[Dịch] Bách Luyện Thành Thần
Tập 183 : Phóng thích (c911-c915)
❮ sautiếp ❯Chương 911: Phóng thích
Người đánh đàn kia chính là Khê Ấu CầmTừ sau khi chia cách với La Chinh, Khê Ấu Cầm suốt ngày đắm chìm trong vấn vương.
Nàng không cầu La Chinh cho mình một danh phận, nhưng ở lại bên La Chinh quả thực là chấp niệm sâu nhất trong lòng Khê Ấu Cầm.
Cho dù là Hư Linh Tông đã được xây lại, Khê Tiểu Giới mất tích đã lâu nay cũng đến thành Thiên Khải, muốn đưa Khê Ấu Cầm về, nhưng cũng bị nàng từ chối.
Nàng muốn ở lại đây chờ La Chinh.
Nếu như La Chinh trở về thì chí ít nàng cũng có thể nhìn thấy La Chinh đầu tiên.
Có điều, mặc dù Khê Ấu Cầm không quay về Hư Linh Tông, nhưng Thiên Hạ Thương Minh lại vì nàng mà bỏ ra không ít sức lực để trợ giúp xây lại Hư Linh Tông.
Thứ nhất, quan hệ giữa Thiên Hạ Thương Minh và Hư Linh Tông cũng không tệ.
Thứ hai, đừng nghĩ Khê Ấu Cầm là một nữ tử yếu ớt, sau khi mở ra Âm Thể Tử Cực thì thực lực của Khê Ấu Cầm cũng đã tăng vọt!
Tuy rằng cho tới bây giờ nàng cũng chỉ là Thần Đan Cảnh, nhưng mượn sức mạnh của Tử Cực giới, chí ít thực lực của Khê Ấu Cầm có thể xếp vào ba người đứng đầu Trung Vực…
Khi đó Khê Ấu Cầm đã triệu hồi ra vô số cự kiếm, giống như một đám mây đen chém giết vô số võ giả Thiên Tà Tông.
Cảnh tượng đó vẫn còn rõ mồn một trước mắt.
Có thể nói La Chinh chính là nhân vật then chốt để đối kháng Thiên Tà Tông, còn Khê Ấu Cầm cũng là nhân vật số hai!
Có điều, tiếng tăm của bản thân Khê Ấu Cầm không hiển hách.
Tuyệt đại đa số võ giả thậm chí còn không hề biết những cự kiếm màu đen kia rốt cuộc xuất hiện như thế nào.
Cho nên ngoại trừ một ít cường giả ra thì đại đa số mọi người đều không biết trong Trung Vực còn có một nữ nhân lợi hại như vậy.
Nàng ở trong điện Thiên Thần chịu đựng cuộc sống tẻ nhạt.
Nhưng trong khoảng thời gian gần đây, nỗi nhớ La Chinh cũng càng ngày càng tăng.
Có đôi khi nổi hứng lên, nàng liền sai tỳ nữ đưa Ninh Vũ Điệp đang ngủ mê man ra phơi nắng.
Nàng tập trung gảy đàn, hoặc là an ủi Ninh Vũ Điệp.
Lúc này Khê Ấu Cầm nghe thấy tiếng bước chân sau lưng, vốn tưởng rằng tỳ nữ Tiểu Thanh nên nàng mới bảo mang trà lài tới.
Nhưng nàng nói xong mà vẫn không nghe thấy động tĩnh gì, dây đàn trong tay bị siết một cái, chân mày cũng khẽ nhăn lại.
Tính cách đại tiểu thư của nàng không thay đổi, chẳng qua ở trước mặt La Chinh nàng mới dè dặt không dám để lộ tí nào mà thôi.
Lần này không nghe thấy Tiểu Thanh lên tiếng trả lời, dĩ nhiên là nàng mất hứng.
“Tiểu Thanh?” Giọng của Khê Ấu Cầm nặng hơn một chút.
Qua tiếng đàn còn để lộ ra một chút bực bội.
Chính là vì nhung nhớ cho nên gần đây nàng lúc nào cũng có phần bực bội.
“Còn không lên tiếng trả lời!” Chân mày Khê Ấu Cầm càng nhíu chặt.
Nàng liền đẩy cây đàn bên cạnh ra, xoay người lại.
Khi khuôn mặt lạnh lùng kia lướt qua, hai hàng lông mi thật dài giống như cánh ong mật trên đôi mắt nàng chợt rung rinh.
Trên mặt La Chinh mang theo ý cười, nhìn chằm chằm Khê Ấu Cầm.
Khê Ấu Cầm nhếch môi, bất ngờ đi ra vài bước, chậm rồi nhanh dần và biến thành cô nàng yếu đuối nhào vào lòng La Chinh.
Nửa năm chia cách đối với võ giả cũng chẳng khác gì một cái chớp mắt, nhưng nỗi nhớ này lại ngày đêm giày vò nàng.
Có điều nàng hoàn toàn không nhắm mắt.
Dù đang hưởng thụ lồng ngực rộng rãi của La Chinh song đôi mắt nàng lại nhìn chằm chằm Cổ Bội Nhi phía sau lưng.
Khê Ấu Cầm cũng được coi là một cô nàng rất có tâm cơ.
Có điều, nàng tình nguyện thay đổi bản thân hoàn toàn là vì La Chinh.
Cho dù La Chinh có mấy người phụ nữ thì nàng cũng sẽ không tỏ ra bất mãn chút nào.
Nhưng không để lộ ra không có nghĩa là trong lòng nàng không suy nghĩ, ánh mắt của nàng rơi vào người Cổ Bội Nhi kia.
Khê Ấu Cầm chỉ có tu vi Thần Đan Cảnh, thế mà nàng lại có thể cảm nhận được trên người Cổ Bội Nhi phát ra một khí thế rất nhẹ.
Đây không phải là uy áp đến từ linh hồn mà là khí chất, khí chất đặc trưng chỉ một vài cường giả siêu cấp mới có! Nàng không rõ Cổ Bội Nhi sở hữu thực lực nghịch thiên tới mức nào, nhưng nàng cũng hiểu được rằng cô ta rất mạnh.
Cổ Bội Nhi mạnh hay không mạnh thì cũng chẳng liên quan gì tới Khê Ấu Cầm.
Nàng chỉ tình nguyện làm cô gái nhỏ phía sau La Chinh mà thôi.
Nhưng nữ nhân trước mắt này… đến từ thần quốc sao?
Đi theo La Chinh từ thần quốc đến đây, cô ta là niềm vui mới của La Chinh ư?
Nhưng ánh mắt như vậy là có ý gì?
Khê Ấu Cầm ghé đầu vào vai La Chinh, cùng Cổ Bội Nhi bốn mắt nhìn nhau.
Trên thế giới này không có nữ nhân nào thật sự hào phóng.
Mặc dù Khê Ấu Cầm chủ động gánh vác trọng trách chăm sóc Ninh Vũ Điệp, nhưng nàng vẫn luôn luôn đố kỵ với Ninh Vũ Điệp.
Nàng thà rằng mình là người phải ngủ say như vậy, để La Chinh vì nàng mà bôn ba khắp nơi…
Nhưng trong ánh mắt Cổ Bội Nhi nhìn mình này hình như có một vẻ kỳ lạ.
Ánh mắt kia giống như là cách nam nhân nhìn mỹ nữ.
Trong thoáng chốc, Khê Ấu Cầm cũng vô cùng hoang mang.
Đây là ý gì?
Khê Ấu Cầm nào biết rằng tính hướng của Cổ Bội Nhi có vấn đề.
Cô quan sát Khê Ấu Cầm dưới góc độ của một nam nhân…
Bị Cổ Bội Nhi nhìn chằm chằm như vậy, Khê Ấu Cầm lập tức cảm thấy mất tự nhiên.
Nàng cũng hung hăng trợn mắt nhìn Cổ Bội Nhi rồi mới quay đầu sang bên kia, hướng về phía hơi thở ấm áp của La Chinh, ôm chặt lấy La Chinh.
Thấy cô gái này hành động như vậy, bản thân Cổ Bội Nhi liền phá lên cười, giọng cười vang lên như tiếng chuông bạc.
La Chinh nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc Khê Ấu Cầm, quay đầu ngạc nhiên nói: “Ngươi cười cái gì?”
Cổ Bội Nhi cười nói: “Không có gì, chẳng qua là cảm thấy nữ nhân của ngươi rất thú vị”
Nghĩ đến sở thích kỳ quái kia của Cổ Bội Nhi, La Chinh không nhịn được mà đảo mắt.
Hắn liền đỡ Khê Ấu Cầm dịch ra, nói với Khê Ấu Cầm: “Ta đi cứu Ninh Vũ Điệp trước đã”
“Ừ!” Khê Ấu Cầm gật đầu, lùi sang một bên.
Sau đó La Chinh mới đi thẳng về phía Ninh Vũ Điệp.
Từ sau khi lực sinh mệnh bị gió Sinh Tử rút sạch thì Ninh Vũ Điệp vẫn rơi vào trạng thái ngủ say.
Tuy trong điện Thiên Thần có rất nhiều tỳ nữ chăm sóc, nhưng sau khi lực sinh mệnh khô cạn thì dáng vẻ Ninh Vũ Điệp vẫn vô cùng tiều tụy.
Cổ Bội Nhi liền chầm chậm đi tới, quan sát Ninh Vũ Điệp rồi mới hỏi: “Thì ra ngươi nói có người chờ ngươi cứu chữa, chính là nữ nhân này à?”
La Chinh gật đầu.
Cổ Bội Nhi nhìn lướt qua rồi nói: “Không ngờ lực sinh mệnh của nữ nhân này lại hoàn toàn cạn kiệt!” Cô lại xem xét cẩn thận mấy lần rồi mới lên tiếng: “Hiện tượng rất kỳ lạ.
Không phải cạn hoàn toàn, chỉ còn sót lại một chút xíu.
Nhưng cảnh tượng này giống với tình huống chỉ xuất hiện khi tuổi thọ đã hết.
Thế nhưng tuổi tác của cô gái này cũng không lớn… Thật kỳ lạ!”
Con người giống như là một cái bát, trong bát rót đầy lực sinh mệnh.
Cùng với sự trưởng thành của con người, lực sinh mệnh cũng không ngừng tiêu hao, đồng thời cũng không ngừng chậm rãi bổ sung.
Có điều, sau khi tiến vào thiên nhân ngũ suy, lực sinh mệnh bắt đầu không ngừng tiêu hao, nhưng lại không thể bổ sung.
Cho dù thông qua Sinh Mệnh Kết Tinh thì vẫn không thể bổ sung, bởi vì cái bát kia đã vỡ rồi…
Ninh Vũ Điệp chưa tiến vào Thần Hải Cảnh, cho nên sẽ không xuất hiện tình trạng của thiên nhân ngũ suy.
Nhưng thông thường, khi các võ giả sắp hết tuổi thọ thì lực sinh mệnh trong bát mới cạn kiệt.
Tuổi còn trẻ mà gặp phải tình huống này thì quả thực làm cho Cổ Bội Nhi hoang mang.
Nghe thấy lời cô nói, La Chinh mới lên tiếng: “Lực sinh mệnh của nàng bị gió Sinh Tử trên sông Hoàng Tuyền lấy đi”
“Gió Sinh Tử?” Cổ Bội Nhi chớp mắt, cười nói: “Ngươi đang nói đùa à? Luật nhân quả ẩn chứa trong gió Sinh Tử đúng là sẽ trực tiếp ăn mòn lực sinh mệnh, hầu như chỉ cần là dính vào là chết chắc, sao cô gái này còn có thể giữ lại được tính mệnh? Hơn nữa, thế giới này của các ngươi lại tạo ra được cả gió Sinh Tử trong Hoàng Tuyền?”
“Bí mật” Ninh Vũ Điệp có thể giữ được tính mạng cũng là bởi mảnh vỡ Thiên Đạo đã kiềm chế luật nhân quả trong gió Sinh Tử, đương nhiên La Chinh sẽ không giải thích nhiều với Cổ Bội Nhi.
Lúc này hắn móc ra một viên Sinh Mệnh Kết Tinh!
Sinh Mệnh Kết Tinh này gần như hoàn toàn được ngưng tụ thành từ lực sinh mệnh, cách biệt một trời một vực với Sinh Mệnh Nguyên Thạch!
Thấy Sinh Mệnh Kết Tinh trong tay La Chinh, ánh mắt của Cổ Bội Nhi lập tức sáng lên: “Ngươi còn có thứ tốt như vậy!”
Không chỉ Cổ Bội Nhi, lúc La Chinh lấy Sinh Mệnh Kết Tinh này ra thì tất cả mọi người đều cảm nhận được lực sinh mệnh nồng đậm, bao gồm cả ba vị Minh chủ chờ ở bên ngoài điện Thiên Thần và tất cả các tỳ nữ trong điện Thiên Thần.
Sinh Mệnh Kết Tinh này, cho dù là trong Thượng Giới thì cũng tương đối hiếm.
Cổ Bội Nhi vốn muốn nói sử dụng như vậy quá lãng phí, nhưng ngẫm lại thì đây là vật tự tay La Chinh lấy được, cô cũng không có tư cách gì mà nói.
Hình như cái La Chinh cầm trong tay cũng không phải một khối khoáng thạch, mà là một thứ tràn đầy sức sống, lực sinh mệnh nồng đậm tỏa ra khắp bốn phương tám hướng.
Hắn đặt Sinh Mệnh Kết Tinh ở trên mặt của Ninh Vũ Điệp, sau đó dùng tay nhẹ nhàng đặt lên, lớp ngoài của Sinh Mệnh Kết Tinh này liền vỡ vụn.
La Chinh lập tức thu lại tay nhanh như tia chớp.
Lực sinh mệnh này giống như vật sống vậy, sẽ chui vào sinh linh ở gần nó nhất.
La Chinh sợ lực sinh mệnh sẽ chui vào trong tay hắn.
Một luồng lực sinh mệnh nồng đậm nhẹ nhàng lay động phía trên Ninh Vũ Điệp, uốn lượn thành đủ loại hình dạng.
Một lát sau, lực sinh mệnh nồng nặc này liền đột nhiên hướng về phía đôi môi mỏng của Ninh Vũ Điệp mà chui vào.
Chương 912: Tỉnh lại
Sau khi lực sinh mệnh bị hút hết, tuy rằng bề ngoài của Ninh Vũ Điệp không thay đổi, nhưng người nào chỉ cần từng gặp Ninh Vũ Điệp lúc trước thì đều có thể cảm nhận được nàng vô cùng suy nhược, lượng lực sinh mệnh còn sót lại chỉ có thể duy trì cho nàng ngủ say mà thôiLực sinh mệnh không ngừng thấm vào cơ thể, sắc mặt vốn dĩ có vẻ tiều tụy, nhợt nhạt của Ninh Vũ Điệp bắt đầu có sự thay đổi.
Vẻ tái nhợt đã nhường chỗ cho sắc hồng hào.
Đặc biệt trên hai gò má dần dần nhuộm lên một tầng ửng hồng, tựa như uống rượu hoặc giống như thoa phấn, trông rất đẹp mắt.
Khê Ấu Cầm và Cổ Bội Nhi cũng có thể cảm nhận được lực sinh mệnh trong cơ thể Ninh Vũ Điệp nhanh chóng trở nên dồi dào, giống như một gốc cây vốn dĩ sắp chết khô đột nhiên bùng phát sức sống mạnh mẽ, mầm non bắt đầu nảy nở, rễ cây bắt đầu mọc lan tràn, cho người ta một cảm giác bừng bừng sức sống!
Dùng xong một viên Sinh Mệnh Kết Tinh, La Chinh chăm chú nhìn Ninh Vũ Điệp, trong hai mắt tràn đầy vẻ hồi hộp.
“Chưa tỉnh?”
Hai mắt La Chinh dần dần tối lại.
Động cơ lớn nhất khiến hắn đi đến đại lục thần quốc chính là vì cứu Ninh Vũ Điệp, và hắn cũng đặt tất cả hy vọng vào lực sinh mệnh này.
Nhìn tình hình này, lực sinh mệnh tuyệt đối đã đạt đến hiệu quả, nhưng vì sao Ninh Vũ Điệp vẫn chưa tỉnh lại?
“La Chinh…”
Thấy sắc mặt La Chinh hết sức khó coi, Khê Ấu Cầm ở bên cạnh kêu một tiếng.
Nhưng La Chinh lại giống như một bức tượng đúc bằng sắt, đứng yên tại chỗ, không hề nhúc nhích.
Cổ Bội Nhi cũng hơi kinh ngạc.
Trước đây cô đã xem xét qua, cô gái này chỉ bị gió Sinh Tử lấy đi lực sinh mệnh mà thôi, sau đó thân thể liền khởi động cơ chế tự bảo vệ, cưỡng chế bản thân rơi vào giấc ngủ say.
Cũng chỉ như vậy mới có thể tiết kiệm một chút lực sinh mệnh còn lại ở mức độ cao nhất.
Đóa hoa trên mắt phải của cô hơi hơi chuyển động, một luồng cảm nhận vô hình liền khuếch tán ra.
Chẳng mấy chốc, trên mặt cô hiện lên ý cười.
Thiên phú của cô chính là đóa hoa trên mắt phải này, cảm nhận đối với phương diện linh hồn nhạy bén hơn nhiều các võ giả cùng cấp.
Vừa rồi, sau khi tìm hiểu một lúc, Cổ Bội Nhi phát hiện ra cô gái đang nằm kia đã tỉnh…
Đám nữ nhân của cái tên La Chinh này đều rất thú vị.
Cổ Bội Nhi thầm bình luận trong lòng.
Ngay sau đó, khóe miệng cô khẽ mấp máy, dùng chân nguyên truyền âm cho La Chinh: “Này, nữ nhân của ngươi đã tỉnh rồi”
“Cái gì?” Nghe thấy lời Cổ Bội Nhi nói, trái tim La Chinh lập tức kích động.
Nhưng thấy hai mắt của Ninh Vũ Điệp vẫn nhắm nghiền không động đậy, giả vờ đang ngủ say, La Chinh vừa bực mình vừa buồn cười.
Tính Ninh Vũ Điệp lúc thế nọ lúc thế kia, hay thay đổi, khi hóa thân thành Điện chủ thì ắt phải tỏ vẻ trang trọng, song đa phần lại giống như trẻ con.
Sau khi đảo mắt một vòng, La Chinh cũng khoát khoát tay, tiếp đó liền thở dài một tiếng rồi mới nói: “Còn không tỉnh lại thì chúng ta đi ra ngoài trước vậy!”
Khê Ấu Cầm không biết chuyện nên buồn bực liếc mắt nhìn La Chinh.
Còn Cổ Bội Nhi lại cười nhẹ một tiếng, rất phối hợp mà vỗ vỗ vai Khê Ấu Cầm: “Nói đúng lắm, hay là chúng ta đi ra ngoài trước đi!”
Có điều, Khê Ấu Cầm bị Cổ Bội Nhi vỗ như thế thì lại cảm thấy như bị bò cạp cắn một cái, lập tức dịch ra mấy bước, duy trì một khoảng cách tương đối với Cổ Bội Nhi, còn hung hăng trừng mắt nhìn Cổ Bội Nhi.
Ngược lại, Cổ Bội Nhi không thèm để ý, chỉ cười khanh khách hai tiếng, sau đó cả ba người mới rời khỏi sân.
Sau khi đám La Chinh vừa rời đi, ngón tay của Ninh Vũ Điệp hơi run rẩy.
Nếu là người phàm, bình thường sau khi ngủ say mấy tháng như vậy thì chức năng của thân thể đều sẽ chịu ảnh hưởng, e rằng trong một sớm một chiều sẽ không thể đi đứng được, hai mắt cũng sẽ vì nhắm lại quá lâu mà không thể chịu được ánh mặt trời, nên căn bản không thể nhìn được.
Nhưng đối với Ninh Vũ Điệp đã bước vào Sinh Tử Cảnh thì cũng không có trở ngại gì.
Dù sao thì võ giả có tĩnh tọa bế quan tu luyện tám năm, mười năm cũng là chuyện thường.
Tu luyện tới bước này, cấu tạo và chức năng của cơ thể sớm đã vượt xa người thường nhiều rồi.
Sau khi ngón tay nàng run lên một cái thì liền trở mình, nhẹ nhàng bay lên.
Vóc dáng nàng vốn dĩ vô cùng nhỏ nhắn xinh xắn, mặc cung trang màu xanh da trời.
Cung trang bay lượn theo thân hình giống như một đóa hoa băng màu xanh lam bay múa trong gió rét.
Sau khi hai chân chạm đất, nàng mỉm cười hơi xảo trá, thận trọng đi về phía điện Thiên Thần.
Có điều, chưa tiến vào trong điện Thiên Thần thì bỗng nhiên có một thân hình đột nhiên xuất hiện, siết chặt nàng vào trong lòng!
“A!”
Ninh Vũ Điệp phát ra một tiếng thét chói tai.
Nàng hoàn toàn không phóng cảm giác ra, bằng không thì chắc chắn sẽ phát hiện ra La Chinh đang trốn ở sau cây cột.
La Chinh đột nhiên chui ra ngoài như vậy khiến nàng giật bắn cả mình.
Hai người ôm chặt nhau, hoàn toàn quên mất mọi thứ xung quanh.
La Chinh không nói câu nào, liền hôn nàng một cái!
Ninh Vũ Điệp thấp hơn La Chinh một cái đầu, dáng người xinh xắn bị La Chinh ôm, hai chân liền khó đứng vững trên mặt đất.
Ôm hôn như vậy, nàng cũng không muốn vận chuyển chân nguyên để nâng thân hình của mình lên, cho nên hai chân xinh xắn trắng bóc chỉ có thể căng ra như cây cung, đầu ngón chân kiễng trên mặt đất lạnh lẽo.
Đối với người thường mà nói, duy trì động tác như vậy trong vài nhịp thở thì hai chân cũng đã đau nhức khó nhịn, nhưng đương nhiên Ninh Vũ Điệp là cường giả Sinh Tử Cảnh.
Thế là hai chân là của nàng căng ra hết cỡ như vậy trong khoảng nửa nén nhang…
Khê Ấu Cầm và Cổ Bội Nhi đứng ở trong điện Thiên Thần, lẳng lặng nhìn cảnh tượng bên ngoài kia.
Tâm tình của Khê Ấu Cầm như được trộn lẫn đủ các loại gia vị khác nhau.
Trong khoảng thời gian này, nàng vẫn nhiều lần tự nhắc nhở thân phận của chính mình trong mắt La Chinh.
Nàng rất rõ, tầm quan trọng của Ninh Vũ Điệp trong lòng La Chinh lớn hơn mình rất nhiều.
Ghen với Ninh Vũ Điệp chắc chắn là một lựa chọn không đúng đắn.
Cho nên nàng mới có thể tĩnh tâm ở lại trong điện Thiên Thần, cùng tỳ nữ chăm sóc Ninh Vũ Điệp.
Sau khi điều chỉnh lại, Khê Ấu Cầm cảm thấy tâm thái của mình đã được thả lỏng.
Nàng quả thực sự coi Ninh Vũ Điệp như là tỷ tỷ của mình, cùng hầu hạ La Chinh.
Nhưng hiện tại, Khê Ấu Cầm lại phát hiện suy nghĩ của mình yếu ớt và buồn cười đến nhường nào.
Muốn nữ nhân vượt qua lòng ghen tỵ hẳn phải càng khó khăn hơn so với việc nam nhân sửa đổi bản tính háo sắc…
Cổ Bội Nhi có thể cảm nhận được tâm tình Khê Ấu Cầm đang dao động.
Tất cả tâm tình đều được phát ra theo chấn động của linh hồn.
Thông qua đóa hoa trên mắt phải kia, linh hồn của mọi người đều hiện ra trước mắt Cổ Bội Nhi giống như một người không hề mặc quần áo.
Cô quay đầu liếc Khê Ấu Cầm một cái, rồi tươi cười nói: “Nam nhân đều vậy cả, chẳng có ai tốt, đúng không?”
Khê Ấu Cầm cũng liếc lại Cổ Bội Nhi.
Tuy rõ ràng Cổ Bội Nhi này cũng là một đại mỹ nhân, bỏ qua đóa hoa quái dị trên mắt phải nọ thì dung mạo và khí chất tuyệt đối không thua kém gì mình, nhưng nàng có một tâm thái kháng cự tự nhiên đối với Cổ Bội Nhi.
“Hừ! Nam nhân chẳng có ai tốt, nhưng La Chinh lại là ngoại lệ” Khê Ấu Cầm phản bác.
Cổ Bội Nhi lại cười tủm tỉm nói: “Tên nhóc này quả thực rất ưu tú, có điều đâu đâu cũng thấy bóng hồng nhan, chung quy cũng không đáng tin.
Còn chẳng bằng…” Vừa nói, Cổ Bội Nhi vừa quan sát hai mắt Khê Ấu Cầm.
“Còn không bằng cái gì?” Khê Ấu Cầm hơi sững sờ.
“Còn không bằng theo ta đi!” Cổ Bội Nhi cười khanh khách.
Khê Ấu Cầm nghe thấy câu này, hung hăng trừng mắt nhìn Cổ Bội Nhi một cái, lần đầu tiên nàng cất tiếng mắng: “Đồ điên!”
La Chinh và Ninh Vũ Điệp ôm hôn một lúc lâu rồi mới buông ra.
Sau khi tách ra, Ninh Vũ Điệp nhìn chằm chằm La Chinh đang gần trong gang tấc, trên khuôn mặt hiện lên ý cười nhẹ.
Song, chẳng mấy chốc nàng lại nhớ tới cái gì đó, vẻ mặt lại lo âu, lúc này mới hỏi: “Thôi Tà…”
Sau khi bị gió Sinh Tử đánh trúng thì Ninh Vũ Điệp liền rơi vào trạng thái mê man.
Nàng ngủ mê mệt đã lâu nên hoàn toàn không biết tình hình chiến đấu của Thiên Tà Tông.
Tuy rằng thấy La Chinh vẫn yên lành đứng ở trước mặt mình, nhưng nàng vẫn không nén được cảm giác lo lắng.
“Đã chết.
Bị ta giết!” La Chinh lập tức trả lời.
Ninh Vũ Điệp gật đầu.
Nếu La Chinh đã bình yên đứng trước mặt mình thì khả năng Thôi Tà thất bại là vô cùng lớn.
Nhưng khi đó La Chinh đã đánh bại Thôi Tà như thế nào, giết chết Thôi Tà ra sao thì nàng không nghĩ ra.
La Chinh kể vắn tắt chuyện đã xảy ra sau khi Ninh Vũ Điệp ngủ say cho nàng nghe.
Về phần mình đi đến đại lục thần quốc tìm kiếm Sinh Mệnh Nguyên Thạch thì chỉ nói sơ qua.
Mặc dù La Chinh che giấu mọi gian khổ trên đại lục thần quốc, nhưng làm sao Ninh Vũ Điệp lại không đoán ra? Nàng dựa vào lòng La Chinh, thỉnh thoảng hỏi chi tiết, La Chinh cũng chỉ có thể thành thật trả lời.
Nàng dùng ngón tay nhẹ nhàng vẽ lên lồng ngực La Chinh, cũng không biết trong đầu đang suy nghĩ gì.
Chương 913: Mượn vòng quay bát quái
Lúc nói đến chỗ mạo hiểm thì ngón tay thon dài của Ninh Vũ Điệp hướng lên trên, sau đó chân nguyên liền lóe lên.
Từng luồng khí lạnh màu lam trực tiếp xuyên thấu vạt áo của La Chinh rồi đánh lên trên lồng ngực của hắnKhí lạnh này tất nhiên không thể làm La Chinh bị thương.
Song nó giá buốt như băng, mà La Chinh lại không dùng chân nguyên để chống cự nên từng cơn giá rét vẫn mang đến cho La Chinh cảm giác lạnh thấu xương.
Dường như nàng sử dụng phương pháp này để nhắc nhở La Chinh không nên mạo hiểm như vậy…
Hai người tựa như hoàn toàn quên mình mà thổ lộ hết nỗi lòng, chẳng để ý gì đến thời gian nên nửa canh giờ lặng lẽ trôi qua lúc nào không hay.
Đúng lúc này, trên bầu trời vang lên một loạt tiếng “Kéc! Kéc!” Một bóng dáng đầy lông lá lao xuống nhanh như một cơn gió.
Vật nhỏ kia trời sinh đã biết bay, thậm chí còn không bị quy tắc không gian tầng thứ năm ràng buộc, trực tiếp nhảy ra từ trong không gian “khúc xạ”.
Nhưng mà thời gian từ khi nó ra đời đến bây giờ vẫn còn quá ngắn.
Đối với nó thì chuyện bay trên không dĩ nhiên là năng lực bẩm sinh, nhưng lại không biết nắm giữ khoảng cách.
Cho nên lần này lao xuống nhanh như gió, lại không nắm chắc tốc độ, giống như một hòn thiên thạch rơi thật sâu vào trong đám bùn đất và tạo thành một cái hố không nhỏ.
Ninh Vũ Điệp nhíu mày.
Bỗng nhiên bị quấy rầy nên tất nhiên nàng không vui, giận dữ nhìn vật nhỏ trong hố kia: “Đây là cái gì?”
“Kéc!”
La Chinh vốn để rồng tổ ở trên vòng quay bát quái, chắc là xa La Chinh lâu quá nên nó không vui, nên mới nhảy từ trên đó xuống.
Nó gắng sức lắc lắc đầu, bùn bẩn dính trên người nó lập tức bay đi sạch sẽ, lúc này mới nhào về phía La Chinh!
Lúc này La Chinh còn đang ôm Ninh Vũ Điệp.
Nó lại kiên quyết đẩy Ninh Vũ Điệp sang một bên, trong miệng phát ra tiếng “kéc, kéc”, hình như muốn kháng nghị Ninh Vũ Điệp!
Nhìn thấy cảnh tượng này, La Chinh vừa bực mình vừa buồn cười.
Tuy rằng hắn chiếm được con rồng nhỏ này, nhưng trên đường chạy từ thánh địa Thiên Thần về Trung Vực cũng không liên hệ nhiều với nó.
Không ngờ nó cũng biết ghen…
Rồng tổ đã ấn định La Chinh, nên nó coi La Chinh là người thân duy nhất của mình.
Trong tư duy của nó, tất nhiên nó không cho phép những người khác thân cận với La Chinh, nó cảm thấy chỉ nó mới có thể.
Song Ninh Vũ Điệp bị tên này quấy rầy hình như cũng vô cùng không phục.
Hình dáng của rồng tổ hết sức kỳ lạ, thoạt nhìn thì như hải mã.
Ninh Vũ Điệp cũng không nhận ra nó là một con rồng nên muốn đưa tay đẩy nó qua một bên.
Nhưng ngay vào lúc Ninh Vũ Điệp vừa mới giơ tay ra thì nó liền nổi giận.
“Kéc!”
Tiếng kêu của nó đột nhiên trở nên chói tai, một uy thế vô cùng đặc biệt đột nhiên phát ra từ trong cơ thể nó.
Dưới sức ép của uy thế này, cho dù là Ninh Vũ Điệp thì cũng phải lui về sau mấy bước.
Thái độ thù địch của nó khiến cho Ninh Vũ Điệp sinh ra một cảm giác hãi hùng!
Không chỉ Ninh Vũ Điệp, ngay cả Khê Ấu Cầm đứng ở cách đó không xa cùng với mọi người chờ bên ngoài điện Thiên Thần cũng cảm nhận được một khí thế sắc bén.
Khí thế kia không hề giống như do con người phát ra, nhưng lại có cảm giác của chúa tể!
Chỉ có vẻ mặt Cổ Bội Nhi vẫn lãnh đạm như thường.
Tuy long uy của rồng tổ rất dữ dội, nhưng dù sao con rồng tổ này cũng chỉ vừa mới sinh ra.
Huống hồ, Cổ Bội Nhi tinh thông loại công pháp linh hồn, nên cái này không tạo được chút ảnh hưởng nào đối với cô.
Thấy sắc mặt của Ninh Vũ Điệp và Khê Ấu Cầm hơi trắng bệch, đóa hoa trên mắt phải kia của Cổ Bội Nhi lại nhẹ nhàng xoay.
Cô giơ tay lên thì liền có một vòng sáng nhạt bay ra rồi bao phủ lên trên rồng tổ kia.
Vòng sáng nhạt kia trực tiếp ngăn tất cả uy thế của rồng tổ ở bên trong.
Lúc này, Khê Ấu Cầm và Ninh Vũ Điệp mới cảm thấy dễ chịu hơn một chút.
Cổ Bội Nhi liền nói: “Tuy rằng con rồng này vừa mới được sinh ra, nhưng vẫn vô cùng nguy hiểm.
Đặc biệt là linh trí của nó còn chưa được mở ra hoàn toàn, hiện tại chỉ số thông minh chỉ tương đương với trẻ con lên ba, không nên tùy tiện làm nó tức giận”
La Chinh ôm lấy rồng tổ rồi lại hung hăng trừng nó một cái.
Bây giờ hắn còn chưa nghĩ ra phải xử lý nó như thế nào.
Đợi đến khi làm xong mọi việc trước mắt thì sẽ xem xem Thanh Long muốn xử lý nó như thế nào.
“Rồng? Cô nói đây là một con rồng?” Ánh mắt Ninh Vũ Điệp nhìn chằm chằm vào nó.
Làm thế nào nàng cũng không nhìn ra vật nhỏ này là một con rồng được!
La Chinh cũng không phủ nhận, chỉ gật gật đầu.
Còn con rồng tổ kia hình như nghe hiểu lời Ninh Vũ Điệp nên kêu lên một tiếng “kéc” đầy địch ý về phía nàng!
“Chẳng biết nó có phải là một con rồng hay không, nhưng dù sao nhìn nó đáng yêu quá” Khê Ấu Cầm ở bên cạnh vừa cười vừa nói.
“Kéc!”
Hình như rồng tổ kia có thể nghe hiểu lời mọi người nói, thậm chí còn có thể phân biệt chính xác ý tứ của mọi người.
Có lẽ vì Khê Ấu Cầm khen ngợi nó nên sau khi kêu lên một tiếng kỳ quái thì nó bất ngờ tự động rời khỏi lòng La Chinh, nhào về phía Khê Ấu Cầm rồi dùng đầu lưỡi mềm mại liếm Khê Ấu Cầm một cách vô cùng thân thiết.
Nhìn thấy cảnh tượng này, vẻ mặt La Chinh cũng tỏ ra khó hiểu.
Hắn cũng không biết là nó lại phân biệt đối xử như vậy…
Ninh Vũ Điệp bĩu môi, hung hăng liếc mắt nhìn con rồng tổ kia, ánh mắt lại rơi vào Cổ Bội Nhi.
Cô gái này vừa ra tay liền giam uy thế của con rồng lại, đạt đến trình độ như vậy thì bản lĩnh không phải cao bình thường! Nàng hầu như không nhìn ra cô gái này dùng thủ đoạn như thế nào!
Càng quan sát, Ninh Vũ Điệp lại càng kinh ngạc.
Không ngờ nàng lại không nhìn thấu được tu vi của cô gái này!
Nàng đã bước vào Sinh Tử Cảnh, nên cho dù là đại năng Thần Hải Cảnh thì nàng cũng có thể phân biệt được.
Nhưng nàng lại cảm nhận được một chút chân nguyên nhè nhẹ tỏa ta từ cô gái này, nó còn cô đọng và thuần khiết hơn so với đại năng Thần Hải Cảnh!
“La Chinh, vị này là…” Ninh Vũ Điệp lập tức hỏi.
Lúc này La Chinh mới nói: “Chính là người lúc nãy ta mới nói với nàng.
Cô ấy là người của Thiên Vị tộc, bảy người bọn họ cũng tới Trung Vực”
“Vì sao lại đến Trung Vực?” Ninh Vũ Điệp lại hỏi.
La Chinh khẽ lắc đầu cười nói: “Chuyến này trở về Trung Vực ta chỉ có thể ở lại một thời gian ngắn, không bao lâu nữa sẽ lại đi”
Lần này trở về Trung Vực cùng với người của Thiên Vị tộc, nhờ có Cổ Bội Nhi trợ giúp nên La Chinh cũng miễn cưỡng thuyết phục được mấy người của Thiên Vị tộc kia.
Bằng không, bọn họ đã trực tiếp đưa La Chinh đi đại lục Hải Thần tìm kiếm tháp Tội Ác rồi.
“Lại đi!”
Giọng nói của Khê Ấu Cầm và Ninh Vũ Điệp vang lên cùng một lúc.
Các nàng cũng không ngờ La Chinh ở thành Thiên Khải chưa được nửa ngày mà đã sắp phải đi ngay rồi.
La Chinh gật đầu: “Đúng, nhưng ta sẽ nhanh chóng trở về…”
Ngay vào lúc này, có một giọng nói bực bội từ bên ngoài điện Thiên Thần truyền đến: “La Chinh, thời gian dành cho ngươi đã quá nhiều rồi!”
Giọng nói chính là của Vũ Trạch trong Thiên Vị tộc!
La Chinh nhíu mày, giọng nói hơi trầm xuống rồi mới đưa đám người Ninh Vũ Điệp đi ra phòng khách của điện Thiên Thần.
Ở trong cửa chính của điện Thiên Thần, đám người Thạch Khắc Phàm thận trọng nhìn cái vòng quay bát quái cách đó không xa.
Vòng quay bát quái kia chầm chậm chuyển động.
Trên đó có sáu người đứng sừng sững, còn có một cô gái nằm ở một bên, chính là Phong Niệm Vân của Long mạch tộc.
Cho dù là sáu người đang đứng này hay là cô gái đang nằm kia thì đều có tu vi sâu không lường được.
Khí thế của bất kỳ người nào phát ra cũng đều vượt xa đại năng Thần Hải Cảnh!
Trên mặt đám người Yên Duyệt Sơn đều lộ ra nụ cười khổ.
Người La Chinh đưa về cứ lần sau lại kinh khủng hơn lần trước.
Nhưng chết người là ở chỗ, đám người này hình như không có thiện chí với La Chinh! Nhân vật như vậy, bất kể là ai đứng ra thì cũng chỉ cần giơ tay nhấc chân là đã đủ để hủy diệt toàn bộ Trung Vực.
Chọc giận bọn họ tuyệt đối không phải là chuyện sáng suốt.
Nhưng mà những người này, ai nấy đều mang vẻ mặt người lạ chớ gần.
Cho dù Thạch Khắc Phàm rất biết nói chuyện, nhưng lúc này căn bản cũng không tìm được cơ hội nói chuyện.
Hết cách rồi, thực lực chênh lệch quá xa thì thường mất đi tư cách nói chuyện.
Đối diện với gương mặt lạnh tanh của Vũ Trạch, vẻ mặt của La Chinh cũng trở nên lãnh đạm.
Hắn liền nói: “Cùng lắm mới có một canh giờ, thời gian của ngươi eo hẹp vậy sao?”
“Hừ! Thời gian của ta không eo hẹp, nhưng không cần thiết phải lãng phí cho ngươi” Vũ Trạch hừ lạnh đáp lại.
La Chinh cười khẩy, ánh mắt lướt thẳng qua Vũ Trạch, lúc này mới chắp tay nói với Mạc lão đại cách đó không xa: “Mạc lão đại, đa tạ các ngươi đưa ta về Trung Vực.
Song, trước khi lên đường ta còn có một việc phải làm! Xin hãy cho ta mượn vòng quay bát quái này của các ngươi dùng một lát”
Nghe thấy La Chinh nói vậy, Vũ Trạch lại càng không vui: “Có ý gì? Còn muốn nán lại? Ý là muốn chúng ta phải ở chỗ này cùng với ngươi?”
Chương 914: Lần theo dấu vết
Mặt Vũ Trạch đầy vẻ bất mãn, song Mạc lão đại lại nói: “Cũng không gấp gáp gì vài canh giờ.
Nhưng La Chinh ngươi mượn vòng quay bát quái này để làm gì?”La Chinh mỉm cười, mở miệng nói: “Ta có một kẻ thù đang ẩn thân ở trong Trung Vực.
Ta muốn giết chết hắn trước khi lên đường”
Nghe La Chinh nói xong, vẻ mặt đám người Thạch Khắc Phàm, Yên Duyệt Sơn đều kinh ngạc.
Bây giờ La Chinh sẽ đi giết Vu Chiêm Hà kia ư?
Có điều, mặc dù Vu Chiêm Hà đang tích góp lực lượng, nhưng bản tính tên kia không tùy tiện như Thôi Tà, làm việc cũng cẩn thận hơn Thôi Tà một chút.
Cho dù thông tin tình báo của Thiên Hạ Thương Minh là có một không hai ở Trung Vực, nhưng trong một sớm một chiều cũng không thể tìm ra được hắn!
Còn cái đám tồn tại hơn hẳn đại năng Thần Hải Cảnh này thì hình như tính cách người nào người nấy đều không được tốt lắm.
Vốn dĩ đã không thể chờ đợi lâu hơn được nữa, ngộ nhỡ chọc giận bọn họ thì biết làm thế nào? Quan hệ giữa La Chinh với bọn họ có vẻ cũng không tốt cho lắm…
Cho nên Thạch Khắc Phàm nhịn không được mà mở miệng nhắc nhở La Chinh. “La Chinh huynh, Vu Chiêm Hà có nhiều nơi ẩn nấp, không thể tìm ra hắn trong một sớm một chiều.
Nếu như hắn biết huynh về tới Trung Vực thì sợ là không dám lộ diện, tạm thời cũng không vội…”
La Chinh lại phất phất tay với Thạch Khắc Phàm.
Địch ngay bên giường há lại để cho hắn ngủ say? Nếu như Vu Chiêm Hà này vẫn đóng cửa không ra, yên ổn làm một ẩn sĩ thì có lẽ La Chinh sẽ bỏ qua cho hắn.
Dù sao La Chinh cũng không thích giết chóc, kẻ ác cầm đầu tất nhiên phải trừ khử, còn những người khác, nếu không phải tội ác tày trời thì La Chinh cũng có thể buông tha.
Nhưng nếu tên này không biết tốt xấu, âm mưu khôi phục thực lực của Thiên Tà Tông trong khoảng thời gian hắn rời khỏi Trung Vực thì cũng không thể trách hắn được.
“Ồ, thì ra là việc nhỏ này, cũng không mất bao nhiêu thời gian” Mạc lão đại liền gật đầu, lập tức nói: “Ngươi chỉ phương vị đi rồi ta để Cáp Bằng khống chế vòng quay bát quái cùng đi vào với ngươi”
Mặt Vũ Trạch đầy vẻ tức giận bất bình.
Theo con mắt của Vũ Trạch, nếu như La Chinh thực sự vô cùng ưu tú thì cũng đã đành.
Nhưng hơn phân nửa hắn lại chỉ là một tên giả danh lừa bịp.
Huống hồ, cùng lắm thì cũng chỉ là nhân vật nhỏ bé có tu vi Sinh Tử Cảnh, dựa vào cái gì lại có thể chỉ huy đoàn người bọn họ chạy tới chạy lui? Nói cách khác, Vũ Trạch nghĩ La Chinh không có tư cách này.
La Chinh cũng không nhìn sắc mặt của Vũ Trạch, liền nói với Mạc lão đại: “Vậy đa tạ Mạc lão đại!”
Sau đó La Chinh mới quay đầu nói với Ninh Vũ Điệp và Khê Ấu Cầm: “Ta đi một lát sẽ trở lại!”
“Nhưng La Chinh, Vu Chiêm Hà kia…” Thạch Khắc Phàm vẫn còn lo lắng.
La Chinh lúc này mới mỉm cười: “Thạch minh chủ, việc này ta tự có chừng mực”
Đợi đến khi rồng tổ rời khỏi lòng Khê Ấu Cầm, nhảy vào lòng La Chinh thì La Chinh mới bước lên vòng quay bát quái.
Tuy Trung Vực không lớn, nhưng với tốc độ của La Chinh thì muốn tiêu diệt Vu Chiêm Hà có lẽ cũng phải mất hai, ba ngày.
Nếu nhờ vào tốc độ của vòng quay bát quái này thì việc đi ngang qua Trung Vực cũng chưa đến nửa canh giờ.
Sau khi lên vòng quay bát quái, La Chinh ngẫm nghĩ một chút, ký ức trong đầu liền hiện ra.
Ký ức của toàn bộ Đại Thế Giới bao hàm tất cả thế giới này, tất cả đại lục, tất cả đại dương, tất cả bầu trời, mỗi một con chim, mỗi một trẻ sơ sinh, kể cả ký ức từ thời viễn cổ vừa mới ra đời cho tới bây giờ!
Sau khi tìm kiếm, La Chinh liền khóa được phương vị của Vu Chiêm Hà. “Thì ra ngươi ở nơi này” Ánh mắt La Chinh hơi lóe lên, liền thông báo phương vị của Vu Chiêm Hà.
Sau khi vòng quay bát quái nhẹ nhàng chuyển động, đám người La Chinh liền bắt đầu chậm rãi bay lên.
Ngay sau đó, tốc độ đột nhiên nhanh hơn, giống như một vì sao xa, hóa thành một đường thẳng rồi biến mất ở nơi chân trời xa xăm chỉ trong nháy mắt.
“Tốc độ này…” Thạch Khắc Phàm nhìn vòng quay bát quái biến mất mà cảm thán một câu.
Yên Duyệt Sơn cũng lắc đầu: “Cấp độ mà La Chinh tiếp xúc không phải là cấp độ chúng ta có thể lý giải nữa rồi”
Chỉ mới ba năm trước, La Chinh còn là một ngôi sao vừa mới ra đời trong Trung Vực.
Nhưng hiện tại hắn đã nghiễm nhiên trở thành sự tồn tại mà bọn họ phải ngước lên để nhìn, thậm chí dù ngước lên cũng khó mà nhìn thấy.
Song Ninh Vũ Điệp lại mỉm cười nói: “Nhưng La Chinh vẫn là La Chinh trước đó, không phải sao?”
Ba vị Minh chủ nghe thấy câu này thì không hẹn mà cùng gật đầu.
Thời điểm La Chinh ở Hư Kiếp Cảnh trung kỳ đã có thể tiêu diệt Thôi Tà, hiện tại hắn đã đột phá Sinh Tử Cảnh, thực lực của bản thân càng sâu không lường được, nhưng vẫn không có một chút xa lạ nào với bọn họ, cũng không hề có xu hướng lấn áp.
Việc bọn họ kết giao bằng hữu với La Chinh, có thể xem như là một chuyện rất may mắn trong võ đạo.
Phía nam Trung Vực, núi Thiên Tần.
Núi Thiên Tần cũng được xem như là một ngọn núi nổi tiếng khắp Trung Vực.
Song vào khoảng thời gian trước, tất cả các ngọn núi lớn trong toàn bộ Trung Vực đều đã bị chôn vùi sạch sẽ chỉ trong khoảnh khắc…
Tất nhiên núi Thiên Tần không thể nào may mắn mà tránh khỏi tai họa.
Sau khi ngọn núi lớn này bị chôn vùi, một nhánh của sông Vũ chảy ngang qua đây liền lan ra, biến chỗ này thành một cái đầm.
Nhìn vùng đất ẩm ướt này, hai mắt của Vu Chiêm Hà đầu vẻ phẫn hận.
Hắn đã sớm chán ghét cuộc sống ẩn cư mấy trăm năm trong đầm Vân Mộng.
Về sau theo Thôi Tà vất vả gây dựng nên Thiên Tà Tông, không ngờ cuối cùng lại bị thằng nhóc La Chinh kia hủy diệt! Còn Thôi Tà lại bị La Chinh giết chết.
Lúc đó Vu Chiêm Hà quả thật là kinh hồn bạt vía, cho nên mới phải chạy trốn.
Bây giờ nghĩ lại thì tính tình mình vẫn còn quá mức cẩn thận, thậm chí có thể dùng từ nhát gan để hình dung.
Hắn đã bỏ lỡ một cơ hội cực tốt để giết chết La Chinh!
Ninh Vũ Điệp kia trúng gió Sinh Tử nên đã ở trong trạng thái chết chắc.
Mà ông trùm thiên cổ của Thiên Hạ Thương Minh cũng bị Thôi Tà giết chết, ba vị Minh chủ căn bản không đáng để sợ hãi.
Chỉ cần giết La Chinh thì làm gì có ai trong Trung Vực có thể đối kháng được với Vu Chiêm Hà hắn nữa?
Hắn há lại không thể xây dựng thần quốc của chính mình, thống nhất toàn bộ Trung Vực, trở thành vị Quốc chủ thần quốc đầu tiên trong nghìn vạn năm nay ư?
Sau khi trốn khỏi thành Thiên Khải, cảm giác không cam lòng này giống như một con sâu không ngừng cắn xé cái tâm võ đạo của Vu Chiêm Hà.
Song trên đời làm gì có thuốc hối hận, sau khi bỏ lỡ cơ hội này thì muốn tìm kiếm một cơ hội khác sẽ vô cùng khó khăn.
Nhưng sau khi biết được La Chinh đã rời khỏi Trung Vực thì Vu Chiêm Hà lại rục rịch ngóc đầu.
Ba tên mập kia kết hợp lại thì tất nhiên lợi hại, song cuối cùng vẫn không thể làm gì được hắn.
Nếu như hắn xây dựng lại một Thiên Tà Tông thì thành Thiên Khải lấy cái gì để chống lại?
Khi suy nghĩ đã bung ra thì khó mà kiềm chế được.
Tên La Chinh kia đi đại lục thần quốc, mà trong đại lục thần quốc thì cường giả như mây, khả năng có đi không có về rất lớn.
Đối với Vu Chiêm Hà, có lẽ đây sẽ là cơ hội thứ hai.
Hắn đã lãng phí một cơ hội, nên thực sự không muốn lãng phí cơ hội thứ hai này nữa.
Cuối cùng hắn vẫn tận dụng cơ hội.
Trong khoảng thời gian này, Vu Chiêm Hà không ngừng phái người dò hỏi tình hình của thành Thiên Khải.
Vị cường giả Sinh Tử Cảnh duy nhất trong thành Thiên Khải chính là Ninh Vũ Điệp.
Song cô nàng hình như đã rơi vào giấc ngủ say, nếu như là Thôi Tà thì có lẽ đã ung dung tiến thẳng vào thành Thiên Khải rồi.
Nhưng tính cách của Vu Chiêm Hà vốn dĩ tương đối bảo thủ.
Hắn sợ là có bẫy, cho nên dự định phái người ám sát Ninh Vũ Điệp.
Nhưng trong điện Thiên Thần canh phòng nghiêm ngặt, nên việc ám sát tới bây giờ vẫn chưa thành công.
Hôm nay Vu Chiêm Hà triệu tập một phần bộ hạ cũ của Thiên Tà Tông để bàn bạc về vấn đề này.
Ngay vào lúc này, hắn chợt thấy chân trời xuất hiện một vệt sáng nhỏ.
Vệt sáng đó vừa xuất hiện liền bắn về phía hắn với tốc độ cực nhanh.
Tốc độ kia nhanh đến mức hầu như không thể hình dung nổi!
“Đó là cái gì?” Mí mắt của Vu Chiêm Hà giật giật, không biết vì sao trong lòng hắn dâng lên một dự cảm xấu, nhưng lại không nói rõ được dự cảm này đến từ đâu.
Đám thuộc hạ của Thiên Tà Tông nghe thấy Vu Chiêm Hà nói vậy thì cũng nhìn sang.
“Là trời sinh dị tượng!”
“Có phải là có bí bảo gì ra đời hay không?”
“Nên bay lên xem thử không?”
Mọi người không biết vệt sáng nhỏ kia từ đâu mà ra nên mặt mũi người nào người nấy đều đầy vẻ kinh ngạc.
Song trong quá trình vệt sáng kia tự ý bay lượn, không ngờ nó lại hơi thay đổi phương hướng một chút.
Lần này lại bay thẳng đến đoàn người Vu Chiêm Hà.
Hai mắt Vu Chiêm Hà mở to ra, cảm giác nguy hiểm trực tiếp trào ra từ nơi sâu thẳm trong linh hồn hắn.
Tuy rằng hắn vẫn không thấy rõ đó là vật gì, nhưng đối với hắn tuyệt đối không phải là chuyện tốt.
Đây là suy nghĩ của Vu Chiêm Hà vào thời khắc này.
Từ khi vòng quay bát quái xuất hiện đến khi bay tới trước mặt đám người Vu Chiêm Hà, vẻn vẹn chỉ mất khoảng hai nhịp thở.
Ngay sau khi vững vàng dừng lại, nó liền chậm rãi hạ xuống.
Khi thân hình của La Chinh xuất hiện trước mặt Vu Chiêm Hà, cả người Vu Chiêm Hà liền không thể nhúc nhích, đơ ra y như tảng đá.
Chương 915: Bắn chết
“La, La, La… Là La Chinh!”Một cấp dưới bên người Vu Chiêm Hà nơm nớp lo sợ nhắc nhở đạo.
Nhưng Vu Chiêm Hà cần hắn nhắc sao?
Trên thực tế, người duy nhất mà đám bè đảng Thiên Tà Tông còn sót lại này e ngại chính là La Chinh.
Ngày đó, hình ảnh La Chinh giết chết Thôi Tà giống như là một cơn ác mộng vẫn luôn quanh quẩn trong đầu óc những người này.
Ấn tượng ấy rất sâu sắc, sợ là cả đời này cũng không thể phai mờ.
Tuy Vu Chiêm Hà vô cùng căng thẳng, nhưng đầu óc cũng nhanh chóng xoay chuyển.
Đầu tiên, hắn liếc mắt đánh giá La Chinh một cái, phát hiện ra La Chinh đã đột phá Sinh Tử Cảnh!
Sinh Tử Cảnh nhất trọng, vẫn còn may…
Như vậy thì hắn vẫn có cơ hội chạy thoát thân.
Nếu La Chinh về tới Trung Vực, như vậy hắn có thể lựa chọn rời khỏi Trung Vực, trốn ở bên ngoài, cả đời không đặt chân vào Trung Vực này nữa.
Nhưng khi Vu Chiêm Hà đánh giá mấy người bên cạnh La Chinh thì sắc mặt hắn càng thêm khó coi, trên mặt là vẻ tuyệt vọng.
Hắn căn bản không thể nhìn thấu thực lực của những người này, điều này chỉ có thể nói lên rằng: chênh lệch giữa hắn và đối phương không phải chỉ là một cấp.
Mùi vị chua xót lan tràn trong miệng Vu Chiêm Hà.
Cho dù là độc dược độc nhất do hắn luyện chế ra cũng không đắng như thế.
“Chính là người này sao? Cần hỗ trợ không? Muốn chém muốn giết, một đao là xong” Vũ Trạch cầm thanh đao đen trong tay, lạnh nhạt nhìn lướt qua Vu Chiêm Hà.
Về phần đám người Thanh Phong, bọn họ trực tiếp nhắm hai mắt lại, chuyên tâm tu luyện.
Bọn họ không quan tâm đến một võ giả Sinh Tử Cảnh ở Hạ Giới làm gì.
Với trình độ như tên này thì chẳng khác nào con kiến trong mắt bọn họ, mà ai lại sinh ra lòng hiếu kỳ với con kiến đâu?
La Chinh lắc đầu.
Đương nhiên hắn biết không phải Vũ Trạch muốn giúp mình, mà chỉ là không muốn lãng phí thời gian ở đây thôi: “Người này ta tự xử lý”
Ngay trong nháy mắt này, Vu Chiêm Hà bỗng nhiên lấy ra hai hạt châu màu đen.
Tuy Vu Chiêm Hà vô cùng tuyệt vọng, nhưng trong lòng vẫn tồn tại khát khao muốn sống.
Thấy La Chinh chuẩn bị ra tay, chân nguyên trong cơ thể Vu Chiêm Hà chợt trào ra.
Cùng lúc đó, hắn bóp nát hai hạt châu màu đen trong tay, bên trong hạt châu kia tràn ra từng làn khói độc màu đen.
Mà chân nguyên xao động thì trực tiếp khuếch tán khói độc này ra trong nháy mắt!
“Quốc chủ! A…”
“Sao ngươi có thể…”
“Ta… Ta…”
Vài tên thuộc hạ của Vu Chiêm Hà không ngờ vào giờ phút này Vu Chiêm Hà lại không phân biệt xanh đỏ đen trắng, trực tiếp kích hoạt hạt châu màu đen kia.
Khói độc bên trong nó cực kỳ lợi hại, sắc mặt vài tên Hư Kiếp Cảnh xung quanh lập tức biến thành màu đen, chỉ trong nháy mắt đã ngã lăn ra.
“Vèo…”
Mượn khói độc che giấu, Vu Chiêm Hà liền hóa thành một tia sáng bắn thẳng về phía sau.
“Không đuổi theo! Còn có một chút hy vọng!” Trong lòng Vu Chiêm Hà dấy lên một tia hy vọng.
Hắn chú ý thấy La Chinh vẫn đứng yên trên vòng quay bát quái, không hề nhúc nhích.
Cổ Bội Nhi ngồi ở trên vòng quay bát quái, lúc này nàng cũng quay lại nhắc nhở: “Người ta bỏ chạy rồi kìa!”
La Chinh gật đầu, đáp lại: “Không sao!”
Sau khi nói xong, La Chinh mới móc ra một cây cung dài màu vàng nhạt, cùng lúc đó còn lấy một mũi tên màu đen từ trong túi đựng mũi tên ra.
“A? Cung tên cấp bậc bán thần khí, còn có mũi tên cấp bậc thần khí” Vũ Trạch dùng giọng điệu quai quái nói, cũng không biết là hâm mộ hay châm biếm.
Về phần Thanh Phong thì hơi mở mắt ra liếc nhìn một cái, rồi lại nhắm hai mắt không nói gì.
Ở Thượng Giới, vũ khí cấp bậc thần khí cũng coi như quý hiếm, nhưng cây cung kia của La Chinh chỉ là bán thần khí mà thôi.
Tuy mũi tên màu đen có uy lực của thần khí, nhưng lại thuộc loại vật phẩm tiêu hao, bọn họ cũng không quá coi trọng.
Từ khi lấy được cây cung này, đây cũng là lần đầu tiên La Chinh dùng thử.
Dù sao thì chỉ cần ở trong Đại Thế Giới này, Vu Chiêm Hà sẽ không có khả năng trốn khỏi tầm ngắm của hắn.
Quả thực, La Chinh muốn lấy hắn làm bia ngắm cho mình.
Ngay khi La Chinh vừa mới gắn mũi tên lên, hắn dường như liền sinh ra cảm giác tâm ý tương thông với mũi tên màu đen này.
Giống như mũi tên màu đen này có thể hiểu được ý đồ của La Chinh, mà La Chinh cũng có thể ra lệnh cho mũi tên màu đen này vậy.
“Thần khí này lại có thể tâm ý tương thông với người dùng ư?” La Chinh tò mò nghĩ.
Cho tới nay, vũ khí tốt nhất La Chinh có được thật ra chính là cây cung màu vàng nhạt này, nhưng nó cũng chỉ là bán thần khí mà thôi.
Còn về trường kiếm cấp bậc thần khí, La Chinh cũng muốn có được một thanh, nhưng trước mắt sợ là có chút khó khăn, chắc chỉ có thể tìm kiếm ở Thượng Giới.
“Giương cung!”
“Vù…”
Dây cung vang lên một tiếng vang nhẹ dưới lực kéo của La Chinh.
Để kéo dây cung này, La Chinh cũng phải dùng đến lực của gần hai trăm tấm vảy rồng!
Tầm mắt ở phía trước La Chinh đã bị một đám khói độc màu đen ngăn cản, dùng mắt thường căn bản khó có thể thấy rõ bóng dáng của Vu Chiêm Hà.
Vừa rồi tên kia chạy nhanh như vậy, không biết đã bỏ chạy bao xa.
Nhưng có một suy nghĩ chợt lóe lên trong đầu La Chinh, hắn liền nhắm hai mắt lại.
Hắn trực tiếp thông qua ý chí của Đại Thế Giới để tìm kiếm vị trí của Vu Chiêm Hà ở trong đầu!
“Tìm được rồi…” Hắn thản nhiên thấp giọng nói, ngón tay lập tức nhẹ nhàng buông ra.
“Vèo…”
Vào giờ phút này, mũi tên màu đen liền xé gió mà đi, xuyên qua khói độc đầy trời.
Ngay từ đầu, tốc độ của mũi tên màu đen không phải quá nhanh, ước chừng chỉ ngang với tốc độ phi hành cao nhất của đại năng Thần Hải Cảnh.
Nhưng sau khi mũi tên màu đen này xé gió rời khỏi đây, La Chinh vẫn cảm nhận được trạng thái liên kết với mũi tên này.
Hắn cảm nhận được bên trong mũi tên màu đen này dường như có ẩn chứa ba cái thần văn, mà chỉ cần hắn muốn, thần văn kia sẽ được khởi động!
Nghĩ đến đây, La Chinh bắn ra hiệu lệnh.
“Bùm!”
Từ phương xa truyền đến một tiếng nổ giòn vang.
Khi âm thanh kia truyền đến, tốc độ của mũi tên màu đen chợt nhanh hơn gấp đôi!
“Nổ lần nữa!”
“Bùm!”
Tốc độ của mũi tên màu đen lại gia tăng lần nữa, tốc độ mũi tên càng nhanh, uy lực cũng lại càng lớn!
“Nổ nữa!”
“Bùm!”
Lúc này, tốc độ của mũi tên màu đen đã đạt tới cực hạn.
Với tốc độ như vậy, cho dù là đại năng Thần Hải Cảnh thì cũng không thể né tránh.
Cho dù lúc ấy La Chinh khống chế thân thể Phong Niệm Vân thì cũng chỉ có thể miễn cưỡng tránh được mà thôi!
Mà Vu Chiêm Hà cùng lắm cũng chỉ là võ giả Sinh Tử Cảnh…
Giờ phút này, Vu Chiêm Hà vẫn duy trì tốc độ bỏ chạy điên cuồng.
Hắn vừa chạy trốn, vừa phóng ra cảm giác.
Hắn cũng phát hiện La Chinh không hề đuổi theo.
Nhưng ngay trong nháy mắt hắn dùng cảm giác dò xét, lại phát hiện phía sau xuất hiện một mũi tên!
“Muốn dùng tên bắn chết ta ư?”
Trong nháy mắt này, điều Vu Chiêm Hà nghĩ đến chính là không có khả năng.
Với tốc độ của hắn, mũi tên bình thường căn bản không thể đuổi kịp được.
Đáng tiếc là, tốc độ của mũi tên màu đen kia đã vượt qua tốc độ tư duy của Vu Chiêm Hà.
Khi ý nghĩ này của hắn vừa mới sinh ra, mũi tên màu đen đã xuyên thẳng qua đầu hắn.
Nó bắn xuyên qua, rồi nháy mắt chui ra từ ấn đường của hắn, chỉ để lại một lỗ máu nho nhỏ.
Thân hình của hắn khựng lại giữa không trung, chân nguyên còn thừa vẫn phát huy tác dụng, khiến hắn lơ lửng trên không trung.
Nhưng chỉ sau một nhịp thở, chân nguyên tản ra, thân thể của hắn liền giống như bao cát, rơi thẳng xuống từ giữa không trung, tạo ra một tiếng nện ầm vang ở trong một khu đồi núi.
“Vù vù…”
La Chinh xoay nhẹ cây cung dài, cất vào trong nhẫn tu di.
Lúc này trên mặt mới mang theo vẻ tươi cười nói với Mạc lão đại: “Cám ơn Mạc lão đại, người nên giết đã giết rồi!”
Tuy nói nơi này còn có đám tay chân cũ của Thiên Tà Tông, nhưng vài tên võ giả Hư Kiếp Cảnh còn sót lại cũng không đáng lo ngại, căn bản không cần hắn ra tay.
Tính từ lúc xuất phát ở thành Thiên Khải đi đến núi Nam Thiên Tần tiêu diệt Vu Chiêm Hà, tổng thời gian hao phí chắc không quá ba nén nhang.
Mạc lão đại khẽ gật đầu, việc cần làm đã làm xong, coi như bọn họ có thể xuất phát rồi.
Sau đó Cáp Bằng khống chế vòng quay bát quái, trở lại thành Thiên Khải lần nữa.
Lúc này mọi người còn tụ tập trước điện Thiên Thần chưa tản đi, kết quả liền nhìn thấy vòng quay bát quái vừa mới rời đi mà đã trở lại.
Trên mặt ba vị Minh chủ và Ninh Vũ Điệp đều lộ vẻ khó hiểu.
Mới qua mấy nén nhang, sao đã quay lại rồi?
Ai ngờ La Chinh lại nói cho bọn họ biết, Vu Chiêm Hà đã bị hắn giết ở núi Nam Thiên Tần…
Hiệu suất này quả thực quá nhanh, trực tiếp khiến mọi người sợ ngây người.
Trong khi người khác giết con gà cũng còn phải mài dao xoàn xoạt, thì La Chinh này đã lấy mạng của Vu Chiêm Hà ở cách xa mấy nghìn dặm.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)

![[Dịch] Nghịch Thiên Tà Thần [Dịch] Nghịch Thiên Tà Thần](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/04/Audio-Nghich-Thien-Ta-Than.jpg)



![[Dịch] Tiên Lộ Tranh Phong [Dịch] Tiên Lộ Tranh Phong](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/06/Audio-Tien-Lo-Tranh-Phong-dich-Truyen-Audio-Hay-chon-loc.jpg)




