1. Home
  2. Truyện Hay
  3. [Dịch] Bách Luyện Thành Thần
  4. Tập 157 : Không thể phá giải (c781-c785)

[Dịch] Bách Luyện Thành Thần

Tập 157 : Không thể phá giải (c781-c785)

❮ sau
tiếp ❯

Chương 781: Không thể phá giải

Cho dù được Chiến Đế Đại Vũ khen ngợi, nhưng Vân Long Đào cũng chỉ hơi mỉm cười, sau đó tiếp tục nói: “Còn ai muốn khiêu chiến với ta không?”Từ sau khi Vân Long Đào tung Trảm Không kiếm ra thì đã có hai người liên tiếp bị hắn chặt đứt cánh tay.

Đám võ giả Hư Kiếp Cảnh vốn vẫn còn kích động nhưng ngay lập tức đã trầm mặc.

Không phải bọn họ thiếu tự tin.

Võ giả trong tứ đại thần quốc có thể bước lên đứng ở đội ngũ thứ nhất thì có người nào không phải người xuất sắc trong võ phủ? Nếu không có niềm tin tuyệt đối vào chính mình thì căn bản không thể nào bước vào đội ngũ thứ nhất.

Nhưng khí thế của Vân Long Đào quá mạnh mẽ, điều này khiến bọn họ bắt đầu do dự.

Nếu thắng còn được, nhưng lỡ thua thì sao?

Kế tiếp, mọi người còn phải xuất phát đến thánh hải Thiên Vũ nữa kìa.

Tuy cánh tay bị chém đứt cũng không phải vấn đề gì lớn, nhưng không có khả năng khôi phục đến mức hoàn hảo chỉ trong một khoảng thời gian ngắn, vậy nên sẽ có ảnh hưởng không nhỏ tới hành trình đến thánh hải Thiên Vũ.

Trận so đấu trước mắt này, lúc đầu chẳng qua chỉ là góp vui cho việc đi vào thánh hải Thiên Vũ mà thôi.

Nhưng qua nhiều năm, nó dần dần biến thành so đấu để kiểm tra thực lực của các đệ tử trẻ tuổi trong tứ đại thần quốc.

Ngay cả như vậy thì cũng không quan trọng bằng việc thăm dò bí cảnh trong thánh hải Thiên Vũ.

Cho nên không ít thiên tài của đội ngũ thứ nhất đều đánh trống rút lui…

Nhưng bọn họ lại không biết, đám hoàng tộc đứng trên bậc thềm đã thầm so đấu chân hỏa.

Tuy các đại năng Thần Hải Cảnh không nói gì, nhưng bọn họ vẫn cảm thấy khó chịu với Chiến Đế Đại Vũ và Vân Long Đào.

Thần quốc Tinh Dã lại thua thêm lần nữa nên đã đến lượt thần quốc Thiên Phong và thần quốc Hắc Thiết.

Chiến Hoàng Thiên Phong của thần quốc Thiên Phong vẫn không nói gì, cả Thái tử và các Hoàng tử phía sau hắn cũng vậy.

Còn hai mắt của Quốc chủ thần quốc Hắc Thiết – Chu Hoàng lại chợt lóe lên.

Đảo qua người Yến Vương và Thái tử Chu Ninh.

Chu Hoàng không nói gì, nhưng ánh mắt đã bộc lộ tất cả.

Trong lòng Yến Vương cũng sôi sục lên, vừa mới chuẩn bị mở miệng muốn đề cử La Chinh lên sàn thì Chu Ninh cũng đã giành trước một bước, cao giọng nói: “Tiêu Đạo Viễn, thay ta xuất chiến!”

Nghe thấy lời Chu Ninh nói, ánh mắt Yến Vương thoáng hiện vẻ lạnh lùng, sau đó cũng không nói gì nữa.

Nếu ca ca nhất định phải cầm hòa thì để ngươi đi trước đi.

Dù sao Tiêu Đạo Viễn cũng là quân cờ cuối cùng của ngươi.

Nếu Tiêu Đạo Viễn này mà cũng thua, thậm chí còn bị chặt đứt cánh tay thì chỉ e sẽ tạo thành một đả kích rất lớn với đội ngũ của ngươi thôi.

Hiệu quả thăm dò bí cảnh chắc chắn sẽ suy giảm đi nhiều.

Thật ra ta rất mong chờ, sau khi Tiêu Đạo Viễn thua thì chẳng lẽ ngươi định tự mình ra trận? Yến Vương thầm nghĩ trong lòng như vậy.

Thật ra Chu Ninh hơi nôn nóng.

Tiêu Đạo Viễn và Chiêm Uân đều là thuộc hạ mà hắn ưng ý.

Hắn muốn chứng minh cách nhìn người và dùng người của hắn trước mặt Chu Hoàng.

Vậy mà Chiêm Uân lại không biết cố gắng, dễ dàng bại trận như vậy!

Hắn chỉ có thể gửi gắm hy vọng lên người Tiêu Đạo Viễn.

Võ phủ Hắc Danh chính là võ phủ lớn nhất trong thần quốc Hắc Thiết, tuy đều là thế lực lục phẩm như võ phủ Ngọc Huyền, nhưng võ phủ Ngọc Huyền chỉ có thể đứng thứ hai.

Mà Tiêu Đạo Viễn lại là người mạnh nhất trong võ phủ Hắc Danh, nên lần này lên sàn, không chỉ có Thái tử gửi gắm nhiều kỳ vọng vào hắn mà rất nhiều võ giả trong thần quốc Hắc Thiết cũng vậy!

Nghe thấy lời Thái tử nói, Tiêu Đạo Viễn tung người nhảy lên, sau đó chắp tay với Thái tử và Quốc chủ của thần quốc Hắc Thiết, lấy ra một cây thương từ trong nhẫn tu di.

“Thánh khí thượng phẩm…”

“Mẹ nó! Võ giả của thần quốc Hắc Thiết chỉ được có chỗ này là giỏi.

Võ giả Hư Kiếp Cảnh mà lại có được thánh khí thượng phẩm, quả thực là…”

“Đành chịu thôi. thần quốc Hắc Thiết có thừa luyện khí sư, hầu hết thánh khí trong tứ đại thần quốc chúng ta đều đến từ thần quốc Hắc Thiết.

So với việc thần quốc Thiên Phong có thừa luyện đan sư, thần quốc Đại Vũ có thừa phù văn sư thì chuyện này cũng bình thường!”

Chính xác thì thuật luyện khí của thần quốc Hắc Thiết là nổi danh nhất, mà quan trọng hơn là Tiêu gia của Tiêu Đạo Viễn chính là thế gia luyện khí.

Tuy nhiên, ngay cả như vậy thì thánh khí thượng phẩm vẫn là thứ cực kỳ quý hiếm.

Lúc bình thường, Tiêu Đạo Viễn cũng sẽ không trang bị một cây trường thương có cấp bậc thánh khí thượng phẩm.

Nhưng bây giờ lại là thăm dò bí cảnh trong thánh hải Thiên Vũ, nó ảnh hưởng rất lớn đến tiền đồ của Tiêu Đạo Viễn nên Tiêu gia mới đưa cho hắn một cây thương thánh khí thượng phẩm.

“Ầm!”

Vượt ngoài dự kiến chính là thân cây thương thánh khí thượng phẩm này hình như cực kỳ dẻo.

Khi Tiêu Đạo Viễn dùng sức thì nó rung lên giống như một chiếc roi, quật thật mạnh vào trong không khí, phát ra một tiếng khủng khiếp, đinh tai nhức óc.

Ánh mắt Tiêu Đạo Viễn lạnh lẽo, gắt gao nhìn chằm chằm vào Vân Long Đào trước mặt.

Lúc này đây, Vân Long Đào lại vươn một bàn tay về phía Tiêu Đạo Viễn: “Năm kiếm, để đánh bại ngươi chỉ cần năm kiếm”

Tiêu Đạo Viễn lại hừ lạnh một tiếng: “Bỏ cái vẻ đó của ngươi đi, thật ấu trĩ.

Cho dù là một kiếm hay năm kiếm, thậm chí là năm mươi kiếm thì thắng bại chính là thắng bại!”

Nghe Tiêu Đạo Viễn nói vậy, khuôn mặt Vân Long Đào mới hiện ra nụ cười: “Đối thủ lần này không tồi.

Xem ra ta hẳn phải nghiêm túc một chút!”

“Cái gì gọi là nghiêm túc một chút? Chẳng lẽ trước đó Vân Long Đào không dùng hết toàn lực sao?”

“Ta không tin.

Hắn là tên bốc phét!”

“Vân Long Đào đánh bại Chiêm Uân chỉ dùng ba kiếm, đánh bại Nguyệt Tùng Vân khi dùng bốn kiếm, có lẽ hắn thật sự không dùng hết toàn lực…”

Bây giờ, ngoại trừ võ giả của thần quốc Đại Vũ thì có thể nói là võ giả của ba thần quốc khác đều cùng chung kẻ địch.

Vân Long Đào này quá ngông cuồng, mà khổ nhất là hắn còn có lý do để ngông cuồng nữa chứ, thực lực của bản thân hắn cao không lường được.

Nhiều người đi lên như vậy mà chưa ai có thể thử xem thực lực của hắn cao đến đâu.

Lúc này vẫn là Vân Long Đào tấn công trước.

Thân hình hắn như thoi đưa, xé rách không gian, Trảm Không kiếm trí mạng trong tay lại chém ra lần nữa.

Tiêu Đạo Viễn hừ lạnh một tiếng, trường thương trong tay giống như một con rắn, bắt đầu lượn quanh.

Tốc độ dùng Trảm Không kiếm của Vân Long Đào đã cực nhanh, nhưng sau khi trường thương của Tiêu Đạo Viễn uốn lượn ra thì ngay lập tức rung lên rồi lao đi nhanh như chớp, ra muộn mà đến trước!

Không chỉ thế, trong nháy mắt mũi thương đã chỉ vào Vân Long Đào.

Nhưng sau khi uốn lượn một cái, phần thân mềm mại thon dài kia đã trực tiếp quấn lên Trảm Không kiếm một vòng.

Sau đó mũi thương mới đi thẳng không lùi, hướng về mặt Vân Long Đào!

(*Cảm ơn bạn đọc đã luôn theo dõi và ủng hộ Waka.

Bản quyền truyện Bách Luyện Thành Thần thuộc về Waka, các cá nhân, tổ chức khác đăng tải truyện đều là trái phép và sẽ phải chịu trách nhiệm trước pháp luật.

Trân trọng!)

Tương tự, một thương này của Tiêu Đạo Viễn không chỉ cản lại Trảm Không kiếm của Vân Long Đào mà còn có ý một kích giết chết Vân Long Đào.

Trảm Không kiếm của Vân Long Đào thực sự sắc bén.

Cho dù là thánh khí thì cũng không thể ngăn cản được mấy lần.

Nhưng dù sao trường thương của Tiêu Đạo Viễn cũng là thánh khí thượng phẩm.

Huống hồ phần thân lại mềm dẻo, quấn quanh như vậy mà Trảm Không kiếm lại không thể chém đứt thân trường thương.

“Vèo!”

Mũi thương giống như một con rắn độc, phi thẳng đến mặt Vân Long Đào.

Chỉ thấy đầu Vân Long Đào hơi nghiêng về một bên, mũi thương liền sượt qua bên tai hắn.

Tuy nhiên, dường như mũi thương kia có ý thức của mình vậy.

Một kích không trúng thì lại uốn mình thêm lần nữa rồi quay đầu lại đâm về phía gáy của Vân Long Đào!

Lúc này, khuôn mặt Vân Long Đào nở nụ cười thản nhiên, tay cầm Trảm Không kiếm buông ra, cả người bỗng trầm xuống.

Cùng lúc đó, không gian được lợi dụng để chế tạo Trảm Không kiếm kia cũng đã biến mất.

Vốn dĩ Trảm Không kiếm này là do chính Vân Long Đào lợi dụng không gian để ngưng kết thành, cho dù biến mất thì hắn cũng có thể ngưng kết lại một lần nữa chỉ trong chớp mắt.

Chỉ một kích của Tiêu Đạo Viễn mà đã buộc Vân Long Đào phải từ bỏ vũ khí của mình, đồng thời lựa chọn lui về phía sau…

Không thể không nói, đây cũng là thành tích tốt nhất từ trước tới nay.

Rất nhiều võ giả của võ phủ Hắc Thiết lập tức thở phào nhẹ nhõm một hơi.

Có lẽ, trong lòng bọn họ và những người trẻ tuổi của thần quốc Hắc Thiết đã không trông cậy gì vào chiến thắng trước Vân Long Đào nữa rồi.

Chỉ cần có thể ép Vân Long Đào lui về phía sau như vậy cũng coi như lấy lại được chút ít thể diện.

Nhưng trong lòng Chu Ninh và Chu Hoàng lại không nghĩ như vậy.

Đường đường là thần quốc Hắc Thiết, thế nhưng lại không tìm ra được người nào có thể đối kháng lại một Vân Long Đào.

Đây là hiện thực mà bọn họ không thể chấp nhận được.

Tuy trong những năm gần đây thần quốc Hắc Thiết đã dần suy yếu, nhưng không yếu đến mức này!

Mắt Chu Ninh tối sầm lại, trong lòng hắn đã có tính toán.

Nếu Tiêu Đạo Viễn thật sự thua thì có lẽ hắn sẽ phải lên sàn để giảm bớt nhuệ khí của Vân Long Đào! Hắn là Thái tử của thần quốc Hắc Thiết, nên hắn có nghĩa vụ phải giữ gìn danh dự cho thần quốc Hắc Thiết!

Mặc dù nếu hắn lấy thân phận Thái tử tự mình xuất chiến thì cũng hơi mất mặt, nhưng lúc này không nghĩ được nhiều như vậy.

Vân Long Đào lùi ra sau, thân hình càng lúc càng co rụt lại, cũng đã tạo ra một khoảng cách với Tiêu Đạo Viễn.

Hắn chỉ phất tay một cái thì một Trảm Không kiếm đã xuất hiện trong tay hắn thêm lần nữa.

“Không tồi.

Thật sự không tồi.

Đủ để khiến ta nghiêm túc một chút!” Vân Long Đào chỉ thanh Trảm Không kiếm trong suốt về phía Tiêu Đạo Viễn.

“Đúng là lắm lời!” Một tay Tiêu Đạo Viễn cầm trường thương, một tay khác lại mở hai ngón ra rồi ấn trên thân trường thương.

Tay cầm trường thương dồn sức xé ra.

Trường thương giống như thước dây dùng để may vá vậy, bị hai ngón tay hắn kéo ra.

“Roẹt…”

Sau khi hai ngón tay của Tiêu Đạo Viễn lướt qua thì cũng đã thắp sáng thân trường thương.

Trường thương kia phảng phất như có linh hồn, hoàn toàn biến thành một con rắn, không ngừng uốn lượn xung quanh Tiêu Đạo Viễn.

Nhưng từ đầu đến cuối, mũi thương vẫn nhắm thẳng vào Vân Long Đào.

Khuôn mặt Vân Long Đào hiện lên nụ cười.

Trảm Không kiếm trong tay nhẹ nhàng vung lên, thật sự không nói gì nhiều mà chỉ tung ra kiếm thứ hai về phía Tiêu Đạo Viễn!

Sau khi Tiêu Đạo Viễn khởi động linh tính của trường thương, chờ khi Vân Long Đào vừa mới tới gần thì nó bèn tự động triển khai tiến công về phía hắn giống như một dã thú có khứu giác nhạy bén.

“Keng!”

Vào khoảnh khắc mũi trường thương ghim trên người Vân Long Đào, cũng chính là khoảnh khắc trên người Vân Long Đào lại xuất hiện Áo Giáp Không Gian…

Một thương này chỉ để lại một dấu vết sâu hoắm trên Áo Giáp Không Gian của hắn, chứ không thể nào phá vỡ áo giáp của hắn.

Hoặc nên nói là một kích này không thể nào phá vỡ.

Thấy cảnh tượng như vậy, sắc mặt rất nhiều võ giả Hư Kiếp Cảnh của thần quốc Hắc Thiết đều lập tức đen lại.

Vốn dĩ mọi người cho rằng sau khi Vân Long Đào ngưng kết Trảm Không kiếm thì không thể ngưng kết ra Áo Giáp Không Gian, nhưng nghĩ lại thì có lẽ chỉ là do Vân Long Đào cảm thấy không cần mà thôi.

Cái tên này có được Áo Giáp Không Gian, đao thương không xâm nhập được, lại có thêm Trảm Không kiếm sắc bén đến mức chém được vạn vật, giờ biết đánh như thế nào? Chuyện này vốn đã không thể phá giải!

Giống như suy nghĩ của mọi người, khi Vân Long Đào nghiêm túc thì căn bản sẽ không tránh né và phòng ngự, tùy tiện để trường thương của Tiêu Đạo Viễn đâm thẳng.

Mà Trảm Không kiếm trong tay hắn lại không ngừng trượt trong không gian, từng kiếm, từng kiếm chém về phía Tiêu Đạo Viễn.

Kiếm thứ ba, kiếm thứ tư, kiếm thứ năm…

Sau khi hết năm kiếm, bóng dáng Vân Long Đào lóe bên, sau đó một chùm hoa máu nổ ra, lại là một cánh tay rơi xuống từ không trung.

Ánh mắt của Thái tử lóe lên một tia không chắc chắn, trong mắt hiện ra vẻ thất vọng, chân mày càng lúc càng nhíu lại thật sâu.

Phải làm sao bây giờ? Thật sự phải tự mình xuất chiến?

Đúng lúc này, ánh mắt của Thái tử bỗng dừng trên một bóng hình hơi gầy trên quảng trường, người nọ chính là La Chinh đang xem trận đánh.


Chương 782: La Chinh xuất chiến

Sau khi Tiêu Đạo Viễn thua, ngoài bản thân Thái tử và Yến Vương ra thì trong thần quốc Hắc Thiết không còn võ giả nào có thể ra tay được nữaTrong đội ngũ thứ nhất của đại lục thần quốc, bàn về thiên tài cấp Thần đứng đầu thì chẳng có là bao.

Thiên tài cấp Thần cũng đã cực kỳ hiếm có, huống chi còn là thiên tài cấp Thần đứng đầu?

Khoảng cách về thực lực giữa đội ngũ thứ nhất và đội ngũ thứ hai cũng đã rất lớn.

Cho dù là võ giả đứng đầu trong đội ngũ thứ hai đi lên thì có lẽ cũng sẽ bị Vân Long Đào hạ gục chỉ trong nháy mắt, căn bản không thay đổi được gì.

Thái tử Chu Ninh không được tận mắt chứng kiến thực lực của La Chinh.

Lúc La Chinh tham gia khảo hạch của võ phủ Ngọc Huyền, Chu Ninh cũng không ở đó.

Chính Chiêm Uân đã bẩm báo lên với hắn, rằng trong võ phủ Ngọc Huyền xuất hiện một võ giả độc lập, mà võ giả này có đủ tư cách đứng trong đội ngũ thứ nhất.

Nhân vật cỡ này thì tất nhiên Thái tử muốn lôi kéo rồi, vậy nên hắn mới vội vàng đi đến thành Hạc Cô.

Lúc ấy Chu Ninh cảm thấy mượn sức La Chinh cũng dễ thôi, vì dù sao Chiêm Uân cũng nói, Yến Vương đã trở mặt với người này.

Chỉ là không ngờ được giữa đường Yến Vương lại ra tay.

Nghe Chiêm Uân miêu tả, Chu Ninh chỉ có đánh giá đại khái với thực lực của La Chinh.

Có lẽ, thực lực của tên nhóc này chỉ tương đương Chiêm Uân, hoặc có lẽ còn lợi hại hơn một chút.

Cho dù hắn xuất chiến thì chắc cũng không phải đối thủ của Vân Long Đào.

Nhưng bây giờ thần quốc Hắc Thiết thật sự không có lấy một võ giả nào để ra chiến nữa.

Mà mấy thứ đó đều không phải vấn đề quan trọng.

Quan trọng là tên nhóc này có nghe theo mệnh lệnh của mình hay không? Lỡ như khi mình mở miệng nói chuyện mà hắn cũng không đồng ý thì mình nên làm thế nào cho phải?

Nhìn thấy mắt Thái tử lóe lên, khóe miệng Yến Vương hiện lên một nụ cười lạnh.

Hắn biết đã đến lượt mình ra trận rồi.

Thần quốc Hắc Thiết vừa mới bị thua, trước mắt đã đến lượt thần quốc Thiên Phong và thần quốc Tinh Dã phái võ giả ra chiến.

Mặc kệ bọn họ có khiêu chiến với Vân Long Đào hay không, Yến Vương đều sẽ để La Chinh ra trận!

Hai đứa con trai của Chu Hoàng đều có tâm tư riêng, tuy nhiên sức chú ý của mọi người vẫn đang tập trung vào thần quốc Thiên Phong và thần quốc Tinh Dã.

Chiến Hoàng Thiên Phong khoác một chiếc áo choàng rất lớn, đứng trên đỉnh khán đài, gió to thổi quét qua làm áo choàng bay phất phới.

Từ đầu tới cuối, thần quốc Thiên Phong không hề phái ra một võ giả nào.

Bây giờ nhìn dáng vẻ của Chiến Hoàng Thiên Phong thì dường như cũng không có ý định phái võ giả ra khiêu chiến với Vân Long Đào.

Vì thế mọi người cũng hiểu rõ, e rằng lượt tiếp theo vẫn do thần quốc Tinh Dã ra trận.

Quốc chủ Thiên Vận của thần quốc Tinh Dã cười ha ha nói: “Xem ra thực lực của bọn nhãi ranh trong thần quốc Tinh Dã chúng ta không đủ mạnh, các ngươi không chọn được người nào để đề cử sao?”

Quốc chủ Thiên Vận quay đầu lại hỏi Thái tử và các Hoàng tử của thần quốc Tinh Dã.

Thật ra Quốc chủ Thiên Vận là Quốc chủ của thần quốc, sao lại không biết gì về những người giỏi hàng đầu trong thần quốc Tinh Dã? Tuy nhiên, theo thông lệ thì tất nhiên Quốc chủ sẽ không đề cử người được chọn.

Dù sao thì nếu người được Quốc chủ đề cử mà thất bại thì thật sự là tự vả vào mặt.

“Ta, Quốc chủ.

Ta đồng ý đại diện thần quốc Tinh Dã xuất chiến!”

“Triệu Như Ý ta mong được xuất chiến!”

“Ta…”

Tốt xấu gì thì thần quốc Tinh Dã cũng là Thần Quốc có thực lực được xếp thứ hai.

Trong mấy võ phủ lớn ở thần quốc cũng đầy ắp nhân tài, tất nhiên có rất nhiều võ giả không phục.

Nghe Quốc chủ lên tiếng như vậy, cả tập thể đều hết sức tích cực muốn được xuất chiến.

Mắt vị Thái tử được gọi là “Trác nhi” của thần quốc Tinh Dã chợt lóe lên, cuối cùng cũng ngừng lại trên người Triệu Như Ý, sau đó thản nhiên nói: “Triệu Như Ý, xuất chiến!”

Trong lòng Thái tử của thần quốc Tinh Dã cũng khó chịu.

Một thần quốc lớn như vậy nhưng lại bị Vân Long Đào của thần quốc Đại Vũ kia đánh bại hết, thật sự là vô địch trong Hư Kiếp Cảnh ư? Thái tử thật sự không tin…

Nhưng kiếm trong tay Vân Long Đào cũng đã nói cho Thái tử này biết cái gì gọi là tàn khốc, cái gì gọi là hiện thực máu chảy đầm đìa.

Biểu hiện của Triệu Như Ý có tốt hơn Tiêu Đạo Viễn của thần quốc Hắc Thiết một chút, nhưng cũng chỉ chịu đựng được qua bảy kiếm trong tay Vân Long Đào mà thôi…

Sau bảy kiếm, Triệu Như Ý cũng phải trả giá đắt bằng một cánh tay rồi ảm đạm rời khỏi sàn đấu.

Đến lúc này, khuôn mặt âm u của Chiến Đế Đại Vũ kia mới dãn ra.

Hắn bỗng hất đầu một cái, tươi cười nhìn Chu Hoàng nói: “Không biết trong thần quốc Hắc Thiết còn ai có thể xuất chiến hay không?”

Võ giả có thể leo lên đội ngũ thứ nhất trong tứ đại thần quốc chẳng qua cũng chỉ có hai, ba mươi người, danh sách về những người này, ai cũng có một phần!

Chiến Đế Đại Vũ biết rõ người có thể xuất chiến trong thần quốc Hắc Thiết cũng chỉ có hai võ giả Hư Kiếp Cảnh là Chiêm Uân và Tiêu Đạo Viễn.

Nếu vẫn còn tiếp tục thì có lẽ người trong hoàng tộc Chu gia phải trực tiếp ra tay.

Sợ rằng Thái tử phải trực tiếp xuất chiến mới được.

Lời này của hắn vừa nói xong, trên mặt Chu Hoàng lập tức lóe lên một tia phẫn nộ.

Thật quá đáng! Biết rõ như vậy mà còn cố hỏi! Đây chính là khinh bỉ thần quốc Hắc Thiết không có người tài!

Trận so đấu này, chẳng qua chỉ là một cuộc kiểm duyệt trước khi thăm dò bí cảnh mà thôi, cũng chỉ là một món khai vị, Chiến Đế Đại Vũ nói vậy thì đúng là hơi quá đáng.

Tuy nhiên, ý phẫn nộ trên mặt Chu Hoàng chỉ chợt lóe lên rồi biến mất.

Chẳng lẽ hắn thật sự không còn cách nào sao? Chẳng lẽ thật sự phải để Thái tử xuất chiến? Chuyện này không phải là không thể.

Nhưng nếu có thắng thì cũng chẳng vẻ vang gì, mà nếu thất bại thì càng thêm mất mặt…

Đường đường là Thái tử thần quốc mà lại thất bại, Chu Ninh có tư cách gì để tiếp nhận ngôi vị Hoàng đế?

Cho nên việc Thái tử xuất chiến phải hết sức cẩn thận.

Vào thời điểm này, thánh nữ của thần quốc Đại Vũ uốn mình rồi đi đến bên cạnh Chiến Đế Đại Vũ, cười hì hì nói: “Theo ta biết thì trong thần quốc Hắc Thiết cũng chỉ có Tiêu Đạo Viễn và Chiêm Uân miễn cưỡng đủ tư cách.

Bây giờ cũng đã bị Long Đào chặt đứt cánh tay rồi, chẳng lẽ tiếp theo Yến Vương sẽ xuất chiến ư? Hay là Thái tử?”

Nghe thánh nữ thần quốc nói vậy, trên mặt Chu Ninh hiện lên một tia tàn ác.

Ngoài hoàng thất ra thì thần quốc Đại Vũ còn có một Mật Giáo Đại Hình.

Thánh nữ này là nhân vật quan trọng nhất trong Mật Giáo, địa vị trong thần quốc Đại Vũ cũng ngang hàng với Thái tử, thậm chí có đôi khi lời nói còn có giá trị hơn Thái tử.

Dù sao thì nếu Thái tử muốn kế vị, đầu tiên là phải đợi Quốc chủ thoái vị, hơn nữa bản thân còn phải bước vào Thần Hải Cảnh.

Quốc chủ thoái vị thường phải sau ngàn năm, hoặc thậm chí là vạn năm, hơn nữa không phải Thái tử nào cũng có thể bước vào Thần Hải Cảnh.

Nhưng thánh nữ được Mật Giáo tuyển chọn thì có thể truyền lệnh thay Mật Giáo của thần quốc Đại Vũ, địa vị rất cao.

(*Truyện được phát hành độc quyền bởi Waka, các cá nhân, tổ chức khác đăng tải truyện đều là vi phạm bản quyền và sẽ phải chịu trách nhiệm trước pháp luật.

Cảm ơn bạn đọc đã luôn ủng hộ và đồng hành cùng Waka!)

Lúc này Chu Ninh lạnh lùng cười, ánh mắt hướng về phía La Chinh lần nữa.

Tuy hắn không cho rằng La Chinh có thể đánh bại Vân Long Đào, nhưng dù sao cũng không thể để người ngoài cảm thấy thần quốc Hắc Thiết hắn không có người!

“Ai nói trong thần quốc Hắc Thiết ta không có ai xuất chiến?” Chu Ninh lạnh lùng nói, ngay sau đó hắn quay đầu nói với La Chinh trên quảng trường: “La Thiên Hành, ngươi thay ta xuất chiến!”

Chợt nghe Chu Ninh gọi tên mình, La Chinh khẽ nhíu mày, ánh mắt dừng trên người Yến Vương.

Yến Vương hơi lắc đầu với La Chinh, La Chinh cũng hơi gật đầu, nhưng không hề lên tiếng.

Trong quảng trường đông đảo võ giả, mọi người chợt nghe thấy cái tên này.

Cái tên này không có danh tiếng gì nên tất nhiên mọi người không biết là Thái tử đang gọi ai.

Quan trọng là không ai lên tiếng nên đông đảo mọi người càng cảm thấy kỳ quái hơn.

La Thiên Hành này là ai? Chẳng lẽ là thiên tài mới ra đời trong thần quốc Hắc Thiết? Mặc kệ có phải hay không, sao người này không xuất hiện? Chẳng lẽ ngay cả Thái tử thần quốc gọi mà cũng đứng im sao?

Nhìn thấy La Chinh vẫn đứng nguyên tại chỗ mà không hề nhúc nhích, mặt Chu Ninh bắt đầu đỏ lên, trong hai mắt càng lộ ra sự tức giận.

Bây giờ đúng là cơ hội biểu hiện của La Chinh, đã cho hắn thể diện mà lại không cần!

Chỉ có ba đại năng Thần Hải Cảnh của võ phủ Ngọc Huyền đứng phía trên khán đài, trong mắt đều có vẻ hiểu rõ.

Bọn họ biết rất rõ nhân vật tên La Thiên Hành, đương nhiên cũng biết Thái tử và Yến Vương đều tranh thủ mượn sức người này, mà hình như Thái tử lại thất bại…

Chu Hoàng cũng tràn đầy vẻ hoang mang.

Trong khoảng thời gian này, thật đúng là không có tình báo gì về La Thiên Hành được báo lên cho hắn, vì thế Chu Hoàng buồn bực hỏi: “Ninh nhi, La Thiên Hành này là nhân vật nào?”

Chu Ninh đang muốn mở miệng thì lúc này Yến Vương lại là giành trả lời trước một bước.

Hắn biết lúc này mình nên mở miệng rồi: “Phụ hoàng, La Thiên Hành kia chính là bạn của con, cũng là một thiên tài gần đây mới xuất hiện trong võ phủ Ngọc Huyền.

Thực lực của hắn không dưới Chiêm Uân và Tiêu Đạo Viễn, thậm chí cả con cũng có chỗ không bằng!”

“Hửm?” Trên mặt Chu Hoàng lóe lên một tia sáng: “Vậy sao?”

“Đúng vậy, để con mời hắn ra!” Trong ánh mắt Yến Vương mang theo ý cười rồi liếc mắt nhìn Chu Ninh một cái.

Ngay sau đó cao giọng nói với La Chinh: “Thiên Hành huynh, trận chiến này, xin nhờ huynh!”

Nghe Yến Vương xưng hô bằng “huynh”, trên mặt mọi người ở đây đều hiện vẻ cổ quái.

Mặc dù tất cả mọi người đều là võ giả, địa vị cao thấp giữa võ giả cũng chỉ nhìn vào thực lực.

Nhưng không thể ngang hàng với dòng dõi thành lập ra thần quốc được.

Dù sao thì một thần quốc lớn như vậy cũng phải bảo vệ uy nghiêm của mình.

Hắn đường đường là Yến Vương, sao có thể như một võ giả xuất thân thấp kém, xưng huynh gọi đệ như vậy thì còn ra thể thống gì? Ngay cả Thái tử Chu Ninh vừa nãy cũng gọi thẳng tên của La Thiên Hành!

Bởi vậy, trên mặt Chu Hoàng cũng hiện lên nét không vui.

Lúc này, trên mặt La Chinh hơi nở một nụ cười.

Thật ra, nhìn thấy Vân Long Đào phát huy như vậy, La Chinh cũng đã biết mình không thể trốn được.

Vì thế thân hình của hắn nhẹ nhàng lóe lên rồi nhảy ra từ trong đám người, ngay sau đó thong thả đi trên không.

“Võ giả Hư Kiếp Cảnh trung kỳ? Ha ha, thần quốc Hắc Thiết thật sự không có ai thật sao? Ta thấy cũng không phải nha.

Phía dưới còn có đầy Hư Kiếp Cảnh hậu kỳ kia kìa, tùy tiện chọn một người đều mạnh hơn tên này chứ?”

“La Thiên Hành? Trước kia chưa từng nghe nói đến người này.

Thật không biết cái tên này rốt cuộc chui ra từ xó xỉnh nào nữa!”

“Yến Vương kia không phải kẻ ngốc, nếu đã dám phái người này ra thì có lẽ hắn thật sự có chút tài năng!”

“Có chút tài năng? Mười tài năng cũng chẳng đủ ấy chứ! Long Đào sư huynh là vô địch trong Hư Kiếp Cảnh, mà tên nhóc này còn là Hư Kiếp Cảnh trung kỳ.

Có khi hắn còn chẳng cản nổi một kiếm!”

Võ giả trên quảng trường nhìn thấy La Chinh mới là Hư Kiếp Cảnh trung kỳ thì tức khắc bàn luận luôn mồm như cái máy hát.

Bọn họ cho rằng thần quốc Hắc Thiết thật sự không có ai, chỉ có thể phái một gã như vậy ra đối phó?

Giờ phút này, trên mặt rất nhiều đại năng Thần Hải Cảnh cũng đầy vẻ quái dị.

Ngay từ đầu khi Chu Hoàng nghe Thái tử đề cử người này mà không gọi ra được, sau đó Yến Vương gọi mới ra thì trong lòng cũng đã có chút ít chờ mong.

Nhưng lần này xem ra lại chỉ là một võ giả Hư Kiếp Cảnh trung kỳ, trên mặt khó tránh khỏi một tia thất vọng.

Mà lúc này, ánh mắt của thánh nữ thần quốc Đại Vũ lại tràn đầy nghi hoặc khi nhìn chằm chằm vào La Chinh.


Chương 783: Nhận nhầm người

Thánh nữ Mật Giáo của thần quốc Đại Vũ họ Bạch, tên là Bạch Nguyệt Dung.

Trong thần quốc Đại Vũ, Bạch gia thuộc loại thế gia võ giả nổi tiếng.

Nhưng sau khi Bạch Nguyệt Dung được sinh ra thì đã được chọn làm thánh nữ Mật GiáoLúc ấy Hoàng tử Lưu Hoằng Văn có thiên phú đứng hàng thứ chín trong thần quốc Đại Vũ lấy được một cái Tiên Mộ Linh Đăng do một dân thường dâng lên.

Nghe nói Tiên Mộ Linh Đăng có tổng cộng chín cái, sau khi thắp sáng hết cả chín cái thì có thể mở ra đủ mọi thông đạo, tiến vào trong một ngôi mộ Tiên…

Nhưng chờ rất nhiều năm, Tiên Mộ Linh Đăng này vẫn không thể mở ra nên cũng khiến Bạch Nguyệt Dung rất tò mò.

Vào ngày mùng ba tháng ba nào đó, nàng và Lưu Hoằng Văn đã cùng mở Tiên Mộ Linh Đăng ra, không ngờ lại thực sự xuất hiện một lối đi không gian!

Bởi vì cả hai người đều không ngờ Tiên Mộ Linh Đăng lại được mở ra vào lúc này, vì thế vội vàng mời một vài hộ vệ Sinh Tử Cảnh, bắt đầu đi vào trong mộ Tiên Thiên Miểu.

Không ngờ hành trình vào trong mộ Tiên Thiên Miểu đó đã trực tiếp lấy đi tính mạng của Lưu Hoằng Văn.

Việc này gây nên chấn động không nhỏ trong thần quốc Đại Vũ.

Dù sao thì cũng là một vị Hoàng tử, cho dù Chiến Đế Đại Vũ có rất nhiều Hoàng tử đi chăng nữa, nhưng thiên phú của Lưu Hoằng Văn có thể nằm trong tốp mười người đứng đầu nên cũng được cũng coi là tương đối xuất sắc trong số các Hoàng tử thần quốc.

Một võ giả nho nhỏ của Thiên Bắc Vực mà cũng dám đối đầu với thần quốc?

Bất cứ một vị đại năng Thần Hải Cảnh nào xông qua Bạo Loạn Tinh Hải đều có thể san bằng toàn bộ Thiên Bắc Vực!

Tiếp đó, việc vượt qua Bạo Loạn Tinh Hải rộng lớn ngăn cách giữa thần quốc và Thiên Bắc Vực, liên hệ với hai vị võ giả Sinh Tử Cảnh là Thôi Tà và Vu Chiêm Hà, giúp đỡ thần quốc, vân vân.

Việc này, đều là do Bạch Nguyệt Dung sắp xếp cho Vô Tâm thượng nhân đi làm.

Nhưng mấy năm trôi qua mà Thôi Tà vẫn không thể tìm tới Bạch Nguyệt Dung, nàng thì bận các loại sự vụ trong Mật Giáo nên dần dần cũng quên đi việc này.

Có một ngày, bỗng nhiên Vô Tâm thượng nhân nói với Bạch Nguyệt Dung rằng La Chinh đã xuất hiện.

Hơn nữa, Vô Tâm thượng nhân còn muốn tự mình đi vào Thiên Bắc Vực trước để đánh chết La Chinh.

Bạch Nguyệt Dung cũng tò mò, hai năm trước La Chinh mới chỉ là một võ giả Chiếu Thần Cảnh, nhỏ bé như một con kiến lại đáng để đại năng Thần Hải Cảnh như Vô Tâm thượng nhân tự mình ra tay ư? Thôi Tà và Vu Chiêm Hà kia diệt sát lâu như vậy mà vẫn không giết chết được?

Ai ngờ Vô Tâm thượng nhân nói với Bạch Nguyệt Dung rằng thằng nhóc La Chinh năm đó không chỉ đánh bại được linh hồn hắn trong cốc tinh thần mà còn giết được cường giả Sinh Tử Cảnh Thôi Tà!

Cho dù là thần quốc đầy rẫy thiên tài thì cũng không xuất hiện được nhân vật yêu nghiệt như vậy! Trong thời gian hai năm đã có thể từ Chiếu Thần Cảnh trở thành Hư Kiếp Cảnh? Hơn nữa lại giết chết bốn võ giả Sinh Tử Cảnh? Từ khi nào thì Thiên Bắc Vực có thể sinh ra nhân vật yêu nghiệt như vậy?

Cho dù là thánh nữ thì cũng khó mà truyền lệnh cho đại năng Thần Hải Cảnh.

Nhưng nếu Vô Tâm thượng nhân khẳng định muốn tự mình ra tay đánh chết La Chinh thì tất nhiên Bạch Nguyệt Dung cũng sẽ không từ chối.

Cũng đúng lúc này, nàng vốn dĩ đã không chú ý đến La Chinh nữa thì lại dần dần quan tâm.

Trong lòng nàng cũng khó hiểu, đại năng Thần Hải Cảnh như Vô Tâm thượng nhân xưa nay là lão quái vật không có lợi không làm, sao lại cảm thấy hứng thú với La Chinh? Chắc chắn là trên người thằng nhóc kia phải có cái gì đó khiến cho Vô Tâm thượng nhân chú ý đến.

Nhưng cho dù có như thế nào thì đại năng Thần Hải Cảnh mà tự thân ra trận cũng sẽ trở thành sự tồn tại vô địch trong Thiên Bắc Vực, khẳng định La Chinh sẽ chết chắc.

Một con kiến như vậy dù sao cũng không thể thoát khỏi cái chết.

Đối với suy đoán của mình, dường như Bạch Nguyệt Dung không hề có chút nghi ngờ!

Kết quả không lâu sau, bỗng nhiên trong thần quốc Đại Vũ truyền tin đến, bản mệnh bài của Vô Tâm thượng nhân đã vỡ vụn! Bản mệnh bài của Tinh Kiếm thượng nhân cũng vỡ vụn!

Trong thần quốc Đại Vũ cũng có hơn hai mươi vị cường giả Thần Hải Cảnh.

Mặc dù có sự canh tranh giữa tứ đại thần quốc, nhưng nhìn chung thì quan hệ cũng không tệ nên bình thường sẽ có rất ít đại năng Thần Hải Cảnh ngã xuống.

Trừ khi tuổi thọ đã cạn hoặc là một số ít đại năng Thần Hải Cảnh tiến vào hải vực thần bí ở bên ngoài mới có khả năng ngã xuống.

Nay hai vị đại năng Thần Hải Cảnh cứ thế ngã xuống một cách kỳ lạ ở Thiên Bắc Vực, quả thực khiến cho toàn bộ thần quốc Đại Vũ đều chấn động!

Đối với đại lục thần quốc, Thiên Bắc Vực chỉ là một cái đảo hoang nhỏ mà thôi.

Nơi như vậy, sao lại tồn tại nhân vật có thể uy hiếp đại năng Thần Hải Cảnh được?

Cho dù là đại năng Thần Hải Cảnh muốn giết chết đại năng Thần Hải Cảnh khác thì cũng chẳng dễ dàng gì.

Vậy mà dù là Vô Tâm thượng nhân hay Tinh Kiếm thượng nhân thì trước khi bản mệnh bài vỡ vụn cũng không thể truyền về được câu nào…

Hai vị đại năng thần Hải Cảnh bị giết chết một cách kỳ lạ như vậy, nhất thời khiến thần quốc Đại Vũ bắt đầu cảnh giác.

Nhưng thần quốc Đại Vũ tạm thời vẫn chưa có động tĩnh gì.

Nếu Thiên Bắc Vực thật sự xuất hiện điều gì khác thường thì cho dù có cử thêm hai vị đại năng Thần Hải Cảnh nữa tới có lẽ cũng chẳng điều tra được.

Vì thế, thần quốc đã giấu kín chuyện này, trước tiên thăm dò thánh hải Thiên Vũ đã rồi nói sau.

Gió lốc trên vùng trời Bạo Loạn Tinh Hải cứ cách một khoảng thời gian sẽ yên bình trở lại.

Đợi thời điểm gió lốc ổn định lại lần nữa rồi thành lập một đội đại năng Thần Hải Cảnh tới thăm dò Thiên Bắc Vực sau cũng không muộn.

Nếu Thiên Bắc Vực thật sự xuất hiện một vài cường giả thì trực tiếp giết hết tất cả các sinh linh trên Thiên Bắc Vực là được.

Về phần La Chinh kia, tuy rằng trong lòng Bạch Nguyệt Dung vẫn luôn ghi nhớ, nhưng hiện tại chuyện này có liên quan đến tính mạng của hai vị đại năng Thần Hải Cảnh là Vô Tâm thượng nhân và Tinh Kiếm thượng nhân nên cũng không còn là chuyện mà Bạch Nguyệt Dung có thể quyết định được nữa.

Nàng cũng chỉ có thể tạm thời chờ đợi.

Hôm nay nghe Yến Vương gọi tên La Thiên Hành, ánh mắt nàng liền dừng trên người nọ.

Dù sao cũng đã hai năm trôi qua nên đối với khuôn mặt của La Chinh nàng cũng cảm thấy có một chút xa lạ.

Nhưng sao chiếu mệnh, thần khí và hơi thở của một người thì khó có thể thay đổi.

Huống hồ, người này cũng họ La.

La Thiên Hành?

Nghĩ đến đây, trên mặt thánh nữ thần quốc Đại Vũ Bạch Nguyệt Dung bỗng nhiên hiện lên một ý cười lạnh lùng.

Cùng lúc đó, chân nàng bắt đầu bước đi, chậm rãi bước lên mép đài cao rồi nhẹ nhàng bay qua không trung, ánh mắt gắt gao nhìn chằm chằm La Chinh.

Chiến Đế Đại Vũ thấy Bạch Nguyệt Dung vô duyên vô cớ lại bay ra nên trên mặt cũng hiện vẻ kỳ quái: “Thánh nữ, vì sao…”

Trên mặt Bạch Nguyệt Dung nở một nụ cười, nói với Chiến Đế Đại Vũ: “Hồi bẩm Quốc chủ, ta phát hiện ra một vài chuyện thú vị”

“Chuyện thú vị?” Vẻ mặt Chiến Đế Đại Vũ khó hiểu.

“Đúng vậy!” Bạch Nguyệt Dung khẽ gật đầu.

Lập tức lạnh giọng nói với La Chinh: “La Thiên Hành? Hừ! Tên ngươi hẳn là La Chinh mới đúng nhỉ?”

Nếu La Chinh đã đứng ra thì đương nhiên cũng tính đến chuyện thánh nữ thần quốc sẽ nhảy ra.

Trong lòng hắn cũng đã chuẩn bị tốt mấy phương án rồi.

Phương án đầu tiên, cũng là phương án đơn giản nhất: giả ngu.

Vốn dĩ hắn sẽ bay lên kết giới hình vuông trong không trung kia để khiêu chiến với Vân Long Đào.

Mà Vân Long Đào cũng đang đợi La Chinh với vẻ mặt khinh thường.

Đại khái, suy nghĩ trong lòng Vân Long Đào cũng không khác các võ giả bên dưới lắm, chỉ sợ thần quốc Hắc Thiết thật sự không có ai đủ tài năng nên đành tìm ra một võ giả Hư Kiếp Cảnh trung kỳ ra cho đủ số?

Lúc này, bỗng nhiên Bạch Nguyệt Dung lại mở miệng nói như vậy nên La Chinh liền dừng lại, nhìn chằm chằm vào Bạch Nguyệt Dung rồi cười nói: “Ta vốn tên là La Thiên Hành, không biết ngươi nói La Chinh là có ý gì?”

Vẻ mặt La Chinh cực kỳ nghiêm túc, vừa mở miệng đã trả lời như vậy khiến Bạch Nguyệt Dung khẽ nhíu mày.

Dù sao thì cũng đã hai ba năm trôi qua, nên nhất thời Bạch Nguyệt Dung cũng không thể khẳng định được ngay.

Nhưng nàng lại cẩn thận liếc mắt đánh giá La Chinh lần nữa, trong ánh mắt tràn đầy vẻ khẳng định: “La Chinh, giả ngu cũng vô ích.

Từ trước cho tới giờ chưa từng nghe thấy ai có tên như ngươi ở thần quốc Hắc Thiết! Nói vậy, chắc hẳn ngươi thừa dịp Bạo Loạn Tinh Hải đang ổn định nên mới vượt qua Tinh Hải, đúng không? Lá gan của ngươi lớn thật đấy!”

“Vị thánh nữ đại nhân này, ta chính là người của thần quốc Hắc Thiết, hiện tại ta phải khiêu chiến với võ giả của quý thần quốc.

Nếu sợ, ngươi có thể nói thẳng, nhưng giương đông kích tây như vậy dường như không thích hợp cho lắm?” La Chinh khẽ cười nói.

Lúc này bốn vị Quốc chủ cũng đối mặt nhìn nhau, mà trên mặt Yến Vương cũng hiện ra vẻ tức giận.

Bạch Nguyệt Dung này thật đáng ghét! Hiện tại thần quốc Hắc Thiết bọn họ cũng chỉ có thể trông chờ vào La Chinh, thế mà lúc này lại nhảy ra nói bậy cái gì vậy? Vốn dĩ tính tình Yến Vương đã cao ngạo kiêu căng, nhưng ở trước mặt nhiều trưởng bối thế này nên mới kiềm chế lại.

Vất vả lắm mới đến lượt La Chính ra sân, nên làm sao hắn có thể nhẫn nhịn Bạch Nguyệt Dung cho được?

Vì thế Yến Vương bắn người lên, lạnh giọng nói: “Bạch Nguyệt Dung, ngươi giở trò ma quỷ gì ở đây vậy! La Thiên Hành chính là võ giả của thần quốc Hắc Thiết ta, hắn xuất thân từ võ phủ Ngọc Huyền! Nếu thần quốc Đại Vũ ngươi sợ thì Vân Long Đào kia ngoan ngoãn nhận thua là được!”

Bạch Nguyệt Dung đang định nói gì đó thì Vân Long Đào lại cười lạnh: “Sợ? Yến Vương, Vân Long Đào ta trước nay chưa từng sợ ai, huống hồ thằng nhóc này chẳng qua cũng chỉ là Hư Kiếp Cảnh trung kỳ.

Chẳng qua… cũng chỉ cần một kiếm, ha ha!”

Yến Vương cười lạnh: “Vậy bảo thánh nữ đại nhân các ngươi câm miệng lại đi!”

Đúng lúc này, Quốc chủ thần quốc Hắc Thiết – Chu Hoàng cũng thản nhiên nói: “Quả thực La Thiên Hành là người thần quốc Hắc Thiết ta.

Thánh nữ, có phải đã nhận nhầm hay không?”

Mật Giáo được thừa hưởng huyết mạch từ Nhân tộc trên Thượng Giới.

Thánh nữ được chọn ra chính là người đại diện cho Mật Giáo Nhân tộc ở Thượng Giới.

Cho dù tín đồ của Mật Giáo ở thần quốc khác thì cũng có số lượng rất lớn, vậy nên Chu Hoàng cũng không thể răn dạy Bạch Nguyệt Dung.

“Nhận nhầm? Ta sao có thể…” Bạch Nguyệt Dung cũng rối rắm.

Nàng khẳng định trăm phần trăm người này chính là La Chinh.

Hơn nữa thông qua Vô Tâm thượng nhân, nàng càng hiểu rõ thực lực của La Chinh hơn.

Người này chính là yêu nghiệt trong yêu nghiệt, dựa vào tu vi Hư Kiếp Cảnh trung kỳ lại giết chết được cường giả Sinh Tử Cảnh tứ trọng!

Cho dù Vân Long Đào được xưng là vô địch trong Hư Kiếp Cảnh, nhưng hắn chưa hẳn đã là đối thủ của La Chinh!

“Thánh nữ đại nhân, cho dù ngài có nhận nhầm hay không thì ta cũng sẽ chứng minh cho ngài thấy!” Trên mặt Vân Long Đào hiện lên nụ cười tự tin.

Còn trên mặt Bạch Nguyệt Dung lại là vẻ chần chừ.

Đầu nàng hơi ngẩng lên, ánh mắt lập tức sáng ngời, quay đầu lại nói với Chiến Đế Đại Vũ: “Quốc chủ, thằng nhóc này chính là La Chinh đến từ Thiên Bắc Vực.

Điều này ta dám chắc! Lúc trước, chính người này đã giết chết Lưu Hoằng Văn! Nếu không tin, có thể mời Cung lão đến!”

Lúc trước, khi tiến vào mộ Tiên, bên người Lưu Hoằng Văn có tổng cộng năm vị cường giả Sinh Tử Cảnh.

Bởi vì Lưu Hoằng Văn chết nên Chiến Đế Đại Vũ vô cùng tức giận, ngoài Cung lão là người có công nên tránh được cái chết ra thì tất cả các vị cường giả Sinh Tử Cảnh khác đều bị giáng tội chết.

Lúc này cũng chỉ có thể mời Cung lão đến xác định!

“Thánh nữ, ngươi chắc chắn thằng nhóc này chính là người năm đó giết chết con ta?” Nghe thấy lời nói của Bạch Nguyệt Dung, vẻ mặt Chiến Đế Đại Vũ vốn dĩ đã âm u, nay lại càng u ám hơn.

Mặc dù Bạch Nguyệt Dung bỗng nhiên nhảy ra như vậy có vẻ hơi lỗ mãng, nhưng dựa vào hiểu biết của Chiến Đế Đại Vũ, dù tính tình của Bạch Nguyệt Dung có hơi hấp tấp, nhưng cũng không đến mức ăn nói lung tung trong trường hợp này!

(*Cảm ơn bạn đọc đã luôn theo dõi và ủng hộ Waka.

Bản quyền truyện Bách Luyện Thành Thần thuộc về Waka, các cá nhân, tổ chức khác đăng tải truyện đều là trái phép và sẽ phải chịu trách nhiệm trước pháp luật.

Trân trọng!)


Chương 784: Kỳ quái

Bạch Nguyệt Dung hơi vuốt cằm đáp lại: “Quốc chủ, ta chắc chắn không nhận nhầm!”Lúc này ánh mắt của Chiến Đế Đại Vũ giống như hai con rắn độc, nhìn chằm chằm vào La Chinh.

Hắn vốn đã tin bảy phần lời nói của thánh nữ, nhưng dù sao hiện tại La Chinh cũng là người đại diện cho thần quốc Hắc Thiết, cho nên Chiến Đế Đại Vũ lại hỏi một câu: “Thằng nhóc kia, Hoằng Văn con ta, chính là bị ngươi giết chết sao?”

La Chinh nhún nhún vai, vẻ mặt vẫn vô tội như trước mà trả lời: “Ta không biết Hoằng Văn là ai, lại càng không biết cô gái này.

Không rõ các ngươi đang nói cái gì?”

Lúc này Chu Hoàng cũng không nhịn được nữa.

Hai người của thần quốc Hắc Thiết hắn đã liên tiếp thất bại, trước mắt không chỉ có Thái tử đề cử người này xuất chiến, mà ngay cả Yến Vương cũng đề cử người này.

Bây giờ, bỗng nhiên La Thiên Hành lại bị thần quốc Đại Vũ gây khó dễ, vị Quốc chủ là hắn cũng không thể im lặng được.

“Lưu Tán, La Thiên Hành chính là người của thần quốc Hắc Thiết ta.

Hắn cũng đã nói, hắn không phải là người mà các ngươi muốn tìm.

Gây khó dễ với hắn như vậy, có phải là không nên hay không?” Chu Hoàng kiên nhẫn nói.

Lưu Tán vốn là tên của Chiến Đế Đại Vũ.

Cả thiên hạ thần quốc Đại Vũ đều là của họ Lưu, cho nên trên lý thuyết cũng có thể hiểu rằng thần quốc Đại Vũ này cùng cấp với một thế gia bát phẩm!

Trên mặt Yến Vương lộ ra vẻ lo lắng, bởi hắn biết rõ La Chinh có lai lịch thần bí.

Người có được thiên phú như thế, không thể là hạng người vô danh.

Trên thực tế, Yến Vương và Thái tử đều đã âm thầm điều tra thân phận của La Chinh cho rõ ràng, nhưng tin tức đều khiến hai người kinh ngạc.

Người này không phải tới từ thần quốc Hắc Thiết.

Không tra được tin tức gì trên người “La Thiên Hành”, vì thế liền bắt đầu tra từ vị hộ vệ đi theo bên người hắn.

Từ đó tra ra khiến bọn họ càng thêm hoang mang.

Vị cường giả Sinh Tử Cảnh bên người La Chinh tên là Tào Tuấn Phong, là người của thần quốc Đại Vũ, hơn nữa còn là một chấp sự của Mật Giáo!

Như vậy càng khó để biết rõ về thân phận của La Chinh.

Đương nhiên, Yến Vương chẳng quan tâm thân phận La Chinh làm gì, quan trọng là người này có thể trợ giúp cho hắn thì đã đủ rồi.

Về phần Thái tử…

Hiện tại, Thái tử Chu Ninh đã có thể khẳng định, lời nói của Bạch Nguyệt Dung có lẽ là đúng.

Người tên La Thiên Hành này, có lẽ đến từ Trung Vực thật!

Trước đây, Thái tử muốn La Chinh thay mình xuất chiến, nhưng hắn lại không có chút động tĩnh nào, rõ ràng là hắn không muốn về dưới trướng mình, vì vậy nên đương nhiên Chu Ninh sẽ không ra mặt nói giúp La Chinh.

Tất nhiên, hắn cũng không bằng lòng vạch trần thân phận của La Chinh, vì dù sao hiện tại La Chinh cũng đại diện cho thần quốc Hắc Thiết xuất chiến, hắn không thể bước ra chống đối, nếu không cha hắn sẽ nghĩ như thế nào?

Ai ngờ Chu Hoàng vừa mới nói xong thì Chiến Đế Đại Vũ cũng không hề có phản ứng mà chỉ hừ lạnh một tiếng, chỉ vào La Chinh nói: “Không cần ngươi nói thật, ta tự mình sưu hồn(*).

(*) Sưu hồn: Cách thức xâm nhập vào linh hồn của người khác để tìm kiếm ký ức của họ mà mình mong muốn.

Việc này có thể khiến đầu óc người bị sưu hồn rối loạn, trở thành kẻ ngốc.

Lúc trước La Chinh cũng suýt bị Trác đại tiên sinh sưu hồn sau khi ra khỏi Thử Luyện Giả Chi Lộ nhưng được Ninh Vũ Điệp ra tay cứu giúp kịp thời.

Sau đó Chiến Đế Đại Vũ đưa một ngón tay ra, một luồng linh hồn cường đại chui ra từ mi tâm hắn!

“Là công kích linh hồn! Không ngờ Chiến Đế Đại Vũ lại trực tiếp sử dụng công kích linh hồn!”

“Cho dù là uy áp linh hồn của đại năng Thần Hải Cảnh thì cũng đủ làm cho võ giả Hư Kiếp Cảnh trở thành kẻ ngốc.

Không ngờ Chiến Đế Đại Vũ lại ra tay với một vãn bối…”

“Có lẽ vị võ giả tên La Thiên Hành kia thảm rồi!”

Vừa rồi trên quảng trường có không ít võ giả Hư Kiếp Cảnh la hét ầm ĩ, suýt chút nữa đã ra tay đánh nhau, sau đó một vị đại năng Thần Hải Cảnh đã phóng uy áp linh hồn ra để áp chế tất cả các võ giả Hư Kiếp Cảnh.

Mà mục đích của uy áp linh hồn lại không phải là làm tổn thương người khác, chỉ là phóng ra uy thế lớn mạnh của linh hồn để trấn áp mọi người mà thôi.

Nhưng linh hồn của đại năng Thần Hải Cảnh đều vô cùng lớn mạnh, nếu phóng tất cả uy áp linh hồn của bản thân đi dọa một võ giả Hư Kiếp Cảnh thì cũng đủ khiến người đó biến thành kẻ ngốc rồi ấy chứ!

Huống hồ hiện tại Chiến Đế Đại Vũ lại trực tiếp sử dụng thủ đoạn công kích linh hồn!

Hắn muốn trực tiếp tiêu diệt hết ý thức của La Chinh, sau đó tiến hành sưu hồn.

Thủ đoạn này chắc chắn càng trực tiếp, đơn giản hơn.

Nhưng cùng lúc đó, trong đầu La Chinh cũng sẽ bị Chiến Đế Đại Vũ quấy nhiễu, sau đó trở thành một phế vật ngu ngốc.

Rõ ràng Chiến Đế Đại Vũ không quan tâm tới việc La Chinh sống hay chết.

“Lưu Tán, ngươi!”

Sắc mặt Chu Hoàng liền thay đổi, hắn căn bản không ngờ Lưu Tán lại làm chuyện như vậy.

Dường như không có dấu hiệu gì mà trực tiếp ra tay với La Thiên Hành, thế nên Chu Hoàng có muốn ngăn cản cũng không còn kịp nữa.

Chiến Đế Đại Vũ Lưu Tán cũng biết Chu Hoàng sẽ không vì một tên võ giả Hư Kiếp Cảnh nho nhỏ mà gây chiến với thần quốc Đại Vũ, cho nên dứt khoát ra tay trước rồi nói sau!

Ngay trước mắt bao nhiêu người, luồng linh hồn kia liền nhằm về phía La Chinh chỉ trong nháy mắt.

Ánh mắt La Chinh lóe ra ánh sáng lờ mờ, thản nhiên nhìn chằm chằm Chiến Đế Đại Vũ.

Từ khi luồng linh hồn kia mới phóng ra thì La Chinh cũng đã cảm nhận được sức mạnh của nó rồi.

Hiện tại, linh hồn của La Chinh đã sắp đạt tới Bích Hồn Cảnh, linh hồn dưới Bích Hồn Cảnh sẽ không thể tạo cho hắn thương tổn gì quá lớn.

Luồng linh hồn của Chiến Đế Đại Vũ này cùng lắm cũng chỉ là Chiến Hồn Cảnh, nên bản thân La Chinh cũng không thấy sợ.

Vì thế hắn bình thản đứng thẳng trong không trung, trên mặt không có nhiều biểu cảm, nhưng trong lòng lại vô cùng đề phòng Chiến Đế Đại Vũ.

Chiến Đế Đại Vũ có thể đạt được danh xưng Chiến Đế thì cũng thuộc loại người nổi bật trong các đại năng Thần Hải Cảnh.

Nếu người này nhất định phải giết chết mình thì chỉ sợ mình còn chẳng chống cự lại nổi một hiệp.

(*Truyện được phát hành độc quyền bởi Waka, các cá nhân, tổ chức khác đăng tải truyện đều là vi phạm bản quyền và sẽ phải chịu trách nhiệm trước pháp luật.

Cảm ơn bạn đọc đã luôn ủng hộ và đồng hành cùng Waka!)

Quan trọng hơn là người này chẳng hề hỏi cho rõ ràng đầu đuôi câu chuyện mà đã muốn giết chết mình, dường như hắn căn bản không quan tâm tới cái nhìn của người ngoài!

Công kích linh hồn cũng không hề phiền phức, chẳng qua chỉ là bị Chiến Đế Đại Vũ nhìn chăm chú mà thôi!

La Chinh không chọn đánh lại, cũng không để cho Thanh Long ra mặt mà tự mình chịu hết đòn công kích linh hồn của Chiến Đế Đại Vũ.

Trong tình huống này, La Chinh chỉ có thể nhẫn nhịn.

Bởi vì một khi hắn phản kích thì rất có thể sẽ trực tiếp bị Chiến Đế Đại Vũ công kích!

Cho dù là đại năng Thần Hải Cảnh bình thường thì linh hồn vừa mới bước vào Chiến Hồn Cảnh cũng không thể chống lại được công kích của Chiến Đế Đại Vũ.

Nếu cứ tiếp tục bị công kích thì linh hồn sẽ nhanh chóng bị thương, thậm chí còn bị nứt ra.

Luồng linh hồn cường đại kia không ngừng công kích, bào mòn linh hồn La Chinh.

Nhưng linh hồn La Chinh lại vô cùng vững chắc, chẳng qua bên ngoài nó không ngừng tỏa ra ánh sáng màu ngọc bích, còn bản thân hắn lại không bị ảnh hưởng!

“Chỉ sợ linh hồn trong đầu hắn đã tan nát…”

“Nếu không cử động thì chắc chắn sẽ trở thành kẻ ngốc!”

“Tên đáng thương, ai bảo hắn gặp phải Chiến Đế Đại Vũ.

Đường đường là Quốc chủ, chẳng lẽ lại dễ chọc vào?”

Nhiều võ giả Hư Kiếp Cảnh nhìn thấy luồng linh hồn lớn mạnh kia bắt đầu công kích thì trên mặt đều là vẻ nghĩ thôi cũng thấy sợ.

Mặc dù đòn công kích này không phải nhằm vào bọn họ, nhưng chỉ cần cảm nhận uy áp dư thừa được lan ra cũng đủ khiến bọn họ sợ hãi trong lòng rồi.

Yến Vương nhắm hai mắt lại, mày nhíu thật chặt.

Mặc dù thời gian hắn kết bạn với La Chinh cũng không dài, nhưng người này không chỉ có thiên phú mà thực lực cũng cực kỳ lớn mạnh, hơn nữa lại chưa từng giả bộ.

Đây cũng là nguyên nhân vì sao Yến Vương coi trọng La Chinh, là nguyên nhân khiến hắn đối đãi với La Chinh như bạn bè thực sự.

Nếu là đại năng Thần Hải Cảnh khác, chắc chắn hắn sẽ ra tay ngăn cản.

Nhưng người ra tay lúc này lại là Chiến Đế Đại Vũ, hắn không có tư cách ngăn cản.

Huống hồ, cho dù muốn ngăn cản thì có lẽ cũng không kịp!

Chu Hoàng khẽ thở dài một hơi, sau đó nói: “Được lắm, Lưu Tán.

Cho dù thế nào thì hắn cũng là người đại diện cho thần quốc Hắc Thiết ta, đừng có giết chết linh hồn hắn, để cho hắn làm kẻ ngốc đi!”

Nếu hoàn toàn giết chết linh hồn La Chinh thì La Chinh sẽ mất đi khả năng sống, nhưng nếu giữ lại cho La Chinh một linh hồn đã bị thương nặng thì La Chinh sẽ không chết, nhưng sẽ trở thành kẻ ngốc.

Vừa rồi Chu Hoàng không kịp ngăn cản, nên cũng chỉ có thể bảo Lưu Tán giữ lại cho La Chinh một mạng mà thôi.

Trở thành kẻ ngốc dù sao cũng còn tốt hơn chết.

Nhưng Chu Hoàng vừa mới nói ra khỏi miệng thì trên mặt Lưu Tán đã hiện lên vẻ rất kỳ quái, ánh mắt nhìn chằm chằm vào La Chinh.

Giằng co lâu như vậy cũng khiến rất nhiều đại năng Thần Hải Cảnh nhìn ra có điểm kỳ lạ.

Không chỉ Chu Hoàng, mà còn có Quốc chủ Thiên Vận của thần quốc Tinh Dã, Chiến Hoàng Thiên Phong của thần quốc Thiên Phong, tất cả đều nhìn La Chinh với vẻ mặt kỳ quái, đồng thời chuyển mắt nhìn qua Chiến Đế Đại Vũ.

Ánh mắt La Thiên Hành kia rất trong, sáng ngời mà có thần, nhìn qua dường như hắn không có vấn đề gì?

Chuyện này là sao?

Chẳng lẽ Chiến Đế Đại Vũ nương tay?

Chắc chắn là không rồi.

Tứ đại Quốc chủ đã tại vị nhiều năm như vậy, bọn họ đều biết rất rõ tính tình của nhau.

Chiến Đế Đại Vũ – Lưu Tán có tính cách âm trầm, vô cùng máu lạnh và cao ngạo.

Nếu hắn đã ra tay thì chắc chắn không có khả năng nương tay dù chỉ một chút.

Nhưng La Thiên Hành kia vẫn bình yên vô sự, vậy rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?

Trên bậc thang, ánh mắt từng vị đại năng Thần Hải Cảnh đều lóe sáng, hoàn toàn không hiểu tình huống trước mắt.

Thời gian dần trôi qua, không chỉ có nhóm đại năng Thần Hải Cảnh phát giác ra chuyện này không bình thường, mà ngay cả cường giả Sinh Tử Cảnh và các võ giả Hư Kiếp Cảnh cũng đã bắt đầu nhận ra.

La Thiên Hành này, dường như không bị tổn thương dù chỉ một chút?


Chương 785: Bảo vệ chắc chắn

Phản ứng đầu tiên của tất cả mọi người đều cho rằng Chiến Đế Đại Vũ đã nương taySau khi mở được Thần Hải, trong cơ thể võ giả tự có một thế giới nên việc tu luyện linh hồn cũng dễ dàng hơn một chút.

Tài nguyên ở Hạ Giới thiếu thốn, hoàn toàn không thể đánh đồng với Thượng Giới, cho nên không có nhiều phương pháp tu luyện linh hồn.

Cũng vì thế nên trong Thượng Giới có rất nhiều võ giả thiên tài, có thể tu luyện linh hồn tới Chiến Hồn Cảnh ngay từ khi còn là Hư Kiếp Cảnh, Sinh Tử Cảnh.

Nhưng ở Hạ Giới thì không ít võ giả chỉ khi mở ra Thần Hải, là đại năng Thần Hải Cảnh rồi thì mới có được linh hồn Chiến Hồn Cảnh.

Về phần La Chinh, hắn lại là ngoại lệ.

Theo một ý nghĩa nào đó thì cũng không thể coi là ngoại lệ, bởi không phải La Chinh tu luyện linh hồn ở Hạ Giới.

Lúc trước hắn đã phi thăng lên Chân Long giới, sau đó thử thách với tà linh kiêu thú nên mới rèn luyện cho linh hồn của mình nhanh chóng mạnh lên.

Không những thế, hắn còn hấp thu một phần lực linh hồn kha khá nên linh hồn mới thăng cấp lên Chiến Hồn Cảnh.

Ở Hạ Giới, các đại năng Thần Hải Cảnh có thể thoải mái áp chế tất cả các cường giả Sinh Tử Cảnh trước hết là bởi cấp bậc linh hồn chênh lệch như trời với đất!

Chỉ sau khi đạt được Chiến Hồn Cảnh, linh hồn mới có thể lột xác thành vũ khí cường đại.

Ánh mắt Chiến Đế Đại Vũ nhìn La Chinh rất phức tạp, hắn cảm nhận được linh hồn La Chinh mạnh mẽ không kém gì hắn, thậm chí còn mạnh hơn!

Nếu La Chinh phản kích lại thì chắc chắn Chiến Đế Đại Vũ sẽ bị thiệt không nhỏ.

Ít nhất thì luồng linh hồn dùng để tấn công La Chinh kia có lẽ cũng sẽ bị La Chinh tiêu diệt.

Nhưng La Chinh cũng không phản kích, hẳn là còn kiêng dè thực lực của mình.

Chiến Đế Đại Vũ kinh ngạc nhìn chằm chằm vào La Chinh, một lúc lâu sau mới phun ra ba chữ: “Giỏi, giỏi, giỏi.

Tuổi trẻ như vậy, tu vi lại mới chỉ ở mức đó, vậy mà linh hồn đã sắp bước vào Bích Hồn Cảnh! Không hổ là thiếu niên xuất anh hùng(*)!”

(*) Thiếu niên xuất anh hùng: ý chỉ người tài giỏi trong lớp trẻ.

Khi Chiến Đế Đại Vũ nói ra những lời này, sắc mặt mọi người đều biến đổi ngay lập tức!

Mọi người đều nghĩ Chiến Đế Đại Vũ đã nương tay với La Chinh, nhưng không ngờ hắn lại nói rằng không phải do hắn nương tay, mà là bởi linh hồn La Chinh đã sắp đạt tới Bích Hồn Cảnh!

Võ giả có tu vi dưới Thần Hải Cảnh mà muốn rèn luyện để linh hồn có thể bước vào Chiến Hồn Cảnh đã là muôn vàn khó khăn.

Có thể nói, ở Hạ Giới căn bản không có ai làm được!

Công pháp và đan dược tu luyện linh hồn quá ít, hơn nữa hiệu quả cũng không cao.

Từ xưa đến nay, trên đại lục thần quốc chưa từng có một vị cường giả Sinh Tử Cảnh nào có thể tu luyện linh hồn của mình đến Chiến Hồn Cảnh chứ đừng nói đến chuyện La Chinh mới chỉ là võ giả Hư Kiếp Cảnh! Đã thế lại còn là Hư Kiếp Cảnh trung kỳ!

Cho nên làm sao mọi người có thể không kinh ngạc khi nghe thấy Chiến Đế Đại Vũ nói ra những lời này?

Nghe Chiến Đế Đại Vũ nói vậy, Bạch Nguyệt Dung lập tức nói ngay: “Đúng! Vô Tâm thượng nhân đã từng nói, cốc tinh thần hắn bố trí ở Thiên Bắc Vực đã bị La Chinh tiêu diệt.

Lực linh hồn của người này mạnh mẽ như thế, không cần Cung lão đến xác nhận thì ta cũng dám chắc chắn ngươi chính là La Chinh!”

“Mặc kệ thằng nhóc này có thân phận gì, làm sao hắn có thể tu luyện linh hồn đến cảnh giới này được? Đến ngay cả Chiến Đế Đại Vũ cũng không làm gì được hắn?”

“Vậy không phải quá khoa trương rồi sao? Hơn nữa, hắn còn đến từ Thiên Bắc Vực.

Nghe nói chỉ cần một vị Thần Hải Cảnh đi tới nơi nhỏ bé ấy là có thể quét sạch…”

“Không thể nào.

Cái nơi như Thiên Bắc Vực sao có thể sinh ra loại yêu nghiệt thế này?”

Võ giả Hư Kiếp Cảnh có thể đứng ở sông Tây Long này, cơ bản đều là thiên tài cấp Thần trong tứ đại thần quốc.

Hơn nữa, đều là các thiên tài đứng trong đội ngũ thứ nhất, thứ hai, ngay cả thiên tài thuộc đội ngũ thứ ba cũng rất hiếm thấy.

Trong tương lai, những thiên tài cấp Thần này đều có thể bước vào Thần Hải Cảnh! Đương nhiên, cũng chỉ là có thể mà thôi, số người cuối cùng có thể trở thành võ giả Thần Hải Cảnh cũng không nhiều lắm.

Nếu đã là thiên tài thì thường sẽ có chút tự kiêu!

Nhưng vào khoảnh khắc này, bọn họ đều đã bị đả kích.

Phần đả kích này cũng không phải bởi thực lực của La Chinh cao như thế nào.

Việc đánh giá thực lực của một võ giả cần dựa trên rất nhiều phương diện như: công pháp, sức mạnh, tốc độ, tu vi, linh hồn…

Linh hồn cũng chỉ là một phương diện trong số đó mà thôi.

Giống như lời Chiến Đế Đại Vũ đã nói, linh hồn của La Chinh quả thực vô cùng mạnh mẽ, thậm chí còn sắp đạt tới Bích Hồn Cảnh.

Nhưng điều này lại không nói lên thực lực ở các phương diện khác của La Chinh đều mạnh như thế.

Dù sao thì La Chinh cũng chưa từng phơi bày thực lực của bản thân.

Nhưng ngay cả như vậy thì việc có một linh hồn sắp dạt tới Bích Hồn Cảnh vẫn khiến cho bọn họ ghen tị đến mức khó tin, mà cũng không muốn tin!

Chuyện này giống như một đám bạn cùng lứa vốn đều ở cùng một vạch xuất phát, mỗi ngày tất cả mọi người đều tìm được các tài nguyên gần giống nhau, thi thoảng có một số người kiếm được nhiều tài nguyên hơn người khác thì cũng là bình thường.

Vì vậy mọi người sẽ không chỉ hâm mộ mà còn cố gắng hơn để đuổi kịp.

Kết quả bỗng một ngày, có một tên bỗng xuất hiện.

Tuổi tác, tu vi của tên này đều xấp xỉ bọn họ, vậy mà tài nguyên hắn có lại nhiều hơn bọn họ tới mấy trăm lần, mấy ngàn lần.

Vậy nên trong lòng bọn họ làm sao có thể ổn định được?

Ngay cả dũng khí đuổi theo cũng không có…

Mà trong lòng ba vị đại năng Thần Hải Cảnh của võ phủ Ngọc Huyền lại càng giật mình.

Lúc trước, bọn họ đã được biết thực lực của La Chinh.

Người này không chỉ có trình độ lĩnh ngộ quy tắc kinh người, mà sức mạnh của bản thân cũng đạt tới mức kinh khủng.

Bây giờ, ba người bọn họ mới phát hiện ra, linh hồn của La Chinh cũng lớn mạnh như thế.

Người này chính là một quái vật không hề có khuyết điểm!

Ngày sau, nếu người này đột phá được Thần Hải Cảnh thì sẽ có thực lực kinh khủng tới mức nào?

Ánh mắt Thái tử Chu Ninh gắt gao nhìn chằm chằm vào La Chinh, trong lòng cũng thầm lẩm bẩm.

Linh hồn sắp đến Bích Hồn Cảnh… tại sao có thể như vậy? Sao lại như thế này? Ôi, nếu người này có thể cho mình mượn sức, tương lai sẽ trợ giúp mình nhiều biết bao.

Đáng tiếc, hắn lại đầu quân cho Yến Vương, chẳng lẽ đây chính là số mệnh?

Hôm nay nhóm Quốc chủ của tứ đại thần quốc cũng đưa các Thái tử, Hoàng tử của mình đến đây.

Thực lực của nhóm Thái tử, Hoàng tử có thể đi theo Quốc chủ rõ ràng cũng không kém, cơ bản đều là võ giả vững vàng đứng ở đội ngũ thứ nhất, hơn nữa trong đó, thực lực của một số Thái tử và Hoàng tử còn có thể đứng đầu đội ngũ thứ nhất.

Nhóm Thái tử, Hoàng tử này mới là nhân vật chủ yếu của tứ đại thần quốc trong tương lai!

Bình thường, thiên tài cấp Thần chỉ cần “không chết” thì rất có thể sẽ trở thành đại năng Thần Hải Cảnh.

Nhưng nhóm Thái tử, Hoàng tử thần quốc này dường như đều chắc chắn sẽ trở thành Thần Hải Cảnh rồi!

Nhưng lúc này, trong lòng các Thái tử và Hoàng tử thần quốc đều vô cùng buồn bực.

Bọn họ vốn là niềm kiêu hãnh của thần quốc, là cường giả mạnh mẽ nhất trong thế hệ trẻ, vững vàng trưởng thành dưới sự che chở của phụ hoàng, tài nguyên và mật địa tu luyện của bọn họ nhiều không kể xiết, nên thành tựu và thực lực đạt được cũng đã vượt xa những người cùng trang lứa tới mấy lần!

Nhưng hiện tại, lại bị La Chinh đả kích thật sâu.

Tục ngữ có câu: vỏ quýt dày có móng tay nhọn.

Trước kia, hoàn toàn không tìm ra ai có thể so sánh với bọn họ, thực ra là bởi bọn họ đã bỏ đám võ giả lại phía sau một khoảng cách rất xa rồi.

Nhưng hiện tại, khi bọn họ so sánh bản thân với La Chinh, lúc này mới phát hiện ra sự chênh lệch.

“Hừ, cũng chỉ là có linh hồn mạnh mẽ mà thôi, chắc là có cơ duyên lớn gì đó nên linh hồn hắn đã xảy ra dị biến.

Chỉ sợ thực lực của bản thân hắn còn chẳng chịu nổi một chiêu!”

“Ta lại muốn đấu với người này.

Một linh hồn lớn mạnh cũng chẳng có gì hay ho.

Phụ hoàng có ban cho ta bí bảo để bảo vệ linh hồn, thằng nhóc này mà gặp ta thì cũng bó tay thôi!”

“Xem tình hình đi.

Nếu thằng nhóc này có thể đánh bại Vân Long Đào, biết đâu ta lại có hứng thú đi xuống chơi đùa với hắn!”

Mấy vị Thái tử, Hoàng tử thần quốc không hẹn mà cùng nghĩ thầm trong lòng như vậy.

Mà cũng chỉ có suy nghĩ như vậy thì trong lòng bọn họ mới có thể cân bằng được một chút.

Còn Yến Vương lại mở to đôi mắt, trong hai mắt lóe lên sắc thái hưng phấn.

Hắn đã nhận ra La Chinh có điểm phi thường từ lâu, nhưng cũng không đoán được rằng linh hồn của La Chinh lại lớn mạnh tới mức ngay cả Lưu Tán cũng không làm gì được.

Thằng nhóc này, mang đến cho hắn kinh hỷ quá lớn.

(*Cảm ơn bạn đọc đã luôn theo dõi và ủng hộ Waka.

Bản quyền truyện Bách Luyện Thành Thần thuộc về Waka, các cá nhân, tổ chức khác đăng tải truyện đều là trái phép và sẽ phải chịu trách nhiệm trước pháp luật.

Trân trọng!)

Đúng lúc này, trong lòng Yến Vương bỗng nhiên sinh ra một tia cảnh giác.

Lập tức dùng chân nguyên truyền âm nói với Chu Hoàng: “Phụ hoàng…”

Làm sao Chu Hoàng lại không hiểu ý của Yến Vương?

Vừa rồi tên Lưu Tán kia đột nhiên ra tay, lợi dụng linh hồn để tấn công La Chinh, ai ngờ linh hồn của La Chinh lại không hề yếu hơn Lưu Tán chút nào.

Bây giờ, trong lòng Lưu Tán đã có ý định giết người, nếu dùng chân nguyên để nghiền áp La Chinh thì sao La Chinh có thể giữ lại được mạng sống?

Nhân vật này, không xuất hiện ở thần quốc Hắc Thiết thì thôi, nhưng một khi đã xuất hiện thì thể nào Chu Hoàng hắn cũng phải bảo vệ!

“Vèo!”

Bóng dáng Chu Hoàng lóe lên một cái liền đứng giữa La Chinh và Chiến Đế Đại Vũ.

Ánh mắt hắn lập tức lạnh đi, nói với Chiến Đế Đại Vũ: “Lưu Tán, đủ rồi.

Ngươi thân là Quốc chủ, ra tay với một tiểu bối đã là hơi quá.

Cho dù hắn là La Chinh hay là La Thiên Hành thì đều là người của thần quốc Hắc Thiết ta!”

Vẻ mặt Chu Hoàng kiên định, mà ý của câu nói này cũng rất rõ ràng, ngoài ra còn có thể diễn giải theo một ý khác: Dù La Chinh có giết Hoàng tử thần quốc Đại Vũ ngươi hay không thì ta chắc chắn vẫn sẽ bảo vệ hắn!

❮ sau
tiếp ❯

Avatar

Bình luận gần đây
https://audiosite.net
Đã xong nhé bạn ^^
https://audiosite.net
Chinh Đàm 2 ngày trước
Xong chưa ad ơi
https://audiosite.net
Hihi Khó nói lém bạn cái này do bên Trung thui bạn. Khả năng cao là không bạn ^^ Lần này người Bảo Lãnh cho cậu này là 1 trong Gia Tộc đình đám bên Trung đó... Nếu không đúng luật đến 2028 mới mãn hạn cơ bạn :P
https://audiosite.net
Cảm ơn bạn thích bộ này ^^! Dạo này hơn bận bạn à, ừm chưa có nhé. Mình đang viết dở bộ Vu Chi Nguyên rùi bạn :D Có lẽ lần này mình sẽ không bán sang bên Trung nữa.. thử đăng tại Việt Nam coi sao ^^
https://audiosite.net
haizz lại cháy file này rồi :Z Bạn đợi mình chút nhé đang liên hệ mới CTV upload bộ này nhé
https://audiosite.net
Chinh Đàm 2 ngày trước
Ad ơi sửa lại sever đi Bị lỗi rồi
https://audiosite.net
Chinh Đàm 2 ngày trước
Có tập mới chưa ad ơi
https://audiosite.net
Nguyen Tuan 3 ngày trước
bộ này cuốn quá, em nghe đc 500 chap rồi, mong ad không drop
https://audiosite.net
Tất cả bộ truyện bạn báo lỗi đã cập nhật thêm Sever Độc QUyền HMT nhé - Mình gửi bạn LT - Thỉnh vào trang cá nhân quy đổi Vip nhé Tuấn ^^!
https://audiosite.net
Chào bạn: Vinh Nguyen - Mình đã check rất kỹ không lỗi nhé :) Bạn kiểm tra lại Wifi hoặc 4g -5g nhé ^^! - Ngoài ra lúc lỗi bạn có ? chát box xem là lỗi ở đâu nhé Cậu.
https://audiosite.net
Mình không rõ lém...! Loay quay mk: 18 Hoặc 18+ 2 cái đó thui bạn.. !!!
https://audiosite.net
Nguyen Thuong 6 ngày trước
Mk là gì v
Khí Linh xin chào!
Lotus
Chat Box