đến cái mũi và con mắt nhăn lại với nhau.

“A…” Vũ Tuyệt Thành vội vàng buông tay ra, trên mặt có chút ngượng ngùng.

Sở Dương vuốt vuốt bả vai, tức giận nói: “Ngươi muốn thu đồ đệ thì hỏi ý kiến của người trong cuộc mới phải.

Bẻ vụn bờ vai của ta để làm gì?”

Vũ Tuyệt Thành hừ một tiếng, nói: “Ai mà không nhìn ra, nha đầu này hoàn toàn nghe lời ngươi? Ngươi nói được, nàng sẽ không nói không được, ngươi nói không được, lão phu coi như là thần tiên, thì nàng cũng không bái ta làm thầy!”

Vị độc y này đúng là thật khôn khéo, nhanh như vậy đã thấy được điểm mấu chốt.

Sở Dương đành phải hỏi Sở Nhạc Nhi: “Nhạc Nhi, ý của ngươi thế nào?”

Sở Nhạc Nhi thần sắc phức tạp, nói: “Ta nghe đại ca.”

Sở Dương nghĩ một lát, nhưng vẫn không thể quyết định được.

Đối với Sở Nhạc Nhi thì Vũ Tuyệt Thành có thể nói sư phụ thích hợp nhất trên thế gian này.

Ngay cả người của Cửu Trọng Thiên Khuyết đi xuống, cũng chưa chắc có thể thích hợp hơn Vũ Tuyệt Thành.

Nhưng Sở Dương vẫn cố kỵ sự an toàn Sở Nhạc Nhi.

Thân phận chủ nhân Cửu Kiếp Kiếm của mình, vẫn phải chiếu cáo thiên hạ.

Đến lúc đó Nhạc Nhi ở bên người Vũ Tuyệt Thành, hắn có thể thương tổn Nhạc Nhi hay không?

“Ngươi còn khó xử cái gì?” Vũ Tuyệt Thành có chút nôn nóng, giương nanh múa vuốt nói: “Chuyện tốt như vậy mà còn lo lắng cái gì? Còn không mau để cho tiểu nha đầu bái sư? Tư chất của nàng, cũng chỉ có ta mới hiểu rõ, chỉ có ta mới biết phương hướng phát triển của nàng! Những người khác cùng lắm là xem trọng Tiên Thiên Không Linh Chi Thể mà thôi.

Nhưng Tiên Thiên Không Linh Chi Thể chỉ là cái rắm!”

Nhìn thấy một người thích hợp làm đồ đệ, y bát cả đời có được truyền nhân, xem như một chuyện vui lớn của nhân sinh.

Đúng vậy, nhưng tiểu tử này lại ngập ngà ngập ngừng, tiểu nha đầu thì hoàn toàn nghe theo hắn…

Vũ Tuyệt Thành đúng là lần đầu tiên gặp được loại chuyện như thế này!

Dùng thân phận của mình, hô một tiếng thu đồ đệ đệ, cho dù bắt người ta ba bước quỳ, chín bước lạy một vạn dặm thì số người xếp hàng cũng trải dài từ Đông Nam cho đến Tây Bắc.

Sao đối với huynh muội này lại không đáng tiền như vậy?

“Thu làm đồ đệ thì có thể, nhưng ta có một yêu cầu.” Sở Dương nói ra.

“Yêu cầu? Nói mau!” Vũ Tuyệt Thành quả thực tức đến thở hổn hển.

Ta muốn thu đồ đệ, còn phải đáp ứng yêu cầu của người ta… bà mẹ nó, hiện tại làm sư phụ đều khó như vậy sao?

“Chính là bất cứ lúc nào, mặc kệ đã xảy ra chuyện gì, ngươi cũng không thể thương tổn Nhạc Nhi!” Sở Dương trầm trọng nói.

“Phế con mẹ ngươi đi! Ta sao lại thương tổn đồ đệ của ta?” Vũ Tuyệt Thành phẫn nộ: “Ngươi quả thực là một tên vô liêm sỉ! Lại lo lắng vấn đề nhảm nhí như thế, quả thực là không thể nói lý mà!”

Sở Dương trầm ổn nói: “Vô liêm sỉ hay không vô liêm sỉ ta không biết, nhưng ta chỉ muốn một điều kiện này, bất luận lúc nào, bất cứ chuyện gì, ngươi cũng không thể thương tổn nàng!”

“Ta đáp ứng!” Vũ Tuyệt Thành tức quá hóa cười, nói: “Lão phu có truyền nhân, cho dù mai mốt nha đầu kia hạ độc giết ta, ta cũng cười đến nhắm mắt lại, vui mừng nói: Thanh xuất vu lam, nhi thắng vu lam! Như vậy được chưa?”

Sở Dương mỉm cười: “Đa tạ tiền bối thông cảm, kính xin tiền bối đến lúc đó chớ quên nói đi cái này một câu Thanh xuất vu lam, nhi thắng vu lam.”*

* Thanh xuất vu lam, nhi thắng vu lam: Màu xanh xuất phát từ màu lam, nhưng lại vượt trội hơn màu lam.

Ý nói trò giỏi hơn thầy, hậu sinh khả úy.

Vũ Tuyệt Thành chán nản, cả giận nói: “Ngươi thật sự nghĩ ta bị đồ đệ hạ độc chết?”

Sở Dương cười ha ha.

Đánh mắt cho Sở Nhạc Nhi, nói: “Nhạc Nhi, còn không bái kiến sư phụ của ngươi?”

Sở Nhạc Nhi có chút ngây thơ ‘A”, một tiếng, nhìn về phía Vũ Tuyệt Thành.

Thấy hai tay Vũ Tuyệt Thành liên tục lay động, khuôn mặt kích động đến đỏ bừng, nói: “Bái sư thu đồ đệ đều là đại sự, sao có thể làm qua loa như thế? Cần phải tìm vài cái nhân chứng, phải long trọng một chút.

Sở Dương và Sở Nhạc Nhi ngạc nhiên, vị gia gia này ở tình huống như hôm này còn muốn long trọng nữa…

Lại thấy Vũ Tuyệt Thành thì thào tự nói: “Hiện tại, trước hết để cho Phong Nguyệt làm người chứng kiến, phân lượng hình như không đủ… Tất cả mọi người chứng kiến thì miễn cưỡng có thể… Trước định ra quan hệ thầy trò, chờ thương thế ta tốt lại tổ chức một buổi đại lễ thu đồ đệ, thu một ít lễ vật.

Mẹ kiếp, Cửu Đại Gia Tộc mà không đến tặng lễ, lão phu đến diệt nhà hắn.

Chấp pháp giả cũng phải đến, không đến thì lão phu cũng giết luôn…!”

“A?” Sở Dương cười ngất.

“Nói nhảm, lão phu thu đệ tử, chính là việc trọng đại của Cửu Trọng Thiên! Không có người chúc mừng, đồ đệ của ta cũng bị mất mặt!” Vũ Tuyệt Thành trừng hai mắt.

Sở Dương nhấc tay đầu hàng: “Ngươi có lý, ngươi cố chấp, ta phục.”

Trong lòng thật sự là không biết nói gì.

Phong Nguyệt nổi tiếng là người không thể trêu vào ở Cửu Trọng Thiên, hai vị chí tôn Phong Nguyệt còn ‘phân lượng không đủ”? Chỉ là thu một đồ đệ, không ngờ hắn lại muốn tổ chức đại lễ, cưỡng chế cả thiên hạ tới đưa lễ vật…

Xem ra vị hậu nhân Thần Phong này làm việc có chút quái dị, cũng thật sự rất bá đạo…

Nhưng mà, từ nơi này cũng có thể nhìn ra được, Vũ Tuyệt Thành coi trọng Sở Nhạc Nhi đến tột đỉnh.

Chỉ nghe thấy Vũ Tuyệt Thành kêu lên: “Nguyệt Linh Tuyết, Phong Vũ Nhu, Mạnh Siêu Nhiên, còn có mấy tiểu bối, đều tiến đến, đều tiến đến, lão phu có chuyện quan trọng muốn tuyên bố!”

Trong chớp mắt, Phong Nguyệt, Mạnh Siêu Nhiên, Đổng Vô Thương, Nhuế Bất Thông, bọn người Mạc Khinh Vũ đều tập trung lại.

Vũ Tuyệt Thành sai Đổng Vô Thương và Nhuế Bất Thông: “Đi chuyển vài cái ghế, tất cả mọi người ngồi xuống, thuận tiện tìm chút ít nhang nến, càng nhiều càng tốt.”

Hai người đầu đầy sương mù đi ra ngoài, phút chốc đã đem vật trở về, tất cả mọi người đều ngồi xuống, nhìn Vũ Tuyệt Thành một cách khó hiểu.

Vũ Tuyệt Thành nói: “Sở Dương, ngươi tới chủ trì.”

Sở Dương cũng đành thở ra một hơn.

Đúng là không trâu bắt chó đi cày.

Thấy mọi người đều đã ngồi vào chỗ của mình, Sở Dương ho khan một tiếng, đang chuẩn bị làm công tác của người chủ trì, lại nghe thấy Vũ Tuyệt Thành nói: “Không được cười! Đều ngồi thẳng lên, thời khắc nghiêm túc như vậy, sao có thể có bộ dáng như vậy?”

Sở Dương suýt nữa tắt thở, quay đầu lại nhìn chỉ thấy Vũ Tuyệt Thành cũng ngồi phía dưới, khuôn mặt nghiêm chỉnh, sắc mặt nghiêm túc, thần sắc chăm chú.

Sở Dương lại hắng giọng một cái, nói: “Hôm nay triệu tập mọi người đến đâ, chính là vì một đại sự.”

Vũ Tuyệt Thành ngắt lời nói: “Là một đại sự vô cùng quan trọng!”

Sở Dương trợn trắng mắt, nói: “Muốn mời mọi người làm ngườichứng kiến!”

Vũ Tuyệt Thành ngắt lời nói: “Đây là vinh hạnh của các ngươi!”

Sở Dương giận tím mặt, quay đầu lại phẫn nộ nói: “Con mẹ nó! Là ngươi nói hay là ta nói? Nếu không thì tự ngươi lên nói đi!


Chương 1180: Truyền nhân Thiên Độc

Vũ Tuyệt Thành ngạc nhiên nói: “Ta chỉ bổ sung…” Nhìn thấy Sở Dương giống như muốn giết người, đành phải thỏa hiệp: “Vậy ngươi nói, ta lại bổ sung.”

“Bổ sung cái rắm! Ngươi câm miệng trước có được hay không?” Sở Dương giận dữ nói: “Ngươi có thấy phiền hay không?!”

Vũ Tuyệt Thành trừng mắt, trong miệng thì thào mắng hai câu, rồi quay đầu đi.

Sở Dương tức giận nhìn hắn một hồi, rồi mới quay sang mọi người: “Khục khục… Là như vậy, hôm nay, Vũ Tuyệt Thành tiền bối coi trọng xá muội Sở Nhạc Nhi, cho nên thu nàng làm đệ tử.

Đây là đại phúc phận của xá muội.

Cũng là phúc phận của Khiêu Vũ tiền bối ha ha.”

Vũ Tuyệt Thành mặt trắng không còn chút máu liếc nhìn Sở Dương.

“Chuyện này, sau khi được hai bên đồng ý, xá muội bái làm môn hạ của Khiêu Vũ tiền bối.

Hơn nữa, Vũ Tuyệt Thành tiền bối hứa hẹn, sẽ toàn lực bồi dưỡng xá muội Sở Nhạc Nhi.

Hơn nữa, còn thề với tổ tiên, mặc kệ lúc nào, mặc kệ chuyện gì, cũng sẽ không thương tổn xá muội!”

Vũ Tuyệt Thành trừng mắt, hắn cũng muốn hỏi: Ta thề với tổ tông lúc nào?

Nhưng Sở Dương coi như không thấy, thao thao bất tuyệt nói tiếp: “Hôm nay có chư vị trong này, vừa vặn chứng kiến việc trọng đại này của Cửu Trọng Thiên! Cao thủ cái thế, độc y Vũ Tuyệt Thành, rốt cục đã thu đồ đệ! Hơn nữa, đồ đệ chính là xá muội của ta, Sở Nhạc Nhi!”

Nói xong, Sở Dương đảo mắt quét qua.

Mọi người đều bị tin tức nàylàm cho chấn kinh, rất lâu cũng chưa phục hồi tinh thần.

Vũ Tuyệt Thành ngồi ở trên ghế, được mấy câu cuối cùng của Sở Dương làm cho vô cùng thoải mái, híp mắt mỉm cười.

Nhưng lại cảm thấy không đúng, nhíu mày cả giận nói: “Sao còn không vỗ tay?”

“Ba ba ba…” Nhuế Bất Thông vội vàng vỗ tay, lớn tiếng hô hào: “Tốt tốt, chúc mừng Nhạc Nhi bái được danh sư, chúc mừng Khiêu Vũ tiền bối thu được đồ đệ tốt.”

“Ba ba ba…” Mặc Địch cũng nhanh chóng vỗ tay, Nhuế Bất Thông thậm chí còn cong môi lên, huýt sáo một tiếng, dư âm lượn lờ khắp nơi.

Không khí quả nhiên rất nhiệt liệt.

Hai người Phong Nguyệt đã sớm đoán được, mỉm cười vỗ tay.

“Khục khục, tiếp theo sẽ bắt đầu nghi thức bái sư.

Xin Vũ Tuyệt Thành tiền bối tới đây!” Sở Dương nghiêm túc nói, kì thực trong nội tâm đã cười muốn rụng răng.

Nằm mơ cũng không nghĩ ra, loại người như Vũ Tuyệt Thành lại quan tâm một cái nghi thức.

Nhưng hắn lại không biết, Vũ Tuyệt Thành xuất thân đại thế gia, đối với loại nghi thức này đã sớm ăn sâu vào tận xương tủy, không thể huỷ bỏ.

Cho dù tu vi có cao tới đâu, tâm tính có lạnh nhạt thế nào, nhưng dính dáng tới những thứ ăn sâu vào xương tủy thì hắn sẽ xử lý như những gì được biết năm đó.

Vũ Tuyệt Thành khục một tiếng, nghiêm túc đứng dậy, nói: “Tốt!” Cất bước đi tới, thần sắc nghiêm túc, trong ánh mắt còn mang theo sự hồi tưởng.

Có lẽ bọn người Sở Dương sẽ vĩnh viễn không cảm nhận được, cảm giác của Vũ Tuyệt Thành giờ khắc này là như thế nào.

Bởi vì, lúc này hắn nhớ tới năm đó, khi gia tộc đang tế tổ.

Nhớ tới lúc mình mới bước chân vào giang hồ, gặp được ân sư, truyền thụ độc thuật cho mình.

Hắn nhớ lúc bái sư năm đó.

Nghĩ đi nghĩ lại, Vũ Tuyệt Thành đột nhiên có cảm giác thời gian quay ngược lại, nội tâm nhịn không được có chút đau xót.

Hắn nhớ sư phụ từng nói qua một câu: “Hướng đi của chúng ta tu luyện tới cực hạn, có thể tung hoành Cửu Trọng Thiên Khuyết, chỉ cần trở tay là có thể tàn sát tiên ma! Chỉ tiếc, lấy tư chất của thầy trò chúng ta lại không thể tiến thêm.

Chỉ có thể tu luyện Thiên Hạ Độc Cương!”

“Thiên Hạ Độc Cương, tên như ý nghĩa, chỉ là phía dưới thiên, không phía trên thiên!”

Lúc ấy mình đã hỏi: “Sư phụ, có phía trên thiên sao?”

Lúc ấy sư phụ đáp: “Có phía trên thiên! Đó chính là Thiên Khuyết Độc Kinh.

Nó mới là công phu dụng độc đệ nhất! Nếu tu luyện Thiên Khuyết Độc Kinh thì cũng giống như chúng ta phất tay dẹp sạch thượng trung hạ tam thiên!”

“Thiên Khuyết Độc Kinh ở nơi nào?”

“Ở Cửu Trọng Thiên Khuyết! Hơn nữa lấy tư chất của ngươi, ngươi tìm được rồi Thiên Khuyết Độc Kinh cũng vô dụng, bởi vì, ngươi tu luyện không được.”

“Vậy hạng người gì mới có thể tu luyện?”

“Tiên Thiên Độc Mạch, Tiên Thiên Độc Thể, Tiên Thiên Chi Độc, ba loại người, chỉ cần có điều kiện phù hợp thì có thể tu luyện Thiên Khuyết Độc Kinh! Tư chất của ngươi và ta, đều không thích hợp.

Nếu miễn cưỡng tu luyện, ngược lại sẽ bị Thiên Khuyết Độc Kinh phản phệ mà chết.”

“Một khi đã như vậy, thì làm sao sư phụ biết được chuyện này?” Nhớ lúc ấy khi mình hỏi ra những lời này, sư phụ trầm mặc hồi lâu, rồi mới lên tiếng: “Tổ sư của chúng ta chính là một Chí Tôn trong Cửu Trọng Thiên Khuyết.

Vì độc nên bị phế, liều chết trốn xuống Cửu Trọng Thiên…Do vậy mới có Thiên Hạ Độc Cương.”

“Nhưng, lão nhân gia cho đến chết, cũng không quên được tâm nguyện trở về Cửu Trọng Thiên Khuyết! Bởi vì, Thiên Khuyết Độc Kinh hắn chỉ luyện một nửa.

Còn một nửa, sau khi luyện thành đủ để hoành hành ở Cửu Trọng Thiên Khuyết!”

“Thứ tiếp theo ta muốn nói với ngươi, chính là Thiên Khuyết Độc Kinh.

Ngươi phải nhớ kỹ, nhất định phải truyền xuống, nếu gặp truyền nhân Tiên Thiên Độc Mạch, nhất định phải nói cho hắn biết, nhất định phải bồi dưỡng hắn, xông lên Cửu Trọng Thiên Khuyết, tu luyện Thiên Khuyết Độc Kinh! Trọng chấn uy phong của chúng ta!”

“Môn phái của chúng ta, gọi là “Thiên độc phủ”!”

Sư phụ, ngài có biết không, hôm nay ta rốt cuộc tìm được người này! Không chỉ có Tiên Thiên Chi Độc, mà còn có Tiên Thiên Độc Mạch, cả Tiên Thiên Độc Thể nữa!

Ta rốt cuộc tìm được truyền nhân Thiên Độc! Tìm được hi vọng của Thiên Độc Phủ!

Tinh thần Vũ Tuyệt Thành hoảng hốt, cảm thấy đầu gối của mình gặp phải v*t c*ng, mới đột nhiên phát hiện, mình đã đụng vào cái ghế ở phía trước, cái ghế đã bị hắn làm đổ.

Tất cả mọi người, đều kỳ quái nhìn hắn.

Vũ Tuyệt Thành hít một hơi thật sâu, xoay người, chậm rãi ngồi xuống, hai tay đường hoàng đặt lên hai đồ để tay tay.

Hôm nay, chính là ngày đầu tiên Thiên Độc Phủ quật khởi!

Ai biết trong nội tâm của ta trang nghiêm túc mục thế nào?!

“Nghi thức bái sư thứ hai, đồ nhi dâng trà.” Sở Dương làm người chủ trì quả thực là nửa với.

Hắn bái sư cũng là bái lúc còn trong tã lót.

Hơn nữa chưa bao giờ thất qua, đương nhiên không có bất cứ trí nhớ gì…

Sở Nhạc Nhi tiến lên, cung kính dâng một chén trà nóng.

Vũ Tuyệt Thành mỉm cười, nhận lấy một ngụm uống cạn.

Lập tức sắc mặt quái dị.

Suýt nữa muốn phun vào mặt Sở Dương.

Đây là trà gì? Rõ ràng là một bát dấm lớn! Nhưng lại có muối! Lại có mù tạt!

Tiểu nha đầu chết tiệt! Xem từ nay về sau vi sư huấn luyện ngươi như thế nào!

Vũ Tuyệt Thành ôn hòa mỉm cười, đáy mắt hiện lên một tia ảo não, một ly trà kẹt trông cổ họng, sống chết gì cũng nuối không trôi.

Thật lâu sau, mới nhìn thấy hắn yết hầu hắn động đậy, không ngờ vẫn mang một chén trà bái sư đặc biệt này nuốt xuống.

“Tiến hành phần tiếp, đồ nhi dập đầu.

Ba quỳ chín lạy!” Sở Dương lớn tiếng tuyên bố.

Phong Nguyệt run run chân, kiệt lực không để cho mình cười ra tiếng

Nào có lễ bái sư như vậy?

Sao lại tới ba quỳ chín lạy rồi? Chẳng lẽ không báo cáo về môn phái tổ tông, sau đó dâng hương, đưa ra tín vật… cuối cùng mời là ba quỳ chín lạy.

Sở Dương này đúng là quá giản lược..

Vũ Tuyệt Thành ngồi ngay ngắn, nhìn thấy biểu lộ quái dị của Phong Nguyệt, ho khan một tiếng nói ra: “Tất cả mọi người đều là người giang hồ, cũng không cần một mực theo đúng lễ nghi…”

“Khục khục khục… khục khục khục khục khục khục…” Vũ Tuyệt Thành không nói ra thì tốt, vằ nói ra Sở Dương lại đột nhiên ho sặc sụa, ho đến đỏ mặt tía tai.

Thật sự là thật không ngờ, Vũ Tuyệt Thành lại có thể nói ra một câu như vậy.

Thật sự… quá ngoài ý muốn!

Mắt thấy đồ nhi đang dập đầu, Sở Dương lại ở một bên ho khan, Vũ Tuyệt Thành thiếu chút nữa tức chết.

Cố gắng duy trì nét mỉm cười trên mặt, hòa ái nói: “Ái đồ xin đứng lên.”

Lúc này mới thật sự nở nụ cười.

Ai, rốt cục đã đem đồ đệ này nhận vào!

Nâng Sở Nhạc Nhi lên, tiện thể đá Sở Dương còn đang ho khan một cước, cả giận nói: “Xong việc! Ngươi làm người chủ trì kiểu gì thế hả?”

Mọi người cười ha ha một hồi.

Hào khí nhẹ nhàng buông lỏng xuống.

Sở Dương lại vội vàng gào to một tiếng: “Nghi thức xong!”

Mọi người hi hi ha ha náo loạn lên, thanh âm chúc mừng vang lên không dứt.

Vũ Tuyệt Thành cười sáng sủa, hàn huyên cùng với mọi người.

Sở Dương đột nhiên có một loại cảm giác tựa như Vũ Tuyệt Thành đã thay đổi thàng một người khác.

Tựa như trải qua nghi thức này, đã để cho hắn có chút… đốn ngộ vậy? Hay là… Thả cái gì? Buông xuống cái gì?

Đợi thời điểm mọi người không chú ý, Sở Dương ghé vào bên tau Vũ Tuyệt Thành nói ra: “Khiêu Vũ tiền bối, nghi thức này hình như rất quan trọng đối với ngươi?”

Vũ Tuyệt Thành khẽ giật mình, nhàn nhạt cười cười, nói: “Sở Dương, nhân sinh, chính là một hồi nghi thức.”

Sở Dương khẽ giật mình, ngẫm nghĩ những lời này, đột nhiên có chút cảm xúc

Mặc Địch và Mạc Khinh Vũ hai người đi lấy rượu và thức ăn, mọi người ăn mừng một phen, Sở Nhạc Nhi cũng muốn đi hỗ trợ, nhưng đều bị mọi người ngăn lại.

Đừng nói giỡn chứ, cho dù món ăn ngài làm là thiên hạ đệ nhất mỹ vị, phỏng chừng cũng không ai dám ăn.

Sau khi nhìn thấy Gia Cát Trường Trường, nếu ai còn dám ăn thức ăn Sở Nhạc Nhi làm… Thì thần kinh người đó cũng có vấn đề rồi…

Nhìn thấy mọi người muôn miệng một lời cự tuyệt, Sở Nhạc Nhi cũng có chút ủy khuất.

Sở Dương ghé vào bên tai tiểu nha đầu đã nói nói: “Nhạc Nhi, buổi tối làm vài món ăn cho ta nhắm rượu.

Nhà họ Sở ta chúc mừng ngươi.”

Tiểu nha đầu nín khóc mỉm cười, hôn lên mặt Sở Dương một cái, nét mặt tươi cười như hoa: “Đại ca thật tốt!”

Sở Dương cười ha ha.

Rượu và thức ăn đưa lên giống như nước chảy, trong khoảng thời gian này Mặc Địch trở thành một đầu bếp có hạng.

Món ăn hắn làm ra quả thực là sắc hương vị đều đủ.

Mọi người vừa ăn cơm, vừa nói chuyện phiếm.

Vũ Tuyệt Thành, tự nhiên mang địa vị cầm đầu.

Nhìn thấy mọi người vui vẻ ra mặt, nhất là Sở Dương và Đổng Vô Thương, Nhuế Bất Thông ngồi cùng một chỗ, đàm tiếu không cố kỵ, ánh mắt lại lộ ra vẻ hổi tưởng, có chút sầu não nói: “Ta năm đó… cũng có huynh đệ như vậy…”

❮ sau
tiếp ❯

Avatar

Bình luận gần đây
https://audiosite.net
Đã xong nhé bạn ^^
https://audiosite.net
Chinh Đàm 2 ngày trước
Xong chưa ad ơi
https://audiosite.net
Hihi Khó nói lém bạn cái này do bên Trung thui bạn. Khả năng cao là không bạn ^^ Lần này người Bảo Lãnh cho cậu này là 1 trong Gia Tộc đình đám bên Trung đó... Nếu không đúng luật đến 2028 mới mãn hạn cơ bạn :P
https://audiosite.net
Cảm ơn bạn thích bộ này ^^! Dạo này hơn bận bạn à, ừm chưa có nhé. Mình đang viết dở bộ Vu Chi Nguyên rùi bạn :D Có lẽ lần này mình sẽ không bán sang bên Trung nữa.. thử đăng tại Việt Nam coi sao ^^
https://audiosite.net
haizz lại cháy file này rồi :Z Bạn đợi mình chút nhé đang liên hệ mới CTV upload bộ này nhé
https://audiosite.net
Chinh Đàm 2 ngày trước
Ad ơi sửa lại sever đi Bị lỗi rồi
https://audiosite.net
Chinh Đàm 2 ngày trước
Có tập mới chưa ad ơi
https://audiosite.net
Nguyen Tuan 3 ngày trước
bộ này cuốn quá, em nghe đc 500 chap rồi, mong ad không drop
https://audiosite.net
Tất cả bộ truyện bạn báo lỗi đã cập nhật thêm Sever Độc QUyền HMT nhé - Mình gửi bạn LT - Thỉnh vào trang cá nhân quy đổi Vip nhé Tuấn ^^!
https://audiosite.net
Chào bạn: Vinh Nguyen - Mình đã check rất kỹ không lỗi nhé :) Bạn kiểm tra lại Wifi hoặc 4g -5g nhé ^^! - Ngoài ra lúc lỗi bạn có ? chát box xem là lỗi ở đâu nhé Cậu.
https://audiosite.net
Mình không rõ lém...! Loay quay mk: 18 Hoặc 18+ 2 cái đó thui bạn.. !!!
https://audiosite.net
Nguyen Thuong 6 ngày trước
Mk là gì v
Khí Linh xin chào!
Lotus
Chat Box